Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Đại Học Vietnamville University(VNU) Online MBA :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Đại Học Vietnamville University(VNU) Online MBA

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Chín 2010
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30      
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 4
 Lượt truy cập: 1809391

 
Tin tức - Sự kiện 05.09.2010 14:42
Biểu tình đả đảo Nguyễn Tấn Dũng tại Toronto G-20
03.07.2010 20:55

G20 TRÊN ĐƯỜNG PHỐ TORONTO
Trần Gia Phụng


Gần 500 tấm hình của ngày xuống đường của các cộng đồng người Việt Quốc Gia Canada và Bắc Mỷ chống Nguyễn Tấn Dủng tham dự Hội Nghị G20 với tư cách quan sát Viên. Vài hình ảnh của phái đoàn Montreal tham dự cuộc biểu tình. Video ( 4 phút ) ghi lại buổi xuống đường của các Cộng đồng người Việt Quốc Gia.

Ngày Thứ Bảy 26-6-2010, Hội nghị Thượng đỉnh G20 bắt đầu họp tại Toronto Metro Convention Center, số 225 Front Street West, gần vùng bờ hồ o­ntario. Tuy nhiên âm hưởng của Hội nghị nầy lại tràn lan trong thành phố Toronto suốt tuần qua. 

Trước hết là chính quyền dự đoán rằng sẽ có nhiều cuộc phản đối, nên chính quyền chỉ cho phép mít-tinh tại công viên chung quanh trụ sở Quốc Hội o­ntario, tức Queen’s Park và sau đó biểu tình trên một số đường phố do cảnh sát quyết định. Queen’s Park cách xa địa diểm hội nghị cả cây số. 

Chính quyền ra lệnh đóng cửa trong 3 ngày 25, 26 và 27-6-2010 các trung tâm thương mại chung quanh khu vực Hội nghị, cũng như chung quanh trụ sở Quốc hội tỉnh bang o­ntario (Queen’s Park), và các đường phố mà chính quyền sẽ cho phép tuần hành phản đối. Vì những biện pháp an ninh chặt chẽ, việc đi lại khó khăn, một số cơ quan trên các đường phố chung quanh Queen’s Park cũng tự ý cho nhân viên nghỉ việc có lương từ ngày thứ Sáu 25-6-2010. 

Nhiều tin tức về các biện pháp bảo vệ Hội nghị được tung ra làm xôn xao dư luận. Tin thiệt cũng có, mà tin đồn đại cũng có. Nào là chính quyền lấy kinh nghiệm từ việc bảo vệ Thế vận hội mùa đông để ứng dụng vào việc bảo vệ các Hội nghị G8 và G20. Nào là chính quyền đã tập trung khoảng 12,000 (tương đương một sư đoàn) cảnh sát từ khắp nước Canada, về Toronto để bảo vệ Hội nghị. Nào là cảnh sát sẽ sử dụng vòi nước cực mạnh và dùng âm thanh cực lớn để giải tán đám đông. Nào là chính quyền nhổ hết các cây nhỏ tại Queen’s Park để những người biểu tình khỏi nhổ lên làm võ khí đánh nhau. Nào là các thùng rác dọc đường bị dẹp bỏ để bọn khủng bố không cất giấu võ khí. Nào là sẽ có những cuộc biểu tình chừng vài chục ngàn người tham dự… Tất cả những tin tức trên đây ảnh hưởng khá lớn đến tâm lý quần chúng địa phương, khiến người ta quan ngại và tránh ra đường, hai ngày 26 và 27-6, không tham gia những cuộc tụ tập phản đối hay những cuộc biểu tình tuần hành trên đường phố quanh trung tâm Toronto.

Những hiện tượng về việc phản đối hai hội nghị G8 và G20 tại Toronto bắt đầu từ ngày thứ Năm 17-6-2010, khi một số người diễn hành qua các khu phố thương mại Toronto với biểu ngữ phản đối thủ tướng Stephen Harper. Ngày 22-6, cuộc tụ họp đòi hỏi quyền lợi một số đồng tính luyến ái và một số người tật nguyền (handicap) xảy ra gần thương xá Eaton Center. Ngày 23-6, đến những nhà bảo vệ môi trường và bảo vệ súc vật với các con búp bê gấu Bắc cực và búp bê vịt tẩm ướt dầu đen, ám chỉ tai nạn loang dầu ở vịnh Mexico (Hoa Kỳ). Cũng ngày 23-6, nghe nói có 4 tiếng súng nổ ở Queen’s Park, còn lại vỏ đạn nên cảnh sát cuối cùng tìm ra người bắn. Ngày 24-6, tổ chức Oxfam phản đối G8 thất hứa và nhóm người Aboriginal (người sắc tộc địa phương Canada) vừa đi vừa đánh trống, vừa hô to khẩu hiệu: "Không G20 trên vùng đất trộm.”(No G20 o­n the stolen native land.) Ngày 25-6, khoảng gần 3,000 người tụ tập phản đối Hội nghị Thượng đỉnh G20. 

Sáng thứ Bảy 26-6, khi Hội nghị G20 chuẩn bị khai mạc tại Toronto Metro Convention Center, thì tại công viên Queen’s Park, nhiều người bắt đầu tụ tập từ 8 giờ sáng. Một trong những cộng đồng có mặt đầu tiên có lẽ là Cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Canada. Canada bắt đầu đông dân Việt sau năm 1975. Do đó, người Việt đến Canada có thể là những người tỵ nạn trực tiếp từ những năm đầu sau năm 1975, hoặc là những người tỵ nạn gián tiếp tức những người được bảo lãnh theo chương trình O.D.P. (Orderly Departure Program). 

Một tuần trước Hội nghị G20, ban tổ chức biểu tình do anh Nguyễn Văn Tấn làm chủ tịch, đã đưa ra lời kêu gọi đồng bào tham dự biểu tình chống viên thủ tướng Việt Cộng là Nguyễn Tấn Dũng và chế độ độc tài cộng sản ở trong nước. Việt Nam hiện nay là chủ tịch luân phiên Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN) nên Nguyễn Tấn Dũng được mời dự thính với tư cách quan sát viên Hội nghị G20. 

Đồng thời với việc kêu gọi biểu tình, trước khi Hội nghị G20 diễn ra, khoảng gần 30 hội đoàn và đảng phái chính trị tại Toronto và vùng phụ cận, đã gởi thư đến thủ tướng Stephen Harper, bày tỏ sự phản đối chế độ cộng sản độc tài toàn trị Việt Nam, và đề nghị thủ tướng Harper, trong cương vị thủ tướng nước tổ chức Hội nghị G20 lần nầy, đòi hỏi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và nhà cầm quyền Việt Nam phải tôn trọng nhân quyền, tự do dân chủ và thả ngay những tù nhân lương tâm hiện đang bị giam giữ. 

Vào sáng thứ Bảy 26-6, lúc đầu cộng đồng người Việt tập trung về phía bắc Queen’s Park, nhìn ra đường Avenue, cách trạm subway Museum khoảng 200 thước. Khi vừa mới đến đây, một toán “bạn dân” (cảnh sát), trang bị đầy đủ chiến cụ, đến thăm liền và dặn dò: "Mấy ông mít-tin hay biểu tình là chuyện của mấy ông, nhưng yêu cầu mấy ông đừng bạo động và đừng để cho những kẻ bạo động trà trộn vào, nhất là những người bịt mặt.” Viên cảnh sát giải thích tiếp: "Những người bịt mặt là nhóm khủng bố gây bạo động.” 

Dần dần, người Việt tới khá đông. Dưới trời mưa tầm tả, mà lúc đông nhất để chuẩn bị tuần hành có thể lên đấn 400 người. Người ta ghi nhận sớm nhất là nhóm Washington D.C, do ông chủ tịch cộng đồng Washington D.C. là ông Đỗ Hồng Anh và ông Đoàn Hữu Định bên Hội Cựu Quân Nhân dẫn đầu. Đoàn Washington D.C. đến Toronto từ chiều hôm qua, thứ Sáu 25-6. Sau đó đến đoàn Montréal do chị Đặng Thị Danh, chủ tịch Cộng đồng Người Việt Quốc Gia Montréal đưa đi. Đoàn Montréal khá đông, khoảng gần 50 người, trong có 10 “ông tây bà đầm” (tức người Canadian da trắng). Đoàn Ottawa ít hơn, do anh Nguyễn Thành Danh đưa xuống. Trong lúc tuần hành sau đó vài giờ, có một người Canadian từ Montréal hô khẩu hiệu bằng tiếng Anh “HoChiMinh liar”. (Hồ Chí Minh bịp bợm.) 

Khi cộng đồng các sắc dân khác tập trung gần sát trụ sở Quốc hội tỉnh bang o­ntario, cộng đồng người Việt cũng di chuyển đến đó khoảng hơn 10 mgiờ sáng. Trời mưa càng lúc càng lớn, nhưng những người tham dự vẫn không nao núng, vẫn hăng hái ca hát và bắt đầu khai mạc lúc 11 giờ theo chương trình, với Quốc ca Việt Nam Cộng Hòa. “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”. Có thử thách mới biết lòng người. Nhiều cụ già vẫn đứng chịu mưa và phất cao ngọn Cờ vàng ba sọc đỏ, hô những khẩu hiệu phản đối chế độ cộng sản Việt Nam, phản dân hại nước. 

Để chuẩn bị tuần hành theo sự hướng dẫn của cảnh sát, đoàn người Việt di chuyển qua thảm cỏ phía nam của trụ sở Quốc hội lúc 12 giờ trưa. Nơi đó cũng đã có mặt khá nhiều cộng đồng khác, và giới truyền thông hoạt động náo nhiệt. Lẫn lộn trong đám đông của nhóm biểu tình thiên tả, một thanh niên da trắng, mang cờ đỏ của CSVN len lõi đến gần cộng đồng người Việt tỵ nạn. Hai anh Thạch và Cận trong ban Tổ chức liền đến tiếp chuyện. Trong khi anh Cận nói chuyện phải trái, anh Thạch nhận lá cờ của anh thanh niên da trắng. Đây là trò phá rối của đám nhân viên Tòa đại sứ Cộng sản Việt Nam tại Ottawa. Chúng thường thuê người địa phương da trắng hoặc người gốc Mễ, cầm cờ đỏ đến khiêu khích khi Cộng đồng Việt Nam tỵ nạn tập họp đông đảo. Nếu chúng ta không khéo giải quyết, có ai nóng giận mà bạo động, là mắc mưu CSVN vì nếu bạo động, cảnh sát Toronto sẽ đến giải tán ngay. 

Cuộc tuần hành bắt đầu lúc 1 giờ chiều. Lúc nầy trời hết mưa. Bắt đầu đi từ tiền đình trụ sở Quốc hội tỉnh bang o­ntario, theo đường University, đến gặp đường Queen, quẹo phải, cho đến khi gặp Spadina, lại quẹo phải. Đoàn biểu tình di chuyển qua PHỐ VIỆT Spadina khá dài. Người ta cứ quen gọi đường Spadina là Phố Tàu, nhưng trên đường phố Spadina nầy, người Việt buôn bán nhiều hơn người Tàu, tại sao chúng ta không gọi là PHỐ VIỆT? Đi hết PHỐ VIỆT, đến đường College lại quẹo phải, để về nơi xuất phát là Queen’s Park. 

Lộ trình biểu tình tuần hành dài khoảng trên 4 cây số, qua phố Tây sầm uất là đường các đường University, Queen va College, đồng thời ngang qua PHỐ VIỆT tấp nập trên đường Spadina. Do đó, tuy lộ trình không dài, nhưng rừng cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tung bay trước gió và những câu khẩu hiệu vừa tiếng Anh vừa tiếng Việt vang dội khắp đường phố buôn bán đông đúc, nhất là trên các phố Tây, đã gây được sự chú ý của dân chúng địa phương. Nhiều người đổ xô đến chụp hình rừng Cờ Vàng tung bay rực rỡ, và người ta chú ý nhất là hoạt cảnh các em sinh viên ngồi trong tù ngục cộng sản, với câu khẩu hiệu đòi hỏi trả tự do tức khắc cho những nhà vận động dân chủ: 

Cuộc biểu tình tuần hành của Cộng đồng Người việt chấm dứt khoảng 4 giờ chiều, không có chuyện gì đáng tiếc xảy ra. Một chuyện nhỏ cần nêu ra ở đây là khi tập trung ở tiền đình Quốc hội, đoàn Việt Nam đứng bên một đoàn biểu tình thiên tả của người địa phương Toronto. Có một ký giả, trong khi phỏng vấn, đã đặt câu hỏi như sau với anh Trần Minh Thành trong Ban Tổ chức biểu tình: "Các ông đứng ở đây, đưa cao khẩu hiệu đả đảo cộng sản, trong khi bên cạnh các anh, người ta lại có khẩu hiệu hoan hô Chủ nghĩa Xã hội, các anh nghĩ sao?”. Anh Thành đã trả lời hết sức là khôn khéo rằng: "Xứ nầy là xứ tự do, chúng tôi tôn trọng ý kiến của mọi người. Bên kia, người ta đưa ra khẩu hiệu hoan hô Xã hội chủ nghĩa vì người ta chỉ đọc sách hoặc nghe tuyên truyền, chứ người ta chưa bao giờ sống dưới chế độ Xã hội chủ nghĩa. Chúng tôi là những người đã từng sống dưới chế độ đó, chúng tôi chứng kiến cảnh độc tài, đảng trị, đàn áp của chế độ đó và chúng tôi phải rời bỏ quê hương để ra đi tìm tự do. Chúng tôi phải tranh đấu cho đồng chúng tôi còn lại trong nước.” 

Sau đó, trên đường tuần hành, đoàn Việt Nam lại đi trước đoàn thiên tả. Khi người Việt hô khẩu hiệu “Đả đảo Cộng sản” (Bằng Anh ngữ), thì phía bên kia đáp lại “Hoan hô chủ nghĩa Xã hội” (Bằng Anh ngữ). Nghe vậy, một người trong đoàn biểu tình Việt liền trả lời: "Tại sao quý vị có mặt ở đây?” (Why are you here?). Ý của anh bạn là quý vị yêu chủ nghĩa xã hội thì về các nước XHCN mà sống chứ tại sao các ông có mặt ở đây? Tung hứng ba lần như vậy, thì đoàn bên kia im luôn. 

Trong cuộc tuần hành, bắt đầu xuất hiện một số người bịt mặt, trà trộn trong đám đông. Nhìn mấy người nầy, ban tổ chức biểu tình Việt Nam mới hiểu ra lời dặn dò của Cảnh sát Toronto ngay từ lúc đầu chúng ta mới đến Queen’s Park sáng nay. Tuy nhiên chưa có gì bạo động. Chỉ có một người leo lên trên một bức tượng đặt trên một bệ cao trên đường University. Người nầy ở trần, chỉ bận quần lót, đứng trên đỉnh đầu của bức tượng, vừa nguy hiểm, vừa mất thẩm mỹ, làm nhiều cử chỉ như chắp tay cầu nguyện, hay dang rộng hai tay… Cuối cùng, người nầy bị cảnh sát đến bắt đưa đi, vì sợ anh ta bị té hoặc gây mất trật tự an ninh đường phố. 

Sau khi cuộc biểu tình tuần hành bất bạo động chấm dứt, đến các nhóm bạo động bắt đầu hoạt động. Thật khó xác định lý do các cuộc phản kháng bạo động. Vì toàn cầu hóa kinh tế, vì công ăn việc làm, vì môi trường sinh thái, vì tiêu phí ngân sách, vì nhiều lý do khó biết, và cuối cùng, bạo động vì …thích bạo động. 

Khoảng sau 4 giờ chiều Thứ Bảy 26-6, toán bạo động đầu tiên xuất hiện trên đường College, tiến về phía Queen’s Park. Toán nầy bị Cảnh sát chận lại. Toán nầy liền la hét, “Đường phố là của dân chúng, đường phố là của tụi tao. Tụi tao có quyền đi lại.”. Hai bên dàn trận. Cảnh sát tăng cường hùng hậu, bao vây 3 phía. Thế là bạo động bùng nổ. 

Bạo động khắp các đường Queen, King, Yonge Bay, College, Spadina. Hàng ngàn người bạo đông quăng gạch đá, chai lọ và bọc chứa nước tiểu vào cảnh sát. Hai xe cảnh sát bị đốt, một xe đài truyền hình bị đập cửa kính. Một vài tiệm ăn bị đập phá. Đến khoảng 6 giờ chiều, trong khi bạo động xảy ra, cảnh sát trưởng Toronto là Bill Blair họp báo cho biết khoảng 130 người đã bị bắt và kêu gọi dân chúng tôn trọng trật tự công cộng. 

Tuy vậy, cuộc bạo động vẫn không ngừng và tiếp diễn cho đến 3 giờ sáng Chủ Nhật 27-6 mới tạm ngưng. Người ta cắm trại qua đêm tại một công viên gần vùng bờ hồ, nơi diễn ra hội nghị G20. Gần trưa ngày Chủ nhật 27-6, các đoàn biểu tình phản đối, tái hoạt động. Người ta biểu tình cả bằng xe đạp vào chiều Chủ nhật 27-6-2010. Theo tin trên Truyền hình sáng Thứ Hai (28-6), khoảng 700 người bị bắt, nhưng cũng đã có khoảng 100 người được thả ra. Các đài truyền hình đã đưa tin về các cuộc bạo động tại Toronto trong hai ngày qua rất đầy đủ và hấp dẫn. Hấp dẫn không kém gì những trận đấu vòng 2 của Giải Vô Địch Bóng Tròn Thế Giới đang diễn ra tại Nam Phi. 

Trước khi chấm dứt bài viết nầy, xin có một vài câu hỏi cần được đặt ra: Thứ nhất, tại sao chính phủ Stephen Harper lại chọn Toronto làm nơi Hội nghị? Chính phủ Harper dư biết Hội nghị sẽ bị phản đối dữ dội, gây thiệt hại tài sản cho dân chúng và cho chính phủ, mà vẫn chọn trung tâm Toronto hội họp. Trong khi chính phủ có thể chọn Central Island, một đảo nhỏ trong hồ o­ntario, một diểm du lịch đẹp, yên tĩnh và mát mẻ của Toronto, rất dễ bảo vệ vì chỉ cần cắt phà, kiểm soát các tàu nhỏ là xong? Nếu xa hơn nữa, thì họp tại Thousand Islands, gần thành phố Kingston, cũng trong tỉnh bang o­ntario, cách Toronto khoảng 200 Km, rất nhiều hòn đảo, chọn một đảo mà họp thì ai mà tới được. Còn các vị quốc khách di chuyển từ các khách sạn sang trọng đến địa điểm hội nghị bằng trực thăng thật là an toàn. 

Thứ hai, tại Bắc Mỹ, người ta chia một tuần thành week-day và week-end. Tất cả các công việc đều giải quyết trong week-day. Không ai giải quyết trong week-end. Weenk-end là nghỉ hoàn toàn. Tại sao chính phủ lại ấn định cuộc họp vào hai ngày thứ Bảy và Chủ nhật tức là hai ngày nghỉ week-end. Trùng vào ngày nghỉ nên càng khuyến khích người ta tham dự biểu tình, chứ week-day, ít ai bỏ việc mà đi biểu tình. Trong thời buổi kinh tế khó khăn nầy, bỏ việc là mất job. 

Riêng đối với người Việt, ngoài những vấn đề về kinh tế trong Hội nghị, G20 trên đường phố Toronto là một thử thách đối với người Việt. Cuộc biểu tình vừa qua cho chính phủ Harper và Quốc hội Canada thấy rằng cộng đồng người Việt tại Canada là một cộng đồng chống độc tài cộng sản. Chỉ có một thiểu số thiên cộng lén lút liên lạc với cộng sản. Trong khi đó, cộng đồng người Việt chúng tôi công khai hoạt động. Chúng tôi đóng thuế cho chính phủ Canada. Chúng tôi bỏ phiếu bầu quý vị lên. Lá phiếu chúng tôi có thể thiểu số, nhưng nhiều khi những là phiếu nầy sẽ ảnh hưởng đến kết quả bàu cử. 

Có nguồn tin cho rằng có một số thương gia Việt Nam ở Toronto buôn bán với Việt cộng, tự xưng là “Hội Việt kiều”, mời Nguyễn Tấn Dũng ăn tiệc tối Thứ Bảy 26-6-2010. Cần nên nhớ là người Việt ở Toronto, dầu ra đi từ Nam Việt Nam hay từ Bắc Việt Nam, đều phải bỏ nước ra đi vì bị chế độ cộng sản ngược đãi hay không chấp nhận chế độ độc tài cộng sản. Tuy nhiên, sau khi yên ổn nơi vùng đất mới, một thiểu số người vì ham danh, mới về hợp tác với CSVN, và chỉ có một thiểu số người ham lợi, đứng ra liên lạc buôn bán với CSVN. Chỉ vì danh lợi mà nhóm người nầy lén lút giao dịch với chế độ cộng sản trong nước, hoàn toàn không dám ra mặt, vì đám nầy ra mặt, chắn chắn sẽ bị cộng đồng người Việt tẩy chay, sẽ chẳng làm ăn gì được ở đây. 

Dựa hơi thủ tướng Việt cộng đang công du, đám thương gia nầy mời Nguyễn Tấn Dũng để lấy thế. Tuy nhiên, cảnh sát Canada đã bác bỏ buổi tiệc mời Nguyễn Tấn Dũng, vì không chịu trách nhiệm an ninh cho Nguyễn Tấn Dũng xé lẻ đi ra ngoài chương trình của Hội nghị G20. Có thể cảnh sát Canada lo ngại sẽ xảy ra bạo động vì cảnh sát Canada dư biết Cộng đồng Người Việt tại Toronto kịch liệt chống đối viên thủ tướng CSVN. 

Trên đây là câu chuyện G20 trên đường phố Toronto. Có thể còn nhiều thiếu sót. Xin quý vị đọc thêm các bài báo khác. 

TRẦN GIA PHỤNG
(Toronto, 28-06-2010)
.Đối Thủ Đáng Gờm!
Hồ Thị Bích Khương


Ngày 14-6-2010 sau bốn ngày rời quê hương tôi Nghệ An để thực hiện chuyến đi thăm một số anh chi em đang đấu tranh tự do dân chủ. Chúng tôi đến gặp nhà bất đồng chính kiến Đỗ Nam Hải tại đường Nguyễn Kiệm, quận Phú Nhuận, thành phố Sài Gòn. Điều tôi ngờ vực đã được công an cộng sản làm sáng tỏ nhanh chóng. Nhóm chúng tôi gồm 4 người Tôi : Hồ thị Bích Khương, Ms Nguyễn Trung Tôn từ bắc vào gọi thêm cô Nguyễn Thị Thu Trâm và sinh viên Nguyễn Viết Thắng cùng đi. Sau Khi gặp anh ĐNH chúng tôi đã bị công an bao vây bắt thẩm vấn, và bị đánh đập tàn bạo tại đồn công an quân Phú Nhuận.


Tại quán Bích Vân thứ tự hàng đầu từ trái sang phải Tôi HTBK, Thu Trâm. 
Hàng sau Anh ĐNH, Ms Nguyễn Trung Tôn, Ms Phạm Ngọc Thạch.

Thực sự quyết định đến thăm anh ĐNH cho bằng được lần này, mặc dù biết anh ĐNH là một nhân vật mà những người đang tranh đấu cho tự do, dân chủ tại Sài Gòn như Thu Trâm, Thu Duyên, Thu Trang… mỗi lần đến thăm gặp anh ĐNH đều bị đàn áp đánh đập. Tôi cương quyết tìm hiểu sự thật vì đã có những thông tin đến tai tôi cho rằng việc anh Đổ Nam Hải bị CSVN đàn áp chỉ là tin vịt. Anh Đổ Nam Hải đã từng đứng trong ban điều hành liên minh dân chủ, ban điều hành Khối 8406, người đã có ý tưởng và soạn thảo ra bản “Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006” - Một văn kiện lich sử nổi tiếng cả thế giới, hứa hẹn một tương lai tươi sáng cho dân tộc Việt Nam. Một đường lối đấu tranh được đông đảo những người yêu tự do trong nước, đồng bào hải ngoại cũng như quốc tế ủng hộ.

Là một người ngay thẳng tôi nhận thấy ở anh ĐNH tinh thần đấu tranh bất khuất, không khoan nhượng trước bộ máy độc tài du đãng của Cộng Sản Việt Nam. anh Đỗ Nam Hai đã tự tin và sáng suốt ứng xử tốt trong mọi trường hợp đối mặt với công an. Những bài viết, đường lối anh vạch ra đã để lại sự tin cậy cho mọi người, cho số đông những người yêu tự do trong đó có tôi. Các văn kiện của Khối 8406 mà anh đã tham gia soạn thảo đặc biệt là bản “Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006” anh đã khởi xướng và soạn thảo. Cũng từ văn kiện này Khôi 8406 đã được thành lập, để đấu tranh cho đất nước Việt Nam thoát khỏi chế độ độc tài du đãng. Thức tỉnh những người dân đang chịu sự đàn áp, bóc lột, cướp phá, bị tước đoạt đi quyền sống, quyền con người mà Thượng Đế đã ban tặng. Giúp cho họ hiểu được thế nào là tự do, để bước vào con đường tranh đấu đòi lại những quyền sống căn bản bị CSVN tước đoạt. Khối 8406 ra đời, nỗi sợ hãi của nhân dân đối vói bộ máy công an trị, chế độ độc tài du đảng đã giảm đi rất nhiều và đã đến lúc nỗi sợ hãi sẽ đi vào quá khứ. Thay vào đó là nỗi sợ hãi của chế độ độc tài du đảng đối vói sự bừng tỉnh của nhân dân. Món nợ của đảng cộng sản Việt nam đối với dân tộc sẽ đến ngày phải trả. 

Vì sao Anh Đỗ Nam Hải bị cách ly và quản chế. Bộ máy độc tài du đãng chỉ đạo công an khống chế không cho tiếp xúc với mọi người đến quá mức? Tôi nghĩ có nhiều người không rõ và nhầm lẫn trong việc này. Liệu anh Đỗ Nam Hải có phải là nhân vật quá nguy hiểm đối với chế độ độc tài du đảng Cộng Sản Việt Nam hay không mà bất kỳ ai tiếp xúc cũng bị công an khủng bố? Đó là câu hỏi từ trước tới nay tôi đã hỏi và nay tôi thây cần làm sáng tỏ qua những thông tin tôi tìm được từ nhiều nguồn và qua thực tế lời giải đáp công an đã “tặng” cho tôi trong chuyến Nam du vừa qua. 

Chính tôi cũng là người thắc mắc, nghi ngờ nên tôi nghĩ có nhiều người sẽ có suy nghi như tôi nên tôi thấy cần làm sáng tỏ cho mọi người bớt đi sự nghi ngờ mà chính bản thân tôi cũng có. Tôi nghĩ rằng có liên quan đến việc làm cua Khối 8406, mà Khối 8406 đã được thành lập đồng thời khi bản “Tuyên Ngôn Tự Do, Dân Chủ Cho Việt Nam 2006” ra đời.

Quá trình hình thành của khối 8404.

Tôi được biết cách đây 5 năm khi phong trào dân chủ, cùng phong trào dân oan trên đất nước Viêt Nam phát triển rầm rộ. Tôi một dân oan đã nhiều năm ăn nằm tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng –Hà Nội. Tôi thường qua lại thăm cụ Hoàng Minh Chính Một người đã hy sinh cả cuộc đời cho nền dân chủ Việt Nam. Một người hết lòng vì những người dân oan bị nạn. Tôi được nghe cụ nói đến và cho xem “Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006” và nhắc đến cái tên Phương Nam với sự ngợi khen, Sau khi hoàn thiện nó được mang tên “Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006 ”. Sự ra đời của văn kiện quý gía này, ngươi viết bị đàn áp khó khăn ra sao? Hôm nay tôi muốn nhắc lại cho mọi người đã biết nhớ lại, và nói ra để những ai chưa biết được biết, để tất cả quý vị nghi ngờ lý do NCQCS canh giữ “chăm sóc” anh Đỗ Nam Hải cẩn thận chu đáo. Mong rằng có thể giải tỏa đi những chút ngờ vực tương tự như tôi đã từng mang trong mình. Tôi thấy việc này là cần thiết, bởi chính tôi, mặc dù biết chế độ du đãng CSVN độc tài, tàn bạo nhưng vẫn chưa tưởng tượng hết sự tham độc của chúng.

Vào khoảng cuối tháng 2 năm 2006 nhà tranh đấu cho tự do dân chủ Phương Nam (ĐNH) đã từ Sài Gòn ra Hà Nội cùng Giáo sư Trần khuê (từ 23/2 – 6/3/2006). Trong những ngày đó vào đầu tháng 3/2006 Phương Nam, Giáo sư Trần Khuê, anh Nguyễn Khắc Toàn (Mới ra tù) đã cùng họp mặt và ăn cơm trưa tại nhà cụ Hoàng Minh Chính. Hôm đó cả 4 người cùng thảo luận công việc đấu tranh dân chủ. 

Với ý tưởng đã có sẵn trong đầu, anh ĐNH nhận định : Thời gian Này, tình hình phong trào dân chủ Việt Nam đã có những bước phát triển mới rất tích cực, cả về chiều rộng lẫn chiều sâu. đã đưa ra ý kiến của mình và nói với mọi người: “ Đây chính là thời điểm rất thuận lợi để những người đấu tranh dân chủ chúng ta cùng ra 1 bản Tuyên ngôn dân chủ” anh nói tuyên ngôn đó tương tự như cách mà nhóm “Hiến chương 77” của những nhà dân chủ Tiệp Khắc đã làm vào năm 1977 vậy. Vào năm 2000, nhóm các anh Hà Sỹ Phu, Mai Thái Lĩnh ở Đà Lạt hình như cũng định ra một bản “Kết ước năm 2000” nhưng bị công an đàn áp nên vấn đề bị đóng lại. Anh ĐNH đã đề nghị mọi người quyết tâm làm, dù có bị công an đàn áp. 

Cụ Hoàng Minh Chính là người ủng hộ đầu tiên cho ý tưởng của anh ĐNH, cụ Chính đã đánh giá tốt về ý tưởng của anh Hải và đề nghị anh ĐNH viết luôn bản dự thảo về tuyên ngôn đó, sau khi viết xong thì gửi cho mọi người cùng góp ý. Sau khi có bản tuyên ngôn thì cũng có một danh sách những người ký tên ủng hộ. Anh Đỗ Nam Hải đồng ý với ý kiến đề nghị trên của cụ Chính và đồng ý tự viết dự thảo Tuyên ngôn dân chủ.

Anh ĐNH về lại Sài Gòn viết bản thảo. Đồng thời cả 4 người cùng thảo luận để lên bản danh sách những người tham gia ủng hộ bản Tuyên ngôn dân chủ, sau khi nó được công bố. Cuối cùng, một danh sách dự kiến được lập, với khoảng trên 50 người từ Bắc chí Nam.

Ngày 6/3/2006 anh ĐNH đã vạch ra một bố cục cho bản dự thảo tuyên ngôn dân chủ. Đồng thời, tìm kiếm, tập hợp những tài liệu phục vụ cho công việc này. Cụ Hoàng Minh Chính thông báo với linh mục Nguyễn Văn Lý ở Huế biết. Cụ HMC & lm Lý rất sôi sổi đã thúc giục anh Hải trong điện thoại. Khi anh ĐNH đã chuẩn bị xong các ý tưởng, bố cục và tài liệu để bắt đầu viết nó thì ngày 23/3/2006 ĐNH bị một nhóm công an Sài Gòn khoảng 6 – 7 người, đều mặc thường phục hành hung tại quán café Lối Về, số 438 đường Nguyễn Kiệm – phường 3 – quận Phú Nhuận. (có lẽ họ nghe trộm điện thoại nên biết anh Hải đang làm việc này). Anh ĐNH bị công an đánh rách môi, bị tét ở khóe mắt và chảy máu, người đau ê ẩm từ đầu đến chân. Họ giữ ĐNH 38 tiếng tại đồn công an Quận Phú Nhuận nơi chúng đã bắt và đánh đập nhóm chúng tôi đến thăm anh vào ngày 14-6-2010 vừa qua. Mặc dù suốt khoảng thời gian đó ĐNH bị sốt cao vì trận đòn thù của công an, nhưng công an không hề hỏi anh có cần uống thuốc hay không. Máu của anh vẫn tiếp tục chảy và anh đã phải nhiều lần đi vào toilet để rửa nó, trước sự bám sát của công an.

Sau đó, họ đưa anh lên xe ôtô để về nhà. Mấy chục người vừa công an, vừa “chính quyền” đã đến để lôi đi chiếc máy tính của anh ĐNH, mục đích chính của họ là muốn khủng bố tinh thần anh và nhất là gia đình anh. (Lúc đó máy tính của ĐNH chỉ chứa các tài liệu phục vụ cho việc viết dự thảo tuyên ngôn, nhưng chính bản dự thảo thì chưa viết).

Sau gần 2 ngày ở đồn công an, anh ĐNH về nhà và quyết tâm thực hiện công việc đó bằng được. Linh mục Nguyễn Văn Lý gọi điện thoại cho anh ĐNH, khuyên anh ấy hiện đang gặp khó khăn, máy tính lại bị tịch thu. Linh mục Lý đề nghị để người khác làm công việc này. Nhưng sự việc xảy ra làm tinh thần anh Hải càng quyết tâm hơn. Anh ĐNH đã không bỏ cuộc mà quyết tâm hoàn thành bản thảo theo anh nói vì 2 lẽ:

Thứ nhất: Đây là thời cơ và cần phải tận dụng để ra bằng được bản Tuyên ngôn dân chủ.

Thứ 2: Anh quyết tâm làm để chứng minh cho bộ máy công an trị này biết rằng: Họ đã phải thất bại thảm hại khi họ sử dụng bạo lực!.

Sau đó khoảng 2 ngày, khỏi sốt anh đã mua lại máy tính và bắt đầu viết bản dự thảo trên. ĐNH đặt tên ban đầu cho nó là: “ Tuyên Ngôn Dân Chủ Việt Nam”. 

Khoảng 9 giờ sáng ngày 7/4/2006 ĐNH đã hoàn thành bản dự thảo và gửi qua e-mail cho 8 người đấu tranh dân chủ trong nước là cụ Hoàng Minh Chính, nhà văn Hoàng Tiến, giáo sư Trần Khuê, các anh Hà Sỹ Phu, Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Chính Kết, thượng tọa Thích Không Tánh và linh mục Nguyễn Văn Lý. Lúc đó có 8 người đã nhận được bản dự thảo của anh.

Cũng ngày hôm đó anh ĐNH cũng in ra 3 bản để đi tới nhà giáo sư Trần Khuê tại quận 5 Sài Gòn sáng hôm ấy, hẹn với anh Nguyễn Chính Kết & nhà văn Trần Khuê để cùng thảo luận nhưng cuộc thảo luận không thành vì nhà giao sư Trần Khuê có khách. 

Trong khi đó, ở nhà anh ĐNH thì 2 công an Sài Gòn đang ngồi nói chuyện với mẹ anh. Trong đó một tên trung tá công an tên là Đoàn Duy Thanh – Nguyên là đội phó đội An ninh nhân dân – công an Q.Phú Nhuận và một kỹ thuật viên máy tính. Khi anh Hải về nhà thì công an Đoàn Duy Thanh nói là chúng nhận được một công văn hỏa tốc từ Hà Nội của Tổng cục an ninh – Bộ công an, với nội dung là: có một bản dự thảo Tuyên ngôn dân chủ đã được gửi đi cho nhiều người từ nhà anh, vào lúc 9 giờ sáng nay. Họ được cấp trên yêu cầu kiểm tra ngay máy tính của anh để báo cáo gấp với Bộ công an Việt Nam. Sau đó kiểm tra máy tính của anh.

Anh ĐNH đọc xong công văn trước mặt của mẹ và tên công an giúp việc tên Thanh và thản nhiên lên tiếng : “Tôi phản đối hành động vi phạm nhân quyền trắng trợn này của công an Việt Nam các ông. Nhưng tôi biết là dù có phản đối thì công an các ông cũng sẽ quyết tâm vi phạm Hiến pháp và luật pháp Việt Nam. Từ trước đến nay các ông đều làm như vậy. Vì vậy, nếu muốn thì các ông cứ việc kiểm tra”. Trước khi kiểm tra thì anh cũng nói thẳng với chúng rằng: “Đúng, đúng là có 1 bản dự thảo Tuyên ngôn dân chủ do tôi viết và tôi đã gửi đi cho nhiều người vào sáng hôm nay, từ chiếc máy tính của tôi”.

Hai viên công an đó đã kiểm tra máy tính của anh ĐNH họ tìm thấy ngay bản dự thảo ấy, tên Thanh gọi điện thoại rất nhiều lần cho cấp trên của hắn ta để xin ý kiến chỉ đạo. Cuối cùng họ niêm phong máy tính của anh lại và yêu cầu anh ĐNH lên đồn công an Q.Phú Nhuận để tiếp tục thẩm vấn cho đến gần 11 giờ hôm đó. Sáng hôm sau, ngày 8/4/2006 anh ĐNH lại phải lên công an quận Phú Nhuận làm việc. Sau này anh ĐNH đã không chấp nhận bât kỳ lời mời làm việc vô bổ của công an cộng sản nên chúng đã đưa ra trò chặn bắt anh thường xuyên, công an đã bắt anh hàng trăm lần rồi dẫn giải về đồn công an, mỗi khi anh ra đường. 

Ngày 8/4/2006, sau khi từ đồn công an quận Phú Nhuận bước ra thì nhận được điện thoại của linh mục Nguyễn Văn Lý báo tin. Sáng hôm qua, sau khi nhận được bản dự thảo Tuyên ngôn dân chủ Việt Nam của anh gửi và biết được những khó khăn sau đó của anh. Trong số những người nhận bản tuyên ngôn nhận định rằng: “Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam rất lo sợ bản Tuyên ngôn này ra đời ” và do vậy, họ sẽ cố gắng ngăn cản nó bằng mọi cách. Tại Huế Linh mục Lý đã tập trung làm việc, thức cả đêm để mau chóng hoàn tất nó, vì e rằng công an Huế cũng sẽ bất ngờ ập vào nhà tịch thu máy tính và các phương tiện làm việc khác. Sau gần 30 giờ thì bản Tuyên ngôn đó đã hoàn thành, với tên gọi là: Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006. Linh mục Lý đã gửi nó lên Internet vào khoảng 15 giờ chiều nay. 

Anh ĐNH đã tìm cách cắt đuôi công an và đã đọc được nó ngay sau đó. Anh ĐNH cảm động vui sướng công trình trí tuệ của mình đươc tập thể ủng hộ chung sức lao động để góp phần xây dựng nó. Hơn nữa là các vị linh mục ngoài Huế (nhóm 3 linh mục Nguyễn Văn Lý, linh mục Nguyễn Hữu Giải và linh mục Phan Văn Lợi) và các cộng sự đã vận động được một danh sách gồm 118 người tham gia ký tên đầu tiên. Họ tất cả đều ở trong nước, trải dài từ Bắc vào Nam, có tên, địa chỉ cụ thể và với nhiều ngành nghề, tuổi tác, hoàn cảnh xuất thân, v.v… khác nhau. Khối 8406 chính thức ra đời! Nỗi sợ của nhân dân đối với cái bộ máy công an trị đồ sộ và tàn bạo này tuy vẫn còn nhưng đã dần được đẩy lùi một bước lớn và rất quan trọng. Những sự việc diễn ra sau đó như thế nào, đồng bào ta ở trong, ngoài nước cùng cộng đồng quốc tế tiến bộ đã ủng hộ bản Tuyên Ngôn & Khối 8406 đã phát triển ra sao thì chúng ta, những ai tham gia đấu tranh cũng đều biết rõ. 

Tôi biết, với ban điều hành khối 8406 các vị Linh mục Nguyễn Văn Lý, Phan Văn Lợi có ảnh hưởng rất lớn trong đông đảo giáo dân, tầng lớp dân oan thì anh Đỗ Nam Hải có ảnh hưởng đến rất nhiều những người dân không tham gia tôn giáo, giáo hội. Đăc biệt là thanh niên và sinh viên, học sinh. Vì vậy, công an cộng sản đã được thượng cấp chỉ đạo canh gác chăm sóc anh cẩn thận để không ai gần anh Đỗ Nam Hải, sợ phong trao đấu tranh lan rộng. ???. Thực tế tôi nhận ra điều đó cũng do nhiều học sinh đã nói về anh. Còn việc NCQCS cho người ngăn chặn dân không được đến với nhưng người đấu tranh. Ngay cả tôi, một người rất bình thường cũng bị ngăn chặn kịch liêt, cứ mỗi người dân đến nhà tôi thì kiểu gì công an cũng đến hỏi thăm, gây khó dễ. Đúng, đến khi sự việc xẩy ra tôi mới tin rằng sự đàn áp khốc liệt của công an cộng sản đối với anh là có thật !.

Thành Thật Xin lỗi anh ĐNH vi mặc dù thấy rõ sự đàn áp, khống chế của công an cộng sản dưới sự chỉ đạọ của thượng cấp. Cứ mỗi lần đọc thấy tin ai đến thăm gặp anh Đỗ Nam Hải đều bị công an bắt về đồn thẩm vất và đánh đập tôi không tin lắm, là người rất quý trọng anh Đỗ Nam Hải nhưng nhiều lúc tôi thầm nghĩ chắc mọi người thổi phồng sự việc, đề cao anh Đỗ nam Hải quá mức. chứ chuyện gặp gỡ nhau thì có gì khó khăn gì mà bị công an khống chế quá đáng như thế, lại còn bị đánh đập nữa. Vã lại, tôi cũng được nghe rằng việc anh Đổ Nam Hải bị đàn áp chỉ là tin vịt, thông tin còn ám chỉ rằng có thể anh Hải tung ra nhằm tự nâng bi mình. Nhân chuyến đi Sài Gòn tôi quyết định gặp bằng được anh Đỗ Nam Hải để tìm hiểu sự thật. Nếu như tôi đến đây không bị bắt và bị hành xử như mọi người thì tôi sẽ góp ý anh Đỗ Nam Hải để đâu tranh sát thưc tế sự thật hơn. Trong chế độ công sản Việt Nam thối tha bẩn thỉu này, đâu đâu cũng có sự đàn áp bất công ngang trái không cần phải phóng đại vự việc…Sau khi gọi điện cho anh Đỗ nam Hải, được anh thông báo, không thể tiếp tại nhà bởi công an canh gác. Tôi thầm nói rằng thông cảm cho anh vì anh còn những thành viên khác trong gia đình, anh hẹn chúng tôi tại quán cà phê Vườn Nhà Ai. Khi tôi đến đó được một lúc đang ngồi đợi thi nhận được tin nhắn của anh: “ Công an biết em và Ms Tôn vào Sài Gòn, mấy hôm nay tăng người canh gác anh, hiện tại 6 người đang canh ở cổng nên có thể anh sẽ không gặp mọi người được” . Tôi hơi cáu và khó chịu nói với mọi người cái anh Hải này bản lĩnh tràn trề vậy sao có công an canh gác thì không gặp chúng ta. Một chút tự ái nhen lên trong lòng, tôi tự hỏi: “ Hay mình là người không đáng được anh ta tiếp chuyện???”. Tôi tuyên bố với mọi người : “Bích khương sẽ đến tận nơi ngõ nhà anh Đỗ Nam Hải để xác minh”. Chúng tôi ngồi uống chưa hết ly cà- phê thì anh Hải lại gọi điện hẹn gặp ngay quán Bích Vân đối diện với nhà anh. Chúng tôi gồm Ms Nguyễn Trung Tôn, Tôi, Thu Trâm, và Lê Viết Thắng lại lái xe đi đến nhà hàng Bích Vân. Vừa đến cổng thì Thu trâm bấm vào tay tôi hất đầu ra hiệu công an đang ngồi trước quán, thàng mặc áo sọc cộc tay và thằng đọc báo. 


Hai công an canh cổng nhà hàng Bích Vân khi anh ĐNH đến chờ gặp chúng tôi tại quán.

Tôi bật máy ảnh chụp, bởi chúng chăm chú theo dõi nên vừa nhìn thấy tôi đưa máy ảnh lên thì thằng mặc áo sọc nghoảnh mặt đi, Thằng đọc báo thì đưa tờ báo lên che mất đầu.. Chúng tôi vào nhà hàng thì đã có Ms Phạm Ngọc Thạch, Anh đỗ Nam Hải đứng dậy ra đón. Anh Hải còn chỉ cho tôi 2 người ngồi sát bàn anh Hải vừa ngồi ban nãy. Và chỉ thêm 2 người nữa đang đúng trước cổng quán là những kẻ thường xuyên theo dõi canh gác anh. Tôi lại đem máy ảnh định chụp nhưng anh Hải bảo : “không cần đâu Khương ơi ! chúng sẽ gây chuyện uổng công”. Chúng tôi ngồi chơi nói chuyện khá lâu chụp nhiều kiểu ảnh làm kỷ niệm tai quán. Khi định ra về, thì ông trời hình như thấy mỗi lần gặp được nhau của chúng tôi là rất hiếm nên đổ mưa để chúng tôi ngồi lại được lâu hơn!

Đến khi chia tay ra về mà trời cũng vẫn còn bịn rịn, gọi điện cho tắc –xi máy điện thoại chúng tôi không thể gọi được. Chúng tôi bước bộ ra về trong mưa. Vừa ra khỏi nhà hàng Bích Vân thì có mấy chiếc xe máy cứ rà rà theo sát chúng tôi. Có sự sắp đặt trước, hai chiếc tắc xi chậm chậm đỗ lại ngay đầu đường, chúng tôi lên xe đi về nhà nghỉ, nhưng xe vừa chuyển bánh thì hai chiếc xe đeo bám khi chúng tôi đi bộ cùng một xe máy nữa đi ép chiếc tắc xi chở chúng tôi vào lề đường. Chúng bắt tắc-xi quay trở lại và chở chúng tôi vào đồn công an. Tại đồn công an chúng tách chúng tôi ra thẩm vấn, đánh đập chúng tôi khi chúng tôi không chịu tuân thủ dạ vâng trước hành vi vi phạm pháp luật bắt người trái phép. Chúng đánh tôi và Thu Trâm. 


Bệnh viện Đa Khoa Phú Nhuận cấp cứu Bích Khương khi bị công an đánh ngất xỉu rồi vứt ra công viên.

Hậu quả tôi bị thương nặng và ngất xỉu. Sau đó đẩy Ms Tôn ra về, chở em Thắng về quê, đưa Thu Trâm đến phòng PA38 công an thành phố Sài Gòn tiếp tục thẩm vấn, Chúng đem tôi trong tình trạng thương tích đầy mình, không nói được, vứt ra ngoài công viên. Ở đây, tôi được nhân dân và bảo vệ công viên gọi điện cho anh Nguyễn Khắc Toàn biết chuyện. Anh Nguyễn Khắc Toàn đã nhanh chóng gọi điện cho Kỹ sư Trần Văn Huy đến đem tôi đi viện đồng thời nhanh chóng đưa thông tin ra ngoài để mọi người cùng lên tiếng. Anh Nguyễn Nam Phong điều hành diễn đàn “Tranh luân chính tri đã phỏng vấn trực tiếp với bảo vệ công viên”. Hành vi xâm phạm nhân quyền và tội ác của công an cộng sản nhanh chóng bị phơi bày trước công luận, mọi người đã biết. Trong bài viết này tôi muốn nói lên sự hèn mạt của công an cộng sản, của NCQCS Việt Nam là thực sự chúng đã rất sợ nhưng người như anh Đỗ Nam Hải, sợ tất cả những người đang đấu tranh đòi tự do dân chủ cho đất nước Việt Nam. Chúng quá sợ hãi khi mọi người biết liên kết chặt chẽ với nhau, thống nhất và hành động đấu tranh cùng một hướng. 

Chúng tưởng rằng đùng vũ lực, đàn áp đánh đập có thể ngăn chặn được mọi người tranh đấu gặp nhau.Chúng đâu ngờ rằng chính sự đàn áp đó, và vì chúng gây thương tích cho tôi mà chúng tôi đã được gặp gỡ nhiều anh em bạn bè hơn.

Tại hội thánh mennonite của Ms Nguyễn Hồng Quang Khi biết tôi đang ở đây để chữa bệnh thì bao nhiêu người đấu tranh tại Sài Gòn đã đến thăm gặp động viên. Đặc biệt có anh Nguyễn Ngọc Quang một cựu tù nhân chính trị vừa mới ra tù hiện đang bị quản chế trong nhà tù lớn của cộng sản Việt Nam, ở tận mãi Đồng Nai đang bị kiểm soát rất gắt gao, nghe tin cũng phá vòng kềm tỏa của chúng, mượn xe máy đi trên trăm cây số để đên thăm hỏi động viên, cho tôi sự xúc động. Tại Hội thánh Mennonite của Ms Nguyễn Hồng Quang trong những ngày tôi trị thương ở Sai gòn, đã cho tôi cảm nhận được sự nồng ấm của tình bạn trong những anh chị em Dân Chủ miền Nam.


Anh Nguyễn Ngọc Quang cùng Thu Trâm Đứng bên giường bệnh khi Ms Nguyễn Hồng Quang thăm bệnh Bích Khương. 

Sau khi phát hiện ra tai bệnh viện đa khoa Phú thuận có an Ninh lởn vởn, bệnh viên không chịu ký vào giấy xác nhận thương tích của tôi. Mục sư Nguyễn Trung Tôn và Kỹ sư Trần Văn Huy thống nhất quyết định đem tôi về hội thánh của Ms Quang mặc dù trước đó, khi chia tay anh Đỗ Nam Hải tại quán Bích Vân, anh Hải có gọi điện về thì Ms Quang đã thông báo cho chúng tôi công an đang bao vây hội thánh. Đến lúc biết tôi bị thương rồi thi Ms Quang bảo đưa tôi về hội thánh để Ms chăm sóc, bởi Ms cũng là một y sỹ. Tôi nằm tại phòng y tế hội thánh một ngày, thì ngày hôm sau nhà cầm quyền cộng sản đến quyết định cưỡng chế khu đất của hội thánh trong đó có cả khu y tế tôi đang nằm. Trước tình thế đó Ms Tôn đã quyết định dừng công việc của Ms với giáo hội trong chuyến đi để đem tôi trở về miền bắc, cũng là bớt đi chút phiền phức cho hội thánh Ms Quang mà nhà cầm quyên công sản sẽ gây sự.

Mấy ngày qua, khi tôi trở về quê tạm thời nghỉ ngơi một chút, để vơi đi sư đau đớn mệt mỏi, mà công an tại thành phố đã quá quan tâm chú ý chăm sóc cho tôi cũng như chăm sóc kỹ lưỡng cho những người đấu tranh đòi công bằng lẽ phải đòi quyền con Người cho dân tộc Việt Nam. Họ đã gây nên sự mệt mỏi đau đớn cho thể xác tôi. Nhưng qua đó, tôi lại khẳng định chắc chắn và vững vàng hơn với con đường mình đã chọn. Những ngày này nhìn lại bản thân tôi cảm thấy mình đã quá khắt khe với những người cùng chung chí hướng, đang cùng bước chung đường với chính bản thân mình

Nam Đàn ngày 03/07/2010
Hồ Thị Bích Khương
Xóm 2, xã Nam Anh, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An
Thành viên khối 8406, ĐT 0984 980 597
 



Chuyến Đi Thăm Miền Nam
Đầy Gian Nan và Nguy Hiểm của Chúng Tôi !!!
Mục Sư Nguyễn Trung Tôn
Sau khi vào tới Sài Gòn, tôi và kỹ sư viễn thông Trần Văn Huy - người vừa mới tham gia khối 8406 và Phong trào đấu tranh dân chủ Việt Nam, cùng chị Hồ Thị Bích Khương ghé thăm hội thánh Tin Lành Mennonite của mục sư Nguyễn Hồng Quang đặt tại Quận 2, TP Sài Gòn, chúng tôi có gọi điện cho em sinh viên Lê Viết Thắng, cô Nguyễn Thu Trâm tới cùng nói chuyện. Sau bữa cơm trưa hơi muộn, chúng tôi mãi trò chuyện tới khoảng 4 giờ chiều ngày 14/6/2010 mới xong. Chia tay mục sư Nguyễn Hồng Quang và hội thánh Tin lành, tôi – Ms Nguyễn Trung Tôn, chị Bích Khương, cô Thu Trâm cùng sinh viên Lê Viết Thắng rủ nhau ghé thăm gia đình mục sư Dương Kim Khải tại quận Bình Thạnh cũng tại TP này. Chúng tôi cũng tạm chia tay kỹ sư Trần Văn Huy để em Huy có việc riêng đi nơi khác theo dự định mà tôi sẽ kể lại buổi gặp gỡ gia đình mục sư Dương Kim Khải trong một bài viết khác tựa đề là : “Ngôi Thánh Đường Bất Đắc Dĩ ” sắp tới đây… 

Khoảng hơn 7 giờ tối chúng tôi ghé thăm nhà riêng anh kỹ sư ngành ngân hành tham gia đấu tranh dân chủ từ nhiều năm qua, cũng trong khối 8406 – là Đỗ Nam Hải, qua điện thoại anh Hải hẹn gặp chúng tôi tại quán Bích Vân trên đường Nguyễn Kiệm, quận Phú Nhuận đối diện ngay với nhà anh, vì tiếp khách ngay trong gia đình anh không được tiện do bố mẹ đẻ anh chưa thông cảm lắm với những người đối kháng chế độ CSVN như chúng tôi. Tại đây chúng tôi gặp luôn cả Mục sư Tin lành Phạm Ngọc Thạch cũng là thành viên Khối 8406. Khi vừa bước vào quán ăn mà anh Hải chỉ cho thì chúng tôi đã thấy có nhiều công an CS mặc thường phục đã đợi sẵn chúng tôi tại đó rồi. Họ quan tâm từng bước đi của chúng tôi khi qua theo dõi nghe trộm trên điện thoại, nên biết rõ nhóm chúng tôi đã có mặt tại Sài Gòn từ một vài hôm nay. Ngoài ra cũng lúc ấy anh Đỗ Nam Hải nói cho chúng tôi biết thêm là những người này vẫn luôn theo dõi anh mỗi ngày như vậy, nên anh nhớ rõ mặt từng người một. Trời bắt đầu mưa nặng hạt hơn cũng là lúc bữa ăn nhẹ do anh Hải gọi ra và được nhà hàng đưa đến để chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện với nhau. Dường như Thiên Chúa muốn kéo dài buổi nói chuyện của chúng tôi nên trời càng ngày càng mưa nặng hạt khiến chúng tôi không thể ra về được theo tính toán của mình. 

Hình ảnh 1: Chụp 2 tên an ninh mật vụ tay sai CSVN đang đứng và ngồi chờ bên ngoài tiệm ăn Bích Vân số 428 đường Nguyễn Kiệm, quận Phú Nhuận, TP Sài Gòn để phục kích bắt giữ toàn bộ Nhóm anh chị em đấu tranh dân chủ thuộc Khối 8406 đang ngồi trò chuyện với kỹ sư Đỗ Nam Hải ở bên trong quán ăn. Ảnh này do Hồ Bích Khương chụp đêm tối ngày 14/6/2010, khi biết bị chụp ảnh tên áo kẻ sọc vội đứng lên quay mặt đi, còn lại tên kia giơ báo lên che mặt nhưng không kịp nữa. Cạnh đó là chị chủ sạp bán quán tạp hóa nhỏ bị chúng ngồi quấy nhiễu ám quẻ nhưng đành phải ngồi khó chịu, im lặng thôi !!!

Mặc cho trời mưa  to hoài như vậy nhưng lực lượng công an CS mặc thường phục vẫn bám sát chúng tôi rất chặt chẽ như hình với bóng. Họ còn gọi điện liên tục về chỉ huy để tăng cường thêm lực lượng, có tên đi lại sát chổ chúng tôi ngồi để quan sát rồi lại ra gọi điên cho ai đó, có lẽ anh ta đã báo cáo cho lãnh đạo về những người lạ mặt như tôi, chị Bích Khương và sinh viên Lê Viết Thắng đang được Đỗ Nam Hải tiếp. Thế nên lực lượng an ninh CSVN lại tiếp tục được bổ sung thêm đông đảo hơn nữa, chúng tôi không biết rõ số lượng cụ thể là bao nhiêu, nhưng chắc chắn không dưới mười người. Đến khoảng 10 h tối chúng tôi quyết định rời quán khi trời hơi ngớt hạt mưa và cuộc trò chuyện kéo dài gần 3 giờ đồng hồ, thật thú vị và đã mãn nguyện. Thế nhưng thật thất vọng khi mà chúng tôi ai nấy đều không thể dùng điện thoại để liên lạc được với các hãng taxi trong thành phố, vì tất cả điện thoại đều mất tín hiệu một cách bất ngờ đến khó hiểu… Con đường Nguyễn Kiệm, quận Phú Nhuận này lại là đường cấm xe ô tô qua lại, chúng tôi đành men theo vỉa hè ngược chiều tiến về phía ngã tư Phú Nhuận, lúc ấy bên cạnh chúng tôi là những chú công an ăn vận thường phục như đám du thử du thực hay xã hội đen vậy, lặng lẽ bám sát cùng đồng hành trong mưa không rời nửa bước tất cả nhóm anh chị em chúng tôi. Khi tới cây xăng ngã tư Phú Nhuận thì thấy bất ngờ có hai chiếc Tac-xi ghé lại mà không phải do chúng tôi gọi điện hẹn mời họ đến đón trước. Thế là bốn người chúng tôi cùng ào lên một chiếc xe, khi xe vừa chuyển bánh được chừng 20 m thì các chú công an mặc thường phục này đã ra hiệu cho chiếc xe phải tấp vào lề đường, rồi họ ra lệnh cho xe chạy thẳng về công an quận Phú Nhuận. Ngay trên xe Tac xi đã bị toán công an CS khống chế này, chúng tôi tranh thủ gọi điện báo tin ngay cho anh Đỗ Nam Hải, anh Nguyễn Khắc Toàn ngoài Hà Nội và một số anh em khác được biết về tình hình là toàn bộ Nhóm chúng tôi đã bị an ninh CSVN bắt giữ trái phép, hết sức vô cớ...

Xe Tac xi chạy về tới công an quận Phú Nhuận chúng tôi được đổ thẳng xuống giữa sân bên trong, trời lại mưa nặng hạt hơn nên chúng tôi vội vàng chạy vào hè để trú mưa. Tại đây chúng tôi không được ai tiếp đón nên cùng nhau hát vang Thờ phượng Thiên Chúa. Một công an như điên loạn khi thấy chúng tôi hát Thánh Ca anh ta quát lên : “ Đây không phải là nơi sinh hoạt tôn giáo, chúng mày có ngậm miệng lại không thì bảo ? ”, rồi họ đưa chúng tôi vào một căn phòng và đóng cửa sập lại. Chị Hồ Bích Khương lớn tiếng phản đối ngay :“ Đây là đồn công an, nhân dân đã nộp thuế nuôi công an CSVN để bảo vệ an ninh của đất nước này, không phải là xây dựng để nuôi công an để bộ máy công an các anh cấu kết cùng lũ lưu manh, du côn trà trộn bắt người bắt người trái pháp luật giữa đường đâu nhé…!!!!” . Nhưng tất cả công an ở đây dù có nghe được như vậy cũng đều như giả câm giả điếc, nên không một ai lên tiếng đáp lại gì lời phản kháng đầu tiên của chị Bích Khương.

Trong căn phòng rộng của công an Phú Nhuận chúng tôi tiếp tục hát vang thờ phượng Chúa. Chuông điện thoại của cô Nguyễn Thu Trâm đổ reo vang tiếng chuông lảnh lót. Trước khi đến nhà anh Đỗ Nam Hải, Thu Trâm có đem chúng tôi đã ghé qua nhà thăm cụ Lê Quang Liêm nhưng cụ đi vắng có lẽ vừa trở về nên gọi để hỏi thăm. Thu Trâm nghe điện thoại nói luôn tình hình chúng tôi vừa bị công an CS bắt trái phép thật trắng trợn ngang nhiên không coi pháp luật là gì cả, và Trâm nói rõ cho cụ biết có chị Hồ Bích Khương, Ms Nguyễn Trung Tôn, …đều bị bắt cùng đang bị nhốt ở công an quận Phú Nhuận. Cụ Lê Quang Liêm là Hội trưởng Giáo hội Phật Giáo Hòa Hảo Việt Nam đã hỏi thăm chị Hồ Bích Khương và tất cả chúng tôi rất ân cần chu đáo, sau đó cụ Liêm bảo Thu Trâm chuyển máy cho chị Hồ Thị Bích Khương để cụ hỏi thăm và nói chuyện trực tiếp…

Ảnh 2 : Nhóm anh chị em đấu tranh dân chủ thuộc Khối 8406 ở miền Bắc Việt Nam vào miền Nam đang đến thăm gia đình Ms Thân Văn Trường ở tỉnh Bình Dương. Trong hình từ trái qua phải gồm có : Ms Nguyễn Trung Tôn, sinh viên năm thứ 2 trường Cao đẳng công nghệ thông tin - em Lê Viết Thắng, chị Hồ Thị Bích Khương, phu nhân Ms Thân Văn Trường, một tín hữu tin lành tỉnh Bình Dương, cuối cùng là kỹ sư viễn thông Trần Văn Huy. Ảnh do Ms Trường chụp ngày 13/6/2010.

Ngay lúc đó bỗng cánh của phòng mở toang ra bất ngờ, toán công an mặc thường phục xông vào ngổ ngáo, bậm trợn, một người trạc 50 tuổi lao nhanh về phía chị Bích Khương rồi như con thú đói mồi một tay hắn xoắn tay trái chị quặt về phía sau, tay kia vồ chiếc điện thoại để giật cướp. Một phản ứng tự nhiên của người bị tấn công bất ngờ như vậy, nên chị cắn ngay vào tay của viên công an khốn kiếp này thật mạnh nhằm bảo vệ chiếc điện thoại nhưng không được, vai trái Bích Khương đã bị gãy chưa lành nên không chịu nổi cái xoắn tay mạnh của người đàn ông như mãnh thú làm chị kêu thất thanh : “ái, ái ôi, đau quá, đau quá !!!..” . Chị lên tiếng thật to và dài rất đau đớn đến khủng khiếp mọi người đều ái ngại căm phẫn tên công an thú tính đó !!! 

Điện thoại của chị  đã bị sĩ quan “an ninh nhân dân” cướp đoạt công khai, hết sức trắng trợn ngay giữa trụ sở công an quận Phú Nhuận như vậy đấy. Các công an CSVN bắt đầu công việc khám xét chúng tôi thật thô bạo, họ thu giữ tất cả giấy tờ, điện thoại, máy chụp hình, không sót thứ gì trong người… Viên công an khi nãy xoắn tay chị Bích Khương bắt đầu hạ giọng khi xem chứng minh thư nhân dân của tôi và chị Bích Khương, anh ta nói :“ À đây là mục sư Nguyễn Trung Tôn và Hồ Thị Bích Khương hả ???”, tôi đoán chắc là anh ta đã biết tên chúng tôi từ trước trên Mạng nhưng bây giờ mới thấy tận mặt đây.

Thế rồi nhanh chóng, họ tách chúng tôi mỗi người ra một phòng để thẩm vấn như hỏi cung tội phạm hình sự bị bắt quả tang vậy. Đầu tiên là sinh viên Lê Viết Thắng rồi tới lượt tôi. Tôi được đưa đi làm việc với một người khoảng 50 hay 52 tuổi gì đó. Vừa bước vào phòng anh ta đóng cửa sầm lại và tay cầm chứng minh thư của tôi, miệng anh ta hỏi : “Mày tên gì hả ?”. Tôi đã quen với phong cách làm việc hống hách và rất vô lễ của công an CSVN từ nhiều năm nay, nên tôi thản nhiên im lặng không trả lời gì tên này một câu nào. Anh ta đập bàn tiếp tục quát tháo : “ Mày tên gì hả ? Tao hỏi sao mày không nói ?..”. Tôi nói : “ tên tôi có ghi trong chứng minh thư mà anh đang cầm đấy thôi ”, thì anh ta lại lớn tiếng : “ Tao hỏi mày tên gì thì mày phải trả lời tao chứ !!! ”. Tôi nhanh nhảu hỏi lại anh ta : “Vậy anh tên gì ? Xin cho tôi biết để tôi trả lời anh trước ! ”. Thế là một cái tát gió vù qua mặt tôi cùng với lời chửi tục tĩu của anh ta “địt mẹ mày, mày bố láo quá đấy !  Tao hỏi mày tên gì mà mày không trả lời lại còn nói láo với tao hả ?”.

Tôi  nói : “Lãnh tụ Hồ Chí Minh của các anh đã dạy các anh đối với nhân dân phải kính trọng lễ phép sao anh lại không làm theo lời dậy đó mà  làm việc với tôi kiểu này ? ”. Một nắm đấm sát mặt tôi thì dừng lại, hắn nói : “bọn tao tôn trọng từng loại người, chứ loại như chúng mày thì không việc gì phải tôn trọng cả !!! ”. Tôi đứng dậy mở cửa lao ra ngoài và nói: “ Tôi không làm việc với anh, anh không đủ tư cách để tôi làm việc !”. Lúc đó Thu Trâm nghe thấy rõ, chị Bích Khương dành 3 ghé đẩu nằm cuốn ri đô, hình như đang ngủ nhưng khi nghe tôi nói to nghe thấy thế cũng mở mắt nhìn theo.  Lúc đó có nhiều công an khác tại đồn này đều nghe thấy tôi quát lớn tiếng lại với hắn ta... 

Có lẽ viên công an này không muốn đồng nghiệp khích bác nhau nên  y trở mặt nhẹ nhàng đi theo tôi, mời tôi trở lại phòng làm việc, rồi y xin lỗi tôi về hành động vừa rồi của anh ta với tôi. Buổi làm việc nhẹ nhàng hơn bằng những câu hỏi của công an và trả lời của tôi. Nhiều câu hỏi của anh ta tôi không trả lời vì tôi không cần thiết. Chúng tôi bắt đầu buổi làm việc lúc khoảng hơn 1 h sáng ngày 15 tháng 6 năm 2010, tức là sau gần 3 tiếng đồng hồ kể từ khi bị chúng bắt giữ hoàn toàn trái phép trong đêm tối hôm đó. 

Nội dung chính khi làm việc với tôi, là công an CS muốn điều tra mối quan hệ của tôi với kỹ sư Đỗ Nam Hải với một người tên Nguyễn Đăng Cao Đại nào đó tại Sài Gòn mà tôi chưa hề gặp mặt anh này. Anh ta cho tôi biết lý do chúng tôi bị bắt về công an Phú Nhuận là do chúng tôi đã tiếp xúc với anh “Đỗ Nam Hải, một đối tượng chuẩn bị bị đảng và nhà nước khởi tố…”.  Anh còn nói : “bất cứ ai gặp Đỗ Nam Hải đều bị đưa về công an để điều tra ngay”, anh ta nói trước mặt tất cả mọi người bị bắt hôm đó như vậy. 

Kết thúc buổi thẩm vấn anh ta đưa ra yêu cầu tôi chấm dứt gặp lại anh Đỗ Nam Hải và trao biên bản để tôi tự đọc, đến lúc này tôi mới biết danh tính anh ta là công an bảo vệ an ninh chính trị cho đảng CSVN tên là Nguyễn Minh như đã ghi trong biên bản. Anh yêu cầu tôi ký vào bản lấy lời khai do anh ta tự viết từ nẫy. Tôi yêu cầu anh cho tôi một bản ghi rõ lý do tôi bị bắt là do đã gặp anh Đỗ Nam Hải và cả lời yêu cầu của anh ta là tôi không được gặp anh Đỗ Nam Hải nữa, nhưng anh ta không đồng ý, vì vậy tôi không ký vào biên bản. Buổi làm việc kết thúc vào khoảng 2 h 30 sáng ngày 15 tháng 6 / năm 2010.

Ảnh 3 : Các thành viên khối đấu tranh 8406 chụp hình kỷ niệm với nhau trong tiệm ăn Bích Vân tại số 428 đường Nguyễn Kiệm, quận Phú Nhuận, TP- Sài Gòn tối ngày 14/6/2010. Trong hình gồm có Ks Đỗ Nam Hải, các Ms Nguyễn Trung Tôn, Phạm Ngọc Thạch, các chiến sĩ nữ Hồ Thị Bích Khương và Nguyễn Thu Trâm. Ảnh do sinh viên Lê Viết Thắng chụp.

…..Lúc ấy, tôi còn nghe văng vẳng lời chị Hồ Thị Bích Khương hát vang bài ca chống cộng rất nổi tiếng ở hải ngoài từ phòng bên dội sang. Tôi nghe rõ lắm lời bài hát này đã làm tất cả mấy công an rất tức giận, quá mức căm thù nhưng họ không làm sao ngăn được lời ca của chị lanh lảnh vang lên ngay trong đêm tối, đó là bài hát “ Hãy trả lời tôi ”. Bài hát này đã được chính chị Bích Khương lấy làm nguồn cảm hứng để viết 1 bài cũng mang tựa đề y nguyên như thế nhân dịp 30/4/2010 vừa rồi, nhưng lần này là chị hát tặng công an CSVN ngay trong giữa lòng sào huyệt của họ. Thật là độc đáo, thách thức vô cùng !!!

Tôi lấy ra tặng anh công an một cuốn chứng đạo đơn “Tình Yêu Nào” và nói với anh ta : “Thiên Chúa rất yêu anh và tôi cũng vậy !!!...”. Tôi ghé sang phòng chị Bích Khương thì  thấy đang có một công an ngồi đó, còn chị Bích Khương thì quấn tấm ri đô ngồi nơi xó nhà vì máy lạnh đang chạy hết cỡ. Khoảng đến 3 h sáng họ cho chúng tôi về và yêu cầu 13 h 30 ngày 15 tháng 6 năm 2010 tiếp tục tới công an quận này để “làm việc”. Họ thu giữ tất cả điện thoại, máy chụp hình và giấy tờ tùy thân của chúng tôi, nên chúng tôi không đồng ý ra về vì trời vẫn còn là đêm tối và tài sản cá nhân, giấy tờ bị thu giữ tùy tiện. Chúng có thả tất cả ra bây giờ thì chúng tôi biết đi đâu, về đâu để nghỉ nữa đây giữa khuya khoắt thế này, thật là dã man, vô đạo ? Tại sao chỉ vì đi thăm người bạn không hề bị quản chế, không hề bị án tù treo tại gia mà chúng tôi cũng là những người ngay thẳng không thuộc diện như vậy lại bị công an CS TP này vô cớ bắt giữ, lục soát tịch thu tất cả tài sản, giấy tờ rồi đe dọa sỉ nhục vô lối… Thế thì thử hỏi nhân quyền, nhân phẩm của công dân Việt Nam có được nhà nước, có được công an chế độ CSVN này tôn trọng nữa hay không ? Ngay giữa thành phố lớn nhất cả nước mà còn bị đến như vậy thì đồng bào vùng sâu, vùng xa xôi, hẻo lánh còn bị khốn nạn, khốn khổ đến mức nào nữa đây ?

Có lẽ do biết rằng không thể thủ tiêu hay làm gì hãm hại được chúng tôi hơn thế, bởi vì khi tất cả bị bắt giữ thì các thông tin đã được đưa ra ngoài nhanh chóng, như chúng tôi đã kịp gọi điện cho các anh Đỗ Nam Hải, Nguyễn Khắc Toàn biết rõ sự tình. Đặc biệt nhất là, ngay khi biết tin từ quận Phú Nhuận thì chính anh Nguyễn Khắc Toàn ngoài Hà Nội đã kịp lên các diễn đàn Paltakl trên mạng ở hải ngoại để cho số điện thoại về phỏng vấn chị Hồ Bích Khương ngay trong quận công an và trực tiếp anh cũng tố cáo họ quá nhiều trên Rom của Nguyễn Nam Phong, của chị Hải Đảo Buồn…nên họ biết đã lộ liễu và được lệnh cấp trên phải thả chúng tôi ngay lập tức chăng ? Thế nên lúc ấy một công an tới gặp tôi và nói vỗ về : “ Thôi thế này nhé, nếu bây giờ chúng tôi trả hết mọi thứ cho mục sư và chị em thì mục sư có đưa mọi người về nhà không ?”.  Tôi nói : “ Tôi  đồng ý ngay nếu các anh trả tất cả cho chúng tôi cùng biên bản làm việc đi…”. 

Họ mang điện thoại cùng chứng minh nhân dân, máy ảnh đã thu của chúng tôi ra trả lại và đề nghị chúng tôi về ngay, lúc này là 4 h sáng ngày 15/6/2010, họ quấy nhiễu thẩm cung chúng tôi cả đêm. Việc họ vây bắt ngăn chặn không cho chúng tôi tới thăm anh Đỗ Nam Hải là hoàn toàn vi phạm nhân quyền và luật pháp trong nước rất nghiêm trọng. Anh Nguyễn Khắc Toàn đã phân tích cho tôi rõ từng điểm một, công an TP Sài Gòn đã chà đạp nghiêm trọng lên chính Bộ luật tố tụng hình sự của nước CHXHCN VN ra sao, vi phạm những quyền Con người nặng nề như thế nào mà trong khi đó thì họ đang nhân danh là người của các cơ quan bảo vệ pháp luật XHCN, bảo vệ cuộc sống bình an của nhân dân !!! Thật là mỉa mai và hài ước vô cùng tận !!!

Nhưng trước khi ra về chúng tôi đề nghị lập biên bản ghi rõ lý do bắt giữ và thẩm cung chúng tôi, là do họ không cho chúng tôi gặp anh Đỗ Nam Hải. Họ không đồng ý, chúng tôi cũng biết trước nhưng chúng làm trái pháp luật chúng tôi cứ đấu tranh để đòi. Trong lúc chúng định trả điện thoại lại thì chị Bích Khương đã cầm điện thoại nói: “ Bọn bay để cho tao gọi điện cho con trai ở nhà chưa biết sao đây, vì nó sẽ hoảng sợ nếu cả đêm nay, mẹ không gọi điện về cho biết tin tức ra sao cả ?”. Trên thực tế chị Khương đã gọi điện ngay cho anh Nguyễn Khắc Toàn để thông báo tình hình diễn biến đến lúc đó. Anh Nguyễn Khắc Toàn thông báo khẩn cấp cho anh Nguyễn Nam Phong điều hành trên Rom “Tranh luận dân chủ và chính trị” ở bên Hoa Kỳ để phỏng vấn chị trực tiếp, lúc ấy là khoảng hơn 4 giờ sáng. Mấy tên công an đứng ngay đó đã nhận ra chuyện quá tày trời, hết sức nguy hiểm như thế đó, nên chúng đổ xô lại giật điện thoại của Bích Khương và việc xô xát này làm cho trên diễn đàn đêm hôm ấy mọi người đều biết rõ qua thu âm trực tiếp. Và qua đó chắc chắn họ biết được công an CSVN đã đàn áp dân lành vô tội trái phái luật ngay trong đồn công an của chúng. Thế rồi công an lại tuyên bố không cho chúng tôi về nữa để sáng mai làm việc thẩm vấn tiếp tục, tức là lại diễn màn đàn áp, khủng bố, đánh đập thô bạo…Chúng tiếp tục lại thu hết điện thoại, máy ảnh, chứng minh thư nhân dân, tiếp tục giam giữ tất cả chúng tôi đến ngày mai để giao cho công an thành phố xử lý giải quyết tập 2…vv….. 

Chị Bích Khương muốn vạch trần cho công luận hải ngoại và trong nước tại chỗ biết nên nhanh chóng cầm chiếc điện thoại của mình mà chúng vừa giật xong bỏ lên bàn nhưng chưa kịp cất đi rồi chị vào buồng vệ sinh nữ đóng chặt cửa gọi điện tiếp cho anh Nguyễn Khắc Toàn ngoài Hà nội. Ngay lập tức anh Nguyễn Khắc Toàn ở Hà Nội liên lạc với điễn đàn Tranh luận chính trị dân chủ của anh Nguyễn Nam Phong bên Mỹ lại đã trực tiếp phỏng vấn chị Bích Khương khi chị đang phải đứng trong nhà vệ sinh công an quận Phú Nhuận. Tất cả công an CS rất bực mình thu hết điện thoại của chúng tôi nhưng không thể mở khóa nhà vệ sinh để thu lại điện thoại của chị Bích Khương đang tường trình trực tiếp. Thế rồi vì điện thoại hết pin nên cuộc nói chuyện của chị Khương với Rom Nguyễn Nam Phong đành dở dang. Lúc này công an lại đưa chúng tôi lên phòng tầng cao hơn. Chị Bích Khương đi lại đóng cửa khóa trong luôn không cho công an vào nữa, Bích Khương tiếp tục nạp pin để nói chuyện trên diễn đàn, lúc này cô Thu Trâm cầm điện thoại để nói chuyện thay cho chị Bích Khương. Công an biết rõ tất cả nên đứng ngoài đập của bắt mở ra để dập tắt cuộc phỏng vấn trực tiếp với Rom chống Cộng ở hải ngoại. Lúc này Thu Trâm đang trả lời phỏng vấn ở góc nhà, khi thấy mấy công an tiến lại gần Thu Trâm, chị Bích Khương đã đưa chân gác qua ghế tôi đang nằm ngăn công an không cho đến gần để cướp điện thoại của Thu Trâm bảo vệ cuộc phỏng vấn đang diễn ra tại đây. Thật là sự kiện độc đáo chưa từng có bao giờ cả vì nó diễn ra ngay trong sào huyệt của công an CSVN và lại do các thành viên nữ khối 8406 thực hiện !!!

Có lẽ do biết rõ chị Bích Khương bị thương đau vai nếu đụng vào sẽ có hại nên tên này không đi bừa qua Bích Khương nữa để đến gần Thu Trâm, nên Thu Trâm đã trả lời khá đầy đủ chi tiết với diễn đàn ngay đêm hôm đó. Cho đến lúc chuẩn bị chào tạm biệt diễn đàn thì chị Khương mới bỏ hai chân xuống  và ngay lập tức chiếc điện thoại lại phải chia tay chủ nhân vì các công an lại xông vào cướp mất. Dây nạp điện thoại bị dật đứt không thể dùng được nữa, thật thô bạo hết sức.

Chúng tôi chợp mắt được một chút thì trời đã tang tảng sáng. Khoảng 7 h hay 7 h 30 công an lại tiếp tục làm việc thẩm vấn trái phép với chúng tôi. Tôi được đưa lên tầng 4 của căn nhà này, nhưng không ai thẩm vấn mà chỉ ngồi nói chuyện với mấy chú công an đồng hương tỉnh Thanh Hóa và là dân miền Bắc thôi. Một lát sau thấy Thu Trâm cũng được đưa lên, không ai thẩm vấn chúng tôi gì cả. Một lát sau tôi thấy chị Bích Khương vừa đi vừa chạy, phía sau chị có nhiều công an đi theo như đuổi. Chị Khương gọi tôi và nói to : “ Mục sư ơi !.. bọn công an này nó đánh Bích Khương”. Tôi thấy thằng đàn ông khoảng 35 tuổi chỉ vào mặt chị Khương chưởi loại này loại kia rất tục tĩu. Tôi thấy chị Bích Khương cũng đưa tay lên chỉ vào mặt nó: “Mày là nhãi ranh mất dạy mày dám đánh tao à ? mày hỗn láo còn dám đưa tay chỉ mặt tao nữa à ??? ”. Chị còn nói : “Nó chỉ tay vào dân thì được, chứ mày chỉ vào mặt tao là không được đâu nhá ?”, tôi thấy chị khương chỉ lại nó lại bảo: “ Mày còn chỉ vào mặt tao là tao cho mày biết tay tao đấy ”. Chị Bích Khương chỉ tay vào mặt người đó và nói : “mày là công an hay hành xử côn đồ mày dám đánh dân như vậy sao ?”. Vù vù, bộp bộp, người đàn ông đưa tay tát hai ba tát vào mặt chị Bích Khương thật mạnh. Một phản tự nhiên chị Bích Khương nhìn quanh tháy chiếc bình hoa trên bàn bước lại bê ngay chiếc bình hoa trên bàn ném về phía tên công an thô bạo vừa tát mình, nhưng cậu ta đỡ được nên chỉ bị một mảnh vở nhỏ liếc qua gần khóe miệng chảy máu tý chút thôi. Nó nổi khùng lồng lộn như một con sư tử đói mồi, nó lao lại đá đấm túi bụi vào người chị Bích Khương. Chị bị ngã vật xuống sàn nhà ngất lịm đi. Công an nhanh chóng đưa tôi khỏi phòng rồi trả đồ lại cho tôi và đưa ra khỏi cơ quan công an quận Phú Nhuận, lúc này khoảng 11 giờ trưa ngày 15 tháng 6. Có lẽ họ không dám để tôi chứng kiến toàn bộ cảnh rất nhiều công an nam trẻ khỏe, lực lưỡng ra sức tra tấn tàn bạo một người phụ nữ mảnh mai, yếu đuối, kiệt sức lực và trên mình còn đầy thương tích do đòn roi của nhà tù CSVN gây ra cho chị chăng ? Nhất là trên bả vai tay trái chị Khương đã bị thương gãy xương bả vai vẫn chưa liền hẳn và chưa được tháo đinh, nẹp ra nữa. Sau đó tôi còn được biết lũ công an CS đó thi nhau đánh đập chị rất tàn bạo, khi thấy chị ngất lịm đi chúng múc nước đổ thẳng vào mặt cho tỉnh rồi lại đánh tiếp cho ngất lên ngất xuống nữa….Thật là lũ mặt người dạ thú hết sức vô nhân tính !!!

Ảnh 4 : Chị Hồ thị Bích Khương bị công an CS Phú Nhuận, Sài Gòn đánh đập dã man cả đêm 14/6 và sáng ngày 15/6/2010 rồi chúng vứt ra công viên Gia Định 2, quận Phú Nhuận vào trưa cùng ngày trong tình trạng bất tỉnh, ngất lịm. Rồi sau đó được nhân viên bảo vệ tại đây cùng nhân dân qua đường phát hiện ra chị, nên họ đã thông báo cho anh Nguyễn Khắc Toàn ngoài Hà Nội biết, để từ đây anh gọi điện thông tin cho Ks Trần Văn Huy tìm được để đưa lên xe tăc xi chở chị vào bệnh viện cấp cứu. Ảnh do Ks Trần Văn Huy chụp.

Tôi ra khỏi công an quận, đi lang thang trên đường rồi ghé vào một quán cà phê uống cho tỉnh ngủ và đỡ mệt mỏi. Tôi gọi điện báo cho mục sư Thân Văn Trường biết mọi tình hình. Bỗng nhiên lại thấy một công an mặc thường phục bước vào và đề nghị tôi rời chỗ này ngay, y nói là không nên lang thang ở chốn này nữa. Tôi uống xong ly cà phê rồi gọi điện cho kỹ sư Trần Văn Huy tới đón tôi về nhà trọ. Tại đây tôi gọi điện cho chị Bích Khương và Thu Trâm nhưng không được, tất cả số máy đều tắt ngấm, tôi gọi cho sinh viên Lê Viết Thắng thì được biết công an đã áp giải em về trường. Khoảng đến 12 h 30 phút trưa ngày 15/6/2010, kỹ sư Trần Văn Huy bỗng nhận được điện thoại của nhà báo Nguyễn Khắc Toàn từ Hà Nội cho biết, anh vừa nhận được một cuộc điện của 1 bảo vệ công viên Gia Định 2 tại quận Phú Nhuận báo tin cho anh biết, là chị Hồ Thị Bích Khương đã bị một lũ gồm 4 nam ăn vận mặc thường phục đi xe máy và trên một tacxi trắng, ném xuống công viên Gia Định và chị không nói được gì cả. Đồng thời ngay lúc đó anh Toàn lại thông tin tình hình và số điện thoại cho Rom của Nguyễn Nam Phong, lập tức diễn đàn này lấy số phone đó để phỏng vấn trực tiếp người bảo vệ công viên Gia Định, Sài Gòn này trong mấy phút. Anh Nguyễn Khắc Toàn giục kỹ sư Huy lên đường đón Khương đưa vào bệnh viện cấp cứu ngay và nhắc Huy phải chụp ngay mấy tấm hình tại đó và trong viện làm bằng chứng tố cáo tội ác công an CSVN. Em Trần Văn Huy nghe lời vội vàng bắt xe lai – xe ôm đi kiếm chị Bích Khương và đưa chị bằng Ta xi vào bệnh viện đa khoa quận Phú Nhuận điều trị. Sau này tôi còn được biết anh Toàn đã thông báo tình hình khẩn cấp này không chỉ riêng đến diễn đàn Nguyễn Nam Phong mà cả Rom Tiếng nói tự do của người dân Việt Nam mà chị Hải Đảo Buồn là một trong những người phụ trách biết tình hình nguy ngập đang diễn ra. Đồng thời anh cũng chính thức kêu gọi mọi đồng bào hải ngoại trên các Rom này hãy ra tay giúp đỡ hoàn cảnh của Hồ Bích Khương, Thu Trâm… trực tiếp chút tài chánh để cứu chữa vết thương do công an CS gây ra cho các chị cũng như cả nhóm chúng tôi.

Tôi vội vã biết tin tới ngay bệnh viện đa khoa Phú Nhuận, khi tới nơi tôi được bác sỹ ở đây cho biết tình hình của chị Bích Khương rất yếu, các bác sỹ phải chuyền dịch để tăng huyết áp cho chị. Qua một đêm và một buổi sáng bị công an Phú Nhuận thẩm vấn xét hỏi và đánh đập hành hạ liên tục hết sức tàn bạo, lại không ăn uống, nghỉ ngơi, cộng thêm vai trái đang bị đau rất nặng nên chị bị tụt huyết áp, suy kiệt. Lúc ấy Chị Bích khương vẫn chưa nói được gì mà chỉ ra hiệu cho tôi biết là đầu chị rất đau mà thôi rất có thể công an đánh tổn thương não.

Ảnh 5 : Chị Hồ Thị Bích Khương đang được y, bác sỹ bệnh viện đa khoa Phú Nhuận cấp cứu tính mạng trưa ngày 15/6/2010. Ảnh do Ks Trần Văn Huy chụp tại bệnh viện.

Bác sỹ ghi vào giấy khám bệnh là đa chấn thương, nghi bị chấn thương sọ não nên cho chị chụp phim để kiểm tra sọ não của chị. Khoảng gần 2 tiếng nằm tại bệnh viện này, chị Bích Khương đã dần dần tỉnh lại. Chúng tôi vẫn nhìn thấy bóng dáng của những tên công an mặc thường phục xuất hiện lảng vảng ở đây nên không yên tâm cho sự an nguy của chị khi điều trị tại đây. Tôi quyết định cùng kỹ sư Trần Văn Huy đưa chị Bích Khương về nhà trọ nghỉ tạm. Khoảng 10 h đêm tôi nhận được điện thoại của cô Thu Trâm báo tin cho biết là chị đã bị công an chuyển tới nhà B - 34 đường Nguyễn Văn Cừ, là cơ quan bộ công an tại Sài Gòn để thẩm vấn và vừa được thả ra nên báo cho chúng tôi yên tâm. Sáng 16 tháng 6 /2010 tôi có công việc phải tập trung tại giáo hội, kỹ sư Huy đã đưa chị Bích Khương tới trạm hồi sức của hội thánh Tin Lành Mennonite nơi mục sư Nguyễn Hồng Quang sử dụng giúp đỡ những tin đồ lâm nạn để được chăm sóc tiếp tục. Tối hôm đó tôi lại bắt xe lai để tới thăm chị. Thấy chị đã có nhiều tiến triển tốt về sức khỏe tôi rât mừng nên sáng hôm sau tôi chia tay mọi người tiếp túc đi về nơi tôi có công việc. Điều đáng nói nữa là, khi chúng tôi yêu cầu bệnh viện Phú Nhuận cung cấp bệnh án, có đóng dấu, ký tên xác nhận đàng hoàng để chứng minh đã bị công an CSVN thành phố mang tên bác hồ này bạo hành dã man đối với chị Bích Khương thì dứt khoát tất cả y bác sỹ ở đây, họ không thực hiện chức năng như vậy giống như các trường hợp nạn nhân khác khi lâm nạn. Tôi biết ngay là đã có bàn tay của công an CS can thiệp tích cực nhằm phi tang tội lỗi của họ gây ra cho thường dân Việt Nam. Như thế là, toàn bộ tội ác hàng ngày của công an CS trong nước gây ra cho người dân Việt Nam ở miền Bắc hay miền Trung hoặc là miền Nam đã được cả hệ thống chính trị, hay dân sự của chế độ độc tài toàn trị bảo kê, che chắn tuyệt đối hết mức !!!

Những  tưởng chị Khương sẽ được yên ổn trong khi dưỡng bệnh tại hội thánh mục sư Nguyễn Hồng Quang, nhưng không ngờ  ngay ngày hôm sau công an CS thành phố lại tới nhà Ms Quang để đưa quyết định cưỡng chế khu đất này, trong đó có cả khu y tế của hội thánh nơi chị Khương đang dưỡng bệnh. Đây là nơi mà Ms Quang đã mua và đang sử dụng ổn định cho công tác của hội thánh. Thấy tình hình căng thẳng và không muốn gây thêm rắc rối cho những người xung quanh nên tôi quyết định tạm ngừng công việc đang dở dang của mình tại Sài Gòn để đưa chị Bích Khương trở về miền Bắc. Trên đường đi về Bắc sức khỏe của chị lại trở nên tồi tệ hơn nên chúng tôi phải xuống khỏi xe để tiếp tục vào một bệnh xá ven đường để chuyền nước và cho chị nghỉ ngơi. Phải mất 3 ngày 2 đêm tôi mới đưa chị Bích Khương về tới quê nhà ở Nghệ An…

Cũng phải nói lời cám  ơn tới Diễn đàn của chị Hải Đảo Buồn bên Hoa Kỳ đã nhanh chóng hưởng ứng lời kêu gọi của anh Nguyễn Khắc Toàn nên chúng tôi mới có chút quà nhỏ để có chút kinh phí trở về miền Bắc và mua chút thuốc thang tạm chữa chạy các vết thương do công an CS đánh đập gây ra. Thật là cảm động trước những tấm lòng nhân ái của đồng bào tỵ nạn CS ở hải ngoại xa xôi đã dành cho những người tranh đấu vì dân chủ, tự do, nhân quyền như sự đóng góp bé nhỏ của chúng tôi !!!           

Hiện tại do thấy vẫn mệt mỏi, kiệt sức trong người nên chị Bích Khương đã đi khám siêu âm để kiểm tra sức khỏe sơ bộ thì phát hiện ra mình bị nhiều chứng bệnh, có lẽ do những đòn đánh hiểm độc của công an CSVN nhiều lần trong tù và khi đã ra ngoài xã hội mà chuyến đi Sài Gòn vừa rồi rất là điển hình. Cho nên chị Khương đã bị tổn thương nội tạng, bị u phổi, nhân xơ tử cung, chân tay mệt mỏi, đa chấn thương nhiều nơi trên cơ thể nữa. Chị đang phải điều trị tại thuốc men tại bệnh viện huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An nhưng hoàn cảnh gia đình quá nghèo khổ không biết rồi sẽ ra sao nữa đây. Tôi được chị gọi điện cho hay đến thứ hai này thì bệnh viện mới làm thủ tục cho chị đi khám tổng quát trên bệnh viện tỉnh Nghệ An.

Khi đã trở về Thanh Hóa được ít ngày, tôi còn được anh Nguyễn Khắc Toàn cho biết, là khi bản tin nhanh duy nhất trên trang Đối Thoại bên Mỹ đưa ngay trong đêm 14/6/2010 thì đến buổi chiều, vào lúc gần 16 giờ ngày 15/6/2010 đại diện hãng thông tấn Pháp – AFP có văn phòng tại thủ đô Hà Nội đã gọi điện phỏng vấn anh Toàn trong ít phút để xác minh thực hư sự việc nghiêm trọng mà nhà cầm quyền độc tài CSVN đã gây ra cho chúng tôi. Nhà báo Nguyễn Khắc Toàn đã trả lời rõ đầy đủ về vụ công an CS thành phố này đã hành hung Nhóm anh chị em chúng tôi cho họ biết ra sao. Hãng tin Pháp AFP đã cám ơn anh Toàn cho biết chính xác, chi tiết và cụ thể vụ việc đã diễn ra…

Ảnh 6 : Và đặc biệt là bức hình số 6 sau cùng này, chụp cô Thu Trâm đang bên cạnh săn sóc Hồ Bích Khương khi chị được đưa về để điều trị vết thương tại khu dưỡng bệnh của hội thánh do Ms Nguyễn Hồng Quang phụ trách. Thế nhưng do công an CS thành phố đã tống đạt giấy đe dọa phá dỡ khu điều dưỡng này nên Nhóm chúng tôi đã nhanh chóng rời đi khỏi để trở về miền Bắc….

Xét về việc công an cộng sản bắt người không có căn cứ, vô cớ, họ thu giữ điện thoại, máy chụp hình của chúng tôi và thực hiện thẩm vấn cả đêm là điều trái pháp luật. Hành động quát tháo đe dọa khủng bố tinh thần, rồi đánh đập người dân vô tội của công an quận Phú Nhuận “thành phố mang tên bác hồ” này cần phải được nghiêm trị. Đặc biệt là họ đánh người rất dã man rồi còn mang nạn nhân đi vứt ra vườn hoa giữa thành phố để phủi tay vô trách nhiệm là hành động của bọn xã hội đen vô nhân tính cần phải bị lên án kịch liệt. Tôi quyết định viết lại tường trình này nhằm đưa tội lỗi, ác thú của công an Phú Nhuận và Sài Gòn ra ánh sáng công luận. Tôi cám ơn chị Hồ Bích Khương đã bổ sung các chi tiết, tư liệu sự thật mà chị là nạn nhân của vụ án bắt bớ tra tấn, đánh đập do công an CSVN gây ra để bài viết được hoàn chỉnh. Tôi cũng chân thành cám ơn nhà báo Nguyễn Khắc Toàn đã cung cấp bổ sung nhiều tư liệu rất chính xác, toàn diện và anh cũng là người giúp đỡ chúng tôi rất nhiều trong hoạn nạn khi anh chị em chúng tôi thực hiện chuyến đi thăm miền Nam đầy sóng gió, nguy hiểm như thế này. Trong bài có minh họa các tấm hình do Ks Trần Văn Huy chụp tại vườn hoa Gia Định nơi công an vứt  “xác” Bích Khương ra đó sau khi chúng đã tra tấn chị đến gần chết, trên xe tacxi khi đưa Bích Khương đi cấp cứu và khi chị đang được cứu chữa tại bệnh viện đa khoa Phú Nhuận, Sài Gòn trưa ngày 15/6/2010 để công chúng biết rõ.  

Thanh Hóa ngày 25-27/6/2010
Mục Sư Nguyễn Trung Tôn
Thôn Yên Cổ, xã Quảng Yên, huyện Quảng Xương, Tỉnh Thanh Hóa
Điện thoại số : 0949 - 124 – 882
Email liên lạc : nguyentrungtonth@gmail.com

Khi Người Rơm là phụ nữ

Khu lều trại ở Calais

Vào một ngày nắng ấm cuối xuân, chúng tôi đã tiếp cận được 2 người rơm tại công viên Villemin quận 10 Paris. Đó là hai phụ nữ còn rất trẻ, dưới 20 tuổi và khá xinh. Nhưng đấy là những điều chúng tôi ghi nhận được sau khi đã tiếp xúc, chuyện trò. Còn ấn tượng ban đầu khi nhìn thấy họ thì hoàn toàn khác hẳn.

Họ đi đứng xiêu vẹo, quần áo tả tơi hoàn toàn giống hình ảnh của những người bù nhìn bằng rơm được sử dụng lâu ngày trên cánh đồng. Mặt mũi đầu tóc xơ xác bơ phờ. Họ đói và hôi. Mùi hôi của họ thật khủng khiếp đấm thẳng vào mũi chúng tôi.

Em Tr, 17 tuổi, cho chúng tôi biết các em từ một nơi gần thủ đô Prague của Czech, được đưa đến công viên Villemin này cả tuần nay, và các em uống nước lã cầm hơi là chính. T, 19 tuổi, với vẻ lúng túng, ngại ngần khi nhìn thấy được phản ứng tự nhiên của tôi, em cho biết đã 10 ngày nay các em chưa hề được tắm rửa mà một trong hai em lại đang trong chu kỳ kinh nguyệt của phụ nữ.

Khi tôi tỏ ý ái ngại khả năng các em sẽ mắc phải bệnh viêm nhiễm phụ khoa, em T cho biết vì đi theo đường bộ từ Trung Quốc sang nên có những lần cả nửa tháng các em không tắm gội, không làm vệ sinh ngay cả "trong những ngày ấy" và vẫn phải "đóng thuế" bằng thân xác trải dài qua những lộ trình "đường cỏ" cho các tay chăn dắt đường dây và các thành phần khác. "Kinh khủng lắm ạ, ban đầu em còn không chịu nổi mùi hôi hám từ chính cơ thể của em, nhưng rồi cũng phải cố mà quen thôi," T nói.

Hôm ấy, các em đang đợi người trong đường dây đưa đến một địa điểm gần cảng Calais chờ cơ hội để "nhảy bãi", tức là bám trên những chiếc xe tải chở containner để trốn sang Anh Quốc.

Vào rừng

Gặp và nghe những chuyện của hai em Tr và T, chúng tôi quyết định trở lại các cánh rừng quanh cảng Calais một lần nữa.

Một người phụ nữ Việt Nam trên đường vượt biên qua đất Pháp

Phụ nữ trên đường vượt biên phải đối mặt với nhiều nỗi tủi nhục

Một góc rừng Grande Synthe, đây là khu rừng gần nhất dẫn đến cảng Calais, cách cảng khoảng 40 km nên có rất nhiều khu vực trong rừng bị các nhóm người rơm chiếm đóng.

Vẫn những lều trại tạm bợ, nhếch nhác, nhưng lớp người cũ của lần trước không còn một ai. Số người lần này có ít hơn, và cũng "trẻ hóa" hơn nhiều. Tất cả cùng đang tìm cơ hội trốn được đến nước Anh "lao động" với giấc mơ có vài nghìn bảng gửi về nhà mỗi tháng, đầu tiên là để chuộc lại những quyển sổ đỏ đang thế chấp ở ngân hàng, sau đấy sẽ là một cuộc đổi đời cho cả dòng họ.

H, một phụ nữ Hà Tây 35 tuổi để lại chồng và 2 con, từ Cộng hòa Czech đến cánh rừng Grande Synthe này được khoảng 1 tháng. Cô cho biết tuy vấn đề thực phẩm và vệ sinh cá nhân tương đối ổn thỏa nhờ vào trợ giúp nhân đạo của các tổ chức từ thiện địa phương, nhưng là phụ nữ, H thường xuyên phải đối mặt với những cơn khủng hoảng vì bị bắt buộc phải quan hệ thân xác với những gã thanh niên có gốc Trung Đông, Nam Á vá một số nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ đang có mặt trong rừng.

Khi tôi hỏi tại sao những người trong nhóm không bảo vệ cho nhau, H nói: "Chúng nó rất hung dữ, nơi rừng rú này mạnh ai nấy lo thân, em mà chống cự lại thì đến xác cũng không còn".

Theo chúng tôi được biết, những thanh niên hung dữ nói trên thuộc thành phần bất hảo vô nghề nghiệp có gia đình sinh sống tại Pháp, thậm chí có những kẻ đến từ Anh. Chúng tụ tập thành từng nhóm lập lều trại ở bất cứ nơi nào có người rơm Việt Nam tập trung với mục đích "xin đểu" tất cả những gì có thể "xin" được của những người rơm này, từ thực phẩm, quần áo đến cả thân xác của người rơm phụ nữ.

Vừa "xin đểu", những thanh niên này vừa chi phối và kiểm soát tất cả các hoạt động của các nhóm người rơm theo những mệnh lệnh bí mật nào đấy từ các tay chăn dắt đường dây người rơm.

Nhà báo Huỳnh Tâm và ba người rơm

Hết nhóm này đi lại đến nhóm khác tới

Cũng như lần trước, tiếp xúc với nhóm 5 người rơm chưa đầy 15 phút, chúng tôi liền bị một đám thanh niên gốc Trung Đông và Nam Á bao vây đe dọa và hành hung "nhè nhẹ". Khi đám thanh niên này ngang nhiên có những hành động rất sỗ sàng với cả một phụ nữ đứng tuổi như tôi giữa ban ngày, tôi nhìn H và thấy một đôi mắt đầy vẻ chịu đựng và sợ hãi, đôi mắt cho tôi biết những nỗi đau mà H phải trải qua trong những ngày đi tìm miền đất mơ.

Rời Grande Synthe, chúng tôi đến rừng Tétéghem, cách cảng Calais khoảng 50 km về phía Đông Nam và gặp được C, một nữ người rơm gốc Thanh Hóa 22 tuổi, mới thử sức "nhảy bãi" lần đầu tối hôm trước thất bại vừa quay về trại. Sau ít phút chuyện trò với chúng tôi, em bức xúc kể: "Cháu bám trên mui bạt xe tải, khi xe chạy cháu mới thật sự thấy tai nạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào, mà tai nạn có nghĩa là chết, thậm chí là chết không toàn thây".

Thủ đô Paris

Một chặng dừng chân của người rơm Việt Nam ở Paris

Khoảng 18 giờ, chia tay các em mà không biết phải chúc các em điều gì. Khi ra đến bìa rừng, chúng tôi gặp một đôi nam nữ mới được "xuống hàng" đang dò tìm đường vào lán trại. Những thanh niên gốc Trung Đông đang lượn lờ quanh đấy không thèm che giấu cái nhìn thèm thuồng trước con mồi mới. Tôi chợt nhớ đến chuyện một phiên dịch viên từ thiện kể về những phụ nữ lỡ có thai bất đắc dĩ trên con đường đi làm người rơm đã phải khốn đốn như thế nào để giải quyết bào thai đó, có khi nguy hiểm đến tính mạng.

Chặng về chúng tôi ghé qua rừng Angre, một khu rừng cách cảng Calais 50 km và gần Paris nhất (hơn 160 km). Có lẽ do phải bất đắc dĩ đón tiếp sự quan tâm của nhiều nhóm truyền thông Pháp cũng như quốc tế nên lán trại chỗ này đã được giải tán. Được biết hiện tại, trại đã được "ai đó" dời sang góc khác của khu rừng, kín đáo hơn nhiều.

Nơi đặt trại trước đây chỉ còn lại vài dấu tích của bếp lò dã chiến, của sàn nước tạm bợ. Tất cả những dấu vết khác gần như mất hẳn với sức sống của thiên nhiên, nhanh chóng trả lại cho rừng màu xanh bất diệt.



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Hậu nhưng chưa có kết [13.08.2010 14:48]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
"Chân dài" trắng tay với đại gia Việt Kiều [Đã đọc: 1516 lần]
Ham của ngoại, Cô dâu Việt kinh hoàng kiệt sức bỏ trốn vì bị củ sâm Hàn Quốc bạo dâm [Đã đọc: 1129 lần]
Yung Krall: Con Gái Của Một Ðại Sứ Việt Cộng Giúp CIA và FBI Phá Vỡ Lưới Tình Báo CS Tại Hoa Kỳ [Đã đọc: 1112 lần]
Quan chức lãnh đạo CSVN sa đọa thối nát tận cùng [Đã đọc: 1099 lần]
Hồ địa ngục xuất hiện kháp nơi tại TQ! [Đã đọc: 1030 lần]
Cựu vô địch thế giới MMA Lê Cung: Thắng không kiêu, bại không nản - One Vietnam mạng nối người Việt thế giới [Đã đọc: 993 lần]
Dân Việt không còn sợ CS: Biểu tình lớn nhất lịch sử Bắc Giang - Lệnh giết người từ TQ [Đã đọc: 976 lần]
Trai 17 hiếp dâm bà 56- Vợ cắt chim chồng khi ngủ - Dân Quảng Nam biểu tình tại mỏ vàng Bông Miêu vì bảo vệ dí roi điện vào làm hôn mê [Đã đọc: 850 lần]
Vì kém vân hóa hay quá sợ hãi TQ, các lãnh đạo CSVN tuyên bố bất nhất? [Đã đọc: 795 lần]
Coi chừng rách 'cái ngàn vàng' vì băng vệ sinh kiểu mới [Đã đọc: 656 lần]

     Góc quảng cáo 




Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Đại Học Vietnamville University(VNU) Online MBA :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Thi sĩ Tân Văn.