Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2017
T2T3T4T5T6T7CN
      1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30    
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 8
 Lượt truy cập: 8383548

 
Bản sắc Việt 28.06.2017 19:33
Xã Hội Chủ Nghĩa: Trò lừa bịp dân ngu của CSBK làm giàu bằng xương máu đồng bào!
08.06.2017 12:26

Ngu dân VN còn bị lừa bịp cho đến bao giờ?
Châu Hiển Lý 
Đã hơn 3 thập kỷ trôi qua, làm ăn cực nhọc là thế, thành tựu không thể nói là nhỏ, thế mà khoảng cách phát triển của VN so với thế giới sao vẫn xa vời! Không định thần nhìn nhận lại tất cả, không khéo chúng ta sẽ ngày càng đi sâu vào con đường đi làm thuê, đất nước có nguy cơ trở thành đất nước cho thuê với triển vọng là bãi thải công nghiệp của các quốc gia khác! Giữa lúc thế giới đang bước vào thời kỳ kinh tế trí thức!

150 năm đã trôi qua, nhưng bài học này còn nguyên vẹn. Đó là 80 năm nô lệ, 40 năm với 4 cuộc chiến tranh lớn (Pháp, Mỹ, Cam Bốt, Tàu) – trong đó 3 thế hệ liên tiếp gánh chịu những hy sinh khốc liệt, 35 năm xây dựng trong hòa bình với biết bao nhiêu lận đận, và hôm nay vẫn còn là một nước chậm tiến.

Thảm kịch của đảng cộng sản thực ra đã bắt đầu ngay từ ngày 30-4-1975. Sự bẽ bàng còn lớn hơn vinh quang chiến thắng. Hòa bình và thống nhất đã chỉ phơi bày một miền Bắc xã hội chủ nghĩa thua kém miền Nam, xô bồ và thối nát, về mọi mặt. "Tính hơn hẳn" của chủ nghĩa Mác-Lênin trở thành một trò cười. Sự tồi dở của nó được phơi bày rõ rệt cùng với sự nghèo khổ cùng cực của đồng bào miền Bắc. Nhìn lại sau hơn nữa thế kỷ dưới chế độ CS, hàng loạt các câu hỏi được đặt ra : Năm 1954 sau khi thắng Pháp, tại sao hơn 1 triệu người Bắc phải bỏ lại nhà cửa ruộng vườn di cư vào miền Nam "Sau năm 1975 , tại sao dân miền Nam không ồ ạt di cư ra Bắc sinh sống để được hưởng những thành quả của CNXH mà chỉ thấy hàng triệu người Bắc lũ lượt kéo nhau vào Nam lập nghiệp " Tại sao sau khi được "giải phóng" khỏi gông cùm của Mỹ-Ngụy, hàng triệu người phải vượt biên tìm tự do trong cái chết gần kề, ngoài biển cả mênh mông "Tại sao nhân viên trong các phái đoàn CS đi công tác thường hay trốn lại ở các nước tư bản dưới hình thức tị nạn chính trị " Tất cả những thành phần nêu trên, họ muốn trốn chạy cái gì"Tại sao đàn ông "của các nước tư bản Châu á có thể đến VN để chọn vợ như người ta đi mua một món hàng"Tại sao Liên Xô và các nước Ðông âu bị sụp đổ" Tại sao lại có sự cách biệt một trời một vực giữa Đông Đức và Tây Đức, giữa Nam Hàn và Bắc Hàn" Tại sao nước ta ngày nay phải quay trở lại với kinh tế thị trường , phải đi làm công cho các nước tư bản" Tại sao các lãnh tụ CS lại gởi con đi du học tại các nước tư bản thù nghịch"

Hỏi tức là trả lời, người VN đã bỏ phiếu bằng chân từ bỏ một xả hội phi nhân tính . Mọi lý luận phản biện và tuyên truyền của nhà nước cộng sản đều trở thành vô nghỉa.Sự thực đã quá hiển nhiên nhưng đảng cộng sản không thể công khai nhìn nhận. Họ không thể nhìn nhận là đã hy sinh bốn triệu sinh mệnh trong một cuộc chiến cho một sai lầm. Nếu thế thì họ không còn tư cách gì để nắm chính quyền, ngay cả để hiện diện trong sinh hoạt quốc gia một cách bình thường. Nhìn nhận một sai lầm kinh khủng như vậy đòi hỏi một lòng yêu nước, một tinh thần trách nhiệm và một sự lương thiện ở mức độ quá cao đối với những người lãnh đạo cộng sản. Hơn nữa họ đã được đào tạo để chỉ biết có bài bản cộng sản, bỏ chủ nghĩa này họ chỉ là những con số không về kiến thức. Cũng phải nói là trong bản chất con người ít ai chịu từ bỏ quyền lực khi đã nắm được. Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn ba chục năm khói lửa, máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt. Từ ba dòng thác cách mạng chuyên chính vô sản, hy sinh hơn bốn triệu mạng người, đi lòng dòng gần nửa thế kỷ, Cộng Sản Hà Nội lại phải rập khuôn theo mô hình tư bản để tồn tại . 

Hiện tượng "Mửa ra rồi nuốt lại" này là một cái tát vào mặt các nhà tuyên giáo trung ương.Cách mạng cộng sản đã đưa ra những lí tưởng tuyệt vời nhất, cao cả nhất, đã thực hiện những hành động anh hùng vô song, đồng thời cũng gieo vào lòng người những ảo tưởng bền vững nhất. Nhưng thực tế chuyên chính vô sản đã diễn ra vô cùng bạo liệt, tàn khốc, chà đạp man rợ lên đạo lý, văn hóa và quyền con người ở tất cả các nước cộng sản nắm chính quyền. Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của Cộng sản chưa hề thấy trong lịch sử loài người.Con người có thể sống trong nghèo nàn, thiếu thốn. Nhưng người ta không thể sống mà không nghĩ, không nói lên ý nghĩ của mình. Không có gì đau khổ hơn là buộc phải im lăng, không có sự đàn áp nào dã man hơn việc bắt người ta phải từ bỏ các tư tưởng của mình và "nhai lại" suy nghĩ của kẻ khác. Nền chuyên chính vô sản này làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của một dân tộc, làm tê liệt sự hoạt động tinh thần của nhiều thế hệ, làm nhiều thế hệ con người trở thành những con rối chỉ biết nhai như vẹt các nguyên lý bảo thủ giáo điều…Công dân của nhà nước cộng sản luôn luôn sợ hãi, luôn luôn lo lắng không biết mình có làm gì sai để khỏi phải chứng minh rằng mình không phải là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội. Giống như thời Trung cổ khi người ta luôn luôn phải chứng tỏ rằng mình là người trung thành với nhà thờ. 

Cơ chế quyền lực cộng sản tạo ra những hình thức đàn áp tinh vi nhất và bóc lột dã man nhất. Vì vậy công dân trong các hệ thống cộng sản hiểu ngay điều gì được phép làm, còn điều gì thì không. Không phải là luật pháp mà là quan hệ bất thành văn giữa chính quyền và thần dân của nó đã trở thành "phương hướng hành động" chung cho tất cả mọi người. Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất, đó là đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống…Bác và đảng đã gần hoàn thành việc vô sản hóa và lưu manh hóa con người VN (vô sản lưu manh là lời của Lê Nin). Vô sản chuyên chính (đảng viên) thì chuyển sang làm tư bản đỏ, còn vô sản bình thường (người dân) trở thành lưu manh do thất nghiệp, nghèo đói. 

Nền kinh tế Việt Nam bây giờ chủ yếu là dựa trên việc vơ vét tài nguyên quốc gia , bán rẻ sức lao động của công nhân và nông dân cho các tập đoàn kinh tế ngoại bang do nhà nước CS làm trung gian .Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp "vô sản" âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.

Do vậy, lý thuyết CS dần dần mất đi tính quyến rủ hoang dại. Nó trở nên trần trụi và lai căng. Tất cả điều đó đã làm cho các ÐCS trên toàn thế giới dần dần chết đi. Dù GDP có tăng lên, nhiều công trình lớn được khánh thành nhưng đạo đức xả hội cạn dần. Thực tế cho thấy rằng sức mạnh không nằm ở cơ bắp. Vủ khí, cảnh sát và hơi cay chỉ là muổi mòng giửa bầu trời rộng lớn nếu như lòng dân đã hết niềm tin vào chính quyền.Học thuyết về xây dựng một xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa chỉ là một loại lý tưởng hóa, nó là chiếc bánh vẽ để lừa gạt dân, không hơn không kém; đảng nói một đằng, làm một nẻo. Chẳng hạn đảng nói "xây dựng xã hội không có bóc lột" thì chính những đảng viên lại là những người trực tiếp bóc lột người ; đảng nói " một xã hội có nền dân chủ gấp triệu lần xã hội tư bản" thì chính xã hội ta đang mất dân chủ trầm trọng; đảng nói "đảng bao gồm những người tiên phong nhất, tiên tiến nhất" nhưng thực tế thì đảng đầy rẫy những người xấu xa nhất, đó là những kẻ đục khoét tiền bạc của nhân dân.Sở dĩ ÐCSVN còn cố giương cao ngọn cờ XHCN đã bị thiêu rụi ở tất cả các nước sản sinh ra nó vì chúng đang còn nhờ vào miếng võ độc “vô sản chuyên chính” là... còng số 8, nhà tù và họng súng để tồn tại ! Nhân dân đang hy vọng rằng Ðảng sớm tự ý thức về tội lổi tầy trời của mình . Ðảng sẻ phải thẳng thắn sám hối từ trong sâu thẳm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục ngụy biện, chấp vá một cách trơ trẻn.Người dân chẳng còn một tí ti lòng tin vào bất cứ trò ma giáo nào mà chính phủ bé, chính phủ lớn, chính phủ gần, chính phủ xa đưa ra nữa. Họ nhìn vào ngôi nhà to tướng của ông chủ tịch xã, chú công an khu vực, bà thẩm phán, ông chánh án, bác hải quan, chị quản lý thị trường, kể cả các vị “đại biểu của dân” ở các cơ quan lập pháp “vừa đá bóng vừa thổi còi" mà kết luận: "Tất cả đều là lừa bịp!” Do đó XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ ... đồ đểu ! Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ :"Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa ! Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!" 

Chẳng lẽ tuổi thanh xuân của bao người con nước Việt dâng hiến cho cách mạng để cuối cùng phải chấp nhận một kết quả thảm thương như thế hay sao " Chẳng lẽ máu của bao nhiêu người đổ xuống, vàng bạc tài sản của bao nhiêu kẻ hảo tâm đóng góp để cuối cùng tạo dựng nên một chính thể đê tiện và phi nhân như vậy " Tương lai nào sẽ dành cho dân tộc và đất nước Việt Nam nếu cái tốt phải nhường chổ cho cái xấu" Một xã hội mà cái xấu, cái ác nghênh ngang, dương dương tự đắc trong khi cái tốt, cái thiện phải lẩn tránh, phải rút vào bóng tối thì dân tộc đó không thể có tương lai ! Một kết cục đau buồn và đổ vỡ là điều không tránh khỏi.Châu Hiển Lý – Bộ đội tập kết 1954
Nhân dân còn bị lừa bịp cho đến bao giờ? (phần 2)Châu Hiển Lý
Kính thưa quý thính giả, phần 1 bài viết nhan đề “Nhân dân còn bị lừa bịp cho đến bao giờ?” của tác giả Châu Hiển Lý,nguyên là một bộ đội tập kết năm 1954 đã nhìn lại hơn nửa thế kỷ dưới chế độ Cộng Sản và đặt ra một loạt những câu hỏi rất thực tế. mà sự thực hiển nhiên đã trả lời cho những câu hỏi này. Sự thực đó cho thấy, sau khi sau khi phát động cuộc chiến máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, rút cuộc Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt. Không chỉ thế, bên cạnh những điểm chung của các chế độ cộng sản là chà đạp man rợ lên đạo lý, văn hóa và quyền con người, thì nền chuyên chính vô sản ở Việt Nam còn làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của cả một dân tộc qua nhiều thế hệ, và cơ chế quyền lực cộng sản đã tạo ra những hình thức đàn áp tinh vi nhất và bóc lột dã man nhất để đoạ đày dân tộc. Sau đây mời quý vị nghe phần hai bài viết của tác giả Châu Hiển Lý.
******************************************
Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất, đó là suy đồi đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống…
Bác và đảng đã gần hoàn thành việc vô sản hóa và lưu manh hóa con người VN (vô sản lưu manh là lời của Lê Nin). Vô sản chuyên chính (tức đảng viên) thì chuyển sang làm tư bản đỏ, còn vô sản bình thường (tức người dân) trở thành lưu manh do thất nghiệp, nghèo đói.
Nền kinh tế Việt Nam bây giờ chủ yếu là dựa trên việc vơ vét tài nguyên quốc gia, bán rẻ sức lao động của công nhân và nông dân cho các tập đoàn kinh tế ngoại bang, vay nước ngoài do nhà nước CS làm trung gian.

Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói, khi giai cấp gọi là “vô sản” âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.
Do vậy, lý thuyết CS dần dần mất đi tính quyến rũ hoang dại. Nó trở nên trần trụi và lai căng. Tất cả điều đó đã làm cho các Ðảng CS trên toàn thế giới dần dần chết đi. Dù GDP có tăng lên, nhiều công trình lớn được khánh thành do vay mượn quỹ tiền tệ Quốc Tế nhưng đạo đức xả hội cạn dần. Thực tế cho thấy rằng sức mạnh không nằm ở cơ bắp. Vũ khí, cảnh sát và hơi cay chỉ là muỗi mòng giửa bầu trời rộng lớn nếu như lòng dân đã hết niềm tin vào chính quyền.
Học thuyết về xây dựng một xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa chỉ là một loại lý tưởng hóa, nó là chiếc bánh vẽ để lừa gạt dân, không hơn không kém; đảng nói một đằng, làm một nẻo. Chẳng hạn đảng nói “xây dựng xã hội không có bóc lột” thì chính những đảng viên lại là những người trực tiếp tham nhũng bóc lột người ; đảng nói ” một xã hội có nền dân chủ gấp triệu lần xã hội tư bản” thì chính xã hội ta đang mất dân chủ trầm trọng; đảng nói “đảng bao gồm những người tiên phong nhất, tiên tiến nhất” nhưng thực tế thì đảng đầy dẫy những người xấu xa nhất, đó là những kẻ đục khoét tiền bạc của nhân dân.
Sở dĩ Ðảng CSVN còn cố giương cao ngọn cờ XHCN đã bị thiêu rụi ở tất cả các nước sản sinh ra nó vì chúng đang còn nhờ vào miếng võ độc “vô sản chuyên chính” là… còng số 8, nhà tù và họng súng để tồn tại!
Nhân dân đang hy vọng rằng Ðảng sớm tự ý thức về tội lỗi tầy trời của mình. Ðảng sẽ phải thẳng thắn sám hối từ trong sâu thẳm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục ngụy biện, chăp vá một cách trơ trẽn.
Người dân chẳng còn một tí ti lòng tin vào bất cứ trò ma giáo nào mà chính phủ bé, chính phủ lớn, chính phủ gần, chính phủ xa đưa ra nữa. Họ nhìn vào ngôi nhà to tướng của ông chủ tịch xã, chú công an khu vực, bà thẩm phán, ông chánh án, bác hải quan, chị quản lý thị trường, kể cả các vị “đại biểu của dân” ở các cơ quan lập pháp “vừa đá bóng vừa thổi còi” mà kết luận: “Tất cả đều là lừa bịp!”
Do đó XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ… đồ đểu! vết nhơ muôn đời của nhân loại.
Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ :
“Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa!
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!”
Chẳng lẽ tuổi thanh xuân của bao người con nước Việt dâng hiến cho cách mạng để cuối cùng phải chấp nhận một kết quả thảm thương như thế hay sao? Chẳng lẽ máu của bao nhiêu người đổ xuống, vàng bạc tài sản của bao nhiêu kẻ hảo tâm đóng góp để cuối cùng tạo dựng nên một chính thể đê tiện và phi nhân như vậy?
Tương lai nào sẽ dành cho dân tộc và đất nước Việt Nam nếu cái tốt phải nhường chổ cho cái xấu? Một xã hội mà cái xấu, cái ác nghênh ngang, công khai dương dương tự đắc trong khi cái tốt, cái thiện phải lẩn tránh, phải rút vào bóng tối thì dân tộc đó không thể có tương lai! Một kết cục đau buồn và đổ vỡ là điều không tránh khỏi.

Sau 40 năm, Việt Nam còn mấy phần cộng sản?

Kể từ sự sụp đổ của Liên Bang Xô Viết, chủ nghĩa Cộng sản ở Việt Nam đã phải thay đổi rất nhiều để tồn tại trong hoàn cảnh mới.

Sự quay lưng lại nền kinh tế tập trung bao cấp để hướng tới tư bản thị trường đã đưa một quốc gia nghèo đói lạc hậu chuyển mình thành một trong những nền kinh tế tăng trưởng nhanh bậc nhất thế giới.

Từ nền kinh tế tư bản hóa

Nhiều khách du lịch quốc tế đến Việt Nam thực sự ngỡ ngàng khi tận mắt chứng kiến một đất nước Cộng sản hoàn toàn khác xa với những gì họ tưởng tượng.

Trên những đường phố tấp nập xe cộ là hình ảnh của đồ ăn nhanh, hàng hiệu và đồ điện tử Apple, nhứng biểu tượng của chủ nghĩa tư bản.

Truyền thông thì ngày càng trở nên thực dụng tranh cãi nhau xem cô người mẫu anh diễn viên nào diện áo quần đắt hơn, hoặc đại gia nào giàu hơn trên sàn chứng khoán.

Chủ nghĩa tiêu dùng như đang cuốn tất cả mọi người vào cơn kích động mạnh chưa từng có, để rồi bất chợt nhiều người tự hỏi, Việt Nam còn mấy phần Cộng sản.

Trong một khảo sát của trung tâm nghiên cứu Pew Research đặt tại Washington DC, có đến tận 95% người Việt được khảo sát đặt niềm tin vào sự dẫn dắt của thị trường tự do, cao hơn hẳn các quốc gia tư bản như Mỹ hay Hàn Quốc, hoặc thậm chí là Trung Quốc, đất nước có nhiều tương đồng về kinh tế và chính trị.

Điều này minh chứng rằng không còn mấy người Việt Nam còn tin tưởng vào định hướng xã hội chủ nghĩa.

Triết học Mác Lê Nin giờ đây không còn được dùng như kim chỉ nam cho các nhà hoạch định chính sách.

Bản quyền hình ảnh
Image captionDân TPHCM đến ăn quán Mỹ McDonald's

Nếu ai đó còn nhắc đến học thuyết Mác xít thì có lẽ chỉ là trên những giảng đường thiếu sinh viên, hoặc ngoài quán nước như những câu chuyện cười cợt siêu thực về một thời quá đỗi lãng mạn mà không ai còn muốn kể nữa.

Cho đến các Chính sách an sinh xã hội mất cân bằng

Có một sự hiểu lầm rất lớn của nhiều người phương Tây về Việt Nam, một trong những nước xã hội chủ nghĩa cuối cùng, đó là các nước XHCN hướng trọng tâm lớn vào các Chính sách an sinh như giáo dục, y tế, hưu trí và thất nghiệp.

Đây là nền tảng cơ bản của CNXH để giải thích cho tính chính danh của Đảng Cộng sản.

Nhưng cuộc đình công lớn gần đây ở khu công nghiệp ngoại ô Sài Gòn như một cú tát phủ nhận tất cả. Người lao động đứng trước nguy cơ mất trắng tiền trợ cấp khi quỹ Bảo hiểm có nguy cơ tan vỡ.

Cần phải nhấn mạnh là đây là số tiền do các doanh nghiệp có trách nhiệm đóng góp cho người lao động, hay nói cách khác là được trích ra từ lương làm công của chính họ, không phải là từ tiền thuế do Nhà nước trợ cấp.

Bản thân các Tổ chức Công đoàn, với được đặc cấp cho quyền lực lớn trong chế độ XHCN với vai trò bảo vệ người lao động, thì nay gần như trở thành một hình thức vô tích sự mà thực chất là bảo vệ quyền lợi doanh nghiệp hơn là người lao động.

Có nhiều nghi ngờ rằng Công đoàn trong các Khu chế xuất còn tiếp tay cho lực lượng an ninh trấn áp các cuộc đình công tự phát.

Điều này hoàn toàn trái ngược với vai trò của Công đoàn ở các quốc gia tư bản phát triển.

Cần phải hiểu theo đúng nghĩa, không có đất nước nào là tuyệt đối “tư bản” hay “XHCN”.

Những quốc gia tư bản phát triển Tây Âu thực tế chịu ảnh

hưởng lớn từ phe cánh tả, vốn luôn trọng tâm vào các chính sách ngăn chặn bất bình đẳng để hướng tới xã hội nhân văn hơn.

Ví dụ như ở Đức, tất cả mọi người được đảm bảo được tận hưởng một nền giáo dục miễn phí cho tới tận Đại học.

Nhà nước cũng cung cấp y tế miễn phí cho tất cả người dân với yêu cầu là tất cả mọt người phải có bảo hiểm.

Bảo hiểm y tế được chi trả dựa vào mức thu nhập, nghĩa là người thu nhập thấp đóng ít hơn người có thu nhập cao và phù hợp với khả năng chi trả của mình.

Người già được hưởng lương hưu, người thất nghiệp cũng được hưởng trợ cấp, không nhiều nhưng đủ chi tiêu cho những nhu cầu cơ bản

Trong trường hợp của Việt Nam, chi phí cho giáo dục và y tế là gánh nặng thường trực cho nhiều hộ gia đình.

Cấp tiểu học là cấp học duy nhất Nhà nước chia sẻ một nửa học phí, nửa còn lại phụ huynh phải tự đóng.

Các chi phí phát sinh trên thực tế như phí xây dựng, vệ sinh, thậm chí quà bánh cho giáo viên còn lớn hơn rất nhiều.

Nếu cộng tất cả những chi phí này lại, các hộ gia đình Việt Nam chắc hẳn chi cho giáo dục trên thu nhập đầu người nhiều hơn bất cứ quốc gia nào trên thế giới.

Chi phí y tế cũng thực sự là một gánh nặng vô cùng lớn ở Việt Nam. Theo một thống kê trên báo nhân dân, tỷ lệ chi từ tiền túi bệnh nhân ở Việt Nam là 50%, quá cao so với 13.1% ở Thái Lan, 35% ở Malaysia hay 20% mức trung bình chung của thế giới.

Cũng như giáo dục, khi đến bệnh viện người bệnh ngoài viện phí còn phải chi nhiều khoản khác mà tựu chung là “phong bì”.

Bản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionCuộc biểu tình ở Tân Tạo cho thấy Công đoàn của Đảng Cộng sản không vì công nhân

Song hành với viện phí là giá thuốc cũng cao bậc nhất khu vực.

Các khoản phí này tác động mạnh nhất lên nhóm có thu nhập dưới đáy. Có tới gần 60% số hộ gia đình nghèo mắc nợ do chi phí khám chữa bệnh và 67% phải vay mượn tiền để chi trả điều trị nội trú.

So sánh với Cuba, đất nước còn ở giai đoạn “Cộng sản thuần khiết”, dù thu nhập đầu người thấp hơn nhưng hệ thống y tế ở đây hoàn toàn miễn phí đối với tất cả các thành phần xã hội.

Thành tựu y tế của Cuba đáng nể đến mức nhiều quốc gia phát triển hơn cũng phải ngưỡng mộ.

Chi tiêu Công thiếu minh bạch

Việt Nam sử dụng tới 20% ngân sách cho giáo dục, cao hàng đầu thế giới. Dù chi tiêu nhiều nhưng tiến bộ của ngành giáo dục không mấy khả quan.

Điều này là không đáng ngạc nhiên khi nhìn vào công cuộc cải cách giáo dục càng chi càng trì trệ.

Năm 2014, Bộ GDDT trình lên đề án đổi mới sách giáo khoa sau năm 2015 dự toàn hơn 34000 tỷ đồng. Gần 1.5 tỷ USD chỉ để thay sách khiến dư luận không khỏi kinh ngạc.

Chắc hẳn người được lợi nhiều nhất không phải là học sinh sinh viên, nhân tố trung tâm của ngành giáo dục.

Các quỹ bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế ở Việt Nam được dự báo là sẽ vỡ từ nhiều năm trước.

Đây là hệ quả trực tiếp từ việc sử dụng nguồn vốn từ thuế và đóng góp của người lao động để đầu tư thiếu minh bạch.

Những cuộc đình công lớn gần đây cũng là hồi chuông cảnh tỉnh khi nguy cơ các quỹ này mất khả năng chi trả càng lúc càng lớn.

Dù Chính phủ đã có phương án xoa dịu bằng việc đảm bảo người lao động sẽ được nhận đủ tiền, vấn đề là tính khả thi như thế nào khi nợ công càng lúc càng lớn.

Một Việt Nam thị trường chủ nghĩa

Việt Nam có lẽ là nước duy nhất trên thế giới trực tiếp công khai “Xã hội Chủ nghĩa” trên Quốc hiệu, nhưng là quốc gia có rất ít chính sách để đảm bảo bình đẳng xã hội.

Thực tế, ranh giới giàu nghèo và quyền lợi tầng lớp trên và dưới được hưởng đang ngày càng phân cấp dữ dội.

Một trong những di sản lớn nhất mà Chủ nghĩa Cộng sản để lại là các Tổng công ty, Tập đoàn Nhà nước vốn có đặc ân đặc biệt để tiếp cận các nguồn tài nguyên của quốc gia, hoặc ưu tiên về Pháp luật.

Bản quyền hình ảnhAFP
Image captionViệt Nam là 'xã hội chủ nghĩa' trên quốc hiệu và trong lợi ích các tập đoàn đặc quyền

Những Tổng công ty, tập đoàn này về nguyên tắc phải sử dụng những đặc ân này làm động lực cho kinh tế đất nước, nhưng trên thực tế đang tạo lực cản phát triển.

Tôi còn nhớ những năm 90 khi đất nước mới mở của, mọi người còn hỏi nhau “hàng Nhà nước hay gia công”, ý nói hàng hóa do Nhà nước sản xuất luôn được ưu tiên hơn tư nhân.

Bây giờ thì hoàn toàn khác, nhiều tập đoàn nhà nước do quản lý kém và tham nhũng tràn lan làm xói mòn niềm tin của dân chúng vào nỗ lực dẫn dắt của Chính phủ.

Những vấn đề này thách thức trực tiếp vào tính chính đáng của giới lãnh đạo, cũng như đặt một dấu hỏi lớn lên đường lối XHCN mà Chính phủ Việt Nam vẫn một mực cho là “đúng đắn”.

Việt Nam của ngày hôm nay chắc chắc không còn là một Việt Nam Cộng sản của những năm tháng mới giải phóng.

Thời gian này có trào lưu nhiều quán cà phê mới mở chọn phong cách như thời bao cấp.

Có lẽ đâu đó còn có ít nhiều nuối tiếc về những ngày tháng thiếu thốn nhưng công bằng, nhưng chắc hẳn không ai còn muốn quay lại nữa.

Hàng triệu tôm chết, ‘thủ phủ’ tôm hùm miền Trung điêu đứng

Tôm hùm chết hàng loạt làm người nuôi điêu đứng. (Hình: Báo Pháp Luật TP.HCM)

PHÚ YÊN, Việt Nam (NV) – Người dân nóng lòng chờ xác định nguyên nhân hàng triệu con tôm hùm của hàng trăm hộ dân nuôi bị chết hàng loạt ở vịnh Xuân Đài. Tuy nhiên, đã hai tuần trôi qua nhưng cơ quan chính quyền vẫn “chưa rõ nguyên nhân.”

Báo Pháp Luật TP.HCM ngày 8 Tháng Sáu dẫn thống kê của Trạm Chăn Nuôi-Thú Y Sông Cầu cho biết, từ ngày 25 Tháng Năm đến nay có hơn 1.4 triệu con tôm hùm nuôi chuẩn bị thu hoạch ở vịnh Xuân Đài của 690 gia đình nuôi tôm bị chết, với giá trị thiệt hại cho người nuôi chưa thể thống kê hết.

Từ ngày tôm hùm chết hàng loạt, cả khu phố Phước Lý, nơi vốn rất sầm uất với nhiều gia đình giàu có đã chìm trong bầu không khí u uất của đại họa. Những ngày qua, cứ sáng sớm, nhiều người dân phường Xuân Yên, thị xã Sông Cầu, lại ra bãi biển, thẫn thờ nhìn ra vịnh Xuân Đài, nơi được mệnh danh là “thủ phủ” tôm hùm của miền Trung.

Cả một vùng vịnh rộng lớn vốn dày đặc lồng bè nuôi tôm hùm giờ tan hoang, xơ xác. Những khuôn mặt lo âu, mệt mỏi. “Nhớ tôm quá, xót xa quá thì ra thăm bè chứ đâu còn gì ngoài đó!” ông Trần Văn Thuận, ở khu phố Phước Lý, nghẹn ngào nói.

Gia đình ông Thuận nuôi 180 lồng với hơn 30,000 con tôm hùm đang chuẩn bị kêu thương lái đến bán, giờ gom hết lại còn chưa được 700 con đưa ra vùng nước xa gửi cho người khác. Chỉ sau một đêm, gia đình ông Thuận mất trắng trên 3 tỷ đồng.

Không chỉ mất sạch toàn bộ vốn liếng tích lũy hàng chục năm nay, ông Thuận còn nợ mấy trăm triệu đồng tiền thức ăn cho tôm. Quá đau đớn, hoảng loạn, vợ ông Thuận đổ bệnh mấy ngày nay.

Tương tự, gia đình bà Lê Thị Loan cũng bị chết hơn 20,000 con tôm hùm mất trắng 1.3 tỷ  đồng. Ngoài 600 triệu đồng vay ngân hàng và của người thân góp vốn, vợ chồng bà còn nợ mấy triệu đồng tiền thức ăn cho tôm mua cả năm nay, định đến khi bán tôm sẽ trả.

Còn ông Nguyễn Văn Sáng, cũng ở khu phố Phước Lý, cho hay, chỉ riêng bà con dòng họ của ông chưa đến 10 gia đình mà đã thiệt hại hơn 20 tỷ đồng.

Không ít gia đình đang nợ hàng tỷ đồng. Bà Loan cho biết, nhiều phụ nữ ở địa phương đã đổ bệnh, nhập viện vì quá đau xót, lo lắng.

Ông Nguyễn Văn Thi, chủ tịch phường Xuân Yên, cho hay trong 337 gia đình của phường này bị thiệt hại do tôm hùm chết, có đến gần 80% số gia đình bị mất trắng.

Trong khi đó ông Phạm Kiên, chủ tịch thị xã Sông Cầu, nhận định: “Chưa bao giờ người nuôi tôm hùm ở vịnh Xuân Đài bị thiệt hại nặng nề như hiện nay. Rất nhiều hộ trắng tay sẽ trở thành hộ nghèo hoặc tái nghèo. Không chỉ mất tôm, hàng ngàn người đang mất việc làm.”

Khi nói về thiệt hại do tôm hùm chết ở vịnh Xuân Đài, ông Trần Hữu Thế, phó chủ tịch tỉnh Phú Yên, khái quát: “Thiệt hại quá khủng khiếp!”

Trước đó, sau khi tôm hùm chết hàng loạt, nhiều ngày liền hàng trăm người dân tức giận tập trung tại nhà máy chế biến thủy hải sản của công ty Nguyễn Hưng vì cho rằng nhà máy xả thải chưa qua xử lý ra môi trường làm tôm chết.

Trong khi đó, nói với báo Pháp Luật TP.HCM chiều 7 Tháng Sáu, ông Nguyễn Tri Phương, phó giám đốc Sở Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn Phú Yên, cho biết hiện vẫn chưa xác định được nguyên nhân tôm hùm chết hàng loạt do chưa có kết quả kiểm nghiệm, kết luận từ các đoàn kiểm tra.

“Để kiểm tra kỹ thêm một số chỉ tiêu nên phải gửi mẫu đến các trung tâm kiểm nghiệm đủ năng lực để làm. Do đó phải 7-10 ngày sau khi gửi mẫu mới có kết quả được,” ông nói.

Ông cho biết thêm, kết quả quan trắc, phân tích môi trường nước vùng nuôi tôm vịnh Xuân Đài từ ngày 11 đến 26 Tháng Năm, có nhiều chỉ tiêu vượt ngưỡng cho phép đối với môi trường nuôi thủy sản.

Cụ thể, nước có mùi hôi tanh, màu chuyển sang nâu không bình thường, độ trong thấp, hàm lượng ôxy hòa tan rất thấp, nhiệt độ nước cao, hàm lượng PO4-P vượt ngưỡng cho phép, hàm lượng chất hữu cơ trong mẫu trầm tích cao, mật độ vi khuẩn Vibrio vượt giá trị giới hạn cho phép…

Kết quả phân tích này cho thấy, môi trường nước vịnh Xuân Đài bị ô nhiễm trầm trọng, rất bất lợi đối với nuôi thủy sản. Còn vì sao môi trường nước bị ô nhiễm phải chờ xác định của cơ quan môi trường. (Tr.N - NV)

Tại sao Việt Nam bây giờ trở lại thời kỳ Tiền Sử? Có rất nhiều nguyên nhân và lý do

Cành Dù lộng gió (Danlambao) - Từ một miền Nam trù phú xinh đẹp nhất nhì Đông Nam Châu Á lúc bấy giờ mà Singapore hằng thèm khát, sau ngày Quốc Hận 30/04/1975. CS Bắc Việt đem quân chiếm nốt nửa nước còn lại và dùng mỹ từ thống nhất Tổ Quốc. Một vài năm sau đó miền Bắc thì xài lại những đồ dùng trong Nam chở ra, miền Nam thì còn gì có thể đem ra bán nốt nhanh chóng bán đi để kiếm tiền mua gạo chợ đen sống qua ngày đoạn tháng.

Từ chiếc xe máy, xe đạp, Radio, đồng hồ Seiko 5 hay Orien cũng tự ý đội nón theo Bộ Đội miền Bắc ngược đường trở về chủ mới. Nói chung còn cái gì có thể bán thì cũng đem gạ bán sạch, có gia đình còn cái nhà cuối cùng cũng kêu người bán tống bán tháo để về quê kiếm đất ruộng trồng lúa, hay lên rẫy lên nương trồng củ khoai củ mì sống qua ngày cho đỡ đói, vì nhà nước CS cúp lương thực, chỉ có cán bộ công nhân viên mới được cấp tem phiếu mua gạo và các nhu yếu hàng tháng.

Một năm người dân chỉ được cấp vài món cần thiết như muối, nước mắm, dầu hôi thắp sáng, vài bao thuốc lá hiệu Mai hay Đà Lạt, nếu được mua 1 gói Sài Gòn giải phóng thì các tay nghiện thuốc lá coi như là một ân huệ bởi thay vì Captan Sài Gòn cũ thì bây giờ đổi lại là Sài Gòn giải phóng. Tiêu chuẩn một năm mỗi người được mua 2m vải thô, chỉ đủ may 1 cái quần xà lỏn nếu cố ráng may cái quần dài thì gấu quần sẽ ngắn đi, thời gian sau sẽ quăn tít lên sau 2 đầu gối như cái lò xo.

Đùng một cái họ kêu đổi tiền, tôi nhớ rất rõ lần đầu mỗi người đổi được 10 đồng, 500 tiền Sài Gòn đổi được có 1 đồng tiền Hồ. Thôi thì có tiền cứ đổi, còn lại nhà nước CS giữ giùm. Không có tiền thì là vô sản chân chính chờ làm lễ treo niêu, treo mỏ khỏi ăn thế thôi.

Mới ổn định được chút xíu người Sài Gòn và khắp các tỉnh thành lại bị đánh tư sản mại bản, nhiều người bị lũ cuốn trôi hết vàng bạc châu báu trong nhà phải nhảy lầu tự tử, nhiều người phát điên phải vô chợ Quán hay vào Biên Hòa vì trắng tay. Các công ty tư nhân nhà nước CS quản lý, chủ cũ chỉ là người hợp đồng lao động ăn lương, tiểu chuẩn như cán bộ công nhân viên nhà nước mà thôi. Đổi tiền lần thứ hai thì cái đám trung lưu xuống còn tiểu lưu, đám tiểu lưu xuống thành bần cố nông như trường hợp tôi, nghĩa là chỉ còn mỗi cái khố rách để ban ngày đi lao động, ban đêm ngồi bó gối nghe giảng dạy về thiên đường XHCN.

Sau thời gian Nguyễn Văn Linh cởi trói thì có phần dễ thở hơn, nhưng mọi nơi mọi lúc muốn xin giấy tờ gì thì cũng phải có cái phong bì lót tay mới nhanh chóng, nếu không có thì được trả lời là cứ để hồ sơ lại chờ cấp trên nghiên cứu giải quyết, nghĩa là ngâm cứu mút mùa lệ thủy, vì không có mấy đồng Hồ tệ dẫn đường.

Từ đó tới nay các công ty tư nhân được phép mở cửa mua bán hay giao dịch thoải mái, nhưng số công ty Quốc Doanh nhà nước năm nào cũng báo cáo thua lỗ, như công ty xăng dầu, công ty điện lực, xăng dầu hút từ mỏ dầu lên không tốn tiền mua nhưng năm nào cũng kêu lỗ xin tăng giá vì phải nhập từ nước ngoài vào, điện lực cũng thi nhau báo lỗ xin tăng giá điện, thủy điện thì xây dựng liên tục, kèm theo nhà máy nhiệt điện bằng than đá, rồi nhà máy quạt gió như ở Ninh Thuận, những cái này chỉ cần đầu tư nhà máy một lần rồi xài cả đời, lâu lâu mới tu sửa chút ít mà lúc nào cũng kêu lỗ xin tăng giá điện. Bởi thiên đường XHCN là thế.

Chục năm đổ lại đây CSVN mời các nhà thầu TQ vào làm ăn, họ luôn trúng thầu vì giá cả thấp hơn các công ty nước ngoài khác, xin nhớ một điều là VN rất chuộng của rẻ, nhất là đồ Tàu thì rẻ là lẽ đương nhiên rồi, nhưng chất lượng thì khỏi phải bàn, chưa dùng đã hư hỏng.

Tới thời Nguyễn Phú Trọng thì người TQ ùn ùn kéo qua VN đông như quân Nguyên với cài mác du lịch, nhưng họ qua để thăm dò kiếm đất làm ăn và định cư lâu dài. Ác nỗi là CSVN miễn thuế hàng hóa nhập từ TQ vào VN, nên từ Nam chí Bắc đều tràn ngập hàng hóa TQ, nguy hiểm nhất là mặt hàng hóa chất, sau đó là vũ khí, các loại súng lớn nhỏ như Hoa Cải, súng hơi, súng bắn đạn cao su nhưng chết người nếu mục tiêu quá gần, súng bắn điện, mã tấu, các loại dao bấm lớn nhỏ, v.v...

Những loại này tràn vào VN là cơn ác mộng cho người dân trong nước, ăn cướp giết người bằng vũ khí TQ khá nhiều, Thức phẩm hóa chất sẽ gây ung thư cho ai ăn uống trúng những món đồ ăn có kèm hóa chất độc hại, thí dụ gạo 1 lon nở ra 10 lon khi nấu thành cơm, một muỗng hóa chất có hương cam và một cục trắng bằng đầu chiếc đũa sẽ cho ra 20 lít nước cam ngọt chẳng khác gì cam chai của các hãng nổi tiếng như Pepsi Cola, Cocacola. Một thùng nước lèo cho vào một gói nhỏ chất làm ngọt, khi nước sôi sẽ bốc mùi phở bò thơm phức chưa kể bánh phở muốn dai cũng được ngâm chút hàn the, rau thơm cũng được phun thuốc chống sâu và tăng trưởng cho lá xanh bắt mắt. Cá ươn thay thịt ươn đen thui cho chút hóa chất vào là tươi rói như vừa ra lò, muốn thịt heo ra thịt bò, cho chút hóa chất bóp đều tay chút xíu biến thành thịt bò như thật. Trái cây như Cam, Táo, Lê, Nho để cả tháng vẫn tươi như vừa hái xuống.

Một đất nước tự sản xuất và xuất khẩu ra nước ngoài là VNCH trước đây như chiếc xe hơi Ladalat, vựa lúa miền Tây xuất khẩu qua các nước Á Đông giờ đây phải ăn gạo của Thái Lan, có khi TQ sản xuất lấy made Thailand, con ốc vít hãng điện tử Samsung đặt hàng chưa làm nổi, mọi thứ nhất là các mặt hàng đều lệ thuộc vào TQ thì không phải CSVN lãnh đạo đất nước từ một Quốc Gia VNCH nổi tiếng một thời quay trở lại thời kỳ tiền sử hay sao? Nhất là CSVN sống bày đàn mọi rợ còn hơn thời kỳ tiền sử nữa, dã man, tàn ác, người nào bất đồng chính kiến thì cho Côn An, Côn Đồ đe doa,quăng mắm tôm và đồ dơ vào nhà, ngoài cổng luôn túc trực vài tên Côn Đồ mặt đằng đằng sát khí canh chừng không cho ra khỏi nhà. Như thế thì chẳng khác nào sống trong thời kỳ tiền sử, không có luật pháp, không có tôn tri trật tự, không còn tình người, thích giết là giết, vì quyền bính trong tay, người dân chỉ là con cá nằm trên thớt CSVN muốn băm lúc nào tùy ý hay sao.

Ngày 11/06/2017


Cái gì cũng đổ cho cộng sản?

Trần Nhật Phong (Danlambao) Tệ thật, chưa bao giờ tôi thấy một xã hội bệ rạc đến mức này, cả nước thi nhau nói láo, chắc tôi cũng phải kiếm đường cho con cái rời khỏi mảnh đất độc hại này bạn ạ.

Một người bạn trên mạng xã hội Facebook đã inbox cho tôi, sau khi anh nghe hàng loạt những thông tin về các lời phát biểu của những kẻ được gọi là “lãnh đạo” tại Việt Nam.

Bà bí thư tỉnh Yên Bái thì nói láo là không hề biết đến biệt phủ của em trai ruột.

Bộ trưởng giao thông vận tải và bộ quốc phòng thì nói láo và che đậy chuyện sân Golf trong phi trường Tân Sơn Nhất.

Công ty đóng tàu Nam Triệu thì nói láo về xuất xứ của máy tàu khi đóng tàu cho ngư dân. 

Bộ trường tài nguyên và môi trường thì nói láo về hàng loạt cá chết trôi dạt vào bờ biển miền trung.

Giám đốc bệnh viện ở Đồng Tháp nói láo để che đậy việc bổ nhiệm con trai bị bệnh động kinh.

Dường như từ Nam chí Bắc những kẻ được gọi là “quan chức” hay “lãnh đạo” đều thi nhau nói láo để bao che, lấp liếm những tác hại, tội ác của nhau.

Một xã hội như vậy thì con người sẽ về đâu? 

Những đứa trẻ lớn lên trong nền giáo dục như vậy, chắc chắn chúng sẽ xem việc nói láo là chuyện bình thường, rồi những tiêu cực xã hội cũng từ đó mà phát sinh, lừa gạt, bịp bợm sẽ được “phát triển đến mức cực đỉnh”.

Với tôi đây chính là những lý do chính yếu khiến cho người trong Việt Nam dẩn dần mất đi nhân cách sống, và bị các quốc gia láng giềng khinh miệt, khi cầm hộ chiếu Việt Nam ra nước ngoài.

“Cái gì cũng đổ cho cộng sản”. đó là những câu nói tôi vẫn thường nghe các dư luận viên của “đảng” nói trong các cuộc tranh luận.

Không đổ cho cộng sản thì đổ cho ai?

Tự viết vào hiến pháp để độc quyền quản lý đất nước, từ trên xuống dưới, từ trái sang phải có “lãnh đạo” nào mà không phải đảng viên cộng sản?

Tham nhũng cũng là đảng viên cộng sản.

Cướp đất của người dân để bán quyền sử dụng cho nhà đầu tư cũng là đảng viên cộng sản.

Bao che cho nhau bằng “xử lý nội bộ”, “khiển trách nội bộ”, ‘kỷ luật nội bộ” cũng là đảng viên cộng sản, những kẻ như Võ Kim Cự thủ phạm gián tiếp gây ra tội ác hủy hoại môi trường ở miền trung có bị đem ra xét xử ở tòa án đâu.

Nợ công cao ngất ngưởng sắp đến bên bờ phá sản, toàn là những “đảng viên” quản lý và lãnh đạo.

Bao che cho “cát tặc”, “lâm tặc”, thậm chí bao che cho những kẻ mang thức ăn độc hại phát tán trong các chợ búa, nhà hàng cũng là những “cán bộ đảng viên”.

Vậy không đổ cho cộng sản thì đổ cho ai?

Các bạn trẻ ở Việt Nam! Tại sao những quốc gia khác xã hội mỗi lúc một thăng tiến, con người càng lúc càng được nâng cao đời sống, tri thức và nhân cách thì tại Việt Nam và Trung Quốc, mọi thứ đều đi giật lùi vậy?

Đảng cộng sản không đủ tài quản lý đất nước, hay đảng cộng sản muốn như vậy để dễ dàng độc quyền cai trị?

Có bao giờ các bạn đặt câu hỏi cho bản thân các bạn? Sự thiệt thòi trong cuộc sống của các bạn và gia đình các bạn sẽ đến bao giờ, khi các bản không phải là “đảng viên”?

Hơn 40 năm trước miền Nam Việt Nam của chúng tôi đã sinh sống như thế nào? Chúng tôi không hề “quang vinh” ai cả nhưng ông bà chúng tôi dạy dỗ chúng tôi nhân cách sống trong xã hội một cách đàng hoàng nghiêm túc, bằng những câu chuyện ngụ ngôn, bằng những câu ca dao dân gian, bằng những bài học quí giá của ông bà tổ tiên. 

Họ không hề dạy dỗ chúng tôi “sống noi gương” theo ai cả, họ dạy dỗ chùng tôi cách ứng xử giữa con người và con người, miền nam trước năm 1975, không hề có những lo sợ thức ăn độc hại, không hề lo sợ môi trường bị ô nhiễm, không hề lo sợ bị cướp đất đai.

Còn các bạn hôm nay thế nào? 

Dưới sự cai trị của đảng cộng sản, các bạn bị buộc phải “sống và noi gương bác hồ vĩ đại”, vậy ông Hồ Chí Minh đã có những lời nói láo như các quan chức đảng viên hiện nay?

Và dưới sự cai trị của đảng cộng sản, tại sao dân cả nước nếu có cơ hội đều tìm cách bỏ nước ra đi, kể cả con cái của những đảng viên?

Các dư luận viên luôn tìm cách chửi bới rằng tại sao không ở lại xây dựng đất nước, tại sao “phản động” đi theo thế lực thù địch? 

Các bạn làm sao xây dựng đất nước khi kẻ quản lý đất nước đều là những “đảng viên… nói láo”.

Những cái mà Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thiện Nhân hay Đinh La Thăng tô vẽ Sài Gòn như Singapore, Hà Nội như Paris các bạn đã nhìn thấy tư duy của những kẻ được gọi là “lãnh đạo” như thế nào? 

Nhiệm kỳ chỉ có vài năm làm sao thực hiện được những điều trên, nhất là trong giai đoạn bế tắc hiện nay, nếu không phải là những lời nói láo, những tô vẽ bịp bợm thì tôi không biết gọi những phát ngôn trên là gì?

Các bạn sống trong xã hội mà từ lãnh đạo đến đảng viên “quèn” đều nói láo, thì các bạn cứ tưởng tượng xem cuộc sống của các bạn, con cái của các bạn tương lai sẽ về đâu?

Đã tới lúc các bạn chấn chỉnh lại xã hội các bạn đang sống chưa? Hay tiếp tục thờ ơ để những kẻ “nói láo” ngồi trên đầu trên cổ các bạn?

Tôi hạnh phúc hơn các bạn nhiều, vì ít ra tôi đang sống trong xã hội mà những kẻ nói láo đang dần dần bị đào thải không có chỗ dung thân, xã hội mà đời sống của con cháu tôi không bắt chước người lớn nói láo, trẻ con biết “cho” nhiều hơn “nhận”, một xã hội bình yên gấp trăm ngàn lần cái “bình yên” mà đảng cộng sản đang cố gắng tô vẽ cho các bạn. 

Hãy suy nghĩ và chọn hướng đi cho cuộc đời các bạn và con cái, đời người chỉ có vài chục năm chớp mắt đã qua, các bạn chọn vài chục năm “lầy lội” như hiện nay hay các bạn chọn vài chục năm được như cuộc sống mà chúng tôi đang hưởng thụ, tùy các bạn nhé. 




CS-XHCN và mất hết tính người

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Sáng sớm chủ nhật, thay cho tập thể dục tôi đi bộ một mạch 2 cây số lên nhà ông Bác ruột mà tôi biết thường ngày giờ này ông vẫn hay ngồi uống trà lướt tin tức trên laptop sau khi tưới mấy giò lan trước sân. Đúng vậy, nhìn qua cửa cổng Bác tôi ngồi một mình vừa lắc đầu vừa cười tủm tỉm với cái màn hình máy tính. Như người nhà, lòn tay mở cổng bước vào, sà xuống ghế đá ngồi kề bên tôi nhìn ké laptop, trên màn hình thấy có mấy tấm ảnh một người đàn ông trẻ đứng thẳng 2 chân và cụt một chân ngồi xin ăn như người hành khất nhưng lại nhe răng cười rất tươi. Vừa rót tách trà cho tôi, chép miệng lắc đầu ngao ngán Bác nói: “Sống gần hết đời người (87 tuổi) từ thời thực dân qua thời ông Diệm (TT/Ngô Đình Diệm) chưa bao giờ thấy cái cảnh “mất hết tính người” như thời xã hội chủ nghĩa này”…

Đẩy tách trà về phía tôi giọng nói Bác não nề: “Thanh niên lưng dài vai rộng lành lặn tay chân mặt mày sáng sủa nhưng không lo làm ăn lương thiện như thiên hạ lại bày trò lừa bịp dối trá giả người tàn tật để mọi người rủ lòng thương hại bố thí, khi bị phát hiện vạch mặt đã không biết xấu hổ lại còn đưa mặt ra cười tươi rói như hãnh diện với việc làm hạ cấp của mình… thiệt là hèn mạt nhục nhã, không hiểu là con người hay con gì, sao thời đại văn minh nhưng xã hội XHCN chúng ta lại phát sinh ra những loại người mà không còn chút “tính người” như thế này…” 

Đóng kịch tàn tật bên cái máy Cassette hỗ trợ

Gã “cái bang” này vừa bị lật tẩy - chỉ cần 5 phút hóa trang là biến hình từ thanh niên khỏe mạnh lành lặn thành bị cụt chân... để ngồi xin ăn. 

Nghe Bác nói tôi chú ý lướt qua dòng tin kèm theo mấy tấm ảnh… 

Qua một thời gian theo dõi thủ đoạn, 9 giờ sáng 19-11, đội CSGT (Công an TP Phan Thiết) bắt giữ và giao cho Công an xã tạm giam chờ xử lý đối tượng Trần Văn Lượm (SN 1991, ngụ thôn Hà Giang, xã Vinh Hà, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế) vì hành vi lừa đảo, hóa trang giả người tàn tật lường gạt mọi người để ăn xin. Thủ đoạn của Lượm là sử dụng quần áo rộng, rách nát, sau đó ngồi bệt gập một chân vào trong lấy mông đè lên, giả bị cụt chân do tai nạn rồi lê lết tại các chợ, nơi đông người, dùng cái máy Cassette để kế bên phát ra lời kể lể van xin để xin tiền. Trung bình mỗi ngày, đối tượng này kiếm được 300 - 400 ngàn đồng từ những người đi chợ cả tin và khách qua đường mềm lòng thương hại, ngồi chỉ hơn 1 giờ (sáng 19-11) Lượm đã kiếm được 270 ngàn đồng tiền lẻ bỏ trong xô.

Có điều dù bị Công an bắt giữ thay vì phản xạ ăn năn hối lỗi thì hắn vẫn cười rất tươi dưới ống kính!? Một kiểu cười tự tin với mình và ngạo mạn với xã hội xem như “trò ảo thuật” lợi dụng lòng tốt của mọi người để kiếm tiền này là bình thường, rất phản cảm, tôi nhìn thật kỷ gương mặt “dị nhân” rồi cũng lắc đầu… Bác tôi hớp ngụm trà hỏi tôi qua tròng kính lão: Con nghĩ sao?

Tôi xin phép Bác, vừa lướt ngón tay trên bàn phím vừa cười buồn trả lời: Cũng không lạ gì đâu Bác! Đây là hệ lụy tất nhiên từ “nhân quả” thôi…

Click Enter, tôi chỉ vào laptop hỏi: Bác Hai biết “nhân vật” này không? Bác tôi sửa lại gọng kính nhìn rồi bật cười phá lên: Còn ai nữa? Đây là nhân vật huyền thoại “Thạch Sanh Lê Văn Tám chém chằn tinh” bằng thân mình bốc lửa mà nhà nước “đảng mình” sáng tác giúp nhân dân giải trí chớ ai… 

Tôi cũng bật cười nói với Bác: Bác nhìn xem cái bảng tên đường ở Hà Nội rất hài hước…

Nhân vật kháng chiến?

Khác với con thú (thú vật) - Nhân vật bắt buộc phải là con người, nhất là “nhân vật kháng chiến” càng phải là người mới được được “tổ chức” huấn luyện kháng chiến, mà tổ chức đảng CSVN thì không bao giờ thâu nhận một kẻ bá vơ trôi sông lạc chợ, không biết rõ bất cứ chi tiết nào về nhân thân lai lịch tông tích ở đâu lại đưa vào tổ chức mình. Dấu chấm? (trên cái bảng này) vô hình trung xác định con người này là không thể có thật, nhưng lại khẳng định là một “nhân vật kháng chiến”(!?) và được vinh dự ngang hàng với tên nhiều “nhân vật” anh hùng tiền nhân lịch sử khả kính có thật khác trên những con đường. Thâm chí sự lừa bịp dối trá này vẫn điềm nhiên dù công luận xã hội đã nghiêm túc lên tiếng xác nhận cảnh báo là “nhân vật” này không có thật…

Giáo sư Phan Huy Lê một trong những chuyên gia hàng đầu về Lịch Sử Việt Nam - Nguyên Chủ tịch Hội Khoa Học Lịch Sử

“Theo quan điểm của tôi, mọi biểu tượng hay tượng đài lịch sử chỉ có sức sống bền bỉ trong lịch sử và trong lòng dân khi nó được xây dựng trên cơ sở khách quan, chân thực” - Giáo sư Phan Huy Lê

Điều căn dặn của GS Trần Huy Liệu (tác giả câu chuyện Lê văn Tám) là: “Sau này khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học, nên nói lại (cải chính) giùm tôi, lỡ khi đó tôi không còn nữa, vì biết đâu sau này có người lại cất công đi tìm tung tích nhân vật Lê Văn Tám hay có người lại tự nhận là hậu duệ của gia đình, họ hàng người anh hùng này (vố dĩ không có thật). Đây chính là điều lắng đọng sâu nhất trong tâm trí mà tôi coi là trách nhiệm đối với GS Trần Huy Liệu đã quá cố và đối với lịch sử.” GS Phan Huy Lê nhấn mạnh sau khi giải thích về hình tượng nhân vật Lê Văn Tám do GS Trần Huy Liệu phác họa trên cái nền một chuyện kể lại chứ không hề có thật.

Thêm nữa, một cậu bé (trên dưới 10 tuổi) tẩm xăng vào người rồi tự đốt cháy thì sẽ gục ngay tại chỗ, hay nhiều lắm là chỉ lảo đảo được mấy bước, không thể chạy được qua cánh cổng kho xăng có lính gác nghiêm ngặt với khoảng cách mấy chục mét để làm cháy nổ kho xăng. GS Trần Huy Liệu đã tự trách mình là thiếu cân nhắc về khoa học nên hư cấu (bịa chuyện) có chỗ chưa hợp lý. Đây là ý kiến của GS Trần Huy Liệu mà sau này có trao đổi với vài bác sĩ để xác nhận thêm (về phản xạ của thiếu niên khi cơ thể bị đốt cháy) - GS Phan Huy Lê: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám (*) 

Riêng Bác Hai tôi còn nói thêm, thập niên 1945-1955 Bác tôi đang là một trong số ít học sinh trường Lê Quý Đôn thời Jean Jacques Rousseau (Quartier indigène) Sài Gòn lúc ấy như trong lòng bàn tay, phố Catinat (Đồng Khởi) là bộ mặt sinh hoạt của thực dân Pháp vùng Viễn Đông, lúc nào cũng có “nhật trình” (báo chí) thân cánh tả hay hữu trong xã hội nước Pháp bày bán cho giới thượng lưu thì nếu có “Một gương hi sinh vô cùng dũng cảm. Một chiến sĩ ta tẩm dầu vào mình tự làm mồi lửa đã đốt được kho dầu Simon Piétri, lửa cháy luôn hai đêm hai ngày.” Như lập luận của tuyên giáo “đảng Ta” thì ắt phải có đăng tin trên các nhật trình của mẫu quốc Pháp, cánh hữu hoặc tả (thời điểm đó) mà Tàng Thư văn khố Đông Dương tại Pháp có tiếng là nơi lưu trữ không sót một “hạt bụi” quá khứ nào thì tại sao mấy nhà “sử học” CSVN không qua đó mà sao lục hay photo để mang về dẫn chứng cho “Thạch Sanh Lê Văn Tám”? Nói chung là loại trí thức cuồng tín CS/XHCN theo đóm ăn tàng chỉ tưởng tượng bịa chuyện viết láo theo đơn đặt hàng vì cơm áo, không có nhân cách… Bác tôi chiêu ngụm trà rồi cười hề hề…

Tôi chỉ cho Bác xem thêm mấy tấm hình liên quan Lê Văn Tám và ngán ngẩm: Một kẻ vô lại hèn mạt như “nhân vật” lừa bịp mọi người, ăn xin lòng từ tâm của thiên hạ nói trên thì bán rẻ chỉ nhân cách của chính hắn ta thôi. Còn một đảng phái, chế độ mà mang sự lừa bịp dối trá ra ca ngợi biểu dương và nhân lên việc xấu xa thiếu trung thực ấy vào giáo dục thì không chỉ một mà có thêm nhiều kẻ hạ đẳng nhân cách dối trá để trục lợi như trên là hệ lụy “nhân quả” nhãn tiền trong xã hội là tất nhiên. 

Lừa Bịp đi vào Giáo Dục 

Lừa Bịp được quảng cáo 

Lừa Bịp được ngợi ca

Rau nào thì sâu nấy. Như chọn vai diễn cho từng bộ phim, một nhân vật không có thật thì nó mới phù hợp với một chủ nghĩa xã hội cộng sản không hề có thật.

23/11/2015



VN: ngôn từ XHCN ngày càng giảm?

Cao ốc TPHCMBản quyền hình ảnhPAULA BRONSTEIN
Image captionCao ốc sang trọng tại TP HCM: Cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry từng nói hồi cuối 2016 rằng ở VN 'nay chỉ có chủ nghĩa tư bản'

Dù vẫn do một đảng cộng sản lãnh đạo, Việt Nam có vẻ ngày càng bớt sử dụng các cụm từ về ý thức hệ xã hội chủ nghĩa, ít ra là trên các văn bản đối ngoại.

Gần đây, trên các mạng trong và ngoài Việt Nam có cuộc tranh luận về phát biểu của Bộ trưởng Trương Minh Tuấn rằng nhờ nền kinh tế thị trường có định hướng xã hội chủ nghĩa, Việt Nam đã "phát triển ngoạn mục".

Nhưng hồi tháng 10 năm ngoái, ông John Kerry, Ngoại trưởng Hoa Kỳ vào lúc đó lại nhận xét ông thấy ở "VN hiện nay chỉ có chủ nghĩa tư bản cuồng nhiệt".

Vậy trên các văn bản đối ngoại quan trọng nhất của Việt Nam thời gian qua, khái niệm 'chủ nghĩa xã hội' xuất hiện thế nào?

Thông cáo chung Việt Nam - Trung Quốc được công bố hôm 15/05/2017 nhân chuyến thăm của Chủ tịch Trần Đại Quang sang Bắc Kinh chỉ nhắc đến tên nước Việt Nam là 'Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa'.

Còn từ phía họ, Trung Quốc chúc "Việt Nam sớm trở thành nước công nghiệp hiện đại, dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh".

'Chính trị Việt Nam đang có sóng ngầm’

Sẽ thành công hơn nếu 'làm ngược' với Đảng?

Đảng Cộng sản VN xem xét ‘tổ chức đối thoại’

Cả câu văn không nhắc gì đến mô hình thể chế 'xã hội chủ nghĩa" ở Việt Nam.

Ngược lại, chính phía Việt Nam thì chúc Trung Quốc "trở thành đất nước hiện đại xã hội chủ nghĩa giàu mạnh, dân chủ, văn minh, hài hòa".

Khái niệm 'hài hòa' phản ánh ý tưởng của ông Tập Cận Bình về định hướng phát triển của Trung Quốc.

'Quyền cho mọi người dân' khác 'nhân quyền'?

Hơn hai tuần sau, tại Washington DC, Thủ tướng Việt Nam, ông Nguyễn Xuân Phúc chứng kiến việc ra tuyên bố chung Việt Nam - Hoa Kỳ về tăng cường đối tác toàn diện hai bên.

Nội dung được đưa ra hôm 31/05 sau cuộc gặp giữa Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Tổng thống Donald Trump viết:

"Phía Hoa Kỳ ghi nhận sự quan tâm của Việt Nam muốn đạt quy chế kinh tế thị trường và hai bên đồng ý tiếp tục tham vấn một cách hợp tác và toàn diện thông qua việc đẩy mạnh nhóm làm việc song phương."

Toàn bộ tuyên bố chung không nhắc gì đến thể chế 'xã hội chủ nghĩa' ở Việt Nam.

Đặc biệt, văn bản này có câu bằng tiếng Việt, theo trang web Bộ Ngoại giao Việt Nam được các báo nước này đăng tải:

Lý Nguyên TriềuBản quyền hình ảnhXINHUA
Image captionỦy viên Bộ Chính trị Lý Nguyên Triều đón khách từ Đoàn Thanh niên CS Hồ Chí Minh sang thăm Bắc Kinh: các văn kiện mới nhất không nói về tình hữu nghị thanh niên Trung Việt "truyền qua nhiều thế hệ" nữa

"Hoa Kỳ hoan nghênh nỗ lực của Việt Nam trong việc cải thiện hệ thống pháp luật nhằm bảo vệ và thúc đẩy quyền cho mọi người dân."

Đây là khác biệt với bản tiếng Anh của Bộ Ngoại giao Mỹ ghi rõ về "nhân quyền cho tất cả mọi người", theo ý ai cũng được hưởng quyền này (nguyên văn: The United States welcomed Vietnam's o­ngoing efforts to refine its legal system to better protect and promote human rights for everyone).

Từ 'mãi mãi' đến 'kiên trì'

Tuy nhiên, hồi đầu năm nay, trong chuyến thăm của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sang Trung Quốc, khái niệm 'chủ nghĩa xã hội' được nêu nhiều lần trong tuyên bố chung hai nước, công bố hôm 14/04/2017 tại Bắc Kinh:

"Hai bên cho rằng, Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng có truyền thống hữu nghị lâu đời, đều là nước xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản lãnh đạo, có chế độ chính trị tương đồng, con đường phát triển gần gũi, có tiền đồ tương quan, chia sẻ vận mệnh chung..."

"Trong điều kiện lịch sử mới với tình hình quốc tế, khu vực thay đổi sâu sắc, phức tạp, việc kiên định sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản và con đường xã hội chủ nghĩa là lựa chọn đúng đắn phù hợp với lợi ích căn bản, lâu dài của hai nước và nhân dân hai nước."

Nhưng cường độ của ý thức hệ trong văn bản này cũng đã giảm đi nhiều so với tuyên bố chung ký năm 2005, khi Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh sang thăm Trung Quốc và hội kiến với ông Hồ Cẩm Đào.

Lúc đó, lãnh đạo hai nước đều "bày tỏ vui mừng trước những thành tựu... hai nước đã giành được trong quá trình tìm tòi con đường phát triển xã hội chủ nghĩa phù hợp với tình hình của mỗi nước".

Ngoài ra, phía Trung Quốc chúc mừng và tin rằng Đảng CSVN sẽ "xây dựng Việt Nam thành một nước xã hội chủ nghĩa hiện đại, dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh".

Hơn 10 năm trước, văn bản năm 2005 vẫn còn chứa đựng nhiều từ ngữ mang tính thể hiện ước vọng của Đảng Cộng sản Việt Nam khi đó gắn bó chặt chẽ, vĩnh viễn với Bắc Kinh.

Lãnh đạo Trung - Việt hồi 2006Bản quyền hình ảnhAFP/GETTY IMAGES
Image captionLãnh đạo Trung Quốc Hồ Cầm Đào và hai lãnh đạo VN, Nông Đức Mạnh và Nguyễn Minh Triết ở Hà Nội năm 2006

Hai đảng cầm quyền nêu ra trong tuyên bố trung về mục tiêu thúc đẩy giao lưu hữu nghị thanh niên Việt - Trung "làm cho tình hữu nghị Việt Nam- Trung Quốc được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác".

Họ cũng muốn "mãi mãi là láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt".

Trong văn bản công bố khi ông Nguyễn Phú Trọng thăm Bắc Kinh, người đọc không thấy hai chữ "mãi mãi" nữa.

Nay, hai bên chỉ khẳng định, "sẽ tiếp tục kiên trì phương châm 'láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai' và tinh thần "láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt".

Nhẹ nhàng hơn, trong các phát biểu của Chủ tịch nước Trần Đại Quang chỉ có câu "tiếp tục đẩy mạnh các hoạt động giao lưu hữu nghị nhân dân, nhất là giữa thế hệ trẻ hai nước", chứ không lưu truyền nhiều thế hệ nữa.

VN sẽ thành công hơn nếu 'làm ngược' với Đảng?


Tiến sỹ Nguyễn Quang A (phải)Bản quyền hình ảnhAFP
Image captionNhiều địa phương ở Việt Nam đã 'thành công' khi không làm theo đường lối phát triển kinh tế của Đảng, theo Tiến sỹ Nguyễn Quang A.

Một nhà quan sát chính trị và xã hội dân sự Việt Nam vừa đưa ra lời khuyên nhằm giúp giới hành pháp nước này có những biện pháp cụ thể và có tính thực tế để cải thiện nền kinh tế sau khi Hội nghị trung ương 5 ban hành một lúc ba nghị quyết về kinh tế.

Trao đổi với Bàn tròn thứ Năm tuần này của BBC Việt ngữ, Tiến sỹ Nguyễn Quang A nói:

Bàn tròn về 3 nghị quyết kinh tế của Hội nghị TƯ5

Đảng Cộng sản VN xem xét 'tổ chức đối thoại'

'Vô tiền khoáng hậu' trong hành xử của chính quyền

"Với một số người chủ yếu bên hành pháp, tôi khuyên họ là học kiểu 'nói một đằng, làm một nẻo', tức là thôi cứ nói như ông Nguyễn Phú Trọng cũng được, làm hoàn toàn khác. Bởi vì kinh nghiệm có rất nhiều địa phương là nơi không có nghe theo đường lối của đảng thì thành công.

"Thứ hai là đối với bản thân các doanh nghiệp và người dân, phải lên tiếng, lên tiếng và cải thiện từng cái nhỏ một, bởi vì không có đấu tranh, thì họ không thay đổi đâu.

"Còn những chuyện đường (lối) lớn như doanh nghiệp nhà nước, phát triển kinh tế tư nhân, thì cái đấy hiển nhiên không cần nhắc lại nữa," ông Quang A nói với BBC.

Học Trung Quốc thế nào?

Việt Nam - Trung QuốcBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/AFP
Image captionTổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nên 'học tập' cách thức của ông Tập Cận Bình khi giải quyết các vấn đề về quân đội và công an làm kinh doanh, kinh tế ở Trung Quốc, theo TS. Phạm Chí Dũng.

Toàn cảnh vụ kỷ luật ông Đinh La Thăng

Hy vọng mới cho TPP từ kỳ họp thương mại APEC?

Khi được đề nghị đưa ra những lời khuyên, tư vấn có tính giải pháp cụ thể với đảng và nhà nước Việt Nam, liên quan cải cách thể chế kinh tế hoặc cải thiện môi trường kinh doanh, doanh nghiệp, Tiến sỹ kinh tế Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội nhà báo độc lập Việt Nam, từ Sài Gòn, nói:

"Tôi đề nghị cụ thể thế này, bây giờ tình hình xuất khẩu là vô cùng khó khăn, sắp tới sẽ còn khó khăn nữa, tình hình xuất khẩu đang bị chững lại, và các doanh nghiệp ở trong nước thực ra chỉ chiếm được 30% kim ngạch xuất khẩu, trong khi 70% còn lại thuộc về các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài.

"Cho nên muốn phát triển doanh nghiệp nhà nước như là nghị quyết chuyên đề của ông Nguyễn Phú Trọng, cần phải tập trung vào đầu ra xuất khẩu, và đây cũng là nhiệm vụ của ông Nguyễn Xuân Phúc làm sao thúc đẩy xuất khẩu và đừng để cho tình trạng cá ba sa, hay là tôm, hay là điều, này kia, một số cái bị châu Âu hay là Mỹ trả lại. Tình trạng trả lại gạo gần đây tương đối nhiều.

"Đó là một vấn đề, vấn đề thứ hai là phải dẹp bớt một số tập đoàn doanh nghiệp nhà nước không cần thiết, có một điều tôi ngạc nhiên, tôi thấy ông Nguyễn Phú Trọng đi Trung Quốc khá nhiều mà sao có những điều hay của Trung Quốc làm được mà ông không làm được.

"Ông không làm, hay không làm được?", Tiến sỹ Phạm Chí Dũng đặt câu hỏi và nêu ví dụ trong lĩnh vực đất đai, ông nói:

"Trung Quốc mặc dù chưa công nhận đất đai sở hữu tư nhân, nhưng đã công nhận đất đai hình thức sở hữu là tập thể và toàn dân. Ngoài cái 'toàn dân' ra, còn có tập thể. Và chúng ta biết là từ năm 2012, sau khi thừa nhận hình thức tập thể đó, thì tình trạng khiếu kiện và phản kháng đất đai ở Trung Quốc ít hẳn đi cho tới giờ này."

"Thứ nữa... từ năm 2014, sau khi xử vụ Chu Vĩnh Khang, cựu Bộ trưởng Bộ Công an, Tập Cận Bình đã hủy bỏ cơ chế ngành công an được kinh doanh, được dùng các doanh nghiệp để kinh doanh, cho đến năm 2016, sau khi xử Từ Tài Hậu ở bên quân đội, thì Tập Cận Bình tước luôn các doanh nghiệp làm kinh tế của quân đội.

"Nhưng ở Việt Nam bây giờ vẫn còn y chang, và ông Nguyễn Phú Trọng, thậm chí tôi cho là ông còn quyền lực hơn cả Tập Cận Bình, ví dụ ông cũng là Chủ tịch Quân ủy Trung ương như Tập Cận Bình, nhưng Tập Cận Bình không nằm ở trong thường vụ của Đảng ủy Công an Trung ương, còn ông Nguyễn Phú Trọng còn năm trong đảng ủy Công an Trung ương.

"Nhưng mà các doanh nghiệp Công an Trung ương, cũng như doanh nghiệp Quốc phòng vẫn đều đều kinh doanh như chúng ta đã thấy những ví dụ như là Viettel như vậy. Đó chính là những vấn đề cần xử lý doanh nghiệp nhà nước của hai khối quân đội và công an mà ông Nguyễn Phú Trọng, ông Nguyễn Xuân Phúc cần phải làm. Và nếu không xử lý được những vấn đề đó thì đừng có nói tới chuyện phát triển doanh nghiệp nhà nước," ông Phạm Chí Dũng nói với Bàn tròn thứ Năm.

Trở lại vấn đề gốc

Việt NamBản quyền hình ảnhAFP/GETTY
Image captionCác doanh nghiệp quân đội, công an và thuộc đảng sau khi tách khỏi 'cái mũ' của các chủ sở hữu này, cần từ bỏ các đặc quyền, đặc lợi và phải được cư xử bình đẳng như các doanh nghiệp khác, theo ý kiến nhà phân tích.

Bày tỏ tán đồng với ý kiến trên, PGS. TS. Hoàng Ngọc Giao, Viện trưởng Viện Chính sách, Pháp luật và Phát triển từ Hà Nội, nói:

"Tôi hoàn toàn chia sẻ ý kiến của anh Phạm Chí Dũng, trong bối cảnh nền kinh tế hiện nay, khâu xuất khẩu rất quan trọng, nhưng cái gốc của xuất khẩu lại quay lại vấn đề cơ bản, đó là sự bình đẳng trong việc tiếp cận nguồn lực về tài nguyên thiên nhiên, về đất đai, về nguồn vốn.

"Do đó tôi nghĩ rằng một giải pháp cơ bản nhất đó là vấn đề xác định lại sở hữu về đất đai cho rõ ràng, công nhận sở hữu đất đai tư nhân, tạo một môi trường bình đẳng tiếp cận nguồn lực không chỉ về đất đai mà kể cả tài nguyên, khoáng sản.

"Làm sao để nó minh bạch, đều có sự tiếp cận bình đẳng, công khai, theo hướng không chỉ là để thúc đẩy phát triển, mà thúc đẩy bảo vệ môi trường, bảo tồn tài nguyên cho các thế hệ mai sau, cái đó rất quan trọng, đó là ý thứ nhất."

Và ông Hoàng Ngọc Giao đề xuất vấn đề thu hẹp quyền lực chỉ đạo của đảng ở các cấp trung mô, vi mô, ông nói:

"Ý thứ hai, vấn đề cơ bản nhất, tôi mong sao các cấp ủy đảng từ Trung ương, đến các Bộ, cho đến các tỉnh và địa phương, có lẽ nên thu hẹp quyền lực chỉ đạo lại, chỉ ở vấn đề đường lối thông qua các đại hội thôi, không đi vào chỉ đạo từng dự án một. Cái đó là sự can thiệp, chính đó là cơ hội để lạm quyền, để lợi ích nhóm, đó là điểm thứ hai.

"Điểm thứ ba, doanh nghiệp nhà nước, tôi hoàn toàn chia sẻ với anh Phạm Chí Dũng, chúng ta phải đủ bản lĩnh, đủ quyết tâm để dứt điểm với các doanh nghiệp làm kinh tế, dưới danh nghĩa của Bộ Công an, Bộ Quốc phòng, của Đảng, tách bạch ra.

"Nếu ngân sách nhà nước đóng góp một phần, ngân sách đảng đóng góp một phần, tôi nghĩ là nhân dân sẵn sàng ủng hộ, nhưng mà nó minh bạch, để làm sao những đơn vị đó khi tách khỏi cái mũ của đảng, của quân đội, của công an, họ cũng bình đẳng như các doanh nghiệp khác, và đặc biệt với các doanh nghiệp tư nhân.

"Thì lúc đó chúng ta có thể thiết kế được mô hình phát triển kinh tế lành mạnh, minh bạch, chống được lợi ích nhóm và chống được tham nhũng, giảm thiểu được tham nhũng, tất nhiên, việc chống tham nhũng còn nhiều yếu tố khác nữa, tôi xin phép tư vấn với lãnh đạo Đảng và nhà nước câu chuyện như vậy," luật gia Hoàng Ngọc Giao nói với BBC.

Hội nghị trung ương 5, khóa 12 của Ban chấp hành TƯ Đảng CSVN nhóm họp từ ngày 5-10/5/2017 đã ban hành các nghị quyết về hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng XHCN, tiếp tục cơ cấu lại, đổi mới, nâng cao hiệu quả doanh nghiệp nhà nước và phát triển kinh tế tư nhân trở thành động lực nền kinh tế.

Tuy nhiên, theo một số dư luận, các nội dung quan trọng mang tính đường lối vĩ mô này dường như ít nhiều đã bị che phủ bóng bởi sự kiện vụ kỷ luật đảng với cựu Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Bí thư thành ủy TP. Hồ Chí Minh, ông Đinh La Thăng.

Những lừa đảo lịch sử của Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản Việt Nam

Cao-Đắc Tuấn
 

Tóm lược: Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) làm nhiều vụ lừa đảo lịch sử để gạt dân Việt Nam. Từ khi Hồ chết, ĐCSVN tiếp tục trò lừa đảo với những lời nói láo và dối trá vô nhân đạo để bao che những hành vi vô đạo đức và tội phạm hoặc đánh bóng hình ảnh mình cho mục tiêu tẩy não và nhồi sọ. Bài này phơi bày mười sáu hành động lừa đảo bởi Hồ và/ hoặc ĐCSVN trong nỗ lực họ sửa đổi lịch sử cho lợi lộc cá nhân từ năm 1930 cho đến 2014. Những vụ lừa đảo lịch sử này có hậu quả tàn phá trên người dân Việt, nhất là trẻ em.

***

"Một quốc gia mà không biết mình là gì ngày hôm qua, không biết mình là gì ngày hôm nay." Woodrow Wilson (1856 - 1924), Tổng thống Hoa Kỳ thứ 28.

Dẫn nhập

Lừa đảo là bản chất căn bản của Hồ Chí Minh và phương châm của Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) trong nhiều thập kỷ (Cao-Đắc 2014c). Trong việc cai trị Việt Nam, Hồ và ĐCSVN dùng đủ mọi thủ thuật, hỗ trợ bằng bạo lực, để ép buộc dân đi theo đường hướng ngoại lai của họ. Một trong những trò lừa đảo tàn khốc và hèn hạ nhất của họ là trò lừa đảo lịch sử. 

Tuy những lừa đảo lịch sử này không trực tiếp ảnh hưởng các khía cạnh vật chất của nạn nhân trong ngắn hạn, sức tàn phá của chúng thật sâu rộng và tác động trên toàn dân cho nhiều thế hệ. Khi những lừa đảo lịch sử này được thiết kế, thực hiện, thúc đẩy, khuyến khích, và bảo vệ bởi chính quyền, chúng đưa đến một tội ác trầm trọng. Hồ và ĐCSVN là những kẻ tội phạm thực hiện tội ác này, hỗ trợ bởi bạo lực và sự tàn nhẫn.

Cái tội ác này khốc liệt hơn cả giết người trong máu lạnh, vì nó điều khiển ý chí nạn nhân và biến cái ý chí đó thành niềm tin mù quáng để các thủ phạm có thể khai thác khả năng sản xuất của nạn nhân cho lợi lộc chúng. Nó giết biết bao nhiêu thế hệ từ năm này qua năm khác một cách chậm chạp và nạn nhân thường không biết là họ đang bị tra tấn một cách thầm lặng để chết dần chết mòn. Nó hủy hoại trí óc người dân, làm suy yếu khả năng lý luận, và biến họ thành những công nhân ngoan ngoãn phục vụ kẻ thống trị. Chẳng bao lâu, niềm tin mù quáng biến thành cảnh nô lệ. Nạn nhân có thể hiện hữu vật chất nhưng linh hồn và trí tuệ họ thuộc về kẻ thống trị. Hậu quả cuối cùng của tiến trình này thật tàn khốc: dân tộc Việt từng bất khuất sẽ bị hủy diệt.

Cái tội ác này hèn hạ vì đa số nạn nhân là những em bé ngây thơ, thanh thiếu niên, hoặc những người hiền lành chất phác, những người không có phương tiện tự vệ vật chất hoặc tinh thần. Là lực duy nhất nắm quyền, ĐCSVN cưỡng hiếp tâm thần trẻ em bằng các kỹ thuật tẩy não và nhồi sọ trong trường học và các hoạt động xã hội. Họ sử dụng lực lượng an ninh để làm câm nín, với bạo lực và tàn ác, những người chống đối. Những người bất đồng chính kiến bị bỏ tù. Lưu thông tin tức bị cấm đoán. Tự do ngôn luận bị giới hạn.

Trong thế kỷ thứ 21, sự hiện hữu của những lừa đảo lịch sử và cái tàn bạo kèm theo là một thảm kịch nhân loại ở mức độ cao nhất. Mặc dù vài nạn nhân đã có thể thoát khỏi những tai hại tâm thần giáng vào họ, đa số dân, nhất là thế hệ trẻ, vẫn còn bị nhốt trong ngục tù tâm thần của lừa đảo lịch sử. Do đó, vạch ra những lừa đảo này là bước tiến cần thiết trong việc khôi phục chính nghĩa cho dân tộc Việt Nam. Phần sau đây phơi bày mười sáu vụ lừa đảo lịch sử đáng kể do Hồ Chí Minh và ĐCSVN thực hiện từ năm 1930 cho đến 2014. Những vụ lừa đảo này có các đặc tính tiêu biểu cho người cộng sản: tàn ác, hèn hạ, hiểm độc, ngu xuẩn, điên rồ, và ngạo mạn.

Mười sáu vụ lừa đảo lịch sử

Có đến hàng ngàn vụ lừa đảo lịch sử do Hồ và ĐCSVN tạo ra. Cần phải có một quyển sách dày hàng ngàn hoặc hàng chục ngàn trang mới liệt kê tất cả sự lừa đảo và gian manh đáng kinh ngạc bởi ĐCSVN và tiền thân của nó. Ngoài lừa đảo lịch sử, Hồ và ĐCSVN còn thực hiện các loại lừa đảo khác: chính trị, xã hội, kinh tế, ngoại giao, văn hóa. Một loại lừa đảo đặc thù là việc tôn thờ Hồ Chí Minh. Bài này sẽ không trình bày việc tôn thờ Hồ chỉ vì phải cần một quyển sách thật dày mới thảo luận hết được.

Mười sáu vụ lừa đảo sau đây đại diện mô hình lừa đảo, dối trá, và lừa gạt của cộng sản. Học giả và sử gia Tây phương đều biết hết những vụ này dưới nhiều mức độ sâu rộng khác nhau, nhưng dân Việt sống tại Việt Nam không biết hết tất cả. Chính phủ Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) đã đặt luật lệ khắt khe cấm đoán dân có được tài liệu, tin tức, và thông tin chống cộng ở thế giới tự do trong biết bao năm. Ngoài ra, họ có một ngân sách hầu như vô tận cho chi phí tuyên truyền gồm có việc sản xuất hằng hà sa số sách vở và tài liệu có các lừa đảo lịch sử và việc sử dụng một lực lượng khổng lồ nhân viên tuyên truyền, phân tích, phê bình, và học giả có ́công việc chính là thực hiện và bảo vệ các lừa đảo lịch sử này.

Nhiều vụ lừa đảo này được đưa vào sách giáo khoa trong trường học hoặc được trình bày trong các tài liệu phân phối hoặc có sẵn cho công chúng. Trẻ em học những sự kiện hoặc các câu chuyện lịch sử lừa đảo này tưởng là có thật. Ngay cả nhiều người lớn, đã trải qua cùng hệ thống trường học, cũng tưởng lầm như vậy.

Những lừa đảo lịch sử gồm các hành động có ý nghĩa lịch sử và có thể được phân loại thành các loại sau: (1) các hành động lừa gạt hoặc gian trá ngay lúc đầu; (2) các hành động bao che hoặc giấu giếm những hành động vô đạo đức do cộng sản làm; (3) các hành động xuyên tạc sự thật sự kiện lịch sử để tô điểm hình ảnh cộng sản hoặc mạ lị các lực đối thủ hiện tại hay quá khứ (thí dụ thể chế VNCH) cho mục tiêu tẩy não và nhồi sọ; và (4) các hành động làm ngơ, bỏ qua, làm giảm thiểu, hoặc tối thiểu hóa tác dụng các sự kiện lịch sử coi như có hại cho cộng sản.

1. Xô Viết Nghệ Tĩnh (1930-1931) ban đầu là cuộc nổi dậy của nông dân, không có sự tham gia, chứ đừng nói là lãnh đạo, từ đảng cộng sản

Một trong những lừa đảo đầu tiên ĐCSVN thực hiện là cái gọi là Xô Viết Nghệ Tĩnh. Theo ĐCSVN, "[n]gay sau khi thành lập, Đảng đã lãnh đạo nhân dân trong cả nước đứng lên đấu tranh, đỉnh cao là phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh năm (1930-1931)" (ĐCSVN 2012). ĐCSVN tuyên bố rằng "Xô-viết Việt-nam đầu tiên trong lịch sử Đảng ta - là sự phát triển tất yếu cho cao trào đấu tranh cách mạng của công nhân và nông dân cả nước ta trong những năm 1930-1931" (ĐCSVN 1976, 205).

Thực ra, cuộc nổi dậy Nghệ Tĩnh ban đầu là một cuộc nổi dậy của nông dân, không có sự tham gia, chứ đừng nói là lãnh đạo, từ Đảng cộng sản Đông dương (ĐCSĐD), tiền thân của ĐCSVN (Duiker 1973, 198; Bernal 1981, 159; McLane 1966, 147-157). Cũng không có gì tương tự như chính quyền địa phương "Xô-viết."

Nguyên nhân chính của phong trào là "nông dân bất mãn về điều kiện kinh tế" (Duiker 1973, 192). Đặc biệt, ở Nghệ An, "mùa lúa gạo tháng mười năm 1929 và tháng năm 1930 đều tệ" (Bernal 1981, 157). ĐCSVN (hoặc ĐCSĐD - lúc ấy) có thể miễn cưỡng tham gia chỉ sau khi cuộc nổi dậy trở nên thịnh hành bởi vì "đảng không chuẩn bị vào năm 1930 về tổ chức và về mặt lý thuyết cho một cuộc đối đầu quan trọng với chính quyền Pháp và... ban lãnh đạo đã nhận thức rõ rằng một cuộc nổi dậy là quá sớm" (Duiker 1973, 197) Do đó, Đảng "bị ép buộc vào vị trí hỗ trợ một cuộc nổi dậy mà họ không thực sự muốn" (sđd.). 

Nông dân thậm chí không biết lá cờ đỏ búa và liềm tượng trưng cho cái gì. Nhiều người nghĩ rằng lá cờ này là cờ chính phủ (sđd., 190). "Bằng chứng dường như cho thấy lãnh đạo ĐCSĐD không khởi động các Xô viết, cũng không chấp thuận khi chúng xuất hiện, nhưng một khi phong trào được tiến hành, họ đành phải hỗ trợ chúng cho đến cùng" (sđd., 198). "Không có tài liệu ghi chép nào về chỉ thị đặc biệt gửi đến miền Trung, chứ đừng nói là Nghệ Tĩnh" (Bernal 1981, 159). "Tuyệt đối không có dấu hiệu cho thấy các lãnh tụ cảm thấy thời cơ đã đến" (sđd.). Sự tham gia cộng sản trong cuộc nổi dậy, do đó, chỉ đơn thuần là một phản ứng với một việc đã rồi (Duiker 1973, 197). 

Ngoài sự không chuẩn bị của Đảng cho cuộc nổi dậy, có một lý do thuyết phục tại sao ĐCSVN không muốn lãnh đạo một phong trào "cách mạng" như thế. Trong thời gian cuộc nổi dậy, ĐCSVN đổi tên thành ĐCSĐD trong tháng 10 năm 1930 đưới sự kiên quyết của Quốc tế Cộng sản (Duiker 2000, 187). "Tài liệu ấn hành của hội nghị rất ngạc nhiên là chú ý rất ít về các sự kiện diễn ra ở Nghệ-Tĩnh" (Duiker 1973, 193). Nhưng ĐCSĐD chỉ trích ban chấp hành ủng hộ các hành động đại chúng và nhận xét rằng liên minh giữa công nhân và nông dân trong vùng không được thống nhất cao (Duiker 2000, 188). Chuyện này rõ ràng phù hợp với chỉ trích của Quốc tế Cộng sản vào năm 1929 rằng vai trò trung tâm của giai cấp công nhân trong cuộc cách mạng Việt Nam không được nhấn mạnh đủ (sđd., 186).

ĐCSVN đã cố gắng mang kết nối giữa công nhân và nông dân trong phong trào, nhưng trên thực tế, cuộc nổi dậy Nghệ Tĩnh bản chất là một phong trào nông dân. Thống kê dân số cho thấy giới trí thức, nông dân, tư sản bao gồm 73% đảng viên cộng sản ở Nghệ Tĩnh trong tháng 12 năm 1930 (Bernal 1981, 164), một tỷ lệ phần trăm mà hầu như không được Quốc tế Cộng sản coi là thuận lợi. ĐCSĐD thừa nhận vấn đề này và đã đưa ra hướng dẫn "vì chưa nhận thức đúng đường lối giai cấp của Đảng ở nông thôn và mắc sai lầm hữu khuynh cho nên Nông hội đỏ đã kết nạp cả phú nông, thậm chí có nơi phú nông tham gia Ban chấp hành" (ĐCSVN 1976, 239).

Lý do tại sao nhiều thành viên cộng sản bị bắt hoặc bị giết trong giai đoạn này là "mọi người Pháp ở Đông Dương, từ nhiều năm đã quen với việc đặt nhãn hiệu Bolshevik trên tất cả các hình thức chủ nghĩa quốc gia ở Việt Nam, đã nhanh chóng thấy lãnh đạo cộng sản trong phong trào đình công" (Duiker 1973, 190). Ngoài ra, một thành viên ban chấp hành, Ngô Đức Trí, "bị bắt giữ bởi Pháp... và không những thú nhận những bí mật, mà còn tiết lộ vị trí của các đảng viên khác trong Ủy ban Trung ương" (sđd., 194; Dommel 2002, 44). Nói cách khác, các đảng viên cộng sản bị bắt và bị giết trong cuộc nổi dậy không phải vì họ lãnh đạo cuộc nổi dậy, nhưng vì Pháp tin mãnh liệt là cuộc nổi dậy được tổ chức bởi họ và do đó truy nã họ.

Vậy thì làm sao nhãn hiệu "Xô viết" được dùng để chỉ cuộc nổi dậy của nông dân? Đó là vì Hồ (Nguyễn Ái Quốc vào lúc đó) láu táu báo cáo với Quốc tế Cộng sản vào tháng 11 năm 1930, "Hiện nay ở một số làng đỏ, Xô-viết nông dân đã được thành lập" (trích dẫn trong Nguyễn 2001, 75). Trên thực tế, không có chính quyền địa phương Xô viết như vậy tại các làng Nghệ Tĩnh. Có những hội nông dân mới được thành lập, nắm quyền, và "thường tự xưng là xã bộ nông, cái danh xưng được giữ trong suốt phong trào" (Bernal 1981, 152). Tuy nhiên, các lãnh tụ Đảng cộng sản "lập tức gọi các tổ chức đó là ‘Xô viết’" (sđd.) Các sử gia Đảng Việt Nam thừa nhận rằng "về chủ trương thành lập chính quyền Xô-viết thì hồi đó không đồng chí nào nhận được chỉ thị hoặc nghe phổ biến" (trích dẫn trong Nguyễn 2001, 75). Nếu vậy, tại sao Hồ gọi cuộc nổi dậy nông dân là một phong trào Xô Viết? Có thể có hai lý do: (1) Hồ muốn làm hài lòng các cấp trên của mình trong Quốc tế Cộng sản, và (2) Quốc tế Cộng sản gợi ý cho Hồ ý muốn của họ thúc đẩy cộng sản ở các nước ngoài thực hiện theo các thí dụ thiết lập bởi cộng sản Việt Nam (Nguyễn 2001, 76).

Bất kể chuyện gì đã khiến Hồ gọi cuộc nổi dậy là Xô viết, nhãn hiệu Xô viết và sự mô tả các cuộc nổi dậy nông dân là phong trào tiền phong cách mạng Đảng là hư cấu thuần túy. ĐCSVN chỉ giành công cho cuộc nổi dậy của nông dân,"chính yếu là dưới dạng các bài viết bởi kẻ tuyên truyền tài ba Trần Huy Liệu" (Dommen 2002, 44).

Thực ra, cái gọi là Xô Viết Nghệ Tĩnh được gây ra bởi phong trào quốc gia bắt đầu bằng cuộc khởi nghĩa Yên Bái (McLane 1966, 147-157, gọi cuộc khởi nghĩa Yên Bái là binh biến "Enbay"). Cuộc khởi nghĩa Yên Bái và các cuộc nổi dậy tiếp theo bởi Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDĐ) bị Pháp dập tắt nhanh chóng. Nhiều thành viên của VNQDĐ, kể cả vị lãnh tụ nổi tiếng Nguyễn Thái Học, bị bắt giữ, xử, và hành quyết. Các hoạt động cách mạng quốc gia được hoan nghênh bởi cộng sản Liên Xô (sđd., 148-149). Động lực của cuộc khởi nghĩa Yên Bái lan tràn sang các phần khác ở Việt Nam và dẫn đến các cuộc đình công ở Sài Gòn và các thành phố khác và các cuộc nổi dậy nông dân ở phần phía bắc miền Trung Việt Nam, đặc biệt là vùng Nghệ Tĩnh (sđd., 149-150).

Xô Viết Nghệ Tĩnh là một gian lận nghiêm trọng bởi vì không những cộng sản Việt Nam giựt công cho chuyện mà họ không xứng đáng, mà họ còn bỏ qua sự đóng góp và hy sinh đáng kể của nông dân Nghệ Tĩnh và VNQDĐ.

2. Việt Minh (1941) là bẫy dụ dỗ những người quốc gia đi theo cộng sản

Một vụ lừa đảo khác là sự hình thành Việt Minh, được Hồ và các đồng chí thành lập vào tháng 5, 1941 tại Pắc Bó dưới sự bảo trợ của ĐCSĐD. Hồ, một tác nhân Quốc tế cộng sản, và các đồng chí cộng sản tạo nên phần nòng cốt của lãnh đạo Việt minh, nhưng họ giấu giếm sự dính líu cộng sản của họ.

Ngay cả danh xưng Việt Minh (gọi tắt cho Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội) có tính chất lừa đảo. Hồ và các đồng chí ăn cắp danh xưng này từ tổ chức quốc gia không cộng sản của Hồ Học Lãm thành lập vào cuối thập kỷ 1930 (Duiker 1996, 71; Marr 1997, 165, 250). Mượn tên một tổ chức quốc gia cho tổ chức cộng sản là một sự lừa đảo đê tiện. Mục đích thật hiển nhiên: để lừa dân khiến họ tưởng Việt Minh là một tổ chức quốc gia.

Để cho phù hợp với danh xưng này, Hồ và các đồng chí giấu giếm chủ nghĩa cộng sản và xác định rằng "các đòi hỏi về ý thức hệ và chiến tranh giai cấp phải lệ thuộc vào các đòi hỏi của cuộc đấu tranh chống đế quốc giành độc lập quốc gia"(Duiker 1996, 71). Với chiến thuật mới này, Hồ và các đồng chí kêu gọi mọi thành phần ái quốc gia nhập Việt Minh chống kẻ thù chung. Không những giới tư bản và phú nông mà còn địa chủ giàu có, thương gia Tàu hải ngoại, và các người Pháp yêu nước đều là đồng minh (Duiker 1996, 72). Để ngăn ngửa nguy hiểm do việc nhận các nhóm khác biệt này, Hồ để Đảng nắm giữ quyền trong cơ cấu mặt trận. Tuy nhiên, "Hồ ráng che giấu vai trò Đảng để tối đa hóa việc thu hút những nhóm dung hòa" (sđd.)

Các lãnh tụ theo chủ nghĩa quốc gia Việt Nam "đủ khôn ngoan để nhận ra Việt Minh là một cái bẫy Cộng sản" (Buttinger 1967, 265) nên từ chối tham gia. Tuy nhiên, Việt Minh "không thiết kế để thu hút các lãnh tụ nhưng thu hút những người quốc gia đi theo họ... để vận động họ theo chính trị cho đến khi họ bị buộc phải hợp tác với đảng cộng sản" (sđd., 266). Bản chất lừa đảo của Việt minh đã nảy sinh "niềm tin rằng để được thành công chính trị, không những phải tàn nhẫn, mà còn phải gian dối và vô đạo đức như những người Cộng sản hình như lúc nào cũng vậy" (sđd.).

3. Cái gọi là Cách mạng tháng Tám (1945) chỉ là kết quả của nhiều biến cố bất ngờ tạo ra chính yếu bởi "khoảng trống quyền lực" đột ngột sau khi Nhật đầu hàng Đồng Minh.

Chính phủ CHXHCNVN gọi cuộc Cách mạng tháng Tám là "thắng lợi của sự chủ động chuẩn bị lực lượng, của nghệ thuật tạo thời cơ, chớp thời cơ và kiên quyết hành động" (Chinhphu 2014). Họ tuyên bố rằng "[t]hành công của Cách mạng tháng Tám không phải là giành ‘khoảng trống quyền lực’ như quan điểm của một số học giả nước ngoài,” mà là kết quả của quá trình chuẩn bị cho tới khi phát xít Nhật đầu hàng đồng minh và quân đội Pháp bạc nhược (sđd.).

Mặc cho lời nói hoa mỹ cộng sản, các sự kiện lịch sử không nói láo. Các sự kiện cho thấy việc cướp quyền thành công của cộng sản là do bởi "một số hoàn cảnh xảy ra tình cờ" (Duiker 1996, 104), gồm có: (1) "Các lực lượng chiếm đóng Đồng minh đến [Việt Nam] trễ nải nên tạo ra một khoảng trống chính trị ở các đòn bẩy quyền lực" (Duiker 1996, 104); (2) sự rối loạn toàn bộ về tương lai Việt Nam trong khoảng thời gian quanh việc Nhật đầu hàng (Vu 1986, 312); (3) nỗ lực của chính phủ Trần Trọng Kim để lấy độc lập hoàn toàn và thống nhất lãnh thổ (sđd., 313); (4) nạn đói năm Ất Dậu "tạo ra nỗi tuyệt vọng giúp cộng sản đến được làng thôn và hun nóng cuộc nổi loạn ở đồng quê" (Duiker 1996, 104-105); (5) trò xảo quyệt Việt Minh xưng là có Đồng minh hỗ trợ; (6) "các mối chia rẽ bè phái và địa phương" của mọi đảng quốc gia (Duiker 2000, 105); (7) và Nhật đảo chánh Pháp vào tháng ba 1945 tiêu diệt sự hiện diện quân sự Pháp tại Việt Nam cho tới 1946.

Vào thời điểm đó, Hoa Kỳ muốn thiết lập một mạng lưới ở Đông Dương để chiến đấu chống Nhật và xóa bỏ hệ thống thực dân Pháp (Lacouture 1968, 267-268). Chuyện Mỹ sử dụng Hồ là một hoạt động viên để cung cấp thông tin tình báo về Nhật được biết rõ (Xem, thí dụ như, Bartholomew-Feis 2006, 166, 209). Sự giúp đỡ Mỹ cho Việt Minh không đáng kể dưới quan điểm quân sự, nhưng nó cung cấp Hồ một vũ khí tâm lý mạnh mẽ để giành chiến thắng trong niềm tin và tín nhiệm của dân Việt Nam.

Hồ khai thác tối đa vũ khí tâm lý này kể cả dùng những thủ thuật rẻ tiền. Năm 1945, tại một cuộc họp với Thiếu tướng Hoa Kỳ Claire Chennault, Hồ xin một bức ảnh có chữ ký của tướng (Bartholomew-Feis 2006, 157-158; Logevall 2012, 84), để ông ta có thể dùng nó như là bằng chứng về hỗ trợ của Mỹ, ve vẩy nó "như một cây đũa thần trong các chuyến đi khắp vùng" (Logevall 2012, 84). Trong tháng tám năm 1945, "bức ảnh Tướng Chennault có ký tên của Hồ được hiển thị nổi bật" (Jamieson 1995, 193). Chuyện bên lề là thủ thuật ông ta dùng ảnh có chữ ký những người có quyền hành để hù thiên hạ không phải lúc nào cũng thành công. Năm 1950, ông ta xin Stalin ký một bức chân dung (hoặc một tờ tạp chí), nhưng Stalin, một bậc thầy cộng sản hiểm độc, dường như biết thủ thuật Hồ nên sai thủ hạ lấy lại những bức ảnh hay tờ tạp chí có ký tên (Brocheux 2007, 145; Duiker 2000, 421). Dầu sao chăng nữa, nếu không có tuyên bố về giúp đỡ của Mỹ, sự thu giữ chính quyền của Việt minh sẽ không nổi lên một cách nhanh chóng và mạnh mẽ như vậy (Lacouture 1968, 269).

Ngoài ra, chính phủ Trần Trọng Kim, thành lập ngày 17 tháng 4 năm 1945, đã mở đường cho một cuộc lấy quyền lực sau khi Nhật đầu hàng. Thực ra, "Hồ là người thừa hưởng chính cho các thành quả của Kim" (Vu 1986, 316). Trước ngày 17 tháng 8 và trước khi đầu hàng, Nhật quyết định cho Việt Nam độc lập hoàn toàn và thống nhất lãnh thổ. Tài liệu cho thấy là "Kim có được thống nhất lãnh thổ ngay trước khi Nhật bất ngờ đầu hàng, và, quan trọng hơn, Thuận Hóa và Nam Bộ đã có những bước chuẩn bị để thực hiện việc thống nhất đó" (sđd., 314). Cũng nên ghi chú là chính Kim đã từ chối các đề nghị bởi các cấp chỉ huy Nhật dùng quân Nhật để dẹp Việt Minh (sđd., 315).

Oái oăm thay, "sự đóng góp không chối bỏ được của chính phủ [Trần Trọng] Kim" cho cái gọi là Cách mạng tháng Tám là việc họ khuyến khích tham gia chính trị đại chúng "kể cả xuống đường, hội họp, và đi bộ phản đối, lan tràn tinh thần độc lập văn hóa và chính trị" (sđd.,313), Quan trọng hơn, "một thế hệ trẻ Việt được huy động dưới sự bảo bọc của chính phủ Kim và giới thẩm quyền Nhật" (sđd.). "Các dự án cho tuổi trẻ cho Việt Minh hàng chục ngàn thanh thiếu niên phục vụ lá cờ ĐCSĐD trên danh nghĩa độc lập và đoàn kết quốc gia thay vì trên danh nghĩa chủ nghĩa Marxist-Lenin" (sđd.).

Các diễn tiến thực sự xảy ra chẳng giống một cuộc cách mạng gì cả. Vào ngày 17 tháng 8, 1945, tại Hà Nội, cán bộ Việt Minh phá rối một cuộc biểu tình đông đảo tổ chức bởi Tổng Hội Công Chức, nhằm vào mừng độc lập và thống nhất lãnh thổ và hỗ trợ chính phủ Kim, và họ điều khiển thành công được cuộc biểu tình (Vu 1986, 313; Duiker 2000, 310-311; Marr 1996, 382-387). "Không bị cảnh sát Nhật hạn chế, các đám đông đi vòng đường phố, vẫy biểu ngữ và hò hét khẩu hiệu," nhưng ít ai "biết rõ tính chất phong trào Việt Minh, bây giờ xưng là đại diện cho mọi quyền lợi cho dân Việt" (Duiker 2000, 312).

4. Bản tuyên bố độc lập của Hồ (1945) lừa gạt dân Việt vì Hồ đã có ý định bán đứng Việt Nam cho Pháp hai tháng trước đó.

Vào ngày 2 tháng 9 năm 1945, Hồ đọc diễn văn tuyên bố độc lập, mượn lời lẽ từ Bản Tuyên Ngôn Độc Lập Hoa Kỳ và Bản Tuyên Ngôn Quyền Con Người và Dân từ cuộc Cách mạng Pháp. Ông ta lên án gay gắt "bản chất tàn bạo và thiếu dân chủ của chế độ thực dân Pháp" (Duiker 1996, 104).

Thực ra, Hồ đã sẵn sàng bán đứng Việt Nam cho Pháp ngay cả khi Pháp bất lực tại Việt Nam. Vào tháng 7, 1945, Hồ "đề nghị tái lập tạm thời cai trị của Pháp cho đến khi nền độc lập Việt Nam được đảm bảo... trong một thời gian 5-10 năm" (Huyen 1971, 72-73; Sainteny 1972 , 43, ghi chú dưới trang **). Đề nghị này ngay lúc Pháp vẫn còn dưới sự kiểm soát của Nhật, cho thấy rõ ràng tuyên bố độc lập của Hồ chỉ là lời bịp bợm của Hồ để lấy lòng người Việt. Nên nhớ rằng tuyên bố độc lập của Hồ là y như vậy, một lời tuyên bố, không hơn không kém. Không có nghĩa là nền độc lập của Việt Nam được đảm bảo. Hồ hiểu chuyện đó rất rõ, như các hành xử của ông ta với Nhật và Pháp sau này cho thấy. Cái đề nghị tháng 7, 1945, do đó, vẫn còn mới mẻ trong đầu khi ông ta đọc diễn văn ngày 2 tháng 9.

Ngoài ra, cùng với Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp lừa dối dân Việt bằng cách tuyên bố có sự hỗ trợ của quân Đồng minh. Giáp, ngay sau diễn văn của Hồ, đọc diễn văn mình, tuyên bố, "Hoa Kỳ... đóng góp lớn nhất cho sự tranh đấu Việt Nam chống lại phát xít Nhật, kẻ thù chúng ta, và do đó, Cộng hòa Mỹ vĩ đại là bạn tốt của chúng ta" (Xem, thí dụ như, Cao-Đắc 2014b cho danh sách tài liệu tham khảo). Nói sự giúp đỡ nhỏ nhặt của Hoa Kỳ là "đóng góp lớn nhất cho sự tranh đấu Việt Nam chống lại phát xít Nhật" là lời nói láo trắng trợn.

5. "Tuần lễ Vàng" (1945) là một cuộc trá hình cho việc cướp tài sản dân để hối lộ quân Tàu và tướng Lư Hán

Vào ngày 28 tháng 8 năm 1945, bốn quân đoàn Trung Hoa (Tàu) quốc gia "với tổng số 180.000 người dưới sự chỉ huy của tướng Lư Hán, vượt qua biên giới Bắc kỳ" với nhiệm vụ giải giáp Nhật (Huyen 1971, 97). Ngày 14 tháng 9 năm 1945, quân Tàu quốc gia vào miền Bắc Việt Nam (Willbanks 2009, 8). Hồ và các đồng chí, nhất là Võ Nguyên Giáp, lo lắng là lính Tàu đe dọa phe cộng sản vì các cấp chỉ huy Tàu "đã có mối liên hệ thân thiện với các đối thủ của ĐCSĐD là Đồng Minh Hội và VNQDĐ" (Duiker 1996, 115; Marr 1996, 499).

Hồ và các đồng chí tổ chức Tuần lễ Vàng vào ngày 22-26 tháng 9, "kêu gọi dân nộp vàng và các vật có giá trị khác để chính phủ có thể mua vũ khí từ Trung hoa" (Willbanks 2009, 8). "Tuần lễ Vàng" mang lại khoảng "400 kg hoặc 800 cân vàng và 20 triệu đồng [Đông Dương]" (Huyen 1971, 100). Tổng cộng giá trị của vàng và tiền mặt do "Tuần Lễ Vàng" đem lại cho Hồ và đảng cộng sản là khoảng 33 triệu đô la Mỹ theo thời giá năm 2014. Không nhiều, nhưng đó là tài sản kếch xù của người dân nghèo tại miền Bắc Việt Nam vào năm 1945. 

Số vàng và tiền dùng cho chuyện gì? Theo báo cáo cộng sản, "[s]ố tiền đó đã góp phần giúp Chính phủ khắc phục những vấn đề về tài chính trước mắt, mua sắm được một số vũ khí cần thiết xây dựng nền quốc phòng" (QĐND 2010). Thực ra, "phần lớn số lượng [tặng thu] được dùng để hối lộ những người Tàu đang chiếm đóng" (Huyen 1971, 100; Willbanks 2009, 8). Đặc biệt, khi "Lư Hán đến Hà Nội, Hồ đã chào đón ông với một món quà tuyệt vời, 'bộ hút thuốc phiện vàng' " (Huyen 1971, 100; cũng trong Buttinger 1967, 634 n79; Harrison 1989, 107).

Việc Hồ hối lộ Tàu giúp cho giảm căng thẳng giữa phe cộng sản và quân Tàu đang chiếm đóng. Nó cũng làm dễ dàng chuyện Hổ đối phó với các đảng phái quốc gia Việt Nam.

6. Việc giải tán ĐCSĐD (1945) chỉ là trá hình cho hoạt động cộng sản để trấn an Trung hoa quốc gia và những người quốc gia

Dưới áp lực của các người quốc gia đang có hỗ trợ của Trung hoa quốc dân đảng, Hồ giải tán ĐCSĐD vào năm 1945. Việc giải tán là để loại bỏ cái tên "cộng sản" ra khỏi hiệp hội của Hồ để tránh vẻ bề ngoài là có liên kết cộng sản. 

Trên thực tế, "việc giải tán ĐCSĐD chỉ là một mưu mẹo của Hồ" (Huyen 1971, 103). Đảng tiếp tục công việc dưới danh xưng Hội nghiên cứu chủ nghĩa Marx (Duiker 2000, 349-350). Đảng được chính thức tái thành lập với một tên mới, Đảng Lao Động Việt Nam vào năm 1951 sau khi Hồ vững chắc bảo đảm sự ủng hộ của Trung cộng và Liên Xô.

Việc giải tán ĐCSĐD năm 1945 là một hành động lừa đảo tuyệt vọng để "trấn an Trung hoa quốc gia về bản chất quốc gia của chính phủ Việt minh và để tạo ra thiện cảm hơn với những người không theo cộng sản Việt Nam" (Huyen 1971, 103). Chuyện đó cũng được dùng để kêu gọi Hoa Kỳ hỗ trợ. Sự gỉải tán ĐCSĐD "quả thực làm trơn tru các cuộc đàm thoại hòa bình" (Duiker 2000, 350). Tướng Xiao Wen tổ chức một phiên họp giữa đại diện đảng cộng sản và các thành phần các đảng quốc gia. "Các phe đồng ý trên nguyên tắc về sự thành lập một chính phủ liên minh rộng rãi gồm có thành phần của nhiều đảng phái" (Duiker 2000, 350).

Những nỗ lực phối hợp của Hồ và ĐCSVN giấu giếm sự liên kết với cộng sản thực sự của họ khi Hồ là người lãnh đạo phong trào cách mạng cho thấy rõ ràng bản chất lừa đảo của họ.

7. Thỏa thuận Sainteny (1946) giúp hợp thức hoá chính quyền cộng sản và dùng Pháp để tiêu diệt phe quốc gia

Thỏa thuận ký kết giữa Hồ và Jean Sainteny vào ngày 6 tháng 3, năm 1946 cho phép quân Pháp trở lại miền Bắc Việt Nam là một lừa đảo đôi. Bề ngoài, như thể Hồ nhượng bộ cho Pháp mang 25.000 lính tới Bắc Việt Nam để đổi lấy chuyện Pháp công nhận Cộng hòa Dân chủ Việt Nam là một nước tự do trong Liên bang Đông dương và Liên hiệp Pháp (Huyen 1971, 123, 131; Logevall 2012, 133). 

Trên thực tế, đó là một hành động lừa đảo thiết kế bởi Hồ và Đảng ông ta, hoạt động dưới danh nghĩa Hội Nghiên cứu chủ nghĩa Mác, để đạt được hai mục tiêu chính: (i) có được công nhận là lực lượng hợp pháp chính trị Việt Nam duy nhất tại Việt Nam (Logevall 2012, 135), và (ii) dùng sức mạnh quân sự của Pháp trong việc loại bỏ các phe quốc gia đối thủ.

Hồ và Đảng ông ta biết sự cướp quyền của họ trong tháng 8 năm 1945 là bất hợp pháp vì nó không có hỗ trợ dân thực sự. Cuộc tổng tuyển cử ngày 6 tháng 1 năm 1946 được sắp đặt với quá nhiều bất thường (Huyền 1971, 107-110) đến nỗi Hồ và Đảng ông ta phải tìm cách để tuyên bố tính chất hợp lệ. Thỏa thuận Hồ-Sainteny cho thế giới và dân Việt Nam một cảm giác rằng chính phủ của Hồ không những hợp pháp, mà còn là lực lượng chính trị duy nhất đại diện cho Việt Nam. Ngoài ra, các phe quốc gia trở thành ngày càng đe dọa, nhất là với sự hỗ trợ của quân Trung hoa quốc gia đang chiếm đóng. Trong khi giả vờ thừa nhận 70 chỗ người quốc gia trong quốc hội, Hồ và Đảng ông ta ngấm ngầm chuẩn bị loại bỏ lực lượng họ. Pháp thích thú giúp một tay trong việc loại trừ này vì họ cũng sẽ dập tắt được một lực lượng đối lập.

Để ra vẻ ông ta miễn cưỡng ký thỏa thuận với Sainteny, Hồ nói rằng chẳng thà ông ta ngửi cứt Pháp trong một thời gian còn hơn ăn phân Tàu suốt đời (Logevall 2012, 133). Thực ra, ông ta đã biết Pháp sẽ quay trở lại miền Bắc Việt Nam có hoặc không có thỏa thuận giữa ông ta và Sainteny, và quân Tàu sẽ rời Việt Nam không bao lâu. Ông ta đã biết về cuộc đàm phán Trung-Pháp tại Chungking, dẫn đến một hiệp ước vào ngày 28 tháng 2 năm 1946 (Huyen 1971, 111). Theo hiệp ước Trung-Pháp này, để đổi lấy nhượng bộ rất nhiều từ Pháp, Tàu đồng ý rút quân đội ra khỏi Đông dương trong tháng ba năm 1946 (Huyen 1971, 111). Trên thực tế, một lực lượng khoảng 21.000 người thuộc sư đoàn 9 bộ binh thuộc địa và sư đoàn thiết giáp Pháp đã được gửi đi trên tàu chiến từ Sài Gòn đến Bắc Bộ vào cuối tháng Hai năm 1946 (Logevall 2012, 132). Thỏa thuận Sainteny, do đó, chỉ đơn thuần cho Pháp an tâm là lực lượng Việt Nam sẽ không tham gia vào các hoạt động thù địch với Pháp. 

Với giúp đỡ của Pháp, Việt minh dưới sự chỉ huy của Võ Nguyên Giáp giết chết hàng ngàn người quốc gia một cách có hệ thống vào năm 1946 (Huyen 1971, 163). Cuộc tàn sát những người quốc gia và các lãnh tụ quốc gia tương lai được ghi rõ (Xem, thí dụ như, Cao-Đắc 2014b). Khi chiến tranh bùng nổ giữa Pháp và Việt Minh trong tháng 12 năm 1946, "không ngạc nhiên là Hồ đã trở thành lãnh tụ của lực lượng kháng chiến quan trọng duy nhất" vì "ông ta đã giết chết gần như tất cả những người khác" (Nixon 1985, 35).

8. Chiến thắng Điện Biên Phủ (1954) có được là nhờ sự giúp đỡ Tàu cộng và đóng góp của dân Việt vì được hứa hẹn cho ruộng đất

Trận Điện Biên Phủ (1954) được chính phủ cộng sản hoan hô là chiến thắng long trời lở đất. Theo chính phủ cộng sản, chiến thắng này “được ghi vào lịch sử dân tộc Việt Nam như một Bạch Đằng, một Chi Lăng hay một Đống Đa trong thế kỷ XX" (Chính phủ CHXHCNVN). Câu này là lời xuyên tạc trắng trợn các sự kiện lịch sử. Đổ đồng Điện Biên Phủ với Bạch Đằng, Chi Lăng, và Đống Đa là một sự khinh thường tột đỉnh lịch sử Việt Nam và lăng mạ Ngô Quyền, Lê Lợi, và Nguyễn Huệ một cách không thể tha thứ được. Trận Điện Biên Phủ lu mờ so với các trận này về mọi phương diện.

Trận Điện Biên Phủ chỉ là một trận do Tàu cộng chỉ đạo đổi lấy hàng chục ngàn mạng dân Việt. Sự hỗ trợ của Tàu cộng cho Việt Minh trong trận Điện Biên Phủ đã được biết rộng rãi (Xem, thí dụ như, Cao-Đắc 2014b). 

Để huy động lực lượng hỗ trợ hậu cần, Đảng của Hồ dựa vào nông dân nghèo với lời kêu gọi lòng yêu nước và hứa hẹn cho đất trong chiến dịch cải cách ruộng đất (Zhai 2000, 38). Cuối cùng, phe cộng sản huy động một lực lượng cung cấp khổng lồ gần 300.000 người nhờ vào cuộc kêu gọi lừa đảo cho lòng yêu nước buộc giới trí thức và công nhân hợp tác nhau để đánh Pháp (Xem, thí dụ như, Cao-Đắc 2014b cho danh sách tài liệu tham khảo). Với 47.500 quân tổ chức thành năm sư đoàn và giúp đỡ quân sự vĩ đại từ Tàu cộng, hỗ trợ bởi lực lượng cung cấp khổng lồ, Việt Minh bao vây Điện Biên Phủ, phòng thủ bởi một lực lượng kết hợp khoảng 20.000 quân chiến đấu trong 55 ngày. Điện Biên Phủ xụp đổ ngày 7 tháng 5 năm 1954. Thương vong Việt Minh được ước tính là 7.900 chết và 15.000 bị thương trong khi thương vong Pháp là 2.204 chết, 6.452 bị thương và 3.610 mất tích (Fall 2002, 484, 487).

Với những con số như vậy, làm sao mà ĐCSVN dám so sánh Điện Biên Phủ với Bạch Đằng, Chi Lăng, hoặc Đống Đa? Người nước ngoài không biết về trận Bạch Đằng, Chi Lăng, hoặc Đống Đa có thể tưởng là các trận lịch sử này tương tự như trận Điện Biên Phủ về tính chất trận đánh (bao vây đồn lũy trong 55 ngày), cuộc huy động lực lượng cung cấp và binh lính vĩ đại so với lực lượng địch nhỏ nhoi (350,000 so với 20,000), thương vong (23,000 so với 9,000), và trợ giúp ngoại bang dồi dào. Kẻ ngu xuẩn nào lại có thể nghĩ ra cách hạ nhục dân Việt và các anh hùng dân tộc Ngô Quyền, Lê Lợi, và Nguyễn Huệ như vậy?

Trận Điện Biên Phủ còn là dịp cho ĐCSVN vinh thánh Võ Nguyên Giáp. Tính chất tàn bạo, coi thường sinh mạng con người (kể cả lính mình), bất tài, và hèn nhát của Giáp đã được biết rõ (Xem, thí dụ như, Cao-Đắc 2014b cho các nguồn tài liệu; Đặng 2013).

Ngày 13 tháng 10, 2013, đám tang Võ Nguyên Giáp được tổ chức linh đình. Hàng vạn người đứng bên lề đường khi quan tài ông ta được mang ra phi trường để được bay về Quảng Bình, quê ông ta. Cả ngàn người khóc lóc công khai. Gần một năm sau, ngày 2 tháng 9, 2014, cuốn phim "Sống Cùng Lịch Sử" do "hoàn toàn bằng kinh phí Nhà nước cấp" ở 21 tỷ đồng (khoảng 1 triệu đô la Mỹ) với nội dung ca ngợi chiến thắng Điện Biên Phủ và Võ Nguyên Giáp được trình chiếu tại Hà Nội. Chỉ sau vài ngày, cuốn phim đã phải ngừng chiếu vì số lượng khán giả tới xem chỉ có 2, 3 người mỗi ngày (Tuổi 2014b). Nhiều người tự hỏi tại sao hàng vạn người chịu khó đứng bên lề đường khóc lóc trong đám tang Giáp mà chỉ có 2, 3 người đến coi phim vinh danh ông ta. 

9. Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu là một cuộc nổi dậy rộng lớn cần cả một sư đoàn quân đội đàn áp nhưng ĐCSVN làm giảm cường độ, xuyên tạc các lý do, và không đề cập đến sự đàn áp tàn bạo.

Trong tháng 11 năm 1956, nông dân từ huyện Quỳnh Lưu ở Nghệ An, phần lớn theo Công giáo, khởi đầu một cuộc nổi dậy kéo dài vài ngày. Nông dân phản đối "việc giam giữ thân nhân và tịch thu tài sản cho là dính líu tới chương trình cải cách ruộng đất, việc từ chối không cho quyền đi vào Nam..., và sự trừng phạt nặng nề những người đã cố đi" (Nutt 1970, 3). Vấn đề thực ra "bắt đầu xuất hiện từ 1955, khi dân làng chống đối là họ đã bị các viên chức chính phủ ngăn cản không cho di cư vào Nam" (Duiker 2000, 486-487). "Dân trong vùng có tiếng là tự trọng và độc lập" (JUSPAO 1966, 1), nhưng "cán bộ Đảng thường tố cáo các lãnh tụ Công giáo địa phương là những kẻ phản động và phá hoại" (Duiker 2000, 487).

Trong khoảng thời gian nhiều ngày, nông dân, "khoảng 20.000 người tổng cộng, trang bị gươm kiếm và nông cụ, đột kích lính gác cộng sản, lấy vũ khí họ, và nắm giữ các cơ sở chính quyền huyện" (JUSPAO 1966). Các khẩu hiệu họ, giống một cách lạ thường như các khẩu hiệu hiện đang dùng ở Việt Nam, gồm có "Đả đảo lũ cộng sản bán nước!" và "Chúng ta hãy đuổi bọn Tàu cộng ra khỏi Bắc Việt!" (Moyar 2006, 63). Tuy nhiên, không giống như tình trạng hiện nay tại Việt Nam khi lực lượng an ninh và cảnh sát ngoan ngoãn tuân theo chỉ thị chính quyền, tại Quỳnh Lưu, "nhiều binh sĩ, chính họ cũng từ gia đình nông dân, công khai hoặc ngầm theo phe dân nổi loạn" (JUSPAO 1966, 2). Vài đơn vị vũ trang từ huyện Quỳnh Lưu "gia nhập dân nổi loạn hàng loạt" (sđd.).

Hà Nội lập tức phái cả một sư đoàn quân đội tới vùng, trước là sư đoàn 304, sau đó có thêm các đơn vị tiểu đoàn pháo binh và hai trung đoàn (JUSPAO 1966, 3). Cũng có báo cáo là "Giáp phái đơn vị thân nhất của mình, sư đoàn 325, để đàn áp cuộc nổi loạn" (Currey 1999, 222). Lực lượng quân đội đàn áp cuộc nổi loạn nhanh chóng. "Các đơn vị tàn bạo của Giáp giết hoặc gây thương tích hơn một ngàn nông dân" (Currey 1999, 222). Họ còn "bắn bừa bãi vào đàn ông, đàn bà, và trẻ em" (Nutt 1970, 3). "Vào đỉnh cao chiến dịch, khoảng 20.000 quân tác chiến Bắc Việt truy nã độ 2.000 dân nổi loạn trốn chạy trên đồi núi" (JUSPAO 1966, 3). "Sau cùng, đa số dân nổi loạn bị giết hoặc bị bắt mặc dù vài trăm người tìm được cách chạy thoát vào Nam" (JUSPAO 1966). Ngoài ra, lực lượng chính quyền còn bắt và tống khứ hơn sáu ngàn người tới các trại lao động và cải tạo (Currey 1999, 222).

Tuy tính chất tàn bạo của cộng sản không hoàn toàn bất ngờ, phản ứng lẹ làng và to lớn hơi đáng ngạc nhiên. Thì ra lý do cho sự đàn áp nhanh chóng và tàn bạo là để cho Tàu thấy là mọi chuyện êm thấm. "Vào ngày 18 tháng 11, Chu Ân Lai dẫn một phái đoàn Tàu tới Hà Nội" (Ang 1997, 42). Dù chuyến thăm của Chu không được loan báo rầm rộ, chuyến đi "đã được biết trước" (sđd.). Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH), sốt sắng làm vui lòng quan thầy Tàu, không muốn Chu phải bận tâm tới một cuộc nổi dậy nào đó.

Với lý do hiển nhiên, ĐCSVN làm giảm cường độ của cuộc nổi dậy. Một bài báo cộng sản báo cáo là cuộc nổi dậy được dàn dựng bởi Mỹ và chính quyền Nam Việt. “Mỹ-Diệm chỉ huy bọn phản động đội lốt tôn giáo lợi dụng tự do tín ngưỡng xuyên tạc chủ trương sửa sai cải cách ruộng đất của ta, kích động giáo dân gây bạo loạn ở Quỳnh Lưu” (Lê 2004). Không có báo cáo về chuyện giết nông dân và việc tống hàng ngàn dân nổi loạn bị bắt tới các trại lao động và cải tạo.

Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu năm 1956 giống cuộc nổi dậy Nghệ Tĩnh năm 1930 trên nhiều khía cạnh: địa danh (Nghệ An), dân nổi loạn (nông dân), cường độ, bạo lực, và sự đàn áp tàn bạo. Tuy nhiên, trong thế giới cộng sản, cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu đã đi vào quên lãng trong khi cuộc nổi dậy Nghệ Tĩnh được xưng với vinh quang là do bởi lãnh đạo sáng suốt của ĐCSVN.

10. Công hàm của Phạm Văn Đồng gửi đến Tàu cộng (1958) lộ tính chất phản bội hoặc trò lừa đảo ngay cả với đồng bọn của ĐCSVN

Vụ công hàm Phạm Văn Đồng gửi cho Tàu đồng ý tuyên bố Tàu về lãnh hải đã được biết rộng rãi. Sự hiệu lực của lá thư Đồng vẫn còn trong tranh chấp, nhưng giá trị pháp lý của lá thư đó không phải là vấn đề ở đây. 

Sự tranh chấp các đảo có thể được diễn giải theo hai cách, tùy theo ý tin của Hồ và các đồng chí về tình trạng sở hữu của các hòn đảo lúc đó. Nếu họ tin rằng các đảo thuộc về Bắc Việt lúc đó, thì lá thư của Đồng rõ ràng là bằng chứng về hành vi phản quốc của họ bí mật bán một phần lãnh thổ đất nước cho ngoại bang để có được "tình hữu nghị tốt đẹp" giữa hai nước. Nếu họ không tin rằng các đảo thuộc về Bắc Việt lúc đó và thay đó thuộc về Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), thì lá thư của Đồng rõ ràng là bằng chứng về hành vi lừa đảo của họ đối với người khác, ngay cả với người bạn thân nhất của họ. Trong cả hai trường hợp, Hồ và các đồng chí ông ta đã hành động thiếu đạo đức và vi phạm các yếu tố cơ bản của sự tin cậy và trung thực trong việc đối phó với dân họ hay với các nước khác trong vấn đề quốc tế.

Chính phủ CHXHCNVN có thể hoặc không thể thắng vụ tranh chấp các đảo về phương diện pháp lý, nhưng họ không thể thắng về phương diện đạo đức.

11. Mặt trận Giải Phóng miền Nam (1960) là một công cụ của cộng sản Bắc Việt nhưng ĐCSVN chối bỏ cho tới khi họ chiếm đoạt miền Nam năm 1975

Năm 1960, cộng sản Bắc Việt thành lập và điều khiển Mặt trận Giải Phóng (MTGP) và Chính phủ Cách mạng Lâm thời nhưng chối bỏ là có liên kết với Mặt trận Giải Phóng trong nhiều năm (Joes 2001, 49). Chỉ sau khi Bắc Việt chiếm được Nam Việt Nam, họ mới công khai thừa nhận rằng "Chính phủ Cách mạng Lâm thời luôn luôn chỉ đơn giản là một nhóm phát ra từ VNDCCH" (trích dẫn trong Truong 1986, 268). 

Có lẽ một trong những sự lừa đảo tồi tệ nhất của ĐCSVN là sự trở mặt với chính người của họ, MTGP và CPLT (Chính phủ lâm thời). "Sau chiến thắng 1975, Mặt trận và CPLT không những không có vai trò gì hơn nữa, họ còn trở thành một trở ngại tích cực trong sự củng cố quyền lực nhanh chóng" (Truong 1986, 268). Theo lời của cựu bộ trưởng tư pháp của CPLT, "với quyền lực trong tay, họ bắt đầu cho thấy bộ mặt thật của họ trong kiểu tàn bạo nhất" (sđd.).

12. Chiến tranh Việt Nam (1954 – 1975) được tiến hành bởi Hồ và ĐCSVN bằng cách lừa đảo dân miền Bắc và tạo chia rẽ hận thù trong dân Việt để phục vụ ngoại bang

Cái lừa đảo tồi tệ nhất, và cái bạo lực dùng để che đậy sự lừa đảo và / hoặc để đạt được các mục tiêu cộng sản, mà Hồ và ĐCSVN thực hiện, là kế hoạch hiểm ác của họ trong việc tiến hành chiến tranh chống lại miền Nam Việt Nam và Hoa Kỳ. Kế hoạch này hiểm ác vì nó lợi dụng tình huynh đệ thiết tha của dân Việt Nam và biến nó thành một mối thù sâu đậm với đế quốc và chính phủ ngụy tưởng tượng đưới danh nghĩa tinh thần yêu nước. Kết quả là sự phí phạm hàng triệu sinh mạng.

Hồ và ĐCSVN thực hiện sự lừa đảo của họ bằng những lời nói láo trắng trợn và bịp bợm. Đối với dân Bắc Việt, Hồ và ĐCSVN vẽ ra bức tranh miền Nam Việt Nam là một quốc gia bị áp bức bởi một chính phủ ác độc sử dụng một quân đội to lớn phục tòng đế quốc Mỹ. Nhiều người Bắc Việt tin rằng miền Nam Việt Nam là một nước nghèo vì dân bị lính Nam Việt Nam cướp bóc và họ có nhiệm vụ cao cả giải phóng anh em họ ra khỏi sự đàn áp và chấm dứt nỗi đau khổ của dân (Herrington 1982, 192). "Những kẻ lãnh tụ Hà Nội thực hiện một việc đáng kể là bán dân Bắc Việt cái sứ mệnh thiêng liêng cứu anh em miền Nam của họ khỏi nanh vuốt chủ nghĩa đế quốc" (sđd., 264).

Dương Thu Hương, một nhà văn và người bất đồng chính kiến, kinh ngạc về các lừa dối cộng sản khi bà chứng kiến tình trạng miền Nam so với miền Bắc vào năm 1975. Bà nói, "Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người" (Đinh 2012).

13. Vụ Lê Văn Tám (1945) và Nguyễn Văn Bé (1967) cho thấy đầu óc ngu muội của người cộng sản trong việc bịa đặt hình ảnh anh hùng để phục vụ mục tiêu họ.

Câu chuyện về Lê Văn Tám và Nguyễn Văn Bé được biết rõ (Xem, thí dụ như, Nguyên 2013; Southerland 1971; Phan 2009). Cộng sản coi họ là anh hùng hy sinh tính mạng trong chiến tranh chống Pháp và Mỹ, và đưa họ lên hàng liệt sĩ. Vấn đề là có những yếu tố hư cấu trong các câu chuyện đó. Lê Văn Tám là một nhân vật bịa đặt với hành động anh hùng tưởng tượng dựa vào một sự kiện có thật, và Nguyễn Văn Bé là một người thật với câu chuyện hư cấu. Cộng sản Việt Nam nói láo và tạo dựng các chuyện đó. Không có người thật nào chết và không có hành động anh hùng nào được thực hiện.

Mặc cho chứng cớ không chối cãi được về các dối trá, chính phủ CHXHCNVN vẫn giữ hình ảnh anh hùng của họ. Câu chuyện Lê Văn Tám được kể trong sách giáo khoa trong trường tiểu học. Nhiều trường học, quỹ học bổng, tượng đài, công viên, đường xá, và nhiều địa danh trên khắp Việt Nam được đặt tên anh ta. Vài đường có tên Nguyễn Văn Bé được đổi lại sau 1975, nhưng vẫn có nhiều trường mang tên Nguyễn Văn Bé.

Đầu óc cộng sản không thể hiểu được. Qua việc giữ tên các anh hùng bịa đặt cho trường học, đường xá, và công viên, chính phủ CHXHCNVN khuyến khích lừa đảo, dối trá, và lừa gạt. Họ gợi ý cho dân là những câu chuyện về các anh hùng hoặc liệt sĩ cộng sản khác cũng có thể bịa đặt. Một mặt, sự ngu xuẩn này thực ra tốt vì quả thật nhiều câu chuyện về các anh hùng cộng sản là bịa đặt. Mặt khác, cái tai hại thật khủng khiếp vì những anh hùng thực sự trong lịch sử bị vạ lây. Thông điệp rõ ràng họ muốn gửi tới trẻ em là, "Nói láo không sao, miễn là chuyện đó phục vụ mục tiêu cách mạng và ca ngợi tinh thần hào hùng của dân Việt." Thảo nào học sinh Việt Nam ghét học sử. Đối với các em, Hai Bà Trưng, Ngô Quyền, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ và các anh hùng dân tộc khác chắc chỉ là những nhân vật bịa đặt, y như Lê Văn Tám; hoặc họ có thể là người thật nhưng hành động anh hùng của họ là hư cấu, y như hành động của Nguyễn Văn Bé.

14. Sự kiện UNESCO (1989) không những lừa bịp dân Việt mà còn là một quốc nhục khi Hồ Chí Minh bị so sánh tệ mạt hơn một học giả Thái Lan.

Vào năm 1987, chính phủ CHXHCNVN thông báo UNESCO là Việt Nam sẽ kỷ niệm sinh nhật thứ 100 của Hồ vào ngày 19 tháng 5 năm 1990, và nói rằng Hồ là một người vĩ đại cho nền văn hóa Việt Nam (Bùi 2006, 82). UNESCO chỉ thông qua một kiến nghị đề nghị các nước thành viên tham gia trong lễ tưởng niệm sinh nhật thứ 100 của Hồ, ghi nhận rằng "năm 1990 sẽ đánh dấu 100 năm sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, anh hùng giải phóng dân tộc và người vĩ đại trong nền văn hóa Việt Nam" ("the year 1990 will mark the centenary of the birth of President Ho Chi Minh, Vietnamese hero of national liberation and great man of culture") (Bùi 2006, 81-83; UNESCO 1987). 

Bằng cách rõ ràng dùng tính từ "Việt Nam" ở đầu nhóm chữ để mô tả toàn bộ nhóm chữ, UNESCO chỉ đơn giản lập lại những gì mà chính phủ CHXHCNVN đòi hỏi rằng Hồ Chí Minh là một anh hùng giải phóng dân tộc Việt Nam và một người vĩ đại trong nền văn hóa Việt Nam. Tất nhiên ông ta là anh hùng và người vĩ đại với cộng sản của Cộng sản Việt Nam, cùng một cách như Hitler là anh hùng và người vĩ đại với Nazi của Đức Quốc Xã Nazi, Kim Jong Il với người Bắc Hàn của Bắc Triều Tiên, Mao Trạch Đông với người Tàu cộng của Trung Quốc, và Stalin với người Soviet cộng sản của Liên Xô trong lúc họ sống.

Mặc dù sự chỉ định này thật rõ ràng, các viên chức cộng sản Việt Nam, không biết vì ngu dốt, thiếu hiểu biết, hoặc cố tình bóp méo sự thật, giải thích nhóm chữ của UNESCO là "anh hùng giải phóng quốc gia Việt Nam và người vĩ nhân quốc tế về văn hóa." (Nhấn mạnh thêm.) Chỉ định Hồ là một trong "những người văn hoá vĩ đại trên thế giới" được bao gồm trong sách giáo khoa dùng trong các trường học Việt Nam ("Hồ Chí Minh còn là một Danh nhân văn hoá thế giới, một nhà thơ lớn") (BGDĐT 2011, 141). Lời tuyên bố Hồ là một "người văn hóa nổi tiếng thế giới" được công bố trên các phương tiện truyền thông của chính phủ (Chinhphu 2010; Trương 2014).

UNESCO rõ ràng từ chối thừa nhận Hồ là người văn hóa quốc tế. Thay vì vậy, UNESCO thừa nhận một công dân Thái Lan là một học giả văn chương thế giới trong cùng phiên họp và gồm câu đó trong cùng đoạn văn. Việc này là bằng chứng cụ thể là Hồ, một lãnh tụ quốc gia, bị coi là tệ hơn một công dân Thái.

Trong cả phân đoạn (phân đoạn 18.65) trong nghị quyết, UNESCO chỉ dùng những từ như "quốc gia (national)," và "Việt Nam" để mô tả Hồ. Ngoài ra, UNESCO cẩn thận dùng từ cho hành động là "ghi chú (noting)," và "xem xét/ cân nhắc (considering)." Ngược lại, trong phân đoạn dành cho kỷ niệm một trăm năm sinh nhật của Phya Anuman Rajadhon, một học giả Thái Lan, UNESCO phát biểu, "Thừa nhận rằng Phya Anuman Rajadhon là một học giả vĩ đại, những đóng góp của ông cho thế giới văn học sẽ luôn luôn được nhớ và quý, và là tia sáng hướng dẫn những người đương thời với ông và các thế hệ theo sau tiến đến chân lý, tốt lành và đẹp đẽ" ("Recognizing that Phya Anuman Rajadhon was a great scholar whose contributions to the literary world will always be remembered and appreciated, and was the light that guided his contemporaries and succeeding generations towards truth, goodness and beauty") (UNESCO 1987, 133. Nhấn mạnh trong nguyên tác.)

Sự dùng các từ "thừa nhận/ công nhận (recognizing)" và "thế giới văn học (literary world)" trong phần mô tả Phya Anuman Rajadhon khác hẳn với những từ "ghi chú (noting)," "xem xét/ cân nhắc (considering)" và "quốc gia (national)" mô tả Hồ. Vì UNESCO dùng "thừa nhận/ công nhận" và "thế giới văn học" cho Phya Anuman Rajadhon nhưng không dùng những từ ngữ đó cho Hồ Chí Minh trong cùng một đoạn và trong cùng một phiên họp, rõ ràng là UNESCO từ chối "thừa nhận/ công nhận" Hồ về đóng góp của ông ta trong lãnh vực văn hóa, giáo dục, và nghệ thuật, cho dù ở trong Việt Nam, chứ đừng có nói là xem xét Hồ cho tầm vóc đó ở mức thế giới. Chắc chắn, thừa nhận Hồ về đóng góp của ông ta cho thế giới văn hóa là một chuyện không thể có được. 

Thật là quái đản khi chính phủ CHXHCNVN không hiểu được các sự khác biệt đơn giản như vậy. Vì Phya Anuman Rajadhon chỉ đơn thuần là một học giả Thái Lan và Hồ Chí Minh là một lãnh tụ quốc gia, chuyện này nên coi như một tủi nhục quốc gia. Thay vì vậy, chính phủ CHXHCNVN xuyên tạc lời UNESCO, hãnh diện về chuyện đó, và loan báo cho cả nước. Trong khi thế giới, và đặc biệt là Thái Lan, đang chê cười Việt Nam, nhân dân Việt Nam khoe khoang Hồ là "người văn hóa nổi tiếng thế giới." Ngoài việc dùng một kẻ không xứng đáng để đại diện cho nền văn hóa Việt Nam, chính phủ CHXHCNVN lại còn làm tình trạng tệ hơn qua việc xuyên tạc sự thật để lừa gạt dân.

Còn có cái ô nhục nào nghiêm trọng hơn mà chính phủ CHXHCNVN có thể mang đến cho dân Việt Nam?

15. Bộ phim "Mậu Thân 1968" (2013) của đạo diễn Lê Phong Lan là một nỗ lực tuyệt vọng trong việc xóa bỏ tội ác không tả xiết của cộng sản.

Ngày 25 tháng 1 năm 2013, Đài Truyền hình Việt Nam VTV1 khởi đầu phát hình bộ phim "Mậu Thân 1968" gồm 12 tập, do đạo diễn Lê Phong Lan thực hiện (Lê 2013). Theo Lê Phong Lan, bà ta đã đi đi về về giữa Việt Nam và Mỹ trong suốt 10 năm, "đã gặp và phỏng vấn khoảng 200 nhân chứng" cả mọi bên (cộng sản, Mỹ, và Việt Nam Cộng Hòa) để đi tìm sự thật (Lê 2013). Đáng buồn thay, cái sự thật mà Lê Phong Lan đi tìm, thực ra chỉ là một nỗ lực tuyệt vọng trong việc xóa bỏ tội ác không tả xiết của cộng sản. Một cách khôi hài, bộ phim "Mậu Thân 1968" dường như cho thấy sau 45 năm im lặng, đã đến lúc phe cộng sản đem "sự thật" ra ánh sáng. Có ai tin là người cộng sản chịu im lặng trong 45 năm khi họ bị "vu oan"? Tuyên truyền là tài năng họ hãnh diện mà họ chịu im lặng trong 45 năm?

Một cách trắng trợn, tập 8, nhan đề "Khúc ca bi tráng," chối bỏ cuộc thảm sát tại Huế do Việt Cộng, và đổ lỗi cho bom đạn Mỹ và quân đội VNCH. Trong một khúc phim, Lê Phong Lan phỏng vấn Nguyễn Đắc Xuân, kẻ nói rằng cuộc thảm sát là do phản kích tâm lý chiến của phe VNCH. Đoạn phim trích dẫn lời các học giả Hoa Kỳ Noam Chomsky, Edward S. Herman, và D. Gareth Porter cho rằng những người chết trong các hầm chôn tại Huế là do bom đạn Mỹ, do quân VNCH trả thù những cảm tình viên cộng sản khi tái chiếm Huế, và là những người lính cộng sản bỏ xác tại chiến trường. Luận điệu chống đỡ này chẳng có giá trị gì cả. Ai cũng biết Nguyễn Đắc Xuân là một trong những tên sát nhân đã giết những người dân Huế. Những kẻ sát nhân khác gồm có Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, và Nguyễn Thị Đoan Trinh. Phỏng vấn một chiều một kẻ bị coi là sát nhân về tội ác mà hắn coi là gây ra là một chuyện ghê tởm trong phim tài liệu lịch sử. Trích dẫn lời của những học giả phản chiến về cuộc chiến quả thật là một nỗ lực ngu xuẩn của những kẻ muốn sửa lại lịch sử.

Do đó, không ngạc nhiên khi bộ phim "Mậu Thân 1968" không hề đề cập đến một nhân chứng vả tài liệu quan trọng nhất về vụ thảm sát Mậu Thân: Bác sĩ Alje Vennema và cuốn sách ông, nhan đề "Cuộc Thảm Sát tại Huế bởi Việt Cộng" xuất bản năm 1976 (Vennema 1976). Bác sĩ Alje Vennema, một cảm tình viên cho phong trào phản chiến, là nhân chứng đáng tin cậy nhất về vụ thảm sát Mậu Thân vì ông đích thân tham gia trong việc tìm các hầm chôn nạn nhân và khám xét hài cốt nạn nhân để xác định nguyên nhân chết với cặp mắt chính xác của một bác sĩ. Chính D. Gareth Porter, sử gia phản chiến Hoa Kỳ và là kẻ bênh vực cộng sản, công nhận Bác sĩ Vennema là nhân chứng. Porter, tuy nhiên, dùng những báo cáo tương phản với những báo cáo của Bác sĩ Vennema.

Trong sách ông, Bác sĩ Vennema mô tả rất chi tiết các hầm chôn, số nạn nhân, cách thức họ chết. Ngoại trừ một số it có thể chết vì súng đạn, đa số bị chết vì hành quyết, tay trói ngược ra sau, giẻ nhét vào miệng. Bác sĩ Vennema tự hỏi, "Phải chăng người Mặt Trận [Giải Phóng] và đám đỡ đầu ở Hà Nội nghĩ rằng họ có quyền giết, như thể bất cứ ai cũng có quyền giết người?" (Vennema 1976, 183). "Bất cứ họ muốn đạt được chuyện gì, thảm kịch Huế sẽ mãi mãi là bản cáo trạng hành vi họ" (sđd.). Bác sĩ Vennema nhấn mạnh là không có lẫn lộn trong việc giết người. "Các cuộc giết người không phải do bởi nóng giận, hoảng hốt, hoặc trước khi rút lui; chúng được cân nhắc kỹ lưỡng trước đó. Đa số nạn nhân là những người được đánh dấu có tên trên danh sách những người bị tiêu diệt, còn những người khác là vì họ có dính líu với quân đội hoặc chính quyền Sài gòn" (sđd., 184).

Ngoài cuốn sách của Bác sĩ Vennema, có hàng trăm nhân chứng và tài liệu cho thấy cuộc thảm sát Mậu Thân năm 1968 là một cuộc giết người tập thể dã man của cộng sản Việt Nam theo chính sách cộng sản Bắc Việt. Chi tiết về những hầm chôn nạn nhân và nguồn các tài liệu này được ghi chép tỉ mỉ (Xem, thí dụ như Vennema 1976; Cao-Đắc 2014a, 356-362).

Bác sĩ Vennema từ trần năm 2011 tại British Columbia, Canada. Nếu quả thật Lê Phong Lan là người muốn tìm hiểu sự thật "trong suốt 10 năm" thì bà ta nên phỏng vấn ông lúc ông còn sống, hoặc it nhất bà ta lẽ ra tham khảo cuốn sách ông. Lê Phong Lan tuyên bố, "Có người hỏi tôi làm phim tài liệu lịch sử có công bằng không, tôi xin trả lời, tôi phải công bằng vì đó là nghề nghiệp, là thanh danh của tôi” (Lê 2013). Lê Phong Lan quả thật đã cho một định nghĩa mới cho "công bằng" hoặc bà ta đã coi thường chính thanh danh mình, nếu bà ta có thanh danh.

16. Cuộc triển lãm Cải Cách Ruộng Đất (2014) toan tính lấp liếm tội ác giết hơn 170.000 dân vô tội

Ngày 8 tháng 9 năm 2014, Viện Bảo tàng Lịch sử quốc gia mở cuộc triển lãm Cải Cách Ruộng Đất 1946 - 1957 với thông cáo: "Cuộc trưng bày chuyên đề Cải cách ruộng đất 1946-1957 là một hoạt động góp phần tuyên truyền, giáo dục cho đông đảo tầng lớp nhân dân, đặc biệt thế hệ trẻ nhận thức đúng hơn về cuộc cách mạng ruộng đất trong tiến trình cách mạng giải phóng dân tộc ở nước ta những năm 1946-1957" (Dân 2014a). Cuộc triển lãm trưng bày gần 150 hiện vật, tài liệu gốc, và hình ảnh về cuộc cải cách ruộng đất tại miền Bắc trong thập kỷ 1950, nhưng không có cái gì trưng bày về cuộc hành quyết hơn 170.000 nạn nhân.

Cuộc triển lãm dự trù mở cửa cho công chúng cho tới cuối năm 2014 nhưng chỉ sau bốn ngày, cuộc triển lãm đóng cửa với lý do kỳ lạ là "sự cố điện" (Tuổi 2014a). Sự đóng cửa bất ngở của cuộc triển lãm cho thấy ĐCSVN nhận ra cái dại dột của họ khi cố gắng che đậy tội ác giết hơn 170,000 dân vô tội. Lần này, ĐCSVN không còn lừa gạt dân với những lởi lẽ lừa đảo vì sự thật của cuộc CCRĐ đã được phổ biến khắp nơi qua các phương tiện truyển thông và Internet.

Cuộc triển lãm khơi lại vết thương của cuộc thảm sát dã man dân vô tội trong một trong những giai đoạn đen tối nhất trong lịch sử Việt Nam. Nó nhắc nhở thân nhân còn sống của những nạn nhân về mối thương đau mà họ đã chịu đựng trong hơn nửa thế kỷ. Tại sao chính phủ CHXHCNVN muốn làm vậy?

Kết luận

ĐCSVN hiện hữu hơn tám mươi năm nhờ vào ba yếu tố: lừa đảo, tàn bạo, và may mắn. Ta chẳng làm gì được với may mắn. Cũng khó thay đổi bản chất tàn bạo của người cộng sản. Nhưng lừa đảo là cái móc nối yếu nhất của họ. Nó có thể bị phơi bày.

ĐCSVN không bao giờ thực sự thừa nhận họ đã phạm những hành vi lừa đảo. Điều này cho thấy họ sẽ tiếp tục lừa đảo và vi phạm hành vi tội phạm. Thực ra, đó chính là những gì đang xảy ra ngay bây giờ tại Việt Nam. Ngoài ra, cần có thời gian cho một sự lừa đảo được khám phá. Bất cứ những gì ĐCSVN đang làm bây giờ có thể không được biết đến cho đến khi hai mươi, ba mươi, hay năm mươi năm sau. Hai mươi năm sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, tổng số thương vong của Bắc Việt cuối cùng mới được tiết lộ. Năm mươi năm sau cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu, ĐCSVN mới tiết lộ tổng số địa chủ bị hành quyết. Sáu mươi năm sau vụ Lê Văn Tám, câu chuyện thật mới lộ ra. Dưới hệ thống độc đảng không có cơ chế kiểm tra và cân bằng, không có cách nào mà dân Việt biết những gì chính phủ đang làm.

Phong trào "Chúng Tôi Muốn Biết," phát động bởi Mạng Lưới Blogger Việt Nam vào tháng 9, 2014 (Dân 2014b), đòi hỏi chính quyền đáp ứng với công chúng về những việc ảnh hưởng đến chủ quyền đất nước. Với cái văn hóa lừa đảo và dối trá sâu đậm, cộng với bản chất tàn ác và hiểm độc, xác suất cho việc ĐCSVN thỏa mãn yêu cầu này hầu như là con số không. Tuy nhiên, phong trào "Chúng Tôi Muốn Biết" có vẻ là một hóa trang tài tình, vô tình hay cố ý, cho một phong trào hay chiến dịch mạnh mẽ hơn, hoặc là một chiến thuật làm chia trí hay đánh lạc hướng ĐCSVN. Bất cứ ý định họ là gì, ĐCSVN chẳng làm gì được với người dân muốn biết chuyện gì đang xảy ra với đất nước. Ít nhất nó là một thông điệp to và rõ cho ĐCSVN là dân Việt Nam không còn là đàn thú ăn cỏ sợ đám linh cẩu hiểm ác.

Phong trào "Chúng Tôi Muốn Biết" ngầm có một phong trào em bổ sung đồng hành: phong trào "Chúng Tôi Không Muốn Biết" hoặc "Chúng Tôi Không Thèm Biết." Phong trào em này nhắm vào những lừa đảo lịch sử bao che cho các tội ác quá khứ của ĐCSVN hoặc xuyên tạc sự thật để tô điểm hình ảnh cộng sản.

Cả hai phong trào đều có thông điệp to và rõ cho ĐCSVN.

Thực vậy, dân Việt đã quát to và rõ thông điệp "Chúng Tôi Không Muốn Biết" hoặc "Chúng Tôi Không Thèm Biết" vào những lừa đảo lịch sử của phim "Sống Cùng Lịch Sử" và cuộc triển lãm Cải Cách Ruộng Đất.

Kế tiếp sẽ có những tiếng quát to và rõ của tuổi trẻ Việt Nam.

Tuổi trẻ Việt Nam vẫn thường bị chê trách là vô cảm với tình hình hiện tại ở Việt Nam và ít lo nghĩ đến tương lai đất nước. Sự chỉ trích này còn sâu đậm thêm bởi các chống đối cho dân chủ do sinh viên học sinh dẫn đầu tại Hồng Kông, gọi là chiến dịch Chiếm Trung Tâm (Occupy Central) hoặc Cách Mạng Dù (Umbrella Revolution). Tuy chỉ trích này có phần đúng ở chỗ nó phản ảnh sự có vẻ thờ ơ hoặc không hành động của tuổi trẻ trong các cuộc chống đối xâm lược Tàu tại Biển Đông hoặc các biểu tình dân chủ khác, nó có thể không công bình. Là nạn nhân, tuổi trẻ Việt Nam phải trước hết phá vỡ xiềng xích gông cùm đã nhốt trí tuệ các em và giải thoát mình ra khỏi ngục tù tâm thần của cộng sản. Cái tiến trình này cần có thời gian. Nó có thể nhanh, vài tuần, vài tháng, hoặc chậm, vài năm. Nhưng chuyện đó có thể làm được. Thật vậy, nhiều người trẻ đã cho thấy các em đã thoát khỏi ngục tù tâm thần của cộng sản và đang tranh đấu cho dân chủ.

Một khi các em được giải thoát, các em sẽ biết quý ý nghĩa của lòng yêu nước. Hai Bà Trưng, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Huệ sẽ không còn chỉ là các tên trong sách sử hoặc các nhân vật trong kịch, phim. Hội Nghị Diên Hồng, các trận Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa sẽ không còn chỉ là những biến cố nhàm chán từ quá khứ xa xôi. Các em sẽ chợt nhận ra lịch sử Việt Nam là một phần của đời các em, là cái gì tạo nên các em bây giờ, và con cháu các em mai sau.

Bấy giờ, không cần phải ai nói, các em sẽ đứng lên và hành động.

Đúng vậy, sẽ có những tiếng quát to và rõ của tuổi trẻ Việt Nam. Tiếng quát của các em sẽ như là những tiếng gầm hùng vĩ của các con sư tử trẻ trở về để lấy lại đất đai mình từ lũ linh cẩu hiểm ác. 

Và các em sẽ không chỉ quát thông điệp. Các em sẽ kèm theo thông điệp mình với hành động cụ thể.

Cao-Đắc Tuấn
danlambaovn.blogspot.com

Mafia Cộng Sản Việt Nam lừa bịp và đàn áp nhân dân đến bao giờ?

Mafia nổi tiếng nhất thế giới trong những năm gần đây là Mafia Brazil, Mafia Mexico, và Mafia Ý. Nhưng cả ba nhóm mafia này đều thua xa Mafia Cộng sản Việt Nam. Mafia có thể tương đương với tiếng miền bắc là “đầu gấu”, là bọn tội phạm có tổ chức, chuyên dùng các biện pháp dã man, kinh tởm nhất để đạt lợi nhuận.

Mục tiêu lớn nhất của các tổ chức tội phạm là có được hỗ trợ của tay trong trong chính quyền, vì một nguyên tắc căn bản là “quyền lực tạo nên tất cả”. Để hình dung tầm ưu thế và quan trọng của nguyên tắc “vừa xử dụng luật pháp vừa xử dụng bạo lực bất hợp pháp”, trong truyện Bố Già, sau khi con trai ông ta bắn chết 1 viên cảnh sát, ông ta đã bảo con trai ông ta một câu quan trọng đại ý, không bao giờ đụng tới cảnh sát, vì chúng vừa có súng vừa có luật trong tay. Trùm Năm Cam cách nay hơn một thập niên đã tự tung tự tác làm nhiều chuyện động trời cũng nhờ hối lộ, mua chuộc được một vài viên chức công an cỡ trung. Với một tổ chức mạnh hơn gấp vài ngàn lần, Mafia Brazil, Mafia Ý và Mafia Mexico đã và đang hoạt động mạnh mẽ qua phương cách gây ảnh hưởng nhiều tới các viên chức cảnh sát và thẩm phán, kể cả biện pháp đe dọa bằng bạo lực. Nhưng vẫn còn thua xa đảng đầu gấu Cộng Sản Việt Nam, Mafia Brazil, Mafia Ý và Mafia Mexico mới chỉ  đạt được một phần rất nhỏ trong mục tiêu của chúng, nghĩa là mới chỉ mua chuộc, hay gài đàn em vào cấp chính quyền địa phương, chứ chưa thao túng được phần lớn chính quyền, vẫn còn bị chính quyền truy lùng tiêu diệt.

Theo bản tin ngày 3/12/2013, chính quyền Ý đã truy tố 35 nghi can mafia thuộc các nhóm tội phạm có tổ chức về các tội danh “buôn lậu ma túy, vũ khí, cho vay nặng lãi và tống tiền.” Trong số các nghi can bị bắt có một thư ký tòa kháng án tối cao can tội tiết lộ thông tin về các phán quyết cho các tổ chức Mafia. (1)

Trong bản tin khác của hãng AFP cũng ngày 3/12/2013, nhà chức trách Mexico đã tìm thấy 35 ngôi mộ tập thể chôn 64 xác ở tiểu bang Jalisco. Cuộc tìm kiếm này xuất phát do việc tìm kiếm 2 viên chức cảnh sát liên bang bị mất tích ngày 3/11. Nhà chức trách không tìm thấy thi hài của 2 viên chức cảnh sát bị mất tích nhưng đã bắt giữ 1 thường dân và 20 viên chức cảnh sát khác đã thú nhận bắt cóc 2 viên cảnh sát liên bang để nộp cho tổ chức mafia có tên Jalisco New Generation. (2)

Theo bản tin ngày 13/11/2011 của CBC News, nhà chức trách Brazil đã tung ra cuộc hành quân vào khu vực ổ chuột Rocinha ở đỉnh đồi thuộc thủ đô Rio de Janeiro. Đây là khu vực do mafia Brazil chiếm giữ nhiều chục năm qua để tàng trữ và phân phối ma túy lớn nhất châu Mỹ, nếu không muốn nói là lớn nhất thế giới.  Cuộc hành quân với lực lượng an ninh đông tới 3000 người thuộc các lực lượng tinh nhuệ, cảnh sát, bộ binh, hải quân với sự hỗ trợ của xe bọc thép, và máy bay trực thăng quân đội. Cuộc hành quân nhằm mang lại an ninh cho thủ đô để chuẩn bị tổ chức Olympics 2016 (3).

Theo bản tóm lược cuộc chiến chống băng đảng ma-túy ở Mexico của hãng tin CNN ngày 2/9/2013, cuộc chiến khởi đầu tháng 12/2006 bởi tổng thống Felipe Calderon với việc bố trí 6,500 binh sĩ vào tiểu bang Michoacan. Tháng 2/2007, tổng thống Calderon bố trí thêm 20.000 binh sĩ và cảnh sát liên bang trên toàn quốc để mở rộng cuộc chiến chống băng đảng ma-túy.  Dịch vụ ma-túy hàng năm giữa Mexico và Hoa Kỳ trị giá từ 19 tới 20 tỉ đô la. Ngày 25/6/2007, tổng thống Calderon sa thải 284 chỉ huy cảnh sát liên bang để quét tham nhũng. Theo tổ chức theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch) ước lượng trong khoảng thời gian từ 2006 tới 2012 đã có khoảng 60.000 người thiệt mang trong cuộc chiến chống băng đảng ma-túy tại Mexico. Cuộc chiến còn đang tiếp diễn với tân tổng thống Erique Pena Nieto nhậm chức ngày 1/12/2012 (4).

Đầu gấu Cộng sản Việt Nam, tuy sinh sau đẻ muộn, nhưng đã vượt xa các mafia quốc tế đàn anh. Đầu gấu Cộng sản Việt Nam, từ sau 1975, đã vượt qua giai đoạn “gây ảnh hưởng tới chính quyền” và đang ở thời kỳ đỉnh cao là “đoạt trọn vẹn chính quyền”.

Với quyền lực trong tay, đầu gấu Cộng Sản Việt nam đã tuyển lựa, huấn luyện và cài đặt các tay chân đầu gấu vào khắp mọi ngõ ngách chính quyền lớn nhỏ, mọi cấp và mọi ngành, từ công an, quân đội, kinh tế, kế hoạch, xây dựng cho tới văn hóa, giáo dục, xã hội, y tế. Dù ở cấp to hay cấp nhỏ, bọn chúng cũng là những đầu gấu hoặc tích cực hoạt động, hoặc thụ động đồng tình để thu lợi cá nhân. Để mô tả đám đầu gấu này, tác giả Bảo Giang trong bài “Kẻ sỹ, tuổi trẻ và cuộc chiến truyền thông” (http://old.danchimviet.info/archives/82325/ke-sy-tuoi-tre-va-cuoc-chien-truyen-thong/2013/12) đã dùng từ ngữ khác viết như sau: “Cộng sản sau sáu mươi năm đã xây dựng được một đế chế đảng quyền độc trị, ngồi trên đất nước, trên luật pháp, trên công quyền. Nên tất cả những thành phần nhân sự do CS đào tạo, từ trí thức, chuyên viên các ngành cho đến bần nông, chỉ biết phục dịch một cách nô lệ cho đảng quyền để được hưởng bổng lộc, quyền lợi. Ngoài ra, không hề biết đến công quyền, luân lý, nhân phẩm và phúc lợi của dân nước là gì.”

Khi chưa chiếm được chính quyền thì Cộng sản đã tàn sát dã man ngàn lần hơn các mafia quốc tế. Trong vụ Tết Mậu Thân, chỉ trong mấy ngày trước khi rút khỏi Huế, Cộng sản đã tàn sát 5000 người và vùi thây họ trong những ngôi mộ tập thể. Bởi thế cứ mỗi năm tới ngày tết là hàng chục ngàn gia đình dân Huế có ngày cúng giỗ tang tóc tưởng nhớ người thân. Dưới đây là hình một trong những ngôi mộ tập thể nạn nhân của Cộng sản ở Huế trong Tết Mậu Thân 1968 do phóng viên báo Life của Hoa Kỳ chụp được.

Hình tạp chí Life

Hình tạp chí Life

Những ngôi mộ tập thể thường tìm thấy hiện nay do mafia Mexico thực hiện không thấm vào đâu so với số lượng ngôi mộ tập thể và số xác người bị chết đâm, chết chém, để tiết kiệm đạn do Cộng sản gây ra tại miền Nam trước 1975.

Hiện nay đã chiếm trọn vẹn chính quyền thì đầu gấu Cộng sản Việt nam không cần áp dụng biện pháp chém giết nữa mà chúng áp dụng biện pháp bắt bỏ tù không duyên cớ, không xét xử. Và dã man không kém là chúng áp dụng chính sách “đánh cho thương tật nặng rồi nằm nhà làm một gánh nặng cho gia đình trong hoàn cảnh chết từ từ trong thời gian dài. Hàng ngày trên những trang mạng truyền thông đều thấy tin các người đấu tranh ôn hòa cho nhân quyền, các người dân oan khiếu nại bị đầu gấu CS đánh đập dã man nằm trong chính sách này.

Trong giai đoạn 1945-1954, chưa đoạt được chính quyền, đầu gấu Cộng sản hành xử y hệt mọi tổ chức mafia quốc tế: mua chuộc và đe dọa các viên chức chính quyền địa phương (nhiều nhất, dễ nhất, và thường xuyên nhất là các viên chức xã ấp); đe dọa và thủ tiêu các đối thủ chính trị; truy đuổi và thủ tiêu toàn bộ cha mẹ, vợ con, anh chị em, và bà con của các đối thủ chính trị, gần bằng lệ chu di tam tộc trong luật pháp cổ xưa (chữ của cụ bà Vũ Đình Huỳnh, cựu bí thư thân tín của ông Hồ Chí Minh). Phương pháp này chúng tái áp dụng tại miền Nam trong giai đoạn 1956 tới 1975 và chúng đã áp dụng thành công để đi tới việc chiếm đoạt được chính quyền miền Nam.

Kể từ sau 1954 tại miền Bắc và sau ngày đen tối 30-4-1975, chiếm được chính quyền cả nước, bọn đầu gấu Cộng sản Việt nam tự tung tự tác áp dụng nguyên tắc mafia ” vừa xử dụng luật pháp vừa xử dụng bạo lực bất hợp pháp “. Để che mắt quốc tế và lừa bịp dân chúng, bọn mafia Cộng sản Việt nam đã cho ra những bản Hiến Pháp và Luật pháp, nghị định cũng đầy những ngôn từ mỹ miều như những bản Hiến Pháp của các quốc gia dân chủ tiên tiến. Nhưng xen kẽ vào đó là những câu, những chữ có nội dung lường gạt nhân dân, ví dụ các cụm từ “dân chủ tập trung”, “định hướng xã hội chủ nghĩa”, “quyền sở hữu toàn dân”, v…v. mà chính chúng cũng chẳng hiểu nội dung. Đó là nhận định của cựu phó thủ tướng Cộng sản Trần Phương và cựu phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Xã Hội Chủ Nghĩa Dương Thu Hương (5).

Mặc dù tạo ra những bản Hiến pháp và luật pháp có tính cách dân chủ giả tạo, nhưng thật là ngạo mạn, bọn chúng cũng không tuân thủ chính những văn bản pháp lý này. Chúng vẫn xử dụng những biện pháp bạo lực vi phạm ngay chính hệ thống luật pháp của chúng. Chúng bắt giam không cần xét xử những thành phần bị cho là chống Đảng. Và bỏ tù không bản án là hình phạt tàn bạo nhất mà chỉ Cộng sản mới áp dụng . Vụ bắt tù không xét xử cha con ông Vũ Đình Huỳnh & Vũ Thư Hiên, cựu đồng chí thân tín nhất của ông Hồ Chí Minh năm 1967 đã được vợ ông viết như sau, “Tháng 10.1967, do có những bất đồng quan điểm với nghị quyết IX của Ban chấp hành Trung ương Đảng, nhà tôi bị bắt giam cùng với hàng chục cán bộ trung, cao cấp khác, bị biệt giam 6 năm, quản thúc 3 năm, tới 1975 mới được thả về. Tất cả các cuộc bắt bớ, giam cầm này đều thực hiện một cách bí mật, hoàn toàn trái với pháp luật. Tất cả các nạn nhân đều bị đưa đi biệt giam trong nhiều năm mà không hề có một toà án nào xét xử, không hề được biện minh cho mình như luật định… Hiến pháp và pháp luật, quốc hội và toà án, chính quyền dân chủ nhân dân và nhân quyền đã được ghi thành văn bản giấy trắng mực đen, là thành quả được đổi bằng núi xương sông máu của hàng triệu cán bộ đảng viên đã bị ông Lê Đức Thọ chà đạp không thương tiếc” (6).

Không những hành hạ những người bất đồng chính kiến, mà toàn bộ gia đình, vợ con họ cũng bị đe dọa, đuổi việc, đuổi học, cô lập với bạn bè, đồng nghiệp, đồng chí, và bà con lối xóm. Bà Vũ Đình Huỳnh viết về trường hợp của gia đình bà như sau, “Tai hoạ liên tục giáng xuống gia đình tôi: cả chồng, cả con đều bị bắt. Lương hưu của nhà tôi, lương của con tôi bị cắt. Còn lại tôi với chín đứa con và một đàn cháu phải sống trong cảnh thiếu thốn khốn cùng. Nhưng thiếu ăn, thiếu mặc không khủng khiếp bằng nỗi khổ tinh thần: bạn mình, bạn chồng xa lánh vì sợ liên luỵ, con cái bị trù dập. Nhà tôi trước đây lúc nào cũng đông khách mà sau đó chẳng còn ai lai vãng. Không khí khủng bố nặng nề, công an mật theo dõi ngay trước cửa 24/24. Không phải một mình ông Huỳnh nhà tôi chịu cảnh đoạ đày, các con tôi cũng phải chịu vạ lây hết sức vô đạo lý. Có hẳn những chỉ thị bằng văn bản từ Ban tổ chức Trung ương Đảng đưa xuống các cơ quan, hướng dẫn cần phải o ép con em những người trong “nhóm chống Đảng” như thế nào. Thiết nghĩ, chỉ kém cái kiểu “tru di tam tộc” dưới thời phong kiến không nhiều lắm” (7)

Trong thời gian gần đây những phiên tòa hình thức với những bản án định sẵn đã không đè bẹp được ý chí phản kháng của người dân, cho nên bọn mafia Cộng sản ngày càng xử dụng nhiều bạo lực bất hợp pháp.

Nguyễn đức Quốc

Nguyễn đức Quốc

Lực lượng để thực thi bạo lực bất hợp pháp hiện nay là bọn được chúng thuê mướn và đặt tên là “dân phòng”, hay “nhân dân tự phát” hay một cái tên hiền lành tương tự. Đây là sáng kiến “độc đáo” của riêng bọn mafia Cộng sản Việt nam. Trong lịch sử các chế độ độc đoán của loài người, kể cả thực dân Pháp, phát xít Đức, Ý, Nhật, chưa chế độ nào có sáng kiến xử dụng loại đầu gấu tay chân này để đánh đập những người dân đi khiếu kiện hay bày tỏ nguyện vọng một cách ôn hòa, buôn bán bình thường. Mới đây nhất, ngày 10/12/2013 bọn đầu gấu mặc thường phục được công an huy động tới đánh bất tỉnh anh Nguyễn Đức Quốc người đi nạp đơn khiếu nại  tại phường Hòa Minh, Đà Nẵng (8). Ngày 6/12/2013, bọn đầu gấu “trật tự đô thị” P.25, Q. Bình Thạnh, TP.HCM đã bóp cổ, đánh ngất xỉu anh Trịnh Xuân Tình người bán hàng rong (9)

Và còn nhiều vụ nữa, và có thể nói đã xảy ra gần như hàng ngày và đã được truyền thông loan tải.

Lực lượng đầu gấu kế tiếp là các tổ chức địa phương mang danh xưng mỹ miều là các tổ chức Mặt Trận Tổ Quốc, Phụ Nữ, Văn Hóa phường, khóm v…v để xâm nhập gia cư người dân một cách bất hợp pháp mặc dù bị gia chủ khước từ không cho vào nhà, nhằm sách nhiễu dưới mỹ từ “vận động” như trường hợp xâm nhập nhà của luật sư Lê thị Công Nhân, của nhà tranh đấu Phạm thanh Nghiên, của Hà Sĩ Phu v…v. “Vận động” không được thì chúng khóa cửa bên ngoài, ném đồ dơ bẩn, nước thải vào nhà. Những vụ như thế này cũng đã được truyền thông loan báo nhiều. Chẳng những vậy, bọn công an còn trắng trợn vi phạm pháp luật bằng cách đe dọa chủ nhà không cho các người bất đồng chính kiến thuê nhà, đe dọa các chủ công ty phải đuổi việc những người bất đồng chính kiến. Trong mấy ngày qua là việc liên tục đe dọa các chủ nhà phải chấm dứt không cho kỹ sư Nguyễn văn Thạnh thuê nhà. Bloger Người Buôn Gió cũng viết trường hợp bị đuổi nhà bất hợp pháp của Kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh và trường hợp công ty của anh bị công an ép buộc đuổi việc anh trong bài “Không chốn nương thân” như sau: “Vậy những gì hôm nay mà vợ chồng kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh phải đối đầu còn khủng khiếp hơn câu chuyện của tôi nhiều lần. Đó mới là những gì ta trông thấy. Đi đến đâu cũng bị xua đuổi, từ chối. Thậm chí xe chở đồ đạc gia đình đi trên đường cũng bị chặn giữ, khám xét và mang về đồn công an. Có lẽ những chất liệu bi đát mà vợ chồng kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh đang chịu ngày hôm nay còn nhiều hơn và bi kịch hơn những chất liệu đã làm nên những tiểu thuyết bất hủ, những thước phim kinh điển về sự trốn chạy như Không Chốn Nương Thân, Giờ thứ 25, Lối Thoát Cuối Cùng… và phim của người đạo diễn tài hoa Yilmaz Guney của Thổ Nhĩ Kỳ về sự trốn chạy.”

Trịnh Xuân Tình

Trịnh Xuân Tình

Với quyền tuyệt đối trong tay, đầu gấu mafia Cộng sản Việt nam đã bỏ xa các tổ chức mafia trên thế giới trong việc kết nạp, phát triển lực lượng. Với 16 tên đầu gấu đầu xỏ trong bộ chính trị, chúng phát triển và cài đặt đầu gấu vào tất cả mọi cơ quan bộ, ngành, ban bệ từ trung ương tới tận cùng phường, khóm. Với hệ thống đầu gấu đông đảo và rộng khắp cả nước, bọn chúng tha hồ công khai bòn rút ngân sách nhà nước, cướp đất của dân và thu tiền hối lộ, hụi chết của mọi tầng lớp nhân dân.

Chúng đã đặt ra luật bòn rút công khai công quĩ cho tất cả các đầu gấu đàn em là tất cả các đàn em lập ra kế hoạch có tên mỹ miều “xây dựng, phát triển” đều được hưởng 10% ngân sách. Không một quốc gia nào trên thế giới áp dụng chính sách công quyền như thế này. Thế là mọi địa phương lớn nhỏ đều thi nhau xây dựng. Xây xong rồi đập đi xây lại. Xây xong không ai xử dụng. Xây “hoành tráng” quá nhu cầu thiết thực. Kế hoạch xây dựng đường cao tốc trị giá 56 tỉ đô la Mỹ là một ví dụ. Ngay cả các đầu gấu đàn anh cũng ra văn bản công khai bắt các đầu gấu đàn em nạp phần trăm tiền bòn rút ngân sách. Một hội của “đại trí thức xhcn” là hội Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam (LHHVN) đã bắt các hội “trí thức” thành viên cống nạp lại 5% tiền quĩ được cấp phát và được tác giả Trực Ngôn tường thuật như sau, “Số tiền còn lại, họ đem “ban lộc” cho một số Hội KHKT thành viên để tổ chức hội nghị hội thảo của các hội này và chia cho các tổ chức khoa học công nghệ trực thuộc LHHVN để làm đề tài. Nhưng khốn nạn ở chỗ, tiền Nhà nước, vậy mà họ xem như tiền của họ, bắt các đơn vị phải nộp lại 5% để cho vào quỹ đen LHHVN tự ý chi tiêu.”

Ngay cả những bộ, sở và cơ quan lo việc phúc lợi cho dân chúng như giáo dục, y tế, văn hóa và xã hội cũng bị chúng cài đặt những tên đầu gấu. Hiện tượng này chưa từng thấy trong lịch sử cổ kim của nhân loại.

Bọn đầu gấu trong giáo dục vừa rút tiền ngân sách nhà nước qua những chương trình soạn sách giáo khoa, xây dựng trường lớp, vừa bắt phụ huynh đóng góp, vừa bắt học sinh nạp tiền học thêm (kể cả lớp 1!) (10). Chẳng những vậy, những tên đầu gấu đại học hay trung học còn bắt học sinh, sinh viên “nạp tình” như vụ Nguyễn Trường Tô & Sầm Đức Sương, trong đó có tới 16 tên đầu gấu lãnh đạo tỉnh Hà Giang bị nữ sinh tố cáo nhưng cuối cùng cô nữ sinh lại đi tù trong khi chỉ có tên hiệu trưởng Sầm Đức Xương lãnh án thay cho đồng bọn. 15 tên đầu gấu còn lại vô can (?) (11). Còn có vụ Trần Xuân Ninh, Trưởng phòng Tài vụ – Kế toán kiêm giảng viên Trường Đại học Tây Nguyên hết dụ dỗ rồi dọa nạt ép tình nữ sinh viên năm 2011 và rồi nữ sinh viên tố cáo cũng bị kỷ luật không được nhận bằng tốt nghiệp (12). Mới đây nhất tên đầu gấu hiệu trưởng Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm TP/HCM lại đuổi học sinh-viên Phương Uyên chỉ vì cô ta biểu tình chống Trung Quốc xâm lược biển đảo (13). Và còn nhiều vụ nữa đã được báo chí phanh phui.

Trong các tổ chức văn hóa thì các tên đầu gấu lợi dụng các đề án trùng tu di tích cổ, tổ chức các sinh hoạt văn hóa như lễ hội Ngàn Năm Thăng Long để bòn rút tiền ngân sách, vừa phá hoại văn hóa. Một người thân của tôi vừa tới huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre để thăm Lăng cụ Đồ Chiểu đã ghi nhận bọn đầu gấu văn hóa xây dựng lăng mới “hoành tráng” ở ngay cạnh lăng mộ cũ, trong khi hai ngôi mộ của cụ ông và cụ bà bị chúng quên lãng, để nứt nẻ và vôi long lở. Người thân của tôi nhận xét, rõ ràng bọn đầu gấu văn hóa chỉ chú trọng lập kế hoạch thật “hoành tráng” để kiếm chác. Báo chí cũng đã phanh phui nhiều vụ lập kế hoạch bòn rút tương tự.

mo nguyen dinh chieuMộ cụ ông, cụ bà bị quên lãng và để vôi long, mộ nứt nẻ  trong khi khu đất bên cạnh thì xây lăng mới  hoành tráng (để bòn rút tiền xây dựng?)

Trong các tổ chức xã hội giúp đỡ dân nghèo, trẻ em khuyết tật, tìm và xây mộ liệt sĩ, bọn đầu gấu cũng không từ việc bòn rút. Mới đây nhất là vụ ăn cắp 180 triệu tiền trợ giúp trẻ em khuyết tật ở tỉnh Hà Giang mà nội vụ được cấp trên chỉ đạo không những không khởi tố nghi phạm mà còn xử lý người tố cáo (14). Hàng năm cứ tới mùa bão lụt là bọn đầu đấu chính quyền lại có dịp ăn chặn, bắt người dân nạp lại tiền trợ giúp nhận trực tiếp từ các hội từ thiện tư nhân.

Ngay cả tổ chức y tế, các nhà thương, trạm khám bệnh, bọn chúng cũng đưa vào những tên đầu gấu mặc áo bác sĩ, y tá để thu tiền cúng nạp của bệnh nhân. Có những sản phụ chết trên giường đẻ mổ chỉ vì không có tiền cúng nạp trước khi được mổ đẻ (15). Chẳng những bòn rút tiền bệnh nhân, bọn chúng còn không thực hiện đúng thủ tục khám chữa bệnh. Mới đây, tên bác sĩ chữa trị cho thầy giáo Đinh Đăng Định đã nhất định không cung cấp thông tin bệnh trạng và kế hoạch chữa trị cho bệnh nhân mặc dù thầy giáo Định đã nhiều lần yêu cầu, trong khi hai việc này là thủ tục thông thường trên thế giới mọi bác sĩ phải thực hiện trước khi chữa trị, không cần bệnh nhân yêu cầu (16). Thậm chí bọn bác sĩ và y tá còn thông đồng in trước một bản xét nghiệm máu thành hàng chục ngàn bản cho các bệnh nhân khác để kiếm lời bất lương. Điều này có nghĩa là 15 ngàn bệnh nhân trong năm 2013 của Bệnh Viện Đa Khoa huyện Hoài Đức, Hà Nội đã nhận được phiếu xét nghiệm giả. Việc làm này hết sức nguy hiểm cho bệnh nhân (17). Ngày 7/10/2013 các đầu gấu bác sĩ tại bệnh viện Mắt Hà Nội lại còn nhẫn tâm thay đổi thủy tinh thể và dịch nhầy của bệnh nhân nạp tiền thay thủy tinh thể lấy loại ít tiền hơn để bệnh viện hưởng lợi. 3000 bệnh nhân đã là nạn nhân của vụ này (18). Những hành động này và những hành động tội phạm khác của các tên đầu gấu bác sĩ, y tá Xã Hội Chủ Nghĩa mà truyền thông đã nhiều lần loan báo cho thấy đây là bọn không còn tính người và không một bác sĩ, y tá của nước nào trên thế giới có hành động vô nhân đạo như vậy. Đây đích thực là những con thú Cộng sản.

Một nét chung trong cách hành xử của các tổ chức tội phạm mafia là diệt trừ nhân chứng và người tố cáo. Đầu gấu Cộng sản Việt nam là bậc siêu trong cách hành xử như vậy. Theo báo Pháp Luật ngày 04/11/2011, “tại hội thảo quốc tế về bảo vệ người chống tham nhũng do Văn phòng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng (BCĐ PCTN) tổ chức ngày 3-11 tại Hà Nội. Ông Lê Văn Lân, Phó Chánh Văn phòng BCĐ PCTN đã cho biết “hiện không ít người tố cáo tham nhũng đã và đang bị đe dọa, trả thù với nhiều hình thức. Các hành động trả thù phổ biến mà người tố cáo và thân nhân của họ phải chịu là bị đánh trọng thương, bị sa thải, đuổi việc, khủng bố tinh thần… Thậm chí có người còn bị giết hại. Những cán bộ của cơ quan PCTN cũng chịu những áp lực này.” Đồng tình, ông Đoàn Kim Thắng (Viện Xã hội học – Viện Khoa học xã hội Việt Nam) cho biết qua điều tra dư luận về công tác PCTN năm 2010 và 2011, có hơn 53% số người tố giác tham nhũng bị trù dập. Nhiều người được tuyên dương, khen thưởng nhưng sau đó vẫn nơm nớp lo sợ.”

Mới đây nhất là vụ nữ dược sĩ Trần Thị Kiều Oanh ở ngành y tế tỉnh Bình Phước, chống tiêu cực, sau khi được xã hội và công luận vinh danh – đã bị cơ quan chủ quản đuổi việc ngay lập tức…bị đánh… bầm giập!

Với hệ thống đầu gấu bố trí khắp mọi ngành, mọi cơ quan, mọi cấp từ trung ương cho tới phường khóm, bọn mafia Cộng sản Việt nam đã hình thành một hệ thống tội phạm liên hệ chặt chẽ nhau vì quyền lợi. Mô tả liên hệ thiết thân quyền lợi này, tên đầu gấu Đại tá, Phó Giáo sư, Tiến sĩ, Nhà giáo Ưu tú Trần Đăng Thanh thuộc Học viện Chính trị của Bộ Quốc phòng trong buổi giảng dạy về chính trị cho lãnh đạo đảng, lãnh đạo các đoàn thể của khối các trường Đại học – Cao đẳng ở Hà Nội ngày 19/12/2012 đã không ngượng miệng tuyên bố, “Bảo vệ tổ quốc Việt Nam thời XHCN hiện nay có rất nhiều nội dung, trong đó có một nội dung rất cụ thể, rất thiết thực với chúng ta đó là bảo vệ sổ hưu cho những người đang hưởng chế độ hưu và bảo vệ sổ hưu cho những người tương lai sẽ hưởng sổ hưu , ví dụ các đồng chí ngồi tại đây. Cho nên ta phải nói rõ luôn, hiện nay chúng ta phải làm mọi cách để bảo vệ bằng được Tổ quốc Việt Nam thời XHCN”. (19)

Có thể nói Đảng đầu gấu Cộng sản Việt Nam là một tổ chức đầu gấu mafia đông đảo nhất thế giới, nhiều quyền lực nhất trong các tổ chức mafia quốc tế, và thu tóm lợi nhuận nhiều nhất, trên một diện rộng nhất, và tàn ác nhất. Các tổ chức mafia nổi tiếng thế giới như Ý, Mexico, Brazil v…v kém xa. Trước tình hình như hiện nay, tương lai Việt Nam đi về đâu? Nhân dân Việt Nam còn phải chịu cảnh đọa đầy hiện nay tới bao giờ?

© Nguyễn Tường Tâm

© Đàn ChimViệt

Người dân hãy đứng dậy:  Từ nhóm lợi ích du lịch tàn phá quê hương

Phạm Đình Trọng (Danlambao) - Con người có nhu cầu khám phá và soi mình vào cái đẹp. Cái đẹp ở những kỳ quan. Kỳ quan của thiên nhiên và kỳ quan do con người tạo ra. Cái đẹp ở những nền văn hóa của loài người và những nét văn hóa của cuộc sống. Vì vậy con người đã rời bỏ nếp sống yên ổn, đầy đủ, nề nếp và cũng nhàm chán hàng ngày, khoác ba lô lên đường đến những miền đất lạ. Những chuyến đi đó được gọi là du lịch.

Làm du lịch là đáp ứng nhu cầu được khám phá, được soi mình vào cái đẹp của khách du lịch. Khám phá sự phong phú, đa dạng, độc đáo của thiên nhiên, khám phá tài năng sáng tạo của con người ở những miền đất lạ và khám phá bản sắc văn hóa của những cộng đồng dân cư sống trên những miền đất lạ đó.

Người làm du lịch đích thực phải biết phát hiện ra những nét đẹp, nét độc đáo, riêng biệt của thiên nhiên từng vùng miền, giữ gìn, bảo tồn và chỉ có thề tôn tạo, làm nổi bật, làm phong phú thêm nét độc đáo của thiên nhiên. Không được phép can thiệp thô bạo, xâm hại, phá vỡ nét đẹp, nét độc đáo của tự nhiên. Càng không được phép thay thiên nhiên thứ nhất thăm thẳm kì vĩ do tự nhiên sáng tạo ra bằng thiên nhiên thứ hai trần trụi ô trọc do thẩm mỹ thô thiển và lợi ích cục bộ của con người thế vào làm thương tổn và hủy hoại tự nhiên. 

Vẻ đẹp lộng lẫy của thiên nhiên vịnh Hạ Long, Quảng Ninh. Vẻ đẹp kì vĩ, thăm thẳm, huyền bí của động Sơn Đoòng, Quảng Bình. Vẻ đẹp vừa hùng vĩ tráng lệ với núi cao biển rộng, với non xanh nước biếc, vừa kín đáo sâu thẳm với màn sương bảng lảng, quấn quít trong rừng ngàn tuổi, với đàn vọc hoang dã như từ ngàn xưa lạc đến hôm nay thoắt ẩn thoắt hiện giữa ngàn xanh Sơn Trà, ngay sát cạnh thành phố trẻ trung Đà Nẵng... Đó là tài sản, là vốn liếng vô giá, là giá trị vĩnh hằng, là sức sống bền vững của du lịch Việt Nam.

Với bản qui hoạch tổng thể phát triển khu du lịch quốc gia Sơn Trà, tổng cục Du lịch của nhà nước cộng sản Việt Nam đang âm thầm nhưng hối hả phá rừng, bạt núi, đào hố đổ bê tông xây dựng bốn mươi biệt thự du lịch nghênh ngang ở bán đảo Sơn Trà. Bê tông hóa bán đảo Sơn Trà, những đầu óc tối tăm và tham lam đang hăm hở thực hiện một tội ác với non sông đất nước Việt Nam, với hôm nay và muôn đời con cháu người Việt ngày mai: tàn phá thiên nhiên đất nước. Tàn phá thiên nhiên để làm du lịch là bằng chứng về sự ngu dốt, phản du lịch, phản văn hóa của quan chức quản lý nhà nước về du lịch. 

Bốn mươi biệt thự du lịch đang nghênh ngang mọc lên nơi non xanh nước biếc Sơn Trà còn mang bóng dáng của những nhóm lợi ích du lịch, biến tài sản của đất nước, của nhân dân thành tài sản của riêng nhóm lợi ích du lịch. Như họ đã biến những bãi biển tuyệt đẹp của đất nước, của mọi người dân Việt Nam ở Mỹ Khê, Đà Nẵng, ở Mũi Né, Phan Thiết, ở Phú Quốc, Kiên Giang thành bãi biển của riêng nhóm lợi ích du lịch. Như nhóm lợi ích nhà binh đã biến đất dự trữ của sân bay Tân Sơn Nhất, sân bay Gia Lâm thành sân golf, thành nhà hàng, thành biệt thự cho thuê thu lợi mỗi tháng hàng chục tỉ đồng cho những người mang đất quốc phòng, mang tài sản nhà nước ra kinh doanh kiếm lợi riêng. Vì thế họ quyết bảo vệ cho những biệt thư lô cốt bê tông giữa non xanh nước biếc Sơn Trà như những vị tướng quyết bảo vệ sự tồn tại ngang trái của những sân golf thênh thang trong sân bay Tân Sơn Nhất chật chội, kẹt cứng.

Phá rừng, bạt núi, đào móng, xây biệt thự du lịch ở Sơn Trà cũng giống như san bằng nền động Sơn Đoòng, bạt nhũ đá xây cung điện trong hang động ngàn xưa Sơn Đoòng. Tàn phá được thiên nhiên gấm vóc Sơn Trà, xây được lô cốt biệt thự du lịch Sơn Trà, rồi những cái đầu ngu tối, tham lam lại có quyền lực nhà nước sẽ xây cung điện trong động Sơn Đoòng chỉ là một bước ngắn.

Người làm du lịch chân chính lên tiếng phản bác bản qui hoạch tổng thể phát triển khu du lịch quốc gia Sơn Trà, bê tông hóa một vùng non xanh nước biếc, phản bác sự ngu dốt, phản du lịch, phản văn hóa của những quan chức nhà nước làm du lịch liền bị quyền lực nhà nước quản lý du lịch đòi xử lý, dùng quyền lực, dùng mệnh lệnh hành chính trù dập, loại bỏ tiếng nói lẽ phải của người làm du lịch chân chính. Đó là sự lộng hành của tăm tối có quyền lực.

Khi những nhóm lợi ích đã liên kết, đã ăn chia với quyền lực nhà nước, tất yếu sẽ chi phối quyền lực nhà nước thì sự lộng hành của tăm tối có quyền lực là không giới hạn. Sự lộng hành đó không phải chỉ có ở cơ quan quản lý nhà nước về du lịch. Đã nhiều năm rồi người dân nghèo Việt Nam phải chịu giá xăng cao ngất ngưởng mang lại lợi nhuận khổng lồ cho nhóm lợi ích xăng dầu vậy mà quyền lực nhà nước vẫn chằm chặp bảo vệ nhóm lợi ích xăng dầu, vẫn thản nhiên đứng về phía nhóm lợi ích bất lương đó, vẫn hăm hở, quyết liệt nâng thuế môi trường đánh vào xăng dầu từ 3000 đồng lên 8000 đồng một lít, chồng chất thuế cao, phí nặng lên đầu người dân, vỗ béo nhóm lợi ích xăng dầu làm giầu bằng chính sách giá và thuế của quyền lực nhà nước.

Đất nước đang thoi thóp hấp hối trong sự quản lý của những nhóm lợi ích có quyền lực nhà nước và nhóm lợi ích có quyền lực nhà nước lớn nhất mang tên đảng Cộng sản Việt Nam. Vì lợi ích của đảng Cộng sản, đất nước bị mất lãnh thổ, mất đất biên cương, mất biển, mất đảo, xã hội mất dân chủ và người dân mất tự do, mất quyền làm người, mất quyền công dân.

Người dân không có quyền con người, không có quyền công dân. Đất nước không còn sức mạnh vô tận của dân và xã hội không còn sức đề kháng. Đất nước chìm trong bạo lực và tội ác. Tội ác tàn phá thiên nhiên gấm vóc của dải đất Việt Nam không phải chỉ diễn ra ở Sơn Trà mà đang ào ạt diễn ra trên khắp đất nước thương yêu của chúng ta.

9/6/2017


Theo CS để tham nhũng làm giàu: Yên Bái thanh tra dinh cơ "siêu khủng" của Giám đốc Sở

Dân trí Ngày 9/6, Thanh tra tỉnh Yên Bái đã có Quyết định số 71/QĐ-TTr tiến hành thanh tra việc chấp hành các quy định về đất đai; việc cấp phép xây dựng và quản lý xây dựng theo giấy phép đối với hộ gia đình bà Hoàng Thị Huệ (vợ ông Phạm Sỹ Quý, Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Yên Bái).
 >> Bí thư Yên Bái nói về dinh cơ “siêu khủng” của Giám đốc Sở TN-MT

 Quần thể biệt thự đứng tên vợ ông Giám đốc Sở. (Ảnh: Pháp luật TPHCM)

Quần thể biệt thự đứng tên vợ ông Giám đốc Sở. (Ảnh: Pháp luật TPHCM)

Trước đó, một số cơ quan báo chí đã phản ánh về một quần thể gồm thể biệt thự, nhà sàn, cầu treo, hồ nước... được cho là tư gia của ông Phạm Sỹ Quý, Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Yên Bái.

Báo chí cũng phản ánh, từ khoảng tháng 7/2015, tỉnh Yên Bái đã có nhiều quyết định liên tiếp cho phép chuyển đổi hơn 13.000 m2 đất rừng sản xuất, đất trồng cây lâu năm, đất nuôi trồng thủy sản sang đất ở cho gia đình ông Quý. Tuy nhiên, toàn bộ khu đất này do bà Hoàng Thị Huệ, vợ ông Quý đứng tên.

Ngày 9/6, UBND tỉnh Yên Bái đã có Công văn 1163/UBND-VX trả lời báo chí về nội dung phản ánh trên. Nội dung công văn cho biết, qua thông tin phản ánh của báo chí, ngày 8/6, UBND tỉnh Yên Bái đã có văn bản chỉ đạo Thanh tra tỉnh Yên Bái thành lập đoàn thanh tra liên ngành tiến hành thanh tra việc chấp hành các quy định về đất đai; việc cấp phép xây dựng và quản lý xây dựng theo giấy phép đối với hộ gia đình bà Hoàng Thị Huệ (là vợ ông Phạm Sỹ Quý, Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Yên Bái) sử dụng đất ở Tổ 42, Tổ 52, phường Minh Tân, TP Yên Bái (tỉnh Yên Bái).

Theo đó, ngày 9/6, Thanh tra tỉnh Yên Bái đã có Quyết định số 71/QĐ-TTr tiến hành thanh tra các nội dung nêu trên. Chỉ làm giám đốc sở CS mà giàu như thế huống hồ bí thư, chủ tịch!

Nguyễn Dương

Hình ảnh khu dinh thự “siêu khủng” của Giám đốc Sở ở Yên Bái

Dân trí- Có lẽ khi tận mắt quan sát khu dinh thự đang bị thanh tra của bà Hoàng Thị Huệ, vợ ông Phạm Sỹ Quý – Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Yên Bái, nhiều người sẽ cảm thấy "sững sờ" trước vẻ bề thế của cụm công trình này...

 >> Yên Bái thanh tra dinh cơ "siêu khủng" của Giám đốc Sở
 >> Bí thư Yên Bái nói về dinh cơ “siêu khủng” của Giám đốc Sở TN-MT.

Dinh thự của gia đình ông Phạm Sỹ Quý nằm trong khu vui chơi của phường Minh Tân, TP Yên Bái, tỉnh Yên Bái.

Phía trước biệt thự tựa núi, nhà sàn và nhà thờ của gia đình ông Quý là hồ nước tuyệt đẹp.
Phía trước biệt thự tựa núi, nhà sàn và nhà thờ của gia đình ông Quý là hồ nước tuyệt đẹp.
 Khu dinh thự của gia đình ông Quý chiếm hơn 13.000m2.

Khu dinh thự của gia đình ông Quý chiếm hơn 13.000m2.

 Theo quan sát, khu dinh thự khủng này gồm các công trình như biệt thự, nhà sàn, nhà thờ, hồ nước...

Theo quan sát, khu dinh thự "khủng" này gồm các công trình như biệt thự, nhà sàn, nhà thờ, hồ nước...

 ... phía sau được bố trí trồng cây theo các bậc thang bám vào triền đồi.

... phía sau được bố trí trồng cây theo các bậc thang bám vào triền đồi.

Biệt thự và nhà sàn sát nhau.
Biệt thự và nhà sàn sát nhau.
 Biệt thự được sơn màu trắng và thiết kế khá hiện đại.

Biệt thự được sơn màu trắng và thiết kế khá hiện đại.

Nhà thờ được xây dựng sát khu tường bao, phía trước được trang trí hòn non bộ.
Nhà thờ được xây dựng sát khu tường bao, phía trước được trang trí hòn non bộ.
 Nhà sàn được thiết kế khá đơn giản. Đây là khu dinh thự mới được đưa vào sử dụng nên diện tích cây xanh bao phủ còn ít.

Nhà sàn được thiết kế khá đơn giản. Đây là khu dinh thự mới được đưa vào sử dụng nên diện tích cây xanh bao phủ còn ít.

 Hồ nước được thiết kế với một cây cầu dây văng bắc qua, càng tạo thêm điểm nhấn cho khu dinh thự của gia đình ông Giám đốc Sở Tài Nguyên và Môi trường.

Hồ nước được thiết kế với một cây cầu dây văng bắc qua, càng tạo thêm điểm nhấn cho khu dinh thự của gia đình ông Giám đốc Sở Tài Nguyên và Môi trường.

 Ngày 9/6, ông Trần Nhật Tân, chánh thanh tra tỉnh Yên Bái đã ký quyết định thanh tra việc chấp hành các quy định của pháp luật về đất đai, việc cấp phép xây dựng và quản lý xây dựng khu dinh cơ của gia đình ông Giám đốc Sở TN - MT. Thời hạn thanh tra được nêu trong vòng 45 ngày, không tính ngày nghỉ, ngày lễ.

Ngày 9/6, ông Trần Nhật Tân, chánh thanh tra tỉnh Yên Bái đã ký quyết định thanh tra việc chấp hành các quy định của pháp luật về đất đai, việc cấp phép xây dựng và quản lý xây dựng khu dinh cơ của gia đình ông Giám đốc Sở TN - MT. Thời hạn thanh tra được nêu trong vòng 45 ngày, không tính ngày nghỉ, ngày lễ.

Nguyễn Dương - Toàn Vũ

Video: Đả đảo Cộng Sản - Truất phế Cộng Sản
 

Inline image

Cựu đảng viên CS: Minh Đức Lê, gửi các đảng viên CSVN để nhìn lại chính mình...
 
Tin cộng sản là chết, tự sát.
Đảng Viên Đảng CSVN - Ta là ai?


Nếu cứ đứng trên quan điểm phân biệt bạn thù của đảng CS, thì tôi nói thật, hận thù đó không nguôi được.
Vì sao ư?  Vì quá nhục.
Này nhé. Ta chiến đấu vì lý tưởng cộng sản, coi Mỹ là kẻ thù giai cấp, kẻ thù của hoà bình thế giới.
Ta thắng nó với lòng tin rằng chẳng bao lâu sau thằng tư bản sẽ quỳ gối trước mặt phe cộng sản để cầu xin ân huệ.
Thế mà tất cả những gì ta hy sinh cho cuộc chiến 20 năm máu lửa đó, trong phút chốc bỗng biến thành trò cười rẻ tiền.
Chủ nghĩa cộng sản sụp tan thành mây khói.  Nay ta quay lại cầu xin nó, theo đuôi nó xây dựng chủ nghĩa tư bản, năn nỉ nó công nhận ta là kinh tế thị trường.
Bao thế hệ hy sinh chống Mỹ để thấy những thế hệ sau chiến tranh lớn lên hướng về văn hoá Mỹ, cuồng Mỹ. 


Hoá ra những gì ta làm trong quá khứ đều sai, đều ngu muội, đều vì ta có tầm nhìn không quá lũy tre làng.
Hỏi như thế có nhục không?  Mà nhục như thế thì quên thế nào được.  Nay ta trãi thảm đỏ mời Mỹ quay lại. 
Cái mặt dày đểu cáng ta biết giấu vào đâu?  Đành phải lôi lại chuyện quá khứ rằng Mỹ giết dân ta.
Thì sao, nó không giết ta để ta giết nó hay sao? 
Trong cuộc chiến tranh do ta chủ trương, có thằng nào không phải là Việt Cộng trong mắt người Mỹ. 


Ta sống trong dân, ta giấu vũ khí trong vườn nhà dân.  Dân và ta đều quần đùi đen, áo bà ba đen, tay cầm liềm cắt cỏ mà AK-47 giấu trong bờ ruộng.  Ta đánh úp nó chết nhăn răng vì nó tưởng du kích ta là dân lành.
Trong khi đó ta giết chính đồng bào ta, ta trói đồng bào ta như trói gà, rồi ta chặt đồng bào ta làm ba khúc sau vườn.
Ta dùng cuốc đập đồng bào ta vỡ sọ.  Ta chôn sống đồng bào ta sau khi bắt chính họ đào huyệt...

Ta tuyệt đối không nhắc lại chuyện đó. Ta tuyệt đối tìm cách quên rằng thằng đàn anh Trung Quốc đã giết đồng bào ta còn tệ hơn giết chó, máu chảy thành sông ở biên giới phía Bắc. Và ta vẫn tiếp tục thờ lạy nó.
Ta là ai?  Ta là đảng cộng sản VN.  Ta là thứ cặn bã của dân tộc này.  Ta là thứ mọi rợ đạo đức giả
Ta là loài khỉ đột đã xua đuổi được mọi nền văn minh để tiếp tục tự sướng với nhau trong bóng tối của thời trung cổ.
Và còn nữa? Hãy chờ xem ta sẽ nghiến nát kẻ thù (nhân dân) như đàn anh Trung Quốc của chúng ta dùng xe tăng xay thịt nhân dân chúng nó thành thức ăn cho súc vật trên quảng trường Thiên An Môn.
Ta là quái thai thời đại. Ta không xứng đáng đứng ngang hàng với loài người văn minh trên trái đất này.

Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 90 triệu người Việt.
Mỗi người cần nhìn thấy cái chết đang đến với chính mình và con cháu mình. 
Hãy chuyển tải thông tin này tới tất cả mọi người, tới mọi tờ báo, mọi phương tiện thông tin để mọi người cùng biết.


Cùng nhau đứng lên chống thảm họa diệt chủng đã đến trước mắt, để cả thế giới cùng biết và lên tiếng bảo vệ chúng ta.

Minh Đức Lê

Que sera, sera - Cái gì đến, sẽ đến?

Nguyên Thạch (Danlambao) - Thời gian 42 năm trôi qua cho cả nước, trên 70 năm cho xã hội miền Bắc, thiết nghĩ không phải là chặng đường dài ư?. Bạn viết lên những khuôn mực đầy triết tính, tôi trang trải nỗi lòng đau đáu trăn trở cho một quê hương lầm than, các còm sĩ nêu lên những nỗi niềm bực dọc (bức xúc) căm hờn... Còn lại đây là những gì?. Hành động, đúng vậy, hành động là chặng đường cuối sau khi đã được trang bị bị những kiến thức và nỗi lòng cùng bầu nhiệt huyết... Bằng không, 2020 lù lù tiến đến, nó cuộn đi tất cả những gì mà chúng ta đã nói, đã trang trải trong hơn 42 năm qua vào bể khổ ải đầy vô vọng.

*

Bạn và tôi cứ ngồi vào bàn phím, cứ viết, cứ đọc cho dẫu rằng tâm hồn tôi bạn trĩu nặng khối tâm tư, cho dẫu rằng tôi bạn đau đáu trăn trở hàng ngày hàng giờ về một quê hương Việt Nam thê thảm đang bị ĐCSVN giày xéo, tàn phá về mọi mặt. Lời nói... sẽ chỉ là những lời nói suông nếu lời nói không được đi đôi với hành động.

Đúng vậy, tư tưởng, triết thuyết sẽ như một mớ giấy lộn nếu, sẽ trở nên vô nghĩa nếu người ta không đem nó vào thực dụng trong sinh hoạt đời sống một cách có qui củ. Ngược lại đời sống không có khái niệm, không có tư tưởng, thường được gọi nôm na là nhân sinh quan thì sẽ không còn mang ý nghĩa, mà chỉ là sinh hoạt thuộc cấp thấp của những loài động vật theo quán tính, theo bản năng sinh tồn.

Tư tưởng và hành động, cả hai phải được hổ tương với nhau một cách mật thiết. Tư tưởng không thể có hiệu quả nếu không được thực hiện bằng hành động, ngược lại, hành động không qua tư tưởng chỉ đạo thì sẽ là những hành động mù quáng mà hậu quả là sự tai hại hoặc sự thảm khốc khôn lường. Nói như thế để thấy rằng cả hai vế đều quan trọng, thiếu vế này thì vế kia sẽ bị lệch lạc và ngược lại không vế kia thì vế này sẽ trở nên vô nghĩa.

Vì tác động ghê gớm và rộng khắp của chủ thuyết, chúng ta không nên phủ nhận những triết thuyết, đề cương, tôn chỉ mang tính khả tín khả dụng nhưng đồng thời chúng ta cũng không nên công nhận và đề cao quá đáng những chủ thuyết hoang tưởng để rồi cả một xã hội mắc phải sai lầm và tác hại qua nhiều thế hệ.

Hãy lấy tình trạng Việt Nam để đưa ra làm một thí dụ. Vì trình độ kém cỏi đưa đến nhận định thiếu sáng suốt, Nguyễn Ái Quốc tức Hồ Chí Minh đã vớ đại một thứ chủ nghĩa hoang đường đem về Việt Nam gieo rắc bao đau thương, tệ hại từ thứ chủ thuyết hoang đường ấy. Hồ Chí Minh cùng chủ nghĩa Mác-Lê đã là nguyên nhân của mọi nguyên nhân dẫn đến sự thảm bại cho đất nước và dân tộc hôm nay. 

Đảng cộng sản đã lỡ thần thánh, tôn vinh ông Hồ là lãnh tụ vĩ đại, là cha già dân tộc vô cùng kính yêu nên làm lỡ, mắc cỡ làm luôn cho đến nay. Ngạn ngữ Anh có nói "Hãy nói cho tôi biết bạn anh là ai thì tôi sẽ nói anh là người thế như nào". Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Văn Linh, ĐM, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thị Kim Ngân... hay bất cứ tên đồ đệ nào của Hồ Chí Minh cũng đều thuộc diện (mà tiếng địa phương của tôi đã quen đọc là 'ngu tầm ngu') "Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" để "Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu". Các cụ nhà ta đã dạy "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng" là vậy. ĐCSVN vì sĩ diện trong sự hãnh tiến, vì lợi ích riêng tư của họ chứ không hề vì lợi ích của cả dân tộc cho nên dẫu biết sai lầm nhưng họ vẫn luôn ngụy biện và nhất định không có thái độ sửa đổi hoặc nhường lại quyền cai quản đất nước một cách có trách nhiệm của những cá nhân hay đảng phái có tinh thần khác.



Ngoài ra triết thuyết còn tùy thuộc vào hoàn cảnh cùng điều kiện đặc trưng của mỗi xã hội và mỗi giai đoạn thời gian khác nhau. Người đấu tranh nên nhạy bén, tránh rập khuôn những sách lược đã quá cũ kỹ lỗi thời, không còn tính khả dụng cũng như khả thi. Bên cạnh đó như tôi đã trình bày ở trên, khai dân trí là quan trọng, nâng cao mức nhận thức về hiện tình đất nước là việc làm cần thiết nhưng quan trọng nhất là hành động. Hành động là thái độ ắt có và đủ để hoàn thành bất cứ cuộc cách mạng nào.

Thời gian 42 năm trôi qua cho cả nước, trên 70 năm cho xã hội miền Bắc, thiết nghĩ không phải là chặng đường dài ư?. Bạn viết lên những khuôn mực đầy triết tính, tôi trang trải nỗi lòng đau đáu trăn trở cho một quê hương lầm than, các còm sĩ nêu lên những nỗi niềm bực dọc (bức xúc) căm hờn... Còn lại đây là những gì?. Hành động, đúng vậy, hành động là chặng đường cuối sau khi đã được trang bị bị những kiến thức và nỗi lòng cùng bầu nhiệt huyết... Bằng không, 2020 lù lù tiến đến, nó cuộn đi tất cả những gì mà chúng ta đã nói, đã trang trải trong hơn 42 năm qua vào bể khổ ải đầy vô vọng. 

Hay là việc gì đến sẽ đến trong sự phó mặc thờ ơ? "Que sera, sera - Whatever will be, will be?.



Tiết lộ động trời về Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=3IfIqD1JNaM
Oct 16, 2016 - Uploaded by Thời sự Việt Nam
Tiết lộ động trời về Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng ... KONG ,bọn TÀU và VC tráo gián điệp vào để lừa bịp nhân dân VN chết cho BẮC KINH
.
https://www.youtube.com/watch?v=r1uj0Z2x-k8
Oct 22, 2015 - Uploaded by Dan BaoTV
Theo facebook Lê Khôi: "Bác Nông Dân này cũng là một cựu chiến binh thời ... csnói mà nhìn cs lm, nền giáo dục của 
...

XHCN - con tàu vô bến .wmv - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=sZy0uP57x9k
Sep 10, 2010 - Uploaded by MrLecongnhan
Quà tặng Ô NGUYỄN PHÚ TRỌNG http://www.youtube.com/watch?v=LrsUOz... Đảng cộng sản VN : với cương lĩnh giáo ...

LM Nguyễn Văn Lý tố cáo Đảng CS Phản quốc và bán nước .wmv ...

https://www.youtube.com/watch?v=uSzK51whxJQ
Jan 13, 2011 - Uploaded by MrLecongnhan
Đảng cộng sản VN : với cương lĩnh giáo điều, lừa bịp, hại dân? ... Cái đuôi con chồn "XHCN "phải cắt bỏ nó đi _ Kt gia Nguyễn ...



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tàu Lạ (TQ) cố tình đâm Chìm Tàu Cá VN Ngư Dân 1 Chết, 1 Bị Thương [Đã đọc: 8272 lần]
Cách rải cờ và truyền đơn không bị phát giác, tự chế khinh khi cầu [Đã đọc: 8194 lần]
Tình sử của Tân Tổng thống Pháp: chuyện bây giờ mới kể [Đã đọc: 7807 lần]
Đừng mua hàng made in China do tù nhân khổ sai làm: Khách hàng Mỹ tìm thấy thư kêu cứu bằng tiếng Trung trong túi xách [Đã đọc: 6723 lần]
30/4: Hứa hẹn ngày ấy và bây giờ [Đã đọc: 6209 lần]
Bàn về hoạt động tình báo của Trung Cộng tại Việt Nam [Đã đọc: 5005 lần]
Học đạo đức bác Hồ dân Việt thời CS chơi bẩn nhau! [Đã đọc: 4916 lần]
CS đàn áp giáo dân Nghệ An: Chuyện gì xảy ra ở một giáo xứ? [Đã đọc: 4692 lần]
Vụ án gần 300 người liên quan và cái chết của phó chủ tịch huyện CS đột quỵ [Đã đọc: 4467 lần]
Lực lượng hỏa tiển quốc phòng của CSVN [Đã đọc: 4419 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.