Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2017
T2T3T4T5T6T7CN
      1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30    
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 6
 Lượt truy cập: 8383548

 
Góc thư giãn 28.06.2017 19:33
Trước sức ép nhân dân và thế giới, VN dự định thay đổi thể chế
12.06.2017 12:05

VN: Dân sẽ bầu tổng thống đồng thời là lãnh đạo Đảng?
Lần đầu tiên ý tưởng gộp hai vị trí lãnh đạo đảng cầm quyền và nguyên thủ quốc gia vào làm một được đề nghị công khai tại Việt Nam, kể cả trong khuôn khổ thể chế độc đảng.

Tổng thống Pháp Francois Holland bắt tay Chủ tịch VN, Trần Đại Quang tại Hà Nội tháng 9/2016

Bản quyền hình ảnhSTEPHANE DE SAKUTIN/GETTY IMAGES
Image captionTổng thống Pháp Francois Holland bắt tay Chủ tịch VN, Trần Đại Quang tại Hà Nội tháng 9/2016

Tiến sỹ Nguyễn Sĩ Dũng, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội vừa có bài trên trangTia Sángđề nghị giải pháp "nhất thể hóa" để lập ra chức Tổng thống, người cũng là lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam.

Trong bài "Nhất thể hóa theo mô hình tổng thống lưỡng tính" (11/06), ông đề cập đến các nguyên tắc chung về hai thể chế mà quốc tế gọi là tổng thống chế và mô hình đại nghị.

Trung ương 5 và vấn đề 'nhất thể hóa'

VN: Lãnh đạo sai nên kinh tế không như ý?

Liệu Đảng có thể tự kiểm soát quyền lực?

Tuy nhiên, khi nói đến Việt Nam, ông Nguyễn Sĩ Dũng đã đi thẳng vào vấn đề như sau:

"Ở nước ta, với mô hình một đảng cầm quyền, Tổng thống có thể trao đổi thống nhất ý kiến với Đảng đoàn Quốc hội trước khi giới thiệu ứng cử viên giữ chức danh Thủ tướng."

"Khác với Tổng thống, Thủ tướng trong mô hình tổng thống lưỡng tính sẽ phải tương tác thường xuyên với Quốc hội, giải trình chính sách với Quốc hội và bị Quốc hội giám sát."

Ông cũng đề cập tới nhu cầu phải sửa đổi Hiến pháp như "một nhu cầu bắt buộc" một khi cơ cấu chính trị này được lựa chọn.

Các chi tiết về thủ tục ra sao một khi Việt Nam đi theo một trong hai mô hình này có lẽ là chuyện của tương lai, nhưng đây là lần đầu tiên, vấn đề "nhất thể hóa" với các chức danh cụ thể được đăng tải ở Việt Nam.

'Tổng thống' hay 'Chủ tịch'?

Chẳng hạn, ông Nguyễn Sĩ Dũng không gọi người đứng đầu Đảng là Tổng Bí thư như hiện nay mà bỏ ngỏ chức danh này, và chỉ gọi là "lãnh đạo Đảng".

Về chức danh người đứng đầu Nhà nước, ông Nguyễn Sỹ Dũng đề xuất gọi là Tổng thống.

Điều đáng chú ý là trong các văn bản tiếng Anh, Việt Nam đã công nhận chức danh Tổng thống (president) chứ không gọi là "chairman" (chủ tịch).

Trung Quốc cũng đã bỏ khái niệm "chairman" từ lâu và chỉ còn dùng để nói đến cố Chủ tịch Mao Trạch Đông (Chairman Mao).

'Nên bầu trực tiếp Tổng thống Việt Nam'

Tập Cận Bình đá bóngBản quyền hình ảnhPETER MUHLY/GETTY IMAGES
Image captionÔng Tập Cận Bình một mình diễn màn đá bóng: Trung Quốc đã 'nhất thể hóa' chức lãnh đạo Đảng CS và Chủ tịch nước từ nhiều nhiệm kỳ trước

Thêm nữa, lần đầu tiên ông Nguyễn Sĩ Dũng gợi ý nên cho tổ chức bầu tổng thống trực tiếp ở Việt Nam.

Trong phần đầu bài, ông nêu ra cách tổ chức chung của chế độ tổng thống:

"Tổng thống trong mô hình tổng thống lưỡng tính do toàn dân bầu ra nên độc lập với Quốc hội và không chịu trách nhiệm trước Quốc hội."

Còn về nhân vật thứ ba, ông đề nghị "Trong mô hình này, ngoài Tổng thống, còn có một yếu nhân khác cũng nắm quyền hành pháp là Thủ tướng."

Ủy viên Bộ Chính trị nào ở VN từng bị kỷ luật?

'Chính trị Việt Nam đang có sóng ngầm’

Vụ Đinh La Thăng: 'Giây phút quan trọng cho VN'

'Nhất thể hóa' để tránh chồng chéo?

Hiện chưa rõ các đề nghị của ông Nguyễn Sĩ Dũng được hưởng ứng ra sao tại Việt Nam sau khi bài ý kiến của ông được đăng trên diễn đàn của một báo nhỏ là trang Tia Sáng, thuộc Bộ Khoa học và Công nghệ.

Điều được nói đến những năm qua là vấn đề Đảng Cộng sản Việt Nam có một bộ máy riêng, bao trùm lên bên hành pháp.

Đảng này nhận vai trò "lãnh đạo" mà không phải một cơ quan lập pháp.

Ngoài việc bộ máy Đảng và chính quyền "chồng chéo", người ta cũng nói về con số nhân sự tốn kém mà tất cả đều do ngân sách nuôi.

Nhu cầu 'nhất thể hóa' trong phạm vi một đảng cộng sản nắm quyền ở Việt Nam đã được tiếp cận công khai dù người ta không dùng các khái niệm như trong bài trên của ông Nguyễn Sỹ Dũng.

Hồi tháng 3/2017 đã có hội thảo do Ban Chỉ đạo Đề án Trung ương 6 của Đảng Cộng sản tổ chức lấy ý kiến vào dự thảo đề cương đề án "Tiếp tục đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng, xây dựng tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị tinh gọn, hoạt động hiệu lực, hiệu quả".

Các báo Việt Nam tường thuật về sự kiện này đã chạy tựa là "Khắc phục tình trạng chồng chéo trong hoạt động của các cơ quan Đảng".

Các nước có cấu trúc thể chế ra sao?

Ở nhiều nước trên thế giới, lãnh đạo (leader) của đảng cầm quyền không nhất thiết phải là chủ tịch (chairman) của đảng đó.

Đây là các trường hợp "chairman" của đảng Bảo thủ Anh và đảng Cộng hòa ở Mỹ.

Chủ tịch chỉ là người điều hành công việc riêng của đảng này nhưng lãnh đạo đảng hoặc làm Thủ tướng (Anh), hoặc Tổng thống (Hoa Kỳ).

Còn tại Trung Quốc chủ tịch Đảng Cộng sản cũng là Chủ tịch nước, và hiện nay người nắm hai chức vụ này là ông Tập Cận Bình.

Patrick McLoughlin được bà Theresa May phong cho chức này hồi tháng 7/2016Bản quyền hình ảnhJACK TAYLOR/GETTY IMAGES
Image captionÔng Patrick McLoughlin 'vui sướng rời Downing Street' sau khi được bà Theresa May phong cho chức Chủ tịch đảng Bảo thủ Anh hồi tháng 7/2016

Trên thực tế, ở Nhật Bản và Anh Quốc, thủ tướng vừa điều hành chính phủ, vừa là người nắm chức vụ cao nhất trong bộ máy nhà nước.

Đó là vì truyền thống của họ giữ lại hoàng gia với hoàng đế (Nhật Bản) hay nữ hoàng (Anh Quốc) là nguyên thủ quốc gia nhưng chỉ có quyền lực tượng trưng, để thủ tướng có thực quyền.

Ở Anh, chính thủ tướng đương quyền lại là người bổ nhiệm chức chủ tịch Đảng.

Chủ tịch Đảng Bảo thủ Anh, ông Patrick McLoughlin được bà Theresa May phong cho chức này hồi tháng 7/2016.

Thủ tướng có quyền rất to cũng là trường hợp của một số nước Đông Nam Á như Thái Lan, Campuchia, Brunei và Malaysia.

Còn tại Pháp, Ba Lan, Đức và nhiều nước châu Âu khác, thủ tướng chỉ là người đứng đầu nội các và điều hành chính phủ, dưới quyền của tổng thống.

Tương tự như thế, ông Nguyễn Sĩ Dũng đề nghị để Thủ tướng Việt Nam là người đứng đầu nội các và điều hành công việc hàng ngày của chính phủ.

Lãnh đạovà dân đều phải học để làm người tự do

Giáp Văn Dương

Tôi cho rằng, mục tiêu của giáo dục là giúp cho người học vượt thoát khỏi những giới hạn do chính giáo dục mang lại. Học lại là hoạt động trọng tâm của giáo dục. Vì thế, câu trả lời ngắn gọn cho câu hỏi “Học để làm gì?” sẽ là: Học để trở thành con người tự do, trong đó quan trọng nhất là tự do tư tưởng, tự do lựa chọn, tự do trở thành, tự do kiến tạo.



Học để làm gì? là một câu hỏi cơ bản nhưng nhiều khắc khoải. Trong mấy năm vừa rồi, mỗi khi có dịp, tôi lại tiến hành những khảo sát bỏ túi với học sinh, sinh viên về câu hỏi nghe qua rất đơn giản này. Hầu hết các em không trả lời được.

Nếu gặng hỏi thì thường sau một hồi suy nghĩ, các em sẽ đưa ra một trong các câu trả lời khuôn mẫu: Học để làm người, học để phát triển bản thân, học để có công ăn việc làm, học để sau này đỡ khổ, học để thi v.v.

Ngay cả sau khi đã suy nghĩ như vậy thì phần lớn những câu trả lời này đều là một sự đối phó. Khi được hỏi đây là câu trả lời các em vừa nghĩ đến, hay đã nghĩ trước đó rồi, thì trên 80% cho biết vừa mới nghĩ đến. Và cũng trên 80% các em cho biết, chưa bao giờ tự mình đặt ra câu hỏi “Học để làm gì?” cho chính bản thân mình.

Chưa kể, nếu hỏi sâu hơn một chút, rằng: học để làm người, nhưng đó là con người nào, hoặc học để phát triển cá nhân, nhưng là phát triển cái gì, thì gần như 100% các em đều bí.

Điều này cũng hợp lý, vì trong suốt thời gian ngồi trên ghế nhà trường, tôi cũng chưa bao giờ tự đặt ra những câu hỏi đó cho mình. Các thầy cô của tôi cũng không bao giờ nhắc đến. Đến lớp, học bài, về nhà, làm bài tập, đến lớp, học bài, về nhà, làm bài tập… là một chu trình khép kín mỗi ngày. Còn học, kiểm tra, thi, rồi lại học, kiểm tra, thi là một chu trình khép kín của mỗi năm học. Phần lớn chúng ta đi qua và thực hiện chu trình đó như một sự hiển-nhiên, không hề chất vấn ý nghĩa của nó đối với sự trưởng thành của chính mình. Cho đến một ngày ra trường, ta giật mình tự hỏi, và hoang mang khi biết rằng mình đã dành mười mấy năm đi học, nhưng không biết học để làm gì!

Học mà sau mười mấy năm vẫn không biết học để làm gì thì chưa gọi là học. Người học khi đó đã bị mắc kẹt vào chính những điều mình được học và bị học. Sự học như vậy chưa làm người học thức tỉnh, dám thoát ra khỏi những điều mình đã học, sàng lọc lại và sử dụng chúng như những công cụ phục vụ cho công việc và cho sự trưởng thành về trí tuệ của chính mình.

Chỉ dấu đầu tiên cho những người trưởng thành như thế là khả năng tư duy độc lập, và xa hơn là những con người tự do, có khả năng tự lãnh đạo cuộc đời mình, và dám chịu trách nhiệm với chính mình về sự tự lãnh đạo đó.

Vấn đề đặt ra: Con người tự do là con người nào mà lại được coi là đích đến của giáo dục?

Tự do tư tưởng

Con người tự do trước hết thể hiện ở khả năng tự do tư tưởng của người đó. Để làm được như vậy, người đó phải có khả năng sử dụng lý trí của mình để tư duy một cách độc lập hầu phát triển nhận thức của riêng mình, nhưng cũng lại tôn trọng nhận thức của người khác.

Biểu hiện thứ hai của tự do tư tưởng là khả năng dịch chuyển nhận thức, dịch chuyển các khung tham chiếu mà mình đang có; làm mới hoặc từ bỏ nhận thức đã có để đón nhận một khung nhận thức mới khách quan, toàn diện hơn. Một người không có khả năng dịch chuyển nhận thức thì sẽ mắc kẹt vào chính nhận thức của mình. Khi đó anh ta không sử dụng nhận thức mà đang bị nhận thức, đóng vai trò như một định kiến, sử dụng mình.

Biểu hiện thứ ba của tự do tư tưởng là khả năng diễn đạt ý kiến, suy nghĩ, tư tưởng của mình một cách công khai cho đại chúng. Suy nghĩ, tư tưởng diễn ra trong đầu mỗi người, người ngoài không thể truy nhập được. Nếu anh không diễn đạt công khai cho người khác biết để cùng thảo luận, để được đón nhận hoặc bác bỏ, thì sự tự do tư tưởng đó không có ý nghĩa. Khi đó tư tưởng sẽ luôn bị giới hạn, thiếu kiểm chứng và phản biện khách quan, và như vậy tự do tư tưởng sẽ chỉ là che đậy cho một sự chủ quan và sợ hãi, chứ không phải là tự do tư tưởng đích thực.

Tự do lựa chọn

Sau khi đã có tự do tư tưởng thì con người tự do sẽ thực thi nó trong đời sống cá nhân và xã hội thông qua tự do lựa chọn. Nói cách khác, người đó phải có khả năng đưa ra lựa chọn của mình một cách chân thật, trong tự do và sau khi suy xét, chứ không vì một sự ép buộc hay a dua nào.

Khác với tự do tư tưởng có khi chỉ diễn ra trong tâm trí của mỗi người, tức trong thế giới chủ quan chỉ mình người đó biết, tự do lựa chọn tạo ra tác động đến bản thân chủ thể và thế giới xung quanh, và người đưa ra lựa chọn sẽ phải chịu trách nhiệm về tác động đó, với pháp luật hoặc luân lý xã hội.

Tự do lựa chọn sẽ luôn đi kèm với việc tự chịu trách nhiệm về lựa chọn của bản thân. Một người tự do lựa chọn sẽ là chủ nhân đích thực của đời mình, sống cuộc đời của chính mình, do mình lựa chọn và tự chịu trách nhiệm, chứ không phải do thầy cô hay bố mẹ chọn thay, cũng không phải do một sự áp đặt nào khác.

Như thế, học để trở thành người có tự do lựa chọn là học cách lãnh đạo bản thân mình, làm chủ cuộc đời mình, và tự chịu trách nhiệm về các lựa chọn của mình, trong tự do và thấu hiểu.

Lưu ý rằng, tự do tài chính, một khái niệm đang được nói nhiều trong giới trẻ, chỉ là một biểu hiện cụ thể của tự do lựa chọn về mặt tài chính.

Tự do trở thành

Một cách hiển nhiên, sự trở thành của mỗi người là kết quả của sự tương tác giữa các yếu tố bên trong và bên ngoài. Nếu tự do tư tưởng là thứ tự do có tính cách nội tại, thì tự do lựa chọn lại có tính ngoại. Chính sự tương tác giữa hai yếu tố bên trong và bên ngoài ở thời điểm hiện thời này sẽ tạo ra sự trở thành cho mỗi người ở thời điểm kế tiếp. Tự do trở thành vì thế chính là khả năng làm chủ sự trở thành của mình, thông qua việc thấu hiểu làm chủ những gì đang diễn ra bên trong và bên ngoài mình.

Vì những gì diễn ra bên trong mình không chỉ là suy nghĩ và tính toán, mà một phần rất lớn và quan trọng là cảm xúc. Một người thấu hiểu những gì đang diễn ra bên trong mình vì thế đòi hỏi không chỉ có trí tuệ của lý trí, mà còn thấu hiểu và phát huy được trí tuệ cảm xúc trong một sự cân đối, hài hòa.

Cũng lại vì những gì diễn ra bên ngoài mình, tức thế giới xung quanh, không thể chỉ đơn thuần gói gọn trong các mô tả và diễn giải có tính lý thuyết, nên một người muốn thấu hiểu những gì đang diễn ra trong thế giới xung quanh đòi hỏi trước hết ở trải nghiệm và khả năng kết nối với thế giới đó, sau đó là trí tuệ phân tích và trực giác, để thấu hiểu nó theo cách chân thật nhất.

Một người như thế là một người không chỉ có tự do, mà còn rất tỉnh thức, với những gì đang diễn ra bên trong và bên ngoài mình, và với cả cách thức mà mình đang đi qua cuộc sống này. Nói cách khác, người đó đã trả lời được câu hỏi “Tôi là ai?” và “Ta sẽ làm gì với cuộc đời mình?”, và luôn tỉnh thức để có được sự trở thành nhất quán với các câu trả lời đó.

Một người như thế là một người lịch lãm tinh thông trong việc sống. Do tinh thông việc sống như thế, người đó sẽ có được bình an từ bên trong, luôn làm chủ bản thân và làm chủ cách đón tình huống mà mình đang đối mặt, theo cách tự nhiên và hiệu quả.

Tự do kiến tạo

Một biểu hiện quan trọng khác của con người tự do là ở khả năng tự do kiến tạo. Tự do kiến tạo cũng là điều kiện cần thiết cho một cuộc sống tự do đích thực và có ý nghĩa không chỉ với bản thân mà còn với xã hội.

Để có được tự do kiến tạo, trước hết một người phải có khả năng kiến tạo trong tâm trí mình điều mà họ mong muốn. Muốn vậy, trước hết phải có tự do tư tưởng, nếu không người đó sẽ mắc kẹt vào những điều đã biết và không có khả năng kiến tạo ra cái gì mới.

Sau đó, người ấy phải có tự do lựa chọn để có khả năng chuyển những điều mình đã kiến tạo trong tâm trí ra bên ngoài thông qua lựa chọn. Nhưng sau khi đã lựa chọn rồi, để không bỏ cuộc khi gặp khó khăn và cam kết với sứ mệnh mình đã đặt ra, người đó phải có khả năng thấu hiểu những gì đang diễn ra bên trong và bên ngoài mình, làm chủ sự trở thành của mình, tức làm chủ diễn tiến của cuộc đời mình, trong tự do và thấu hiểu.

Nhận thức của mỗi người có được là do trải nghiệm ở trong quá khứ của cá nhân người đó, vì thế để có được tự do kiến tạo, thì một người phải thấu hiểu các giới hạn do quá khứ mang lại, và sẵn lòng vượt thoát khỏi quá khứ để kiến tạo cái mới.
Ngoài ra, để hiện thực hóa một sự kiến tạo xứng đáng thường bao giờ cũng đòi hỏi nguồn lực và sự tham gia của nhiều hơn một người . Điều này đòi hỏi ở mỗi người năng lực phối hợp làm việc cùng người khác. Do đó, những kỹ năng như làm việc nhóm, tư duy phê phán, chung sống trong sự đa dạng, tôn trọng sự khác biệt, cân bằng và điều phối lợi ích, thỏa hiệp để đạt đồng thuận… trở thành những yêu cầu bắt buộc.

Chỉ khi có được tự do tư tưởng, tự do lựa chọn, tự do trở thành, khả năng vượt qua được những giới hạn trong nhận thức của mình, và khả năng phối hợp làm việc cùng người khác trong một tâm thế chủ động, một người mới có được tự do kiến tạo để tạo ra một điều gì đó xứng đáng, quan trọng nhất là kiến tạo chính cuộc đời mình và mang lại cho nó một giá trị, một ý nghĩa, trong suốt hành trình sống.

Đến đây, hẳn bạn đã nhìn ra câu trả lời cho câu hỏi: Học để làm gì?

Với tôi, học là để trở thành con người tự do. Và tôi luôn nhất quán với câu trả lời xuyên suốt đó.

Vì nhân dân quá thụ động, Việt Nam nằm trong số 49 nước không có tự do

Một báo cáo của tổ chức Freedom House xếp Việt Nam vào nhóm 49 nước “không có tự do”. So với các năm trước, mức độ tự do của Việt Nam không có chuyển biến gì.



Freedom House, một tổ chức theo dõi nhân quyền độc lập có trụ sở ở Mỹ, mới công bố báo cáo “Tự do trên thế giới 2017”. Theo báo cáo, có 195 nước được đánh giá, 87 nước được xếp hạng có tự do, 59 nước tự do phần nào và 49 nước không có tự do.


Trên thang điểm 100, Việt Nam được 20 điểm, số điểm càng thấp đồng nghĩa càng ít tự do. Trong hai hạng mục riêng rẽ, Việt Nam ở mức 7/7 về các quyền chính trị và 5/7 về các quyền tự do dân sự. Trên thang điểm này, 7 điểm là ít tự do nhất.


Báo cáo nhìn nhận rằng các lĩnh vực rất quan trọng mà Việt Nam thiếu là tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do thông tin và tự do trên mạng Internet. Việt Nam bị coi là “chẳng có thay đổi nào đáng kể so với năm ngoái” với thực tế nhiều người đối lập vẫn bị bắt giữ, tiếng nói của các xã hội dân sự hay của những nhà hoạt động độc lập bị dập tắt.


Từ Việt Nam, hai nhà hoạt động thúc đẩy dân chủ Phạm Đoan Trang và Vũ Quốc Ngữ nói với VOA họ hoàn toàn đồng ý với những kết luận của Freedom House.


Ông Vũ Quốc Ngữ, tổng giám đốc của Người Bảo vệ Nhân quyền, nói:


“Chính quyền Việt Nam trong năm 2016 họ đã bắt, xét xử hơn 18 người bất đồng chính kiến, nhà hoạt động nhân quyền, nhà hoạt động xã hội. Họ bắt giữ rất nhiều đầu năm 2017, kể cả một tuần trước Tết Nguyên đán. Những cái chỉ số như thế thì tôi nghĩ là họ [Freedom House] đánh giá rất là chính xác”.


Nhà hoạt động Phạm Đoan Trang bày tỏ ý kiến:


“Trong quyền dân sự không có một thay đổi nào cả. Còn về các quyền chính trị, năm vừa qua 2016, chúng ta thấy rất rõ là người dân Việt Nam không có một chút nào, nên tôi đồng ý là về quyền chính trị họ chấm 7/7, tức là điểm thấp nhất, là hoàn toàn chính xác”.


HRW chỉ trích nhân quyền Việt Nam

0:01:19

0:00:00/0:01:19

 Đường dẫn trực tiếp 

Trong bối cảnh lãnh đạo Việt Nam thúc đẩy quan hệ với Trung Quốc, một nước cũng khét tiếng về đàn áp, chuyên chế; trong khi Mỹ và các nước vốn thường cổ súy cho dân chủ, nhân quyền đang vật lộn với các vấn đề lớn về nội bộ hoặc địa chính trị, hai nhà hoạt động đưa ra dự báo bi quan về tình trạng tự do của Việt Nam trong ngắn hạn.


Họ cũng cho rằng những người đấu tranh ở Việt Nam phải dựa vào chính mình thay vì trông cậy vào tác động từ bên ngoài.


Ông Vũ Quốc Ngữ, người cũng là thành viên của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, nói:


“Tôi nghĩ rằng chính quyền Việt Nam sẽ trở nên thân thiết hơn với Trung Quốc. Họ sẽ tìm mọi cách để giữ địa vị độc tôn của Đảng Cộng sản ở Việt Nam và do đó họ sẽ đàn áp mạnh mẽ hơn nữa và sẽ có nhiều vụ bắt bớ. Do đó tôi chưa nhìn thấy một cái cải thiện về tình hình nhân quyền, về dân chủ ở Việt Nam trong thời gian ngắn hạn, trước hết là một đến hai năm. Mỹ và những nước như EU họ có bớt quan tâm về tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Họ không thể quan tâm đến mức như trước nữa. Những người ở trong nước, những người hoạt động chính trị, hoạt động nhân quyền, hoạt động xã hội sẽ vấp phải những khó khăn hơn nữa. Tôi được tiếp xúc với nhiều người thì họ cũng sẵn sàng đón nhận mọi cái thử thách. Họ cũng xác định là việc đấu tranh không phải là món quà của Trời mà phải tự thân vận động”.


Bà Phạm Đoan Trang nhận định:


“Tôi nghĩ rằng sẽ không có thay đổi gì theo hướng tốt lên cả từ phía chính quyền Việt Nam. Tôi cảm thấy rất rõ quan điểm của họ là khủng bố và đàn áp nó có tác dụng thật, có gây hiệu ứng sợ hãi thật. Tôi nghĩ rằng với cái tư duy như vậy họ sẽ còn tiếp tục, còn bắt nhiều hơn, đàn áp nhiều hơn. Tôi tin năm 2017 họ sẽ tiếp tục bắt tiếp. Ông Trump trở thành tổng thống [Mỹ], tôi nghĩ là ông ấy sẽ không quan tâm đến Việt Nam. Quốc hội Mỹ có thể còn có một số dân biểu do bị tác động của cộng đồng người Việt thì họ còn có thể có một vài tiếng nói, một vài phát biểu. Tiếng nói về mặt quốc tế để phần nào đó ảnh hưởng đến chính quyền Việt Nam thì không còn nữa. Nhưng mà cũng không sao vì tôi vẫn cho rằng việc của Việt Nam thì Việt Nam sẽ tự giải quyết hơn là trông chờ vào sức ép, ảnh hưởng của quốc tế”.


Trong báo cáo năm nay của Freedom House, Việt Nam không bị xếp vào nhóm 11 nước kém tự do nhất, bao gồm các nước lần lượt theo điểm số kém dần là Syria, Eritrea, Bắc Hàn, Uzbekistan, Nam Sudan, Turkmenistan, Somalia, Sudan, Guinea Xích đạo, Cộng hòa Trung Phi và tồi tệ nhất là A-rập Xê-út.



Tổ chức nào có khả năng thay đổi chế độ tại Việt Nam

Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam (Danlambao) - Lịch sử cổ đại và cận đại từ Âu sang Á cho thấy thay đổi một thể chế độc tài - quân chủ chuyên chế, độc tài quân phiệt hay độc tài đảng trị - là một quá trình dài, nhiều gian khổ và tổn hao nhiều xương máu của nhân dân.

Trong thời kỳ phong kiến quân chủ, Việt Nam cũng cần thời gian vài trăm năm để lật đổ một triều đại quân chủ bán nước hại dân. Chỉ khi triều đại này trở nên phường bán nước cầu vinh và sắp sửa đến giai đoạn suy tàn thì phong trào đấu tranh mới có điều kiện tạo nên sức mạnh quyết định từ sự tham gia của đại đa số quần chúng. Truớc thế kỷ 18, để lật đổ một triều vua hại dân bán nước tại Việt Nam, chỉ cần điều kiện lòng dân là đủ để cuộc chiến tiêu diệt một triều đại đạt thành công. Vũ khí không là điều kiện ắt có vì thời kỳ đó vũ khí toàn thô sơ tự tạo.

Từ khi cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật bùng nổ tại các nước Âu Mỹ, cuộc đấu tranh lật đổ chế độ độc tài quân phiệt không chỉ cần lòng dân mà sức mạnh vũ lực cũng là điều kiện rất quan trọng để có thể tiêu diệt một chế độ độc đoán. Để có thể lật đổ một chế độ độc tài quân phiệt, các nước cần cả hai: nhân lực và vũ lực.

Khi chế độ độc tài đảng cộng sản toàn trị xuất hiện, khởi đầu từ Nga rồi sau đó lan sang các nước Đông Âu, Tàu, Việt Nam; công cuộc vận động thay đổi hay đấu tranh chống lại và lật đổ chế độ đảng trị của đảng cộng sản trở nên vô cùng khó khăn gian khổ. 

Đảng cộng sản rất gian manh xảo quyệt dù tại bất cứ nước nào. Khi chưa nắm quyền thì họ tỏ ra hòa mình với người dân, đồng cam cộng khổ. Nhưng khi cướp được chính quyền thì họ mới thật sự lòi đuôi cáo, trở mặt giết hại chính những người đã từng hy sinh an toàn của mình để đùm bọc chúng (chiến dịch cải cách ruộng đất tại miền Bắc sau năm 1954, chiến dịch cải tạo công thương nghiệp tại miền Nam sau năm 1975). Họ nghiên cứu lịch sử và vận dụng kinh nghiệm về những lý do đưa đến sự tiêu diệt của các chế độ độc tài - quân chủ, quân phiệt, gia đình hay cá nhân. 

Để bảo vệ chế độ độc quyền đảng trị, đảng cộng sản đã đúc kết và tiến hành 2 bước song hành sau khi họ cướp được chính quyền (bằng cách lừa gạt và mê hoặc dân chúng qua bánh vẽ công bằng xã hội, từ người làm công đột biến thành người chủ (tập thể), làm theo sức lực hưởng theo nhu cầu - không làm mà vẫn được quyền hưởng): 

1. Diệt cỏ: tiêu diệt tận gốc thành phần trí thức tự do phi cộng sản.

2. Cấy trồng cỏ mới (hồng - cộng sản): tuyên truyền tẩy não thế hệ trẻ, biến chúng thành lực lượng hồng vệ binh tuyệt đối trung thành và mù quáng bảo vệ một lãnh tụ duy nhất là bọn chóp bu của đảng và thần thánh hóa cá nhân lãnh đạo (Lenine tại Nga, Mao tại Tàu, Castro tại Cuba, Kim tại Bắc Hàn, Hồ tại Việt Nam).

Những gì đã xảy ra tại Nga, Tàu Cuba, Bắc Hàn và cụ thể tại Việt Nam đã chứng minh chính sách tàn độc này.

Đảng cộng sản Việt Nam đã lập tức triệt hại tuyệt đại đa số người trí thức sống tại miền Bắc sau năm 1954, bằng hành động đầy ải bỏ tù khổ sai. Để tiêu diệt tận gốc ba đời mầm móng đối lập, đảng cộng sản VN đã dùng nhiều hình thức gian độc. Tàn ác nhất là hành động chiêu dụ để phát hiện và tiêu diệt như cách dùng phân bón để cỏ mọc và sau đó dùng thuốc diệt cỏ giết tận gốc, đó chính là phong trào “Nhân Văn Giai Phẩm” nhằm tiêu diệt toàn bộ trí thức miền Bắc, phong trào “Cải Cách Ruộng Đất” nhằm cướp của và tiêu diệt những người kinh doanh tư sản.

Suy nghĩ của toàn dân bị kiểm soát hoàn toàn qua việc tiêu hủy toàn bộ sách vở sử liệu và văn hóa cũ và thay vào đó là sách vở tài liệu về chủ nghĩa cộng sản. Hoạt động văn hóa nghệ thuật bị đảng cộng sản kiểm soát hoàn toàn và tuyệt đối theo định hướng của đảng cộng sản qua Ban tuyên vận đầy quyền lực. Vô nhân đạo nhất là hành động tách rời các em nhỏ khỏi sự dạy bảo của gia đình và định hướng tuyên truyền tẩy não các em thành người tai mắt chỉ điểm của đảng với ngay cả cha mẹ và những người thân của mình. Kết quả là đảng cộng sản đã hoàn toàn kiểm soát suy nghĩ và hành động của hầu như toàn bộ người dân miền Bắc, đến mức độ người dân miền Bắc đã trở thành cái máy và công cụ “người”. Hầu như toàn dân miền Bắc bị đảng cộng sản tẩy não hoàn toàn và suy nghĩ theo quán tính rằng người dân miền Nam bị bóc lột tận xương tủy và đời sống cơ cực và nghèo khổ đến mức độ không có chén đũa để ăn phải dùng vỏ dừa làm chén, phải ăn ngủ trong cảnh màn trời chiếu đất nhà không mái che, không có áo quần lành lặn để mặc mà phải đóng khố như trong truyện cổ tích Việt Nam: Trần Minh khố chuối.

Kết quả của chính sách ngu dân là chế độ cộng sản không ngừng mở rộng từ Nga sang nhiều nước, và tưởng chừng trong thời gian không lâu cả thế giới sẽ trở thành thế giới cộng sản - quốc tế cộng sản - do Nga và Tàu lãnh đạo, và Việt Nam là “phó tướng tay sai” trung thành của hai đảng cộng sản Nga, Tàu, có nhiệm vụ đưa dân Việt làm con thiêu thân cho đàn anh Nga-Tàu.

Những tưởng chế độ cộng sản là vô địch và sớm nhuộm đỏ toàn cầu trước khi thế kỷ 20 chấm dứt. Họ nắm trong tay không những bộ não của dân, bao tử của dân mà cả toàn bộ vũ khí dũng mãnh, với một lực lượng hàng trăm ngàn đảng viên công an nổi chìm đầy dẫy, cài đặt tận hang cùng ngõ hẻm sẵn sàng đến từng tổ dân phố khoảng chục gia đình, tiêu diệt trong máu lạnh và trong trứng nước những ai dám lên tiếng trái chiều với đảng. Nhưng thực tế những gì đã xảy ra trong những năm cuối cùng của thế kỷ 20 chính ngay tại cái nôi của chế độ độc tài cộng sản: đất nước Nga của Lenine và các nước Đông Âu hùng mạnh cụ thể là tại một nữa phía đông nước Đức, lại nói lên điều ngược lại: chủ nghĩa cộng sản bị phá sản, chủ nghĩa cộng sản nhanh chóng tự hủy tự diệt.

Chế độ cộng sản với sức mạnh vũ khí vô địch, với lực lượng đảng viên nòng cốt cả trăm triệu nhân mạng, vững chắc như tảng băng khổng lồ đột nhiên tan chảy trong tích tắc trong khi chưa có một lực lượng chính trị chống đối chính thức nào hiện diện tại những nước này. Thế lực hay tổ chức nào đã giúp tạo nên hiện tượng đột biến khiến chế độ sắt máu và tàn bạo nhất trong lịch sử của nhân loại phải tự hoại tại Nga và lôi theo một loạt các nước cộng sản độc tài chuyên chế đàn em tại Đông Âu.

Tôn giáo dấn thân cứu nước

Từ khi chế độ cộng sản hiện diện trên thế giới, bắt đầu từ nước Nga, sau thế chiến thứ nhì lan nhanh đến các nước Đông Âu và Bắc Á (Mông Cổ, Tàu, Triều Tiên, Việt Nam), đã có một vài cuộc nổi dậy chống lại đảng và nhà nước cộng sản. 

Năm 1956 tại Hungary có cuộc nổi dậy trên khắp nước chống lại đảng cộng sản và nhà nước Hungary. Cuộc nổi dậy đã nhanh chóng bị cộng sản Nga đưa bộ đội và xe tăng sang tiêu diệt không nương tay. 




Năm 1980, phong trào Công nhân Công đoàn Độc lập Đoàn kết (Solidarnosc/Solidarity) do ông Lech Walesa, công nhân điện tại nhà máy đóng tàu Gdansk Ba Lan, lãnh đạo đã đứng lên chống lại đảng cộng sản Ba Lan đòi tự do dân chủ. Sau một thời gian ngắn hòa hoãn, đảng cộng sản Ba Lan thừa lệnh đảng cộng sản Nga đã nhanh chóng tiến hành đàn áp và tiêu diệt công đoàn Đoàn kết Solidarity tại Ba Lan. Đức Giáo Hoàng John Paul II người gốc Ba Lan đã công khai lên tiếng chống cộng sản và đứng về phía người dân Ba Lan. Ngài sẵn sàng về nước cùng dân Ba Lan đấu tranh giành lại quyền tự do dân chủ tiêu diệt chế độ cộng sản vô nhân đạo, vô thần dù cho có bị giết chết.

Kết cuộc với truyền thống đạo giáo lâu đời của Nga và các nước Đông Âu, người các nước cộng sản Nga, Đức, Hungary, Tiệp, Ba Lan, Bulgari đã dùng đạo giáo tạo nên chất xúc tác thúc đẩy nhanh chóng tiến trình tự diệt của chế độ phi nhân cộng sản.


Sự dấn thân của những vị lãnh đạo tôn giáo không chỉ xảy ra tại các nước bên trời Tây. Tại Việt Nam, lịch sử đã ghi nhận tôn giáo truyền thống là Phật Giáo cũng đã thường xuyên nhập thế cứu giúp dân, giải phóng, giành độc lập tự do cho đất nước trước nạn ngoại xâm và các chế độ hôn quân bạo chúa. 

Thời nhà Lý có Thiền Sư Vạn Hạnh, đã đứng ra lật đổ vua Lê Long Đỉnh hoang dâm vô đạo dựng nên triều đại nhà Lý.

Thời triều đại nhà Trần có vua Trần Nhân Tông, tuy đã xuất gia đi tu nhưng khi đất nước đứng trước họa xâm lăng của quân Tàu - Nguyên đã hoàn tục lãnh đạo toàn dân đánh bại quân xâm lược Tàu.

Rút kinh nghiệm từ sự sụp đổ tại các nước cộng sản đàn anh Nga và Đông Âu, đảng cộng sản Việt Nam đã tiến hành quỉ kế vô cùng thâm độc là: hoặc thẳng tay tiêu diệt (đạo Hòa Hảo, đạo Cao Đài và các giáo phái nhỏ), hoặc thâm nhập và lũng đoạn các tôn giáo lớn có uy tín, đặc biệt Phật Giáo, một đạo giáo với đại đa số người dân Việt tôn sùng và hòa cùng hai đạo khác là Đạo Lão và Đạo Khổng. Vì hệ thống kiểm soát tăng ni xuất gia tu học không được qui củ và có hệ thống để từ đó cộng sản đã dễ dàng đưa cán bộ đảng viên giả làm nhà sư trà trộn trong hàng giáo phẩm tăng ni. 

Trong cuộc chiến quốc cộng 1962-1975 tại miền Nam Việt Nam, nhiều cán bộ, bộ đội cộng sản nằm vùng đã đội lớp tăng ni hoạt động vừa bạo động (khủng bố bom mìn súng đạn) vừa phá rối chính trị chống lại chính quyền miền Nam tạo điều kiện cho cộng sản chiếm toàn bộ miền Nam. Cụ thể phong trào tăng ni xuống đường chống chính quyền đòi hòa bình trong khi cả miền Nam đang bị Việt cộng miền Bắc đội lớp Mặt trận Giải phóng miền Nam gây chiến và nhuộm đỏ!

Tăng ni biểu tình mang bàn thờ xuống đường, lãnh đạo phật giáo chống chính quyền VNCH đòi thống nhất với cộng sản Thích Trí Quang, cảnh sư tăng trẻ đi biểu tình (ngày) hoạt động kinh Mac Mao Hồ (đêm)

“Ni cô” Huỳnh Liên nổi tiếng cả miền Nam vì xuống đường chống chính phủ VNCH đòi thống nhất XHCN, sau 1975 tiếp tục làm ni cô kèm chức vụ: Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt Trận Tổ Quốc TP, Ủy viên ủy Ban Trung ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, đại biểu quốc hội của đảng cộng sản nước CHXHCN VN

Đa số nhà tu hành Phật Giáo tại Việt Nam trong những thập niên từ 1975 đến nay không còn thuần túy là Phật Giáo chính thống phi cộng sản mà là Phật giáo quốc doanh, Phật giáo định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa thờ Hồ Chí Minh ngang hàng với Phật Thích Ca trong chùa. Những vị sư Phật Giáo chính thống chuyên tu bị đuổi khỏi chùa, bị bắt tù khổ sai, bị cô lập, bị quản chế, bị khủng bố, thậm chí chùa chiền của các thầy đang trụ trì nhưng hoạt động độc lập không chịu sự quản lý của giáo hội Phật Giáo quốc doanh do đảng CSVN lập và lãnh đạo thì bị cô lập, cướp đất (cưỡng chế) và bị đập phá. Thí dụ vụ cưỡng chiếm và đập phá thành bình địa chùa Liên Trì tại Thủ Thiêm mới đây vào ngày 08/09/2016.

Toàn cảnh chùa Liên Trì trước và sau khi bị đảng cộng sản Việt Nam cưỡng chiếm và san bằng ngà 08/09/2016

Phật giáo thời Xã Hội Chủ Nghĩa (cộng sản): thờ Hồ Chí Minh, thờ chủ nghĩa tam vô: vô gia đình vô tổ quốc vô tôn giáo

Với hiện tình của thời mạt pháp của Đạo Phật tại Việt Nam, người dân Việt không thể trông chờ sự xuất hiện của những vị thiền sư, cao tăng lãnh đạo dẫn dắt dân Việt đưa đất nước thoát khỏi ách cộng sản.

Người dân cả nước thuộc tất cả tín ngưỡng đang đặt rất nhiều hy vọng vào sự lãnh đạo của các vị linh mục Thiên Chúc Giáo kết hợp cùng chư tăng ni Phật giáo độc lập và các tôn giáo khác như Cao Đài, Hòa Hảo… trong cuộc đấu tranh chống lại đảng cộng sản vô thần đang cai trị rất độc đoán và hà khắc toàn dân Việt Nam từ Bắc vô Nam.

Với hệ thống kiểm soát chặt chẽ việc đào tạo các linh mục và sự đoàn kết và quyết tâm của giáo dân, toàn dân Việt Nam đang đặt toàn bộ niềm hy vọng về tương lai thoát ách cộng sản và họa diệt vong vào sư dấn thân nhập thế của các vị Linh mục, lãnh đạo tinh thần của giáo dân. 

Trong thời gian qua, tập đoàn sắt thép Formosa tại Vũng Áng Hà Tĩnh cấu kết với bọn gian quan cộng sản từ Hà Nội đến địa phương bí mật liên tục đổ ra biển vùng Vũng Áng hằng ngàn tấn hóa chất vô cùng độc hại bí mật mang vô Vũng Áng dưới bình phong hóa chất sử dụng cho nhà máy luyện thép, tiêu diệt sự sống của tất cả loài thủy sản dọc theo 4 tỉnh miền Trung. Đảng cộng sản từ nhân vật có quyền hành cao nhất nước là đảng trưởng (tổng bí thư) Nguyễn Phú Trọng đến các nhân vật phó tướng của đảng cộng sản như Quang, Phúc, Ngân, họ không màng gì đến sự an nguy và sinh mạng của cả chục triệu người dân sống dọc theo ven biển 4 tỉnh miền Trung đang trực tiếp bị nhiễm các loại hóa chất cực độc và người dân cả nước gián tiếp bị nhiễm độc do hành động bao che tác trách và vô nhân đạo của toàn bộ quan chức lãnh đạo từ trung ương đến địa phương, khi họ dõng dạc tuyên bố rằng không có vụ Formosa thải chất độc và tất cả hải sản đánh bắt đều an toàn để ăn. Mãi tới khi bọn lãnh đạo Formosa chính thức nhận tội sát nhân, sau đến 4 tháng từ khi người dân khám phá hiện tượng cá chết đầy biển.

Quan chức cộng sản từ trung ương đến địa phương lừa gạt dân: ăn cá tắm biển, hành động bao che cho Formosa của tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng, và 4 tháng sau Formosa nhận tội đã xả ra biển hàng ngàn tấn hóa chất.

Giáo hội Thiên Chúa Giáo trong thời gian qua đã dấn thân cùng bà con giáo dân và lương dân đấu tranh kiên cường và không khoan nhượng với bọn cường quyền đang làm tay sai bảo vệ cho bọn sát nhân Formosa. 

Như Phật giáo Việt Nam vào những thế kỷ trước, thời Lý Trần, Giáo hội Thiên Chúa Giáo của thế kỷ 21 đang dấn thân nhập thế, bảo vệ dân chúng cả Lương và giáo. 

Hơn 10000 dân vùng Hà Tĩnh biểu tình trước cổng nhà máy Formosa dưới sự lãnh đạo của Linh Mục Đặng Hữu Nam

< iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="360" src="https://www.youtube.com/embed/gMF7Djcgs0k" width="640" style="border-width: 0px; border-style: initial; padding: 0px; vertical-align: baseline; max-width: 99%;">< /iframe> 

Toàn dân Việt Nam thuộc bất kỳ tín ngưỡng hay tôn giáo khác nhau, hãy cùng nhau nhiệt tình ủng hộ hành động yêu nước thương dân của các vị Linh Mục Thiên Chúa Giáo. 

Toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước, tất cả chúng ta, một lòng ủng hộ cả tinh thần lẫn vật chất cho cuộc đấu tranh đòi bồi thường thiệt hại, chống lại và tống cổ bọn sát nhân Formosa ra khỏi Vũng Áng, Hà Tĩnh - Nghệ An; đưa toàn bộ ban lãnh đạo Formosa ra tòa án hình sự xét xử tội cố ý giết người hàng loạt qua việc cố tình đổ xuống biển hàng ngàn tấn chất thải hóa chất cực độc; và đưa toàn bộ ban lãnh đạo đảng cộng sản ra tòa án nhân dân về tội cấu kết với ngoại bang gây thảm họa mội trường sống của toàn dân, mang đến họa diệt vong của dân tộc, cố ý lừa dối người dân là biển và các loại hải sản an toàn, trong khi toàn 4 tỉnh miền Trung bị Formosa đầu độc trầm trọng, để nhận tiền đút lót 500 triệu đôla của tập đoàn Formosa.

Ngày 08/10/2016



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Mỹ cho VC chiến hạm [26.05.2017 19:14]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tàu Lạ (TQ) cố tình đâm Chìm Tàu Cá VN Ngư Dân 1 Chết, 1 Bị Thương [Đã đọc: 8272 lần]
Cách rải cờ và truyền đơn không bị phát giác, tự chế khinh khi cầu [Đã đọc: 8194 lần]
Tình sử của Tân Tổng thống Pháp: chuyện bây giờ mới kể [Đã đọc: 7807 lần]
Đừng mua hàng made in China do tù nhân khổ sai làm: Khách hàng Mỹ tìm thấy thư kêu cứu bằng tiếng Trung trong túi xách [Đã đọc: 6723 lần]
30/4: Hứa hẹn ngày ấy và bây giờ [Đã đọc: 6209 lần]
Bàn về hoạt động tình báo của Trung Cộng tại Việt Nam [Đã đọc: 5005 lần]
Học đạo đức bác Hồ dân Việt thời CS chơi bẩn nhau! [Đã đọc: 4916 lần]
CS đàn áp giáo dân Nghệ An: Chuyện gì xảy ra ở một giáo xứ? [Đã đọc: 4692 lần]
Vụ án gần 300 người liên quan và cái chết của phó chủ tịch huyện CS đột quỵ [Đã đọc: 4467 lần]
Lực lượng hỏa tiển quốc phòng của CSVN [Đã đọc: 4419 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.