Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Tám 2017
T2T3T4T5T6T7CN
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 9
 Lượt truy cập: 8706565

 
Bản sắc Việt 21.08.2017 08:43
Khi dân ngu tôn thờ thần tượng
02.08.2017 07:49

Chưa có nước nào trên thế giới này lại tôn sùng thần tượng như 2 nước CS Bắc Triều Tiên và Việt Nam

Cánh Dù lộng gió (Danlambao) - Cứ cho là ông Hồ có công với CSVN đi nhưng có cần phải đưa lên hàng thần thánh như Phật không? Mình mang ơn và tôn thờ thì đã đành, đàng này còn bắt người khác phải mang ơn và tôn thờ giống như mình thì thật là quá đáng.

Bắc Triều Tiên họ còn có cái hãnh diện là chủ tịch Kim Nhật Thành của họ là người đem chủ nghĩa CS cho Bắc Hàn, tuy nhận súng đạn của phía Trung Quốc nhưng họ không quá lệ thuộc vào Trung Quốc và giữ nguyên tắc độc lập của họ, CSVN thì trái lại hầu như lệ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc, bảo sao nghe vậy, có bắn chìm tàu hay bắn rớt máy bay thậm chí chiếm đất liền, biển đảo cũng vẫn cắn răng chịu đựng còn cho rằng phía Trung Quốc yêu nên cho roi cho vọt. Ngay từ đầu HCM đã nhận được lệnh của Mẫu Quốc tìm đủ mọi cách để đứa con hoang là CSVN trở về với đất mẹ nên việc đầu tiên là xin viện trợ vũ khí, đạn dược, quân trang, quân dụng và lương thực của phía CS quốc tế đứng đầu là 2 nước Liên Sô và Trung Quốc, sau đó bắt đầu nhận chỉ thị từ phía quốc tế CS đánh địa chủ, cải cách văn hóa, đạp đổ đám nhân văn giai phẩm. Phát động kháng chiến chống Pháp dấy lên trận Điện Biên Phủ, mời các cố vấn quân sự của Trung Quốc qua hướng dẫn chỉ đạo cho trận chiến.

Khi đã thật sự hàm ơn phía Trung Quốc sâu đậm thì HCM đã trả ơn phía Trung Quốc đầu tiên là 2 hòn đảo chim ỉa là Hoàng Trường Sa là chủ quyền của chính phủ VNCH trước đây. Đã có lần yêu cầu phía Trung Quốc đem quân vào miền Bắc với khẩu hiệu chống Mỹ cứu nước. Vì thế xem như HCM có công cõng rắn cắn gà nhà.

Hiện nay trong nước CSVN phát động thi đua, chỗ nào cũng có khẩu hiệu: "Học tập theo phong cách HCM", nhất là những cơ quan hay văn phòng. Chúng ta hãy phân tích thử coi HCM có gì để CSVN phải học tập theo phong cách và đạo đức HCM.

- HCM là một tên Tàu nòi, nghe và làm theo lệnh của Trung Quốc, tam vô, vô thần, vô gia đình, vô sản chưa kể đến vô tổ quốc, vì HCM sống nhờ ở miền Bắc VN cho tới khi về đoàn tụ với các lão tiền bối của hắn là Maclemao.

- Thủ tiêu và chỉ điểm cho Pháp bắt hết những nhà yêu nước cùng làm việc với mình.

- Nhận lệnh từ quốc tế CS giết người dân vô tội trong vụ CCRĐ.

- Chôm thơ của một tác giả khác trong tù làm thơ của mình.

- Tự viết truyện để kể tốt về mình với bút hiệu khác.

- Ngủ với phụ nữ có con rồi sai người giết chết.

- Vô trách nhiệm trao con cho người khác nuôi giống loài chim Tu Hú.

- Gặp các bé gái là sáp vào chõ cái miệng hôi thuốc lá hôn hít các cháu.

- HCM dám to gan giao biển đảo của nước khác cho phía Trung Quốc với công hàm của Phạm Văn Đồng.

- Luôn luôn có ý đồ cướp miền Nam với mỹ từ thống nhất 2 miền Nam Bắc để giao cho Trung Quốc sau này.

- Ra lệnh vi phạm hiệp định ngưng bắn bằng bài thơ tết Mậu Thân 1968.

Đó là một số điểm về lối sống đạo đức và phong cách HCM mà bây giờ đảng CSVN treo những khẩu hiệu ở những nơi công cộng

Đảng CSVN giờ đã học tập đúng theo đạo đức và phong cách HCM như: giết người không gớm tay, cái gì tốt thì nhận là công của mình, xấu thì đổ thừa người khác, cán bộ cấp cao cho tới cấp dưới đều ăn chơi sa đọa, tham nhũng tràn lan từ trên xuống dưới, ném đá giấu tay cho côn an giả dạng côn đồ đàn áp người yêu nước, biến hóa khôn lường, biến không thành có tội, biến tội thành vô tội khi phong có bì dầy cộm, giết người trong các đồn côn an không gớm tay rồi tráo trở làm lệch hồ sơ pháp y, tiếp tay với giang hồ để ăn chia tiền móc túi hay trộm cướp bằng cách bắt cóc bỏ đĩa, bảo kê cho các nhà chứa gái để kiếm tiền hàng tháng, từ trên xuống dưới lắm vợ nhiều con, cướp đất đai nhà cửa trắng trợn của người dân bán lại cho ngoại quốc lấy tiền bỏ túi, bắt những nhà hoạt động yêu nước như món hàng trao đổi với quốc tế, rút ruột công quỹ, vay nợ các ngân hàng ngoại quốc về nhét cho đầy túi, kiếm cách rửa tiền và mua nhà cửa, gởi con cái qua du học trong các nước tư bản, cúi đầu nhận giặc làm cha, bán tài nguyên biển đảo, đất liền cho giặc.

Như thế CSVN đã học tập xuất sắc tấm gương đạo đức và phong cách của HCM và còn vượt bực theo kiểu con hơn cha thì nhà có phúc, HCM đâu giàu nứt khố đổ vách như bọn cán bộ CSVN bây giờ. Vậy là đảng CSVN đã vượt chỉ tiêu khi học tập tấm gương đạo đức và phong cách HCM.

Ngày 02/07/2017


Mặt trái thần tượng Hồ chí Minh. 

Nguyễn Tường Bá



Nếu trước đây Mặt Thật Hồ Chí Minh cũng như Mặt Thật Stalin chỉ được phơi bầy khi chế độ toàn trị sụp đổ; nhưng ngày nay với sự tiến bộ truyền thông và tự do, người Việt Hải Ngoại có thể lật Mặt Trái Thần Tượng Hồ Chí Minh góp phần hữu hiệu cần thiết khai tử chế độ Cộng Sản Việt. (1) 


Hồ Chí Minh không thông minh mà chỉ ranh vặt. 

Hồ Chí Minh lanh trí như gập vũng nước thì không đi lên lề mà bước ngay vũng nước để được quay phim tuyên truyền;dùng bao thuốc nội hóa bình dân nhưng trong đựng thuốc ngoại quốc sang như hồi năm 1945-1946 (2). Nhưng lanh trí mà không phải là thông minh vì:

Hồ mù quáng theo chủ nghiã Mác trong khi hầu hết các nhà cách mạng khác né tránh như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Thái Học v. v... đến Tự Lực Văn Đoàn;ngày nay bậc thức giả thế giới, ít nhất từ thập niên 1960-1970, đều rõ chủ nghiã Mác sai lầm từ bản chất (3) ;ngay tại Việt Nam bây giờ tất cả các tư tưởng gia như Hà Sĩ Phu, Nguyễn Thanh Giang, Trần Khuê, Hoàng Minh Chính v. v... đều lên tiếng như vậy. 

Điều đáng trách là Hồ đã tin chủ nghiã Mác một cách không suy xét đến mức coi chủ nghiã này như " quyển sách ước muốn gì được nấy" làm học giả Hoàng Văn Chí phải ngạc nhiên về sự phi lý trí, phản khoa học của Hồ. (4) ;Hồ u mê coi Stalin Mao Trạch Đông như hai người "không bao giờ có thể sai lầm được" trong khi hai lãnh tụ này đã có nhiều sai lầm khủng khiếp. Trớ trêu vì Stalin lại nghi ngờ Hồ đến mức cho người trộm lại ký tặng của Stalin cho Hồ (5), ngược lại Stalin kính phục Tito mặc dầu Tito chủ trương trung lập chống Stalin. Khrushchev, cựu tổng bí thư Nga Xô từ 1953 đã tả Hồ như một thuộc cấp và tín đồ trung thành mù quáng với Stalin (5) 

Dương Thu Hương coi "chiến tranh chống Mỹ cứu nước" là chiến tranh ngu xuẩn nhất lịch sử dân tộc. Hồ, người chủ xướng và cổ võ chiến tranh đó dĩ nhiên cũng ngu xuẩn. Trong ba nước chia đôi Đức Hàn Việt chỉ có Việt chịu nhiều thập niên chiến tranh và hy sinh ít nhất ba thế hệ. Tưởng nên ghi rằng Hồ đã được Thủ Tướng Nehru chỉ dẫn khuyên bảo tại Hôi Nghị Trung Lập Banduung 1956 rằng đừng dại dính vào cuộc chiến giữa hai khối cường quốc đều có bom nguyên tử nên họ không trực tiếp đánh nhau mà để cho các đàn em đánh nhau. Thật ra chỉ có dân Việt thiệt hại còn Hồ và CSVN đã nhờ chiến tranh củng cố quyền lực và hưởng danh lợi:Hồ ngu nhưng không dại, đăc tính của kẻ khôn vặt. 

Thông minh được đo bằng hệ số IQ mà ở Hoa Kỳ ngày nay đã đo được IQ của tất cả các tổng thống dù đã chết. Một ngày gần, người Việt Hải Ngoại cũng sẽ đo được IQ của Hồ (6), IQ của Hồ sẽ không hơn trung bình vì:

J. H. Roy, nhà cộng sản Ấn, đồng môn xuất sắc của Hồ từ 1924 tại Moscou tiết lộ rằng Hồ học không xuất sắc, yếu kém mọi môn thậm chí đến nỗi không biết cả lập luận. Đó là các khuyết điểm của người không trông xa nhìn rộng, ranh vặt chứ không sáng suốt thông minh. 

Tại Banduung 1956, Hồ đã láu táu ôm hôn vợ Tổng Thống Nam Dương Shukarno, xứ Hồi Giáo, khiến cho cả nước phẫn nộ và Hồ chỉ được lòng một người tài xế lái xe thế mà CSVN vẫn ca tụng thành tích Nam Dương của Hồ. 

Hồ không biết Toán Trung Học và rất lơ mơ các vấn đề khoa học. Hồ có tiểu sảo lấy lòng giới bình dân như tài xế ở Nam Dương, các quân nhân Hoa Kỳ O. S. S. năm 1944-1945 ở Việt Nam;nhưng các trí thức như Nehru, Chu Ân Lai, JH Roy, Hoàng văn Chí, Bác sĩ Lý (BS riêng của Mao Trạch Đông), Khrushchev, Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường v. v... thì không ai phục trí tuệ của Hồ, một người có trình độ trí tuệ coi Stalin Mao Trạch Đông là kim chỉ nam. 

" Ông thầy vĩ đại" thực chất chỉ là một người ranh vặt, láu cá, thuộc và sao chép các câu nói của các vĩ nhân thế giới nhưng được các người trong nước coi như là của Hồ để dùng làm lá chắn, bùa hộ mệnh hay chân lý cho các ý kiến, lập luận có thể trái ý hay phật lòng giới quyền uy sinh sát. Điều này làm thôi chột mọi tư tưởng và môi trường cho gian dối bành trướng. 

Hồ là tấm gương cho sự gian dối, Hồ gian dối suốt đời và gian dối với chính mình: Hồ tự cho hay tưởng là mình hơn cả Hưng Đạo Vương, người chiến thắng quân Mông Cổ mà Hồ quên rằng Hồ chỉ là con cờ cái đuôi của Nga Tàu trong chiến tranh chống Mỹ. Noi gương Hồ, đảng CSVN đã sửa ngày chết, sửa chúc thư của Hồ và tột đỉnh của sự gian dối là đã bịa đặt ra cái " Tư tưởng Hồ Chí Minh "sau 22 năm khi Hồ đã chết (7) nó mung lung, muốn hiểu sao cũng được và có cũng như không mà chính Hồ đã phủ nhận rằng:" Tôi không có tư tưởng gì, mọi thứ do Ông Stalin Ông Mao Trạch Đông đã nghĩ ra". Khổ cho học sinh và đảng viên cả nước mất nhiều thời giờ công sức phải học một thứ vô ích như "tư tưởng Hồ Chí Minh" mà bên Nga bên Tàu đều vứt bỏ vài chục năm nay. 

Hồ Chí Minh không yêu nước

Yêu nước không thể theo định nghiã ngu dân của CSVN:" Yêu Đảng là yêu nước" hay "Yêu nước là yêu Đảng". Theo văn hóa Việt, yêu nước không thể tách rời với ý niệm thương dân như dân ta thường nói:" Yêu nước thương dân". 

Hồ không thương dân mà ngược lại còn ác với dân: Hồ đã giúp Không Quân Hoa Kỳ cắt đường tiếp tế Nam Bắc 1944-1945 khiến khoảng 2 triệu dân Bắc chết đói. Hồ đã chủ trương và cổ vũ chiến tranh để ủng hộ Nga Tàu và củng cố quyền lực gây tang thương nhất lich sử dân tộc, Hồ chỉ động lòng trắc ẩn khi già sắp chết và đã mất hết quyền muốn ngưng chiến nhưng thiếu can trường nên thành bù nhìn cho các đàn em chủ chiến. Ý muốn miễn thuế một lần cho dân mà suốt đời Hồ cũng không thực hiện được. 

Yêu nước phải đặt dân nước lên trên hết; ưu tiên của Hồ luôn luôn là đảng cộng Việt, cộng sản Nga Tàu hay chính bản thân mình. Người dân Việt với kinh nghiệm nửa thế kỷ dối trá của Hồ và CSVN phân biệt rõ "Hồ nói " khác với " Hồ nghĩ và làm". Chỉ có người ngoại quốc (kể cả vài chính khách) mới lầm Hồ là người yêu nước. Bởi vậy:

Hồ lúc trẻ xuất ngoại sang Pháp nạp đơn xin học trường thuộc điạ (nhưng không được nhận) (8) thì Hồ viết sách là xuất ngoại cứu nước. Bán nhà ái quốc Phan Bội Châu cho mật thám Pháp lấy 10 vạn đồng (9) thì nói là vì cách mạng. Dựa vào quân Hoa Kỳ để cướp chính quyền thì nói là chống Nhật, măc dầu lúc đó Nhật đã đầu hàng và chính phủ Trần Trọng Kim đã dành được độc lập;Hồ vẫn trơ trẽn tuyên ngôn độc lập lần nữa để sau đó nghênh đón quân đội viễn chinh Pháp đổ bộ Bắc Việt. Hồ hô hào đại đoàn kết nhưng cùng quân Pháp đánh tiêu diệt các chiến khu quốc gia (9). Hồ nói là chỉ theo một đảng là đảng Việt Nam nhưng lại chỉ phục vụ đảng CSVN và tiêu diệt tất cả các đảng khác. Nếu Hồ thương dân thì không đánh Trận Điện Biên thí quân không cần thiết vì không có nó quân Pháp cũng phải rút khi chiến tranh Cao Ly ngưng, Hoa Kỳ không tiếp tế cho Pháp nữa. 

Không có Hồ thì không có " chiến tranh chống Mỹ cứu nước" ngu xuẩn và tai hại nhất lịch sử dân tộc. 

Hồ Chí Minh nhờ Mỹ cướp được chính quyền

Đoạt chính quyền là điều quan trọng hàng đầu trong sinh hoạt chính trị và tối quan trọng đối với các nước Á Châu chậm tiến. Hồ đã cướp được chính quyền năm 1945 là nhờ quân đội Hoa Kỳ như sau:

Hồ Chí Minh là nhân viên số 19 của Sở Tình Báo Chiến Lược Quân Đội Hoa Kỳ Thế Chiến 2, O. S. S. (Tiền thân của CIA) vùng Nam Trung Hoa. Cơ quan O. S. S. ca ngợi sự đóng góp của Hồ về hai việc:cứu một viên phi công và cung cấp tin tức tình báo về quân đội Nhật. Thực ra viên phi công đã được dân thiểu số cưú và nuôi nhiều ngày, Hồ chỉ giúp đưa viên phi công về hậu cứ ở bên Trung Hoa. Ngược lại, quân Hoa Kỳ đã cung cấp cho Việt Minh 5 ngàn vũ khí, cho các quân nhân đến chiến khu huấn luyện cách xử dụng vũ khí, cố vấn và tháp tùng hành quân (về cả đến tận Hà nội). và quan trọng nhất là công khai xác nhận Hồ và bộ đội Việt Minh là người của quân đội Hoa Kỳ, Đồng Minh thắng trận. Trong khi Jean Sainteny, đại diện của Pháp De Gaulle chỉ xin mượn quân phục lính Mỹ để mặc thì bị từ chối, cấm đóan; các đảng quốc gia lưu vong bị O. S. S. kỳ thị vô căn cứ dữ dội (10) (11). 

Ở thời điểm tháng tám 1945; lực lượng Việt Minh được Hoa Kỳ xây dựng như trên là một lực lượng mạnh tuyệt đối về vật chất và nhất là về uy thế chính trị vì quân đội Pháp tại Đông Dương đã bị quân Nhật đảo chính bắt cầm tù, quân Nhật lại đã đầu hàng buộc phải nằm im chờ hồi hương; chính phủ Trần Trọng Kim chỉ có vài trăm lính khố xanh khố đỏ ở mỗi tỉnh, võ trang súng Mousqueton cổ hay súng hỏa mai. Bởi vậy, Nguyễn Xuân Chữ đại diện chính phủ đã từ chối đề nghị của quân Nhật dẹp loạn Việt Minh (12). Lực lượng Việt Minh cướp chính quyền ngày 19 tháng 8 năm 1945 rồi mới tìm Hồ Chí Minh đang lang thang ngơ ngác trong rừng nhiều ngày sau mới gập. 

Tưởng nên ghi: Việt Nam Quốc Dân Đảng do Lê Khang chỉ huy chỉ với vài khẩu súng săn mượn của Đồn Điền Đỗ Đình Đạo cũng cướp được chính quyền tỉnh Vĩnh Yên sau khi không thuyết phục được Trương Tử Anh, lãnh tụ chung của các đảng quốc gia, đã dè dặt không muốn cướp chính quyền Hà nội nhân ngày công chức biểu tình 19/8/1945 ngày mà Việt Minh ra tay. (13) (14)  

Nạn đói Ất Dậu (1944-1945)  

Nạn đói Ất Dậu đánh dấu sự can dự đầu tiên của Hồ Chí Minh vào chính trường Việt Nam

Nạn đói xẩy ra vì nhiều nguyên do:thực dân Pháp cùng quân Nhật tích trữ thóc gạo phòng chiến tranh;thực dân Pháp tăng thuế nông dân và bắt dân trồng đay cho nhu cầu bao cát quân Nhật. Thượng Thư Pham Quỳnh đã phản đối nhiều lần nhưng không kết quả. Bắc Kỳ, vùng Thái Bình Nam Định hạn hán. Các đường thủy bộ Nam Bắc bị phi cơ Hoa Kỳ oanh tạc dữ dội mà tướng Pháp Mordant điện tín xin Hoa Kỳ ngưng oanh tạc nhưng không kết quả. Chính phủ Trần Trọng Kim lên thay, lập quỹ cưú đói, lạc quyên tiềnvà nhất là tìm cách chở gạo từ trong Nam ra vì gạo chỉ bằng giá 1/ 60 gạo ngoài Bắc, gạo Nam rẻ đến mức xe lửa dùng thóc đốt thay than đá. Tuy nhiên nỗ lực của chính phủ không thành công vì Hoa Kỳ oanh tạc quá mạnh, đường Nam Bắc bị cắt hoàn toàn, phái đoàn cứu đói do Bác Sĩ Bộ Trưởng Y Tế và Cứu Đói Vũ Ngọc Anh vào ngày 23 tháng 7 năm 1945 bị oanh tạc, trong số nạn nhân chết có Bác Sĩ Vũ Ngọc Anh (15). Có thể nói nếu chở được gạo ra Bắc thì dân nghèo ngoài Bắc không chết vì tính chung cả nước thì Việt Nam năm Ất Dậu không thiếu gạo. 

Tưởng nên ghi rằng tờ truyền đơn, bằng Việt và Pháp, do không quân Hoa Kỳ giải xuống do đóng góp của Hồ Chí Minh. Khi Hồ lên nắm quyền thì Hồ tịch thu quỹ này (15) và dùng tiền đó hối lộ các tướng Tàu sang giải giới quân Nhật. 

Nước Nhật bị hai quả bom nguyên tử chết khoảng 200. 000 người, nhưng năm nào Nhật cũng tưởng niệm long trọng. Ở Hà nội năm 1945 cũng có một đài tưởng niệm nạn nhân Ất Dậu (16), nhưng Hồ lên thì không còn nữa. 
 
Chiến Tranh Việt Nam (1954-1975) 

Nhìn từ khía cạnh Quốc Tế Công Pháp, như Richard Nixon trong cuốn " Không Còn Những Vụ Việt Nam Nữa" (No More Vietnams), đó là chiến tranh xâm lăng do CSVN tấn công Việt Nam Cộng Hòa với đầy chứng cớ do các biến cố tháng tư 1975 và sau đó như: xe tăng Nga Xô đâm xập cổng Dinh Độc Lập, quân cán chính Niềm Nam đi tù cải tạo tập trung, hàng triệu người vượt biển với khoảng 600, 000 người chết v. v... (9) 

Nhưng chúng ta không thể đồng ý với Nixon rằng Hoa Kỳ không thua về quân sự tại Việt Nam. Đành rằng sức mạnh quân sự Hoa Kỳ vô địch, nhưng tại chiến trường Việt Nam, quân đó đã phải rút khỏi Nam Việt Nam trong khi quân Cộng Việt không phải rút và các đường tiếp tế không bị không kích để đổi lại Hoa Kỳ mang về khoảng 200 tù binh, theo Hiệp Định Paris 1973 mà chính Hoa Kỳ ký kết xác nhận. Bỏ lại bạn đồng minh Cộng Hòa Việt Nam chịu trận không làm cho Hoa Kỳ không thua trận. 

Có nhiều nguyên nhân ảnh hưởng đến sự thất trận của Hoa Kỳ như:Phong trào phản chiến, giới truyền thông, quốc hội Hoa Kỳ giảm viện trợ trong khi Nga Xô tăng gia viện trợ, tham nhũng của lãnh đạo Nam Việt Nam, sai lầm của Nguyễn văn Thiệu ra lệnh rút khỏi Vùng 1 và 2 v. v.. Nhưng hai nguyên nhân chính, cốt lõi và sâu xa là:

Thứ nhất, Hoa Kỳ tệ hơn là không biết địch mà đã hiểu sai bản chất Hồ Chí Minh (và đàn em) từ đó đánh giá sai sức chiến đấu của địch

Thứ hai, lỗi lầm cơ bản của toàn bộ chính sách Việt Nam của Hoa Kỳ, lỗi lầm ấy là chưa bao giờ Hoa Kỳ là người bạn thật sự cuả quảng đại nhân dân Việt Nam yêu chuộng tự do. Hoa Kỳ đến Việt Nam vì những quyền lợi chiến lược nhất thời, rồi bỏ Việt Nam khi bài toán chiến lược đã đổi thay (với thế liên minh khách quan với Bắc Kinh, với tiến bộ kỹ thuật võ khí...) (Vương văn Bắc, " Diễn Đàn Người Việt"Paris 6, 1985. "Suy Tư" trang 16 Paris 2003). Nói cách khác, khát vọng Dân Chủ Tự Do mà Phan Bội Châu ao ước trong cuốn Cao Đẳng Quốc Dân, 1927 (17) cho người Việt được hưởng quyền lợi và trách nhiệm một công dân khiến cho Việt Nam có thể hưng thịnh, khát vọng này cho đến nay vẫn chưa đạt. 

Bởi thế, người ta thấy:

Thoạt đầu Hoa Kỳ giúp Hồ nắm quyền năm 1945, một lợi thế lớn khởi đầu và lợi thế này tiếp tục duy trì vì nhận định sai lầm của Hoa Kỳ về Hồ, tưởng Hồ như "Cha Già Dân Tộc" tựa George Washington. (After the Japanese surrendered, the Viet Minh began to take control of local offices, largely as the result of Ho Chi Minh growing reputation as the American-baked liberator of his country. This reputation was to endure as David Ross, a medic in the First Infantry, learned in Viet Nam he said:" We were told not to bad-mouth Ho Chi Minh, since the Vietnamese mistakenly thought he was the George Washington of their country because he had thrown out the French") (11 trang 47) (ghi chú: Việt Nam cũng như các nước Đông Nam Á Châu thoát ách thực dân nhờ quân Nhật dẹp thế lực quân sự thuộc điạ của các nước tây phương) 

Nhật Hoàng đã đầu hàng khi 800 phi cơ Hoa Kỳ dội bom mà không còn phi cơ Nhật nghênh chiến (chứ không phải vì 2 quả bom nguyên tử) vì nếu tiếp tục nữa thì dân Nhật chỉ chết uổng. Nhưng Hồ và các đàn em không đầu hàng khi bị dội bom dữ dội không phải vì Hồ anh hùng hơn Nhật Hoàng nhưng vì Hồ không thương dân, không yêu nước (coi Việt Nam chỉ là một phần Nga Tàu có tan nát cũng không thua), vả lại khi bom dữ dội thì Hồ ở Bắc Kinh, tránh bom dễ dàng. 

Chính sách " cái roi và củ cà rốt " của Lyndon Johnson và Richard Nixon không thành công với Hồ và đàn em (Oanh tạc Miền Bắc và 100 triệu xây dựng thunh lũng Mekong). Khác với lần oanh tạc quân Nhật, quân CSVN có các hỏa tiễn Nga nghênh chiến hữu máy bay B52. CSVN trả đuã bằng chiến tranh khủng bố:pháo kích vào thành phố, giết cả giáo viên... CSVN là nước duy nhất có binh chủng Đặc Công (nghiã là khủng bố) do một viên tướng chỉ huy. Không thương dân, đói, chết cũng đánh, đánh như điên đến mức Lê Đức Thọ bỏ luôn giải Hoà Bình Nobel. 

Nixon bắt đầu Việt Nam Hóa chiến tranh bằng hành quân Lam Sơn 719, (tháng 1/1971) làm thiệt hại quân ưu tú khi tiến sang Hạ Lào mà thiếu yểm trợ không lực điều mà quân Hoa Kỳ cũng không làm nổi. Điều tai hại nữa là Nixon hỗ trợ tham nhũng và tham quyền của Nguyễn văn Thiệu (khiến dân nản chí và Quốc Hội Hoa Kỳ ghét chê) :" Tôi biết Thiệu ti tiện và tham nhũng nhưng xử dụng Thiệu vì nhu cầu thực tế " (18) 

Từ 1965 đến 1973 có 10, 270, 000 dân tị nạn tại Nam Việt Nam, con số do toà Đại Sứ Hoa Kỳ cung cấp (19), đây mới là cuộc tị nạn lớn nhất lịch sử Việt và nó cũng chứng tỏ dân Việt ghét sợ cộng sản, chọn Tự Do. Nhưng họ không được võ trang không được tổ chức như dân Do Thái dân Palestine để sống còn, nhóm Hai Tập Hoà Hảo tự động võ trang đã bị Nguyễn văn Thiệu buộc phải giải giới ít tháng trước 30 /4/1975. 

Gia Tài Hồ Chí Minh

Thực trạng Việt Nam đã thành các tin giật gân kỳ dị trên truyền thông thế giới (nhưng đau thương căm phẫn cho người Việt) như:mức sống người dân thành hạng thấp nhất thế giới nhưng các lãnh tụ giầu sụ bạc tỷ. Tham nhũng cửa quyền khắp nơi, từ trên xuống nhưng trừng trị chỉ trình diễn với vài cắc ké ngớ ngẩn, tham nhũng là máu nuôi toàn đảng cho nên đòi dẹp tham nhũng bị trừng trị, đi tù. Thân xác phụ nữ trong nước bán cho đa số là cán bộ đảng viên, bên ngoài cho khắp Á Châu và Đông Âu, bất hợp pháp bằng cưới xin giả, công nhân giả, lừa gạt, cả trẻ vị thành niên 6 tuổi, 8 tuổi (Cao Miên), đấu giá trên màng lưới (Đài Loan, Nam Hàn). Không xây dựng mà còn ngăn cản tiến tới dân chủ tự do đến nỗi thua kém cả Cao Miên (Cao Miên có đa đảng và tự do báo chí). Đảng CSVN sợ mất điạ vị sợ tập hợp đến mức ngăn cấm các công tác cứu lụt của Hòa Thượng Quảng Độ trong nhiều vụ lụt. Bán ruộng nông dân nghèo làm sân golf cung phụng tư bản ngoại quốc. Nhượng biên giới lui lãnh hải cho Trung Cộng. 

Văn sĩ Dương Thu Hương nhận xét: ".. Tóm lại, những người do đảng cử ra đại đa số là họ tự bầu cho nhau, nhân dân không bầu họ, cho nên cái mặt họ trông tăm tối lắm, ăn nói thì nham nhở ngu độn, nói chung là câu nọ chửi bố câu kia, chẳng ra cái thể thống gì. Nó ngớ ngẩn đến mức độ tất cả những người dân Việt Nam, dù rằng người mù chữ đi nữa cũng xấu hổ vì vua chúa sao mà tối tăm ngu dốt đến thế (20). 

Thật sự đảng CSVN chỉ tăm tối ngu dốt khi tính việc nước việc dân, nhưng họ rất tinh khôn tàn ác khi tranh khi bảo vệ quyền lợi. Muốn hiểu họ, ta nên xem bản chất quyền lực CSVN, một thứ quyền lực không có sự kiểm soát kìm hãm và tham dự của người dân nên đã có hình dáng con hải quái " Léviathan " trong tư tưởng Hobbes. (3, Suy Tư Paris 2003, Bài " Luận Về Quyền Lực ") (21, Léviathan, Thomas Hobbes, 1651). Nhưng con hải quái CSVN có 2 đầu: Đầu Cộng Sản Hạ Cấp và Đầu Tư Bản Bệnh Hoạn. 


Đầu Cộng Sản Hạ Cấp. Đầu này do Hồ Chí Minh đem lại từ hơn 60 năm, "Hạ Cấp" vì là thứ Cộng Sản sao chép tồi tệ của Cộng Sản Nga, Công Sản Tàu, gượng ép trái với văn hóa Việt. Nó đã phát triển tràn lan đến mức thốt ra " Yêu nước là yêu đảng", câu nói phi lý nói lên một sự thật:tất cả quyền lực đều trong tay đảng CSVN

Đầu Tư Bản Bệnh Hoạn. Mới mọc ra lúc CSVN đổi mới (nhưng đã chậm nhiều chục năm). "Bệnh Hoạn " là vì chỉ thiểu số chức quyền cùng các thân nhân và tay em cấu kết bóc lột đè đầu toàn dân với các tệ nạn cửa quyền, tham nhũng, lừa bịp, sống xa hoa một cách vô ý thức trong khi quần chúng lao động tiếp tục ngụp lặn trong cảnh bùn lầy nước đọng của sự nghèo đói triền miên. Không có dân chủ, chỉ có vỏ dân chủ và cũng không tiến tới dân chủ, tự do, công lý và đạo lý. (22) 

Tiêu diệt Hải Quái CSVN khó vì nó có hai đầu, đầu cộng sản giữ vững quyền lực và đầu tư bản tham nhũng nuôi đầu cộng sản. Với sự suy tàn của Chủ Nghĩa Mác, tinh thần hay hay hệ thần kinh của Hải Quái CSVN là Thần Tượng Hồ Chí Minh. 

Mặc dầu, đúng như Dương Thu Hương nhận định:"Thần tượng chỉ là món ăn cho tuổi niên thiếu hoặc cho nhân loại thời ấu trĩ. Nước Đức đã từng có thần tượng là Hitler và thần tượng này đã dẫn nước Đức xuống vực thẳm của Đại Chiến 2. Một nửa nhân loại đã từng có thần tượng là Karl Marx và một nửa đó đã trả giá cho vị thần râu xồm. Sau những kinh nghiệm như vậy người ta hiểu rằng con người trưởng thành là con người không cần thần tượng. Thần tượng là món cháo thịt của thời niên thiếu " (Dương Thu Hương, 2005). Nhưng các đảng viên cộng sản, nhất là các cấp lãnh đạo, họ không phải là những người trưởng thành, họ là những " Đỗ Mười" tối tăm ấu trĩ suy tôn Hồ là thần tượng, thần linh giữ tinh thần mọi cấp trên dưới, theo hay chống đảng, cũ hay mới, ra khỏi đảng vẫn viện dẫn lời "Bác" làm căn cứ cho lập luận cho lý tưởng mặc dầu sự thực Hồ không như vậy. Bởi vậy CSVN bằng mọi gía bênh "Bác" còn hơn là thần hoàng. 

Võ khí hưũ hiệu đánh đổ thần tượng "Bác Hồ" là sự thật về Hồ Chí Minh. 

Đến nay CSVN vẫn tuyên truyền Hồ độc thân; mặc dầu có 2 người vợ chính thứcTăng Tuyết Minh, người Trung Hoa cưới vào tháng 10 năm 1929. Hôn Lễ linh đình, có cả vợ chồng Chu Ân Lai tham dự (Huang Zheng, Phó Viện Khoa Học Xã Hội, Quảng Tây, Trung Quốc) và Nguyễn Thị Minh Khai (Chị ruột vợ Võ Nguyên Giáp), cưới theo nghi thức Nga Xô vài năm sau đó tại Moscou (Sử gia William Duiker) và nhiều vợ không chính thức như Đỗ thị Lạc (Sử gia Trần Trọng Kim) Nông thị Xuân (Nhà văn Vũ Thư Hiên), các vợ hờ và nhân tình khác lên đến trên 10 người (theo ký giả Du Miên, nhà văn Vũ Trọng Khanh con của nhà văn Vũ Trọng Phụng). Có thể nói tổng quát là nơi nào cũng có vợ và tuổi nào cũng có gái (lúc ở với Nông thị Xuân, 25 tuổi thì Hồ 65). Hồ cũng có cả con nữa, không kể con gái, Hồ có ít nhất 2 con trai: Nguyễn Tất Trung (theo Vũ Thư Hiên) và Nông Đức Mạnh (theo Vũ Quốc Thúc). Tuy nhiên việc Hồ có nhiều vợ cũng không quan trọng lắm vì vua chúa hay Mao Trạch Đông chẳng nhiều thê thiếp là gì; cách đối xử với vợ, với phụ nữ nói chung mới thực sự quan trọng, mới biểu lộ bản chất người ta. Muốn rõ chúng ta hãy lấy các mẫu nhân vật trong Truyện Kiều của Thi Hào Nguyễn Du, những mẫu người xử tệ với phụ nữ để so cách xử sự của Hồ để hiểu bản chất của Hồ một cách chính xác vô tư. Hồ Chí Minh so với: 

Sở Khanh. Trong cuộc tình với cô Tàu Tăng Tuyết Minh, Hồ là Sở Khanh. Hồ đã mua chuộc người mẹ và người anh ruột, làm đám cưới linh đình có cả vợ chồng Chu Ân Lai tham dự rồ bỏ cô này sau vài năm và lấy Nguyễn thị Minh Khai ở Moscou. Hồ bạc tình đến mức vào năm 1991, cô Tuyết Minh thành bà lão 86 tuổi từ trần mà vẫn không được gập Hồ Chủ Tịch tuyệt đỉnh danh vọng. Cô này thủ tiết chờ chồng (Huang Zheng, Phó Viện Khoa Học Xã hội, Quảng Tây, Trung Quốc, 2004) 

Mã Giám Sinh. Lúc Hồ 65 mà hưởng lạc cô Nông thị Xuân 20 tuổi. Cưới cô Tuyết Minh nhưng khi gập cô Minh Khai trẻ hơn, Hồ bỏ cô Tuyết Minh. (Sử Gia william J. Duiker, Hồ Chí Minh, nxb Hyperion, New York, 2000), rồi ở Hongkong với một cô Tàu khác lúc bị bắt. Rồi cô Briere, cô Vera Vasiliera (Bủi Tin, Mặt Thật, nxb Saigon Press, Cali 1993). Thực ra ở đâu Hồ cũng có gái, nhiều gái kể cả ở chiến khu; có điều tình dục nhiều và bừa bãi như vậy không thể là " nét đẹp " -- như nhận định của Nhà Báo Bùi Tín (một nhà báo Việt tầm mức quốc tế đã đóng góp nhiều cho Tự Do, Dân Chủ và Sự Thật) mà là sự bẩn thỉu của một Mã Giám Sinh. 

Tú Bà. Hồ là môn sinh của Trùm Mật Vụ Trung Cộng Khang Sinh, một tay khét tiếng về xử dụng phụ nữ trong mưu toan chính trị và là người đã gài cô Giang Thanh cho Mao Trạch Đông. Các hình chụp trong Chiến Khu Việt Bắc 1944-1945 với các sĩ quan Mỹ có Hồ và cả một phụ nữ trẻ đẹp sáng sủa. Trưởng Toán Mỹ Patti chối là không bị mỹ nhân kế; thế thì cô gái đẹp trẻ đó ở rừng làm gì nhất là thời đại xưa kín cổng cao tường ? Khang Sinh Việt Nam Trần Quốc Hoàn từ một du đãng vô học được Hồ xây dựng đưa lên làm Bộ Trưởng Công An. Hoàn đưa cô Xuân cho Hồ. Tại sao Luật Sư Nguyễn Hưũ Thọ đươc thỏa thích dâm dục khi ra bưng? Hồ hay môn đệ của Hồ đã dàn xếp? Nên nhớ đại gian dâm Trần Quốc Hoàn vẫn được đặt tên cho một phố Hà nội vì y có công với CSVN. 

Hoạn Thư. Trần Quốc Hoàn biết tính cả ghen của Hồ nên Hoàn chỉ cần ẩn ý dèm pha rằng cô Xuân gập nhiều đàn ông khiến Hồ đồng ỳ cho thủ tiêu cô Xuân (Đêm Giữa Ban Ngày. Vũ Thư Hiên. nxb Văn Nghệ 1997) Nguyễn thị Minh Khai đã bỏ Hồ theo Lê Hồng Phong, nhưng cặp tình nhân này đều bị Mật Thám Pháp bắt ngay khi về nước vì do Hồ chỉ điểm vì ghen và Hồ có đường dây với mật thám Pháp trong vụ bán Phan Bội Châu (Theo Vũ Hồng Khanh, 1954). Hồ ghen ác hơn Hoạn Thư vì Hoạn Thư chỉ hành hạ tình địch, chưa bỏ tù hay giết. 

CSVN thường bênh vực các hành động vô đạo của Hồ (như việc bán Phan Bội Châu, ký cho quân Pháp đổ bộ lên Bắc Việt v. v..) bằng lập luận " đó là đạo đức cách mạng'" Nhưng khi ở tù tại Liễu Châu, Trung Quốc 1943, Hồ đã viết bài "Hối Lỗi" và " thề rời bỏ đảng cộng sản " (23). Chúng ta cũng chưa từng thấy vị nguyên thủ nào trong cả lịch sử thế giới lại nói dối cả với trẻ thơ: " Có hai điều Bác khuyên các cháu đừng bắt chước Bác là hút thuốc lá và không lấy vợ " (24) 

Hồ Chí Minh không thể là thần tượng của bất cứ ai mà chỉ là ma quỷ ám dân Việt từ hơn nửa thế kỷ nay;bao giờ bóng ma Hồ tan biến, Gian Dối Vô Luân nhường chỗ cho Sự Thật, Đạo Lý;con đường nước Việt Tái Sinh và Hưng Thịnh sẽ mở rộng. /. 

Nguyễn Tường Bá

HÃY XÓA BỎ HUYỀN THOẠI HỒ CHÍ MINH TRƯỚC KHI ĐÒI CHÔN XÁC ÔNG TA

Dẫn nhập: Không phải tới bây giờ Trung Hoa mới có tham vọng vẽ lại bản đồ để bành trướng biên giới về phương Nam. Tham vọng này đã có tự ngàn xưa. May mắn thay dân tộc Việt Nam là một dân tộc bất khuất nên “1.000 nô lệ giặc Tàu, 100 năm đô hộ giặc Tây” rồi cũng qua đi.

Anh hùng Lý Thường Kiệt đã vang danh muôn thuở với bài thơ “Nam quốc sơn hà Nam đế cư!” Cha ông chúng ta đã lừng danh với những chiến công “phá Tống, bình Nguyên”, nhưng lúc nào cũng âu lo về đại nạn xâm chiếm của giặc phương Bắc.

Ngay từ cuối thập niên 60, bình luận gia Phạm Việt Châu, tức cố Trung Tá Phạm Đức Lợi, người đã tự sát ngay sau khi VC tấn chiếm miền Nam, đã cho phổ biến công trình biên khảo “TRĂM VIỆT TRÊN VÙNG ĐỊNH MỆNH” của ông trên tạp chí Bách Khoa,  và vào năm 2.000, các con của ông đã cho phát hành tại Hoa Kỳ quyển sách này để BÁO ĐỘNG VỀ NHỮNG TIẾNG GẦM GỪ THÂM HIỂM CỦA GIẤC MỘNG ĐẠI HÁN CUỒNG RỒ của Trung Hoa (dù Trung Hoa quân chủ hay Trung Hoa cộng sản).

Để tránh họa diệt vong bởi kẻ thù phương Bắc, nhà cầm quyền nào cũng biết là phải tận dụng sức mạnh của toàn dân. Tiếc thay, nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay lại là những NGƯỜI CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT Nam do ông Hồ Chí Minh sáng lập LÚC NÀO CŨNG THẦN PHỤC Trung Cộng và Nga Sô.

Theo các tài liệu của chính nhà cầm quyền VC công bố thì chính Hồ Chí Minh đã làm theo chỉ thị của Cộng sản Quốc tế khi “nhuộm đỏ Việt Nam”.

Việc Trung Cộng lấn chiếm đất, biển hiện nay là di họa do Hồ Chí Minh gây ra khi ra lệnh cho Phạm Văn Đồng ký tên thừa nhận lãnh hải của Trung Cộng bao gồm Hoàng Sa và Trường Sa vào năm 1958.

Việc mà tất cả mọi người dân tại hải ngoại cũng như trong nước phải làm là đứng lên:

-Tranh đấu bất bạo động;

-Xóa bỏ huyền thoại Hồ Chí Minh;

-và giải thể chế độ cộng sản để tập hợp sức mạnh toàn dân gồm 87 triệu người dân trong nước và 3 triệu người Việt tỵ nạn tại hải ngoại cùng chung sức, chung lòng CHỐNG LẠI CHỦ NGHĨA BÁ QUYỀN và XÂM LẤN của Trung Cộng.

Vừa qua, linh mục Nguyễn Hữu Lễ có đưa ra đề nghị “Đòi chôn xác ông Hồ Chí Minh”, chúng tôi xin mạn phép đề nghị trước khi đòi chôn xác của ông ta, chúng ta nên tìm mọi phương cách “xóa bỏ huyền thoại Hồ Chí Minh”.

Bài viết sau đây xin được góp phần xoá bỏ cái huyền thoại Hồ Chí Minh mà chính ông ta, đảng của ông ta và bọn cộng sản quốc tế đã sơn phết như một thứ thần tượng.

*

“… Những kết quả biến đổi chủ nghĩa xã hội bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn trong thập niên 90. Thập niên cuối cùng của thế kỷ này sẽ là bối cảnh cho một thời kỳ thử nghiệm lạ thường để cứu vớt xã hội chủ nghĩa.

Hai nhân vật chính trong vở kịch toàn cầu này là hai người kỳ lạ Mikhail Gorbachev và Margaret Thatcher: Margaret Thatcher loại bỏ một nhà nước vì phúc lợi xã hội, Gorbachev loại bỏ nền kinh tế chỉ huy của nhà nước chủ nghĩa xã hội lớn nhất…” (Trích Metragends 2000 của John Naisbitt và Patricia Aburdene).

Khi được hỏi về những cơ hội thành công có được cải tổ, không ngạc nhiên chút nào, Gorbachev nói: “Cơ hội thành công của chúng tôi không thành vấn đề, chúng tôi không có chọn lựa nào khác.”

Ngay từ đầu, Gorbachev đã nhận thấy rằng perestroika – cải tổ và cấu trúc lại nền kinh tế không thể tiến hành được nếu không có glasnost – tính công khai phê phán đường lối cũ. Gorbachev thường xuyên nhấn mạnh rằng perestroika sẽ không có hiệu quả nếu không có glasnost.

Như chúng ta đã biết, Gorbachev và công tác cải tổ của ông ta không được toàn thể Liên Xô (cũ) ủng hộ – như Vadim Zagladin, trợ lý của Gorbachev đã nói, “nhưng giữa chúng tôi và dân chúng, có 20 triệu viên chức quan liêu đang chống chúng tôi đến tận răng.” Chúng ta không có gì ngạc nhiên về điều này vì tầng lớp quan liêu, dĩ nhiên, không muốn từ bỏ những đặc quyền, đặc lợi của họ.

Một điều ngạc nhiên là những phản ứng chống lại glasnost về Stalin. Tội ác của Stalin và “sự ác độc” (chữ của nhiều người xô-viết dùng) được bàn bạc công khai trên báo chí và truyền hình vào thời kỳ đó. Toàn thế hệ những người Nga được biết Stalin không phải là một vị thánh Mác-xít mà là một ông thần ác đã vi phạm những tội ác khủng khiếp. Vladislay Starkov, Tổng biên tập của tờ “Tranh luận và Sự kiện”, có 20 triệu độc giả, nói rằng sau khi cho đăng phần đánh giá nghiêm khắc Stalin, ông đã nhận được hàng ngàn lá thư công kích loạt bài đó, nhiều thư trong số đó ông đã cho đăng. Nhiều người trong thế hệ Stalin đã đồng hóa tự nhiên với Stalin, và giờ đây được cho biết Stalin là con người khủng khiếp biết dường nào. Một phụ nữ viết: “Ông muốn vứt bỏ toàn bộ cuộc đời tôi.” Như chúng ta đã biết, sau đó, chế độ Cộng sản đã sụp đổ ngay tại cái nôi của nó là Liên bang Xô-Viết và các nước Đông Âu.

Các tượng của Stalin và cả của Lenine, từ bấy đến nay, đã bị xe cần cẩu kéo xuống. Các thành phố mang tên hai ông này đã được trả lại tên cũ. Những thần tượng chóp bu của đảng Cộng sản đã hoàn toàn sụp đổ.

*

Sau thời điểm biến cố Đông Âu xảy ra, tại Bắc California, một nhóm người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản đã phát động Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh (viết tắt là Phong Trào No Hồ). Phong trào đã ra tuyên cáo như sau:

“Chúng tôi, những con dân Việt Nam thuộc mọi thành phần xã hội đứng trên lập trường Dân Tộc Việt Nam với hồn tính và văn hóa dân tộc xét rằng:

-Thứ nhất, về lý lịch, Nguyễn Sinh Cung sinh năm 1890 tại thôn Kim Liên, xã Lam Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, Việt Nam là con ông Nguyễn Sinh Sắc và bà Hoàng Thị Oanh. Năm 10 tuổi, Cung được đổi tên là Nguyễn Tất Thành, sau này thay tên đổi họ hơn 20 lần và cuối cùng mang tên Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh đã cố tình khai man lý lịch nhiều lần để che đậy hành vi bất chính của y.

-Thứ hai, về tu thân, Hồ Chí Minh là một kẻ bất chính với nhiều thủ đoạn gian manh như chiếm đoạt tên tuổi của nhiều người qua bút hiệu Nguyễn Ái Quốc, qua tập thơ “Ngục Trung Nhật Ký”, tự viết hai cuốn sách với bút hiệu Trần Dân Tiên, T.Lan để ngụy tạo thành tích và ca tụng chính mình.

-Thứ ba, về mặt tề gia, Hồ Chí Minh là một kẻ bất nghĩa vì y đã nhẫn tâm không nhìn nhận vợ con mặc dù trong cuộc đời y đã dan díu với nhiều phụ nữ trong đó có Đỗ Thị Lạc là người có đứa con gái với y, các phụ nữ được biết tên đã sống với Hồ Chí Minh như Lim Sam, Tăng Tuyết Minh… nhưng Hồ Chí Minh vẫn gian dối với quốc dân và quốc tế là y chưa bao giờ lấy vợ.

-Thứ tư, về chính trị, Hồ Chí Minh là nhân viên của tổ chức Viễn Đông Vụ do Nga Sô lập ra và là nhân viên Nam Phương Cục của Trung Cộng. Hồ Chí Minh là tay sai đắc lực của Cộng sản Quốc tế nên đã hãm hại nhiều lãnh tụ quốc gia yêu nước Việt Nam để độc chiếm ngôi vị lãnh tụ chống Thực dân Pháp nhằm cướp công cho Cộng sản Quốc tế.

Hồ Chí Minh đã thi hành chỉ thị của Cộng sản Quốc tế, nhận mọi phương tiện của ngoại bang đã gây ra cuộc chiến tranh trường kỳ, giết hại nhiều thế hệ thanh niên và dân chúng Việt Nam. Hồ đã dùng bạo lực để cướp chính quyền, áp đặt một cơ chế độc tài, đảng trị theo đúng mẫu mực của Cộng sản Quốc tế khiến dân tộc Việt Nam chịu nhiều thống khổ nhất trong lịch sử cận đại.

Hồ Chí Minh đã can tội bán nước năm 1958 khi y đoạt chức vụ Chủ tịch Nhà nước Việt Nam đã ra lệnh cho Thủ Tướng Chính phủ của y là Phạm Văn Đồng gửi văn thư tới Tổng lý Quốc Vụ Viện Trung Cộng là Chu Ân Lai để thừa nhận quyết định về hải phận của Trung Cộng bao gồm các vùng hải đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngày 14-9-1958.

-Thứ năm, về lịch sử, Hồ Chí Minh đã ngụy tạo ra tiểu sử của mình, Đảng Cộng sản Việt Nam và Cộng sản Quốc tế đã xuyên tạc lịch sử Việt Nam để tạo ra mẫu người và thành tích không có thực cho Hồ Chí Minh.

Vì các tội nêu trên Hồ Chí Minh đã phạm trong các trường hợp gia trọng, chúng tôi công khai tố cáo trước công luận như sau:

-Hồ Chí Minh là kẻ phản quốc, và là quốc tặc của dân tộc Việt Nam;

-Hồ Chí Minh không đủ tư cách của một người Việt Nam;

-Tất cả những sử kiện lịch sử liên hệ đến Hồ Chí Minh đều do chính y và Cộng sản Quốc tế đã ngụy tạo”.

*

Để hỗ trợ phong trào, các nhà thơ trào phúng Tú Nạc, Phi Hồng đã làm rất nhiều bài thơ trào phúng đả phá phần tượng Hồ Chí Minh. Xin ghi lại vài bài điển hình như sau: 

BÁC HỒ VÀ CÁI LỒNG CHIM

Bác Hồ có một con chim

Bác nhờ Thị Định đi tìm cái lồng

Thị Định dậm cẳng, chổng mông:

“Chim Bác bự, kiếm đâu lồng vừa chim?”

Thị Thi ỏn ẻn cười duyên:

“Lồng em vừa khít đựng chim Bác Hồ!”

Tăng Tuyết Minh cũng hô to:
“Lồng em vừa khít Bác Hồ đựng chim!”

Bác Hồ nằm giữa Ba Đình

Nhổ râu, bứt tóc vì chim với lồng!

TÚ NẠC

BÁC HỒ VÀ CHỊ EM DU KÍCH

Chị em du kích giỏi thay

Bắn máy bay Mỹ rơi ngay… cửa mình

Bác Hồ nằm giữa Ba Đình

Chị em nhích nhích cửa mình bước qua

Bác Hồ cười hả hà ha:

“Chị em du kích thật là giỏi thay

Vào xem Bác… bắn máy bay!”

TÚ NẠC

LỪA GÁI

Tên nào hay lừa đàn bà

Là “bác” của Đảng, Hồ già chứ ai.

Tên nào miệng nói khơi khơi

Vì dân, vì nước cả đời độc thân

Độc thân thấy gái thì lần

Con rơi, con rớt thập phần toé loe.

“Bác” già những vẫn còn le

“Ủng hộ một tí”, Bác đè cháu ngoan!

MƠ THẤY BÁC HỒ

Đêm qua mơ thấy Bác Hồ”

Đàn ông mất hứng, đàn bà sẩy thai.

Trẻ con khóc thét phải sài,

Mèo kêu, gà nhảy, lợn nhoài, chó điên.

PHI HỒNG

Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh đã được phát động năm 1992 tại San Jose, tiểu bang California. Và đã đem lại một số kết quả hạn chế trong mục đích xóa bỏ huyền thoại Hồ Chí Minh – cái huyền thoại mà lúc nào đảng Cộng sản Việt Nam cũng cố bám lấy để tiếp tục đè đầu cưỡi cổ người dân.

 Để cứu nguy chế độ, đảng CSVN đã đưa ra cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh. Nhưng thực tế, trong quá khứ thời Đảng toàn trị đã diễn ra bằng những câu: “Chủ nghĩa Mác Lenine, tư tưởng Mao Trạch Đông, tác phong Hồ Chủ Tịch!”

Năm 1997, một nhà xuất bản tại hải ngoại đã phát hành quyển “Đêm Giữa Ban Ngày”, được giới thiệu như là “một hồi ký chính trị của một người không làm chính trị”. Tác giả quyển hồi ký này là ông Vũ Thư Hiên, con của ông Vũ Đình Huỳnh, bí thư của ông Hồ Chí Minh. Cả hai đều bị Lê Đức Thọ bắt trong vụ gọi là vụ “nhóm xét lại chống Đảng”, “vụ xử lý nội bộ”. Tác giả bị ở tù 9 năm. Ông được thả ra năm 1976.

Quyển sách kể thêm một mẩu chuyện động trời về cuộc đời tình ái của ông Hồ. Quyển sách kể lại là ông Hồ có đi lại thầm lén với một người đàn bà tên Nguyễn Thị Xuân. “Họ có với nhau một đứa con trai được đặt tên là Trung, Nguyễn Tất Trung.” Quyển sách viết tiếp là bà Nguyễn Thị Xuân  đã bị Trần Quốc Hoàn, Bộ Trưởng Công An hiếp và sau đó giết chết. Người em và người em họ của bà Xuân sau đó cũng bị giết chết. Nội dung quyển sách dày 770 trang ghi lại những hình ảnh dã man của ngục tù Cộng sản, cộng với “Lá thư gửi Quốc Hội Việt Nam về vụ bức tử bà Hồ Chí Minh” của vợ chồng Nguyễn Thị Vàng (Nguyễn Thị Vàng là em của Nguyễn Thị Xuân) là những quả bom cực mạnh sẽ xóa tan huyền thoại Hồ Chí Minh.

Không biết cuốn hồi ký có sẽ là “một chốt ván kiên cố góp phần đậy nắp quan tài vùi lấp đảng Cộng sản Việt Nam xuống đất sâu” hay không. Có điều chắc chắn là những lời tố cáo về “tác phong của Hồ Chủ Tịch” do một người sống trong lòng chế độ Cộng sản là ông Vũ Thư Hiên sẽ có nhiều sức thuyết phục hơn là những quyển sách thuộc loại “Nhận Diện Hồ Chí Minh”, “Hồ Chí Minh, Tội Phạm Nhơn Quyền” của hai giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, Trần Minh Xuân hoặc bản tuyên cáo của Phong Trào Quốc Dân Xóa Bỏ Huyền Thoại Hồ Chí Minh.

Hơn lúc nào hết, thần tượng Hồ Chí Minh rệu rã đang chờ ngày sụp đổ!

*

Vào thời điểm Gorbachev cải tổ và cấu trúc nền kinh tế (perestroika) song song với tính công khai và phê phán đường lối cũ (glasnost), thần tượng mác-xít Stalin bị phi Stalin hóa ở Liên Xô. Nhiều người trong thế hệ Stalin đã đồng hóa tự nhiên với Stalin, đã chống đỡ dữ dội lại việc hạ bệ thần tượng Stalin.

Việc hạ bệ thần tượng Hồ Chí Minh chắc chắn là sẽ gặp nhiều chống đối của những người cùng thế hệ ông Hồ và đã “đồng hóa tự nhiên với ông Hồ.”

Xin đọc một đoạn văn sau đây trong quyển “Đêm Giữa Ban Ngày” của Vũ Thư Hiên. Sau khi kể lại cái chết của chị em bà Xuân (người đã ăn nằm có con với ông Hồ) do Trần Quốc Hoàn chủ mưu, được tác giả (Vũ Thư Hiên) hỏi:

Cụ Hồ không có ý kiến gì về mấy cái chết oan khuất đó?

Ông Nguyễn Tạo (người kể lại câu chuyện trên) đăm chiêu suy nghĩ:

-Có nhiều điều chúng ta không biết được – ông nói, giọng bùi ngùi – Tôi nghĩ thân phận Bác lúc ấy cũng tội nghiệp lắm. Biết nói với ai? Với Lê Duẫn? hay Lê Đức Thọ? hay nói thẳng với Trần Quốc Hoàn. Tôi nghĩ Bác cũng là con người, Bác cũng biết đau khổ. Nhưng cái thế của Bác buộc Bác phải im lặng.

-Nghĩa là, theo Bác, ông Hồ không có lỗi trong mấy cái chết nói trên?

-Không.

-Nhưng sự im lặng trước cái chết của họ? Ông Hồ cũng không có lỗi? Tôi gặn – Bỏ ra ngoài mối quan hệ tình cảm, chỉ nói tới cái chết oan khuất của một con người, với tư cách đồng bào?

-Thế hệ các anh khắc nghiệt trong phán xét – ông thở dài – Tôi hiểu các anh. Các anh vô can. Chúng tôi tự đặt mình trong sự ràng buộc với Đảng, với những quyết định của nó, dù sai dù đúng. Chúng tôi lo lắng cho uy tín Đảng. Chúng tôi cảm thấy nhục nhã nếu Đảng bị phỉ báng. Đảng là cuộc sống tinh thần của chúng tôi, là danh dự chúng tôi. Bác cũng vậy. Ông Cụ cũng đau đớn lắm chứ. Ông cũng là con người. Như mọi người. Các anh khác. Các anh chỉ nhìn thấy một lẽ công bằng, đòi phải có nó, đòi mọi sự phải sòng phẳng. Cái đó là phải thôi. Đúng chứ không sai. Nhưng có nên như vậy không nhỉ?

*

Vào thời kỳ phi Stalin hóa ở Liên Xô, Aleksandr Gelman, một trong những nhà viết kịch nổi tiếng đương thời của Liên Xô, tuyên bố: “Chủ nghĩa Cộng sản là một hệ thống trong đó quá khứ khó có thể đoán được. Chúng tôi thay đổi ký ức chúng tôi như chúng tôi thay đổi tương lai chúng tôi.”

Bao nhiêu người cầm bút ở Việt Nam sẽ suy nghĩ như kịch tác gia Aleksandr Gelman?

Còn bao nhiêu chuyện động trời về cuộc đời tình ái của ông Hồ Chí Minh sẽ được những người nằm trong lòng chế độ tố cáo?

Ai sẽ là người đưa nốt đường cưa ngọt lịm cưa đứt mấy sợi gân ở cổ chân thần tượng Hồ Chí Minh và đạp cái tượng bằng đất thó ấy xuống tận bùn đen?

LÃO MÓC



Hồ Chí Minh Thần Tượng Hay Huyễn Tượng

Ngô Đức Diễm
 

Hồ Chí Minh, một nhân vật được Đảng Cộng Sản Việt Nam tôn thờ như một lãnh tụ thần thánh, và cũng thường được thế giới nhắc tới như một nhà cách mạng Việt Nam đáng kính. Nhiều tác giả từ Đông sang Tây đã từng viết về nhân vật lịch sử này, khen cũng có mà chê cũng không ít.  Mới đây, hai sự kiện khá lý thú vừa xảy ra đang làm dư luận chú ý. Hội Đồng Thành Phố Acapulco của Mễ Tây Cơ đã thông qua quyết nghị vinh danh Hồ Chí Minh như một anh hùng Việt Nam và dựng tượng họ Hồ bên cạnh tượng Gandhi tại thành phố du lịch này. Trong khi đó, Giáo Sư Hồ Xuân Hùng tại Đài Loan mới đây vừa tung ra qủa bom làm chấn động dư luận, cho rằng Hồ Chí Minh không phải là người Việt Nam mà là người Trung Hoa, thuộc sắc tộc He (Hakka). Trước những cái nhìn trái ngược đó, thiết tưởng đặt lại vấn đề "Hồ Chí Minh là thần tượng hay huyễn tượng" là điều hợp lý và hợp tình.

Hồ Chí Minh là ai? Cho đến nay, người ta vẫn chưa tìm thấy câu trả lời dứt khoát. Thực vậy, tên tuổi, ngày tháng, năm sinh cũng như quãng đời hoạt động của họ Hồ đã được ghi lại một cách khác nhau, biến nhân vật lịch sử này thành một dấu hỏi lớn, nếu không nói là một huyền thoại! Theo nhiều tài liệu được viết ra, Hồ Chí Minh tên thật là Nguyễn Sinh Cung. Con ông Phó Bảng Nguyễn Sinh Huy có tên sổ bộ là Nguyễn Tất Sắc. Bước vào con đường hoạt động chính trị, Nguyễn Sinh Cung đổi tên là Nguyễn Tất Thành, rồi Nguyễn Ái Quốc và chính thức là Hồ Chí Minh.

Khuynh hướng đề cao Hồ Chí Minh không hẳn là thiếu phổ biến. Với Đảng Cộng Sản Việt Nam, Hồ Chí Minh là vị "cha già  dân tộc" khả kính, soi đường dẫn lối đưa dân Việt tới đài vinh quang. Theo người cộng sản, tư tưởng Hồ Chí Minh cũng được sánh ví ngang hàng với tư tưởng Mác-Lê trong vai trò  chỉ đạo, nên Điều 4 Hiến Pháp cộng sản Việt Nam đã ghi rõ "Đảng cộng sản Việt Nam...theo chủ nghĩa Mác Lê và tư tưởng Hồ Chí Minh... là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội." Bên cạnh tư tưởng chỉ đạo, người cộng sản còn đề cao đạo đức cánh mạng của  Bác Hồ như một ông thánh, hy sinh hạnh phúc cá nhân để phục vụ dân nước. Nào là Bác sống độc thân không vợ không con. Nào là  Bác sống một đời thanh đạm, ở nhà sàn, chân đi dép lốp, mặc áo Khaki..Nhất là Bác luôn luôn  đề cao những giá trị độc lập tự do thống nhất, và còn chú trọng đến chính sách "thụ nhân" chủ trương "mười năm trồng cây, trăm năm trồng người." Chính vì những công lao đáng nhớ đó, nên Đảng cộng sản Việt Nam mới cố gắng duy trì hình ảnh "Bác sống mãi trong quần chúng" với xác ướp và lăng Hồ Chí Minh tại Ba Đình, giống như  xác ướp Lê Nin tại Quãng Trường Đỏ Cẩm Linh. Nhất là Đảng cộng sản Việt Nam còn lấy tên Hồ Chí Minh đặt cho thủ đô Sài Gòn ngày 1 tháng 5 năm 1975 để nhớ công ơn "giải phóng miền Nam" theo di chúc của Bác.

Không phải chỉ có cộng sản Việt Nam tôn vinh Hồ Chí Minh làm cha già dân tộc, mà chính cơ quan Unesco thuộc Liên Hiệp Quốc trong phiên họp khoáng đại ngày 20 tháng 10 năm 1987, đã thông qua quyết nghị vinh danh Hồ Chí Minh như một anh hùng văn hóa (great man of culture) trong ngày sinh nhật thứ 100 của họ Hồ. Nhưng quyết định đó không  được thực hiện vì bị cộng đồng người Việt chống đối mạnh mẽ, đưa ra ánh sáng những sự thật tiêu cực đàng sau những  huyền thoại được tô son điểm phấn đầy tính cách lừa phỉnh.

Mới đây nhất là sự kiện thành phố Acapulco của Mễ Tây Cơ quyết định vinh danh Hồ Chí Minh như một anh hùng dân tộc và dựng tượng họ Hồ bên cạnh tượng Gandhi tại thành phố tươi đẹp trên bờ Thái Bình Dương này. Quyết nghị này đã làm dân Việt khắp nơi bất bình phẫn nộ. Trước sự vận động mạnh mẽ của Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam, 20 cộng đồng người Việt từ Úc Châu, Canada, Pháp, Hòa Lan, Bỉ và đặc biệt là Hoa Kỳ đã ký tên trong một thư ngỏ đăng trên nhật báo El Sur ngày 7 tháng 12 năm 2008, đòi hỏi Hội Đồng Thành Phố Acapulco hủy bỏ quyết định gây sóng gió nói trên, đồng thời phô bày bộ mặt thật của họ Hồ cho thế giới. Theo thư ngỏ, Hồ Chí Minh không xứng đáng được tôn vinh, vì họ Hồ không phải là nhà đại cách mạng hay anh hùng dân tộc, mà chỉ lả một tên cộng sản quốc tế, đã đem chủ thuyết Mác Lê bất nhân lỗi thời phản tiến hóa về đày đọa dân tộc Việt Nam trong suốt nửa thế kỷ qua.

Đối lại với cái nhìn của Đảng cộng sản Việt Nam, của Unesco và thành phố Acapulco, nhiều tác giả khác đã đưa ra những cái nhìn mới về Hồ Chí Minh. Dưới ngòi bút của Minh Võ, Nguyễn Thuyên, Nguyễn Hữu Thống, Đỗ Thông Minh, Vũ Thư Hiên, Bùi Tín, và mới đây là Trần Khải Thanh Thủy và Hồ Tuấn Hùng, Hồ Chí Minh đã xuất hiện như một con người tầm thường, và huyền thoại Hồ Chí Minh phải được phế bỏ để trả lại sự thật cho lịch sử.

Theo tài liệu và luận chứng của các tác giả nêu trên, Hồ Chí Minh  không phải là một nhà ái quốc chân chính, một cha già dân tộc hay hơn nữa một anh hùng văn hóa. Trái lại, họ Hồ chỉ là con người tầm thường như muôn người khác với những sai lầm, khiếm khuyết cũng như những yếu đuối thường tình của một con người. Hơn nữa, Hồ Chí Minh còn tiêu biểu là con người giả dối, ác độc và  thiếu đạo đức cách mạng.

Thứ nhất, người ta đã khám phá thấy nhiều điểm không thật trong tiểu sử của họ Hồ liên hệ đến tên tuổi, ngày sinh tháng đẻ cũng như đời tư của ông đàng sau những nét son phấn tô điểm để thần thánh hóa lãnh tụ.

Về tên thì ngoài những tên quen thuộc như Nguyễn Sinh Cung, Nguyễn  Ái Quốc, Hồ Chí Minh, họ Hồ còn xuất hiện với nhiều tên khác mà Trần Khải Thanh Thủy trong tác phẩm "Hồ Chí Minh nhân vật trăm tên nghìn mặt" đã  đếm được 167  bút danh bút hiệu, như Nguyễn Tất Thành, Paul Thành,  Lê Văn Ba, Lý Thụy, Tống Văn Sơ, Vương Chí Sơn, Chang Vang, Già Thu, Lin, Trần Dân Tiên...

Về ngày sinh và năm sinh, cho đến nay, người ta vẫn chưa có thể xác quyết Hồ Chí Minh thật sự sinh ngày nào, tháng nào năm nào! Theo báo chí tuyên truyền của Đảng cộng sản, Hồ Chí Minh sinh ngày 19 tháng 5 năm 1890. Thế mà trong đơn xin vào học trường thuộc địa Pháp với cái tên Paul Thành, họ Hồ lại khai là sinh năm 1892 tại thành phố Vinh. Thề rồi tại sở cảnh sát Paris, dưới tên Nguyễn Ái Quốc, họ Hồ lại khai là sinh ngày 15 tháng 1 năm 1894! Ba năm sau, taị Bá Linh, họ Hồ đã đổi tên là Chang Vang và đổi ngày và năm của mình,  khai là sinh ngày 15 tháng 2 năm 1895. Trong cuốn"những mẩu chuyện về đời hoạt độngt của Hồ Chủ Tịch" họ Hồ đã giả danh Trần Dân Tiên, khai là sinh ngày 19 tháng 5 năm 1895!

Về tư cách thì ôi thôi, hình ảnh vị cha già dân tộc, hình ảnh Bác với "mắt như sao râu dài, nước da nâu người sương gió" đã hy sinh trọn vẹn đời mình cho tổ quốc dân tộc, nay xuất hiện dưới ngòi bút của Trần Khải Thanh Thủy cũng như nhiều tác gỉa khác như một con người vô đạo đức, thiếu tư cách, nếu không nói là vô liêm sỉ. Thật vậy, hình ảnh Bác độc thân không vợ không con, chỉ có "hàng triệu con cháu, những thanh niên, trẻ em Việt Nam" đã biến thành con hùm râu xanh có nhiều vợ nhiều con như văn chương dân gian đã mô tả:

Bác sinh Bác vốn đa tình
Cho nên Bác lấy Tuyết Minh vợ Tàu
Tuyết Minh đâu phải vợ đầu
Lạc Xuân Trưng nữa ngõ hầu năm cô!

Thế là Bác có năm thê bảy thiếp. Tại Hồng Kông, Bác dan díu với cô gái Trung Hoa tên Li Sam. Tại hang Pắc Bó, Bác cũng có ôm ấp cô gái thượng tên là Nông Thị Ngát (Trưng). Tại Cao Bằng, Bác đã có con với Đỗ Thị Lạc. Tiêu biểu nhất là Bác đã có con với Nguyễn Thị Xuân, mà nhân chứng sống của mối tình oan nghiệt đó là cậu Nguyễn Tất Trung hiện nay còn sống tại Hà Nội. Văn chương dân gian cũng đã nhại thơ Lưu Trọng Lư để kể lại  mối tình giữa Bác và cô Xuân, cùng với cái chết oan nghiệt của cô Xuân như sau:

Em có nghe Đảng kể
Về một vụ hoang thai
Xác nai vàng ngơ ngác
Bọc trong lá cờ ta..

Vũ Thư Hiên, trong tác phẩm Đêm Giữa Ban Ngày, đã trích dẫn lá thư của cô Nguyễn Thị Vàng, em Nguyễn Thi Xuân, tiết lộ về cái chết oan ức của cô Xuân như sau: " Bác sĩ tuyên bố, đây có thể bị trùm chăn lên đầu rồi dùng búa đánh vào giữa đầu. Đây là phương pháp giết người của bọn lưu manh chuyên nghiệp." Theo tài liệu, thì đây là luỡi búa của Bộ Trưởng công an Trần Quốc Hoàn hạ xuống theo lệnh Bác để phi tang..

Thế đó! Không phải Bác chỉ đa tình, mà Bác còn xuất hiện như một con người nham hiểm ác độc:

Bác sống như một gã hoang dâm
Chơi hoa rồi lại phái người đâm
Làm cha như Bác khổ non nước
Nghĩa hận lòng căm những sớm chiều

Trở lại câu hỏi Hồ Chí Minh có phải là nhà ái quốc chân chính không, nhiều tác giả đã khẳng định là không. Luật Sư Nguyễn Hữu Thống, trong cuốc Giải Thể Chế Độ Cộng Sản, đã qủa quyết "Hồ Chí Minh không phải người yêu nước. Nguyễn Ái Quốc không phải là nhà ái quốc, nên ông ta vẫn tiếp tục đẩy tới chiến tranh võ trang để phá vỡ mọi giải pháp độc lập quốc gia." Theo LS Thống, độc lập thống nhất chỉ là chiêu bài Hồ Chí Minh dùng để áp đặt chủ nghĩa cộng sản lên đầu dân Việt, vì thực sự Việt Nam đã có độc lập thống nhất từ năm 1949, khi Tổng Thống Pháp Vincent Auriol ký Hiệp Định Elysee với Quốc Trưởng Bảo Đại, công nhận Việt Nam độc lập thống nhất trong Liên Hiệp Pháp.

Sở dĩ Hồ Chí Minh dùng độc lập thống nhất làm chiêu bài nhuộm đỏ Đông Nam Á, vì trước sau, họ Hồ chỉ là một con người cộng sản quốc tế. Đỗ Thông Minh trong cuốn Con Đường Dân Chủ Hóa Việt Nam đã xác nhận: "Lý Thụy là một đảng viên quốc tế cộng sản, cán bộ được đào tạo dể bành trướng chủ nghĩa cộng sản vùng Đông Nam Á. Các tài liệu trong văn khố Nga và Bộ Văn Khố Đảng Toàn Tập của Đảng cộng sản Việt Nam cho thấy ông hoàn toàn lãnh lương và làm theo chỉ thị của quốc tế cộng sản." Chính Búi Tín, trong cuốn Về Ba Ông Thánh, cũng thú nhận; "Trước đây, tôi đã nhận định ông Hồ là người yêu nước, nhân vật có công lao với đất nước, đồng thời ông có trách nhiệm trong những lỗi lầm, trong những lầm lẫn, để cho đất nước nghèo khổ, không có dân chủ, không có luật pháp nghiêm minh."

Điều đáng nói và hẳn lịch sử không bao giờ quên, là Hồ Chí Minh đã dựa vào chủ thuyết cộng sản sai lầm và bất nhân, gieo bao thảm họa lên đầu dân Việt, tiêu biểu nhất là cuộc đấu tố cường hào ác bá tại Liên Khu IV năm 1953 và cuộc cải cách ruộng đất tại miền Bắc năm 1956, với chủ trương "trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ" đã giết hại bao dân lành vô tội. Hàng trăm ngàn người dân đã bị hành quyết một cách dã man duới bàn tay đao phủ của Đảng: "Giết giết nữa bàn tay không ngưng nghỉ, cho ruộng đống lúa tốt tốt thuế mau xong." Nếu Milosovich của Nam Tư và Sadam Hussein của Irap bị kết án diệt chủng, thì Hồ Chí Minh, với cái chết của gần nửa triệu người trong các đợt đấu tố và cải cách ruộng đất, cũng đáng được liệt vào hàng ngũ những tên tội phạm phi nhân bản đó.

Viết đến đây, tôi cảm nhận rằng, lịch sử còn diễn biến, và giòng lịch sử quả phức tạp và uyển chuyển. Nhưng rồi, trước sau, mọi sự thật lịch sử cũng sẽ được phơi bày. Mọi phê phán vội vàng có thể thiếu khách quan và chuẩn xác. Nhưng người viết có thể cảm nhận rằng, Hồ Chí Minh không phải là thần tượng, mà chỉ là một huyền thoại hay đúng hơn, một huyễn tượng. Cảm nhận như thế, tôi liên tưởng ngay tới Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn, trong nỗ lực phế bỏ huyền thoại Hồ Chí Minh. Trong lúc chờ xem cuốn phim tài liệu "Sự Thật Về Hồ Chí Minh" do Phong Trào thực hiện và phổ biến, người viết xin mượn lời Bùi Tín trong cuốn Về Ba Ông Thánh để kết bài nhận định này: "Xin chớ coi ông là một ông thánh, vì ông không phải là thánh."

Ngô Đức Diễm

Nguồn: Đối Thoại, www.doi-thoai.com

Việt Nam có cần một thần tượng Hồ Chí Minh?

Kính Hòa, phóng viên RFA

Việt Nam lại sôi nổi kỷ niệm ngày sinh ông Hồ Chí Minh, với các dòng tin ngay trang đầu của các tờ báo lớn vào ngày 19/5, ngày được chính thức xem là ngày sinh của ông. Năm nay có vẻ sôi nổi hơn nữa với một nhóm thiếu niên Hải Phòng mặc quần áo thời trang nhất của mình diễu hành và chụp ảnh trên đường phố với các tờ giấy in ca ngợi ông Hồ trong tay, chỉ có một sơ suất nhỏ là thay vì ghi năm sinh của ông như tài liệu chính thống là năm 1890 lại ghi thành 1840.

Ông Hồ Chí Minh là người thành lập đảng cộng sản Việt Nam, và dẫn dắt đảng này đến ngôi vị cầm quyền độc tôn ở Việt Nam hiện nay. Ông cũng là một nhân vật rất tích cực của Đệ tam quốc tế tức là quốc tế cộng sản, ngay từ những năm 30 của thế kỷ trước. Ông không viết hồi ký về những điều ông đã làm, nhưng có một quyển sách ca ngợi ông tên là “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” được lưu hành rộng rãi ở Việt Nam của tác giả Trần Dân Tiên, mà theo những tiêt lộ gần đây thì cũng chính là ông.

Ông mất cách đây đã lâu, hồi năm 1969, ông đã thành lịch sử, nhưng không như những nhân vật lịch sử và chính trị Việt Nam trước thế kỷ hai mươi, ông Hồ vẫn không được nhìn nhận giống nhau bởi tòan bộ người Việt Nam. Có những người mắng chửi ông thậm tệ, nhiều người khác lại đúc tượng, đặt tên thành phố, xây lăng, tôn vinh ông không hết lời, thậm chí những người này còn thay đổi cả ngôn ngữ tiếng Việt khi họ dùng đại từ nhân xưng Bác để mọi người gọi ông, từ người già đến trẻ em mẫu giáo kém ông hàng trăm tuổi.

Trong thời gian khỏang mười năm trở lại đây, hệ thống truyền thông và giáo dục Việt Nam phát động một phong trào gọi là “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.” Tất cả các trường đại học đều bắt buộc phải đưa vào một môn học tên là “Tư tuởng Hồ chí Minh”, mặc dù ngay chính ông cũng đã từng phát biểu ông chỉ là người thực tiễn chứ không phải là nhà tư tưởng.

Hồ Chí Minh dưới góc nhìn của một cựu phiên dịch thân cận

15/08/2017

Lê Anh Hùng

Ông Đoàn Sự (hàng đầu bên phải) và Hồ Chí Minh tại Bắc Kinh năm 1957. Ảnh do Đại tá Đoàn Sự cung cấp.

Hồ Chí Minh là một nhân vật gây rất nhiều tranh cãi không chỉ ở Việt Nam, mà cả trên thế giới. Gần nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày người khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa giã từ trần thế, song hình ảnh của ông vẫn phủ bóng lên gần như mọi sinh hoạt chính trị quan trọng trên dải đất hình chữ S, đồng thời in đậm trong tâm trí hàng triệu người dân Việt. Chừng đó đủ cho thấy việc mô tả chân dung nhân vật lịch sử này nhạy cảm và dễ đụng chạm đến thế nào.

Tuy nhiên, khi thời gian càng lùi xa thì người ta càng có cơ hội để hình dung ra bức tranh nhân cách đầy đủ của ông từ những góc nhìn đa chiều. Dưới đây là hình ảnh ông Hồ Chí Minh qua con mắt một người từng là phiên dịch thân cận, qua cuộc trao đổi của tác giả với ông vào ngày 31/7 vừa qua.

Đại tá Đoàn Sự nguyên là phiên dịch Tiếng Trung trong đại bản doanh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại Điện Biên Phủ. Năm 1955, khi đang dạy Tiếng Trung cho Thiếu tướng Trần Quý Hai, Phó Tổng tham mưu trưởng, ông được điều sang Trung Quốc để làm phiên dịch cho một nhóm cán bộ quân đội cao cấp đang học tại một trường quân sự ở Nam Kinh, do Thượng tướng Tống Nhiệm Cùng (cựu Phó Tổng Tư lệnh Chí nguyện quân tại Triều Tiên, về sau là Phó Chủ tịch Quân uỷ Trung ương) làm hiệu trưởng. Khóa học gồm chừng 20 người, với những tên tuổi như Vương Thừa Vũ, Phùng Thế Tài, Hoàng Minh Thảo…

Vài tháng sau, Đại sứ Hoàng Văn Hoan đến thăm Hiệu trưởng Tống Nhiệm Cùng thì gặp người em trai của Đại tá Lê Trọng Nghĩa (tên thật là Đoàn Xuân Tín, Chánh văn phòng Bộ Quốc phòng, Cục trưởng Cục Quân báo, trợ tá thân cận của Đại tướng Võ Nguyên Giáp). Viên Đại sứ liền điều ông về Bắc Kinh tăng cường cho phòng quân sự của Đại Sứ Quán (ĐSQ - lúc đó mới chỉ có 2 người và còn thiếu kinh nghiệm). Ông được giao nhiệm vụ làm bí thư thứ ba và trợ lý cho tuỳ viên quân sự ĐSQ, và ở đấy cho đến đầu năm 1960 mới về nước.

Lúc bấy giờ cả ĐSQ Việt Nam tại Bắc Kinh chỉ có 4 người thành thạo Tiếng Việt và Tiếng Trung (ông về ĐSQ một thời gian thì Đại sứ Hoàng Văn Hoan về nước, ông Nguyễn Khang sang thay): Phó Đại sứ Phạm Bình; một người Trung Quốc; ông Đặng Nghiêm Hoành, người về sau trở thành Đại sứ tại Trung Quốc từ 1989-1997; và ông Đoàn Sự. Ông Phạm Bình là Phó Đại sứ nên làm phiên dịch không tiện; ông người Trung Quốc cũng vậy; ông Đặng Nghiêm Hoành thì chưa phải đảng viên. Vì thế, ĐSQ quy định là những việc gì liên quan đến đảng (nhất là những chuyện cơ mật) thì ông Đoàn Sự được giao nhiệm vụ làm phiên dịch. Vậy nên mỗi khi ông HCM sang Trung Quốc thì ông Đoàn Sự lại đi theo.

“Đi theo nhưng thực ra mình có làm cái gì đâu. Ông Cụ nói thẳng chứ có cần gì… Ông Cụ cứ thoăn thoắt sang luôn…”

Nhiệm vụ chủ yếu của ông Đoàn Sự vì thế là để theo dõi xem các vị lãnh đạo trao đổi với nhau những gì, có gì quên không ghi lại hay không; và để nhắc nhở lãnh tụ trong trường hợp ông đang nói chuyện với nhiều người mà với vị thế nguyên thủ quốc gia, ông không nên nói Tiếng Trung.

Bấy giờ Liên Xô tặng cho Việt Nam 1 chiếc máy bay IL-18 (họ còn tặng cho Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai mỗi người 1 chiếc). Do Việt Nam chưa có người lái cũng như chỗ chứa máy bay nên chiếc IL-18 này được gửi lại Bắc Kinh. Khi nào ông Hồ cần sang Trung Quốc thì viên phi công người Trung Quốc sẽ bay từ Bắc Kinh sang Hà Nội để đón ông. Ông Đoàn Sự vì thế cũng thường xuyên đi đi về về giữa Bắc Kinh và Hà Nội.

“[…] Lần này… khoảng tháng Sáu, tháng Bảy gì đấy, Bác đi Liên Xô dự hội nghị 61 đảng về [Bắc Kinh]. Bác vào thăm ông Mao Trạch Đông. Ông ấy bảo: ‘Này, tôi trông anh sắc thái không được khoẻ. Ở lại đây nghỉ một thời gian. Anh về bây giờ công việc bận rồi ốm đấy.’ Cụ Hồ thì rất nể. Người khác mà nói [thế] là không được với Cụ đâu. Cụ nói thế này: ‘Vâng. Tôi xin chấp hành chỉ thị của Chủ tịch.’ Thế là ông ở lại…”

“Sống với ông Cụ thì thấy vinh dự, nhưng mà rất khó sống… vì ông Cụ khó tính lắm, chứ không phải dễ đâu. Cụ chỉ dễ tính với mấy bà phụ nữ thôi… muốn cái gì cho cái đó, rất là thân thiết… Còn mấy ông con trai, nhất là mấy ông có tuổi đến, là Cụ mắng cho sa sả đấy…”

“Tư tưởng Hồ Chí Minh là gì? Tư tưởng Hồ Chí Minh là đa nguyên đa đảng. Lúc đầu, năm 1945, Cụ cho thành lập Đảng Dân chủ, Đảng Xã hội. Ngoài ra còn có Quốc dân đảng, Việt Nam Cách mạng Đồng minh Hội. Năm đảng cơ mà…”

“Cụ bảo, lúc nào trong con người ta cũng có cái nhân và cái nghĩa, có cái thiện và cái ác. Có người cái thiện nhiều, cái ác ít. Nhưng người nào cũng có cả. Cho nên phải làm thế nào để giảm bớt cái ác, phát huy cái thiện của người ta. Đừng quan niệm rằng đã là kẻ thù là xấu…”

“Thực ra ban đầu Cụ về, Cụ rất muốn đi theo con đường quan hệ với Mỹ đấy… Tôi còn có tài liệu về việc Cụ gửi cành đào cho ông Ngô Đình Diệm. Chính Cụ rất muốn lợi dụng chuyện đó… Xẩy ra cuộc chiến tranh Việt - Pháp là Cụ đã hết sức nhân nhượng rồi, nhưng vì rằng tình thế lúc đó, cộng với các nước cộng sản đã muốn rằng đây là một chiến trường để thử thách. Do đó buộc ta phải nhảy vào chiến tranh. Trong chiến tranh, về sau này, khi trận Điện Biên Phủ xong rồi… chuyển sang thời kỳ đánh Mỹ. Quan điểm của Cụ về chuyện đó là khác. Cụ rất muốn để cuộc chiến tranh ấy cố gắng giữ ở mức độ nào đó để Mỹ không vào được. Nhưng mà các ông nhà ta cứ làm…”

“Khi thành lập nước, Cụ Hồ cho giải tán trường luật. Điều đó là không được, vì lúc đó Cụ quan niệm trường luật là theo luật pháp của đế quốc, cho nên Cụ giải tán. Chính ra là phải bảo vệ trường luật để sau này xây dựng hệ thống pháp luật.”

Ông Đoàn Sự vừa sang Quảng Châu từ ngày 30/5 - 9/6, thăm di tích trụ sở Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội. Ông tìm ông Hoàng Tranh, nguyên Phó Viện trưởng Viện Khoa học xã hội Quảng Tây, người từng viết một cuốn sách về bà Tăng Tuyết Minh, nhưng không gặp. Năm 1955, ông từng đến thăm bà Tăng Tuyết Minh. Lần này ông đến thì bà đã mất (từ năm 1991). Người ta nói là phần mộ của bà không có, vì khi mất, bà yêu cầu thiêu xác và thả tro xuống dòng sông Hồng.

“Cụ Hồ có bao nhiêu vợ thì tôi không lạ gì, nhưng trong số những người quan hệ với Cụ thì chỉ có bà Tăng Tuyết Minh là có làm lễ thành hôn rõ ràng…”

Khoảng năm 1955-1956, Hồ Chí Minh gặp Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Đông Đào Chú. Trong cuộc gặp đó, Đào Chú muốn đưa bà Tăng Tuyết Minh về với Hồ Chí Minh, nhưng ông Hồ từ chối, nói rằng với vị trí của mình lúc này mà có vợ là người nước ngoài thì sẽ mang tiếng. Ý kiến của Bộ Chính trị là không nên, mà chỉ yêu cầu Trung Quốc giúp đỡ cho bà tồn tại thôi. Bà Tăng Tuyết Minh không lấy ai cả. Khi về hưu bà được hưởng trợ cấp đặc biệt. Năm 1955, ông Đoàn Sự đã cùng Đại sứ Hoàng Văn Hoan bí mật đến thăm bà. Lúc bấy giờ ông Hồ Chí Minh giao cho ĐSQ hàng năm đến thăm và tặng quà cho bà. Ông Hoàng Văn Hoan dặn ông là phải giữ bí mật về chuyến đi, không được nói cho ai biết. (Ông Hồ Chí Minh không gặp lại bà Tăng Tuyết Minh lần nào nữa.)

“… Tôi còn tìm hiểu và biết là Cụ Hồ còn nhiều đám lắm… Nguyễn Thị Minh Khai, kể cả với bà Tống Khánh Linh… Năm 1924 [?] cụ từng sang Vienna, cụ yêu cả bà Tống Khánh Linh đấy. Khi tôi đưa Cụ về Thượng Hải để thăm bà Tống Khánh Linh thì đi chiếc xe mui trần. Lúc bấy giờ bà Tống Khánh Linh là Phó Chủ tịch nước… Hôm đó tháng Sáu, tháng Bảy gì đó… Cụ Hồ ngồi bên cạnh bà Tống Khánh Linh… Giời nắng, ông cụ lấy cái mũ chụp lên đầu bà ấy… Khi về đến chỗ ở của bà Tống Khánh Linh, Cụ Hồ gọi Tống Khánh Linh là “Tống muội”… Bọn tôi mới thầm thì: “Gớm, sao mà đẹp đôi thế!”… Bác Hồ không kể [chuyện tình với bà Khánh Linh], nhưng qua những chuyện đó, rồi qua [việc] ông Vũ Kỳ kể lại những mối tình của Bác… Ông ấy [Vũ Kỳ] kể cả bà Tống Khánh Linh, ông ấy kể cả vợ của ông Hồ Tùng Mậu nữa cơ… vân vân… nhiều lắm… Tại vì thế này này, thời kỳ hoạt động cách mạng, các ông ấy cứ ghép nhau… Cũng như là bà Nguyễn Thị Minh Khai, có dạo sống với Cụ Hồ đấy chứ, mà đăng ký đi học là vợ chồng đấy chứ…”

“Thế nhưng những chuyện đó là bình thường thôi… ta bây giờ cứ xoay vào đó, rồi thì là khoét sâu nó… thực ra chẳng ra gì cả. Khi tôi ở Hàng Châu với Cụ, có hôm thứ Bảy rỗi rãi, tôi mới bảo bà Tống Minh Phương là hỏi xem người yêu của Cụ Hồ có những ai và ở đâu, vì anh Vũ Kỳ cứ bảo rằng ông ấy [HCM] có quyển sổ tay ghi tháng nào thì phải gửi thư cho bà Madam này, Madam kia… Mình mới gạ hỏi… Đang vui vẻ cười thế này. Bà Tống Minh Phương với Cụ Hồ bình thường rất là thân, cho nên bà mới bạo dạn bảo: ‘Bác ơi, Bác kể những mối tình của Bác cho chúng tôi nghe với nào.’ Thế là Cụ nghiêm mặt lại Cụ bảo: ‘Bây giờ có lẽ không còn chuyện gì để moi chuyện tôi nữa nên các cô các chú lại… Kể ra bây giờ thì chưa phải lúc. Nhưng mà thôi, hôm nay tôi cũng nói sơ cho cô chú… Tôi là người, chứ tôi không phải là ông thánh. Tôi có nhu cầu tất cả mọi thứ. Khi ra ngoài tôi ở đâu tôi cũng có người yêu cả. Mà người yêu không phải chỉ là [quan hệ] vớ vẩn, người yêu là phải sống với nhau như vợ chồng đấy. Nhưng mà tôi phải có nghị lực…’ Sau rồi Cụ mới chỉ vào mình…: ‘Khi tôi ở nước ngoài, tôi diện hơn các cô các chú nhiều lắm. Tôi không ăn mặc thế này đâu. Sau này về Trung Quốc rồi, tôi thấy mặc thế này nó tiện hơn. Nó phù hợp với Á Đông hơn…’.”

“Ông Cụ cũng có những cái hóm hỉnh lắm. Thí dụ như hôm tôi đưa Cụ đi đảo Hải Nam về, [chỉ tay lên tường] khi chụp cái ảnh này này. Khi lên bên Châu Giang ở Quảng Châu… [người ta] huy động dân Quảng Châu đông lắm, đứng ở bên sông hoan nghênh. Ô tô từ trên tàu chạy thẳng lên. Cụ ngồi trên xe vẫy tay. Về chỗ nghỉ rồi chúng tôi mới hỏi, ‘Tại sao dân hoan nghênh đông thế nhỉ?’ Cụ bảo, ‘Chú Sự xem tại sao?’ ‘Thưa Bác, vì Bác là bạn thân của ông Mao, bạn thân của ông Lưu Thiếu Kỳ, bạn thân của ông này ông khác... Chứ cháu ở Trung Quốc 8 năm nay rồi, cháu đi rất nhiều nơi rồi, nhưng mà cháu chưa thấy các nguyên thủ quốc gia các nước khác đến các tỉnh người ta hoan nghênh lắm, người ta bình thường thôi, chỉ mấy ông lãnh đạo gặp nhau thôi.’ Thế là Cụ cười, Cụ bảo, ‘Ờ, thế cũng có lý. Nhưng mà này, người ta hoan nghênh chúng ta là người giương cao ngọn cờ giải phóng dân tộc, người ta không hoan nghênh chúng ta bởi chúng ta là cộng sản đâu.’ Lúc bấy giờ cách đây 60 năm nhé. Tôi mới thấy lạ quá. Tôi không dám hỏi gì. Tôi im. Sau tôi quay lại tôi hỏi ông Vũ Kỳ, ‘Quái nhỉ. Cụ Hồ 100% là cộng sản mà sao Cụ nói câu gở thế nhỉ?’ Ông Vũ Kỳ vuốt râu bảo, ‘Cái này phải suy nghĩ lâu dài. Ông cụ nói là có hàm ý sâu sắc lắm đấy.’

“60 năm sau, tôi nhớ lại chuyện này. Vừa rồi tôi sang [Trung Quốc] tôi đã đến bến Châu Giang, cái nơi mà tôi đón Cụ Hồ để tôi nhớ lại cái đó, là ngay từ đó Cụ Hồ đã có cái suy nghĩ như vậy. Do đó nên vừa rồi rất nhiều người viết rất nhiều chuyện về Cụ Hồ... thì có cái tôi công nhận [đúng].”

Giới trẻ nghĩ về HCM

HOC-TRO-TAN-TRUONG-250.jpg
Giờ tan trường. RFA photo Giờ tan trường. RFA photo

Một bạn trẻ 28 tuổi, ở Bắc Ninh, trả lời báo Vietweekly về quan niệm của bạn ấy về ông Hồ Chí Minh như sau,

“Đối với em thì ngoài tình yêu cha mẹ và dân tộc tình yêu đối với Bác cũng rất là lớn. Nhiều người cho Bác là thần thánh, nhưng theo em thì để làm được những điều như Bác đã làm thì Bác còn hơn cả thánh thần.”

Một bạn trẻ khác tại Sài gòn, vừa tốt nghiệp đại học thì dường như không chú ý đến ông Hồ lắm. Khi được hỏi là bạn ấy đã học được điều gì từ môn học Tư tưởng Hồ Chí Minh thì bạn ấy nói,

“Em chẳng nhớ là học cái gì, nói chung học cho có, cho qua chuyện. Còn nếu nói đạo đức làm người thì nó phải khác chứ không phải như vậy.”

Bên cạnh việc phát động phong trào và đưa vào trường học những điều hay về ông Hồ như đã nêu, một cách không chính thống hình ảnh và tượng ông Hồ cũng được đưa vào các chùa chiền thờ cúng. Hồi năm ngóai một đọan phim được phổ biến trên mạng cho thấy một buổi lễ rước tượng ông Hồ ở tỉnh Nam Định, trong đó có các quan chức tham dự, các câu kinh kệ được ngâm nga trộn lẫn tên đức Phật Thích ca và ông Hồ, cùng lời tán tụng ông là Phật Ngọc Hồ Chí Minh, trong một kiểu tôn giáo gọi là Đạo Bác Hồ. Một điều rất mâu thuẫn với quan điểm của chủ nghĩa Marxism đối với tôn giáo mà những người cộng sản noi theo, rằng Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân.

Theo nhà văn Thùy Linh ở Hà Nội,

“Những đạo trường tồn thì đâu cần tuyên truyền. Những kiểu tuyên truyền như thế không có tác dụng với cuộc sống đâu. Có thể là nó phù hợp với một xã hội mê tín nhưng vô đạo.”

Có lẽ trong những năm gần đây, cùng với sự sa sút của nền kinh tế, sự tham nhũng ngày càng lớn của các quan chức mà tuyệt đại đa số là các đảng viên đảng cộng sản, đảng cộng sản Việt Nam cần một hình ảnh cũ nhưng được làm mới lại, đó là ông Hồ Chí Minh. Dịch giả Phạm Nguyên Trường, người được giải dịch thuật Phan Chu Trinh vừa qua cho rằng,

“Đảng Cộng sản không còn qui tụ nhân dân được nữa nên cần hình ảnh ông Hồ Chí Minh như thế.

Cụ Hồ Chí Minh là một chính trị gia giỏi, nhưng vai trò của ông cụ đó đối với nước Việt Nam cần được xem xét lại, khi mà ngay sau khi đảng của ông lên cầm quyền ở miền Bắc Việt Nam thì đã có hai triệu người bỏ vào Nam, và khi đảng ấy cầm quyền trên tòan bộ lãnh thổ quốc gia thì có thêm hàng triệu người nữa bỏ nước ra đi.

Và quan trọng nữa là vì người ta đã quá sùng bái nên việc đánh giá lại là quan trọng.”

Có vẻ như để giải quyết nhiều vấn nạn hiện tại của đất nước, đảng cộng sản cầm quyền lại muốn dựng nên một giải pháp mà có thể nó lại là một vấn nạn mới. Đó là nạn sùng bái cá nhân. Trong xã hội lòai người hiện đại của thế kỷ 20, sùng bái cá nhân không là hiện tượng lạ ở các quốc gia cộng sản. Từ Lenin, Stalin, Ceaucescu, Mao cho đến gia tộc họ Kim ở Bình Nhưỡng, và không xã hội nào dẫn đến một sự hài hòa, phát triển.

Theo dịch giả Phạm Nguyên Trường, sùng bái cá nhân luôn có hại, nó dẫn đến sự không suy xét. Từ thời kỳ khai sáng đến nay, xã hội lòai người phát triển dựa trên sự suy nghĩ như câu nói của Pascal, rằng con người là những cây sậy biết suy nghĩ. Có thể mượn lời của ông Phạm Nguyên Trường thay cho lời kết, giải pháp không phải là một thần tượng, mà là Khai dân trí chấn dân khí như cụ Phan Chu Trinh đề ra cách nay hơn trăm năm.

Karl Marx được tôn thờ từ khi nào?

Tượng Karl MarxBản quyền hình ảnhHANNELORE FOERSTER/GETTY
Image captionKhoảng 500 tượng Karl Marx, kích thước cao 1 mét, được trưng bày tại một bảo tàng ở Trier, Đức hôm 05/5/2013 (hình minh họa).

Một số cuộc tranh luận mới đây ở châu Âu đặt lại vấn đề từ khi nào Karl Marx được tôn thờ trong phong trào cộng sản quốc tế và liệu bản thân Marx có tin chủ nghĩa tư bản sẽ tự tan rã.

Trong một bài trên tạp chí Polityka ở Ba Lan (12/06/2017), nhà nghiên cứu Edwin Bendyk nêu ra vấn đề sau Brexit, châu Âu cần đặt câu hỏi có hay không một cuộc khủng hoảng của chủ nghĩa tư bản toàn cầu.

Theo ông, đây cũng là vấn đề làm đau đầu phái Tả châu Âu và một số nhà lý luận và lý thuyết gia đã tìm lại học thuyết của Karl Marx, ông tổ của chủ nghĩa cộng sản để tìm lời giải.

Sách mới: 'Lenin - nhà độc tài'

Nhắc lại cuộc đời Marx và Lenin

Cuộc đời khốn khó của Marx ở London

Ai xây "chủ nghĩa tư bản man rợ" ở VN?

Vấn đề là Marx chưa bao giờ dự báo sự tan rã của chủ nghĩa tư bản như các tín đồ gán cho ông.

Marx chỉ mô tả chủ nghĩa tư bản là hệ thống liên tục gặp khủng hoảng nội tại rồi đổi mới.

Khái niệm về sự sụp đổ không tránh khỏi (zusammenbruchtstheorie) của chủ nghĩa tư bản trong tập 3 bộ Tư bản luận là do Friederich Engels đưa vào và nhấn mạnh sau khi Marx đã qua đời.

Vai trò của Engels, bạn thân và nhà bảo trợ cho Marx cũng được nói đến khá nhiều trong công trình của Gareth Stedman Jones, giáo sư Marxist từ Đại học Cambridge ở Anh.

Cuốn sách in ra năm 2016 của ông, "Karl Marx. Greatness and Illusion" lập luận rằng Engels không chỉ thu thập các bài viết, bản thảo của Marx để hoàn tất bộ Tư bản luận mà còn tạo ra sự sùng bái cá nhân Marx vì mục tiêu chính trị.

Theo Stedman Jones, để hỗ trợ cho phong trào Xã hội Dân chủ ở Đức, Engels đã cố tình đề cao cá nhân Marx như một nhà tiên tri nhìn thấy trước con đường cách mạng "tất thắng" cho những người cộng sản và hoạt động công nhân khi đó.

Cộng hòa dân chủ ĐứcBản quyền hình ảnhSEAN GALLUP/GETTY
Image captionDu khách ăn vận quần áo của binh sỹ thời Cộng hòa Dân chủ Đức khi thăm một bảo tàng lưu lại nhiều kỷ vật từ thời nước Đức chưa thống nhất.

Nói ngắn gọn thì Karl Marx trong đời thực ở Thế kỷ 19 không phải là nhà tiên tri (prophet) của Thế kỷ 20.

Theo Gareth Stedman Jones, cũng chính Engels đã cưỡng ép một số mặt của lý luận để đặt chủ nghĩa Marx vào đường ray "tiến hoá" như chủ nghĩa Darwin, hàm ý tạo cảm giác sự vận động xã hội cũng mang tính "tự nhiên" như học thuyết về sinh học.

Còn trên thực tế, Marx không đồng ý với thuyết của Charles Darwin mà ông cho là đặt lịch sử loài người vào một quá trình diễn tiến hoàn toàn mang tính tình cờ.

Tìm lại Marx thời kỳ nào?

Lenin từng cấm lễ Giáng Sinh không thành

Bảo tồn xác ướp Lenin hết bao nhiêu tiền?

Đại học Hungary 'dọn tượng Marx'

'Tù mù về Chủ nghĩa Marx'

Phê phán cuốn sách của Stedman Jones, một nhà nghiên cứu cộng sản khác ở Anh, Giáo sư Alex Callinicos từ Đại học King's College, London cho rằng cách nhìn nhận Marx thời trẻ và khi ông đã già luôn đem lại các kết luận khác nhau.

Tuy thế, Giáo sư Callinicos cũng thừa nhận thuyết về cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa tất yếu là do các nhân vật sau Marx như Karl Kautsky và Georgi Plekhanov đề cao.

Marx chỉ viết về các khủng hoảng mang tính chu kỳ của chủ nghĩa tư bản và khủng hoảng (crises) thì vẫn không phải là sụp đổ (collapse), theo Callinicos.

Vị giáo sư từ King's College cũng cho rằng viễn kiến về cách mạng cộng sản được những người như Lenin tìm thấy trong các phần Marx viết khi còn trẻ, lúc ông tự nhận là tín đồ của Công xã Paris.

Marx và EngelsBản quyền hình ảnhPATRIK STOLLARZ/GETTY
Image captionDu khách chụp ảnh với tượng Marx và Engels tại Berlin.

Phần lý thuyết này tin rằng công nhân sẽ đứng lên làm thay đổi chính trị chứ bản thân chủ nghĩa tư bản sẽ không tự tan rã.

Tuy thế, cũng trong một cuốn sách khác đã ra từ năm 2013, cuốn "Karl Marx: A Nineteenth-Century Life" của Jonathan Sperber, quan điểm thực sự của Marx về đấu tranh giai cấp đã được đề cập tới.

Theo Sperber, vào năm 1848 Marx đã viết rằng tương lai của một nền chuyên chính do một giai cấp cách mạng nắm giữ là chuyện vô lý.

Vậy từ các trang giấy dày đặc ý tưởng, đôi khi mâu thuẫn nhau của Marx, xã hội châu Âu ngày nay có thể còn rút tỉa được gì?

Triết gia John Gray từ Trường Kinh tế London (LSE), khi giới thiệu cuốn sách về Marx của Stedman Jones, đã đồng ý với tác giả rằng đóng góp lớn nhất của Marx là phần phân tích thấu đáo về chủ nghĩa tư bản toàn cầu.

Mới chỉ xuất hiện non một thế kỷ (tính đến thời của Max), thị trường tư bản quốc tế đã tạo ra động lực và quyền lực (powers) ghê gớm, san bằng các biên giới, tự tạo ra nhu cầu để rồi cung cấp các cách thoả mãn những nhu cầu đó và lật đổ cả mọi định chế văn hoá, theo đánh giá mang tính tiên tri của Marx.

Một thông điệp nữa của Marx, có lẽ là thông điệp cuối cùng ông gửi lại trước khi chết là làm sao cứu lấy các cộng đồng nông thôn trước khi chúng bị chủ nghĩa tư bản toàn cầu nghiền nát.

Vào lúc cuối đời Marx bỏ công nghiên cứu về làng quê ở Nga và đánh giá cao phương thức sở hữu công (Russian mir) mà ông tin là có những phần đáng được giữ lại cho một xã hội tương lai.

Có thể thấy cuộc hành trình "về quê" của Karl Marx qua các giai đoạn tư duy của ông: từ nhân vật cộng sản cấp tiến kiểu Đức hồi trẻ sang một nhà hoạt động xã hội ở Pháp và Bỉ, trở thành nhà phân tích kinh tế tư bản chủ nghĩa ở London và càng về già lại càng ít đi tính cực đoan để đánh giá cao quan hệ xã hội ở những xứ sở ông từng cho là lạc hậu.

Bất tuân dân sự, một phương cách góp phần giải thể chế độ độc tài công an trị

Hải Âu (Danlambao) - Nếu những hành động bất tuân dân sự như đã xảy ra tại Cai Lậy được lan tỏa khắp nước, áp dụng trên nhiều bình diện thì chế độ sẽ suy yếu và có nguy cơ sụp đổ. Nếu mỗi người dân hiểu được hiệu quả của bất tuân dân sự và nhận ra rằng tác động dây chuyền và rộng lớn của bất tuân dân sự sẽ triệt tiêu mọi đàn áp của cường quyền và làm suy yếu chế độ. Sự hiểu biết đó sẽ biến thành một cuộc cách mạng bùng nổ bằng sự tham gia của mỗi người...

*

Suốt hơn 42 năm qua, người dân Việt Nam phải chịu sống dưới sự cai trị độc tài toàn trị của cộng sản. Vô vàn những bất công cùng những thủ đoạn hèn hạ, phi nhân mà cộng sản sử dụng để đàn áp và khủng bố người dân. Chính từ những điều kinh khủng mà những kẻ cướp chính quyền gieo rắc đã khiến người dân luôn sống trong nỗi sợ hãi.

Dù rằng Việt Nam với cái đuôi xã hội chủ nghĩa đã và đang tìm cách... nhập cư với tư bản để chạy theo xu hướng phát triển toàn cầu. Để hội nhập, Ba Đình buộc phải ký kết những hiệp ước quốc tế về nhân quyền, dân quyền, môi sinh để chứng minh mình cũng... văn minh với người ta và cũng để dễ ngửa tay xin xỏ những khoản hỗ trợ kinh tế cho sự phát triển. Tuy nhiên tất cả những ký kết đó chỉ nằm trên giấy và bị cộng sản Hà Nội xem như mớ giấy đi vệ sinh không thua không kém báo Nhân dân của đảng. Trên thực tế, cộng sản không hề tôn trọng những công ước quốc tế đã ký kết. Bằng chứng là vô số vụ cướp đất đai, tư liệu sản xuất của nông dân diễn ra suốt chiều dài cai trị của đảng. Hàng trăm, hàng ngàn vụ đánh đập, bắt bớ, khủng bố những người bất đồng chính kiến. Hàng triệu công nhân ngày đêm bị bóc lột sức lao động cùng vô số thứ thuế phí vô lý được áp đặt lên cuộc sống…

Hiện tại người dân vẫn phải chịu hàng trăm thứ thuế phí vô lý ngày càng tăng khiến cuộc sống gặp nhiều khó khăn. Viện phí mỗi lúc mỗi tăng trong khi chất lượng điều trị ngày càng tệ hại. Xăng dầu phải mua với giá cao hơn thị trường thế giới nhưng vẫn phải đóng thuế môi trường cao ngất ngưởng. Nhà đất bỗng dưng tăng thuế lên tới 400% trong sự ngỡ ngàng của nhiều người chỉ sau một đêm... và còn rất nhiều những khoản tiền mà nhân dân phải nai lưng đóng cho ngân sách nhà nước.

Trước những điều tồi tệ do cộng sản gây ra trong suốt nhiều thập kỷ, người dân buộc phải chịu đựng trong sự uất ức. Rất nhiều cá nhân, hội nhóm đã can đảm lên tiếng phản đối sự bạo tàn của cộng sản. Nhưng dường như những tiếng nói phản đối ấy khó có thể làm cho đảng cộng sản suy yếu.

Những câu hỏi được đưa ra trong nỗi khát khao của hàng triệu người Việt Nam rằng khi nào thì cộng sản sụp đổ? Làm cách nào để lật đổ những kẻ cướp chính quyền?

Với sự phát triển của internet người dân đã phần nào nhận thấy bản chất khốn nạn của chế độ. Cũng nhờ mạng xã hội mà nhiều người tỉnh ngộ khi lĩnh hội những kiến thức khai sáng dân trí. Từ đó những hình thức bất tuân dân sự ngày càng được nhiều người áp dụng chống lại những điều luật phi lý của nhà cầm quyền.

Điển hình trong những ngày qua, giới tài xế tại miền tây đã có những hành động khôn khéo chống lại việc lạm thu từ trạm thu phí BOT Cai Lậy. Những đồng tiền lẻ tưởng như không mấy giá trị lại trở thành vũ khí của các tài xế dùng để đối phó với trạm thu phí BOT đặt không đúng chỗ. Cách làm này của giới tài xế đã khiến giao thông khu vực bị ảnh hưởng nghiêm trọng nhưng vẫn không vi phạm pháp luật.

Hành động dùng tiền lẻ đối phó với trạm BOT bất hợp lý của nhà cầm quyền đã khiến giới lãnh đạo cộng sản lúng túng không tìm ra cách thao túng cho việc “hút máu” phương tiên giao thông. Qua đó có thể nhận định khi người dân biết liên kết, bảo vệ nhau trước những việc làm sai trái của những kẻ cầm quyền buộc chúng phải đáp ứng yêu sách chính đáng.

Nếu những hành động bất tuân dân sự như đã xảy ra tại Cai Lậy được lan tỏa khắp nước, áp dụng trên nhiều bình diện thì chế độ sẽ suy yếu và có nguy cơ sụp đổ. Vấn đề là làm sao nó được nhân rộng, được sự hưởng ứng và tham gia của nhiều người dân? Đó là vai trò của truyền thông lề dân cần phải tích cực quảng bá và thuyết phục người dân sử dụng hình thức bất tuân dân sự này.

Trên nguyên tắc thì người dân Việt Nam được phép làm những việc mà pháp luật không cấm. Trên thực tế, bất tuân dân sự bởi đám đông sẽ làm guồng máy công an trị bó tay - không thể bắt cả trăm cả ngàn người trả phí bằng tiền nhỏ, cả ngàn học sinh "bị bệnh" không đến trường trong một ngày...

Mỗi người dân cần hiểu được hiệu quả của bất tuân dân sự và nhận ra rằng tác động dây chuyền và rộng lớn của bất tuân dân sự sẽ triệt tiêu mọi đàn áp của cường quyền và làm suy yếu chế độ. Sự hiểu biết đó sẽ biến thành một cuộc cách mạng bùng nổ bằng sự tham gia của mỗi người.

17.08.2017

Cộng sản là cái gì?

Bảo Giang (Danlambao) - Xem ra, cơ đồ Việt Nam hôm nay như cái nhà tàn trong chiều hôm lộng gió. Mái không thể che mưa. Bốn bức vách không thể ngăn được từng cơn gió lùa. Kẻ lãnh đạo hiện nay trong tư thế cúi đầu, hai chân qùy, mặt không còn chút máu quay hướng về phương bắc, mà lòng như cố trông vời sang Tây, sang Mỹ! Phận người dân thì đôi mắt trắng trông gà ra quạ! Tệ hơn thế, nhìn đâu cũng chỉ thấy gian trá, lọc lừa, không tìm được một chút chân thật cho nhau làm tin. Tổ Quốc xem ra là ở trong giai đoạn nhiều thử thách và tang thương nhất.

I. Một định nghĩa: 

Việt cộng (CS) là loài không phân biệt được thịt bò hay phân bò. Không phân biệt được việc bán nước và bảo vệ Tổ Quốc là gì. Chúng chửi Mỹ, nhưng tất cả đều cầu xin được đến và sống với đế quốc Mỹ. Như thế, CS là một tập thể sống bằng những loại miệng lưỡi thô tục và dơ bẩn. 

Dĩ nhiên, đây không phải là một điều gì xa lạ, mới mẻ. Trái lại, khi nói đến cộng sản thì tất cả mọi người đều đã biết rõ về chúng, cũng như biết rõ về chủ trương tạo ra cuộc sống đầy bất lương với ngôn từ Vô Tổ Quốc, Vô Gia Đình và Vô Tôn Giáo của chúng.

Là người, ai cũng biết Gia Đình, Tôn Giáo và rồi ý niệm về Tổ Quốc là cột sống có sẵn trong lòng mỗi người ngay từ khi được sinh ra. Một em bé mở mắt chào đời tuy chưa thể nói nhưng em đã thấy cha, thấy mẹ, thấy gia đình và rồi thấy cả đất nước nơi mà cha mẹ đã cưu mang em. Và dĩ nhiên, không một đứa trẻ nào được sinh ra, lại nhìn thấy cái ý niệm cộng sản, dù chính ba mẹ nó là cán cộng. Tuy thế, khi muốn đem sự bại hoại đến cho xã hội, kẻ thường đi ăn nhờ ở đậu là Kark Marx, người được cộng sản ca tụng là ông tổ, kẻ đưa ra thuyết CS, trong đó có những chỉ dẫn về ý niệm Vô Gia Đình, Vô Tổ Quốc và Vô Tôn Giáo như là phản ảnh trong cuộc sống đầy thương tật trong kiếp sống của Y. 

Rồi Lê Nin, bấu víu vào đó mà tạo thành phong trào cộng sản với chủ trương diệt sạch, xóa sạch, tẩy sạnh những giá trị luân lý, đạo đức phổ quát trong đời sống của con người. Thảm thay, chỉ 70 năm sau chính nó là nguyên cớ làm bại hoại cho cuộc sống, không chỉ ở Liên Sô, nhưng còn là cho những nước theo nó. Kết quả, chính từ nơi này, Lênin, Stalin đã bị dân chúng quật mồ, đập tượng mà quăng ra đường. Ở Việt Nam những kẻ theo chúng ra sao? Xem ra câu chuyện “Liên Sô” đã kề ngay bên. Bởi lẽ:

1. Vô tổ quốc. 

Con người không từ gốc cây, ngọn cỏ mà chui ra, nhưng từ nguồn gốc cơ bản là gia đình, lớn hơn là tập thể của làng xóm và mở rộng ra và liên kết thành những tổ chức xã hội, Tổ Quốc. Với nguyên tắc này, hỏi xem, trong cơ bản Việt cộng có chút hiểu biết gì về gốc sinh của mình hay không? 

Với Marx, y cho rằng giai cấp vô sản không có tổ quốc. Từ đó, chủ nghĩa xã hội theo Marx là xã hội đại đồng cộng sản, không biên giới, không gia đình. Đây cũng chính là lý lẽ để những tập thể cộng sản đệ tam trên thế giới đều lấy cờ đỏ với búa liềm của Liên sô làm cờ của đảng mình. Rồi coi Liên sô chính là tổ quốc của cộng sản. Sự lừa dối đầu tiên là thế và đã bắt đầu.

Tuy nhiên, với nước lớn thì cái từ Vô Tổ Quốc, không biên giới theo tinh thần bá quyền của họ chỉ là nhóm chữ để cho những tập thể nhỏ tự… sướng, tự vui lây mà thôi. Trong thực tế, đường biên cương chính quốc của họ sẽ nhờ vào từ này để lấn chiếm dần sang biên cương các nước nhỏ bé hơn. Đó là hình ảnh của Liên sô tràn sang Đông âu sau 1945 và Trung cộng tràn xuống phương nam sau 1950. Nhìn chung, mớ lý thuyết này chỉ đem lại nguồn lợi nhuận cho nước lớn, nhưng không cho người dân ở đó cũng như các nước nhỏ thuộc diện chư hầu hưởng lợi. Theo đó, chỉ có những kẻ ngu xuẩn với mộng kẻ mù được làm “vua” mới bám vào đây để sống nhờ mà thôi. Nhà nước cộng sản Việt Nam là một điển hình của loại này. 

Kết quả, đường biên giới phía bắc của Việt Nam dưới chế độ này ngày một bị xóa bỏ bằng văn bản hơn và xâm lấn. Dân của nước lớn đã tự tràn sang và dân của nước nhỏ thành kẻ bị trị, mất quyền lợi. Đây là kết quả của lá bài Vô Tổ Quốc! Đổi lại, từ đây tập đoàn cán bộ Việt cộng được làm lãnh đạo sau khi kinh qua học tập và tuyên thệ theo điều lệ đảng là “lấy tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam,” và Đảng Lao động Việt Nam nguyện học tập Ðảng Cộng Sản Trung Quốc, học tập tư tưởng Mao Trạch Ðông (Đèn Cù tr. 49)”. Thế là Ta mất nước! Đảng cộng sản VN biến thành con rối của Tàu cộng muôn năm!

2. Vô Gia Đình.

Ai cũng biết gia đình là nền tảng của đạo lý và xã hội. Ở đó, con người nhận biết có cha mẹ, anh em họ hàng nên có sự chung tay góp sức, gắn bó bên nhau từ khi có mặt cho đến khi bỏ trần thế. Đó là cơ bản nhân tính của con người. Tuy nhiên, với cộng sản lại hoàn toàn khác biệt. Một trong những điều kiện căn bản để trở thành đoàn đảng viên CS là “học viên phải công khai tuyên bố căm thù bố mẹ, đoạn tuyệt với bố mẹ”. (Đèn Cù, Trần Đĩnh. tr. 49). Điều đó cho thấy, ngay từ căn bản khởi đầu này, cộng sản đã là một giống loại khác con người! Bởi lẽ:

Nhìn vào cuộc sống quanh ta, ai cũng thấy, ai cũng biết. Con cá, con chim, hay con trâu con bò còn sống và đi chung từng đàn, dẫu như chúng không thể có nhận thức ra một gia đình riêng, trong đó ai là cha mẹ, ai là anh em, chị em của chúng. Tuy thế, chúng không bao giờ muốn lẻ bầy. Trái lại, nối tiếp nhau theo bản năng, dù không thể có nhận thức gia đình, đồng bào như con người, nhưng vì sự sinh tồn chúng luôn muốn gắn bó với nhau theo bầy, theo đoàn, theo giống loại. Chúng tựa lưng nhau, có thể cả bao bọc nhau mà sống cho riêng từng cặp. 

Trong khi đó con người ngoài bản năng để sinh tồn, còn có bản năng nhận thức. Ngay từ nguyên thuỷ, con người đã có cuộc sống khởi đi từ nguồn gốc là gia đình. Ở đó, tất cả đều biết phân biệt, nhận biết ai là cha mẹ, anh em, dòng họ, thân sơ của mình. Họ sống chung trong gia đình, trong cộng đoàn trong ý thức bảo vệ nhau. Rồi cùng chung tay nhau làm việc, từ lao động cực nhọc cho đến nhẹ nhàng. Chữ Trí, chữ Tín từ đó lớn lên, đời sống ngày một phát triển. Chữ Trung, chữ Hiếu càng lúc càng buộc chặt vào đời sống và đi vào trong sinh hoạt của con người. Đó là lý do xã hội loài người không bao giờ ca tụng tôn vinh những kẻ thuộc hệ Vô Gia Đình, phỉ báng mẹ cha hay sát nhân!

Nhưng đi ngược với sự tiến hóa nhân bản của con người là cộng sản. Chúng xây dựng lý thuyết Vô gia Đình, nhằm tách ly con người thoát ly khỏi cuộc sống lễ giáo của gia đình, của xã hội, rồi đẩy chung vào một tập thể gọi là đoàn, đảng. Từ đây, những kẻ theo chúng được sống trong một bầy đàn, hỗn độn không còn nhân bản tính trong tình nghĩa gia đình, anh em, chỉ có tình “ đồng chí” với những điều lệ của chúng tự viết ra như sau:

“Phải vạch ra mọi thủ đoạn đàn áp, bóc lột nông dân cùng tộí ác của bố mẹ, gia đình, họ hàng địa chủ, cường hào gian ác. Thứ ba trên cơ sở thành khẩn khai báo kia mà tuyên bố là căm thù bố mẹ, tỏ ra đã dứt khoát lập trường vô sản, đoạn tuyệt với kẻ thù giai cấp. Không đạt yêu cầu căm thù bố mẹ, đoạn tuyệt với bố mẹ thì bản tổng kiểm thảo bị “phá sản,”. học viên đó phải ngồi học lại cho tới khi nào lập trường vô sản, lập trường nông dân thắng, anh ta công khai tuyên bố căm thù bố mẹ, đoạn tuyệt với bố mẹ mình (mới thôi). (Đèn Cù trang 74-75). Xem ra, chính cái quy luật “tự phê, tự kiểm thảo” này đã là đầu mối của tất cả mọi bất hạnh đổ xuống Việt Nam từ 80 năm qua. Từ đấu tố, gây tội ác, chiến tranh, cho đến nghèo đói tụt hậu, nước mất chủ quyền, mất đất đai, biển đảo đến việc đạo đức của xã hội bị băng hoại đều bắt nguồn từ cái luật lệ man di, tồi bại này của CS.

Rồi cùng với cuộc man di này, Tố Hữu nổi lên như một kẻ đảo điên với những ngôn từ rẻ rúng khinh bạc cha mẹ, những đấng đã sinh thành ra mình, nhưng lại thành nền tảng cho đảng cộng. Cuối cùng, không ai thấy Y khóc thương cha mẹ mình ra sao. Nhưng Y đã khóc kẻ bị cả thế giới loài người nhân bản lên án:

“Yêu biết mấy nghe con tập nói.
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!...
Thương cha thương mẹ thương chồng
Thương mình thương một, thương ông thương mười…
Hỡi ơi ông mất Đất trời còn không?" ( Tố Hữu)

Dẫu không phải là thầy bói thì ai cũng biết đời hắn, rồi cũng tàn với những loại chữ nghĩa này. Rồi bên cạnh đó là một Xuân Diệu. Những tưởng là thành danh trong lòng văn học nhân bản Việt Nam. Hỡi ơi, vì theo Tố Hữu vấy máu ăn phần với cộng sản để có những vần thơ không thuộc về thế giới của con người và nhân bản hôm nay:

“Thắp đuốc cho sáng khắp đường
Thắp đuốc cho sáng đình làng đêm nay
Lôi cổ bọn nó ra đây
Bắt quỳ gục xuống đọa đày chết thôi!”

Hoặc giả:

“…Ai về Bố Hạ
Nhắn với vợ chồng thằng Thu
Rằng chúng bây là lũ quốc thù!…”(Xuân Diệu)

Bạn hỏi: “vợ chồng thằng Thu” là ai ư? Xin thưa họ là bố mẹ của thi tài Ngô Xuân Diệu đấy ạ! 

Xót cho một tài hoa và phận đời của Xuân Diệu đã hoang phí khi theo Việt cộng. Tuy nhiên, câu chuyện về Vô gia đình của Việt cộng đến đây chưa hết. Bởi vì, mấy ai, đặc biệt là những người thuộc vùng Thanh Nghệ, lại có thể quên được thứ trưởng Việt cộng Chu Văn Biên. Câu chuyện được kể lại như sau: “Chu Văn Biên, bí thư đoàn ủy cải cách ruộng đất Nghệ – Tĩnh, bắc ghế ngồi trên thềm cao chỉ tay vào mặt mẹ đẻ chắp tay đứng ở dưới sân dằn giọng: -Tao với mi không mẹ không con mà chỉ là kẻ thù giai cấp của nhau. Tao có phận sự tiêu diệt mi mà mi thì nhất định sẽ chống lại… Sau phiên tòa án, Bà mẹ cắn lưỡi không chết. Ít lâu sau, nhảy giếng tự tử, thành…” (Đèn Cù tr. 109). Xem ra khó tìm ra kẻ man di hơn hơn tập đoàn Việt cộng!

Những câu chuyện về bài học Vô Gia Đình, hẳn là không vui. Tuy nhiên, tất cả không phải tự họ học được, nhưng được giáo dục ngay từ khởi đầu với những “lương sư” cán cộng là Hồ Chí Minh, Đặng Xuân Khu, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng… Một tập đoàn có đủ tay nghề buôn dân bán nước mà tôi đã có dịp viết đến. Những hành động này, nếu ở trong một xã hội nhân bản, chắc chắn chúng phải bị lôi ra giữa công đường để phân định phải trái và trở nên bài học trong cuộc sống của nhân gian. Tuy nhiên, trong xã hội của cộng sản thì chúng lại trở thành những tấm gương, những biểu tượng. Hoặc giả, là những bài học cho tất cả mọi đoàn đảng viên các cấp phấn đấu, noi theo. 

3. Vô Tôn Giáo.

Ai cũng biết, xã hội được bình an, giảm bớt tội phạm là nhờ vào sự đóng góp rất nhiều từ nền giáo dục linh thánh của các tôn giáo. Với Tôn chỉ đạo đức, yêu thương. Với tinh thần công bằng, làm lành lánh dữ. Với mẫu mực từ bi, bác ái, hỉ xả… Xem ra đã là khởi điểm và là niềm vui trùng cửu cho cuộc sống của nhân loại. 

Trong khi đó, Cộng Sản với bản chất tham tàn, ác độc. Với hành động man di mở đấu tố, giết hại con người và mang tinh thần bệnh hoạn trong cuộc sống là gian trá, bất lương, thù hận… rồi bước theo chương mở đầu của Karl Marx với bài ca “tôn giáo là thuốc phiện”. Hỏi xem, liệu những vô đạo của CS có thể thay thế được Nhân Ái, Liêm Chính của con người không? 

Không, ngàn lần không. Hiển nhiên là không. Bởi lẽ, trong cuộc sống, con người phải nhờ có Tinh Thần Linh Thánh để sống và tồn tại. Sự nương nhờ này đặt trọng tâm vào hai điểm. Học đạo đức, nhân ái và gương mẫu của họ để trừ gian trá, khử bạo tàn. Theo khoan dung, độ lượng học liêm chính của họ để xây dựng, yêu thương đồng loại và xã hội. Theo đó, cái chủ trương đạp đổ, làm cho tan nát niềm tin của con người vào thần linh của cộng sản là hoàn toàn xuẩn động. Riêng việc Hồ chí Minh chỉ đạo để CS đập phá các Đình, Chùa, Đền, Miếu, nhà Thờ và chiếm đoạt tài sản của các tôn giáo vào những năm 1940 và sau đó phải bị coi là tội ác. 

Lý do, dù CS chủ trương vô tôn giáo, vô thần linh, chỉ có bác có đảng. Điều ấy cũng không có nghĩa là chúng được quyền bài xích và đạp đổ những hình tượng cũng như đền miếu của nhân gian, cũng như các cơ sở thờ phượng của các tôn giáo. Việc làm này nó chỉ mang một ý nghĩa duy nhất là CS chỉ có thể sống nhờ bạo lực và tồn tại giữa những xáo trộn do chính chúng tạo ra mà thôi. Riêng tinh thần Tôn Giáo trong lòng người vẫn thiên thu bền vững, kiên định. 

Tại sao cộng sản thù ghét Tôn Giáo? Câu trả lời đơn giản là vì sự gắn bó giữa con người với gia đình và tinh thần Linh Thánh của tôn giáo. Một tên trộm cướp thì có bao giờ dám đi đứng một cách thong dong, nghiêm chỉnh. Có khi nào nó muốn đến gần nhà thờ, Chùa Miếu, ngoại trừ có sự toan tính bất lương? Từ đó cho thấy, Việt cộng (cộng sản) thù ghét tôn giáo đều có chung lý do sau: 

Về tinh thần:

Gia đình và Tôn giáo tuy là hai thực thể riêng biệt, một của trần thế, một của Thần Linh. Tuy thế, hai thực thể này không thể tách rời nhau. Trái lại, luôn luôn là một gắn bó bền chặt. Việc gắn bó này tạo ra nhiều phúc lợi và đem an bình cho xã hội. Rủi thay, đó lại là lý do để cộng sản ganh tỵ và tiến đến căm thù. Bởi lẽ, chúng muốn triệt hạ niềm tin thánh thiện của con người đặt vào tôn giáo để quy hướng về tính vô đạo của CS. Rồi từ đây, tạo ra một xã hội vô luân, làm cho con người mất dần đi ý niệm về tội lỗi. 

Về đời sống:

CS thúc đẩy con người bước vào cuộc sống bầy đàn, phá bỏ chủ hướng tình yêu thương gắn bó, đạo hạnh của gia đình của tôn giáo. Từ đó, nhận sự dẫn dắt trong lối sống vô thần linh, không cha mẹ của chúng và đặt niềm tin vào đảng. Thảm cho chúng là không thể đạp đổ được niềm tin của con người đặt vào tôn giáo. Tệ hơn, càng ngày con người càng nhận ra bộ mặt thật của CS chỉ là những kẻ gây ra tội ác cho nhân loại nên phải xa lánh chúng. 

Khi nhận biết nguy cơ bị triệt vong này, chúng liền tìm cách tráo trở tội ác thành thần thánh để đưa Hồ chí Minh vào Chùa ngồi chung với Thần Phật. Rồi nhờ hình ảnh này chúng có cơ hội đến chùa, trước là tâm địa lừa Trời, Phật, dối gạt người. Sau là giả trá như một con người có tâm, đến chùa khấn bái như là một khách lữ hành sẵn tâm thiện, sẵn sàng hòa giải, hay hòa đồng với người dân để thu lợi. Tuy nhiên, tội ác và gian trá này khó lừa được lòng người, nói chi đến Trời Phật. Hãy chờ xem, dù chúng có đến chùa khấn bái thì cái hình tượng của Hồ chí Minh ngồi đó cũng sẽ phải vỡ tan khi cái mã tấu quyền lực của chúng trở thành miếng sắt vô dụng.!

II. Kết quả của nền giáo dục vô đạo, vô tổ quốc của cộng sản.


Như ở trên tôi đã viết. Việt cộng là loài không phân biệt được thịt bò hay phân bò. Không phân biệt được việc bán nước và bảo vệ Tổ Quốc là gì. Từ đó, CS đã đào tạo được hàng ngũ lãnh đạo cấp cao ở trung ương, cấp tỉnh có những trình độ khác người, mà một trong những lãnh đạo ấy là phó chủ tịch của UBND tỉnh, mói đây đã thay mặt cho đảng, cho tỉnh, công khai đưa ra lời kêu gọi khẩn cấp đến TU đảng cộng như sau: “Xin đừng vì vài cái đảo nhỏ ở Biển Đông mà làm mất đi tình hữu nghị láng giềng tốt đẹp giữa hai nước. bởi không có đảng Cộng sản Trung quốc chống lưng, đảng ta không tồn tại đến ngày hôm nay” (Võ Thị Thu Thủy, phó chủ tịch UBND Quảng Ninh). 

Rõ ràng những lời lẽ này cho chúng ta thấy một thực tế “tài trí” của những con giun, con chuột nhắt đã phơi bày ra trước ánh sáng. Nó cũng là kết quả của một phương cách giáo dục Vô Tổ Quốc của CS. Để từ đây, chúng coi Tổ Quốc, như là một món hàng đem rao bán để kiếm ăn. Bởi thực tế, nếu không cúng đảo này, nhường tỉnh kia cho Trung cộng thì đảng của chúng đã chết từ lâu rồi. Nói cách khác, điều thị nói cho thấy rằng tập thể CS Hồ chí Minh chỉ có thể sống và tồn tại được là nhờ vào việc Bán và chuyển dần từng phần của đất nước Việt Nam cho Tàu cộng, ngoài ra không còn một phương cách nào khác. Đây là một sự thật trên tất cả những sự thật ê chề mà cuối cùng tự chúng cũng đã phải phơi bày ra trước công luận. Nó phơi bày ra như một cuộc đánh tiếng cho công luận biết việc gì đã đến và đang đến. 

Hỡi người Việt Nam, chúng ta đã tình ngủ chưa. Chúng ta đã sáng mắt ra chưa? Hỡi những ai còn nhắc đến tên Hồ Chí Minh như kẻ cứu quốc, hãy nhìn lại xem: Tập đoàn cộng sản này đã công khai coi mảnh đất được gầy dựng bằng xương máu của cha ông, của tiền nhân, của chính những kẻ được gọi là “đồng chí” của chúng chỉ là một tài sản có giá để buôn bán của chúng hơn là một cơ đồ để sinh tồn của con dân nước Việt. Hãy nghe để biết việc chúng bảo nhau bán nước Việt Nam của người Việt Nam để tìm lấy chỗ làm đầy tớ cho riêng mình! 

Hỡi người dân Việt Nam, hãy hỏi xem, chúng là ai đây? Rồi bản thân Bạn là người dân của nước Việt Nam có truyền thống, hay là thành viên của tập đoàn nô lệ Việt cộng? Nếu là người dân của nước Việt Nam thì hãy đứng dậy mà đi. Trường hợp là nô lệ của tập đoàn Việt cộng này, hoặc giả không chủ đích, thì hãy đi mua sẵn sợi dây thòng lọng buộc vào cổ để chúng kéo đi. Bởi vì, chỉ vài năm nữa (khoảng 2020) câu tuyên bố trên sẽ được tập thể cao hơn, rút ngắn gọn hơn, và chỉ đổi có vài chữ cho gọn nhẹ hơn thôi “không vì cái chữ Việt Nam mà làm mất đi tình hữu nghị láng giềng tốt đẹp giữa hai nước. bởi không có đảng Cộng sản Trung quốc chống lưng, đảng ta không tồn tại đến ngày hôm nay” thì khỏi lúng túng? Thực tế sẽ là thế, hỏi xem, Việt Nam đi về đâu, bạn về đâu với những loài lãnh đạo này? 

Câu hỏi này, có thể làm cho nhiều người khó chịu, nóng mặt. Nhưng xem ra nó lại là một thực tế cần đặt lại nghiêm chỉnh cho người Việt Nam còn thiết tha với tổ quốc của mình trả lời đấy. Bởi lẽ, phần đảng viên cộng sản, nó đã có số phận làm nô lệ của riêng nó từ lâu rồi. Theo đó, Thị Thủy cán bộ hàng tỉnh này không phải là kẻ duy nhất của tập đoàn Việt cộng đã thừa hành lệnh đảng truyền đi tín hiệu ấy để thăm dò dư luận của người dân. Nhưng trước đó, một câu chuyện thăm dò khác còn nổi lềnh bềnh lên trên mặt nước ao tù là Nguyễn Duy Chiến, cán bộ thuộc diện TU cũng ngậm vành rổ và tuyên bố như sau: 


“Việc nước bạn Trung quốc xâm phạm lãnh hải ta, rồi đâm tàu, cắt cáp… thực chất vấn đề chỉ là cách hành xử Bố mẹ dạy con mình. Yêu cho roi, cho vọt. Vậy sao phải bất bình” (phó chủ tịch UB biên giới quốc gia: Nguyễn duy Chiến). Nghe thế, bạn hỏi tôi Y là loài gì ư? Tôi thật sự cũng chẳng biết nó thuộc loài, giống gì! Hình như con chó ở nhà bạn nó còn biết sủa khi thấy khách lạ vào đến sân. Nó chưa hề nhận khách lạ là người nhà. Nói chi đến chữ cha mẹ!

Trong khi đó, bạn tôi bảo rằng. “Y nói thế là đúng, là trọn bộ những suy nghĩ của các đoàn đảng viên CS. Bởi vì, đối với Trung cộng chúng chỉ là hàng con cháu nô bộc trong nhà. Nếu sai, nó chỉ sai với Người Việt Nam yêu tổ quốc mình mà thôi.”Bạn nghĩ sao? Tôi thì tin rằng, Cha ông ta đã chỉ đường biên cương mà dạy rằng: “Thà làm qủy nước Nam, chứ không thèm làm bương đất Bắc” (Trần Bình Trọng). Rồi ai là người Việt Nam chưa từng một lần nghe trống vang:

“Nam quốc sơn hà Nam đế cư, 
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư. 
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm, 
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.” (Lý thường Kiệt)

Điều ấy có nghĩa rằng, Trung cộng chỉ có thể trở thành bố mẹ của tập đoàn cộng sản buôn dân bán nước Minh, Đồng Chinh Duẩn Giáp… và nay là những Mười, Anh, Linh, Cầm, Phiêu, Trọng, Phúc, Sang, Ngân, Quang, Dũng, Lưu, Chiến… mà thôi. Nó tuyệt đối không bao giờ có cái giá trị ấy với người Việt Nam. 

III. Việt Nam rồi về đâu?

Xem ra, cơ đồ Việt Nam hôm nay như cái nhà tàn trong chiều hôm lộng gió. Mái không thể che mưa. Bốn bức vách không thể ngăn được từng cơn gió lùa. Kẻ lãnh đạo hiện nay trong tư thế cúi đầu, hai chân qùy, mặt không còn chút máu quay hướng về phương bắc, mà lòng như cố trông vời sang Tây, sang Mỹ! Phận người dân thì đôi mắt trắng trông gà ra quạ! Tệ hơn thế, nhìn đâu cũng chỉ thấy gian trá, lọc lừa, không tìm được một chút chân thật cho nhau làm tin. Tổ Quốc xem ra là ở trong giai đoạn nhiều thử thách và tang thương nhất.

Tuy thế, khi có những người tiên phong như Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định, Lê Thị Công Nhân, LM Nguyễn Văn Lý… tiến lên phía trước. Bạn ơi, chúng ta phải làm gì đây? 

Chúng ta cùng nhau quyết một lần đứng dậy nối chí của cha ông ta là những Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung… để mở lại cơ đồ và xây dựng lại nhà Việt Nam chăng?

Hay… Bạn sẽ cúi đầu theo lũ cộng sản vong nô để làm chư hầu cho Tầu-Hồ?

Cái họa cho Việt Nam là không có tiếng Dân trả lời. Đã thế, lại vo ve dăm tiếng ruồi trâu gõ trống cho Tàu!! 

8-2017


Bạo quyền dùng trí thức đỏ triệt đường dân chủ

Lê Hải Lăng (Danlambao) - Trí thức đỏ mang mác PGS, Tiến sĩ... ngồi trong tháp ngà. Trí thức đỏ mặc áo nhà báo nhà văn nhà thơ dùng chữ nghĩa đánh tráo lương tâm phục vụ cho quyền lợi băng đảng Ba Đình. Chúng đưa ông Hồ lên hàng thánh sống. Chúng vỗ tay trên xác chết vụ CCRĐ. Chúng reo hò ngợi ca Lê Duẩn tắm máu miền Nam. Chúng theo chân Đỗ Mười hoan hô đánh cướp tài sản đưa hàng trăm ngàn người mất nhà cửa rồi bị tống đi khu kinh tế mới. Chúng viết bài ca tụng thành quả cách mạng(cắt mạng) do đảng chủ trương.

Trong thời kỳ đói quá phải đổi mới hay là chết. Đám trí thức đỏ bưng bô Nguyễn Văn Linh như vị cứu tinh dân tộc để rồi biết rằng Hội nghị Thành Đô là một minh chứng cho tên TBT đảng csVN bán nước. VN nằm trong quỹ đạo Trung Cộng như con ruồi nằm trong mạng nhện. Sự việc cho tới bây giờ các lãnh tụ đảng csVN tiếp tục nối chân nhau càng vùng vẫy càng mắc vướng. 

Những nhà trí thức đỏ được các tên độc tài phản dân hại nước trọng dụng. Cho nên họ hết mình vẻ rồng ránh tên du kích y tá khi trở thành Thủ Tướng dù là xảy ra bao nhiêu dự án đổ nợ. Một nhà báo đỏ có thể ngồi một mình trong quán cà phê viết bài tâng bốc "người bán củi " để được sân sau nào đó phát thưởng. Một đại biểu đỏ lấy cái mác sử học "đồng ý" với cái thằng khăng khăng ôm chủ nghĩa Mác Lê cản trở sức tiến hóa dân tộc. Thế chẳng biết sử gia là cái đếch gì. 

Dòng họ giống đỏ khen Trọng lú liêm khiết là chuyện mèo khen mèo dài đuôi đã đành. Các tay trí thức đỏ lại bẻ cong ngòi bút để nâng bi Trọng trong sạch, trong lúc cái hệ thống đảng không có con chuột nào nằm chung trong ống mà trọc đầu cả, tóc đen tóc bạc tóc con nào cũng dính máu nhân dân. Ngay cả bà Phó Doan cũng nói lên sự thật chuột ăn của dân không chừa một thứ gì là vậy. 

Đất nước không cất đầu lên nổi vì cái đảng csVN nó độc tài độc tôn dành quyền cai trị bởi anh chàng phụ bếp, thợ hoạn heo, thợ cạo mũ cao su, tên y tá du kích, người gánh củi, người điên miền bắc lý luận cối xay. 

Trí thức đỏ không biết đã tốn bao nhiêu giấy mực, bao nhiêu thơ nhạc ca tụng tập đoàn đồ tể. Ngay bây giờ còn có một vài tay trí thức đỏ ví von quyết tâm diệt chuột mà chính con chuột cống tự đánh vào mồm nó rồi thổi còi la làng để thiên hạ quên đi chuyện nó lái dư luận. 

Bạo quyền dùng trí thức đỏ triệt đường tranh đấu đòi dân chủ tự do, bắt tù người biểu tình đòi gìn giữ chủ quyền đất nước. 

15 văn kiện bán nước rành rành ra đó. Các trí thức đỏ viết bài bưng bô kẻ bán nước cũng chưa muộn. 

20/8/2017


Hết thổ công, Thánh Gióng, giờ đến hà bá muốn dành tượng đài tiền tỷ

Dân Đen (Danlambao) - Nếu bạn đang sống trong thiên đường xã hội chủ nghĩa Việt Nam, một thứ mà bạn rất dễ dàng nhìn ở bất cứ tỉnh thành nào, bất cứ lúc nào, dù giàu hay nghèo, dù no hay đói. Đó là hàng trăm tượng đài tiền tỷ được xây dựng nhằm giúp bạn vượt qua sự cơ cực trong cuộc sống. Đặc biệt lúc bạn đói rách, bạn chỉ cần ngắm những tượng đài tiền tỷ ấy, chắc chắn bạn sẽ cảm thấy no ấm nhờ ơn đảng của Bả Chó.

Nhưng dường như “định nghĩa” ấy đang mang lại những điềm gở báo hiệu những điều tồi tệ cho đảng của Bả Chó.

Còn nhớ hồi cuối tháng 3/2015, tượng đài “mẹ Việt Nam anh hùng” ở Quảng Nam bị bong tróc nền gạch chỉ sau một tuần khánh thành. Và rồi cách đây chưa lâu, ngày 9/8/2017, một cậu bé tay không đã dùng sức mạnh của đứa trẻ 12 tuổi làm đổ sập một cụm tượng đài tại quảng trường Chiến Thắng ở Bắc Kạn. Nay lại thêm một tượng đài hoành tráng với cái tên “đại đội săn sàu” đang được xây dựng tại xã Lương Hoà, huyện Giồng Trôm-Bến Tre sắp sửa được hà bá nuốt xuống sông.

Trần Duy Phương, Phó Giám đốc Sở VH-TT&DL tỉnh Bến Tre, cho biết: “Trước khi thực hiện công trình, Sở có mời đơn vị khảo sát địa chất, thủy lợi nhưng thời điểm đó dòng chảy chưa xoáy sâu vào khu vực này. Khi thi công sắp hoàn thành thì bị xói lở mạnh làm công trình bị sạt lở nghiêm trọng”. 

Trên thực tế tượng đài này đã có trước đây 30 năm, nhưng vào thời điểm đó người dân nơi đây chẳng mấy ai quan tâm đến công trình “chống đói, rét” bằng tượng đài tiền tỷ. Vì thế sở VH-TT&DL tỉnh Bến Tre đã được giao “trọng trách” xây dựng mới lại khu tượng đài. Sau khi khảo sát lập dự án, công trình đã được khởi công xây mới và hoàn thành vào tháng 6/2017. Tuy nhiên trong quá trình nghiệm thu thì chẳng may ngài hà bá lại ngó ngàng đến “vẻ đẹp” của “đại đội săn tàu”.

Trần Duy Phương nói: “Sắp tới, Sở VH-TT&DL tỉnh sẽ mời chuyên gia thủy lợi đến khảo sát và tìm giải pháp cấp bách để ngăn dòng chảy bằng biện pháp sẽ dùng nhiều đá cho vào lưới thả xuống sông tiếp giáp mặt công trình, ngăn dòng chảy xâm thực. Đồng thời đề xuất chủ trương xin kinh phí của tỉnh cho kè lại công trình trên”. Tuy nhiên “cũng không dám chắc công trình có đứng vững hay không”.

Phải công nhận trình độ xây dựng tượng đài của các quan chức nhà sản đã đạt đến cảnh giới của loài gặm nhấm trong chiếc bình của Tổng Trọng Lú. Cùng khả năng “ní nuận” đỉnh cao trí tuệ của loài vượn Trường Sơn đã tạo nên kỳ lạ trong cái xứ sở được gọi là thiên đường xã nghĩa. Những sự cố đổ, sập tượng đài là do nhân tai hay thiên tai chứ không phải do đảng cộng sản của Bả Chó gây ra.

Này nhé, đống gạch dưới tượng Mẹ Việt Nam anh hùng ở Quảng Nam bị bong tróc, vỡ vụn là do nhiệt gây ra giãn nở giữa các khe gạch làm chúng vỡ thôi nhá. Còn tượng đài Chiến Thắng ở Bắc Kạn thì quí vị đã biết là do cậu bé 12 tuổi có sức mạnh của Thánh Gióng dùng tay làm sập 1 cụm tượng đài. Còn cái tượng “đại đội săn tàu” ở Bến Tre là do mấy cha nội tư vấn, thiết kế, thi công quá đẹp khiến hà bá ganh tỵ muốn “đem” xuống sông làm của riêng. Mà nghĩ cũng kỳ lạ cái đồ hà bá, cộng sản của Bả Chó xây tượng đài tiền tỷ để dân đen ngắm trong những lúc đói rét. Vậy mà hà bá cũng muốn dành “ân đức” của đảng và Bả Chó dành cho dân đen.

Thôi thì kể từ nay trở đi, dân đen chúng tôi tự hứa sẽ cố gắng chăm lo làm lụng kiếm miếng ăn đặng no cái bụng, kiếm cái áo để được ấm cái thân. Chẳng dám nghĩ tới chuyện ngắm tượng đài tiền tỷ của đảng Bả Chó để “chống đói, rét” nữa đâu. 

Vậy nên nếu thiên lôi, hà bá, thổ công thấy những công trình tượng đài tiền tỷ do đảng của Bả Chó xây dựng. Dù bất cứ ở đâu, đẹp xấu thế nào mà quí vị muốn dành làm của riêng thì cứ tự nhiên mà đem đi. Nhân tiện các vị chư thần âm tào địa phủ rước dùm dân đen chúng tôi cái xác khô đang bị giam trong động Ba Đình. Vì nghe đâu đám con cháu của Bả Chó đang lập kế hoạch xây thêm hàng trăm tượng đài mang hình ảnh cái xác khô ấy khắp Việt Nam để dân chúng ngắm.

19/8/2017


Dọn đường cho Tàu Hoàng Trung Hải làm TBT?

Lê Hải Lăng (Danlambao) - Bệnh tật hay phóng xạ đưa đường danh lợi Huynh và Quang tới điểm tận cùng bằng số. Phúc phù Trọng đánh tay chân chủ cũ thiết lập xây dựng lại cơ nghiệp sân sau để Trọng ăn chia, bề trong chỉ lợi dụng nhau giai đoạn. Bởi thế dù Trọng không lì lợm ngồi thêm, Trọng khó mà dùng người lật lọng như thế thay cái chân Tổng Bì Thư. Đứa con hoang của Tập Cận Bình có rất nhiều mưu chước khi đưa Lịch đi chầu chú Sam để lái thành phần yêu nước thầm lặng quên đi Bãi Tư Chính trong tay chủ Trọng.

Bầy chuột dưới tay Trọng đục khoét làm lở loét cái hệ thống ông cống đảng. Chuột định hướng XHCN bằng gậm nhấm tài nguyên thiên nhiên cạn kiệt, chuột chỉ biết xách bị ăn xin quốc tế nhận viện trợ, vay nợ rồi chuột rút ruột công trình xây dựng, phá sập hệ thống ngân hàng... Khi đất nước hết lương thực cho chuột xơi, chuột chia nhóm phe cắn xé nhau. Thế mới có chuyện Phúc đi Thái Lan thúc đẩy hợp tác mà thực chất là cầu viện. 

Theo báo đảng Trọng sắp đi Nam Dương và Miến Điện thúc đẩy hợp tác. Song song với các chiêu chạy tiền các nước trong khu vực. Theo báo NLĐ Phúc yêu cầu Thống đốc NHNN tiếp tục tập trung nghiên cứu, có giải pháp phù hợp huy động các nguồn ngoại tệ, vàng trong dân phục vụ cho đầu tư phát triển. 

Có thể ăn cướp của dân bằng hai cách. Cách 1 như cướp đất dân oan là xử dụng súng ống khi đền bù giá rẻ dân không chịu. Cách 2 in thêm tiền gây lạm phát đưa giá vàng cao người dân ham "trúng lớn" đem vàng ra bán, nộp cho nhà nước, nếu dân còn "ngoan cố" không thực thi chính sách ăn cướp có "Chỉ đạo" Phúc nghẹo đề ra dân không có chọn lựa nào khác bằng ăn đạn. 

Có người đặt câu hỏi Trọng lú sao không chịu về vườn "làm người tử tế" mà cứ khư khư ôm cái ghế làm thân phận đứa con hoang. Chuyện dể hiểu vì chính người VN quá thờ ơ với đại cuộc tin tưởng vào dối trá lưu manh của các tay ngồi trụ cột Ba Đình. Ngay cả Nông Đức Mạnh còn bảo rằng các đảo Hoàng Sa Trường Sa chim ỉa đó sao. Trọng lú chỉ bỏ ngai vị khi đã hoàn thành nhiệm vụ Bắc Kinh giao phó hoặc thiên triều đổi tay sai. 

Khi Mao Trạch Đông muốn Lê Duẩn đánh tới người Việt cuối cùng cũng như Đặng Tiểu Bình "dạy cho VN một bài học". Sự kiện xảy ra cho ta thấy rằng giới lãnh đạo Trung Cộng không bao giờ lùi bước trước tham vọng bành trướng xuống phương Nam của họ. Hồ Cẩm Đào có lần nói không cần đánh Đài Loan mà chỉ cần kéo thời gian mua chuộc. Tên hải tặc Tập Cận Bình nằm trong cái lò luyện tham vọng bá chủ đó thì cái chuyện xỏ mũi người tham quyền phản quốc như Trọng lú là điều dể hiểu. Nhìn trước mắt người Tàu đã mua chuộc và thâu tóm bao nhiêu điểm chiến lược, nắm chủ động vẻ rồng rắn kinh tế VN. Thế nhưng trưởng đảng csVN ông nào như ông nấy làm ngơ chia nhau ăn phần hoa lợi, đến lúc cả nước đổ nợ ra rồi chỉ tay đổ tội cho nhau, còn đi xa hơn là trút tội cách chức cán bộ đã hết giữ quyền hành. 

Có người hỏi tại sao triều Ba X làm sai, Trọng không xuất đầu lộ diện ngăn cản trên cương vị đầu đảng nắm trong tay 3 cơ quan đầu não. Hỏi như thế là quên rằng Trọng muốn Dũng phạm lỗi để Trọng tự độc diễn vai vế TBT. Và từ đó mới dẫn tới chuyện theo vết tay Phạm Văn Đồng Trọng đi sứ ký 15 văn kiện bán nước. 

Một mình một chúa sơn lâm Trọng tận dụng hết lực lượng côn an côn đồ dân phòng, DLV... đấu tố chém vè các nơi biểu tình chống thảm họa Formosa đặc biệt là một số khu vực giáo xứ. Trọng triệt hạ mọi ngỏ ngách mà người dân mom men lò đầu ra chống hiểm họa Trung Cộng. Blogger Người Buôn Gió trong bài Đàn áp dân chủ cao độ đã viết: "Thế nhưng sau đại hội 12, Nguyễn Tấn Dũng từ giã chính trường, các vụ bắt bớ người bất đồng chính kiến xảy ra nhiều hơn trước đó gấp bội và các mức án tù cũng tăng đến mức kinh ngạc. Không ai nghĩ rằng chỉ với những bản cáo trạng sơ sài, lủng củng và thiếu lập luận mà toàn án Việt Nam có thể kết án hai bà mẹ đang nuôi con nhỏ là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thúy Nga từ 9 đến 10 năm tù. Những năm trước đây cũng với những việc làm tương tự như hai người này, những người khác chỉ bị kết án đến 3 năm tù là căng, nếu có đồng phạm, có tổ chức cũng chỉ 5 năm tù. 

Một điều phải công nhận rằng dưới thời của Nguyễn Tấn Dũng các tổ chức xã hội dân sự hoạt động nở rộ hơn bao giờ hết, các hội đoàn thi nhau mọc ra, tuy có bị khó khăn như triệu tập, ngăn chặn hội họp, tiếp xúc... nhưng mức độ bắt bớ thẳng tay không nhiều như bây giờ."

Người dân dưới gót giày đảng csVN đày đọa, không ai thương tiếc chuyện cs ăn thịt nhau. Có điều cho dân ai ngủ mê thức tỉnh dậy để thấy rõ bè đảng csVN chỉ có lo quyền lợi cá nhân bè phái và quyền lợi đảng. Quyền lợi đất nước chỉ là đầu môi chót lưỡi phỉnh gạt dân chúng. 

Trung Cộng giỏi dùng sách lược mua chuộc và cấy người. Chiếm thêm một nước qua tay Lê Chiêu Thống là quốc sách. 

Khi đứa con hoang Trọng lú ăn nhiều "quả " quá trúng thực. Phải chăng Tập Cận Bình đôn đốc thái thú Hoàng Trung Hải thay ngôi?

Bao giờ Việt Nam thoát họa cộng sản để thoát Tàu. Chỉ có 90 triệu dân mới có câu trả lời. 

19/8/2017



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Quý bà VK cẩn thận khi về VN hưởng lạc với trai tơ coi chừng mất mạng [Đã đọc: 8802 lần]
12.000 người gốc Việt sắp bị trục xuất về sống với CSVN [Đã đọc: 6234 lần]
Phát minh thần sầu của CHXHCNVN: Phát điện bằng nước tiểu [Đã đọc: 6121 lần]
Nhà tù CSVN trộn mảnh thủy tinh vào cơm cho tù nhân lương tâm [Đã đọc: 5262 lần]
Xe lại cán người ở Anh, 6 người bị thương [Đã đọc: 5007 lần]
Cựu quân nhân Mỹ 82 tuổi đi Việt Nam tìm ông hiệu trưởng tên Quang ở Quảng Trị vì một bức tranh, ai biết tin xin chỉ giúp [Đã đọc: 4258 lần]
Tận diệt khủng bố Hồi Giáo: Bước đường cùng, lính Anh dìm chết quân IS bằng tay không [Đã đọc: 3886 lần]
Tần suất sinh hoạt tình dục của loạt mỹ nhân Việt [Đã đọc: 3814 lần]
Triều Tiên chính là con chốt của TQ và Nga để đe dọa Mỹ [Đã đọc: 3789 lần]
Bị gọi lên đồn công an vì là đảng viên cộng sản! [Đã đọc: 3708 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.