Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười một 2017
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30      
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 16
 Lượt truy cập: 9344336

 
Bản sắc Việt 19.11.2017 07:59
Tại sao phải lập Viện Đạo đức để dạy đạo đức cho cán bộ, quan chức, đảng viên đảng cộng sản?
28.10.2017 11:50

Báo Tiền Phong ngày 18.10 có bài “Đề xuất thành lập Viện Đạo đức để huấn luyện cán bộ” đưa ra ý kiến của “PGS Nguyễn Trọng Phúc, nguyên Viện trưởng Viện Lịch sử Đảng đề nghị lập Viện Đạo đức học trong Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh để dạy đạo đức học và những chuẩn mực đạo đức trong Đảng”

Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam, đồng thời là Trưởng Ban chỉ đạo trung ương phòng chống tham nhũng.

Viện trưởng Viện Dạo Đức HCM: 

Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam, đồng thời là Trưởng Ban chỉ đạo trung ương phòng chống tham nhũng.

Trích bài báo:

“PGS Phúc cũng nhấn mạnh, Hồ Chủ tịch từng căn dặn "Đảng không phải là một tổ chức để làm quan phát tài. Đảng phải làm tròn nhiệm vụ giải phóng dân tộc, làm cho Tổ quốc giàu mạnh, đồng bào sung sướng". Trong xây dựng tổ chức Đảng, Người coi công tác cán bộ có ý nghĩa quyết định: "Cán bộ là cái gốc của mọi công việc", "huấn luyện cán bộ là công việc gốc của Đảng". Vì vậy, Đảng phải nuôi dạy cán bộ, như người làm vườn vun trồng những cây gỗ quý báu.

Ông cũng đề nghị lập Viện Đạo đức học trong Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh. Trong đó, dạy đạo đức học và những chuẩn mực đạo đức trong Đảng. Cán bộ là gốc, nhưng huấn luyện cán bộ là công việc của Đảng. Trên cơ sở đó, tuyển chọn những người mẫu mực về đạo đức lên giảng. Dạy về đạo đức cũng là công việc của Ban Tuyên giáo Trung ương. Theo ông, lo mảng xây dựng Đảng về đạo đức nên giao cho 2 cơ quan Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh và Ban Tuyên giáo Trung ương.

Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh Nguyễn Xuân Thắng đánh giá cao đề xuất của PGS Phúc. Ông cho biết, hiện các lớp bồi dưỡng. Phần lớn đảng viên rất tốt, một số chưa bỏ thói hư tư lợi, kiêu ngạo, xa hoa, bè phái và có nguy cơ lây lan. Việc quan trọng là phải nhận ra, có cơ chế, chế tài để tự gột rửa, như Tổng bí thư nói nếu đã nhúng chàm phải tự gột rửa.”

Đề xuất này đã gặp phải nhiều ý kiến trái chiều của dư luận thông qua báo chí bên ngoài và mạng xã hội facebook. Nhiều người tỏ thái độ châm biếm, hoài nghi. Người thì so sánh: sao các nước có mô hình thể chế chính trị tự do dân chủ pháp trị như Mỹ, Anh, Úc, Canada, Pháp, Đức, Thụy Điển, Na Uy v.v…họ chẳng cần đảng nào "nuôi dạy, huấn luyện" mà từ tinh thần làm việc cho tới tư cách, đạo đức của công chức và cả quan chức lại khá thế nhỉ. Còn cán bộ, đảng viên của đảng ta thì cứ càng ngày càng tệ, "tự gột rửa" cỡ nào cho sạch, mà làm sao "tự gột rửa" nổi khi chính cơ chế độc tài độc đảng này là môi trường cho mọi cái xấu nảy sinh và phát triển tràn lan như cỏ dại, như tế bào bệnh ung thư?

Người thì dẫn chứng suốt thời gian qua nhà nước VN đã tổ chức bao nhiêu đợt, “học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh” rầm rộ từ Bắc vào Nam, từ cấp trung ương đến địa phương, từ thành phố đến làng xã…tốn kém không biết bao nhiêu tiền thuế của nhân dân, nhưng kết quả là đạo đức của cán bộ quan chức Việt có khá lên được chút nào đâu.

Mà cái chuyện “học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh” trong Đảng và xã hội nào có phải mới mẻ gì, mà đã có quá trình liên tục, lâu dài, qua rất nhiều đại hội đảng, với rất nhiều chỉ thị này chỉ thị kia. Đọc bài “Nội dung cơ bản của học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh” (Tuyên giáo) thì rõ.

Trong chương trình bàn tròn điểm tin tuần (15-21/10/2017) của đài BBC, Tiến sĩ khoa học Nguyễn Quang A có nói rằng cá nhân ông ủng hộ nên lập nhiều Viện Đạo đức để dạy đạo đức cho những người cộng sản. Theo ông, việc mà ông PGS Nguyễn Trọng Phúc đề xuất rằng đảng cộng sản VN phải có một cái viện để dạy đạo đức, chứng tỏ họ không có đạo đức gì cả. Ai dạy, dạy cái gì hay dạy đạo đức Hồ Chí Minh, điều đó còn cần phải tranh cãi nhưng đây là một vấn đề hệ trọng và rất là cấp thiết, bởi vì cái nền tảng đạo đức rất quan trọng. Đạo đức là cái nền sâu nhất, căn bản nhất, trên cái nền đạo đức ấy cái tầng văn hóa mới được xây nên. Và cấp thiết bởi vì đạo đức hiện nay đã băng hoại đến như thế thì cần có một nhu cầu phải làm lại. Còn làm như thế nào là một chuyện khác và có nhiều cách. Người dân cũng có thể tham gia vào chuyện giáo dục họ.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A cũng nói thêm rằng, theo ông, các chế độ ở các nơi bị tan rã, xét cho cùng cũng là do nền tảng đạo đức không ổn.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A đã nói đúng rằng đạo đức là cốt lõi của con người và của cả một xã hội. Đạo đức của cán bộ, quan chức Việt dưới chế độ cộng sản đã sa sút, băng hoại một cách khủng khiếp, thực tế đã phơi bày hàng ngày hàng giờ, người dân ai cũng có thể chứng kiến hoặc đọc, nghe, nhìn thấy trên báo chí, truyền thanh truyền hình.

Nhưng cũng giống như việc chống tham nhũng hay tinh giản bộ máy, việc chấn chỉnh đạo đức, phong cách của cán bộ quan chức Việt là những chuyện không thể giải quyết tận gốc rễ được. Bởi chính cái cơ chế độc tài độc đảng này là nguyên nhân, là môi trường sản sinh ra nạn tham nhũng, sự phình to của bộ máy hay những thói hư tật xấu của cán bộ, quan chức Việt: nào dối trá, quan liêu, thực lực không có vì đi lên bằng các mối quan hệ, con ông cháu cha hoặc do “chạy” tiền, “chạy” ghế, vô cảm, coi dân như cỏ rác, chỉ biết có tiền, chỉ biết “còn đảng còn mình”, nhắm mắt bưng tai làm ngơ trước nỗi khổ của nhân dân, vận mệnh của đất nước, hèn hạ, quỵ lụy bợ đỡ cấp trên, “thượng đội hạ đạp”, tham lam…

Trở lại việc lập Viện đao đức, ai sẽ dạy, ai có đủ tư cách gương mẫu đạo đức liêm chính cần kiệm chí công vô tư…để đứng lớp? Dạy cái gì? Dạy tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh? Nhưng Hồ Chí Minh thì làm gì có tư tưởng, và những sự thật được bạch hóa phần nào về nhân vật này cũng cho thấy ông ta hoàn toàn không phải là một ông thánh, một người xứng đáng được gọi là “cha già của dân tộc” như đảng cộng sản cố công tô vẽ bao nhiêu năm qua, nếu không muốn nói ngược lại. Và làm sao mà họ học được, thực hành đạo đức được khi chung quanh, từ trên xuống dưới cả một bộ máy, cả một hệ thống đều vô đạo đức đến tận cùng?

Vấn đề cốt lõi nằm ở cơ chế, ở mô hình thể chế chính trị. Chỉ khi nào VN có một thể chế tự do dân chủ, đa nguyên đa đảng, pháp trị, tam quyền phân lập thì mọi thứ sẽ khác. Cơ chế tam quyền phân lập giúp kiểm soát, hạn chế quyền lực lẫn nhau giữa ba ngành lập pháp, hành pháp, tư pháp, không một đảng phái chính trị nào có thể ôm trùm cả ba được. Đa đảng tạo nên sự cạnh tranh, và có bầu cử công khai giúp tìm ra những con người có năng lực thực sự ngồi vào những vị trí xứng đáng. Pháp luật nghiêm minh sẽ trừng phạt những ai vi phạm, bất kể họ là ai.

Trong một môi trường, thể chế như vậy, con người buộc phải tự thân vận động, tự lực vươn lên bằng khả năng, nếu làm quan chức, họ sẽ bị các đối thủ chính trị của các đảng đối lập cho tới dân chúng và một nền báo chí tự do, dân chủ soi từng hành vi nhỏ nhặt, họ sẽ phải cẩn thận từng lời ăn tiếng nói hành động và nếu vi phạm pháp luật, họ sẽ bị trừng phạt ngay tức khắc. Vấn đề tác phong, đạo đức của họ do đó sẽ khá lên. Không cần đảng nào “nuôi dạy” cả.

Tại sao người Việt, dân tộc Việt mãi nghèo?


 

Phan Châu Thành -

Đăng bởi Hai Hoang Van vào Thứ Năm, ngày 13 tháng 2 năm 2014

Mỗi dân tộc, mỗi đất nước thường đều có những cá nhân, những dòng tộc giàu có nổi tiếng nhiều đời, truyền qua nhiều thế hệ, nhiều thế kỷ, của họ. Dân tộc Việt ta không thế. So với các nước và dân tộc khác trên thế giới (có lẽ trừ một số ở Châu Phi thôi), đất nước ta không chỉ luôn nghèo khó hơn mà còn luôn luôn không có những cá nhân, những dòng tộc giàu có và nổi tiếng truyền đời như thế- không một ai và không một dòng họ, suốt chiều dài hơn hai nghìn năm hay hơn bốn nghìn năm lịch sử!? Kể cả những dòng họ hoàng tộc Việt cũng không phải những dòng họ giàu có…

Hiện tượng đó là không có ngoại lệ, trừ những cá nhân, gia đình tư bản đỏ của những kẻ cộng sản khát máu và nay thêm khát tiền, đang giầu lên gần đây chỉ bằng ăn cắp và ăn cướp từ chính dân Việt – những người mà họ nói “tự nguyện hy sinh phục vụ” và từ đất nước Việt này mà họ luôn to mồm cam kết sẽ “bào vệ và xây dựng”… là một nạn dịch ung thư đỏ của đất nước và dân tộc Việt, sẽ không được xem xét ở đây.

Image result for Nghèo khó lạc hậu csvn tiến lên xhcn Image result for Nghèo khó lạc hậu csvn tiến lên xhcn

Tôi đã luôn đặt ra cho mình câu hỏi trên đầu bài đó và đtìm câu trả lời cho nó hàng chục năm nay trong văn hóa, lịch sử dân tộc Việt. Và tôi biết sẽ có rất nhiều nguyên nhân như trăm ngàn mảnh của bức tranh ghép hình phức tạp, nên có thể sẽ mất rất nhiều thời gian, và có thể đến cuối đời tôi vẫn không tìm ra câu trả lời thỏa mãn cho mình.

Thế nhưng hôm nay, sau những cuộc gặp gỡ và nói chuyện đầu năm với gia đình, bạn bè, học trò… đột nhiên những mảnh ghép chính của câu trả lời dường như đã bắt đầu hé lộ với tôi.

Câu trả lời đó là, từ trong văn hóa xã hội và trong sâu thẳm tâm thức (tài chính) của người Việt, trài qua nhiều thế kỷ của lịch sử dân tộc với chủ yếu là chiến tranh và loạn lạc, người Việt chúng ta căm ghét đồng tiền và tài sản, căm ghét và coi khinh người giàu và càng không biết cách làm giàu và khộng hề biết tích tụ tài sản.

Các bạn sẽ nói: Nói như thế ai cũng nói được, nhưng kết luận như thế cho cả một dân tộc thì chứng minh sao đây? Câu trả lời của tôi trên (những mảnh ghép chính đầu tiên của bức tranh) gồm hai phần: Bối cảnh, là một lịch sử cộng đồng Việt thăng trầm hàng nghìn năm vời đắc thù chủ yếu là chiến tranh loạn lạc và kẻ ngoại xâm luôn đến từ phường Bắc, trừ khoảng một thế kỷ gần đây kẻ ngoại xâm đến từ phương Tây và dân ta cũng không coi là thù địch nữa; và Nội dung, là tâm thức ghét người giàu và không biết làm giàu của người Việt hôm nay.

Image result for Nghèo khó lạc hậu csvn tiến lên xhcn

Tiến lên XHCN

Trước khi đi vào những cố gắng chứng minh cho kết luận trên, chúng ta hãy cùng xem xét một vài câu chuyện thực làm ví dụ cụ thể.

Câu chuyện thứ nhất. Một anh bạn tôi là con trưởng một dòng họ lớn ở Hà Tây nay “tự nhiên”đã thành Hà Nội. Các cụ nhà anh có một gia sản kha khá là bất động sản (nhà cửa rộng dài trong làng đã lên phố và ruộng đất thì lên “dự án”…) mà theo thời giá là hàng vài chục tỷ đồng, nay đến lúc gần lâm chung mới chịu đem chia cho các con thì người út nói cụ đã để lại (bằng miệng) hết cho mình rồi. Anh bạn tôi là cán bộ đã về hưu, không phải dạng tư bản đỏ nhưng cũng giàu có và có hai con đều đi học nước ngoài rồi, nên anh tuyên bố “không quan tâm”, và “các cụ chia sao chấp nhận vậy”. Nhưng các cụ không biết gì nữa rồi, nên đành chấp nhận mọi điều ông em út tài hèn đức mọn nhất nhà nhưng lại giỏi phá và vì thế phải ở lại quê với các cụ, nói sao nghe vậy. Tưởng chuyện chia chác tài sản dòng họ anh thế là xong, mấy chục tỷ đồng gia truyền mấy đời về tay ông em út với đám con cũng ít học và nghiện hút, chỉ giỏi phá như cha. Nhưng bất ngờ xuất hiện từ phía cậu con trai út của anh, nó mới tốt nghiệp thạc sĩ bên Mỹ về và đột nhiên đứng ra tuyên bố: “Nếu bố không nhận quyền lợi của bố thì đó không có nghĩa là con không đòi quyền lợi của con. Vậy bố hãy dẹp sĩ diện, đứng sang bên, ủy quyền cho con đòi quyền lợi chính đáng của bố và là cả của chị em con.”

“Và thằng bé đã đòi được gần một phần tư tài sản dòng họ thuộc về quyền thừa kế của tôi, con trưởng, mà mình sĩ diện không “thèm” đòi, coi phận làm con là không bao giờ được đòi hỏi và tính đến tài sản của bố mẹ…” Anh bạn hồ hởi kết luận: “Với tài sản đó sẽ bán đi được hơn chục tỷ, gia đình tôi và gia đình hai cháu có chút vốn xoay sở rồi. Nếu cứ để theo ý tôi thì chúng tôi chả có gì, mà đám em tôi và các con chúng nó cũng sẽ nhanh chóng phá nát hết những gì các cụ để lại thôi, vì chúng nó có biết làm gì đâu, chỉ biết bám vào nhà nước và người khác…”

Câu chuyện thứ hai. Một cô bạn tôi, một dịch giả, một chuyên gia NLP, một trí thức khá uyên thâm, một người rất đàng hoàng, học nước ngoài về, hai vợ chồng đều làm nhà nước nuôi một con ăn học đầy đủ từ hai đồng lương, và tài sản hiện có là căn hộ chung cư cũ của cha mẹ cho trị giá khoảng 1 tỷ đồng ngay trung tâm thành phố. (Căn hộ cũ ở trung tâm Sài Gòn tôi cũng từng có và ở nên biết rõ: nó sẽ rất sập xệ và chật chội, chả thoái mái gì ngoài việc ở trung tâm). Nhưng cha mẹ cô khá giàu và có một căn nhà lớn hai mặt tiền cao tầng cũng trong trung tâm, trị giá lúc cao là ba bồn chục tỷ. Các cụ ở một tầng, hai câu con trai cuối (em bạn tôi), làm nhà nước (tức không biết kinh doanh gì) ở hai tầng với hai cô vợ không chịu làm gì, còn tầng trệt cho thuê kinh doanh được 1,5-2,0 nghìn đôla một tháng (khoảng 30-40 tr.đồng/tháng) từ nhiều năm nay. Từ hàng chục năm nay các cụ đã cho ở và phải nuôi ăn cả hai gia đình của hai cậu con trai út đó từ tiền cho thuê nhà và lương hưu của mình (hai cụ đều là cán bộ hưu trí), nhưng vấn đề nảy sinh gần đây khi hai cô con dâu út đòi ông bà làm giấy chia ba ngôi nhà và để họ tự kinh doanh hai phần ba “của họ”, còn phần kia cho các cụ ở và giữ cho anh cả (đã rất giàu có nên không quan tâm). Theo các cụ và hai con dâu thì bạn tôi tuy là con gái thứ hai duy nhất nhưng là “nữ nhi ngoại tộc” nên sẽ không được chia chác gì nữa (ngoài căn hộ 1 tỷ đồng đã cho từ lâu).

Cô bạn tôi và chồng cô nói là cha mẹ cho gì thì nhận, sẽ không xin hay đòi hỏi gì, coi như bên ngoài đã thể hiện chấp nhận quyết định chia ba ngôi nhà lớn của ông bà. Nhưng ông bà còn khỏe nên chưa chịu làm giấy tờ sang nhượng cho các con nên bị hai con dâu và con trai hành tội khốn khổ. Hai vợ chồng cô bạn chỉ kể chuyện nhà mà không dám hỏi lời khuyên của tôi, vì không muốn tỏ ra mình còn ấm ức vì là “nữ nhi ngoại tộc” và muốn giữ đạo đức con ngoan là không bao giờ đòi hỏi gì, giống anh bạn tôi ở ví dụ trên.

Biết cái sĩ của các bạn mình, tôi chủ động đưa ra lời khuyên như sau: Theo Luật thừa kế thì một phần tư ngôi nhà đó, tức khoảng 5-10 tỷ đồng là của các bạn, không có khái niệm “nữ nhi ngoại tộc” ở đây, và nếu các bạn từ chối thì nó thuộc quyền thừa kế của con gái các bạn. Vậy nên trước khi chấp nhận giải pháp của các cụ và hai cô em dâu, các bạn nên hỏi con gái mình vì cháu cũng đã đi làm và sắp có gia đình rồi, cháu sẽ cần tiền mua nhà ra ở riêng, sẽ không muốn ở chung mãi trong căn chung cư 1 tỷ của các bạn nữa? Các bạn phải tự cân nhắc việc tôn trọng quyết định (sai luật thừa kế) của ông bà và được tiếng là “con người đoàng hoàng” không bao giờ đòi hỏi gì bố mẹ, với việc lên tiếng đòi phần chính đáng của mình theo luật pháp và bị mang tiếng là con hư, tham lam nhưng có thêm 5 căn hộ như các bạn đang có cho mình và cho con gái và các cháu ngoại tương lai? Các bạn phải tự quyết định chuyện đó và phải can thiệp vào chuyện đó trước khi quá muộn… nếu muốn thay đổi nó.

Câu chuyện thứ ba. Một cậu học trò của tôi, khoảng 24 tuổi, khá là ngoan, rất dẻo mồm, một mình xa nhà lêu têu ở Sài Gòn nhiều năm nay chưa học xong đại học. Cậu làm quen với một phụ nữ (sau biết là rất giàu có) trong công viên, và sau một thời gian cậu được bà nhận là con nuôi cho về ở chung căn nhà rộng nhiều phòng mà bà (khoảng gần 60) ở một mình. Cậu gọi bà là mẹ. Cậu kể quan hệ hai mẹ con rất trong sáng vì bà giận con cháu mình nên ở một mình. Bà cho nhiều tiền để cậu chơi chứng khoán, niềm đam mê của cậu, và hứa sẽ để lại tài sản cho cậu, chứ không phải các con cháu mình, đổi lại việc cậu ở đó và chăm sóc bà, nói chuyện với bà… Cuối năm ngoái, dường như bà đã thực hiện lời hứa để lại tài sản cho cậu con nuôi, vì cậu nói cậu đã được bà cho đứng tên rất nhiều tài sản. Đầu năm nay, cậu hỏi tôi làm sao rút khỏi cuộc sống bên cạnh bà để được tập trung chơi chứng khoán…? Cậu gọi tôi là thầy vì tôi dậy cậu về tâm thức kinh doanh, nhưng thực sự tôi không biết cậu chơi chứng khoán có thành công không vì tôi không dạy cậu chơi chứng khoán. Tôi cũng không dạy cậu cách sống. Tôi chỉ biết cậu đang có một khối tài sản nhiều tỷ của bà già giạn con cháu 60 tuổi kia để cậu chơi ck và tôi thấy cậu sẽ không có khả năng bảo vệ và phát triển số tài sản đó.

Câu chuyện thứ tư – chuyện gia đình tôi. Chúng tôi có sáu chị em, tất cả đều được cho ăn học hết đại học và phải tự lập nghiệp hoàn toàn dù cha mẹ là cán bộ có chút chức quyền và quan hệ. Nhưng chỉ có ba người lập nghiệp vững vàng và trở thành doanh nhân từ hai bàn tay trắng và sau rất nhiều chìm nổi, còn ba người “ổn định với nhà nước” thì vẫn phải nhờ vào hỗ trợ của gia đình – và chính xác là từ những anh chị em khác. Buồn cười là trong con mắt mẹ tôi, ba người khó khăn đó là ngoan nhất và luôn đáng thương và bà làm mọi thứ để san sẻ cho họ, khiến họ luôn ỉ lại sự cưu mang “bao cấp” đó. Mọi chuyện của họ bà bắt chúng tôi phải lo thay hết, từ mua nhà đến sắm đồ, đến cưới xin cho các cháu, đến gánh vác các chi tiêu lớn trong gia đình thay họ, trả tiền học đại học cho các con họ… vì chúng tôi có thu nhập cao ôn định nhờ kinh doanh. Tôi gọi bà là Robin Hood vì luôn “điều tiết tài sản” giữa chúng tôi, “lấy của người giàu chia cho người nghèo”, nhưng khiến những người nghèo càng ỉ lại và lười nhác hơn. Chúng tôi muốn giúp họ – các chị em mình, kinh doanh thì họ không muốn học, họ coi thường việc kinh doanh, họ chỉ muốn bám nhà nước, và họ chỉ muốn nhận sự hỗ trợ lớn và vô điều kiện của chúng tôi bằng tiền, tốt nhất qua van điều tiết tên là Robin Hood. Chúng tôi đành phải chuyển sang giúp con cháu họ kinh doanh, cũng thất bại. Con cháu họ, là cháu chúng tôi, cũng như họ – không chịu học kinh doanh mà muốn tự kinh doanh ngay để giàu ngay, và luôn thất bại, rồi lại quay về đi làm thuê.

Một ngày đẹp trời mẹ tôi quyết định mang theo cô giúp việc của bà về ở với tôi, con trưởng – chuyện bình thường, vì ba tôi mất lâu rồi. Căn nhà tôi mua cho bà ở, bà tuyên bố cho cậu út, đứa ở với bà nhiều nhất và cũng là kẻ không làm ra đồng nào nhưng coi tiền như rác, hỗn nhất nhà. Với tôi và hai em làm kinh doanh thì Ok, nhưng còn hai người kia lại không Ok dù họ vẫn im lặng. Thế là căn nhà mấy tỷ đồng để hoang vì cậu út còn mải lêu têu và chỉ giỏi phá, sẽ phá sau. Lẽ ra chia ba thì bà chị và cậu em khác của tôi sẽ có thêm mỗi người trên 1 tỷ để xoay sở. Khi viết bài này tôi mới có quyết tâm sẽ đứng ra can thiệp quyết định của mẹ mình để dành lại phần cho hai người chị và em đang ấm ức kia – họ đang khổ vì cố phải làm con ngoan. Tôi sẽ làm thế.

Có thể thấy rất nhiều, vô số, những ví dụ như thế xung quanh bạn và trên báo chí, phim ảnh…

Từ tất cả các ví dụ đó chúng ta có thể rút ra mấy điểm chung về các xử lý tài sản và tiền bạc trong gia đình Việt như sau:

Là thế hệ trên, người Việt chúng ta thường:

  • Làm Robin Hood, “lấy của đứa giàu chia cho đứa nghèo, bênh và ưu tiên đứa nghèo” (thường là những kẻ kém cỏi hơn, lười nhác hơn, và có thể gian và tham hơn…), khuyến khích cái nghèo cái xấu;
  • Nếu có tài sản để lại, không chia đều chó các con cháu, mà chỉ chia cho những người ở gần mình nhiều hơn, những người khó khăn hơn, cũng lại là khuyến khích cái nghèo cái xấu;
  • Nếu có tài sản để lại, thường để đến phút lâm chung mới chia, thường không còn tỉnh tảo và kiểm soát được việc chia tài sản đó nữa, biến việc chia tài sản vốn là niềm hạnh phúc của dòng họ hay gia đình thành những cuộc chiến gia đình nhiều khi dai dẳng nhiều năm nhiều thế hệ, và kẻ thắng thường là kẻ không xứng đáng về đạo đức và tài năng.
  • Kinh thánh có câu: “God gives the o­ne they have” tức là “Chúa cho những người có”, tức là Chúa chỉ cho của cải cho những người đã có của cải, không phải người không có, không phải người nghèo, vì chỉ những người có của mới xứng đáng được có của và mới biết bảo vệ và làm sinh sôi của cải. Người Việt ta lại chỉ biết cho người nghèo và không cho người giàu, ghét và giết chết người giàu, như cộng sản làm từ năm 45 đến nay, nhất là trong CCRĐ và “Cải tạo công thương” miền Nam, làm tài sản của nước Việt từ đó chỉ rơi vào tay người nghèo nên chúng không sinh sôi ra nữa, đất nước cứ mãi nghèo đi…
  • Người nghèo trong tình huống chia tài sản trong các gia đình thường gian và tham hơn, không khảng khái “không quan tâm” như anh chị em họ là người giàu, như câu chuyện thứ nhất và thứ hai trên là ví dụ.

Tóm lại, các bậc cha mẹ Việt thường ưu ái cái nghèo, cái kém và cái xấu, và không công bằng với các con cháu, không theo pháp luật, một cách gián tiếp đó là triệt tiêu cái giàu, hành phạt người giàu từ trong trứng nước, trong tinh thần, trong tình cảm.

Điều nguy hiểm nhất là khi những cách xử lý trên trở thành và thấm sâu vào văn hóa, phong cách sống Việt, thì nó làm người Việt tự triệt tiêu cơ hội tích tụ tài sản qua nhiều thế hệ và truyền tài sản đó cho thế hệ sau vào tay những người biết cách bảo vệ và nhân chúng lên…

Hành xử từ phía các thế hệ sau:

  • Người Việt sĩ diện khi nói đến tài sản, luôn nói “Tôi không cần” rù rất cần và rất muốn, nhất là để thể hiện sự tuân thủ các bậc sinh thành hay chứng tổ mình là người đức hạnh…
  • Người Việt không hiểu pháp luật và không biết các quyền của mình, từ quyền con người, quyền dân chủ đến các quyền tài sản. Chế độ cộng sản này lại càng ngăn cản và bưng bít việc hiểu biết và áp dụng pháp luật của người dân để dễ cai trị và cướp bóc, nên các vấn đề thừa kế tài sản và quyền tài sản dân Việt càng ít được biết, kế cả các trí thức, như các bạn tôi là ví dụ;

Người Việt thường xử lý các vấn đề tài sản theo cảm xúc chứ không theo ký trí (hai ví dụ sau trên), làm tài sản tích tụ được rồi lại bị dễ dàng triệt tiêu, hủy hoại trong tay những người kém cỏi…

Thay vì tích tụ tài sản, người Việt lại có câu: “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”, tức là có tích tụ tài sản thì cũng chỉ được không quá ba đời thôi! Câu trên, thực ra người Việt dùng để khích lệ mình làm giàu: Không ai khó ba đời – cố chịu nghèo khó ba đời thôi, rồi sẽ giàu… nhưng tác dụng lại là ngược lại.

Quay lại với câu kết luận ngay đầu bài của tôi: trải qua nhiều thế kỷ của lịch sử dân tộc với chủ yếu là chiến tranh và loạn lạc, người Việt chúng ta căm ghét đồng tiền và tài sản, căm ghét và coi khinh người giàu và càng không biết cách làm giàu và tích tụ tài sản.

Nói “người Việt ghét người giàu, không biết làm giàu, không thể tịch tụ tài sản truyền đời” thì rõ rồi, chúng ta có thể thấy khắp nơi hay qua các ví dụ trên, nhưng tại sao nói người Việt căm ghét đồng tiền và tài sản? Là bởi vì người Việt không biết cách phân chia hay tích tụ tài sản nên những cuộc phân chia tài sản trong gia đính, dòng họ hay xã hội người Việt thường sai, không công bằng và vô lý và theo cảm xúc, luôn tạo ra ân oán làm tan vỡ gia đình và xã hội (cách mạng cộng sản cũng chỉ là cuộc chia/cướp tài sản đẫm máu của dân tộc…) để lại ân oán cho đời sau, thậm chí những oán thù xương máu. Mãi rồi cứ thấy tài sản là thấy gia đình đổ vỡ, dòng họ ly tán, người Việt đổ nó cho đồng tiền là nguyên nhân của mọi đau khổ có lẽ một phần vì thế?

Xã hội cộng sản “vô tình” làm cho tâm thức trọng nghèo đó nhân lên, làm cho xã hội chỉ biết giao tài sản vào tay những kẻ chỉ biết bóp chết tài sản, không làm cho chúng sinh sôi được.

Vì thế, dân ta sẽ chỉ có ngày càng nghèo hơn, nhất là trong chế độ cộng sản này. Bởi vì, hầu như toàn bộ tài sản của dân tộc đang nằm trong tay, trong quyền hành của những kẻ nghèo hèn nhất về tâm thức kinh doanh, dù trong nhà họ có chất đầy bao nhiêu tài sản cướp được của xã hội đi chăng nữa.

Kết luận cuối cùng của tôi không chỉ là tại sao dân Việt ta mãi nghèo, mà còn là, dân tộc Việt ta sẽ chỉ giàu có lên được khi chế độ cộng sản sẽ hoàn toàn bị xóa sổ trên đất nước này.

Phan Châu Thành

Dân tộc nào bất hạnh nhất trên thế giới và do ai?

Nguyên Thạch (Danlambao) - Thể chế chính trị quyết định sự tiến lùi của đất nước. Cũng là Hàn Quốc nhưng Bắc Hàn và Nam Hàn hoàn toàn khác nhau về đời sống cũng như mức độ phát triển. Đông Đức và Tây Đức trước đây, Việt Nam Cộng Hòa và miền Bắc cộng sản trước 1975 cũng vậy. Dưới sự lãnh đạo của ĐCS (Đảng Cướp Sạch) trong một cơ chế độc tài toàn trị, đảng ta tự do nổ trong hoang tưởng, khiến đất nước sẽ ngày càng tiến về cuối danh sách của bảng xếp hạng. Dân Việt Nam sẽ ngày càng thêm hổ thẹn và tủi nhục cho phận kiếp nô lệ, một thứ bất hạnh dọc theo các dân tộc bất hạnh nhất thế giới.

*

Với câu hỏi trên, dựa vào các tiêu điểm chung thì tôi đoan chắc rằng hầu hết bạn đọc sẽ trả lời là dân Bắc Hàn (Triều Tiên) là một dân tộc bất hạnh nhất hành tinh này vì phải sống dưới chế độ độc tài cộng sản lại thêm thứ độc nữa đó là độc tài gia đình trị.

Nam Hàn và Bắc Hàn có cùng một chủng tộc, có chung một nền văn hóa, ngôn ngữ, phong tục tập quán… được gọi chung là người Hàn (người Triều Tiên), tên nước là Đại Hàn hay Hàn Quốc. Người Đại Hàn, dẫu Nam hay Bắc thì trên căn bản về nhân chủng thì họ không khác biệt nhau mấy về nhiều mặt nhưng sở dĩ vào lịch sử cận đại thì giữa Nam và Bắc đã có những sự khác biệt quá xa, xa đến độ tưởng chừng như không thể so sánh. Chỉ riêng một yếu tố thu nhập bình quân đầu người thì cũng đã có một khoảng cách quá lớn, GDP per capita của South Korea 27,538.81 USD (2016), Hàn Quốc là nước có nền kinh tế đứng thứ 11 trên thế giới và là nước châu Á đứng thứ 3 sau Nhật Bản và Singapore (1). GDP North Korea 583.00 USD, tức khoảng 3,7% so với Nam Hàn.(2)

Ngoài ra nếu đem sự Tự do sinh hoạt đời sống, Dân chủ, Tự do lập hội, tín ngưỡng, Tự do Ngôn luận… thì Bắc Hàn là một khung sắt kép kín và hoàn toàn không có gì để so sánh với Nam Hàn.


Cả thế giới không ai cho rằng người dân Bắc Hàn có cuộc đời hạnh phúc và Việt Nam rồi cũng sẽ như Bắc Hàn.

Tại sao có sự khác biệt quá khủng như vậy? Nguyên nhân tạo ra sự khác biệt kinh khủng ấy là do chế độ, nghĩa là do thể chế chính trị.

Hãy gạt bỏ ra các nước ở Phi Châu như: Somalia, Ethopia, Congo…vì sự khắc nghiệt của thiên nhiên cũng như đời sống của các giống người ở châu lục này vì đặc điểm khó khắc phục của nơi đó.

Việt Nam thì sao? Hãy xem bảng xếp hạng của thế giới để biết được vị trí của nước này nằm ở đâu. Ở vị trí thứ 141/194, Việt Nam chỉ trên Bắc Hàn và một số nước nghèo đói ở Phi Châu

Bảng xếp hạng của Liên hiệp quốc (2013) (3)

-
-
-
-
-
-

Chỉ số thông minh của người Việt Nam không kém gì so với bất cứ giống dân thông minh nào khác trên thế giới, cộng thêm người Việt với tính siêng năng cần cù, luôn có tinh thần cầu tiến…Như vậy người Việt Nam đã hội đủ các yếu tố cần thiết để đạt đến thành công.

So với người Nhật Bản, người Hàn thì người Việt có sự trùng khớp về diện mạo dáng dấp, màu da nhưng người Việt sống dưới chế độ cộng sản và với thái độ hãnh tiến thái quá nên lối suy nghĩ của người Việt so với người Nhật, người Hàn là rất dị biệt. Giáo dục của đảng ta luôn hô hào rằng: “Đất nước ta có rừng vàng biển bạc, nguồn tài nguyên phong phú, cha ông ta luôn có truyền thống chống giặc ngoại xâm…”

Trên thực tế như mọi người đã thấy, rừng vàng thì cứ mạnh thằng nào thằng đó chặt cho bằng sạch, xong lại còn cho ngoại bang thuê với giá cho không. Biển bạc thì cứ tha hồ thải chất độc, gây ô nhiễm, Tàu cộng cướp bao nhiêu đảo thì cứ cướp, Tàu tuyên bố chủ quyền hầu hết Biển Đông thì cứ mặc, đảng cứ cúi đầu cho êm chuyện, miễn sao đảng còn tồn tại là được. Nguồn tài nguyên phong phú thì cứ tha hồ nạo vét khai thác một cách vô tư, vô trách nhiệm, cứ hốt hết ngay bây giờ, còn thế hệ tương lai thiếu thốn như thế nào thì cứ mặc. Do sự tự sướng của đảng, người Việt Nam cũng có tánh ỷ lại bởi cha ông ta luôn có truyền thống chống giặc ngoại bang thì cứ làm ngơ không phản ứng gì cả rồi tự nhiên giặc sẽ sợ cái truyền thống ấy!.

Người Nhật thật là biết lo thân cho nên họ giáo dục dân họ: Đất nước Nhật chỉ là đảo trơ, không được thiên nhiên ưu đãi, không có tài nguyên, dân Nhật phải biết lo kẻo không chúng ta sẽ thua sút thiên hạ và sẽ chết đói…Từ tư duy ấy, người Nhật đã thành công. Phong cách cùng đạo đức của giống dân này đã khiến cả thế giới phải kính phục. Còn người VNCS thì ngược lại, đi đâu cũng bị người ta theo dõi, vào shop thì luôn bị dòm ngó để nhắc nhở “tính tiền”.

Thể chế chính trị quyết định sự tiến lùi của đất nước. Cũng là Hàn Quốc nhưng Bắc Hàn và Nam Hàn hoàn toàn khác nhau về đời sống cũng như mức độ phát triển. Đông Đức và Tây Đức trước đây, Việt Nam Cộng Hòa và miền Bắc cộng sản trước 1975 cũng vậy. Dưới sự lãnh đạo của ĐCS (Đảng Cướp Sạch) trong một cơ chế độc tài toàn trị, đảng ta tự do nổ trong hoang tưởng, khiến đất nước sẽ ngày càng tiến về cuối danh sách của bảng xếp hạng. Dân Việt Nam sẽ ngày càng thêm hổ thẹn và tủi nhục cho phận kiếp nô lệ, một thứ bất hạnh dọc theo các dân tộc bất hạnh nhất thế giới.

27/10/2017



Singapore

Hồ Chí Phèo (Danlambao) - Các lãnh đạo CSVN gần đây bày tỏ mong muốn thành phố mình được như Singapore. Bức xúc quá! Tại sao không chọn Bắc kinh, Bình Nhưỡng, Trùng Khánh… để bắt chước, lại chọn một thành phố của tư bản? Người Việt sao không đi du lịch Singapore xem thành phố này như thế nào đến nỗi ông Hải cẩu nhà ta hàng ngày phải dẫn đám lâu la dùng búa tạ đập vỡ bao nhiêu thứ gọi là chiếm dụng trái phép lòng lề đường, để thành phố mình tiến nhanh tiến mạnh, không phải tiến lên thành phố thiên đường CS, mà rẽ ngang sang thành phố “tư bản giãy rầm rầm nhưng chưa chịu lăn ra chết!”, Singapore. Điều gì cũng phải tai nghe, mắt thấy để suy nghĩ chín chắn, Phản Động quyết định làm một chuyến du lic̣h Singapore.

Xin được nhắc lại, người Việt Nam nào cứ hay phát biểu “linh tinh”, không theo ý của đảng, bị đảng ḱết tội phản động thì chỉ có cơ may đi vào nhà tù bóc lịch chứ làm gì có cơ hội đi du lịch nước ngoài. May mắn thay, Phản Động ở đây chỉ là biệt danh của Phan Văn Đông, chính vì thế sau khi nháy mắt thân thiện với công an CSVN, anh được phép lên đường đi du lịch. 

1/ Phi trường Changi:

Phi trường luôn là cửa ngõ chính vào một quốc gia. Quốc gia bé tí Singapore với diện tích vỏn vẹn chỉ có 720 km2, nhưng Changi lại là một trong những phi trường lớn đứng hàng đầu trên thế giới. Phi trường tiếp khoảng 60 triệu hành khách mỗi năm, đứng hạng 6 trên thế giới, hạng nhì ở châu Á. Sự tự hào người dân Sing đối với Changi do hai yếu tố:

- Cơ sở vật chất:

Tuy đất nước nhỏ hẹp, Changi lại chiếm diện tích rộng lớn, khoảng 5 km2. Phi trường có 3 terminal, cuối năm 2017 có thêm terminal 4 và các terminal vẫn có các kế hoạch nới rộng, nâng cấp... Các terminal rất hiện đại, rất thoáng mát, có nhiều quầy để hành khách làm thủ tục check-in, check-out, security control hay border control… Mỗi terminal có 20 đến 30 cổng lên máy bay. Ngoài cửa hàng ăn uống, shopping... còn các nơi nghĩ ngơi cho hành khách. Sau khi vào khu chờ lên máy bay, hành khách có thể thong dong bách bộ qua hồ cá, thác nước, vườn bướm nhiệt đới, có nhiều ghế dài hành khách có thể ngủ, ghế đấm bóp… Tất cả đều miễn phí, hành khách có thể dễ dàng sử dụng, tạo cảm giác rất thoải mái. 

- Con người:

Một cơ sở hiện đại nếu không quản lý hiệu quả bởi con người, cơ sở ấy không có một giá trị gì cả! Hành khách đến Changi có ấn tượng rất tốt về nhân viên phi trường, họ làm việc nhanh nhẹn, năng nổ… Khi số hành khách phải xắp hàng chờ tăng, lập tức thêm nhiều nhân viên phi trường được điều tới, mở thêm một hay nhiều đường line để giải quyết nhanh các thủ tục. Họ vui vẻ, liên tục phụ giúp khách hàng như hướng dẫn, xắp xếp đúng các vật dụng cá nhân qua máy dò quang tuyến... Qua sự quản lý, cách làm việc nhân viên người Sing, Changi là phi trường mà thời gian chờ đợi làm các thủ tục của hành khách ngắn nhất so với các phi trường lớn trên thế giới. 

Vào những năm 60, phi trường Singapore thua kém phi trường Tân Sơn Nhất về nhiều mặt. Nhưng hiện tại nhìn lại phi trường TSN lớn nhất nước của VN, khi mưa lớn nó trở thành như cái hải cảng cho tàu bè. Một phần diện tích phi trường đã được đảng yêu ái dành cho “quốc phòng làm kinh tế”: Một sân golf, một nhà hàng đạt tiêu chuẩn quốc tế để phục vụ cho các đại gia. Quyền lợi cả đất nước phải hy sinh cho nhóm thiểu số quan chức CS và cái mãnh đất "quốc phòng làm kinh tế" đấy, vẫn hàng ngày đứng ngang nhiên, thách thức người dân trong cả nước. Hải Cẩu hàng ngày cùng đám lâu la vác búa đập phá những “chiếm dụng lòng lề đường bất hơp pháp”, để được như Singapore. Hung hăng nhưng Hải Cẩu vẫn không dám đụng đến đất đai chiếm dụng của đám “quốc phòng làm kinh tế”. Đụng đến đám đấy không phải một Hải Cẩu, cả trăm Hải Cẩu cũng bị xé cho tan xác. 

2/ Giao thông, môi trường và... cảnh sát. 

Taxi đưa khách từ phi trường về khách sạn được quản lý một cách hoàn hảo, giá cả không đắt và rất minh bạch. Đường về khách sạn tại trung tâm thành phố thoáng rộng, không có kẹt xe. Dọc suốt theo theo đường là các hàng cây bông giấy đủ mọi màu sắc, cắt tỉa gọn gàng. Bảng chỉ dẫn trên đường hoàn toàn bằng Anh ngữ vì Singapore xử dụng Anh văn là ngôn ngữ chính, mặc dù 75 % dân số là người gốc Hoa. Đa số xe lưu thông trên đường là xe mới. Người tài xế taxi giải thích:

- "Chính phủ chỉ cho thời gian tối đa xử dụng xe là 10 năm. Sau đó phải bán cho chính phủ, hoặc phế bỏ vì tân trang hoặc xin giấy phép tiếp tục lưu hành rất khó, rất tốn kém. Giá xe ở Sing rất đắt, chiếc taxi Prius này giá ở Sing 130. 000 đô Sing -96000 đô Mỹ. Xe hạng sang Bentleigh, sơ sơ 2 triệu... Ngoài ra người ta còn phải đóng thuế đường, thuế thả thán khí... Tất cả chỉ vì nhà nước muốn mọi người xử dụng chuyển chở công cộng rất tốt như xe bus, xe điện ngầm, xe đạp... Môi trường không khí ở Sing tốt, không ai phải đeo khẩu trang khi ra đường”. 

Tất cả xe chạy tuân hành rất đúng luật, không có bóng dáng của cảnh sát giao thông đâu cả. Khác hẳn ở Việt Nam các “con bọ vàng” lổn ngổn đầy đường. 

Người tài xế: "Cảnh sát chỉ xuất hiện khi nào có tai nạn làm trở ngại giao thông. Nhà nước phải tính toán chi tiêu hợp lý. Lương trung bình cảnh sát ở Sing là 42000 đô một năm, mướn nhiều cảnh sát tiền đâu chi dùng cho y tế, giáo dục...”. 

Ngân sách 2016, chính phủ Sing chi tiêu khoảng 75 tỉ đô Sing gồm14 % cho quốc phòng (nước nào không e ngại anh láng giềng hung hãn China?), 12. 8% cho giáo dục, 11% cho y tế... Một nữa ngân sách 5. 4% của bộ nội vụ, tức khoảng 2. 7 % tổng ngân sách được phân cho cảnh sát để xây dựng cơ sở, huấn luyện... và trả lương. Nước CHXHCNVN mặc dù rất mập mờ trong ngân sách, người ta cũng ước tính VN chi khoảng 12% tổng ngân sách để nuôi hơn 600 ngàn công an, cảnh sát cùng bao nhiêu trại tù; 10% cho quốc phòng... Đấy là những con số biết nói. Vâng nó đã nói lên: qua chế độ công an trị, tiền của người dân đóng thuế được chi để khoá miệng mồn của chính người dân. 

3/ Vòng quanh Singapore:

1/ Marina Bay Sands (MBS): đây là casino đứng riêng được xây dựng đắt giá nhất trên thế giới. Công ty Las Vegas Sands đầu tư khoảng 8 tỉ đô, xây cất trong hơn 3 năm, khánh thành vào năm 2010. MBS gồm ba toà tháp cao 55 tầng, tượng trưng ba bộ bài dựng đứng. Trên cùng ba tháp được nối liền với nhau bằng khối thép khổng lồ, trông xa như chiếc ghe dài, được đặt tên là Sands Skypark. Skypark gồm một bể bơi khổng lồ Infinity pool, một observation deck, nơi cao nhất có thể nhìn được toàn cảnh thành phố và vịnh Singapore… Trong ba toà tháp MBS là khách sạn 5 sao có trên 2500 phòng, cùng nhiều cửa hàng nổi tiếng trên thế giới, nhà hàng…

2/ Gardens by the Bay: Cạnh MBS là công viên nổi tiếng Gardens by the Bay, rộng trên 100 hectare gồm các khu vườn được bảo tồn, công viên cho thiếu nhi, thác nước... Du khách có thể dạo chơi cả ngày qua các cầu ngang qua thác nước, trên đầu là vòng cung cho các loại hoa leo, bên cạnh là các hồ nước với đủ loại hoa. Trong công viên người ta thấy rất nhiều những bông hoa, những con bướm, chuồn chuồn... khổng lồ, đủ mọi màu sắc. Đương nhiên đây là sản phẩm tưởng tượng của con người tạo ra. Từng gốc cây, bờ cỏ... tất cả đều được chăm sóc cẩn thận, đặt đúng nơi, đúng chỗ của người thiết kế. 

Tại Gardens by the Bay, không thể không ghé xem những cây “super trees”. Những “cây” này cao khoảng 25 đến 50 mét, được tạo dáng bởi những ống sắt là các ống thoát hơi nóng, ống nước tỏa nhiệt của toà nhà phía dưới công viên. Đủ các loại cây leo, fern bám vào các ống sắt này, khi lên cao “cây” xoè như tàn cây cổ thụ. Với cây cao và lớn, người ta có thang máy đề đưa khách du lịch lên trên để thưởng ngoạn. Ban đêm các cây này được thắp sáng lên rực rỡ nhờ năng lượng từ các tấm pin mặt trời. 

Gần Gardens by the Bay, du khách có thể thăm viện bảo tàng nghệ thuật Singapore có kiến trúc hình một bông hoa sen khổng lồ. 

3/ Sentosa (Resorts World Sentosa) RWS: một quần thể cho du khách giãi trí và nghĩ dưỡng gồm đường đi bộ được lát gỗ, casino, hotel, bãi biễn, khu làng điện ảnh Universal Studio, thủy cung SEA aquarium, đường ống dưới biển thăm thế giới dưới đại dương Underwater world, suối nước và tượng sư tử biển Merlion cùng rất nhiều khu giải trí nhỏ khác. Sentosa được xây dựng bởi công ty Genting Singapore với chi phí hơn 6 tỉ rưỡi đô Sing. Tại khu này du khách tây phương có thể thấy đủ các cửa hàng thức ăn quen thuộc như McDonald, Burger King, Hard Rock Cafe…, người Sing ai cũng nói tiếng Anh lưu loát nên Singapore được chọn là thành phố người Tây phương cảm thấy thoải mái nhất khi du lịch ở Á châu. Ngoài ra trẻ em, đôi khi có cả lớp học vào khu Sentosa để học, để tìm hiểu về môi trường, động thực vật…

4/ Người Việt ở Singapore: theo sứ quán VN, có tổng cộng khoảng 13000 người Việt sinh sống ở Singapore. Trong số này, khoảng trên 2000 là các cô dâu Việt lấy chồng người Sing được định cư lâu dài. Số còn lại là sinh viên, học sinh được gia đình cho "lên thuyền" để trở thành các "thuyền nhân tị nạn giáo dục nhồi sọ CS", và những người Việt có được việc làm ở Singapore. Đương nhiên VN cũng là nguồn xuất khẩu những di dân lậu qua Sing để làm gái hay bán thuốc lá lậu… Di dân này nhan nhãn ở các khu ăn chơi đèn đỏ, lầu xanh. 

Người Việt ở Sing không ở tập trung, chỉ hay gặp gỡ trong các tổ chức, hội đoàn người Việt. Có một số cửa hàng ăn Việt Nam, người chủ có thể là người Sing hay người Việt... Singapore là một thành phố đắt đỏ trên thế giới, đầu tư mở một cửa hàng ở Sing cần số vốn không nhỏ. Thế nhưng cónhững quán VN được mở ở những địa điểm tốt trong thành phố. VN đang rất cần đô la, nợ công cao, nhiều dự án không tiến hành được vì hết vốn như công trình Metro Sài Gòn... Tại sao người Việt có thể đem số tiền khổng lồ ra khỏi nước để đầu tư mở nhà hàng ở Sing?

Có quán VN (khu China town) cho vẽ hình HCM trên tường. Có lẽ buôn bán hơi ế ẩm nên muốn nhờ “Bác” đứng quảng cáo, níu kéo khách vãng lai dùm cho quán? Những cô gái phải hành nghề “buôn hương bán phấn” nơi xứ người cũng nên mặc áo có in hình “Bác” để nhờ “tiếng tăm của Bác”có thêm nhiều khách chơi. Nhìn những quán kinh doanh này không khỏi làm nhiều người nhớ lại, trước 30/4/1975 có nhiều cơ sở “kinh tài của Việt cộng” ở Sài Gòn. Đấy là nơi nhận vốn từ đảng và nhà nước CS kinh doanh, kiếm lời. Tiền lời ấy đi đâu chỉ có đảng mới biết!

4/ Những suy nghĩ về sự phát triển của Singapore:

Trong năm 2016, số du khách ghé Singapore hơn 16 triệu rưỡi người. Diễn Đàn Kinh tế Thế giới (World Economic Forum), trong báo cáo về sự ganh đua trong ngành du lic̣h, Singapore xếp hạng hai trong khu vực châu Á Thái bình dương, chỉ đứng sau Úc. Đây thành tựu đáng tự hào cho đất nước bé tí Singapore, nó nói lên sự quản lý và đầu tư vô cùng hiệu quả. Và không phải chỉ về du lịch, nhìn tổng quát Singapore đứng hạng ba trên thế giới về lợi tức tính bình quân trên đầu người sau Qatar, Luxembourg, hạng năm thế giới về chỉ số phát triển con người HDI (Human Development Index), sau Na Uy, Úc, Thụy Sĩ, Đức, và Đan Mạch. Đương nhiên những con số liên quan về giáo dục, y tế, tính trong sáng của nhà nước ít tham nhũng... Singapore đứng các vị trí đầu trên thế giới. 

Quay về Việt Nam, Phản Động không còn nhớ rõ đất nước “đỉnh cao trí tuệ” nằm ở vị trí nào, có lẽ vẫn lẹt đẹt ở cuối bảng? Tại sao lại vậy nhỉ? Đừng nhìn nghiêng nhìn xéo, hãy nhìn thẳng những con số và suy nghĩ. 

Phản Động có dịp trò truyện với Eric Tan, một người Sing đã có dịp qua VN làm việc một thời gian khá dài. Anh nói về đất nước, con người Singapore:

- "Tôi cũng như nhiều người bạn Singapore khác, rất ngưỡng mộ người Anh, mặc dù Singapore, Mã Lai là thuộc địa cũ của Anh. Không phải tất cả cái gì từ thực dân Anh đều là xấu. Người dân Singapore đã học hỏi rất nhiều từ người Anh. Ở nhà người Sing có thể nói tiếng Hoa, tiếng Malay, tiếng Ấ́n.. nhưng tiếng Anh vẫn được giữ là ngôn ngữ chính. Chính quyền Singapore hiện nay tổ chức rập khuôn theo kiểu mẫu Westminster của Anh. Đây là một thể chế chính trị gồm một chính phủ nắm quyền điều hành quốc gia. Trong quốc hội có thêm nội các đối lập trong bóng tối (shadow cabinet) được tranh cãi ngang hàng với chính phủ để thi hành chính sách cũng như thông qua các luật lệ của đất nước. Một hệ thống chính trị dân chủ hoạt động rất hiệu quả, chấp nhận đối lập chính kiến, đương nhiên không ai có thể bị ghép về tội gọi là “phản động” …

- "Nhưng Eric hãy nói về Ấn độ, quốc gia đông dân thứ hai thế giới, là một thuộc địa cũ của thực dân Anh, bây giờ cũng có chính quyền dân chủ theo kiểu mẫu Westminster? Sao Ấn độ vẫn không phát triển, bắt kịp China?"

- "Các nước trên thế giới, nhất là trong vùng Á châu, đều muốn Ấn Độ trỗi dậy về kinh tế, quân sự để quân bình các thế lực của China trong vùng, giảm áp lực quân sự, kinh tế chủ yếu từ anh chàng China hung hãn, không hề biết đến điều ngay, lẽ phải. Mặc dù thủ tướng Ân Độ Modi có nhiều cải cách nhưng còn phải tốn nhiều thời gian để Ấn Độ trở thành một cường quốc mới.”

"Tại sao Ấn Độ không phát triển như Mã Lai, Singapore sau khi dành được độc lập? Đây là đề tài rất thú vị và cần nhiều thời gian để bàn luận. Về người Ấn, không chỉ trên đất nước Ấn Độ, khi di dân ra nước ngoài có nhiều điều làm ta phải suy nghĩ. Người Ấn là một dân tộc thông minh. Theo thống kê, nhiều CEO trong các công ty lớn trên thế giới là người Mỹ gốc Ấn, cao hơn bất kỳ các sắc dân nào khác. Trong khi người Mỹ gốc Hoa thường là chủ tiệm ăn, kinh doanh nhỏ. Tương tự ở Mã Lai, cộng đồng người Ấn rất đông. Nhiều người Ấn ở Mã thành công, địa vị cao nhưng cũng có rất nhiều người Ấn rất nghèo ở trong khu ổ chuột, hai giai cấp người Ấn giàu nghèo rất rõ rệt". 

"Trở về Ấn Độ, sự phân chia giai cấp đến nay vẫn là một tệ nạn. Chỉ cần biết họ tên của một người Ấn là biết họ thuộc giai cấp nghèo hay giàu. Người giai cấp giàu khi ra đường, lỡ bị chạm bởi một người giai cấp nghèo, họ phải về nhà tẩy rữa sạch sẽ ngay. Sự khinh bỉ giai cấp giàu đối với giai cấp nghèo xuất phát từ truyền thống văn hoá, tôn giáo... rất lâu đời. Người giai cấp nghèo thường an phận vì họ đã được giáo dục, đã quen với một xã hội như thế. Ngoài ra còn việc tảo hôn, con gái phải có của hồi môn khi về nhà chồng nếu không bị khinh rẻ; dân đói không có thịt ăn nhưng bò thì được chăm sóc như thần, như thánh; người chết thi thể đem ra sông Hằng để được trôi về nơi cực lạc... Một xã hội phức tạp và phân hoá khủng khiếp". 

"Điều nhiều người Ấn đã nhận ra, đấu tranh chống thực dân dành độc lập có thể làm được vì chế độ thực dân là một thực thể bên ngoài, thấy rõ được nó. Còn đấu tranh chống những hủ tục, những điều ngược với xã hội văn minh, những cái nằm sẵn trong mình do văn hoá, tôn giáo, giáo dục ảnh hưởng lên mình từ khi chào đời, quả thực vô cùng khó khăn. Bao nhiêu đời thủ tướng Ấn muốn có cải cách xã hội nhưng bức tường văn hóa, tôn giáo không sao vượt qua, có cố vượt qua chính phủ cũng té nhào". 

"Người Sing là di dân từ các nơi khác, đa số từ Hoa lục, không phân biệt giai cấp, bất đồng xã hội, tất cả đoàn kết để vươn lên, khát khao tạo cuộc sống tốt đẹp hơn nơi quê nhà. Singapore không dám nhận mình là “đỉnh cao trí tuệ”, không khoe khoang, họ khiêm nhường học hỏi các điều tốt đẹp ngay cả ở chế độ thực dân. Người Sing đã xác định hướng đi đúng đắn để có một Singapore đáng tự hào trên thế giới ngày nay". 

"Singapore giàu có, nhưng chúng tôi thiếu nước, thiếu đất, thiếu thiên nhiên. Nước sinh hoạt chúng tôi mua được, còn đất và cảnh trí thiên nhiên thì chịu. Nhiều người ta chê cảnh thiên nhiên ở Sing chỉ là cảnh giả, hơn 50 % cảnh do con người tạo ra. Chẳng hạn làm gì Singapore có được vịnh Hạ Long, nên người ta dùng xi măng tạo ra động thạch nhũ trong một không gian nhỏ xíu. Tương tự, thác nước chỉ toàn là xi măng, máy bơm nước... Đâu thể nào làm khác!". 

- Eric đã từng ở VN. Sài Gòn trở thành như Singapore có vẻ thực tế hơn là thành phố thiên đường hoang tưởng Cộng sản. Eric có ý kiến như thế nào?”. 

- "Những năm 60, Singapore không bằng Sài Gòn. Đất đai, thiên nhiên của VN phong phú, vị trí như căn gác nhìn ra biển Đông, người Sing chúng tôi thèm rõ rãi. Nhưng bao năm qua VN vẫn lẹt đẹt, lý do cũng giống như Ấn Độ, không có đoàn kết? Người Nhật sau bại trận, tinh thần dân tộc khiến họ đoàn kết để xây dựng nước Nhật ngày nay. Việt Nam sau 30/4/1975, sự huyênh hoang và cách đối xử tàn tệ của người CS với người miền Nam đã làm sự chia rẽ trong xã hội càng trở nên tệ hại sau nhiều năm nội chiến. Việt Nam tuy dân tộc có lic̣h sử hơn bốn ngàn năm dựng nước nhưng lại chia rẽ, phân hoá hơn bất kỳ dân tộc nào trên thế giới. Đấy là do con người, nhất là con người ở vị trí lãnh đạo. Muốn phát triển, VN phải cần nhiều cuộc cách mạng. Tiên khởi là “cuộc cách mạng chống dối trá”, tạo dựng lòng tin giữa con người và con người. Đất nước cứ ỳ à, ỳ ạch thế mà cứ ca ngợi thiên đường nơi mọi người hưởng thụ theo nhu cầu. Đầu óc, tay chân lúc nào cũng xoay sở kiếm chác bằng đủ mọi cách bần tiện nhất thế mà miệng mồn lúc nào cũng luôn ca ngợi như cái loa, tư tưởng đạo đức XHCN...”. Thế giới văn minh hiện nay chẳng còn ai thèm để ý gì đến lời khoe khoang “đã đánh thắng bao nhiêu đế quốc”, người ta chỉ nể nang dân tộc biết làm giàu nhờ kinh tế, người dân có nhân quyền, hạnh phúc... 

- "Ha... ha... "Cách mạng chống dối trá" mà thành công thì còn gì đảng Cộng sản VN! Ai ở Việt Nam dám đứng ra thành lập “Mặt trận giải phóng dối trá”? Eric nói thêm một hồi đảng và nhà nước CSVN gửi cho Eric giấy chứng nhận "Phản Động" thì khi xin thị thực vào VN là phiền lắm!". 

Lời kết:

Từ trên khách sạn nhìn xuống Singapore ban đêm. Nhiều người Sing tụ tập trước tượng con sư tử phun nước, một biểu tượng của thành phố. Không có tượng lãnh tụ nào được trưng bày để dân chúng đến xem vì Singapore có thành quả ngày nay do cả dân tộc Sing biết đoàn kết chứ không một cá nhân nào. Nhìn xa, những ánh đèn led đổi đủ mọi màu xanh đỏ, sáng lung linh trên nóc các nóc nhà vòm, những cây super tree, những tia sáng laser được chiếu từ Skypark thành những đường sáng xanh rực ngang dọc trên bầu trời đêm, Singapore thực rạng rỡ về đêm. Xa tít về phía chân trời, những dãi màu đen và xám mờ nhạt, quê hương Việt Nam, thành phố Sài Gòn. Nếu Sài Gòn không có ngày 30/04/1975, vẫn là thành phố tự do như Singapore hiện nay, mọi điều chắc chắn đã đổi khác. Người Việt sẽ chân thật với nhau như những ngày “thiệt thà, chất phác của nông dân miền Nam”, sẽ không có “quốc phòng làm kinh tế”, không có những kẻ khoác lác, không có những kẻ cơ hội chủ nghĩa đang dùng búa tạ để Sài Gòn trở thành như Singapore…

Singapore quả thực may mắn. Vô cùng may mắn vì trong quá khứ hay hiện tại, không có tấc đất nào của Singapore có thể làm nơi sinh sôi, nẩy nở của mầm mống độc hại cộng sản. 

27/10/2017


Độc Lập Tự Do theo kiểu CSVN là thứ độc lập tự do gì?

Cánh Dù lộng gió (Danlambao) - Hồ Chí Minh có câu: "Không có gì quý hơn Độc Lập Tự Do". Có đúng vậy không? CSVN nói một đàng làm một nẻo, nói thế mà không phải thế.

Ngay từ ngày đầu nắm quyền hành trong tay HCM đã cho quốc hữu hoá tất cả tài sản của người dân miền Bắc để đưa vào quốc doanh, hợp tác xã, nói là làm theo công sức, hưởng theo nhu cầu. Người dân miền Bắc rất rành, phải nói là thuộc lòng câu này, làm thì làm cật lực bất kể ngày đêm cho đúng với cái câu "làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm", nhưng hưởng theo nhu cầu thì còn khuya, những nhu cầu cấp thiết hằng ngày của người dân đều phải được định mức rõ ràng, nhà nào cũng phải có sổ hộ khẩu để phân phối hàng hoá bằng tem phiếu, cầm ra các cửa hàng thương nghiệp, HTX, xếp hàng chờ chực cả nửa buổi mới tới lân mua, đôi lúc được thông báo là mặc hàng đã hết, người mua mặt tiu nghỉu ra về, vô phúc mất sổ gạo thì coi như trong nhà nhịn đói meo, quên cái hưởng theo nhu cầu đi.

Đó là thời bao cấp, thời @ hiện nay thì sao? Tự do là một thứ xa xỉ trong chế độ CSVN mà người dân có với cũng không bao giờ tới được, cái gì cũng bắt buộc, cái gì cũng phải đăng ký nói theo kiểu CSVN để được cấp giấy phép, ngay cả tôn giáo muốn tổ chức xây nhà thờ, chùa chiền gì cũng phải xin phép, thụ phong các chức vụ như Linh Mục cũng phải đăng ký xét lý lịch 3 đời không làm việc cho Pháp hay Mỹ hoặc chế độ VNCH cũ, cuối cùng cũng phải làm thủ tục ma rốc, tức là móc ra mới được chấp thuận để được thụ phong. Thời này hãy nhớ là đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, hay đồng tiền là vạn năng, không có tiền thì hãy đợi đấy.

Đó là vấn đề tôn giáo, vấn đề xã hội thì sao? Ngoài CMND tức là thẻ căn cước ra, tất cả mọi nhà đều phải có sổ hộ khẩu khi đến bất cứ cơ quan nào, bắt buộc nhà nào cũng phải mua bảo hiểm y tế, bảo hiểm tai nạn, đến chỗ nào cũng phải đăng ký khai báo tạm trú tạm vắng, kể cả vào các khách sạn.

Tự do ngôn luận thì sao? Muốn đăng bài nào cũng phải được kiểm duyệt kỹ lưỡng của ban tuyên giáo đảng. Muốn phát ngôn điều gì đưa tin gì cũng phải suy nghĩ kỹ coi có ảnh hưởng gì đến lợi ích của đảng hay những cán bộ có chức có quyền hay không kẻo lại vạ vào thân hay cánh cửa tòa soạn mãi mãi đóng im lìm không bao giờ mở nữa.

Tự do hội họp hay biểu tình ư? Còn lâu nhé, CSVN rất sợ tụ tập đông người cho dù việc biểu tình đó có lợi cho cả nước thí dụ như biểu tình chống ô nhiễm môi trường, biểu tình đòi quyền dân chủ thì coi chừng trước sau gì cũng được vào hộp ăn cơm muối có người canh. Nhẹ hơn thì bị quản thúc tại gia, ngày nào cũng có dăm ba thanh niên canh cửa khỏi cần trả tiền bảo vệ.

Độc lập thời đại CSVN ư? Nói tới độc lập thì không còn gì để bàn nữa. Giải phóng để thống nhất đất nước sau đó từng nơi, từng chỗ Tàu Cộng chiếm lĩnh bằng tiền hợp đồng thuê đất 90 năm như đặc khu Hà Tĩnh, bán đảo Sơn Trà, Tân Rai Lâm Đồng, Phú Quốc, ưu tiên cho Tàu Cộng thả sức ra vào VN như đi chợ không cần thuế má, không cần giấy tờ gì hết. Các đập thuỷ điện của Tàu Cộng trên thượng nguồn lúc nào cũng đe dọa xả đập gây lũ lụt. CSVN phải theo dõi và can thiệp thường xuyên để Tàu Cộng đừng cùng lúc xả lũ xả đập.

Như thế thì độc lập tự do của CSVN là thứ độc lập tự do kiểu gì? Có phải thứ độc lập tự do tất cả đều lệ thuộc vào Tàu Cộng và từng bước rập khuôn để sát nhập vào Tàu Cộng như hiệp định Thành Đô năm 2020 hay không? VN lại trở thành một nước hay một tỉnh An Nam ngày xưa như trong thời kỳ Bắc thuộc. Buồn thay cho đất mẹ VN mãi mãi chịu cấu xé, chịu xẻ thịt do chính những bàn tay của những đứa con mình cắt bán từng phần cho Tàu Cộng.

Ngày 27/10/2017



Chương III 

Phá hoại về mặt chính trị 


Tôi đã xem xét việc thủ tiêu về mặt thể xác, đã xem xét việc phá hoại môi trường đạo đức của con người, phá hoại cái môi trường của những sinh thể có lý trí biết phân biệt thiện ác. Cần phải xem xét việc phá hoại môi trường chính trị, nghĩa là năng lực xây dựng các quan hệ gia đình và xã hội, khả năng tạo dựng các mối quan hệ giữa người cai trị và kẻ bị trị và bằng cách đó tạo ra nhà nước.


Chính sách phá hoại chính trị

Trước khi cướp được chính quyền và để cướp được chính quyền, các đảng Quốc xã và cộng sản đã sử dụng tất cả các phương tiện chính trị hiện có lúc đó. Họ tham gia vào trò chơi chính trị nhưng chính họ thì lại đứng ngoài cuộc, họ chỉ tuân thủ các tiêu chí do chính mình đặt ra và kỷ luật đảng mà thôi. Thí dụ, khi đảng Bolshevik đòi chia ruộng cho nông dân và ký ngay hiệp ước hoà bình thì không có nghĩa là họ sẽ hài lòng khi các đòi hỏi đó được đáp ứng. Đấy là lúc những người Bolshevik cần lôi kéo nông dân và binh lính để bắt đầu tiến trình cách mạng. Nhưng khi cách mạng thành công thì ruộng đất của nông dân lại bị thu hồi và việc chuẩn bị chiến tranh lại được tăng cường. Đảng không nhận thấy một chút mâu thuẫn nào ở đây cả. Công việc không dừng lại khi đã đạt được mục đích đặt ra, nó lại tiếp tục vận động và mục tiêu kia chỉ tồn tại như là vật hy sinh cho một công việc khác nằm đằng sau cái mục đích đã được tuyên bố trước đây. 

Sau khi nắm được chính quyền, đảng thực hiện một chính sách phá hoại chính trị chưa hề có tiền lệ trong lịch sử. Tất cả các quan hệ vốn có của xã hội đều bị loại bỏ: gia đình (nếu đảng có đủ sức làm điều đó; gia đình ở đâu cũng chống lại, nhưng dù sao vẫn bị xói mòn và thoái hoá), giai cấp, các tổ chức xã hội và các cơ quan nhà nước. Con người bị tước mọi quyền tự tổ chức, tự tập hợp, quyền có đại diện, con người bị hạ xuống thành các đinh ốc và bị lùa vào các hình thức tổ chức mới. Các hình thức này được xây dựng theo khuôn mẫu của những tổ chức đáng lẽ phải tồn tại nếu chủ nghĩa xã hội tồn tại và được khoác cho những cái tên như: xô viết, liên hiệp, công xã. Vì chủ nghĩa xã hội chỉ tồn tại trong tưởng tưởng cho nên các tổ chức trên chỉ sống được nhờ bộ máy đàn áp. Quyết định để cho các tổ chức và cơ quan này mang tên mới phản ánh cái chủ nghĩa xã hội tưởng tượng hay giữ nguyên tên cũ để có vẻ như thế giới cũ ít nhiều vẫn còn tồn tại, tất cả phụ thuộc vào nhu cầu chính trị tại thời điểm đó: trong trường hợp giữ như cũ thì chúng được gọi là công đoàn, viện hàn lâm, quốc hội, hợp tác xã – các từ đồng âm dị nghĩa như thế có thể “sử dụng được về mặt chính trị”. Biết bao đoàn đại biểu quốc hội hay hội đồng thành phố các nước phương Tây đã bị xỏ mũi khi họ tin rằng đã được các đại biểu quốc hội hay hội đồng thành phố tiếp chứ không phải là các cán bộ đảng tự nhận các danh hiệu như thế! 

Về đại thể, đảng Quốc xã đã bắt chước chính sách phá hoại chính trị của cộng sản. Họ cũng cố tình che giấu mục đích thật sự khi cướp chính quyền, cũng lừa bịp các đồng minh tạm thời (có cả những người bảo thủ cánh hữu) để sau đó đàn áp họ. Họ cũng thành lập các tổ chức mới, chiêu nạp thanh niên và “quần chúng” vào các tổ chức này. Tư tưởng Quốc xã không đòi hỏi phải tiêu diệt ngay lập tức các hình thức quan hệ xã hội cũ, trung lập hoá và buộc các tổ chức này phục tùng là họ đã thoả mãn rồi. Vì vậy, dưới thời Quốc xã, các doanh nhân, thị trường, quan toà, công chức cũ, những người đã làm những việc ấy trước khi Quốc xã nắm quyền đã không bị bãi chức và vẫn tiếp tục áp dụng các nguyên tắc làm việc cũ. Chiến tranh đã đẩy nhanh quá trình thiết lập và củng cố chính quyền toàn trị. Chúng ta không thể biết nếu chủ nghĩa Quốc xã chiến thắng thì chính quyền ấy sẽ phát triển theo hướng nào. 


Các hoạt động chính trị còn sót lại 

Führerprinzip (Tôn sùng lãnh tụ) là một chi tiết quan trọng của cái lý luận trở về với tự nhiên của chủ nghĩa Quốc xã. Cốt lõi của toàn bộ xã hội là phải giống như một kim tự tháp gồm các cấp lãnh đạo hứa hẹn trung thành, tận tâm với đế chế, đỉnh tháp là lãnh tụ, sùng bái lãnh tụ là một phần không thể tách rời của toàn bộ hệ thống. 

Đảng cộng sản cũng tổ chức theo thang bậc nhưng về nguyên tắc, tổ chức này được xây dựng trên cở sở bầu cử và dân chủ. Tính đặc thù của đảng do Lenin sáng lập là ngay từ khi mới hình thành, trung ương đã chỉ đạo cho các tổ chức đảng “bên dưới” cần bầu cho ai. Như vậy, những cuộc bầu cử dân chủ chỉ tạo điều kiện cho trung ương thấy được sức mạnh toàn năng của chính mình. Vấn đề ở đây là về mặt lý thuyết thì ý thức giác ngộ và nhận thức khoa học mà đảng dựa vào là tài sản độc quyền của lãnh đạo đảng, các kiến thức được đưa từ đây xuống “dưới”. Sau khi đã giao quyền cho “trung ương”, cấp “dưới” thể hiện thành tích của mình bằng cách tiếp thu học thuyết và “đường lối” của đảng. Kết quả là ngay từ thời Lenin, đã có hiện tượng sùng bái lãnh tụ và đỉnh cao của nó là dưới trào Stalin. Sự sùng bái vẫn còn ngay cả sau khi Stalin chết, nhưng dưới thời Brezhnev, mọi người đều hiểu rõ rằng bức tượng hoá ra chỉ là một khúc gỗ rỗng. Sùng bái lãnh tụ mâu thuẫn với học thuyết Mác-xít, những người đòi bảo vệ sự trong sáng của học thuyết theo phái Trotsky đã kiên quyết bác bỏ hiện tượng này. Nhưng thực tế đã tự thể hiện mình trong hệ thống được xây dựng trên hiện-thực-bịa-tạc: con người dễ dàng tôn thờ một kẻ giống mình hơn là tôn thờ cái học thuyết trừu tượng và rõ ràng là giả dối kia. 

Như vậy, vì chính quyền cộng sản và chính quyền Quốc xã hiện diện trong những con người cụ thể nên các hoạt động chính trị chỉ còn là các hoạt động trong nội bộ đảng, một tổ chức hiện thực duy nhất còn tồn tại mà thôi. Hoạt động chính trị chỉ còn là, như Montesquieu mô tả về triều đình đế chế Ottoman và Ba Tư, hỗn hợp của lòng hận thù và âm mưu giữa những cá nhân và phe nhóm để tạo ra những liên minh tạm thời nhằm tranh giành quyền lực cá nhân, mà những vụ móc ngoặc như thế có thể dựa hoặc không cần dựa vào sự thay đổi đường lối của đảng. Trotky, Bukharin, Zinoviev, Stalin đều có chung mục đích là chủ nghĩa xã hội nhưng phải có một người nào đó làm lãnh tụ tối cao. Trong cái hộp chứa đầy nhện độc như thế đã diễn ra vô số những vụ giết người và phản bội. 


Không tưởng 

Những hoạt động không ngừng, đầy mưu mô và đôi khi rất sôi động của ban lãnh đạo trung ương không thể được coi là hoạt động chính trị vì đấy là những hoạt động nhằm thực hiện một ảo tưởng. 

Cả hai chế độ mà ta đang khảo sát đều vin vào quá khứ huyền thoại, họ đã dựa vào những huyền thoại đó để phác hoạ tương lai trong trí tưởng tượng. Đã có một thời của người thượng đẳng, những người về bản chất là ưu việt hơn tất cả, ngày mai những người thượng đẳng này sẽ lại lên ngôi và đứng đầu là những người trong sạch nhất. Chủ nghĩa cộng sản không ước mong phục hồi quá khứ, tức là chế độ công xã nguyên thủy, mà muốn tái lập nó “trên bình diện cao hơn”. Như vậy, khái niệm về sự tiến bộ, thừa kế từ thời Khai sáng và được các nhà văn trường phái lãng mạn ca tụng hết lời, chiếm vị trí quan trọng trong học thuyết này. Tư tưởng của Marx, theo cách nói rất hay của Raymond Aron, là sự di chuyển từ Rousseau đến Rousseau thông qua Saint-Simon, nghĩa là thông qua tiến bộ kỹ thuật và công nghiệp. Chủ nghĩa Hitler là chủ nghĩa duy ý chí: đây là sự sáng tạo của ý chí, cái ý chí chỉ có thể tạo ra những khu rừng rậm trong trạng thái quân bình sinh học của chúng mà thôi. Chủ nghĩa Lenin lại dựa vào tiến trình lịch sử để tạo ra vùng Arcady [1] (với đèn điện và sự dư thừa), Aufhebung (chữ dùng của Hegel - cải tạo) cái vùng Arcady nguyên thủy ấy. Nhưng đảng, đóng vai trò bà đỡ, lại điều khiển chính tiến trình lịch sử này, vì vậy, chủ nghĩa duy ý chí cũng cần thiết cả ở đây nữa, nhưng nó vừa được người ta ca ngợi lại vừa bị bác bỏ vì rằng đảng chỉ thể hiện cái tất yếu được nhận thức, được người ta coi ngang (Lenin còn viện dẫn cả Spinoza) với tự do! 

Hiện thực nằm giữa cái quá khứ huyền thoại và tương lai lý tưởng như thế đã chẳng còn chút giá trị gì. Nghệ thuật làm chính trị, nghĩa là việc sắp xếp hiện tại dựa vào việc quản lý những di sản có giá trị và sống động của quá khứ và những dự báo ngắn hạn về tương lai, cái nghệ thuật đó đã không còn ý nghĩa gì đối với lãnh đạo của cả chế độ Quốc xã lẫn chế độ cộng sản. Quá khứ vừa qua là địch thủ, hiện tại không có giá trị gì, tất cả là để phục vụ cho tương lai, cho mục đích cuối cùng. 


Mục tiêu vô giới hạn của chủ nghĩa Quốc xã 

Cần phải nghĩ xem liệu môi trường hoạt động và bành trướng của chủ nghĩa Quốc xã có giới hạn nào không hay về bản chất, môi trường của chúng là vô bờ bến. Chính sách hoà hoãn của Chamberlan và trong một chừng mực nào đó, chính sách phân chia mà Stalin theo đuổi vào năm 1940 là dựa trên giả thiết rằng Hitler sẽ thoả mãn với cái mà hắn nhận được. Hắn xoá bỏ hiệp ước Versailles, hắn chiếm các “vùng đất phía đông” liệu đã đủ chưa? Hắn tổ chức lại nước Đức, hắn tiêu diệt những người không có khả năng lao động, hắn giết người Do Thái, người bất thành nhân nhưng hắn cần đi tiếp. Để chiếm Ba Lan, hắn sẵn sàng chấp nhận chiến tranh với phương Tây. Sau đó, hắn sẵn sàng chấp nhận chiến tranh thế giới. Có thể hắn không biết các kế hoạch đó sẽ đưa đến đâu nhưng hắn chấp nhận hậu quả, cứ như là một người bị số mệnh đưa đẩy phải liên tục khởi sự những cuộc chơi mới vậy. Stalin là người duy nhất có thể cùng hắn phân chia thế giới một cách ổn định, ông ta cho rằng hắn cũng khôn ngoan như mình và là người nhận thức được mối liên hệ tự nhiên giữa hai chế độ đã lấy làm tự hào về liên minh mới được thành lập. Nhưng Hitler đã phản bội và Stalin không thể nào hiểu được vì sao lại như thế. Sau đó, người ta cũng không thể nào hiểu nổi vì sao hắn lại dễ dàng tuyên chiến với Mỹ như thế. Từ giờ phút đó, hắn đã chơi một ván cờ mà thắng thì sẽ được cả thế giới, thua thì nước Đức sẽ tan hoang. 

Chủ nghĩa Quốc xã đã bộc lộ sứ mệnh của mình trong cuộc chiến tranh này, đấy là tiêu diệt dần toàn bộ loài người theo từng lớp lang. Đối với họ, thế giới càng kháng cự mạnh bao nhiêu thì sự đối kháng giữa chủng tộc thượng đẳng và người Do Thái càng quyết liệt thêm bấy nhiêu. Người Do Thái được coi là chỉ dấu của sự cản trở việc thực thi kế hoạch vĩ đại của họ. Họ chiến đấu chống lại chủ nghĩa Bolshevik, lúc này đã thành “Bolshevik-Do Thái”, họ chiến đấu chống lại chủ nghĩa tư bản, lúc này đã thành “tư bản – Do Thái”. Nghĩa là người Do Thái đã làm băng hoại toàn thế giới, đã vấy bẩn lên tất cả, đã “Do Thái hoá” tất cả. Toàn thể nhân loại cần phải trong sạch hoá, nghĩa là cần phải giết hết. Theo Sebastien Haffner (Sebastien Haffner, Un certain Adolf Hitler, Gasset, Paris., 1979, trang 242) thì những cố gắng cuối cùng của Hitler chính là để điều khiển sao cho sự thất bại không thể tránh khỏi sẽ dẫn đến việc phá hủy toàn bộ nước Đức. Theo lý giải của Haffner, cuộc tấn công ở Ardenne là nhằm kìm chân quân Mỹ để toàn bộ đất nước rơi vào tay quân đội Liên Xô. “Những mệnh lệnh tiến hành chiến tranh hủy diệt do Hitler đưa ra vào các ngày 18 và 19 tháng 3 năm 1945 không phải là nhằm đánh một trận anh hùng cuối cùng như hồi mùa xuân năm 1944 nữa. Việc đưa hàng ngàn người Đức vào chỗ chết ở ngay trong lòng nước Đức cũng như việc hạ lệnh phá hoại một cách có hệ thống tất cả những thứ có thể giúp cho sự tồn tại khiêm nhường nhất là việc làm vô nghĩa. Vụ diệt chủng cuối cùng này của Hitler chỉ có một mục đích duy nhất: trừng phạt người Đức vì họ đã không tự nguyện lên đường đánh một trận cuối cùng, vì họ đã từ chối đóng vai trò mà Hitler đã phân cho họ. Trong mắt của Hitler thì đây là tội tử hình. Một dân tộc không thực hiện được vai trò đã được phân công sẽ phải chết.” 

Nhưng cơ cấu chỉ huy Quốc xã với quyền quyết định hoàn toàn thuộc về lãnh tụ đã tạo cho lịch sử của nó một bước ngoặt không ai dự đoán trước được. Về lý thuyết, có thể cho rằng Hitler có khả năng đạt được thoả thuận với nước Anh sau khi đã thoả mãn với những điều khoản nhượng bộ của Stalin. Nhưng chuyện đó đã không xảy ra, Hitler không chấp nhận xây dựng chế độ Quốc xã trong “một nước riêng lẻ”. Tương tự như thế, đảng Quốc xã và đế chế SS không cần phải làm thay vai trò của các trung tâm chỉ huy nền công nghiệp Đức, bản thân các trung tâm này đã rất ngoan ngoãn và rất có kỷ luật rồi. Thế nhưng họ vẫn giành lấy các vị trí chỉ huy và bằng cách đó, họ đã nhập khẩu hình mẫu kinh tế thiếu hiệu năng của Liên Xô vào nước Đức, tạo ra nhiều hậu quả tai hại trong những cố gắng duy trì chiến tranh của đế chế. 

Việc cải tạo thế giới có thể được thực hiện lần lượt theo từng giai đoạn, còn việc phá hoại và giết người cũng được thực hiện theo một trình tự nhất định. Đúng là Quốc xã đã sử dụng “chiến thuật ngoạm từng miếng” (theo cách nói mà người ta gán cho là của Rákosi) vì những chủng tộc “sống sót” qua giai đoạn đầu sau đó mới nhận ra rằng đến lượt họ. Nhưng rồi ngay lập tức, phong trào này đã biến thành một cuộc tắm máu mang tầm nhân loại. Tuy nhiên, người Quốc xã không thể làm như Stalin, thí dụ hứa cho Ukraine độc lập để rồi sẽ “giải quyết” sau chiến thắng. Không, họ cần giết ngay lập tức và như thế là kích động người Ukraine đứng lên chống lại. Nguyên nhân của việc “giải quyết tất một lúc” để cuối cùng dẫn đến thất bại có lẽ có bắt nguồn từ tính duy mỹ của học thuyết. Hitler coi mình là một nghệ sĩ, tức là người có nhận thức thẩm mỹ lãng mạn của một thiên tài. “Thiên tài”, Kant viết, “không thể mô tả hay chứng minh một cách khoa học ông ta đã viết tác phẩm của mình như thế nào (…), và vì thế, tác giả của tác phẩm mà ông ta tạo ra nhờ thiên tài của mình không biết tư tưởng của ông ta đã được thực hiện như thế nào, ông ta không đủ sức nghĩ ra hay truyền đạt các tư tưởng đó cho người khác một cách tùy tiện hay theo kế hoạch trong những bản hướng dẫn mà theo đó những người khác có thể tạo ra những tác phẩm tương tự.” (Kant, Phê bình lý tính thuần túy, Chương 46, trích theo I. Kant, Toàn tập, gồm 6 tập, M. 1966, tập 5, trang 323-324). Theo đó, chính Hitler cũng không biết rõ hắn đang làm gì và cảm hứng cũng như các quyết định của hắn đến từ đâu. Hắn tự coi mình là thần linh như kiểu Promete và một phần sự say sưa đó đã được truyền xuống cho dân chúng. Hắn tin rằng hắn là người cổ động thiên tài tinh thần dân tộc, tin rằng các mệnh lệnh của hắn, lúc đầu còn thận trọng, sau này là những mệnh lệnh điên rồ, đều được ban từ trên xuống. Đấy là lý do vì sao có những sự vội vàng, hấp tấp mà Stalin không thể hiểu nổi. Đấy cũng là lý do của quyết định phi lý trong việc tiến hành cuộc chiến. Một số quyết định, do những viên tướng tài giỏi của hắn đề nghị đã có thể, nếu không thắng thì chí ít cũng có thể dẫn đến hoà, với điều kiện không thể nào có được là cuộc chiến chỉ theo đuổi những mục tiêu giới hạn. Nhưng do lỗi của Hitler mà cuộc chiến đã thất bại. 



Mục tiêu vô giới hạn của chủ nghĩa cộng sản 

Dự án cộng sản ngay từ đầu đã mang tính toàn trị. Nó nhắm đến một cuộc cách mạng trên toàn thế giới, còn về nội dung thì đấy là một sự cải tạo triệt để xã hội, văn hoá và cả con người. Nhưng để thực hiện những mục tiêu xa lạ với lý trí của con người như thế, nó lại cho phép sử dụng những phương tiện hợp lý. Lenin, một người mơ tưởng viển vông, trong giai đoạn chiến tranh, đã đưa những khái niệm trừu tượng như chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa cơ hội cùng đủ thứ “ism” khác để giải thích thế giới và theo ông ta, có thể giải thích được tất cả mọi thứ. Ông ta áp dụng các khái niệm này cho Thụy Sĩ, cho Đức và cho cả nước Nga nữa. Nhưng khi ông ta trở về nước Nga thì việc cướp chính quyền của ông ta lại hoàn toàn mang tính “chính trị”, theo nghĩa mà Machiaveli vẫn dùng. 

Đảng cộng sản đã giành được chính quyền bằng con đường đấu tranh chính trị trong một xã hội bình thường về mặt chính trị. Ở đây, đảng đã tập dượt những chiến thuật khác nhau, những chiến thuật này sẽ được đem ra áp dụng sau khi đảng giành được chiến thắng. Thí dụ, “chiến thuật…” nghĩa là liên kết với những lực lượng không cộng sản, buộc họ tham gia vào việc tiêu diệt kẻ thù: đầu tiên là dựa vào những người cánh tả để tiêu diệt “bọn cực hữu”; sau đó là cánh tả ôn hoà, v.v… cho đến khi những người còn lại bị buộc phải thần phục và “kết hợp” nếu không muốn bị tiêu diệt hoàn toàn. Ưu việt của chủ nghĩa Lenin là tính chuyên nghiệp bao gồm sự khôn khéo, tính kiên trì và sự hợp lý nhằm đạt cho bằng được mục tiêu đã đặt ra. Nhưng đấy là nói về sự phá hoại, còn xây dựng thì không thể, vì mục tiêu của nó là phi lý. 

Sau khi đã trở thành một nhà độc tài mà chính ông ta không nhận thức được, Lenin tiếp tục áp dụng những tiêu chí viển vông của mình vào những tình huống đầy biến động của nước Nga và dùng các tiêu chí đó để ra quyết định. Hoạt động cộng sản không phải được cổ vũ bởi chủ nghĩa duy mỹ mà xuất phát từ thảo luận “khoa học”. Cái giả khoa học này đã vay mượn của khoa học chân chính thuyết tam đoạn luận và tính trực quan giả tạo. Chính vì thế mà việc họ làm càng trở thành điên rồ, các quyết định càng tàn nhẫn, việc sửa chữa càng khó khăn thêm vì giả khoa học không phải là khoa học thực nghiệm, không thể xác nhận kết quả của thí nghiệm. 

Dần dần, sự tàn phá lan sang mọi lĩnh vực và trở thành toàn triệt, nói theo Bakunin, là tương đương với ý chí sáng tạo. Ở nước Nga, sự tàn phá đã diễn ra theo những giai đoạn sau đây: 
• Đầu tiên là tiêu diệt kẻ thù về chính trị tức là các cơ quan của chính phủ và cơ quan hành chính. Việc này được thực hiện ngay sau đảo chính. 
• Sau đó, tiêu diệt các ổ đề kháng thực sự hoặc tiềm năng: các đảng phái, quân đội, công đoàn, hợp tác xã, trường đại học, trường học, viện hàn lâm khoa học, nhà in, báo giới. 

Nhưng sau đó, đảng mới phát hiện ra rằng chủ nghĩa xã hội, như một xã hội tự do và tự quản, vẫn chưa hình thành và để xây dựng nó thì phải áp dụng các biện pháp cưỡng bức chưa từng có trước đây. Trong khi đó, theo lý thuyết thì chỉ có hai hiện thực: chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản. Nghĩa là, hiện thực là tư bản chủ nghĩa, vì vậy, sang bước thứ ba, sẽ phải phá hủy tất cả những gì đang hiện hữu: làng xóm, gia đình, tàn dư của nền giáo dục tư sản và cả tiếng Nga nữa. Cần phải kiểm soát từng người, những con người cô đơn và không còn phương tiện tự vệ vì tất cả các mối liên hệ xã hội đã bị phá hoại rồi, buộc người đó vào một nếp sống mới, trong đó, anh ta sẽ được cải tạo và sẽ hình thành những phản ứng có điều kiện mới. Và cuối cùng là tiêu diệt những kẻ thù bí mật. 

Nhưng thất bại trong xây dựng chủ nghĩa ở trong nước còn do môi trường thù địch ở bên ngoài tạo ra nữa. Dù có mang màu sắc nào: dân chủ tư sản, xã hội-dân chủ, chủ nghĩa Quốc xã thì chính sự tồn tại của nó đã là nguy hiểm rồi. Nghĩa là, trong bước thư tư, phải thành lập tại mỗi nước các tổ chức theo kiểu Bolshevik, phải thành lập các đảng cộng sản và một cơ quan trung ương, Comintern, để phối hợp hành động và bảo đảm sao cho các tổ chức địa phương hành động theo đúng mô hình do trung ương đưa xuống. Khi hoàn cảnh cho phép, chủ nghĩa cộng sản lan truyền sang các khu vực mới, liên kết với “khối xã hội chủ nghĩa” thì các khu vực này cũng sẽ trải qua các giai đoạn phá hoại tương tự. 

Mặc dù vậy, ngay trong khối xã hội chủ nghĩa, đảng lại tuyên bố (bằng tiếng nói của Stalin) rằng chủ nghĩa tư bản vững chắc chưa từng có. Nó đã thâm nhập vào và mở rộng ảnh hưởng ở trong đảng, đảng đã đánh mất tính chính danh của mình. Như vậy là lãnh tụ của đảng và chỉ một mình ông ta có trách nhiệm giải tán đảng (giai đoạn 5) để rồi tạo dựng nên một đảng mới. Để thực hiện ca phẫu thuật nguy hiểm này, phải sùng bái lãnh tụ hơn nữa, lãnh tụ lúc này đã chẳng khác gì Führer của đảng Quốc xã nữa rồi. Khi đã là người đại diện cho tinh thần của thời đại, cũng như lãnh tụ Quốc xã là đại diện của tinh thần dân tộc, ông ta, trong hoàn cảnh cách ly với môi trường xung quanh nhưng lại “liên hệ trực tiếp” với đám đông, có thể tiêu diệt ngay đảng, tức là trở thành tên đao phủ tập thể của quần chúng. Stalin đã làm như thế một lần, chắc chắn là có xem xét kinh nghiệm của Hitler và “đêm của những con dao dài” của hắn ta. Ông ta chuẩn bị làm điều đó một lần nữa (đồng thời đưa tất cả người Do Thái đi đầy) nhưng chưa kịp thì đã chết. Mao Trạch Đông thì làm những hai lần: một lần là trong giai đoạn “Đại nhảy vọt”, sau đó thì quyết liệt hơn, trong “Đại cách mạng văn hoá vô sản”. 


Suy nhược và tự tan rã 

Logic của cả hai hệ thống, nếu được đưa đến cùng, là sự tiêu diệt toàn bộ loài người. Nhưng cái logic này không được và không thể được vận dụng đến thắng lợi cuối cùng. 

Nguyên tắc của chủ nghĩa cộng sản là tất cả phải phục tùng cho việc giành và giữ chính quyền vì chính quyền có trách nhiệm thực thi đề án. Để bảo vệ chính quyền thì buộc lòng phải tha những gì cần thiết cho chính sự sống còn của nó. 

Đã có lúc sự phá hoại đã gây ra những thiệt hại mà quyền lực của đảng gặp nguy hiểm – nhưng đây không phải là nguy cơ khởi nghĩa toàn dân, đảng đủ sức ngăn chặn chuyện đó, mà là nguy cơ biến mất ngay chính vật liệu mà đảng tiến hành thí nghiệm, tức là con người. Điều đó đã xảy ra vào giai đoạn cuối của “chủ nghĩa cộng sản thời chiến”: Nước Nga đang tan rã và sắp biến mất, Lenin buộc phải đưa ra chính sách kinh tế mới, thực chất là một cách giải lao. 

Khi cách mạng chưa thu được thắng lợi trên toàn thế giới thì thế giới bên ngoài, dù chỉ còn là một hòn đảo nhỏ, vẫn là một mối đe doạ chết người. Nó có tư tưởng thù địch như đã từng thù địch dưới thời Hitler hay chỉ muốn được yên và giữ nguyên trạng thái như phương Tây sau Thế chiến thứ hai - đó không phải là vấn đề quan trọng, chỉ cần có sự hiện diện của nó là bong bóng xà phòng xã hội chủ nghĩa có nguy cơ nổ tung bất cứ lúc nào. Để giữ cho cái thế giới hiện thực đó đứng ở khoảng cách nhất định và trong trường hợp cần thiết thì có thể tiêu diệt được nó, đảng phải có lực lượng, mà lực lượng này lại chỉ có thể được lấy từ cái hiện thực nằm dưới sự kiểm soát của đảng. Đảng cần có một nền kinh tế tối thiểu để nuôi dân và một nền công nghiệp, công nghệ tối thiểu để trang bị cho quân đội. Chính vì vậy mà những người sản xuất, các kỹ thuật viên, các nhà bác học được tha mạng. Đảng không thể đưa tất cả về “thế giới bên kia” vì nếu làm như vậy thì chính đảng cũng bị cuốn vào dây chuyền tự hủy đó của mình. 

Cuối cùng, giai đoạn chót, sự phá hoại đảng va chạm với bản năng tự bảo vệ. Sau những vụ thanh trừng vĩ đại của Stalin và Mao Trạch Đông, đảng đã tự đặt ra các biện pháp bảo đảm và bảo vệ cho sự tồn tại của chính mình. Cộng sản không còn giết cộng sản nữa, nạn nhân chỉ bị thất sủng mà thôi. 

Ở nước Nga, giai đoạn suy thoái bắt đầu từ đấy. Đảng ngày một già đi vì nói cho cùng, bảo vệ chính quyền đồng nghĩa với việc bảo vệ các vị trí và chức vụ. Chiến thuật hình thành trong những thời kỳ gian khó bây giờ được dùng để làm mỗi việc đó mà thôi. Trên đỉnh cao quyền lực, Brezhnev đang rữa ra một cách chậm chạp. Đảng rơi vào tình trạng tha hoá: nó không còn tuyệt đối trung thành với các mục tiêu của chủ nghĩa cộng sản nữa, nó chỉ muốn hưởng thụ quyền lực và tài sản. Nó đã thoát khỏi thế giới siêu thực và trở về với hiện thực, cái hiện thực đã bị nó làm cho tan hoang, nơi chỉ có những thú vui sơ đẳng: rượu, nhà nghỉ và xe ô tô con. Còn quần chúng thì vẫn sống qua ngày đoạn tháng trong thân phận vẫn dành cho họ, cố gắng sắp xếp cuộc sống được thế nào hay thế ấy; họ không còn quan tâm đến chế độ nữa, chế độ cũng không còn tổ chức cho họ xem cảnh lên voi xuống chó của những kẻ quyền thế mà cũng chẳng dành cho họ một chút hi vọng nào trong việc thay thế những kẻ kia. Sự xuống cấp của toàn xã hội đạt đến đỉnh điểm. Khi một tiếng động nhỏ làm sụp đổ ngôi nhà xếp bằng những quân bài, cái ngôi nhà có thể sụp bất cứ lúc nào thì trước mắt chúng ta bỗng hiện lên quang cảnh hậu cộng sản: những tên mafia và những người sống gần mức nghèo khổ, những người chẳng còn đủ sức lực để nhớ về quá khứ nữa. 

Ở Trung Quốc, những người thoát được những cuộc thanh trừng của Mao đã đi theo con đường khác. Để giữ quyền lực, người ta buộc phải đưa ra nhiệm vụ xây dựng nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa hùng mạnh và chủ nghĩa dân tộc đầy sức sống đã thâm nhập vào cái xác không hồn của chủ nghĩa cộng sản. Là người chứng kiến cảnh điêu tàn của nhà nước Liên Xô, họ cảm thấy hối tiếc vì đã đi theo một hình mẫu phát triển sai lầm trong khi những người Trung Hoa khác hay các dân tộc gần gũi với người Trung Hoa đã đi theo mô hình hay hơn. Từ đây, xuất hiện tính chất hai mặt của nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa: nước này đang phát triển rất mạnh trong khi đảng tiếp tục nắm chặt quyền lực và không ai biết nó có còn là đảng cộng sản nữa hay không. Hiện nay, trên thế giới chỉ còn một nước cộng sản duy nhất, một nước vẫn tiếp tục đi theo logic tự hủy diệt, đấy là Bắc Triều Tiên. 

*


Chúng ta không biết chủ nghĩa Quốc xã sẽ tiến hoá như thế nào. Nó không đạt được đỉnh điểm và đã bị lật đổ ngay khi bắt đầu cuộc chinh phục của mình. Trong chế độ Quốc xã, việc phá hoại chính trị được thực hiện theo một trật tự khác với chế độ cộng sản Liên Xô. Chủ nghĩa Quốc xã hướng ra bên ngoài trước khi nó kết liễu xong xã hội Đức. Trong khi đó, Liên Xô lại coi trọng công việc phá hoại có tổ chức, công việc phá hoại một cách có kế hoạch tinh thần kẻ thù “bên ngoài”, Hồng quân chỉ xuất hiện để khẳng định chiến thắng về mặt chính trị, còn chủ nghĩa Quốc xã lại tiến hành chiến tranh ngay lập tức. Chiến tranh đã gia tốc việc thực hiện các kế hoạch của chủ nghĩa Quốc xã nhưng cũng làm gia tăng sức kháng cự bách chiến bách thắng trên toàn thế giới. 

Thành tố không dự đoán trước được trong chủ nghĩa Quốc xã cho phép ta giả định rằng Hitler có thể, thí dụ, thoả hiệp và kí hiệp ước hoà bình mà vẫn giữ được một phần lãnh thổ rộng lớn và an toàn. Trong trường hợp đó, sau khi Hitler chết, chế độ sẽ trải qua giai đoạn suy nhược tương tự như chế độ của Lenin. Về vấn đề này, Leszek Kolakovsky đã viết một tiểu phẩm hài hước nhại một bài báo trên tờ New York Times hồi đầu những năm 80 theo phong cách mà báo này viết về Liên Xô thời Brezhnev. Tác giả chào mừng sự nới lỏng về chính trị, chào mừng những thành công của chủ nghĩa Quốc xã mang bộ mặt con người. Tất nhiên, tác giả viết tiếp, những điều khủng khiếp trong quá khứ, trong đó có số phận kinh hoàng của người Do Thái, là đáng tiếc. Nhưng đấy đã là quá khứ xa xôi và nó không thể cản trở chúng ta trong việc ghi nhận những thành quả tuyệt vời, những thành quả do chế độ, trên đường bình thường hoá, mang lại… 

Ý nghĩa của những tác nhân bên ngoài đối với quá trình suy nhược và sụp đổ của các chế độ toàn trị có thể khác nhau. Đối với nước Đức Quốc xã thì đấy là tác nhân quyết định: nước Đức đã bị quân đồng minh đánh tan. Nhưng thế giới “tư bản chủ nghĩa” ít khi là mối đe doạ đối với chế độ cộng sản. Chủ nghĩa Quốc xã đã nêu cao tính chính danh của chủ nghĩa cộng sản trong mắt phương Tây. Trong thời “Chiến tranh lạnh”, chính sách roll back (quay lại quá khứ, nghĩa là quay lại các quan hệ trước chiến tranh) đã nhanh chóng nhường chỗ cho chính sách containment (kiềm chế). Bước ngoặt đó cũng không ngăn chặn được sự phát triển rộng khắp của phong trào cộng sản ở châu Á, châu Phi và cả châu Mỹ nữa. Cuối cùng thì đảo Grenada là nơi duy nhất mà chủ nghĩa cộng sản bị lật đổ, tương tự như chủ nghĩa Quốc xã, nghĩa là bằng một cuộc đổ quân ồ ạt, dù bị một số nước phi cộng sản phản đối quyết liệt. 



Phụ lục 

Chủ nghĩa Bolshevik: Nhớ và quên 


Có một sự đồng thuận rộng rãi về sự tương đồng giữa chủ nghĩa cộng sản kiểu Bolshevik và chế độ Quốc xã, ít nhất thì trong giới các nhà sử học hàn lâm đã có một sự đồng thuận như thế. Tôi coi thuật ngữ “hai anh em sinh đôi cùng trứng” thể hiện được bản chất của hai chế độ này. Đấy là hai hệ tư tưởng đã giành được quyền lực trong thế kỷ XX. Mục đích của chúng là xây dựng một xã hội hoàn hảo và để làm điều đó thì trước hết phải loại bỏ hoàn toàn cái bất thiện, tức là những trở ngại trên con đường dẫn đến xã hội hoàn hảo đó. Đối với chủ nghĩa cộng sản thì bất thiện chính là tài sản tư nhân, cũng có nghĩa là tầng lớp hữu sản. Nhưng hoá ra cái bất thiện không biến mất sau khi giai cấp hữu sản đã bị tiêu diệt, từ đây tất cả mọi người dân, những người đã bị “tinh thần của chủ nghĩa tư bản” làm cho thoái hoá biến chất, đều bị coi là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội, thậm chí kẻ thù còn thâm nhập vào bộ máy của đảng nữa. Đối với chế độ Quốc xã thì các dân tộc bị coi là hạ đẳng, mà trước hết là người Do Thái, chính là cái bất thiện. Nhưng sau khi người Do Thái bị tiêu diệt thì cái bất thiện cũng không biến mất, cần phải loại trừ cái bất thiện trong cả các chủng tộc khác, kể cả chủng tộc thượng đẳng vì chính họ cũng đã bị vấy bẩn. Cả chủ nghĩa cộng sản lẫn chủ nghĩa Quốc xã đều dựa vào uy tín của khoa học để nêu cao tính chính danh của mình. Cả hai chế độ đều có tham vọng tạo dựng con người mới và cải tạo lại toàn bộ nhân loại. 

Cả hai hệ tư tưởng đều tự nhận là có lòng nhân ái. Chủ nghĩa Quốc xã thì muốn mang lại hạnh phúc cho nhân dân Đức và tuyên bố rằng giết người Do Thái là làm điều thiện đối với loài người. Chủ nghĩa cộng sản-chủ nghĩa Lenin thì mong muốn đem hạnh phúc đến cho toàn thể loài người. Tính ưu việt của chủ nghĩa cộng sản chính là ở đó, trong khi cương lĩnh của chủ nghĩa Quốc xã thì không thể nào xuất khẩu được. Cả hai học thuyết đều đưa ra “những lý tưởng cao cả”, đủ sức động viên người ta thực hiện những hành động anh hùng và giữ lòng trung thành tuyệt đối. Nhưng cả hai đều cho người ta quyền được giết và buộc người ta phải giết. Xin dẫn ra đây những lời được coi là tiên tri của Chateaubriand: “Hai hệ thống khác nhau này có cùng một phương tiện anh hùng, được tuyên bố công khai hay hiểu ngầm thì cũng thế, đấy là: giết người”. Còn Hugo thì nói: “Ngươi có thể giết tên này”. Hoặc loại người này. Sau khi giành được chính quyền, họ đã thực hiện chương trình giết người với một mức độ chưa từng có trước đây. Tội ác của hai hệ thống có tương đương nhau hay không? Sau khi đã tìm hiểu cả hai hệ thống, sau khi đã biết những kỷ lục của chủ nghĩa Quốc xã về cường độ (buồng hơi ngạt) và kỷ lục của chủ nghĩa cộng sản về số lượng (hơn 80 triệu nạn nhân), sau khi đã biết sự phá hoại về mặt lý trí và tình cảm mà cả hai hệ thống đã gây ra cho nhân loại, tôi nghĩ rằng chẳng nên thảo luận vấn đề này làm gì, ta phải trả lời một cách đơn giản và dứt khoát: chúng đều có tội như nhau. 

Vấn đề là tại sao hôm nay, nghĩa là vào năm 1997, trí nhớ lịch sử của nhân loại lại đối xử với chúng khác nhau đến nỗi có cảm giác như chủ nghĩa cộng sản đã bị người đời bỏ quên. 

Cách đối xử bất bình đẳng rõ ràng đến nỗi chẳng cần phải chứng minh. Ngay từ năm 1989, phe đối lập ở Ba Lan cùng với Nhà thờ đã đề nghị mọi người cùng quên đi quá khứ và cùng tha thứ. Tại phần lớn các nước vừa thoát khỏi chủ nghĩa cộng sản, không thấy ai nói đến việc trừng phạt các nhà lãnh đạo cũ, những người đã giết người, đã tước quyền tự do, đã cướp bóc và lừa đảo các thần dân của họ suốt hai ba thế hệ. Trừ Tiệp và Đông Đức, tại tất cả các nước khác, các đảng viên cộng sản vẫn được tiếp tục tham gia vào các trò chơi chính trị và nhờ thế, đôi khi họ lại nắm được quyền lực. Tại Nga và các nước cộng hoà khác, các quan chức cảnh sát và ngoại giao vẫn được giữ nguyên chức vụ. Phương Tây đánh giá tích cực cuộc đại ân xá này. Chỉ một thời gian sau, các phương tiện thông tin đại chúng lại sẵn sàng nói đến “thiên anh hùng ca của chủ nghĩa cộng sản”. Tuy quá khứ của Đảng Cộng sản Pháp đã được trình bày một cách rõ ràng và có đủ cứ liệu chứng minh, nó vẫn chẳng gặp khó khăn gì trong việc hội nhập vào phong trào dân chủ của nước Pháp. 

Ngược lại, damatio memoriac (sự nguyền rủa đời đời) chủ nghĩa Quốc xã không những không có thời hạn nào mà có vẻ như lòng căm thù của người đời đối với nó càng ngày lại càng lớn lên thêm. Các thư viện nói về tội ác của chủ nghĩa Quốc xã đã và đang được bổ sung thêm mỗi năm. Các viện bảo tàng và các cuộc triển lãm tiếp tục nhắc nhở người ta, mà như thế là đúng, về “sự khủng khiếp của tội ác”. 

Xin theo dõi một số đề tài của một tờ báo lớn từ năm 1990 đến năm 1997 là năm tôi viết tác phẩm này. Chủ nghĩa Quốc xã được nhắc tới 480 lần, Chủ nghĩa Stalin – 7 lần, Oswiecim – 105 lần, Kolyma – 2 lần, Majdanek – 1, Kurpatư – 0 lần nào, Nạn đói ở Ukraine (năm 1933 có từ 5 đến 6 triệu người bị chết vì đói) – 0 lần nào. 

Khi nói về cuốn sách mang tên Nhớ và quên của mình, Alfred Grosse tuyên bố: “Tôi đề nghị: phải áp dụng cùng một tiêu chí cho tất cả mọi người khi đánh giá trách nhiệm về những tội lỗi mà họ đã phạm trong quá khứ.” Dĩ nhiên là như thế, nhưng đây là điều rất khó, không phải với tư cách một quan toà mà với tư cách một nhà sử học bình thường, hôm nay tôi xin cố gắng giải thích các sự kiện sine ira et studia (một cách bình tĩnh và không thiên vị). Tôi không nghĩ là mình sẽ giải quyết được toàn bộ vấn đề. Chỉ xin đưa ra một số nhân tố: 

1. Chủ nghĩa Quốc xã được nhiều người biết hơn là chủ nghĩa cộng sản vì các lực lượng đồng minh đã mở rộng cửa “các chỗ giấu xác người” và vì nhân dân nhiều nước Tây Âu đã trải qua giai đoạn nô dịch của chủ nghĩa Quốc xã. Tôi đã nhiều lần hỏi các sinh viên xem họ có biết gì về nạn đói do chính con người tạo ra ở Ukraine vào năm 1933 không. Hoá ra họ chưa nghe nói đến chuyện đó bao giờ. Tội ác của chủ nghĩa Quốc xã trước hết là việc thủ tiêu về mặt thể xác. Nạn nhân và nhân chứng, những người không buộc phải chấp nhận chủ nghĩa Quốc xã, không bị nó tiêm nhiễm về mặt đạo đức. Như vậy là tội ác của nó rất rõ ràng, ai cũng thấy. Các lò hơi ngạt được lập ra để giết một phần nhân loại là một sự kiện rõ ràng, trực tiếp. Còn GULag và lao cải thì lại dường như bị chìm trong sương mù và chỉ được biết đến qua những chứng cớ gián tiếp. Chỉ có một trường hợp ngoại lệ, đấy là nước Cămpuchia, ở đấy những nấm mồ tập thể đang được khai quật. 

2. Nhân dân Do Thái tự nhận trách nhiệm ghi nhớ thảm hoạ. Đối với họ, ghi nhớ những cuộc đàn áp là trách nhiệm mang tính đạo đức, trách nhiệm tôn giáo liên quan đến sự vinh danh và lời thỉnh cầu Đức Chúa, Người đã hứa bảo vệ Dân Mình, Người trừng phạt sự bất công và tội ác. Nhân loại phải mang ơn trí nhớ của người Do Thái, họ chính là những người bảo vệ các kho lưu trữ về thảm hoạ. Điều bí mật nằm ở các dân tộc đã quên mà tôi sẽ nói tới sau. 

3. Chủ nghĩa Quốc xã và chủ nghĩa cộng sản nằm trong một từ trường bị phân cực bởi các khái niệm tả khuynh và hữu khuynh. Đây là một khái niệm cực kỳ phức tạp. Một mặt, tư tưởng tả khuynh đồng nghĩa với việc các tầng lớp xã hội được tham gia dần dần vào các tiến trình chính trị dân chủ. Đồng thời cần phải ghi nhận rằng sự phát triển của giai cấp công nhân Mỹ đã làm cho tư tưởng xã hội chủ nghĩa không còn hấp dẫn nữa, giai cấp công nhân Anh, Đức và các nước vùng Scadinavia đã lớn mạnh, với đa số các đại diện của mình trong nghị viện, đã quay lưng lại với lý tưởng cộng sản chủ nghĩa. Ngay trước chiến tranh thế giới thứ II, chỉ có ở Pháp và Tiệp Khắc, cũng như sau này ở Italy, chủ nghĩa cộng sản có thể giành được chiến thắng cùng với phong trào công nhân và như vậy là có toàn quyền tham gia vào lực lượng cánh tả mà thôi. Xin nói thêm rằng: ở Pháp, có một số nhà sử học, thí dụ như Matier, những người hâm mộ cuộc Cách mạng vĩ đại Pháp đã làm việc so sánh Cách mạng tháng Mười năm 1917 với Cách mạng năm 1792 và so sánh cuộc khủng bố do những người Bolshevik và những người Jacobin tiến hành. 

Mặt khác, nhiều nhà sử học sinh ra và trưởng thành trước chiến tranh vẫn giữ được cảm giác sống động về cội nguồn xã hội chủ nghĩa hay vô sản của chủ nghĩa phát xít Italy và Quốc xã Đức. Chứng minh cho điều đó là cuốn sách Lịch sử chủ nghĩa xã hội ở châu Âu của Eli Galevi xuất bản năm 1937. Tác giả dành hẳn chương ba của phần năm của tác phẩm để nói về chủ nghĩa xã hội ở nước Italy phát xít. Còn chương bốn là để nói về chủ nghĩa xã hội ở nước Đức Quốc xã. Chế độ này tự tuyên bố là theo đường lối chống tư bản, đã tịch thu tài sản của tầng lớp tinh hoa hay tiêu diệt chính tầng lớp này; như vậy là ngày hôm nay, chiếu theo một số tiêu chí, chế độ này có thể chiếm được vị trí mà nó không thể ngờ được, tức là vị trí trong lịch sử của phong trào xã hội chủ nghĩa. 

4. Chiến tranh đã đưa các nước dân chủ tham gia liên minh quân sự với Liên Xô, và vì vậy đã làm giảm sức đề kháng đối với tư tưởng cộng sản mà vào lúc Stalin kí hoà ước với Hitler đã rất mạnh, cũng như đã tạo ra một sự rối loạn tri thức nhất định. Để một nước dân chủ chiến đấu hết mình thì đồng minh của nó phải được tôn trọng ở một mức độ nhất định, khi cần thiết người ta buộc phải gán cho nó một sự tôn trọng như thế. Với sự tiếp tay của Stalin, lòng dũng cảm của các chiến binh Liên Xô được coi là biểu hiện của chủ nghĩa yêu nước, còn tư tưởng cộng sản thì được người ta cố tình che giấu đi. Khác với các nước Đông Âu, các nước phương Tây không phải chịu cảnh xâm lăng của quân đội Xô viết. Vì thế, người ta coi Hồng quân là quân đội giải phóng, tương tự như quân đội của các nước đồng minh khác, nhưng điều này trái ngược hẳn với quan niệm của người Ba Lan hay người dân các nước Baltic. Đại diện Liên Xô cũng tham gia vụ xét xử ở Nuremberg. Các nước dân chủ đã chịu nhiều tổn thất trong cuộc chiến tranh chống chủ nghĩa phát xít. Sau đó, họ chỉ có thể đồng ý chịu những hi sinh tối thiểu để ngăn chặn sự bành trướng của chế độ Xô viết và khi nó sắp cáo chung, nhằm giữ sự ổn định, họ đã giúp đỡ để cho nó sống còn. Chế độ này đã tự sụp đổ, đã biến mất, vai trò của các nước dân chủ trong chuyện đó là không đáng kể. 

5. Một trong những thành tựu của chế độ Xô viết là nó đã tuyên truyền và dần dần áp đặt được cách phân loại các chế độ chính trị hiện nay theo quan điểm tư tưởng của mình. Lenin đã giản lược thành sự đối đầu của chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản. Cho đến những năm 30 của thế kỷ trước, Stalin vẫn giữ quan điểm về một thế giới lưỡng phân như thế. Chủ nghĩa tư bản hay còn gọi là chủ nghĩa đế quốc bao gồm các chế độ tự do và dân chủ-xã hội, phát xít và Quốc xã. Điều đó đã tạo điều kiện cho những người cộng sản Đức đánh đu giữa những người “phát xít – xã hội” và “Quốc xã”. Nhưng sau khi đưa ra nghị quyết về cái gọi là chính sách Mặt trận dân tộc thì các nước được phân thành: chủ nghĩa xã hội (nghĩa là Liên Xô), dân chủ tư sản (các nước tự do và dân chủ-xã hội) và cuối cùng là phát xít. Các chế độ như Quốc xã, phát xít Mussolini, các chế độ độc tài ở Tây Ban Nha, Áo, Hung, Ba Lan… và cuối cùng là các lực lượng cực hữu ở các nước dân chủ tự do đều bị coi là phát xít cả. Người ta đã xâu chuỗi Hitler với Jean Sharp (một quan chức cao cấp trong chính quyền Pháp trước chiến tranh và sau này có tham gia chính quyền tay sai phát xít Đức, có cảm tình với cánh cực hữu), Franco, Mussolini ..v..v.. Tính đặc thù của chế độ Quốc xã đã bị xoá nhoà. Thêm vào đó, chế độ này bị xếp vào cánh hữu và phủ bóng đen lên tất cả các lực lượng thiên hữu. Chế độ này trở thành cực hữu, trong khi Liên Xô trở thành lực lượng cực tả. 

Điều đáng ngạc nhiên là cách phân loại như vậy đã thâm nhập và củng cố được vị trí của mình trong tư duy lịch sử ở nước Pháp. Xin xem mấy cuốn sách giáo khoa về lịch sử dành cho các trường trung và đại học. Cách phân loại thường được viết như sau: Chế độ Xô viết; các nước dân chủ tự do với các lực lượng cánh tả và cánh hữu; các chế độ phát xít, nghĩa là chế độ Quốc xã, chế độ phát xít ở Italy, chế độ của Franco ở Tây Ban Nha..v..v.. Đấy chỉ là cách trình bày “đã được mềm hoá” sự phân loại của Liên Xô mà thôi. Ngược lại, trong các cuốn sách giáo khoa này thật khó tìm thấy cách phân loại đúng đắn, đã được Hannah Arendt đề xuất vào năm 1951 và được tất cả các sử gia đương đại tán thành: Hai hệ thống toàn trị là chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa Quốc xã, các chế độ tự do, các nhà nước chuyên chế (Italy, Tây Ban Nha, Hungary, các nước Mỹ La tinh). Cách phân loại như thế sẽ đưa chúng ta trở về với các tiêu chí cổ điển về các chế độ độc tài và áp bức, được mọi người biết đến từ thời Aristotle. 

6. Số người có khả năng gìn giữ trí nhớ về chủ nghĩa cộng sản quả thật không nhiều. Chế độ Quốc xã chỉ tồn tại có 12 năm, trong khi chế độ cộng sản châu Âu kéo dài 50 đến 70 năm, tùy nước. Thời gian dài đã tạo ra hiệu ứng ân xá tự động. Trên thực tế, trong thời gian dài như thế xã hội công dân đã bị thủ tiêu, các tầng lớp tinh hoa đã bị tiêu diệt, bị thay thế hoặc bị cải tạo hết. Tất cả mọi người, từ trên xuống dưới đều đã tự thích nghi, đã phản bội, đã suy đồi về mặt đạo đức. Hơn thế nữa, đa số những người có khả năng tư duy đã không có kiến thức về lịch sử nước mình, đã không còn khả năng phân tích nữa. Khi đọc các tác phẩm đối lập, nghĩa là nền văn học chân chính duy nhất của nước Nga, ta chỉ nghe thấy những lời khẩn cầu đau xé tim gan, những mô tả đầy xúc động về cái thảm hoạ bất tận đó, nhưng không bao giờ gặp một sự phân tích mang tầm lý tính, mang tầm trí tuệ. Các nhà sử học trẻ Nga hiện nay không quan tâm đến giai đoạn đó, một giai đoạn đã được cho vào quên lãng và khinh khi. Xin nói thêm là nhà nước còn đóng cửa các kho lưu trữ. Môi trường duy nhất còn giữ được trí nhớ về chủ nghĩa cộng sản là phong trào gọi là dissident [2] , xuất hiện khoảng năm 1970. Nhưng phong trào này đã tan rã vào năm 1991 và không có khả năng tham gia vào chính quyền mới. 

Khôi phục trí năng và nhận thức về đạo đức của nhân dân sau khi chế độ toàn trị tan rã là việc cực kỳ khó. Theo ý nghĩa này thì công việc ở nước Đức Quốc xã có nhiều thuận lợi hơn so với nước Nga hậu cộng sản. Ở Đức, xã hội công dân chưa bị phá sập hoàn toàn. Việc lên án, trừng phạt, phi phát xít hoá do quân đội đồng minh tiến hành đã giúp xã hội công dân tìm được sức mạnh để tham gia vào phong trào thanh tẩy lương tâm, lên án chính mình, giúp nó người ta ghi nhớ những việc đã làm và sám hối. 

Đông Âu thì không như thế, phương Tây phải chịu một phần trách nhiệm trong chuyện này. Khi những người cộng sản Nga biến việc nắm giữ toàn bộ tài sản quốc gia thành tài sản tư nhân hợp pháp của chính họ, khi họ hợp thức hoá quyền lực của mình bằng một cuộc phổ thông đầu phiếu, khi họ thay chủ nghĩa Lenin bằng chủ nghĩa xô vanh nước lớn thì phương Tây đã im lặng, cho rằng đòi hỏi họ phải chịu trách nhiệm là không đúng chỗ. Không nên giúp nước Nga theo cách tồi tệ như thế. Việc những bức tượng của Lenin còn đứng trên tất cả các quảng trường của nước Nga là biểu hiện rõ ràng về sự ngộ độc của tâm hồn con người, phải nhiều năm nữa mới chữa được. Ở phương Tây, lời “giáo huấn” của Comintern đưa ra cho Mặt trận dân tộc vẫn chưa được được xoá bỏ hẳn. Việc đưa các tư tưởng của Lenin vào hàng ngũ cánh tả chắc chắn sẽ làm cho Kautsky, Bernstein, Léon Blum, Bertrand Russell, thậm chí ngay cả Rosa Luxemburg cũng sẽ tỏ thái độ khinh bỉ nếu các vị đó còn sống cho đến hôm nay. Chính vì việc làm sai lầm như thế mà hiện nay người ta vẫn coi đó là một sự hiểu lầm hay một trường hợp đáng tiếc trong phong trào cánh tả. Bây giờ, sau khi biến mất, nó lại tiếp tục được coi như là một dự án xứng đáng thực thi nhưng đã bị đưa vào con đường lầm lạc. 

7. Việc quên chủ nghĩa cộng sản lại thúc đẩy người ta càng nhớ đến chủ nghĩa Quốc xã nhiều hơn và ngược lại, một trí nhớ trung thực và đơn giản cũng đủ để kết án cả hai chế độ này. Ở đây có cả đặc trưng của cái lương tâm không trong sáng đã tồn tại nhiều thế kỷ ở phương Tây: nguồn gốc của cái ác tuyệt đối bao giờ cũng xuất phát từ phương Tây. Nay quan niệm về vị trí địa lý của họ đã thay đổi. Nguồn gốc của cái ác bây giờ là Nam Phi với nạn phân biệt chủng tộc, là Mỹ với cuộc chiến tranh Việt Nam. Nhưng trung tâm động đất vẫn là nước Đức Quốc xã. Nga, Triều Tiên, Trung Quốc, Cuba được coi là bên ngoài hay bị đẩy ra bên ngoài vì người ta đã nhắm mắt làm ngơ. Sự cắn rứt lương tâm đi kèm với quá trình này được bù trừ bằng sự cảnh giác không khoan nhượng, sự chú tâm không mệt mỏi vào tất cả những gì có liên quan đến chủ nghĩa Quốc xã mà trước hết là chính quyền Vichy ở Pháp trước đây và tất cả những tư tưởng sai lầm đang thối rữa trong một vài tổ chức cánh hữu ở phương Tây hiện nay. 

Thế kỷ XX không chỉ có một lịch sử sát nhân kinh hoàng mà còn có đặc điểm là nhận thức lịch sử phải trải qua nhiều khó khăn mới lựa chọn được hướng đi đúng. Cái này là nguyên nhân của cái kia. G. Orwell đã nhận xét rằng nhiều người trở thành Quốc xã vì nỗi kinh hoàng có thể lý giải được khi thấy những việc mà cộng sản đã làm và nhiều người đã trở thành cộng sản vì nỗi kinh hoàng khi thấy những việc mà Quốc xã đã làm. Điều đó cảnh giác chúng ta về nguy cơ của những sự xuyên tạc lịch sử. Một sự xuyên tạc như thế đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta, và thật đáng buồn nếu cái lịch sử bị xuyên tạc như thế sẽ là di sản mà chúng ta để lại cho thế kỷ sau. 

Nhưng tôi vẫn hy vọng. Phải cần nhiều năm, người ta mới nhận thức được đầy đủ chủ nghĩa Quốc xã vì nó là cái bất khả tưởng tượng, là cái mà trí não con người không thể hiểu được. Điều đó cũng có thể sẽ xảy ra với chủ nghĩa cộng sản, công việc mà nó đã làm cũng tạo ra một hố sâu đen ngòm mà con người không thể nào hiểu được, và giống như Oswencim, công việc đó đã được che giấu bởi sự khó tin, khó tưởng tượng và không thể hình dung nổi. Thời gian, một trong các chức năng của nó là phát hiện ra sự thật, có thể sẽ làm được nhiệm vụ của mình. 



Bản tiếng Việt © 2007 talawas 

________________________________________
[1]Arcady, vùng đất thuộc Hy Lạp, nơi dân chúng chỉ làm nghề trồng trọt và chăn nuôi, không quan tâm đến công nghiệp và khoa học, nghệ thuật (ngoại trừ ca nhạc) và rất hiếu khách. Được các nhà thơ sau này ví với thiên đường trên cõi thế.

[2]Dissident, nghĩa rộng là để chỉ những người chống lại các quan điểm, các nguyên tắc, các cơ chế đã đứng vững, nhưng thường được dùng theo nghĩa hẹp để chỉ những nhà hoạt động chính trị chống lại các chế độ độc tài, toàn trị.

Nguồn: Dịch từ bản tiếng Nga, МИК” – “Русская мысль; Москва-Париж, 2000.

CSVN: Ngu Cai Trị, Khôn Bị Đì

Vi Anh
Gần đây có cuộc gặp gỡ thân tình giữa một số nhỏ đồng hương Vĩnh Long cùng đồng đội sĩ quan huấn luyện chiến thuật khoá 12 ở Trường Võ bị Đà lạt. Người cựu sĩ quan ấy thời đệ nhị VN Cộng Hoà được cử làm giám đốc báo chí của Việt Nam Cộng hoà thời Thủ Tướng Trần văn Hương. Ô. Giám đốc ấy nay đã quá 80 ngoài tuổi, có nhắc lại lời của Vua Sihanouk của Miên. Một lời nói liên quan đến hai nước và dân Cao Miên và Việt Nam láng giềng đáng để người Việt 60 năm sau suy nghĩ. Ông Sihanouk nói, nước Miên tôi trong 100 người, có tới 99 người ngu, chỉ có 1 người khôn. Còn Việt Nam, 100 người thì có tới 99 người khôn, chỉ có 1 người ngu. Nhưng nước Miên, 1 người khôn đó hướng dẫn 99 người ngu kia, vì vậy tiến tới. Còn ở VN, 1 người ngu đó cai trị 99 người khôn kia, nên nước đó bị dẫn đi theo người ngu đó mà thụt lùi.
Câu nói của Ô Sihanouk mới nghe qua tưởng đâu Ông muốn ca ngợi chế độ vương quyền của Miên, mà Ông là vua nên không có gì để suy nghĩ. Nhưng nhìn lại tình hình CS Bắc Việt lúc bấy giờ đã cướp được chánh quyền ở Miền Bắc, thống trị người dân từ Bến Hải trở ra. CS Bắc Việt cai trị nửa nước, hơn nửa dân số VN với đường lối độc tài CS đảng trị toàn diện, thì thấy nhận định của Ô Sihanouk không nghịch lý.

Ô. Sihanouk lúc còn là đông cung thái tử của Vua Miên, được Nhà Nước thực dân Pháp và Vua cha đưa qua Hà nội và Saigon để học. Người Ông yêu và sau cưới làm Hoàng thái hậu Miên khi Ông lên làm vua là một phụ nữ Việt lai Pháp. Nên nhận định của Ông, ở VN có nhiều người khôn là không khiêng cưỡng, không gượng ép.

Ngay đối với người Việt chánh tông, giọng nói, phát âm của người Hà nội, của đất Thăng Long nơi anh hùng hào kiệt VN ngàn năm mang gươm đi mở nước qua ba thời kỳ Nam Tiến, vẫn được giới sĩ phu VN và đồng bào ba miền mặc thị, tự nguyện chấp nhận là giọng nói, giọng đọc chuẩn của tiếng Việt.

Người viết bài này sanh ra lớn lên và bị học chương trình Pháp thuộc địa, thời đệ nhứt VNCH mới được học đại học tiếng Việt mẹ đẻ và đệ nhị VNCH mới ra làm việc. Dù là người Nam rất dễ trật dấu hỏi, ngã, chánh tả c,t, chữ trước d hay gi, chữ sau có g hay không g, nhưng vẫn cố gắng phát âm chuẩn theo giọng Hà nội khi đọc, đọc chữ vui vẻ theo kiểu chữ v Miền Bắc, chớ không phải chữ d Miền Nam dù đồng bào Miền Nam có thói quen từ gia đình, làng xóm phát âm chữ v thành chữ d, vui vẻ thành dui dẻ. Nhưng thực chất ý nghĩa của chữ chánh yếu là ngữ cảnh (context) hơn là phát âm. Một chữ porte của Pháp có cả mấy nghĩa, cái cửa, mang vác, mặc, vừa khít, mà người Pháp xài trong câu, mệnh đề nên không hiểu lầm ý nghĩa chữ được. Tôi đóng cửa (ferme la porte, danh từ); mang kiếng, (porte – động từ lunette; cái piston xe porte (vừa khít, tĩnh từ) với xi lanh.

Còn về quần áo, Hà nội vẫn ăn mặc đẹp hơn. Cái mẫu áo dài “Cát Tường” xuất phát từ Hà nội tới bây giờ vẫn còn là biểu tượng của chiếc áo truyền thống phụ nữ VN. Ngay thân phụ của người Viết bài này, mỗi lần có chuyện ra “Nhà Việc” (tức trụ sở Ban Hội tề Làng) cũng nhắc Má tôi, Bà lấy cái áo chemise Bắc, ba túi, ngắn tay để tôi mặc, hôm nay có quan quận đến thăm xã.

Dông dài chuyện người dân Việt để thư giãn và để thấy CS Bắc Việt đã tàn phá môi sinh, tàn phá văn hoá của người Việt Quốc Gia khiến Vua Sihanouk một vị vua Miên hiểu, phục, thích VN đến đỗi cưới vợ là một phụ nữ Việt lai Pháp, cách đây mấy chục năm phải nói thằng ngu CS cai trị dân khôn Miền Bắc VN, gây nguy hại vô lường cho đất nước, nhân dân VN.

Bây giờ gần nửa thế kỷ sau nhận xét đó, nếu Vua Sihanouk còn sống, Ông thấy thằng ngu ấy là Đảng CSVN độc tài đảng trị toàn diện trên hơn 90 triệu người dân Việt khôn hơn thằng CS, đã làm quốc gia dân tộc VN vô cùng thê thảm hơn nữa.

Về môi sinh VN, Ts Mai thanh Truyết, một giáo sư Đại Học VNCH, di tản sang Mỹ chuyên về môi trường, theo sát ô nhiễm môi sinh thời CS ở nước nhà VN, từng báo động hàng trăm lần. Anh Truyết nói “trong suốt 20 năm qua, chúng tôi đặt vấn đề về đất, nước, rác sinh hoạt phế thải, và không khí. Trong những yếu tố đó, hiểm họa nguy hiểm nhất là hiểm họa nước. Từ khi Việt Nam phát triển từ năm 1986, sự phát triển đó không đặt trọng tâm vào việc bảo vệ môi trường. Cho nên, sau 20 năm phát triển, những dòng sông từ Bắc chí Nam đều bị ô nhiễm, người dân càng ngày càng chịu áp lực nặng nề về nguồn nước sinh hoạt vì gia tăng dân số, gia tăng phát triển. Việt Nam hiện có hơn 265 khu công nghiệp, đặc biệt tại Sài Gòn có hơn 20 ngàn cơ sở sản xuất hóa chất mà hầu hết không có hệ thống quản lý, xử lý, thanh lọc nước thải.
< iframe width="486" height="122" frameborder="0" marginwidth="0" marginheight="0" vspace="0" hspace="0" allowtransparency="true" scrolling="no" allowfullscreen="true" id="aswift_2" name="aswift_2" style="outline: none; line-height: 1.5; margin: 0px; padding: 0px; -webkit-appearance: none; -webkit-background-clip: padding; background-clip: padding-box; box-sizing: border-box; text-overflow: ellipsis; border-width: 0px; border-style: initial; left: 0px; position: absolute; top: 0px; width: 486px; height: 122px;">< /iframe>


“Yếu tố làm ô nhiễm nước thứ hai là bãi rác, với độ gia tăng dân số, chẳng hạn Sài Gòn trên 7 triệu dân hằng ngày sản xuất khoảng 10 ngàn tấn chất thải sinh hoạt thì làm ô nhiễm bao nhiêu hệ thống nước. Cái mức ô nhiễm đó càng ngày càng trầm trọng…”

Còn Việt Nam chết mất đất, mất biển, đồng bằng Sông Cữu Long vựa lúa là của cả nước cạn nước ngọt, bị nhiễm mặn, vì TC đồng chí đồng rận với CSVN, tung tiền ra cho các tỉnh TQ, các nước thượng nguồn Sông Cửu Long, nào Trung Cộng, Miến Điện, Lào và Thái Lan đã, đang, và sẽ đua nhau xây đập thủy điện, chận bớt dòng chảy và nguồn nước vào Đồng Bằng Sông Cửu Long, đồng lúa Miền Tây Nam Việt điêu tàn.

Còn ngoài biển thì Ô. Phạm văn Đồng, Thủ Tướng của CSVN ký công hàn bán nước, thừa nhận biển đảo cho TC sau khi TC đánh chiếm Hoàng sa của VNCH. Sau đó TC đánh chiếm quần đảo Trường sa, thì Tổng bí Thư Đảng CSVN ra lịnh không cho bộ đội CS chống lại, 88 người chết mà không được bắn.

Gần đây công ty Formosa có phần hùn lớn của TC xả nước thải nhiễm độc làm cá chết trắng bờ 4 tỉnh Miền Trung, cả chục năm sau chưa chắc làm sạch lại biển 4 tỉnh này.

Đối với dân chúng VN, CSVN tham nhũng, áp bức bóc lột, cướp đất của dân trả rẻ mạt trong các chương trình qui hoạch, CS lấy đất của dân tính giá cao hơn 40 hay 50 lần, làm phần hùn với tài phiệt ngoại quốc. CS biến người dân Việt ở nông thôn cũng như thành thị thành “dân oan” một danh từ mới chỉ người dân VN bị làm nạn nhân cho CS. Kể cả các giáo hội truyền thống của VN, như Công Giáo, Phật Giáo, Cao Đài, Hoà Hảo đều bị CS biến thành dân oan” tôn giáo.

Còn Đảng CSVN độc tài là cha sanh, mẹ đẻ của quốc nạn tham nhũng hết thuốc trị. Đến đỗi Báo Đời Sống và Pháp Luật của VNCS cũng phải nói. Bản tin báo này VNCS hôm 4 tháng 8, 2014 đăng lời tuyên bố của ông Chu Văn Vẻ, cựu thẩm phán tòa tối cao VNCS tuyên bố tại hội nghị thảo luận về công tác chống tội phạm 6 tháng đầu năm 2014 được tổ chức ở Hà Nội. Rằng “Cứ nhìn vào các lực lượng thanh tra, kiểm tra thì thấy ngay bộ mặt tham nhũng và chỉ cần gõ cửa là được nhả phong bì. “Ông Chu Văn Vẻ kể về một nhân viên cấp thấp của một tòa án, hưởng lương “ba cọc ba đồng” nhưng lại có xe riêng để đi. Theo ông Vẻ, đây là một ví dụ điển hình cho thấy, “viên chức chính quyền Việt Nam không tham nhũng thì lấy đâu ra tiền mà mua xe hơi để đi.”

Trong buổi gặp gỡ thân tình đồng đội, người sĩ quan huấn luyện chiến thuật Trường Võ bị Đà lạt và giám đốc báo chí của VNCH nói, “Bọn CS thu hết của cải, đem ra nước ngoài mua nhà đất, cơ sở thương mãi, dọn đường vọt trước, chỉ tội nghiệp Dân nghèo sẽ đói khát, sống vất vưởng có lẽ còn hơn Phi Châu.”(VA)

Chỉ vì cái “Thang Giá Trị” của xã hội bị lộn ngược

Hà Sĩ Phu (Danlambao) - Thời gian chuẩn bị đại hội đảng Cộng sản lần thứ 12, nhất là quanh dịp Tết Ất Mùi là dịp để xã hội phơi bày rất nhiều những bê bối tồi tệ, nhiều tác giả đã hệ thống lại và tìm nguyên nhân. Thực ra những bê bối ấy vẫn tiềm ẩn thường trực trong xã hội lâu nay, không có gì mới lạ.

Trước những quốc nạn tham nhũng, mua quan bán chức, suy thoái đạo đức, du côn xã hội đen, đàn áp nhân quyền và dân quyền, hèn với giặc ác với dân, những lễ hội phản văn hóa, những “quốc sư, quốc phụ” tự phơi bày những điều tồi tệ... người ta thường bào chữa bằng ngụy biện rằng những hiện tượng xấu xa ấy nước nào chẳng có, thế là hòa cả làng chăng?

Đúng là không ở đâu có một xã hội lý tưởng, ở đâu cũng có tốt xấu xen kẽ, nhưng nếu xã hội xây dựng được một “thang giá trị” tử tế để phân định tốt xấu, có sức mạnh của chính quyền và dư luận xã hội đủ hiệu lực để diệt ác khuyến thiện thì xã hội sẽ ổn định và tốt dần lên. 


Nhưng nếu những nạn tiêu cực tiếp diễn triền miên một cách có hệ thống, mặt xấu vẫn “ổn định”, ngày một trầm trọng thêm, mọi biện pháp tỏ ra bất lực, đặc biệt là hiện tượng “lộn ngược giá trị”, những “giá trị đỉnh cao” của chế độ thực chất chỉ tiêu biểu cho những điều thấp kém nhất (như những tư liệu phơi bày về ông “quốc phụ” họ Nông và “quốc sư anh hùng” họ Vũ vừa qua) thì căn nguyên bất thường ắt phải nằm sâu trong nền tảng gốc rễ bất hợp lý của chế độ. Với thể chế Cộng sản, nguyên nhân “lộn ngược giá trị” ấy đâu có khó gì mà chẳng nhận ra?. 

Trở lại cội nguồn, chủ nghĩa Cộng sản quốc tế có thể ra đời và bành trướng được suốt một thế kỷ trước khi tan rã là dựa trên cơn cuồng nộ và khát vọng tự do của số đông bị áp bức bất công khi nền văn minh Tư bản bắt đầu tăng tốc chưa được chế ngự. Song những người khởi xướng con đường Cộng sản đã xác định nhầm nguyên nhân của áp bức bất công, từ đó dẫn đến những giải pháp ngược, hoàn toàn ngược và hoàn toàn ảo tưởng. Ở những quốc gia mà chủ nghĩa “độc quyền làm ngược” ấy thống trị, xã hội bị lộn ngược, con người bị lộn trái để tất cả những mặt trái của nó nghênh ngang phô diễn và làm chủ xã hội.

1. Lộn ngược xã hội do vĩ cuồng trong nhận thức

Đáng lẽ phải đón nhận sự bùng nổ của sản xuất đại công nghiệp, sự tập trung đại tư bản, sự bùng nổ của tri thức, khoa học, của tự do cá nhân và sở hữu, của tự do tư tưởng sáng tạo và ngôn luận…, đáng lẽ phải xây dựng một nền dân chủ đa nguyên pháp trị gắn với tinh thần “nhà nước phúc lợi” để dung nạp, chế ngự, điều hòa những tiến bộ văn minh ấy, giúp những giá trị ấy được phát huy để nâng xã hội lên thì trào lưu Cộng sản lại coi tất cả những giá trị tiền phong ấy là kẻ thù phải đạp xuống dưới chân của đám đông cuồng nộ, để khát vọng của cái Búa cái Liềm được quyền xếp đặt lại nhân loại theo sự hiểu biết chủ quan của mình! Bậc thang giá trị theo nguyên mẫu Cộng sản như vậy chính là dựng mô hình “trồng cây chuối” ngược áp đặt lên xã hội, chà đạp lên tất cả những giá trị tinh thần, và cướp trắng tất cả những giá trị vật chất đã có trong xã hội. Vô sản đã lên ngôi chuyên chính thì tất cả những gì là hữu sản, vật chất cũng như tinh thần, chỉ còn là một bọn hạ đẳng, là đối tượng để Vô sản tha hồ tước đoạt. 

Những lớp Cộng sản đầu tiên đều coi Cách mạng Vô sản tháng Mười Nga là ranh giới phân cách nhân loại, trước đó “Nhân loại chưa thành người”, chỉ từ đó trở đi mới có “Con người” đích thực (thực ra thì ngược lại, dưới sự nhào nặn cộng sản Con người bị mất hẳn tính người truyền thống, chỉ còn là những Công cụ để thực hiện các nghị quyết của đảng Cộng sản, trong đó đảng viên là Công cụ loại 1, quần chúng là Công cụ loại 2). Trong trạng thái vĩ cuồng ấy, ngọn cờ Búa Liềm chẳng cần kế thừa nền văn minh của cái nhân loại mà họ cho là “chưa thành người”, nên đã cả gan tuyên bố “cách mạng Vô sản đoạn tuyệt một cách triệt để nhất với các giá trị truyền thống”. Kết quả là nhân tính bị thay bằng “phi nhân tính”, và toàn xã hội như một con người lộn ngược, đầu chúc xuống đất để mơ thiên đường.

Có hiểu điều căn nguyên ấy mới giải thích được vì sao lại có chủ trương “Trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ”, mới hiểu vì sao những cử nhân tú tài Triều Nguyễn phải đốt hết sách vở, đem câu đối bào đi làm chuồng lợn cầu ao để xóa nguồn gốc trí thức của mình, mới hiểu vì sao những trí thức cũ khi được kết nạp đảng đã tuyên bố “rất vinh dự được đầu hàng giai cấp cần lao”, mới hiểu vì sao họ đẻ ra “chỉ thị Z30, cứ gia đình nào có nhà 2 tầng trở lên là mặc nhiên tịch thu tài sản”...

Trào lưu Cộng sản dấy lên từ ranh giới nghèo khổ và dốt nát nên càng nghèo càng dốt càng được nâng lên cao, vượt cao trên ranh giới của sự nghèo và dốt một chút là phải dập xuống, nên sinh ra những kẻ cơ hội tự “bôi đẹp” cho mình rằng gia đình đã 3 đời làm mõ làng hoặc 3 đời chuyên gánh nước thuê để được đứng trong hàng ngũ cốt cán. Xã hội cộng sản xếp nhân phẩm lộn ngược như người “trồng cây chuối”, nếu nhân loại là dương bản thì nó là âm bản, như thật và giả đối xứng ngược nhau qua mặt nước ao hồ, mọi quy luật của thế giới thông thường đưa vào đây sẽ gây hiệu quả ngược lại hết.

2. Tiếp tục lộn ngược xã hội để bảo vệ lợi quyền

Một xã hội lộn ngược giá trị tự nhiên như vậy đương nhiên không thể kéo dài sự sống nếu không gắn bó trở lại với thế giới thông thường, khi ấy những phi lý sẽ lộ diện và tự nhiên buộc phải thay đổi, nhưng một số phi lý cơ bản vẫn cứ được bảo tồn, vì quá trình phi lý trước đó đã tạo ra một “lực lượng vật chất”, lực lượng vật chất này chống lại sự thay đổi, vì nếu thay đổi hẵn thì họ sẽ mất lợi quyền đã cướp được. Quá trình vận hành phi lý tuy đã gây thiệt hại cho toàn xã hội nhưng ngược lại nó đã đem lại thành quả “đại thắng lợi” cho một thế lực cầm quyền, đó là một thiểu số chóp bu trong đảng Cộng sản. Thế lực này thừa biết tương lai sẽ thuộc về chân lý phổ quát của nhân loại, gian trá sẽ bị lột trần, nên trong khi còn giữ quyền họ đã nhìn thấy trước nguy cơ nên đã tranh thủ thiết kế thật nhanh những thiết chế để khóa chặt những mầm mống sẽ gây thay đổi trong tương lai, đó là những điều luật, những tổ chức dân sự trá hình và các loại kiêu binh. 

Cơn ngu dại tập thể, cơn lên đồng tập thể qua đi, đa số đảng viên thường và quần chúng dù mở được mắt, nhưng cũng chậm rồi, “Đồng chí – dao đã nằm ém nhẹm dưới lòng tay và mọi ngả đường đã giăng cạm bẫy!” như câu thơ tả thực của Bùi Minh Quốc! Vâng, họ giăng cạm bẫy với nhau và với Dân chủ, mọi nẻo đường đi đến Tự do làng mạnh đều đã có vệ binh khóa chặt.(Đã đành không có gì tuyệt vọng vì Trời không đóng cửa mãi với ai bao giờ, nhưng không thể không nhìn nhận một sự thật là cái Thiện đã chậm hơn cái Ác một nước cờ sinh tử!). Nhân dân đả đẻ và nuôi dưỡng những đứa con lực lưỡng của mình cho nó lớn lên để bảo vệ mình, chẳng dè nay nó trở mặt nói thẳng không úp mở “Tao chỉ biết còn đảng thì còn mình, tao đ... cần biết cái gì khác, thế thôi”. Đảng viên tử tế và dân chúng định XÂY DỰNG luật Mẹ là Hiến pháp cho “ngon” để tự cứu, cũng là thiện ý muốn thể hiện vai trò chủ nhân, nhưng ông đảng trưởng nói thẳng vào mặt cho biết “Hiến pháp chẳng qua cũng là cụ thể hóa các nghị quyết của đảng” mà thôi! (Thế mới biết khi đã mất hết quyền thì trước hết ta phải CHỐNG đã rồi mới có quyền XÂY. “Xây” là vai trò người chủ, nhưng câu tuyên bố rất “hiền” kia của ông đảng trưởng thực chất là lời răn đe “các anh hãy trở về vị trí của những ông chủ hờ, đừng thấy tôi nói dân chủ mà tưởng minh là ông chủ thật là không xong đâu nhé!”). 

3. Vì sao phải sửa tận gốc?

Thói quen ăn xổi và thích nghi vặt là nhược điểm gần như cố hữu của người Việt, cả giới cai trị lẫn bị trị. Chỉ cốt sao bỏ tiền bỏ công ít nhất mà “đạt yêu cầu” (thực ra là yêu cầu biểu kiến thôi), sai đâu sửa đấy, chắp vá, nên chạm phải những vấn đề đòi hỏi công phu, phải thiết kế lại từ gốc thì né tránh, trí trá cho qua, bế tắc vẫn còn nguyên hoặc chỉ biến dạng.

Cả một chế độ mà nền tảng cơ bản mọc ra từ ngu dốt vô học, vô văn hóa, thực dụng, cướp vội, nhưng chỉ muốn tu sửa ở trên ngọn nên đến khi thấy cần có học thức thì tạo bằng giả, bỗng dưng tiến sĩ giả bạt ngàn. Theo thế giới làm kinh tế thị trường, làm giàu, thì đi tắt thành đại gia bằng cách chiếm đất, bán chữ ký, mua quan bán chức làm giàu, “dùng ngay chuyên chính vô sản để tích lũy tư bản - HSP”, cho nên đại gia (hầu hết có gắn với quyền lực) mọc ra như nấm mà sản xuất vẫn không phát triển (đến mức chưa làm nổi cái đinh ốc hoặc cái vỏ điện thoại cho đúng tiêu chuẩn). Để tỏ ra tôn vinh truyền thống thì các lê hội văn hóa được khôi phục tràn lan, không có cũng nặn ra là có, thực hiện một cách xô bồ, nhố nhăng, phản văn hóa, thậm chí man rợ…Tóm lại, từ thang giá trị cây chuối lộn ngược nay ra vẻ trở về thang giá trị văn minh nhưng không sửa từ gốc thì tất cả đều là giả hiệu: trí thức rởm, đại gia rởm, lễ hội rởm…

Sự lộn ngược giá trị xảy ra ngay trong nội bộ ĐCS. Trong 3-4 triệu đảng viên vẫn có những người tử tế nhưng họ bất lực trong việc quyết định phẩm chất của đảng mình. Sự tuyển lựa lãnh đạo từ thấp lên cao toàn là những công đoạn “lọc ngược”, lọc bỏ những yếu tố tốt, lọc lấy cái xấu để tiếp tục đưa lên. Cứ thế lên trên cùng thì kết quả là gì? Cao nhất là vai Tổng Bí thư, hãy xem những TBT Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng…là kết tinh của những phẩm chất gì thì đủ hiểu kết quả của chuỗi lọc ngược ngay trong đảng. Sự sàng lọc giá trị trong toàn xã hội cũng theo đó mà diễn ra, cuối cùng là “cả một thời đểu cáng đã lên ngôi” (thơ BMQ). Đểu cáng lên ngôi trị vì thì mọi tinh hoa biến thành “thù địch” hết.

Ăn xổi mãi không được nữa rồi! Xã hội đã mục ruỗng cần được thiết kế lại từ gốc. 

Gốc là từ đâu? Hãy lấy gốc từ năm 1945. Trước 1945 Việt Nam là một nước phong kiến nông nghiệp lạc hậu, Bắc thuộc hơn 1000 năm, Pháp thuộc 80 năm, chinh chiến liên miên, là một nước chậm tiến so với thế giới. Nhưng đại chiến thế giới thứ 2 kết thúc là một dấu mốc quyết định. Pháp bị Nhật đánh bại, Nhật lại bị đồng minh đánh bại. Cơ hội độc lập đã nắm trong tay, dù bất cứ biến đổi kiểu nào (thậm chí có tạm nằm trong khối liên hiệp Pháp, liên hiệp Anh Mỹ gì đó chăng nữa) thì trước sau Việt Nam cũng vẫn độc lập. Tấm gương các nước cùng trình độ trong vùng chứng minh điều đó. 

Nhưng chẳng may, đúng lúc ấy cái hào quang bánh vẽ tẩm chất độc là Chủ nghĩa Cộng sản đang dịp khoa trương và mê hoặc, khiến một bộ phận của thế giới u mê thèm khát. Lòng yêu nước mãnh liệt nhưng thô sơ, cộng với khát vọng đổi đời thiển cận của dân cày, cộng với một “con số không tròn trĩnh” về giác ngộ Dân chủ và Chính trị đã giúp cho cái xu thế bánh vẽ sai lầm thắng thế, là đi vào con đường Cộng sản mà nhân vật Hồ Chí Minh là nhân vật trung tâm. Từ chỗ rẽ ấy ngày càng đi xa khỏi con đường văn minh phổ quát và dẫn đến thảm họa mắc kẹt hôm nay. Vậy sửa từ gốc là từ đâu?

4. Hồ Chí Minh trong thời khắc “bẻ ghi” của Dân tộc

Từ tình hình như trên, nhiều ý kiến cho rằng : Thế thì ta làm lại “từ đầu” là từ khi Hồ Chí Minh cầm quyền, đánh dấu bằng Cách nạng Tháng 8 và Hiến pháp 1946, từ đó mà đi tiếp, nhưng không (dại dột) đi vào quỹ đạo Cộng sản nữa, không theo Mác-Lê, chỉ theo “Bác Hồ”, chấp nhận dân chủ đa nguyên đa đảng, thế là hòa nhập rất ổn thỏa vào văn minh nhân loại, vẹn cả đôi đường!. 


Nhưng hãy xem lại, phương án Thoát Cộng ấy có tương lai không? Quỹ đạo Cộng sản ở Việt Nam như một tuyến đường sắt đã được “bẻ ghi” tách khỏi con đường văn minh phổ quát chính là từ 1945. Trên con đường đã bẻ ghi đó, trưởng tàu là Hồ Chí Minh. Nay trở về năm 1945-46 nhưng vẫn ngồi trên con tàu HCM thì kết quả quỹ đạo nào có khác chi? ( mặc dù ở chỗ bẻ ghi đó HCM vẫn đứng khá gần với con đường chung, đương nhiên). Chứng cứ là sau đó chính HCM đã chuyển từ Hiến pháp 1946 sang Hiến pháp 1959 tệ hại chứ không ai khác. Nói một cách hình ảnh, trở về điểm rẽ năm 1945-46 nhưng phải chuyển tàu, chuyển sang con tàu khác - thực sự chạy theo hướng của Dân tộc và Thời đại, chứ không phải con tàu HCM, thì mới trở về được con đường chung.

Ở đây cần dừng đôi chút về HCM, vì liên quan đến khúc rẽ quan trọng. Tạm gác những chuyện về nguồn gốc và phẩm chất cá nhân, dù có thể rất quan trọng, nhưng trước hết hãy bàn về việc xác định con đường. Điều nực cười là những người Cộng sản cố bám lấy nhân vật này nhưng một mặt bảo HCM không phải người Cộng sản, chỉ mượn Cộng sản làm con đường để thực hiện mục đích Dân tộc của mình, một mặt lại bảo linh hồn của Tư tưởng Hồ Chí Minh là kết hợp chủ nghĩa Yêu nước với chủ nghĩa Xã hội, nghĩa là muốn phát triển đất nước phải đi theo con đường Cộng sản! HCM chẳng những rành rành là Cộng sản mà còn nằm trong danh sách những tên trùm diệt chủng tàn ác nhất thế kỷ 20(dailymail.co.uk/home/moslive/article-2091670).

- HCM chẳng những là CS mà còn là CS gắn chặt với Trung Cộng, khiến cho nguy cơ Bắc thuộc mới rất khó gỡ ra, dùng hình tượng HCM để mong Thoát Trung thì thật ngược đời. 

- HCM chẳng những là CS như Stalin và Mao mà còn “trên tài” Xít và Mao về khả năng độc tài toàn trị (totalitarianist) vì độc tài mà không mấy khi phải dùng đến vũ lực lộ liễu như những kẻ độc tài chuyên chế hay độc tài quyền uy (authoritarianist). Muốn chống Toàn trị mà đứng dưới cờ một ông “vua toàn trị” thì chỉ cầm chắc phần thua. 

- Viện cớ trong di chúc không nói tới chủ nghĩa Xã hội chứng tỏ HCM không phải CS thật khó thuyết phục khi chính HCM tự nhận là mình có thể sai lầm chứ 2 ông Mao và Xít thì không thể sai. Đến phút lâm chung còn lo cho sự mất đoàn kết giữa 2 đảng CS lớn và mong sẽ gặp các ông trùm CS ở thế giới bên kia, thật không hổ danh là người CS từ năm 1920 và trung thành với chủ nghĩa CS cho đến chết.

- Muốn đoàn kết toàn dân 90 triệu để Thoát Cộng và Thoát Trung mà giương ngọn cờ HCM thì e thất sách vì “ông cụ” vừa là nhân tố đoàn kết của một số người, vừa là nhân tố gây chia rẽ, dị ứng cho non nửa dân số, nhất là ở miền Nam và “khúc ruột ngàn dậm” hải ngoại. (Và coi chừng nhân vật HCM có thể là “sinh tử phù” mà Trung Cộng còn để dành để cuối cùng sẽ tung một chưởng là Việt Nam chết tươi!). Vậy dù có dùng thần tượng HCM như một kế sách, một mẹo để lôi cuốn hoặc tự vệ thì cũng đầy bất trắc.

Kết luận

Tóm lại, Cách mạng Vô sản đã làm một cuộc lật ngược, trong đó sự lật ngược về chính trị và kinh tế là dễ thấy nhưng chưa nguy hại bằng cuộc lật ngược về văn hóa, làm cho xã hội Việt Nam bị bật gốc, như cây chuối chổng vó lên trời, để những giá trị cặn bã lên ngôi. Trong thang giá trị chính thống ngược ấy những nhân tố thức tỉnh tiến bộ muốn đổi mới khó lòng phát huy, những tấm gương Trần Xuân Bách, Nguyễn Cơ Thạch, Trần Độ, Võ Văn Kiệt... là những ví dụ. 

Nếu trong cuộc Thoát Trung chủ yếu phải thoát về Chính trị thì trong cuộc Thoát Cộng một cách ôn hòa trước hết phải thoát từ Văn hóa, thứ “Văn hóa Vô sản”ngoại nhập. Cái gọi là “Văn hóa đảng” vừa mất gốc truyền thống vừa xa lạ với thế giới văn minh nên “chân không đến đất, cật không đến trời” lửng lơ trôi nổi không điểm tựa, như một nền Văn hóa bị mất chuẩn, loạng choạng mất điều khiển như vừa qua là lẽ đương nhiên.

Hãy đảo lại thang giá trị hiện hành, trả lại cho đời những giá trị đích thực, mạnh dạn từ bỏ những giá trị giả! Nhà nước cũng đã bắt đầu nhận thấy điều nguy hiểm và muốn sửa, nhưng vấn đề là phải sửa từ gốc như trên đã phân tích, và phải thật thà. 

Tham vọng cũng tốt thôi, nhưng tham vọng phải đi đôi với thực chất, nên xin nói đôi lời về cái sự “Muốn”: Không có thứ hàng hóa gì lại “nhanh, nhiều, tốt, rẻ”muốn “đi tắt đón đầu” trước hết phải có cái gốc vững chãi. Muốn có giá trị phải trả giá, trả giá cho những lầm lạc khổng lồ không thể không đau! Muốn ôm ghế Cộng sản lại muốn văn minh? Không được đâu, đơn giản là vì không có nước Cộng sản nào lại văn minh cả! 

(8/3/2015)

Tư tưởng Hồ chí Minh là gì?

Hai Ngheo - Sài thủy Giang
 

Đảng viên Cộng sản Việt Nam (CSVN) luôn làm theo tư tưởng của Hồ chí Minh, coi ông ta là vị thánh, nhìn những việc làm của ông ta và các đảng viên CS từ lúc thành lập đảng CSVN cho đến nay ta có thể biết được tư tưởng Hồ chí Minh là gì:

1- Lừa lọc dân chúng:

CS luôn lừa gạt dân chúng, không bao giờ làm theo những lời chúng hứa, cứ đổ thừa hoàn cảnh, đến nay hơn 30 năm chiếm miền Nam , làm ăn càng ngày càng tệ, tham nhũng tệ nạn tùm lum, đất nước tan nát lòng người phân tán, chiến tranh đã tàn từ lâu, đất nước càng lúc càng thê thäm thế mà chúng còn nói là do hậu quä chiến tranh để lại ( khi đó với Nhật sau 30 năm chấm dứt cuộc chiến thế giới thứ 2, từ tan hoang đỏ nát Nhật đã tiến lên thành một siêu cường kinh tế của thế giới), CSVN bắt nhân dân VN khắc khổ để cho chúng tham nhũng làm giàu, nên đã có câu "Đừng nghe những gì CS nói mà hãy nhìn những gi CS làm (TT VNCH Nguyễn văn Thiệu), dối trá với đồng chí, tranh dành công trạng với người hợp tác. Hồ chí Minh luôn hút thuốc lá thơm Philip Morris thế nhưng trước mặt người khác ông ta làm bộ như chỉ hút thuốc nội địa,(trong túi lúc nào cũng có 2 gói thuốc.) ông ta luôn có những mánh khoé vặt để che mặt người khác. Miền Nam dưới chế độ Cộng hòa giàu có tự do hạnh phúc thế mà chúng lại nói là nghèo đói, áp bức, bị bóc lột, xúi dân cầm súng chết thay cho chúng (khi đám quân ngu dốt này vào được miền Nam chúng mới thấy là chủ tịch của chúng nói láo, nhưng dù sao nói láo nhưng có lợi cho chúng nên chúng cũng hoan nghênh thôi, chúng ngu gì từ chối chiến lợi phẩm quý giá đâu.Vì thế thay vì đi giải phóng (như chúng nói) chúng trở thành người đi ăn cướp, ghép dân miền Nam đủ thứ tội để tịch thâu nhà cửa, vàng bạc, Đất đai, đồ đạc (chỉ tội nghiệp cho những cán binh CS chết mất xác trong cuộc chiến vì nghe lời phỉnh dụ của vị chủ tịch gian manh của chúng.)

2- Khát máu:

Chôn sống người, đánh chết người trong chiến dịch đấu tố địa chủ miền Bắc (1955-1956) làm chết hơn 200 ngàn nạn nhân, chôn sống thường dân vào tết Mậu thân 1968. Pháo kích bừa bãi làm chết dân lành rất nhiều, đặt mìn làm hư hại nhà cửa vật chất cầu cống và sinh mạng người dân miền Nam vô tội. Lá cờ của chúng in màu đỏ máu trông thật gớm ghê, quốc thiều thì có câu: ‘’..thề phanh thây uống máu quân thù.." thật giống như loài hổ báo.

Chúng càn xe tăng lên xác dân chúng, pháo kích, bắn bừa vào đoàn ngườI ti nạn không chịu phân biệt đâu là lính đâu là dân trên đại lộ kinh hoàng ( quốc lộ1)năm 1972, trên đường số 7 năm 1975 (nối từ pleiku xuống đồng bằng), hoặc trên đường từ Đà Nẳng vào Nha trang 1975,làm chết hàng trăm ngàn người thường dân.

Bỏ bao bố người chống đối rồi thả xuống sông cho chết chìm, hoặc chặt đầu sau đó để 1 tờ kết án mơ hồ trên xác nạn nhân, thường là những xích mích nhỏ nhưng kẻ khát máu có đảng Cộng Sản (CS) chống lưng nên chúng thản nhiên hành động.

Ngược lại trong khi đó chế độ Việt Nam Cộng Hoà (VNCH) rất khoan hồng độ lượng, không bao giờ đối xử tệ với những người đầu hàng, miền Nam lập ra một bộ gọi là Bộ Dân vận và chiêu hồi, có chính sách ưu đãi người rời bỏ CS về với VNCH. Những người này tự do làm ăn, không hề bị làm khó dễ dù lúc đó ở trong thời chiến tranh, (rất khác xa với VC đã trả thù bao nhiêu chiến sï VNCH, Việt Cộng (VC) đã giết họ, bỏ tù họ dù đã hết chiến tranh.)

3- Thà giết lầm hơn bỏ sót:

Để khỏi hụt mất 1 người chúng đang săn đuổi chúng thà giết 10 người chúng nghi ngờ ( dù trong số người đó chỉ có 1 người có tội), chứ chúng không hề có tinh thần khoan hồng như chúng từng rêu rao. Vì thế khi CS đi đến đâu là dân chúng sợ hải chạy tránh đến đó, có hơn 1 triệu người bỏ nhà cửa ruộng vườn ở miền Bắc di cư vào Nam (1954), dân bỏ chạy khi VC tổng tấn công miền Nam 1968, đánh miền trung 1972, 1975, Đánh Ban mê thuộc, sau tháng 4 - 1975 hơn 2 triệu người vượt biện trốn tránh CS. Chứng tỏ CS là 1 chế độ đáng ghê tởm nên nhân dân 2 miền nam bắc đều không thích chúng, dân chúng đã bỏ phiếu bằng chân trên 2 miền Nam Bắc, ở với CS giống như ở chung với cọp.

4- Không có trí xét đoán:

Nên thi hành chính sách sai lầm như đã cố tình xâm chiếm miền Nam , xâm chiếm Lào, xâm chiếm Cam Bốt làm chết hơn 3 triệu người dân 2 miền đất nước (1945 – 1975).Xây dựng con đường mòn Hồ chí Minh, xua dân miền Bắc vào xâm chiếm miền Nam, con đường này đã khiến có rất nhiều người chết và để lại bao nhiêu trẻ bị mồ côi, bao nhiêu phụ nữ thành góa phụ, bao nhiêu người 2 miền Nam Bắc mang tật nguyền, chủ trương chống Mỹ cứu nước nhưng cuối cùng lạI trở thành lấy Mỹ cứu nước, thật là vô liêm sĩ, thật là ngu si khi thi hành chính sách sai lầm này.

5- Phí phạm nhân lực, máu xương:

Xua bao nhiêu người trẻ vào chiến trường, có nhiều người chỉ ở tuổi 14, hay 15. Có trẻ 10 tuổi cũng biết gài lựu đạn, đặt mìn, biết cầm súng giết người ( trong khi đó trẻ miền Nam chỉ biết ăn, chơi, học hành.) Xua bộ đội đánh trận Mậu thân 1968 đã khiến cán binh CS chết 500 trăm ngàn người.

Nhốt bao nhiêu quân nhân công chức chế độ cũ có những tài năng vào các trại tập trung, Đày đoạ dân chúng nên đưa đẩy có 1 số tài năng khác phải vượt biên ra nước ngoài. Chúng chỉ dùng những người gọi là hồng hơn chuyên.

Coi thường sinh mạng người lính: chúng thường dùng chiến thuật biển người, dùng số người đông gấp rất nhiều lần địch để chiếm mục tiêu, như trận điện biên phủ, chúng đã không ngại dùng số kháng chiến quân rất đông, không ngại nhìn xác lính đầy cả chiến truờng, cũng như các cuộc tấn công đồn bót sau này tại miền Nam VN chúng đều dùng chiến thuật biển người.

Cùm chân của cán binh VC vào súng phòng không hoặc đại liên để họ khỏi chạy trốn lúc thua trận hoặc lúc chiến trường sôi động.

Bắn chết người bị thương nặng (nếu có thời gian trước khi rút lui ) chúng làm thế là để đề phòng những người này được phe Cộng hoà chữa khỏi sẽ đầu hàng hoặc nói lại những tin tức về VC.

6- Thanh trừng ám sát người khác chính kiến:

Giết nhà van Phạm Quỳnh , Ngô đình Khôi, Đức Huỳnh phú Sổ, nhà văn Khái Hưng V.V..

Chỉ diểm Pháp bắt người yêu nước như chí sï Phan bội Châu. Ba Dương, Huỳnh thúc Kháng, hồ văn Ngà, Phạm văn chánh,Trần văn Thạch,Hồ vĩnh Ký, Tạ thu Thâu, Diệp văn Kỳ V.V...

7- Vắt chanh bỏ vỏ, qua cầu rút ván:

Giết tướng Nguyễn Bình, tướng Đặng kim Giang, Dương bạch Mai,nhốt tù Vũ đình Huÿnh, Vũ thư Hiên, xóa tên Mặt trận GPMN (do chúng dựng lên và ủng họ để qua mặt thế giới) sau khi chiếm xong miền nam V. V. . .

8- Làm suy đồi cả 1 nền văn hóa gần 5000 năm:

Đấu tố cha mẹ ông bà phá bỏ chùa chiền, đem chủ nghĩa ngoại lai vào để xóa đi nền văn hóa tốt đẹp để hậu quả là tuổi trẻ bây giờ chỉ biết ăn chơi, đàng điếm, không biết gì về quốc gia dân tộc, không biết gì về lịch sử, không lo cho tiền đồ tương lai dân tộc, chỉ thấy hạn hẹp với khoảng cách rất gần ở chung quanh, không thấy được cái thối nát của chế độ vì bị bịt mắt như con ngựa bị che mắt, nó chỉ thấy con đường ngắn trước mặt và không thể thấy được ở xa và hai bên, tuổi trẻ VN bây giờ đang bị đảng csvn bịt mắt , đè đầu, cởi cổ mà không hay.

9- Phá hoại tài sản nhân dân:

Phá hoại nhà dân mà chúng gọi là ‘’tiêu thổ kháng chiến" nhưng thật sự là để tiêu diệt đi giai cấp ‘’nhà ngói" giàu có (chứ tụi Tây sau khi đi càn thi chúng về đồn để ngủ, để sinh hoạt chứ nào dám ở lại nhà dân , lính Pháp cũng sợ giết chết bởi bọn nằm vùng chứ).

10- Xảo trá kiêu căng, ngu mà cư coi mình là đỉnh cao trí tuệ:

Cứ tự cho chủ nghỉa của chúng là vô địch (vô địch gì mà 1988 cs Bắc Âu sụp đổ tan tành hàng loạt), nói chủ tịch chúng là vï đại (vĩ đại gì lại ôm chân Nga Tàu).

Những trận Çánh thua xiểng liểng như các trận Quảng trị 1972, Khe sanh , Pleime, Bình long An lộc, Hạ lào, Xuân lộc, tết Mậu thân, đồng xoài,Tống lê Chân v.v . .chẳng bao giờ thấy chúng đá động đến chúng làm như nững trận đó không có chúng trong đó, thật là tội bôi bác lich sử.

Hồ chí Minh từng làm thơ gọi đức Trần hưng Đạo là bác thật là kiêu căng, hổn láo.

Hổn láo nhất là ông ta là bắt dân VN gọi ông ta là bác, dù lúc ấy ông ta cũng còn rất trẻ và lúc đó dân VN có nhiều người ở tuổi già hơn ông ta rất nhiều.

11- Ném đá dấu tay:

Tên CS nào cũng thay tên đổi họ để dễ dàng nằm vùng giết hại dân lành. Chính Hồ chí Minh có mấy chục cái tên, dùng tên giả Trần dân Tiên, Tuyết Lan viết sách tự ca tụng mình 1 cách vô liêm sï. Giết người rồi đổ thừa cho Pháp (như giết ông Ba Dương).

12- Có tinh thần phản bội:

Báo cho Pháp bắt và giết đồng chí của chúng là Lê hồng Phong,

Tất cả những người hợp tác với chúng trong cuộc kháng chiến chống Pháp (nhưng không thuộc CS) đều bị gạt bỏ thậm chí có người còn bị giết. Chúng giết những đảng viên đảng Đại Việt một đảng không CS.

Cơ quan OSS (tiền thân của cơ quan CIA của Mỹ), từng giúp Hồ chí Minh lật đổ Pháp cũng bị qua mặt.

13- Vong ơn bội nghĩa:

Quên ơn những người đã giúp chúng từ lúc còn hoạt động lén lút hoặc quên công lao của những người hợp tác với chúng( như Bà Cát hanh Long là người ủng hộ tài chánh rất nhiều, sau cũng bị đãu tố) trong cải cách ruộng đất chúng đãu tố đã giết hại rất nhiều chiến sĩ CS hoặc thân nhân của họ.

14 - Không bao giờ giữ lời hứa, ký hôm trước hôm sau vi phạm:

Luôn vi phạm những ký kết, hoặc ngừng bắn trong những ngày tết, vi phạm ngừng bắn tết Mậu thân 1968, vi phạm hiệp ước Geneve1954, hiệp ước Paris 1973.

15- Sửa đổi sự thật, thay trắng đổi đen:

Viết sai lịch sử để tự ca tụng hoặc để có lợi cho chúng, đồng hoá đảng và chủ nghiã với đất nước VN, như yêu chủ nghiã xã hội là yêu nước, thật là lếu láo. Chúng biến chủ nghĩa CS tội ác tày trời đối vớí nhân dân thế giới và nhân dân VN trở thành có công với nhân dân VN.

16- Có1 tinh thần nô lệ ngoại bang như Tàu Nga:

Tố Hữu 1 nhà thơ CS từng làm thơ ca tụng tên giết người hàng loạt là Stalin, coi tên này hơn cả cha mẹ của ông ta:

"Stalin hởi Stalin , thương cha thương một, thương ông(Stalin) thương mười".

Còn Hồ chí Minh thì lúc chết viết di chúc nói là đi găp 2 ông Mác , lê nin, quên mất ông bà cha mẹ.

Lúc nào cũng ca tụng TC: Răng hở môi lạnh, là anh em vô sản, bị TC đánh chiếm biên giớI 1979, cũng không bỏ tật bợ đít TC, coi kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt thành anh em quốc tế vô sản.

Đến lá cờ máu sao vàng cũng copy gần y chang lá cờ Trung quốc, nếu đặt một lá cờ củ VC cở nhỏ vào góc trái của trái của lá cờ TQ thì vừa khít giống như là một tỉnh của TQ như mấy ngôi sao trắng ( Biểu tượng tiểu bang) trên lá cờ của Mỹ.

Nói là đầy tớ của nhân dân nhưng tên nào cũng giàu đổ vách, làm cha nhân dân, quan liêu quân phiệt, chỉ có dân là nghèo là bị đọa đày thôi.

17- Đàn áp báo chí, Đàn áp nhà văn:

Đốt sách có chữ ngoại quốc, sách của miền Nam, nhốt tù các nhà văn thời nhân văn giai phẩm, và thời kỳ từ 1986 về sau: nhốt nhà văn Bùi ngọc Tấn, Hoàng hải Thủy , Duyên Anh , Nguyễn mạnh Côn, nhà sữ học Phạm văn Sơn, Nguyễn thụy Long , Vũ hoàng Chương, Tú Kếu, V.V.. Có nhiều người chết trong tù.

Bắt nhốt nhà báo Nguyễn vũ Bình, đàn áp ký giã Lan Anh v.v..

Đàn áp dân thường: tước đoạt tất cả những gì người dân có để sinh hoạt trong cuộc sống, kèm chế tự do , tước đoạt nhân quyền nên nhiều người dân tìm cách vượt biên , vượt biên giới. Có nhiều người đã bỏ mình trong biển cả rừng sâu.

Không hề có một tờ báo tư nhân nào cả, trong khi có cả 600 tở báo trong nước do VC quản lý, thế nhưng chúng không dám thảo luân công khai với ngườI yêu dân chủ là những người dân nghèo không hề có một phương tiện gì cả, chứng tỏ lý thuyết CS là hời hợt là ngụy biện là không tiến bộ như chúng từng rêu rao.

18- Coi thường vong linh người chết:

Chúng san bằng mồ mả, phá bia của các anh linh chiến sï VNCH tại nghĩa trang quân đội trên xa lộ Biên Hoà, Phá nghĩa trang Mạc đỉnh Chi ( nơi đây chôn nhiều nhân vật nổi tiếng miền Nam như anh em Tổng thống Ngô đình Diệm, Quốc trưởng Phan khắc sữu, Tướng Nguyễn viết Thanh, Tướng Đổ cao Trí v.v. . ), gần đây chúng đã áp lực với chính quyền Mã lai và Nam dương để triệt hạ 2 tấm bia tưởng niệm người vượt biên bỏ mình từ 1975 đến 1989.

Trong các trận đánh với quân đội miền Nam chúng thường bỏ lại xác chết của đồng bọn để rút lui, ( trong khi đó VNCH và quân đội Mỹ bất cứ giá nào cũng phải tìm cách lấy thi hài người lính tử trận ) vì thế bây giờ còn rất nhiều thi hài cán binh CS bị thất lạc, chưa được thân nhân họ tìm được.

Chúng vẫn còn giữ những quan niệm thù vặt, nhỏ mọn, thật khác với quan niệm văn minh của người Mỹ như trong cuộc chiến Nam Bắc của người Mỹ, khi miền Nam nước Mỹ bại trận, người miền Bắc vẫn tôn trong những ngườI lính người miền Nam, họ còn xây nhiều viên bảo tàng để lưu niệm kỷ vật cho ngườI miền Nam, và lập nên những nghĩa trang cho các anh linh binh sĩ miền Nam cùng những bia tưởng niệm họ, vì thế người Mỹ hai miền Nam Bắc sớm bắt tay xây dựng đất nước giàu mạnh .Nếu CSVN có tư tưởng thanh cao như ngườI Mỹ thì Việt Nam đã hoà giải và giàu có sớm sủa rồi. Thật đáng buồn cho dân Viêt Nam mình.

19- Kém đạo đức:

Dâm dục (vô thần, duy vật chỉ biết có vật chất, bỏ quên yếu tố tinh thần, yếu tố tâm linh) nên tên nào cũng tham lam, cũng có vợ bé ,bồ bịch bồ nhí như Lê Duẫn, Lê đức Thọ,

Hồ chí Minh lấy Nguyễn thị Minh Khai (vợ của đồng chí ông ta là Lê hồng Phong,), lấy Tăng tuyết Minh, Lý Sâm (Hồng Kông), lấy 1 cô đầm Pháp tên Vera Vailisia(trong thời gian làm bồi Pháp), lấy Đổ thị Lạc(1942 tại Liêu châu), Nông thị Xuân.

Lương quốc Dũng hiếp dâm trẻ vị thành niên v.v...

20- Tham lam: tham nhũng, nhận của hối lộ:

Tiếp tay , che chở cho bọn buôn bán ma túy. Xuất khẩu nô lệ tình dục và lao động ra nước ngoài. Nhiều tay đảng viên ăn cắp tài nguyên quốc gia như mỏ dầu hỏa, rừng, tài nguyên biển , bán rồi cho vào túi riêng.Thử hỏi lương căn bản có là bao nhiêu đâu mà có tên nào cũng có tiền để cho con đi du học ngoại quốc, mua nhiều căn nhà, mua nhiều mẫu đất làm của, của chìm của nổi không đếm hết. Giải phóng để có quyền tham nhũng hối lộ thì cũng nên lắm chứ các đảng viên CS.

Mỗi tên đảng viên đều là đại điền chủ, cường hào ác bá, đại tư bản, phản động cực kỳ.

21- Độc ác, nham hiểm:

Lập trại tù nhiều hơn trường học, hiểm độc đày ải bao nhiêu chiến sĩ, sĩ quan chế độ Cộng hòa vào tù ( mà chúng gọi là trại cải tạo)chính tại những nơi này chúng đã hành hạ, muốn nhốt bao lâu tùy ý, nhốt tù mà không xét xử. Bắt người tù đi gở mìn với bàn tay không (ý chúng đưa họ vào chổ chết) kéo dài án như kéo dây thun hiểm độc còn hơn Hitler, cứ nói là học tập tốt sẽ tha nhưng biết thế nào là học tập tốt ? Chưa có chính quyền nào tồi bại ác ôn bằng CSVN, trả thù phe đối nghịch tàn tệ như CSVN, lính Iraq, lính A phú hản, lính Nhật, lính Đức (sau thế chiến thứ 2) chỉ bị Mỹ tước khí giới và tha về làm ăn bình thường không hề bị trả thù hoặc theo dõi lý lịch , trả thù với cả vợ con tù binh như CSVN, cho nên CSVN bây giờ bợ đít Mỹ để học hỏi nhân quyền là đúng điệu rồi.

Thời trước 1954 chúng đào tạo những tên ác ôn khát máu như Trần văn Giàu, Nguyễn văn Trấn, Dương bạch Mai đi thủ tiêu người không ủng hộ chúng, và làm những tội ác khác như đốt nhà đốt chợ khủng bố tinh thần người dân.

Nhồi sọ người dân, nhồi sọ người tù, đã đầu độc, nhồi sọ tầng lớp trẻ để phục vụ cho chính sách tay sai quôc tế CS của chúng.

Với chính sách chúng bắt những nạn nhân tự ghép tội lỗi, tự chửi mình, bắt nạn nhân khen ,nói tốt cho chế độ dù biết trong lòng họ hận thù ngất trời và chế độ chúng thì xấu xa, thật là súc vật, đã khiến nhiều người phẩn uất trở thành điên loạn, thật là giết người không cần gươm giáo, không cần tắm máu thì nhân dân của VNCH cũng chết lần hồi vì lao động quá sức, thiếu thực phẩm, thiếu thuốc, thiếu tự do (luôn cả suy nghĩ đúng sai), chúng muốn nhân dân nói và nghĩ theo chúng, cái gì chúng bảo đúng thì dù thấy sai cũng phải nói đúng.

CSVN đi ngược lại truyền thống nhân đạo của tiền nhân (như Vua Trần nhân tông, Lê thái tổ, Vua Quang Trung đều ân xá cho kẻ thù sau khi bình định đất nước.)

22- Chia để trị:

Chia rẽ dân tộc, phân chia xã hội ra nhiều giai cấp,( như tư sản, địa chủ, tá điền, nông dân, công nhân, trí thức, lao động, giai cấp giàu, giai cấp nghèov.v..) sau đó đánh phá các giai cấp này , cướp bóc rồi xóa các giai cấp này để tạo nên 2 giai cấp khác: giai cấp thống trị và bị trị, lúc này dân đã nghèo đói, mất hết khí giới, tiền bạc nên chúng dễ dàng nắm đầu, những sinh hoạt hàng ngày như ăn uống, may mặc đều do chúng chi phối, chúng nắm bao tử của người dân mà cai trị, ai không nghe thì bị đói, nên không ai dám chống đối.

23- Bán nước:

Im lặng lúc TC chiếm đảo Hoàng sa năm 1974, bán đất biên giới và biển 2002 để cầu TC ủng hộ chế đổ CS của chúng. Lại đổi câi nói " đất nước VN từ ải Nam quan đến mũi Cà mau" thành câu "từ Hà giang đến Cà mau" chứng tỏ aỉ Nam quan đã bị chúng bán mất rồi.

Hèn nhát: vâng dạ với TC, nịnh bợ Mỹ dù cứ rêu rao là đánh Mỹ cứu nước, cứu đâu không thấy lại đưa nước vào nô lệ và đói nghèo và chia cách với nhau. Im lặng khi dân tị nạn vượt biên bị hải tặc giết hại (giai đoạn 1978-1990), sợ TC nên làm lơ việc 8 ngư phủ Thanh Hoá bị TC giết chết 2005.

Đối với cấp trên thì luồn cúi, đối với cấp dưới và nhân dân thì hổn láo, xất xược, đàn áp, bóc lột tài sản và sức lao động như cho đi đào kinh, xếp đặt những kế hoạch nhỏ cho dân làm nhất là các em nhỏ học sinh màkhông trả tiền công.

24- Không biết bảo vệ dân chúng và môi trường:

Không bảo vệ nhân dân, khiến dân bị ngoại bang giết chết, dân bị xuất khẩu làm nô lệ tình dục, tại Cam bốt, Thái Lan, Trung Cộng, Đài Loan, Singapore v.v ... môi trường ô nhiểm do những thứ chất độc được nhập từ TC, dân dùng thuốc sâu bừa bãi gây hại môi trường. Chúng chỉ lo kiếm tiền bất chánh, nhân viên , đảng viên CS chỉ lo bảo vệ đảng CS, không lo mặt đời sống cho dân chúng, Không khai hoa dân chúng, sông ngòi , ruộng vườn ô nhiểm chúng không không tìm cách làm sạch, hoặc không tìm cách hướng dẫn dân xử dụng hóa chất đúng vì cần hồng hơn chuyên nên không có người tài giỏi về phương diện này.nên dân chúng Viêt Nam bây giờ bị nhiều bệnh do ô nhiểm gây ra.

25- Đàn áp dân chủ:

Bắt nhốt những người yêu dân chủ:như bs Nguyễn đăng Quế, Nguyễn đình Huy, Phạm quế Dương, Lê chí Quang, Bs Vũ hồng Sơn, Ng vũ Bình, Trần Khuê, Vũ khắc Toàn các nhà tu Phật giáo,Thiên chúa, Hòa häo, Cao dài, Tin lành v.v. . .Chưa hề có một cuộc bầu cử tự do nào từ ngày CS nắm quyền (1954) đến nay.

Bao che cho tội phạm tham nhủng, hội lộ là đảng viên CS như :

Bao che cho Trần mai Hạnh ( trong vụ án Nam Cam)

26- Bất tài:

Nên không bảo vệ được biên giới nên ma túy từ ngoài tràn ào vào trong nước, khiến người dân VN bây giờ nhiều người bị truyền lan bệnh liệt kháng, bệnh viêm gan rất nhiều

Hồ chí Minh làm thơ sắt máu, nghe chẳng có gì hay, thế mà tụi văn nô tốn bao nhiêu giấy để ca tụng ông ta. Hồ chí Minh là một người đạo thơ tài tình, như tập thơ "Ngục trung nhật ký" có được là do Hồ chí Minh chôm của một người tù chết ở nhà tù Victoria tại Hồng Kông. Nhiều câu danh ngôn mà tụi tay sai nói là của ông Hồ thì lại có xuất xứ từ nước ngoài thí dụ :" đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho bạn mà hãy hỏi bạn đã làm gì cho tổ quốc" câu này chính của cố tổng thống Mỹ Kennedy, "Lợi ích 10 năm trồng cây, 100 năm trồng người’' xuất phát từ Trung hoa, do Quản Trọng nói và Viện đại học Dalat đã lấy câu này dùng làm câu châm ngôn cho các sinh viên của viện Dại hoc, và viện cũng có làm một phù hiệu có đúc 2 chữ Thụ nhân trên đó để cho sinh viên đeo, Viên đã đào tạo biết bao nhân tài cho đất nước. Còn CS thì chỉ trồng ra bao nhiêu tên ác ôn, khát máu làm hại môi trường, làm hại văn hoá, làm hại đất nước, làm hại sinh mạng bao nhiêu người dân VN. Hồ chí Minh chôm nguyên văn bản tuyên ngôn của Mỹ và ông ta đã đọc trong ngày 2-9-1945 tại Ba Đình Hà nội.

Làm theo lệnh Tàu Nga, không có con mắt nhìn xa, nên đưa đẩy đất nước vào nghèo đói, bây giờ đưa đất nước theo tư bản, nếu năm xưa theo tư bản sớm thì đở khổ cho dân không, bây giờ lại kinh tế thị trường định hướng chủ nghĩa chắc dân sẽ còn thê thảm thêm một lần nữa.

27- Lấy công làm tư:

Xua quân đánh Cam Bốt để bảo vệ quyền lợi chúng.

Lợi dụng chính sách cướp đất của chính quyền VC, các đảng viên cs lấy đất của đất nước làm của riêng. Lợi dụng chức quyền mua đất của dân và bán lại giá cao. Có tên nhờ chức lớn biết được quy hoạch xây dựng nên mua đất rẻ và bán lại một thời gian sau đó lời hàng trăm lần. Đất đai là tài sản quốc gia đâu phải của riêng của đảng CS mà chúng muốn đưa, mưốn cho ai thì cho. Chúng đã xóa bỏ giai cấp tư bản xanh làm ăn lương thiện do tài năng và sau bao năm chiếm miền nam chúng tạo nên một giai cấp tư bản khác là tư bản đỏ do quyền lực tham nhũng , hội lộ, bán đất công lấy tiền xây nhà tư.

28 - Giáo dục sai lầm:

Đem sự hung ác vào học đường như khích động học sinh căm thù Mỹ trong môn văn như làm văn nói điều không thật về người Mỹ, trong đề toán chúng đặt lính Mỹ,vào những con số, thí dụ: có 30 tên lính Mỹ, du kích giết chết 12 tên hỏi có bao nhiêu tên chạy thoát. Còn môn lịch sử thì chúng sửa theo cách chúng xếp đặt, Đây cũng là 1 tư tưởng bậy bạ của họ Hồ, nên bây giờ thật xấu hổ vì học trò ông ta đang ôm đít Mỹ .

29- Sửa lại lịch sữ để có lợi cho đảng CS:

Viết lại lịch sử lếu láo (nhưng cũng may là điều này chúng không làm được vì nhân chứng sống còn rất nhiều và đã ở nước ngoài không chịu sự kèm kẹp của chúng). Trận điện biên Phủ do Trung Quốc điều động ( tướng TC là Vị quốc Thanh làm tư lệnh chiến trường), thế mà VC lại nhận chiến công này cho tướng Vỏ nguyên Giáp.

Trong trận chiến với miền Nam, chúng dùng chiêu bài chống Mỹ cứu nước

Nói miền Nam là tay sai Mỹ, nhưng VC còn tệ hơn vì đánh thuê cho Nga ,Tàu và tụi CS quốc tế như Bắc Hàn, Cu Ba các nước CS Đông Âu. Miền Nam nửa chừng bị Mỹ phủi tay không giúp đở, trong khi đó VC vẫn được CS quốc tế cùng Nga Tàu tiếp tế liên tục và dồi dào, không nói chắc quý vị cũng biết thành bại thế nào rồì. Cho nên Viêt cộng phải lấy làm xấu hổ vì lấy đông ăn hiếp yếu chứ có anh hùng mã thượng gì mà gáy to quá.

Trong những năm 1980 đến 1990 nhờ những người vượt biên bán chính thức nộp vàng, hoặc cướp vàng, tịch biên nhà cửa của người vượt biên bị bắt. Nhờ ngưòi vượt biên thoát được sau đó vì thân nhân còn lại họ gởi tiền về giúp đở, rồi có phong trào về thăm thân nhân, rồi du lịch nên VN mới khá hơn, thế mà VC lại cứ cho là nhờ định hướng xã hội chủ nghĩa mà đất nước mới khá hơn, cướp công là nghề của CS mà!

Đổi tên đường, đổi tên thành phố, chúng xóa tên danh nhân đi và đổi thành những tên tay sai, có nợ máu với nhân dân , có nhiều tên do chúng hư cấu lịch sự tạo ra như tên Lê văn Tám, là 1 người tưởng tượng không có thật. Đây cũng là 1 cách trả thù nhân dân miền Nam, để họ phải đau khổ khi cứ nghe, cứ nhìn mãi tên của những tên khốn nạn trên những bảng tên đường, và buồn nhất đối với ngườI Sài gòn là cái tên thân thương Sàigòn lại đổi thành tên của 1 nhân vật có tính tình âm độc khát máu, phản động ác ôn là Hồ chí Minh (tên một xác chết không được chôn, đem chưng bày như một con thú nhồi bông cho thiên hạ hiếu kỳ xem, như xem con thú trong sở thú đây cũng là cái ngu của CS khi không chôn chủ tịch của chúng), hàng ngày nhìn tên của họ Hồ trên báo, trên văn thư, trên giấy tờ, khi xem đài Ti vi , khi nghe đài phát thanh, trên bản đồ thế giới, trên bao thư, trên đồng tiền, người dân VN yêu nước rất là đau khổ, buồn phiền.

30- Mặt chai mày đá:

Không biết xấu hổ, không biết phục thiện, cứ làm sai hoài, không đủ khả năng mà cứ bo bo nắm quyền hoài, khiến đất nước càng ngày càng nghèo, đảng càng ngày càng giàu. (ở nước ngoài chỉ sai 1 lần là bị dân đá đít ra khỏi chính quyền rồi). Nghe đâu chúng đang ra một luật cho đảng viên CS có quyền tự do kinh doanh, có tư sản, như vậy chúng nên đổI tên đảng là đảng Tư sản để dễ hợp thức hóa tham nhủng, ăn hối lộ.

31- Hoang phí:

Làm tốn kém cho tài sản quốc gia như bỏ nhiều triệu trong thời gian rất dài (cả gần 40 năm) để bảo toàn xác ướp (xác chết không chôn) của Hồ chí Minh, trưng dụng cä 1 sư đoàn bảo vệ lăng già Hồ. Nuôi dưỡng hơn 2 triệu đảng viên không lợi ích gì cả ngoài việc kèm kẹp nhân dân ( trong khi ở chế độ dân chủ nước ngoài các đảng viên các đảng phái không có lãnh lương hoặc quyền lợi nào cả trừ những người được dân bầu tín nhiệm như dân biểu, nghị sĩ.), nuôi dưởng những tổ chức ngoài biên của đảng CS như mặt trận tổ quốc và những chức vụ khác không cần thiết nhưng lại ăn lương và có thể lợi dụng được để ăn hối lộ hoặc tham nhũng. Nếu số tiền này dùng để xây dựng đất nước, giúp đở người nghèo thì tốt biết bao nhiêu. In sách báo để ca tụng chế độ CS, những cuốn sách chẳng ai thèm đọc, chỉ đáng được xay làm giấy vụn. Huấn luyện một đội ngũ chính trị viên nói láo như vẹt, nói thì nhiều nhưng chẳng ai tin; thật uổng phí tiền của và nhân lực. Đúc rất nhiều tượng của Hồchí Minh , may nhiều cờ , vẽ nhiều biểu ngữ trên bảng trên vải treo đầy đường phố hoặc dựng khắp nơi để ca tụng lếu láo Hồ chí Minh và đảng CS, làm tốn kém vật chất của nhân dân và làm xấu đi vẽ mỹ quan của thành phố, làng xã vì màu đỏ máu là màu không có vẽ mỹ quan trong hội họa ( khi đứng riêng rẻ)

32 - Kém văn hoá:

Phá tan vẽ yên lành của nhân dân khi góc phố nào cũng treo đầy những chiếc loa tuyên truyền, Phát thanh lúc sáng hoặc tối, giờ mà mọi người cần yên tỉnh để nghỉ ngơi, người trẻ cần yên tỉnh học hành. Phát thanh những điều ai cũng hiểu là không thật hoặc cường điệu, cứ phải bị nghe hoài những lời dối trá trái tai khiến nhiều người dân bị mang cả bệnh tâm thần.

33 - Ngu dốt:

Đến lúc này còn tô phết cho 1 chủ thuyết cổ lổ sĩ cũ đến cả trăm năm, ai nói không vừa ý thì bảo họ là phản động(đối với người trong nước), hoặc bảo là kém văn hoá (đối với người nước ngoài).

Cứ mượn danh nghĩa dành độc lập, nhưng thực ra là đưa đất nước vào quỹ đạo của CS quốc tế, Cọng sản không bao giờ có quốc gia, không có biên giới thì không thể thực hiện được độc lập. Mượn danh này chỉ làm đất nước càng lệ thuộc vào nước ngoài mà thôi.

Các nước chung quanh VN đâu cần có đảng CS cầm đầu đâu mà cũng được độc lập như Mã lai độc lập 1948, Ấn độ 1947, miến điện 1948, Phi luật tân 1946, Nam dương 1947 Singapore 1949 các nước này được các nước thống trị trả lại quyền độc lập do xu hướng dân chủ lan tràn trên thế giới mà thôi.

34- Xài luật rừng:

Kết tội không cần bằng chứng, ghét ai là người đó có tội, những vụ án xử ls Lê chí Quang, Bs Phạm hồng Sơn, Bs Nguyễn đăng quế, Phạm quế dương V.V . . .cho ta thấy rỏ hiện tượng này. Ai không theo chúng, ai không nói theo chúng là phản động dù chỉ 1 vài lới nói. Không có hệ thống tòa án công minh. Chẳng có luật giao thông, xe chạy không có luật lệ gì cả, thật là không giống chế độ VNCH luật lệ đâu vào đó.

Bất chấp công pháp quốc tế mà chúng từng ký khi gia nhập cơ quan liên hiệp quốc về đối xử với tù binh, về các quyền tự do cơ bän của con người.

Giết hoặc bỏ tù đối lập, người chỉ trích chúng hoặc luôn cả người vô tội để khủng bố dân chúng, như pháo kích bừa bải tại những nơi tập trung đông đảo như chợ búa, trường học rạp hát, sân banh... giống như tụi khủng bổ tại Iraq lúc này.

Đặt ra những quyết định thật quái gở, như quyết định đổi tiền, có bao nhiêu tiền cũ cũng mặc, mỗi gia đình chỉ được đổi 200 tiền VC(ở thành phố), 100 đồng VC (ở thôn quê), còn bao nhiêu tiền cũ còn lại đều không giá trị, một cách làm dân nghèo mau chóng. Chủ trương của chúng là bần cùng hoá xã hội, biến người giàu thành nghèo, biến nhà nghèo thành nghèo hơn để dễ cai trị.

35- Kỳ thị số một:

Thân nhân vợ con của những người chế độ cũ không được cư xử bình thường như những hạng người khác, làm gì chúng cũng căn cứ vào lý lich, đi thi cũng chấm theo lý lịch, nên có câu:"học tài thi lý lịch" chúng chỉ giúp cho những người liên hệ với chúng như gia đình liệt sï, gia đình cách mạng, cố ý tạo ra hai hạng công dân, công dân hạng nhất và công dân hạng hai, chia để trị, chính những người của hạng thứ nhất vô tình làm việc không công cho CS. Công dân hạng 2 sống âm thầm khổ sở trong lòng chế độ, cách thoát duy nhất là vượt biên, nhưng cách này rất nguy hiểm, vì tổ chức chui nên không chu đáo, nếu thất bại có thể bị chết vì ghe dõm bĩ bể giửa biển hoặc bị hải tặc, hoặc bị tù tội vì CS đánh hơi được người vượt biên có mang theo tiền nên chúng đặt trạm biên phòng khắp duyên hải để bắt người vượt biện trưóc là lập công sau là tịch thâu vàng, tịch biên nhà cửa của họ, chúng chia nhau làm giàu.

Chia rẻ Bắc Nam, bao chức vụ quan trọng đều do người miền Bắc nắm giữ.

Thế mà Hồ chí Minh làm như thương người miền Nam lắm nên trước mặt người miền Nam nào ra thăm ông ta, ông ta đều nâng niu cây vú sữa trồng trước nhà ông ta làm như yêu sản phẩm miền Nam lắm, trong khi đó xâm lấn miền Nam khiến bao nhiêu người miền Nam chết mà ông ta không hề thương xót.

Chia rë Kinh Thượng: nhốt tù người Thượng, cướp đất của người thượng, dồn họ vào trong rừng sâu, thiếu thốn vật chất, thiếu thuốc men, thực phẩm.

Phân biệt giá cả giữa người trong nước và người nước ngoài.

Xử dụng những tên thầy tu nằm vùng trốn lính thời VNCH hoặc mấy tên giáo gian, sư hổ mang để dẹp 1 giáo hội do CSVN chống lưng mà mặt trận tổ quốc là đạI diệt để chia rẻ tôn giáo, làm suy đồi giáo lý của các tôn giáo, để loại bỏ những tôn giáo chính thống như Phật giáo VN thống nhất, giáo hội Thiên chúa, giáo hội Phật giáo Hòa hảo v.v .

36- Cản bước tiến xã hội:

Ngăn chặn Internet , Kiểm duyệt, sữa đổi, hạn chế sách báo, phim ảnh, làm người dân không thể nhập vào xa lộ của nền văn minh tiến bộ.

Không xử dụng người tài nếu họ không đủ hồng hoặc không là đảng viên.

37- Che dấu sự thật:

Dãu diếm sự thật chúng chỉ nói những điều có lợi cho chúng , hoặc ngụy tạo để có lợi cho chúng, cố ý đưa những người tuổi trẻ hiểu sai lạc thế giới bên ngoài, có ý cho những người trẻ không biết được sự thật, có nhiều người còn quá trẻ ở lứa tuổi mười mấy hai mươi, không sống trong hai chế độ Việt Nam Cộng hòa và Viêt Nam Cọng sản nên không thể so sánh và phân biệt được cái tốt giữa 2 chế độ tự do và cái xấu xa độc ác của độc tài CS, Ở trong nước họ chỉ được phép đọc những tờ báo do văn nô CS viết theo sự hiểu biết một chiều ( do đảng CS chÌ đạo)nên không nhìn ra sự thật, như đất nước bị ô nhiểm, bị TC lăm le xâm chiếm , chính quyền nhu nhược luồn cúi TC như thời Lê chiêu Thống cầu viện nhà Thanh, Nguyễn phúc Ánh luồn cúi Pháp, đem giặc Pháp vào VN. Họ không biết rằng CSVN đã bắt bỏ tù đày biết bao nhiêu là người yêu dân chủ, tuổi trẻ họ cứ tưởng có tiền có thể mua cái này cái nọ là tự do, họ không biết được cái quyền tự do bầu cử có thể làm sụp đổ cái chế độ mà họ đang ghét, t ự do tôn giáo là họ có thể đi bất cứ chùa nào, có thể tố cáo những sư hổ mang quốc doanh , không biết được quyền tự do vào internet mà không ai có quyền cấm đoán ngăn chặn, tự do biểu tình nói lên ý nghĩ của mình, yêu cầu chính quyền làm hoặc thay đổi cho tốt hơn, tự do báo chí để có thể đọc có thể viết những điều hiểu biết trong thế giới loài người.

38- Chế độ công an trị:

Lập bộ công an, công an khu, công an tỉnh, công an huyện, công an phường (xã), công an khu vực, an ninh tổ, khóm để theo dõi người dân, lập hộ khẩu chứng minh nhân dân để theo dõi thật là một chế độ đáng sợ nhất xã hội loài người. Tên công an nào cũng là đảng viên CS dù chỉ là công an giao thông, phần hành nào có chút quyền lợi thì phải là đảng viên mới đuợc bổ nhiệm nên vì những người này mới thấm nhuần tư tưởng Hồ chí Minh để làm theo lời bác để hại nước hại dân.

39- Độc quyền cai trị bằng bạo lực, bằng xảo trá:

Từ 1954 đến nay chúng luôn chủ trương độc tài. Trong bản hiến pháp có điều thứ 4 chúng ghi là chỉ có đảng Cọng sản là đại diện duy nhất cho nhân dân VN. Vì thế làm sao có nhiều sáng kiến để đất nước tiến bộ được. Chúng đã chiếm miền Nam hơn 30 năm nhưng cũng không bằng Miền Nam thời điểm chúng vừa xâm chiếm (1975), nếu VNCH thắng thì nhân dân và đất nước VN đã tiến rất xa. đất nước không có tụt hậu, không có đói nghèo, dân không bị áp bức, long ngườI không bị chia rẻ như hiện tại. Chúng không trừ bất cứ hành động độc ác nào để đạt đến kết quả xây dựng chủ nghĩa, chúng dụng danh từ "kinh tế thị trường theo định hướng xã hôi chủ nghĩa" không ai hiểu được, chúng lợI dụng ngôn từ làm rốI mù ngườI dân để chúng tư do hành động. Có những hành động không có tính ngưòi, chúng gọi là "cứu cánh biện minh cho phương tiện". Chúng nhiều lần dùng xão thuật là hòa giải, khi chế độ suy yếu, làm như thành thật hoà giải sống chung hòa bình để kéo thêm thời gian cho đến khi có sức mạnh là chúng không hoà giải nữa. Miền Nam trước đây bị mất cũng vì có thành phần chủ trương hòa giải và bị lừa và dẫn đến sụp đổ miền Nam. Hiện nay nhiều thành phần trẻ sanh tại hải ngoại chưa sống với CS bao giờ hoặc những người ra đi trước khi CS chiếm miền Nam nên chưa biết bản chất của CS giống như con kỳ nhông là chỉ đổi màu bên ngoài tùy theo lúc theo nơi chứ thực chất bên trong vẫn là con kỳ nhông, hơn 70 năm qua từ ngày xâm nhập vào VN, CS bao giờ cũng như thế, luôn dùng bạo lực, xảo trá, tham quyền cố vị. Đừng mong gì hoà giải. Chỉ nên lật đổ chúng mà thôi chứ không có con đường thứ hai.

40- Ngoan cố:

Chúng tự biết rằng chủ nghỉa CS của chúng sẽ không bao giờ thực hiện được nhưng chúng vẫn ép nhân dân ủng hộ hy sinh tánh mạng, sức người và của cải để xây đựng một chủ nghĩa không tưởng, không thể thực hiện được. Bao nhiêu nước tại đông âu theo chế độ này đã vì quyền lợi nhân dân họ mà thay đổi, còn CSVN thì vì muốn giữ mãi quyền lực cho tập đoàn của chúng nên cứ bo bo củng cố mãi chủ nghiã này trên quê hương VN.

41- Nịnh bợ, luồn cúi:

Đối với người Việt thì kẻ cả, chúng đàn áp cả về tinh thần cũng như vật chất, lúc nào cũng tính chi li, để ý từng lời nói của người dân, bắt buộc họ phải theo từng ý nghĩ, từng hành động, cả tấm bia tưởng niệm người chết trên biển vì vượt biên tại Nam Dương, Mã lai chúng cũng không tha , áp lực 2 nước này phäi đập bỏ, trong khi đó thủ tướng không do dân bầu của chúng là Phan văn Khải lại đi thăm bia tưởng niệm các chiến sĩ Mỹ (hy sinh tại Việt Nam) được xây tại Mỹ và chúng cũng từng cho phép quân đội Úc xây một đài tưởng niệm tại Long Tân Việt Nam để tưởng niệm các chiến sĩ Úc hy sinh trong cuộc chiếnViệt Nam. Điều này có thêm bằng chứng cho cái nịnh bợ luồn cúi của VC, chúng chỉ làm những gì có lợi cho chúng chứ không vì nhân dân VN. Lúc nào chúng cũng thù hận người Việt không Cọng sản, trong nước sách báo thì cứ viết lách những điều không thật về cuộc chiến và luôn kêu gợi lại sự căm thù ‘’M ỹ Ngụy" ( thực ra chữ Ngụy này dùng cho VC thì đúng hơn, vì quyền lực là do CS cướp từ tay nhân dân, không qua 1 cuộc bầu cử tự do nào, lại xảo trá, phục vụ cho đảng CS chứ không phải cho nhân dân VN), còn ra ngoài thì nịnh bợ Mỹ, nói quên quá khứ, trong khi đó chúng là người nhớ quá khứ hơn ai hết, trong những ngày tưởng niệm chúng điều rêu rao những luận điệu căm thù quá khứ này.

Chính chủ tịch đã đi bán muối của chúng từ nịnh bợ Liên xô và người nước ngoài như hồi còn trốn chui trốn nhủi tại hang Pắc bó cũng từng lấy tên Lenin đặt cho 1 con suối, tên Kark Mark cho một ngọn đồi và tên Engel cho 1 cánh rừng gần chổ ông ta trốn. Ông ta còn cho treo hình các nhân vật nói trên cùng với hình Mao trạch Đông trong tường chổ trang trọng nhất ở những chổ ông ta làm việc họp hành, ăn ở. Còn hình cha mẹ ông bà thì không hề được thấy.

Muốn đất nước tiến bộ chỉ có con đường duy nhất đúng là đảng CSVN phải giải thể, trả lại quyền chủ nhân đất nước cho nhân dân VN, bầu cử tự do để kiếm người tài đức giúp nhân dân và đất nước VN khá hơn trong tương lai.

Tư tưởng Hồ chí Minh ( cũng là tội ác của VC) còn rất nhiều tôi chưa ghi ra hết nhưng chỉ chừng này cũng đủ cho thấy CS là một tổ chức có những cá nhân được tẩy não nhồi sọ và đào tạo để giống hệt nhau về suy nghĩ, hành động, có chủ trương làm hại đất nước tựa như 1 đàn mối đục khoét căn nhà tổ quốc. Mỗi hành động của chúng đều có mục đích làm lợi cho tập thể đảng viên CS của chúng, dù có tan tành đất nước chúng cũng mặc kệ vì chúng không tin có kiếp sau, không tin luân hồi, không sợ quả báo, chúng chẳng tin một đấng toàn năng nào cả (như đức Phật, đức Chúa trời v.v. . .) không tin có hoả ngục thì chúng không ngán sợ khi làm việc ác là đièu dễ hiểu. Chúng không tin gieo gió gặt bảo hoặc cha ăn mặn con khát nước. Chúng lại tin rằng chúng chỉ có 1 đời ( quan niệm chết là hết như một cái cây chết ), không tin có linh hồn, nên chỉ sống đủ cho cuộc đời hiện tại của chúng, ai sao mặc kệ, buôn thần bán thánh, không tin quả báo,luân hồi, không tin có sự phán xét sau cùng của thượng đế nên chúng không ngại ngùng tranh sống dù bất lương. Không có tình cảm đối với quốc gia dân tộc nên chúng cũng không có tình cảm đối với nhân dân trong nước, nên chúng không thương sót người nghèo và thù ghét người giàu (không cùng chính kiến với chúng), vì vậy hơn 70 chục nặm có mặt trên đất nước VN, CSVN đã không làm gì có lợi cho đất nước VN và người dân VN đó là điều ta có thể hiểu được.

Nếu những người tuổi trẻ không có nợ máu, không có tội ác đối với nhân dân vì không làm theo tư tưởng của Hồ chí Minh, còn có lương tri và hiện có chức quyền, có lòng yêu mến đất nước chân thật nếu có thời cơ thay đổi được vận mệnh cho đất nước thì tốt lắm thay.

Sài thủy Giang


Hổ chết để da - Hồ chết di họa

Người Đưa Tin (Danlambao) - Nhìn ở nhiều góc độ, tất cả loài vật dù hung dữ tới đâu, độc hại đến cỡ nào, suy cho cùng cũng có ích cho con người nếu biết sử dụng đúng lúc và đúng chỗ, kể cả thực vật tưởng chừng nguy hiểm như loài hoa Anh Túc (Cây thuốc phiện) cũng được khoa học chế biến phục vụ con người trị bệnh và xoa dịu nỗi đau thể xác, chỉ có cộng sản là từ ngày có mặt nó trong thế giới loài người, chỉ mang đến thảm họa nghèo đói, đau buồn, chết chóc vì bản chất khát máu, và sở trường hận thù giai cấp của nó. Điều đó có thể lý giải vì sao người Nhật dựng tượng Nghĩa Khuyển để ghi nhận lòng trung thành của loài chó, thì tại Nga người dân kéo đổ sập tượng Lênin. Dù hắn cũng mang hình dáng con người nhưng ẩn bên trong là một tâm hồn què quặt, đui mù chân lý, hết sức hoang tưởng và tàn bạo, một thời là pháo đài của đảng cộng sản tại VN, đứng đầu là Hồ Chí Minh.

*

Từ ngàn xưa, ông bà người Việt Nam đã biết dùng hình tượng con vật để răn bảo nhau sống sao cho có nhân nghĩa ở đời. Có những vị Vua bảo quốc an dân thì cũng có những bạo chúa vô cùng tàn ác, điều đó cho thấy con người dù ở bất cứ địa vị, hoàn cảnh nào cũng không hoàn hảo, phải biết tự răn mình để làm người tử tế. Không biết có phải vì vậy, nên khi cần bày tỏ lòng biết ơn, người đời thường nói Kiếp sau xin làm thân khuyển mã đền đáp công ơn này. Nghĩ cũng lạ (sao kỳ dzậy, mấy cha?), tạo hóa ban tặng loài người có trí khôn vẫn tốt hơn cho việc đền ơn, sao lại muốn trả ơn theo cách loài vật? Dạ thưa, vì con vật không bao giờ phản chủ, đặc biệt là loài chó, loài trung thành bậc nhất, ngay trên hình tinh của con người "khét tiếng" văn minh, dù thủy tổ của đủ các loại chó Nga, chó Tàu, chó cộng sản hay chó tư bản trên thế giới ngày nay, chính là loài Sói hoang dã, hung hãn từ hàng triệu năm trước. Sự tiến hóa của loài sói cùng với sự hướng dẫn của con người, theo thời gian, loài chó trở nên người bạn thân thiết, thậm chí còn được xem như thành viên trong gia đình. 

Con người có thể cười nhạo đồng loại, nhưng có thể họ sẽ khóc khi mất đi "người bạn" không biết nói tiếng người. Và khi người bạn chó mất đi, để ghi nhận lòng trung thành, người ta đôi khi còn dựng tượng Nghĩa Khuyển để ngợi ca sự trung thành của nó. Vì chó, không biết lừa Thầy, phản bạn như Hồ Chí Minh cùng đám thuộc hạ đảng cộng sản.

Chú chó Hachiko - Inou ở tận bên Nhật. Câu chuyện có thể khiến nhiều người suy nghĩ về lòng trung thành của loài vật đối với con người, các nhà đạo diễn còn dựng thành phim chú chó Hachiko sống và chết như thế nào đối với chủ của nó, như lời nhắn gửi hãy sống như một người tử tế, để có lòng biết ơn người đã cưu mang giúp đỡ mình.

Thật mỉa mai, cộng sản thường tự hào là động vật cấp cao, với biện chứng "vật chất quyết định ý thức" để bào chữa cho nhau bằng những lời hoa mỹ nhất nhằm lấp liếm tội ác, tung hê những điều giả trá nhất, nhưng đến tận ngày nay, bài bào chữa hay nhất từ ngàn năm trước, không dành cho con người, mà dành cho một chú chó, sự trung thành của nó làm rúng động lòng người. 

"Thưa quý ngài hội thẩm, 

Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hóa ra kẻ thù chống lại chúng ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu thương hết mực rồi cũng có thể sẽ là một lũ vô ơn.

Những người gần gũi, thân thiết nhất mà người ta gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà con người có được rồi sẽ mất đi, thậm chí còn luôn mất đi đúng vào lúc ta cần nó nhất.

Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động dại dột. Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt, có thể sẽ là những kẻ ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận. Duy có một người bạn không vụ lợi mà con người có thể có trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ rơi ta, không bao giờ vô ơn hay tráo trở, đó là chú chó của ta.

Nó luôn ở bên cạnh ta trong những lúc phú quý cũng như bần hàn, khi khỏe mạnh cũng như lúc đau ốm. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh dù gió đông giá rét hay bão tuyết vùi lấp, miễn sao được cận kề bên chủ. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn cho nó.

Nó liếm vết thương của ta và những vết trầy xước mà ta phải hứng chịu khi va chạm với cuộc đời bạo tàn này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là một ông hoàng, dù ta có là một gã ăn mày. Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân tàn danh liệt thì vẫn còn chú chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận hắt ta ngoài rìa xã hội, không bạn bè, không nơi ở thì chú chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó được bảo vệ ta trước nguy hiểm, giúp ta chống lại kẻ thù...

Và khi trò đời hạ màn, thần chết đến rước phần hồn ta đi, để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy, lúc tất cả thân bằng gia quyến đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ, vẫn còn bên nấm mồ của ta - chú chó cao thượng nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở to cảnh giác, trung thành và trung thực ngay cả khi ta đã đi vào cõi hư vô!" 

Cảm ơn bạn nhậu và mấy cha nội mẹ ngoại, thật may mắn và vui mừng (hết biết) khi không thấy trên bàn nhậu có "rựa mận", trong tủ rượu của "dân chơi cầu ba cẳng" không có món "cao cẩu cốt".

Chúa sơn lâm, loài thú hung dữ nhất cũng có truyền thuyết kể rằng, Cọp đôi khi cũng biết trả ơn vì nhớ người đã cứu mạng đồng loại nó. 

Chuyện kể rằng: "Ở xóm làng heo hút, có bà Mụ vườn, thường đỡ đẻ làm phước, ở xứ nghèo chỉ nhận được hai tiếng cảm ơn, họa hoằn lắm mới có tí quà. Đêm nọ đang ngon giấc, bà mụ nghe tiếng cào trên liếp cửa, ngỡ rằng có ai cần mình, bà lên tiếng hỏi nhiều lần, nhưng không nghe đáp trả, tiếng cào cấu càng lớn và dai dẳng, bà mụ chống cửa lên. Tá hóa, sững sờ, trước mặt là con cọp to như con bò! Nhờ dấu hiệu hiền lành, phủ phục dưới chân, làm bà cũng định thần đôi chút, thoáng bàng hoàng chưa qua, con cọp xốc bà lên lưng, cõng thẳng vào núi, nó thả bà xuống bên con cọp cái, đang rên xiết, với cái bụng lớn chềnh ềnh. Vốn thạo nghề, nhanh trí, bà biết mình phải làm gì. Sau một hồi đem hết khả năng thi triển, chú cọp con chào đời, cọp mẹ ngủ thiếp... cọp bố cõng bà về lại nhà.

Mấy hôm sau, vào buổi sáng tinh mơ, vừa chống cửa lên, bà mụ thấy con heo rừng nằm dưới thềm nhà, bà biết ngay cọp đền ơn, rồi thỉnh thoảng lúc nhím, nai v.v... đó là những món quà, cọp đền ơn cho bà mụ, miền thôn dã."

Khi Cọp chết đi, hoặc bị con người "đuổi tận giết tuyệt - giết lầm hơn bỏ sót"giống chủ trương của HCM trong CCRĐ, chỉ để lấy bộ da trưng bày ở phòng khách cho nó có vẻ "hùng vĩ" và sang trọng. Xương cọp thì nấu cao hổ cốt để tráng dương bổ thận. v.v... Nếu có trí khôn, chắc Cọp cũng buồn cho "Nhân tình thế thái...". 

Chuyện Cọp trả ơn không biết có thật không, nhưng cũng đáng để suy ngẫm, sao cho xứng đáng với ân nhân của mình, nếu không trung thành được như loài chó, ít ra cũng không làm hại người mà mình đã thọ ơn như loài cọp. 

Một chuyện có thật về loài thú dữ, ai không may chạm mặt nó trong rừng, chắc chắn sẽ hồn phi phách táng, đó là sư tử. Nó hung dữ và đáng sợ đến độ con người dùng hình tượng đó để chỉ... "Sư tử Hà Đông". (Không phải ám chỉ "con mẹ lựu đạn" nha, mấy cha) 

"Năm 1969, Anthony và John Rendall, hai công dân Úc cư ngụ tại London thấy một con sư tử nhỏ nặng 35 cân nằm một cách tội nghiệp trong cũi tại một tiệm tạp hóa. Anthony và John đặt tên cho nó là Christian.

Một năm sau, chú sư sử Christian bắt đầu tăng vọt lên tới 185 cân, chủ của nó phải bỏ ra tới 30 bảng Anh một tuần để mua lương thực cho nó. Họ biết rõ là không thể nuôi nó mãi được, nhưng không biết phải làm sao. Họ được khuyên đưa chú sư tử đến Kenya (Châu Phi), đây được khẳng định là môi trường thích hợp cho chú sư tử cưng, Anthony và John đáp máy bay cùng với Christian về nhà mới của nó ở Kenya. Tuy sống tại London, họ vẫn ghé thăm Kenya vài lần để ngắm nhìn con sư tử yêu quý của mình từ xa.

Năm 1974, Adamson cho họ biết rằng Christian đã trở thành thủ lĩnh của đàn sư tử và ông ta không còn thấy nó xuất hiện suốt ba tháng nay, Anthony và John quyết định quay lại Kenya, mong sao có thể chào vĩnh biệt Christian lần cuối, mặc dù người ta khẳng định rằng để leo lên tới cương vị thủ lĩnh kia, Christian phải trở về với bản tính hoang dại của loài sư tử và cho dù họ có tìm ra nó thì nó cũng sẽ chẳng nhận ra họ. Lạ thay, đêm trước khi chuyến bay hạ cánh, chú sư tử Christian bỗng dưng xuất hiện và ngồi đợi ngoài doanh trại của các nhà tự nhiên học, cứ như là linh cảm cho nó biết rằng hai ông chủ cũ sắp đến thăm nó lần cuối cùng.

Đó cũng là lần cuối cùng mà người ta nhìn thấy nó. Tuy nhiên, sau khi đoạn video cảm động kia được upload lên YouTube, chắc chắn chú sư tử Christian sẽ không bao giờ bị lãng quên. 

Cuộc gặp gỡ của Christian và hai người bạn cũ đã làm rung động trái tim của hàng triệu người trên thế giới. Trái với suy đoán của nhiều người, khi thấy bóng dáng 2 người chủ cũ, Christian chạy nhanh đến và ôm chầm lấy họ. Chú sư tử chồm cả người lên, dùng hai chân trước ôm lấy từng người một, rúc vào họ như vẫn làm trong những ngày tháng thơ ấu... Không chỉ thế, Christian còn giới thiệu cho 2 người bạn cũ vợ của mình... Và trong khoảnh khắc đấy, không chỉ có tiếng cười mà còn có cả những giọt nước mắt vui sướng..." 

Nhìn ở nhiều góc độ, tất cả loài vật dù hung dữ tới đâu, độc hại đến cỡ nào, suy cho cùng cũng có ích cho con người nếu biết sử dụng đúng lúc và đúng chỗ, kể cả thực vật tưởng chừng nguy hiểm như loài hoa Anh Túc (Cây thuốc phiện) cũng được khoa học chế biến phục vụ con người trị bệnh và xoa dịu nỗi đau thể xác, chỉ có cộng sản là từ ngày có mặt nó trong thế giới loài người, chỉ mang đến thảm họa nghèo đói, đau buồn, chết chóc vì bản chất khát máu, và sở trường hận thù giai cấp của nó. Điều đó có thể lý giải vì sao người Nhật dựng tượng Nghĩa Khuyển để ghi nhận lòng trung thành của loài chó, thì tại Nga người dân kéo đổ sập tượng Lênin. Dù hắn cũng mang hình dáng con người nhưng ẩn bên trong là một tâm hồn què quặt, đui mù chân lý, hết sức hoang tưởng và tàn bạo, một thời là pháo đài của đảng cộng sản tại VN, đứng đầu là Hồ Chí Minh.

Hồ Chí Minh khi sống cũng như khi đã chết vẫn là tai họa hàng đầu đối với dân tộc Việt Nam.

Người xưa dạy: Ngọc bất trác bất thành khí - Nhân bất học bất tri lý. Thật vậy, ngày xưa con người muốn nên danh phận phải lều chõng đi thi - không thành công thì cũng thành nhân. Muốn công thành danh toại, thì phải miệt mài "sôi kinh nấu sử". Làm gì có chuyện ngọc bất trác bất thành khí, nhỏ không học lớn làm đại úy (mấy cha?). Vậy mà, không cần học nhiều, cứ theo cộng sản, cứ bắn giết dân lành, đặt mìn xe đò, gài bom khủng bố, giết người càng nhiều sẽ được làm quan to, thậm chí còn leo lên tới chức chủ tịch nước, thủ tướng, tổng bí thư, rồi nào là bộ trưởng quốc phòng tá lả, mà không cần học hành gì ráo trọi, điển hình như tên cộng sản Nguyễn Tấn Dũng với thành tích 51 năm "đi theo đảng", trở thành nhân vật bất khả xâm phạm, khi cả nước ai cũng biết hắn là trùm tham nhũng, làm nghèo đất nước, cộng sản cấp cao như chủ tịch nước, tổng bí thư cũng không dám chỉ đích danh, chỉ dám gọi gọi là đồng chí X?. Thiệt ngán ngẩm cho miền Nam khi bị cộng sản dùng vũ lực buộc phải nối gót miền Bắc, tiến nhanh, tiến mạnh, tiến (ớn lạnh) lên thiên đàng xã nghĩa, mà theo lời Nguyễn Phú Trọng đến hết thế kỷ này không biết có hay chưa. 

Hơn 40 năm trôi qua từ khi chấm dứt chiến tranh bom đạn, đồng minh phản bội, VNCH bị bức tử, thì cuộc chiến ý thức hệ vẫn còn đó, giữa quốc gia và cộng sản, lòng người ly tán, đất nước bị tàn phá nặng nề, Tàu cộng tha Hồ vào, ra VN như vào nhà thổ có sẵn những tên điếm chính trị hết lòng phục vụ bằng mồm. Nhìn thành tựu phát triển đến tởm lợm, dưới sự lãnh đạo tồi tệ của đảng, sức phát triển, thu nhập bình quân đầu người, còn thua cả Kampuchea và Lào, đến người Mẹ khi thay tã cho con, dù muốn hay không, phải buộc luôn vô tã lót của con số tiền 26 triệu đồng nợ công, xem như quà tặng của bác & đảng chúc mừng bé cất tiếng "cười thầm" thay cho tiếng khóc chào đời. Lãng mạn chút xíu thì cứ xem như "gia tài của mẹ" cộng sản để lại cho con dân. Chính những nghịch lý đến cây cột đèn mà biết đi, nó cũng chạy trốn cộng sản. 

Buộc người dân phải nghĩ đến vai trò của HCM và đảng cộng sản trong cái gọi là "giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước". Theo các tài liệu khả tín, kể cả tài liệu do người từng theo cộng sản viết ra thì HCM là bậc thầy lưu manh chính trị, tay sai QTCS do chính Hồ thú nhận, truyền bá CNCS với tham vọng cuồng xuẩn rằng sẽ có một thế giới đại đồng, Hồ thích làm anh hùng trên lưng dân tộc, kể cả bán đứng cụ Phan Bội Châu cho thực dân Pháp, người từng cưu mang giúp đỡ Hồ khi mới đến Pháp, Hồ thích thân xác phụ nữ nhưng không muốn trách nhiệm, sẵn sàng từ bỏ và sát hại sau khi Hồ đã thỏa mãn thú tính. 

Khi cướp chính phủ Trần Trọng Kim xong, Hồ lập tức thanh trừng các đảng phái không theo cộng sản, kể cả đồng chí, đồng đảng, đồng bọn nếu ai dám trái ý Hồ để giành quyền lực tuyệt đối, nắm quyền sinh sát toàn dân với sự hỗ trợ của cộng sản Nga - Tàu, thực hiện một chuỗi tội ác tày trời, mỗi khi nghĩ đến phải rùng mình vì sự dã man của nó, thật khó tin Hồ cũng là một con người. 

Làm sao có thể tưởng tượng một ông chủ tịch nước cộng sản Hồ Chí Minh, mới có 58 tuổi đầu, gặp ai cũng tự xưng là "Bác", kể cả với những người đáng tuổi ông bà, cha mẹ của nó, còn phạm thượng khi thăm đền Đức Thánh Trần, chỉ mặt Vua Hùng "bác anh hùng, tôi cũng anh hùng" !?. Làm sao có thể tưởng tượng trên thế gian này, có kẻ vô ơn đến độ lấy bút danh CB, viết báo đấu tố bằng những lời kết án nặng nề kiểu ngậm máu phun người, để có cớ ra lệnh xử bắn chính đại ân nhân của nó và đồng bọn? Vô đạo hơn, Hồ còn bịt râu đến xem thuộc hạ bắn ân nhân của nó ra sao, Chắc Hồ sẽ vui thích khi thấy thuộc hạ cộng sản dùng chân đạp xác bà Nguyễn Thị Nam (Cát Hanh Long) vào quan tài vì quá chật so với xác người xấu số.

Trong bài viết trước, Hồ Chí Minh là thế đấy! Kẻ viết bài này đã mượn ý của các tác giả để chỉ ra sự cùng hung cực ác của Hồ, ngày nào còn thở sẽ phải còn nhắc lại, cũng như nguyền rủa Hồ cùng đồng bọn của hắn. Phải lưu truyền tội ác cộng sản vào sử sách, để đời đời con cháu người VN luôn nhớ, đã có một thời người VN sống còn thua con vật dưới sự độc tài toàn trị của đảng cộng sản, không được phép quên giống như tội ác của giặc Tàu, một ngàn năm Bắc thuộc, phải luôn ghi nhớ mà xa lánh loài quỷ dữ cộng sản khát máu, dù chúng cũng mang hình dáng con người.

Tội ác Hồ Chí Minh sát hại 172.008 dân lành trong CCRĐ là câu chuyện có thật. Hồ công khai khóc xin lỗi đồng bào miền Bắc, tuyên giáo cộng sản không thể chối cãi và đã thừa thừa nhận vì nhân chứng sống còn đó, bằng chứng còn đầy. Thế quý ông bà tuyên giáo cộng sản moi móc ở đâu ra thứ gọi là "tấm gương đạo đức" nơi một tên giết người hàng loạt để tung hê và nhồi sọ người dân? Nhìn ở góc độ rộng, hàng hàng, lớp lớp giáo $ư. tiến $ĩ, $ử gia bị cộng sản nhồi sọ từ lúc còn ngồi bô thì có thể hiểu được vì sao họ u mê và ngu muội đến vậy. 

"Thước đo của mức độ bị tẩy não

Mức độ bị tẩy não cũng có mức trầm trọng khác nhau. Một người bị tẩy não hoàn toàn sẽ không còn khả năng để đánh giá sự thật. Sự kiện và bằng chứng không có nghĩa gì với họ. Yuri Alexandrovich Bezmenov phát biểu từ kinh nghiệm ở Liên Xô “Ngay cả mang anh ta tới tận Liên Xô và chỉ cho anh ta thấy trại tập trung, anh ta cũng không tin... cho đến lúc anh ta bị đá ngay vào đít, khi giày đinh đạp lên anh, rồi anh ta mới hiểu. Nhưng không phải trước đó. Đó là thảm kịch của trình trạng bị băng hoại về đạo đức trong con người.” Nhiều người Việt Nam hiện nay vẫn chịu đựng mức độ tẩy não trầm trọng như vậy.

Tuy nhiên, cũng có những người bị tẩy não ở mức độ thấp hơn. Họ thấy được những hiện tượng sai trái, những bất công, tiêu cực của chế độ nhưng vẫn “chấp nhận đặc ân để sau đó tuân hành”, vẫn cho rằng “chống lại chỉ là hành động vô ích”, vẫn “trải qua nhiều chục năm tuân phục thành một thói quen”, và vẫn nghĩ rằng “phản kháng chỉ làm thiệt hại cho lòng tự trọng hơn là việc đầu hàng có điều kiện” đúng như các điểm mà nhà xã hội học Albert D. Biderman đã liệt kê. Điều đó cho thấy, trên thế giới, chủ nghĩa CS chỉ là một bóng ma hãi hùng của quá khứ, các dân tộc từng bị CS cai trị từ Âu sang Á đã thức tỉnh sau bảy mươi năm chịu đựng chủ nghĩa tàn bạo nhất lịch sử loài người nhưng tại Việt Nam vẫn còn nhiều người bị tẩy não. Giống như đảng CS không bao giờ thừa nhận đã và đang tẩy não cả dân tộc, không ai muốn thừa nhận mình bị CS tẩy não." (Bàn về tẩy não - Trần Trung Đạo)

Đáng trách và cũng đáng lên án nhất, và cũng đừng bao giờ quên, chính là những tên ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Được chính thể miền Nam VNCH cưu mang, cho ăn học thành tài. Làm ông này bà nọ, có địa vị cao trong xã hội, không biết ơn thì thôi, lại tráo trở, lật lọng, ngậm máu phun người, phản bội mảnh đất cưu mang chúng và gia đình với đầy đủ tất cả quyền làm người mà chúng được thụ hưởng, nhẫn tâm rước giặc cộng sản tàn phá miền Nam, giết hại đồng bào vô tội. Để sau cùng khi thấy sự thật phũ phàng, cũng không dám lên tiếng nói ra rằng mình bị cộng sản lừa, thì làm sao có can đảm tố cáo tội ác cộng sản. Còn nỗi nhục nào lớn hơn đối với những người được xã hội trọng vọng một thời? 

Tương tự như vậy, những kẻ chạy trốn cộng sản sau 1975 bằng tất cả mọi ngã đường, mấy chục năm sau vì cái bả phù vân, tiếp tục ăn cơm cờ hoa (Hoa Kỳ) để thờ quỷ đỏ Ba Đình. Thật khó hiểu, cần sống bao lâu để trưởng thành nhân cách? Cần học tới đâu để xứng đáng và không xấu hổ khi dạy con cháu rằng không được nói láo, không làm chứng gian, phải luôn sống tử tế với mọi người? 

Và, cần học tới đâu để có thể phân biệt giữa con người và con vật? Tuy là thường dân lao động nghèo ít học, nhưng chúng tôi đã và sẽ còn quyết tâm vạch mặt chỉ tên bất kỳ kẻ nào nói láo, bưng bô bằng miệng cho cộng sản để nói điều xằng bậy. Sự thật phải được đặt về đúng vị trí lịch sử của nó, dù cái giá có thể phải trả bằng máu. 

Sài Gòn 17.09.2015


Xã Hội Việt Nam những năm dài bị cs cai trị - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=aPBrCK65ap4
Oct 11, 2017 - Uploaded by Thu Trinh 75
Nguyễn Thị Ngọc - Xã Hội Việt Nam những năm dài bị cs cai trị



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Mỹ “trượt” nhóm 5 quốc gia danh tiếng nhất thế giới nhường cho Canada
Chán đảng khô đoàn thành bảng đỏ
NÉT ‘QUÊ MÙA’ CỦA ĐÀ NẴNG NĂM 1991 – 1992 KHI CHƯA CÓ PHONG TRÀO THỊNH VƯỢNG TV QUA ỐNG KÍNH HANS-PETER GRUMPE
CSVN chỉ giõi đàn áp đánh giết dân lành, làm kinh tế dở ẹc, hàng Việt thua đứt hàng Thái, Lào, Campuchia
Đàn ông VN bị bạo lực Vợ dữ thời XHCN: Vợ bạo hành chồng nhiều năm mà không biết dẫn đến tử vong
Thấy bác xích lô già yếu, cô gái Tây phương mỹ miều gợi cảm sexy xung phong chở bác đi dạo phố Sài Gòn rồi trả tiền công cho luôn!
Trạm không gian 8,5 tấn của TQ rơi về Trái Đất có thể trúng thủ đô Hà Nội, Việt Nam trong vùng nguy hiểm
Làm thế nào để trúng số: Người phụ nữ gốc Việt may mắn nhất hành tinh trúng giải $64 triệu của SupperLotto Plus
Vừa trở về từ châu Á, Tổng thống Trump cảnh báo cứng rắn Triều Tiên
TS Trần Đình Thiên: “93 triệu người dân phải “nuôi” 2,8 triệu công chức” đảng viên CS, tại sao đất nước không nghèo?
Xả súng tại trường học California, Mỹ, ít nhất 15 người chết, bị thương: Cuộc sống bất an tại Mỹ
Việt kiều ồ ạt đổ tiền về VN cho thân nhân đầu tư chứng khoán sau APEC lời nhiều
Cẩn thận nhóm nữ mỹ nhân thoát y bắt cóc đàn ông
Sư thật Hồ Chí Minh giả!
Chủ quyền Biển Đông : Donald Trump đề xuất làm trọng tài- VN được gì ở APEC?

     Đọc nhiều nhất 
Khinh thường CSVN, các tàu nước ngoài thi nhau giết ngư dân: Cảnh sát Biển Philippines bắn tàu cá 2 ngư dân Việt tử vong [Đã đọc: 35317 lần]
Những cha me miền Tây khốn khó thời đại HCM: Cha mẹ mua “bùa nghe lời” để ép con gái lấy chồng ngoại hoặc bán trinh, làm đĩ [Đã đọc: 25799 lần]
Dựa thế chồng, vợ cán bộ xã đứng ra làm chủ hụi cướp tiền đân, tuyên bố vỡ hụi, 66 người dân lo mất 6 tỷ đồng [Đã đọc: 24710 lần]
Nhục nhã quốc thể: Khinh thường CSVN, Campuchia tước quyền công dân 70.000 người gốc Việt [Đã đọc: 23975 lần]
VN thiên đường XHCN: Quê hương tôi qua những bức ảnh biết nói [Đã đọc: 22523 lần]
Đòi hỏi ‘tách đảng’ đang trở thành xu thế ở Việt Nam [Đã đọc: 22340 lần]
Việt Nam: Tham nhũng số 1, Hiếp dâm số 1, Nhân quyền... áp chót thế giới [Đã đọc: 22297 lần]
VC ảo thuật: Ông Trần Đại Quang hiện nay là giả [Đã đọc: 21149 lần]
Mờ ám thuốc giả trị ung thư vào bệnh viện VN từ hệ thống công ty “ma” của VC tại Canada [Đã đọc: 17611 lần]
‘Đảng không làm được cái gì hay cho đất nước - Người cày có ruộng thời VNCH so với nông dân mất đất thời XHCN [Đã đọc: 17246 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.