Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Bảy 2018
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 7
 Lượt truy cập: 10828025

 
Tin tức - Sự kiện 22.07.2018 09:30
Việt Nam con thuyền không bến
15.03.2018 15:27

Fb. Trần Trung Đạo|

Chuyến viếng thăm Việt Nam bốn ngày của hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson và đoàn hộ tống hùng hậu đã gây nên nhiều tranh luận. Bỏ qua bên các tâm trạng xin quẻ, dâng sớ thượng nguyên, không ít ý kiến rất tích cực, thật sự thiết tha với tương lai đất nước.


Image result for USS Carl Vinson
USS Carl Vinson

Nhiều người mong USS Carl Vinson sẽ tạo nên lớp sóng phản hồi trong cuộc tranh chấp gần như thụ động, một chiều cha nói con nghe giữa Trung Cộng và CS Việt Nam. Sự hiện diện của USS Carl Vinson thể hiện chính sách cứng rắn của chính phủ Mỹ trên Biển Đông bất chấp đường lưỡi bò, lưỡi trâu do Trung Cộng vẽ. Tranh chấp chủ quyền Biển Đông có khả năng cao hơn dẫn đến quốc tế hóa, và chỉ quốc tế hóa mới đem lại công bằng cho các nước nhỏ.

Do đó, yếu tố quốc tế rất cần thiết. Trong giai đoạn toàn cầu hóa hiện nay khi sự phát triển của một quốc gia tùy thuộc rất nhiều vào sự phát triển của các quốc gia khác, yếu tố quốc tế chưa bao giờ quan trọng và hữu hiệu hơn.

Lịch sử nhân loại thời hiện đại cho thấy, yếu tố quốc tế thậm chí còn đóng vai trò quyết định trong hướng đi của dân tộc như trường hợp Ai Cập sau chiến tranh 1967, Thổ Nhĩ Kỳ sau thế chiến thứ hai và Nam Hàn sau thời Lý Thừa Vãn.

Image result for anwar sadat

Anwar Sadat

Anwar Sadat của Ai Cập là một lãnh tụ can đảm. Không ai từng chống Mỹ quyết liệt hơn cố tổng thống Anwar Sadat và là một anh hùng của toàn thế giới Á Rập. Tuy nhiên để mưu cầu một nền hòa bình và hạnh phúc cho nhân dân Ai Cập, năm 1976, ông đã bỏ đồng minh Liên Sô để bước sang phía thế giới tự do cho dù ông biết trước sự chọn lựa đó có thể trả giá bằng nhiều rủi ro như ông tiên đoán trong diễn văn đọc trước Quốc hội Israel ngày 20 tháng 11 năm 1967.

Mustafa Kemal là cha đẻ của nền cộng hòa Thổ Nhĩ Kỳ hiện đại sau khi đế quốc Ottoman tan rã. Những cải tổ tận gốc về văn hóa, giáo dục của vị tướng tài ba này đã đưa Thổ từ một nước Hồi Giáo với 99 phần trăm dân theo đạo Hồi sống khép kín tôn giáo thành một quốc gia hiện đại. Nhưng quan trọng nhất là tầm nhìn xa. Ông rất quan tâm đến việc tạo một thế đối lực với Liên Sô luôn nuôi tham vọng độc chiếm Eo Biển ĐịaTrung Hải, mạch máu của Thổ Nhĩ Kỳ.


Ông qua đời năm 1938, và người chiến hữu tin cẩn của ông là Mustafa İsmet İnönü tiếp tục hành trình để đưa Thổ Nhĩ Kỳ vào quỹ đạo của dân chủ Tây Phương. Cuối cùng Thổ đã trở thành một thành viên của Minh Ước Bắc Đại Tây Dương dù quốc gia này cách bờ phía Đông của Đại Tây Dương tới hai ngàn dặm. Stalin đành ngậm đắng nuốt cay.

Image result for Mustafa Kemal

Mustafa Kemal

Gần Việt Nam có Nam Hàn. Nhiều người biết vào năm 1950 nền cộng hòa non trẻ này sống sót là nhờ quân đội Mỹ lúc đó còn mạnh ở Thái Bình Dương đổ bộ để tái chiếm Nam Hàn và xác định lần nữa việc chia đôi đất nước tại vĩ tuyến 38. Tuy nhiên, ít người để ý, quốc gia dân chủ này suýt trở thành CS lần nữa không phải do Bắc Hàn tấn công mà do chủ trương khuynh tả trong thời gian đảng Dân Chủ Nam Hàn do Chang Myon làm thủ tướng. Xung đột ý thức hệ tại Nam Hàn đã diễn ra kịch liệt do các thành phần tả khuynh chủ động. Phản ứng lại, dân chúng yêu tự do tổ chức các cuộc biểu tình chống tả khuynh tại nhiều nơi. Ngày 16 tháng 5, 1961, tướng Park Chung Hee (Phác Chính Hy) và quân đội đảo chánh, thiết lập một chính phủ cứng rắn và xác định một hướng đi mới: Phát triển kinh tế trước, thống nhất đất nước sau. Chính sách đó đã tạo không gian cho Nam Hàn cất cánh, từ lợi tức đầu người năm 1960 chỉ vỏn vẹn 76 dollars lên đến 35 ngàn đô la năm 2016.

Tuy nhiên, ba ví dụ trên cho thấy, yếu tố quốc tế có một điều kiện tiền đề: hoặc lãnh đạo sáng suốt, can đảm, thấy rõ nhu cầu của đất nước trong hướng đi dân chủ và cường thịnh thời đại, hoặc tinh thần người dân của quốc gia đó đủ mạnh để gây áp lực dẫn đến sự thay đổi quốc gia.

Việt Nam, cả đảng lẫn chống đảng đều không thỏa mãn được điều kiện tiền đề đó.

Về phía đảng CS

Lãnh đạo VC (Photo credit should read HOANG DINH NAM/AFP/Getty Images)

Đảng CSVN là một đảng (1) bán nước, (2) không có tính chính danh, (3) bám lấy quyền lực và (4) ngu dốt trong điều hành đất nước.

Bốn đặc điểm này của chế độ CS không cần phải phân tích dài dòng, ngoại trừ những người phải chịu khuyết tật về thể xác hay tâm hồn mới không thấy và không biết.

Sự kiện một nước Việt Nam có trên ba ngàn cây số bờ biển và từ bao đời sống nhờ vào biển nay chỉ còn đủ rộng để đi câu là kết quả của sự thần phục Trung Cộng của bao thế hệ cầm quyền CS.

Trước đây, ý thức hệ CS làm mù lương tri Việt Nam của giới cầm quyền CS, ngày nay ý thức hệ CS đã chết nhưng họ vẫn tiếp tục dùng các phương pháp CS dã man do Lenin, Stalin, Mao nghĩ ra để tuyên truyền tẩy não và trấn áp người dân nhằm củng cố chiếc ghế quyền lực.

Tạm gác qua một bên chuyện đúng sai trong chiến tranh trước 1975, thử hỏi sau 43 năm đưa đất nước vào ngõ cụt của lạc hậu về kinh tế, chậm tiến về giáo dục, băng hoại về đạo đức, ung thối trong tận cùng của xã hội, họ có xứng đáng để tiếp tục cha truyền con nối cai trị trên đầu trên cổ của hơn 90 triệu người Việt hay không? Ai bầu họ ra? Ai cho phép họ sống trên xa hoa, phung phí giữa sự lầm than của đại đa số người dân Việt?

Chuyện các lãnh chúa CS ngu dốt cũng không phải là chụp mũ hay bôi nhọ. Nhìn cảnh một Phan Văn Khải rút trong túi ra một tờ giấy viết sẵn để đọc cho TT G.W. Bush nghe một người Việt dù chống Cộng cũng không khỏi mắc cỡ giùm. Nội dung tờ giấy đó không phải là văn bản cần ký kết, cũng chẳng chứa đựng một thuật ngữ kinh tê’ chính trị gì dễ bị hiểu sai mà chỉ đôi lời thăm hỏi xã giao. Rồi mấy lớp cai trị khác theo sau cũng ngu ngơ không kém. Nếu không có thành phần phên dậu, thành phần xăng nhớt thì bộ máy CS đã ngừng chạy từ lâu rồi.

Về phía chống đảng CS

Phía những người chống đảng cũng chưa có một hướng đi chung.

Những người chống CS cả trong và ngoài nước đều muốn lật đổ chế độ CS và xây dựng một Việt Nam dân chủ và cường thịnh. Nhưng nếu câu hỏi tiếp là làm thế nào để “lật đổ chế độ CS và xây dựng một Việt Nam dân chủ và cường thịnh” thì người viết nghĩ rằng không phải mọi người đều trả lời giống nhau.

Phải chăng câu hỏi quá khó để trả lời? Không.

Các quốc gia cựu CS, rộng như Ba Lan, hẹp như Estonia, xa xôi như Ethiopia, chậm tiến như Mông Cổ đã trở thành những nước dân chủ dù mức độ còn khác nhau bởi vì họ trả lời giống nhau câu hỏi thứ hai.

Những lãnh đạo phong trào dân chủ tại các nước này thấy rõ mục đích cần phải đạt trong từng giai đoạn của tiến trình dân chủ hóa và chỉ tập trung vào từng mục đích mà thôi.

Họ không phải là những chính trị gia chuyên nghiệp, nhà cách mạng nổi tiếng mà là những giáo sư, văn nghệ sĩ, công nhân, nông dân, sinh viên rất bình thường. Chỉ khác, họ không tham lam, không lãng phí thời gian và công sức vào những chuyện chỉ có thể giải quyết sau khi giải thể chế độ CS.

Việt Nam có hầu hết các yếu tố để dẫn đến một cuộc cách mạng, tuy nhiên vẫn còn thiếu lực lượng của những người nhận thức đúng hướng đi để chèo chống con thuyền qua cơn bão tố CS.

Xây dựng và phát triển tập hợp những người Việt vượt qua được mọi tiêu cực để tập trung vào việc tháo gỡ bộ máy cai trị của đảng CS trở thành nhu cầu bức thiết trong giai đoạn hiện nay. Và mãi cho tới khi lực lượng dân chủ đó ra đời, Việt Nam vẫn còn là một con thuyền không bến./.

"Thiên đường của đảng" bị xếp hạng 95 trong bảng hạnh phúc

Tháng Chín (Danlambao) - Đầu năm 2017 báo chí lề đảng và các dư luận viên được một phen lên đồng khi Indochina Research, một tổ chức lơ tơ mơ, công bố “Việt Nam là nước hạnh phúc thứ 4 trên thế giới”. 1 năm sau, Mạng lưới Giải pháp Phát triển Bền vững của Liên Hiệp Quốc công bố bản báo cáo cho năm 2018 và thiên đường của đảng bị lọt tuốt xuống hàng thứ 95 của hạnh phúc (hay khổ đau).

Trong bản báo cáo 2018 này, "hạnh phúc" hơn Việt Nam một chút là một thiên đường cộng sản khác: Tàu cộng với xếp hạng 86. Tại các nước láng giềng theo chủ nghĩa tư bản giãy chết thì người dân lại hạnh phúc hơn Việt Nam ta: Đài Loan: 26, Mã Lai: 35, Thái Lan: 46, Phi Luật Tân: 71. 

Đứng đầu top 10 là những nước Phần Lan, Na Uy, Đan Mạch, Iceland, Thuỵ Sĩ, Hoà Lan, Canada, Tân Tây, Thuỵ Điển, và Úc. 

Đội sổ là những nước Malawi, Haiti, Liberia, Syria, Rwanda, Yemen, Tanzania, Nam Sudan, Cộng hòa Trung Phi, Burundi. 

Chỉ có 4 giải thích cho sự việc tụt sổ từ hạnh phúc đứng hàng thứ 4 xuống bị ít hạnh phúc hàng thứ 95: 

- Một là trước đây đảng ta đã trả tiền cho tổ chức Indochina Research làm một báo cáo trên trời để dân ta được lên mây và sáng mắt sáng lòng với đảng; 

- Hai là tổ chức Mạng lưới Giải pháp Phát triển Bền vững của Liên Hiệp Quốc đã làm ăn tắt trách - không nhìn thấy hình ảnh nhiều người dân Việt Nam hạnh phúc điên cuồng đến độ cởi truồng chạy nhông khắp đường phố sau khi thắng một trận đá banh; 

- Ba là tổ chức này đã đo lường hạnh phúc của người dân Việt bằng chỉ số hạnh phúc của... Đinh La Thăng và các quan chức đàn em của Nguyễn Tấn Dũng. 

- Bốn là đã có thế lực thù địch trà trộn vào Mạng lưới Giải pháp Phát triển Bền vững của Liên Hiệp Quốc để tuyên truyền chống phá chế độ ưu việt của đảng ta.


18.03.2018


Chính sách ngu dân của CS và cái giá của dân tộc phải trả


< iframe name="fb_xdm_frame_http" frameborder="0" allowtransparency="true" allowfullscreen="true" scrolling="no" id="fb_xdm_frame_http" aria-hidden="true" title="Facebook Cross Domain Communication Frame" tabindex="-1" src="http://staticxx.facebook.com/connect/xd_arbiter/r/Ms1VZf1Vg1J.js?version=42#channel=f1722699dfdf34&origin=http%3A%2F%2Fwww.duocviet.org" style="box-sizing: border-box; max-width: 100%; border-width: initial; border-style: none;">< /iframe>< iframe name="fb_xdm_frame_https" frameborder="0" allowtransparency="true" allowfullscreen="true" scrolling="no" id="fb_xdm_frame_https" aria-hidden="true" title="Facebook Cross Domain Communication Frame" tabindex="-1" src="https://staticxx.facebook.com/connect/xd_arbiter/r/Ms1VZf1Vg1J.js?version=42#channel=f1722699dfdf34&origin=http%3A%2F%2Fwww.duocviet.org" style="box-sizing: border-box; max-width: 100%; border-width: initial; border-style: none;">< /iframe>

FB Đõ Ngà:- Chúng ta biết, sau 1975 đất nước đói rách tả tơi. Nguyên nhân, nhân dân là lực lượng lao động và sáng tạo cho đất nước bị bức tử. Ngày đó, người ta hô hào “lao động là vinh quang”, ý của họ là lao động chân tay như ngày nay người dân hay bảo nhau dân làm culi là “dân lao động”.

Nếu nói lao động chính là thứ lao động chân tay thì ngay cả con người thời ăn lông ở lỗ cũng đã lao động như thế. Về sau này, thế giới phát triển mạnh là nhờ hàm lượng chất xám trong lao động.

Xã hội loài người phát triển theo thời gian. Ban đầu là từ lao động thô sơ thời nguyên thủy như hái lượm đến lao động có tay nghề và khối óc như ngày hôm nay. Từ thời hái lượm, con người chưa có tổ chức, nhưng đến hôm nay người ta làm việc trong các tổ chức đòi hỏi cao, hoạt động hiệu quả với ban bệ phức tạp hơn. Để đáp ứng cho nhu cầu ngày một cao của xã hội phát triển, điều cần thiết nhất là nguồn nhân lực chất lượng.

Để có nguồn nhân lực chất lượng, trước hết giáo dục phải theo kịp nhu cầu đòi hỏi, thứ nhì sự phân bổ cơ hội tìm việc trong xã hội sao cho công bằng. Nếu đạt 2 yếu tố đó thì đảm bảo điều kiện cần và đủ để xã hội phát triển.

Qua đây chúng ta thấy gì? Điều kiện tiên quyết là chất xám của đất nước. Ngày nay sự học hành dễ dàng thì con nhà nghèo cũng có thể là người giỏi hoặc có tài, nhưng đất nước Việt Nam thời trước thì những người có học, là nguồn chất xám đất nước nằm chủ yếu trong giới có tiền. Rất nhiều người giàu có nhưng lương thiện, nhưng bất hạnh thay, khi CS ập đến họ đã vơ đũa rằng, tất cả giới có tiền đều là kẻ ác, giết không cần xét sử.

Một thực tế đau lòng cho dân tộc, là CS chưa bao giờ coi trọng nguồn chất xám của đất nước. Sau 1945, để dễ bề cai trị, CS ra tay giết địa chủ, họ gọi đó là chiến dịch CCRĐ. Nguồn chất xám đất nước bị diệt sạch, đất nước ngu muội, kinh tế thiếu hẳn chất xám nên chỉ lao động thô sơ kém hiệu quả. Lần thứ nhì họ cũng tiêu diệt chất xám đất nước, đó là đánh tư sản mại bản. Họ cướp lấy cơ sở kinh doanh, tịch thu tài sản người dân và tống cổ họ lên rừng cuốc đất trồng rừng như những người lao động chân tay thực sự. Kết quả, chất xám thời VNCH lớp bị bức tử, lớp tháo chạy ra đại dương.

Sau 1975 đất nước bắt đầu chìm vào đói khổ. Những gì còn lại thời VNCH dần cũng ăn hết. Bắt đầu dân thiếu gạo ăn, thiếu áo mặc, tất cả buôn bán giao thương đều bị cấm. Đến 1986 dân toàn quốc đói khổ phải ăn bo bo, một loại thực phẩm dành cho súc vật được cấp cho dân ăn chống đói. Ơ cao nguyên, miền trung dân ăn khoai mì thay cơm hoặc độn cơm. Nếu không thay đổi, dân bới rác tìm đồ ăn như Venezuela hiện nay là khó tránh khỏi.

Như vậy, với hành động tiêu diệt chất xám đất nước cùng với việc áp mô hình kinh tế tập trung đã đưa đất nước thời kỳ 1975 -1986 đói nhăng răng. Vậy câu hỏi đặt ra là, năm 1945-1975 cũng với mô hình kinh tế đó, CS lấy đâu ra của cải mà cấp cho 21 năm chiến tranh Miền Nam? Miền Bắc dù không có chiến tranh cũng sản xuất không đủ ăn thì ông Hồ Chí Minh lấy gì để “tất cả cho tiền tuyến”?

Với mô hình kinh tế y chang nhau, cách tiêu diệt chất chất xám như nhau, vì sao lúc không chiến tranh đói, vậy mà lúc chiến tranh đủ ăn và đủ nuôi chiến tranh? Hoang đường! Tôi tin chắc CS từ 1945- 1986 luôn trong thế ngặt. Mà trong thế ngặt thì chắc chắn CS sẽ gật đầu tất cả những gì kẻ viện trợ đưa ra. Súng Tàu, lương khô Tàu không tự nhiên mà có, nó phải kèm điều kiện, mà những điều kiện của Tàu đưa ra luôn thủ con dao găm dưới tay áo.

Tàu cần gì ở Việt Nam? Hãy nhìn lịch sử ắt rõ, đó là đất đai và chủ quyền của nó trên lãnh thổ Việt Nam. Từ 1945 đến nay, chỉ có CS mới giao đất cho “CS anh em giữ dùm” chứ VNCH thì luôn tử chiến. Và như ta biết, biển mất, biên giới mất, đảo mất trong những năm gần đây không bằng chiến tranh mà chỉ bằng một cái “tằng hắng” của “người anh em” của ĐCS VN. Tất cả đều là những cái giá từ thời trước giờ phải trả. Có điều, không biết đất nước này còn phải trả bao nhiêu nữa mới hết nợ? E phải trả đến mảnh đất cuối cùng.

Nguồn: FB Đỗ Ngà



Đảng CS Việt nam đã làm được những gì cho Tổ quốc và Dân tộc?

Nguyễn Tiến Dân

4-12-2017

1- “Đi cho biết đó biết đây/ Ở nhà với mẹ, biết ngày nào khôn”. Lời ru ấy đã thấm sâu vào tiềm thức của bao người và nó thôi thúc họ lên đường, khi đã đủ lông – đủ cánh. Trước, khám phá thiên hạ – sau, mở mang đầu óc. Khoác tay nải lên vai và bước chân ra khỏi cửa, họ giống nhau ở chỗ, đều mang thân phận lữ khách. Tuy vậy, trình độ và mục đích, thiên hình – vạn trạng. Nào phải, ai cũng giống ai:

– Người khôn, như con o­ng mật: Mắt, họ chỉ nhìn điều hay – tai, họ chỉ nghe lẽ phải. Tinh hoa của thiên hạ, được họ tiếp thu và vận dụng một cách linh hoạt vào hoàn cảnh cụ thể của mình. Thế và lực của họ, nhờ đó, hưng khởi.

Thiên hoàng Minh Trị – một minh Quân của đất nước Mặt trời mọc, là 1 ví dụ. Không thỏa mãn với những thành tựu mà Nhật bản đã có được, Ngài chủ trương cách tân và phóng tầm mắt, nhìn ra năm châu – bốn bể. Sau đó, du nhập có chọn lọc, những tinh hoa kĩ thuật của phương Tây. Cộng thêm, những ưu việt của nền Văn hóa khai phóng và nền Dân chủ tiến bộ của nó. “Lượng đổi – chất đổi”. Những tiền đề đó, cộng với “nền Văn hóa đậm đà bản sắc Dân tộc”, là điểm tựa vững chắc, đảm bảo cho Nhật bản không gục ngã, ngay cả trong những lúc: Đất nước, tưởng chừng đã kiệt quệ sau hoang tàn của chiến tranh hoặc sau những thảm họa kinh hoàng của Tự nhiên. Không những thế, còn ngạo nghễ vươn lên và phát triển hùng cường – thịnh vượng, như ngày hôm nay.

< iframe width="696" height="75" frameborder="0" marginwidth="0" marginheight="0" vspace="0" hspace="0" allowtransparency="true" scrolling="no" allowfullscreen="true" id="aswift_4" name="aswift_4" style="box-sizing: border-box; max-width: 100%; left: 0px; position: absolute; top: 0px; width: 696px; height: 75px;">< /iframe>

– Loại thứ 2, khôn ngang bò. Loại này, dẫu có được dẫn sang tận La mã để gặm cỏ, khi trở về, chúng vẫn chỉ là những con bò. Vô thưởng – vô phạt như thế, nhưng suy cho cùng, nó cũng chẳng làm hại ai. Trái lại, ăn cỏ của thiên hạ, còn chuyển hóa được nó thành thịt và sữa. Sau đó, hiến dâng những sản phẩm hữu ích đó, cho đời.

Viết đến đây, tự dưng chạnh lòng. Chợt nhớ tới thân phận của những lao nô và đĩ điếm của thời hiện tại. Vì họ, mà Cả Lú đã phải lao tâm – khổ tứ, suy nghĩ đến bạc cả lông đầu. Tam khoanh – tứ đốm, vẫn không ngoài cái chuyện: xuất khẩu họ (một cách nói khoa trương – mĩ miều của cái chuyện buôn người, ở thời @), đi đâu và cho thật nhiều. Để cuối cùng, y và đám đồng đảng, ngồi dạng tè he ra, hả hê mà đếm những đồng Obama đẫm mồ hôi – máu và nước mắt của họ.

– Những người CS, ngay từ “thế hệ vàng F1”, đã không được như hai loại kể trên. Cuộc sống đói cơm – rách áo, khiến họ phải tha phương cầu thực. Thân phận thấp hèn, để xuất dương, họ phải mang tính mạng của mình ra, đặt cược. Người thì đi rửa bát trên tàu thủy – kẻ lại đến quét tuyết ở Ba lê. Đêm đông giá lạnh, không có tiền, họ phải ngủ cùng “gạch nướng”, ở những quán trọ tồi tàn (Lạy Thánh mớ bái, chỉ mong, đấy là những viên gạch thật, làm bằng đất sét. Chứ không phải loại gạch, làm bằng xác thịt của những loài đĩ bợm, nơi đầu đường – xó chợ). Đầu chày – đít thớt; vặt mũi – đút miệng. Chạy ăn từng bữa, còn chẳng đủ. Tưởng, hơi đâu mà: “mơ thấy cưỡi rồng, lên thượng đế”. Sự thực, không phải như thế. Chí của những vĩ nhân CS đời F1 vĩ đại hơn nhiều và vượt quá sức tưởng tượng của đám đông dân chúng. Đũa mốc, nhưng họ vẫn cố chòi mâm son. Bởi vậy, lạy lục – cạy cục, xin vào học ở những trường danh tiếng của Mẫu quốc – nơi, chỉ “đào tạo tay sai cho chế độ Thực dân”. Trình độ và cả văn hóa nữa, đều lùn. Hệ quả tất yếu, đơn từ của họ, sớm bị xếp vào cái tủ “Hồ sơ lưu” và chờ được bạch hóa, vào thời điểm thích hợp.

Bị thế giới văn minh ruồng rẫy, quẫn chí, họ đành chu du sang Nga la tư. Đập ngay vào mắt họ, là cái cảnh, bọn cầm quyền ở đó, rặt một lũ vô lại. Phẩm chất nổi trội nhất của chúng: tham lam – dốt nát – độc ác và cuồng tín. Thế mà, chỉ với cây súng và nhà tù trong tay, thoắt cái, chúng đã trở thành ông chủ nô với quyền hành tuyệt đối. Chúng được độc quyền Chân lý. Chúng được độc quyền cưỡng bức và mặc sức bóc lột dân chúng – đám lao nô thời hiện đại. Không phải làm lụng vất vả, lũ dòi bọ ấy, vẫn được vinh thân – phì gia. Ngẫm thấy, nó vô cùng thích hợp với mình. Bởi vậy, gắng công nghiên cứu và học hỏi cái chủ thuyết CS. Đặng đem về và gieo rắc nó trên mảnh đất quê hương.

Tầm nhìn hạn hẹp, đã thế, lại chỉ nghĩ đến mình. Bởi vậy, họ không thấy được mặt trái của Chủ nghĩa CS. Cái thứ, “chỉ là giấc mơ của vài người, nhưng là cơn ác mộng của tất cả nhân loại” – Victor Huygo. Thậm chí, còn được diễn đạt một cách thậm tệ hơn, bởi một vị chân tu: “Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng đôc, sinh sôi nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời” – Đức Dalai Lama lãnh tụ tinh thần của Phật giáo Tây Tạng.

Chủ thuyết Cộng sản, được sinh ra, bởi băng đảng thảo khấu của bọn khủng bố – bởi lũ khát máu và bởi những kẻ độc tài. Tất cả, đều ở đẳng cấp bệnh hoạn. Bản thân cái Lý thuyết “đấu tranh giai cấp” hoang đường đó, đã đi ngược lại tất cả những quy luật của Tự nhiên và Xã hội. Lẽ ra, nó chẳng thể có chỗ đứng trong Xã hội của loài người. Tuy vậy, Lê nin và sau này, cả Stalin nữa, đã lần lượt đem nước Nga và một phần của Đông Âu ra, để làm chuột bạch. Đi đến đâu, chúng gieo rắc kinh hoàng đến đó. Về mặt này, tuy có cùng gốc S, nhưng IS và ngay cả cái tổ chức SS khét tiếng của nước Đức Quốc xã, còn lâu mới bén được gót của CS.

Sức chịu đựng của con người, là có giới hạn. Cuối cùng, chính những nạn nhân của chế độ CS, đã phải vùng lên. Họ đã buộc phải ra tay và họ đã buộc phải lên tiếng. Bây giờ, chế độ CS đã tuyệt chủng ở Châu Âu và đừng mơ, sẽ có ngày, nó được phục sinh tại đó.

Những thế hệ sau của những người CS Việt nam, chẳng phải, đều là lũ cặn bã bỏ đi. Do đó, không thể nói, họ không biết đến những điều đó. Chính vì biết rất rõ, nên chúng đã lặng lẽ quay đầu lại với cái chủ nghĩa CS vô luân – vô thần. Xưa, họ kêu gào đánh đổ chế độ “người bóc lột người”. Nay, chính chúng mở cửa, rước những ông chủ Tư bản vào. Để cùng họ, bóc lột công nhân Việt nam. Sợ lợi nhuận khủng, còn chưa đủ đô, chúng nhẫn tâm, mang “con gái Việt nam rất đẹp” ra, để mồi chài và khuyến mại.

Chúng đem cái chủ thuyết Mác – Lê khốn nạn về Việt nam. Chúng bắt dân chúng phải thờ phụng và phải sống chung với nó. Trong khi, gia đình – của cải – con cái và ngay cả bản thân chúng nữa, hoặc cách li – hoặc tránh xa nó. Như, tránh hủi. Bằng chứng, những thứ quí giá nhất đó của chúng, đều đã lần lượt được gửi đi tị nạn ở những nước Tư bản giãy chết. Sự khốn khổ của Nhân dân Việt nam – sự tan hoang của Đất nước Việt nam, là vật thế chấp cho cuộc sống xa hoa – phè phỡn của bè lũ chóp bu CS, ở nơi “Tây phương cực lạc”. Ở đó, chúng hưởng thụ, ngay và luôn. Cần quái gì, phải đợi đến thì tương lai – Cần quái gì, phải đợi đến chết, mới đến được cái xứ “Tây phương cực lạc” (chắc gì đã có) của nhà Phật.

Thật là, tuyệt đỉnh của sự đểu cáng và ác độc.

Truyền thuyết Việt, kể rằng: Kết thúc quá trình lưu đày, Mai An Tiêm mang được giống Dưa hấu đỏ về cho quê hương. Xóm làng, nhờ đó, mà sung túc. Chuyện của chàng, nhờ đó, mà truyền tụng đến tận ngày nay. Ngược lại, những người CS, sau khi xuất dương, đã du nhập cái chủ thuyết “đấu tranh giai cấp” đẫm máu về Việt nam. Sự kiện này, quả thật, đã tạo ra một bước ngoặt vĩ đại – đã tạo ra một cơn địa chấn kinh hoàng trong Lịch sử của Dân tộc. Nó, là nguyên nhân của mọi nguyên nhân – là căn nguyên của mọi loại tội lỗi, dẫn đến sự băng hoại toàn diện về mọi mặt của Đất nước Việt nam hiện nay.

Ra ngoài đường, ăn đến mòn cả bát đĩa của thiên hạ, nhưng cái hay của họ, lại không học được. Cuối cùng, nhẹ thì nói là, chỉ tha được phân – xúc được cứt của họ về và đổ vào giữa nhà của mình. Nặng thì nói là, dắt được đám voi hoang về, để chúng “dày mả tổ”.

Đó là cách thứ nhất, mà những người CS đã làm, để tri ân đất Mẹ và cũng là cách, mà chúng đã dùng, để báo hiếu cho quê hương Việt nam.

2- Bây giờ, trừ những loại không còn tim – óc, tuyệt đại đa số đảng viên và ngay cả ông Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng, cũng đã nhìn ra chân tướng của Chủ nghĩa CS. Họ không còn niềm tin vào sự thành công của nó nữa. Bằng chứng, chính là lời thú nhận một cách công khai của ông Đảng trưởng: “đến hết thế kỉ này, chắc gì đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt nam”. Ông ta, nói đúng. Nhưng, chưa đủ sức thuyết phục. Triết gia Trần Đức Thảo, mới xứng đáng là bậc thầy của vấn đề này, khi chỉ ra gốc rễ của nó: “Không có thứ lí luận biện chứng nào, có thể chứng minh rằng: một xã hội đầy đen tối, đầy dối trá độc ác quỉ quyệt đầy hận thù tranh chấp đầy chia rẽ và tham nhũng của hôm nay sẽ đẻ ra một thế giới đại đồng chân thật đoàn kết thương yêu tốt đẹp trong tương lai”. Ngắn gọn và dễ hiểu, những lão nông quê tôi, dạy con cháu: “Gieo cỏ dại xuống ruộng, đừng có mơ, sẽ thu hoạch được ở đó, cả một cánh đồng lúa chín vàng”.

Không tin vào chủ thuyết CS, nhưng Cả Trọng và đám đồng đảng, đâu có thể dễ dàng từ bỏ nó. Trái lại, phải cố sống – cố chết, để duy trì và bám chặt lấy nó. Dễ hiểu, bởi rũ bỏ nó, lấy đâu ra đặc quyền – lấy đâu ra đặc lợi. Hơn ai hết, chúng biết rất rõ: “Bỏ điều 4, là tự sát”.

Nước lã, chẳng dễ trộn với dầu hỏa. Đây, có thể nói, là một trong những nhiệm vụ bất khả thi của hệ thống Tuyên giáo CS. Chúng chẳng có nhiều sự lựa chọn, ngoài chuyện nâng bi – thổi kèn và tô son – trát phấn cho cái thây ma Cộng sản, đang trong quá trình phân hủy và thối rữa.

Đầu tiên, chúng ngụy biện một cách hết sức củ chuối rằng: Chủ nghĩa khủng bố CS, kết hợp với lòng yêu nước, đã giúp Việt nam đánh Pháp – đuổi Mỹ và cuối cùng, đã giành được Độc lập.

Quả là, có cái chuyện đánh được Pháp và đuổi được Mỹ. Nhưng, không có cái chuyện: “chúng ta làm chủ của mình, từ đây”. Trước hết, hãy nghe lời thú nhận của Võ Văn Kiệt – một lãnh đạo chóp bu của CS, qua xác nhận của tướng Trương Giang Long: “Khi nào mà đảng ta thực sự độc lập về đường lối, thì bấy giờ, Đất nước có những chuyển biến tích cực” (video clip bài nói chuyện này, từ thời điểm 10:15). Trên thực tế, Đất nước ta đã phụ thuộc hoàn toàn vào Trung cộng. Phụ thuộc đến mức, không thể giãy ra được nữa. Từ Chính trị – Kinh tế – Ngoại giao – An ninh – Quốc phòng…, cho tới Văn hóa và lối sống. Chỉ xin, nêu một dẫn chứng: Khi Trung cộng tỏ ý không thích lập trường chống họ một cách quá thái quá của Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch, ông này, ngay lập tức, đã bị Đảng CS Việt nam cách chức và cho về vườn.

Sinh ra ở trên đời, từ cá nhân cho tới Quốc gia, ai cũng có khát vọng vươn lên – ai cũng có khát vọng làm chủ. Chuyện đó, thường tình. Ngặt nỗi, đâu có phải “muốn, là được”. Ối kẻ, không tài giỏi – không có đầu óc tổ chức – không có vốn – không có mối quan hệ rộng… nhưng vẫn không lượng được sức mình. Chúng vẫn liều lĩnh, tranh bá với thiên hạ. Hậu quả, đau lòng. Bao nhiêu kẻ đâm đầu vào đá như thế – bấy nhiêu người, phải nhảy lầu tự tử. Khi không đủ trình độ, để làm “thày của thằng dại”, người không quá ngu, ắt phải chọn “thằng khôn”, để phò – để mà, được làm đầy tớ cho chúng.

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Đảng ta, à quên, Đảng CS, mặt ngay – tay đờ và khôn hơn lợn. Họ thừa biết, với năng lực của mình, vĩnh viễn, họ không thể tranh bá với thiên hạ. Muốn ngồi được lên đầu – lên cổ Dân tộc Việt, bắt buộc, họ phải dẫn ngoại bang vào và chấp nhận thân phận làm tay sai cho chúng. Có điều, họ không chịu làm đầy tớ cho thằng khôn. Họ đã bắt chúng ta, đổ ra bao nhiêu máu xương và vô số tiền của. Mục đích, đuổi đi cho bằng được, 2 nền Văn minh của nhân loại. Đó là, Pháp và Mỹ. Sau đó, chúng “sáng suốt”, quàng cái xích chó vào cổ và tình nguyện, làm nô lệ. Trước, cho Quốc tế CS. Thông qua việc, xin được làm tên lính xung kích – xin được làm, cái gọi là “tiền đồn của phe XHCN”. Đồng nghĩa với việc: mang giang sơn gấm vóc Việt ra, làm bãi chiến trường. Bây giờ, không thể rõ ràng hơn, đang xin nhận thân phận làm chư hầu, cho cái bọn man di – mọi rợ Tàu cộng.

Một sự lựa chọn, không hề đại diện cho ý chí và nguyện vọng của Dân tộc Việt nam.

Mang chủ thuyết “đấu tranh giai cấp” ra làm phương tiện, để giành Độc lập. Cho dù, có thành công, thì đó cũng chỉ là cách “dùng thuốc độc, để giải khát”.

Sinh thời, Hồ Chí Minh, đã từng nói một câu rất chí lý: “Nếu nước Độc lập mà dân không hưởng Hạnh phúc – Tự do, thì Độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì”. Ngặt nỗi, ông và những truyền nhân của mình, đến vế đầu còn chẳng thực hiện được, mong chi đến cái chuyện Hạnh phúc, với lại Tự do. Tệ hơn nữa, thuốc độc Mác – Lê, đã ngấm sâu vào cơ thể và đã đến lúc, nó phát tác dữ dội. Hậu quả, Thiên nhiên và cả Xã hội của chúng ta nữa, đã bị băng hoại đến mức, khó mà có thể phục hồi.

Đó là cách thứ 2, mà những người CS đã làm, để tri ân đất Mẹ và cũng là cách, mà chúng đã dùng, để báo hiếu cho quê hương Việt nam.

3- Paul Doumer – Toàn quyền Đông Dương, thời kì 1897 – 1902, trong cuốn hồi kí “Xứ Đông dương” của mình, đã đánh giá rất cao về người Việt: “Người An nam, chắc chắn là tộc người ưu trội so với các tộc người xung quanh. Người Cao miên, Ai lao và Xiêm la đều không thể chống lại được họ. Không một quốc gia nào trong Đế quốc các xứ Ấn độ có những phẩm chất như họ. Phải tới tận Nhật bản, mới có tộc người có phẩm chất của người An nam và giống như người An nam. Người An nam và người Nhật bản, chắc chắn có mối quan hệ thân tộc từ xa xưa. Cả hai, đều thông minh, cần cù và dũng cảm… So với các dân tộc khác ở Châu Á, trên tư cách người thợ và người lính, người An nam, vẫn xếp cao hơn một bậc”.

Cùng có phẩm chất ngang nhau vào đầu thế kỉ XX. Nhưng người Nhật, được những người thông minh – có tâm hồn cao thượng và giàu chất nhân văn lãnh đạo. Bởi thế, Dân tộc và Đất nước của họ, vươn lên không ngừng. Ngược lại, người An nam, bị Đảng CS nô dịch. Cho nên, bị “lưu manh hóa” và đã trở thành một lũ mọi rợ. Luật pháp, không còn. Thế vào đó, là cái thứ Luật rừng của Đảng CS. Hệ quả tất yếu: Luân thường – đạo lý, bị đảo lộn một cách hoàn toàn. Đồng tiền lên ngôi và thống trị Xã hội.

Dân tộc Việt, giờ đây, đã đánh mất đi truyền thống “thương người như thể thương thân”. Họ chẳng còn thiết tha bao dung – yêu thương và đùm bọc lẫn nhau nữa. Thoắt cái, tất cả đã bị biến thành một lũ dối trá – đê tiện. Từ cái lời hiệu triệu: “Hãy tự cứu lấy mình, trước khi trời cứu” của cựu Tổng Bí thư  Nguyến Văn Linh, cả Xã hội, giật mình bừng tỉnh. Phát pháo lệnh đó, đã châm ngòi cho sự hỗn loạn và thói sống gấp. Ai cũng chỉ nghĩ đến mình và sống cho riêng mình. Trèo lên đầu – lên cổ đồng loại để sống, cũng không từ. Ai cũng vô cảm – độc ác – man rợ và rừng rú. Như cái thuở, còn mông muội và ăn lông – ở lỗ…

Tuy vậy, “trong họa – có phúc”. Tiếng Việt của chúng ta, nhờ đó, mà trở thành ngôn ngữ Quốc tế. Đi đến đâu và ở khắp hang cùng – ngõ hẻm của Thế giới, cũng gặp những biển cảnh báo, ghi bằng tiếng Việt. Nội dung, “ăn cắp là phạm pháp và có thể bị phạt tù”. Không phải ngẫu nhiên, mà Quốc tế ưu ái và chỉ cấp riêng cho chúng ta, những tấm “kim bài” đó. Từ cái cô mũi hếch – mắt trắng dã Kiều Trinh, chuyên liến thoắng dạy Đạo đức cho dân chúng trên đài Truyền hình Quốc gia, cho tới ông Đại sứ, thay mặt cho nước nhà tại Hoa kỳ, ai cũng thạo nghề… “sáu ngón”.

Thực dân Pháp đến “khai hóa Văn minh” ở Việt nam và họ đã đem đến cho xứ sở An Nam mít của chúng ta, một bộ mặt rất văn minh và hiện đại. Sự văn minh và hiện đại ấy, đã và đang theo đuổi chúng ta, cho đến tận bây giờ. Những thứ đó, không dễ gì, có thể thay thế được. Trước hết, đó là những tuyệt tác kiến trúc. Tỷ như, dinh Toàn quyền Đông dương – nhà hát lớn Hà nội – nhà thờ Đức bà Sài gòn – viện Viễn đông bác cổ – cầu Long biên… Nhưng, có lẽ, đóng góp lớn nhất vẫn là: sáng chế và truyền bá thành công chữ quốc ngữ, cho dân Việt. Ngoài ra, không thể không kể thêm tới một hệ thống hạ tầng giao thông hoàn chỉnh – hiện đại, so với khu vực Châu Á, thời bấy giờ. Hoàn chỉnh và hiện đại như thế, nhưng trên phạm vi cả nước, bói không ra một trạm thu phí giao thông.

Hà nội đẹp, do được những con người có tâm – có tầm, quy hoạch một cách khoa học và bài bản. Hà nội cũng rất hiện đại. Bằng chứng, nó là thành phố đầu tiên ở Châu Á, được chiếu sáng bằng điện. Còn Sài gòn, lung linh đến mức, được bạn bè Quốc tế, gọi nó là “Hòn Ngọc của Viễn đông”.

Gần hơn nữa, vào những năm 60 của thế kỉ trước, người Mỹ kéo quân tới miền Nam Việt nam. Sang thăm Sài gòn vào thời kì đó và chứng kiến sự phát triển kì diệu của nó, Thủ tướng Lý Quang Diệu, đã phải nuốt nước bọt, mà ao ước: “hy vọng, là một lúc nào đó, Singapore sẽ phát triển giống như Sài Gòn”.

Bây giờ, sau khi đã dùng vũ lực để cưỡng chiếm toàn bộ Việt nam: lũ quỷ đỏ, căn bản, đã “băm nát Hà nội” (lời thú nhận của chính cái thằng lẻo mép Hứa Đức Chung). Hòn Ngọc của Viễn đông, thì bị đập đến biến dạng và bị quăng xuống bùn. Căn bệnh kinh niên của nó: nhầy nhụa – bẩn thỉu – lộn xộn – kẹt xe và tắc đường. Trên bình diện cả nước, sự vụ còn thê thảm hơn nhiều: ngài IL Houng Lee – Trưởng cơ quan Đại diện IMF tại Hà nội, đã từng rất “lạc quan”, về cái “triển vọng tươi sáng” của Việt nam. Ông ta, đã cặm cụi tính toán và trên cơ sở đó, đã đưa ra những cái mốc thời gian: Ngay cả khi, đã “chạy đến phọt cả cứt ra quần”, phải có thêm 18 năm nữa, Việt nam mới mong đuổi kịp được Indonesia – mất 34 năm nữa, để đuổi kịp Thái Lan và nhanh thôi, mất thêm197 năm nữa, sẽ sờ được vào cái “phao câu” của Singapore.

Thế giới, đã từng tổng kết: Người Hàn, nhập sách của Nhật về, để dạy cho trẻ con nước họ: 20 năm sau, hóa Rồng. Người Việt, nhập chủ nghĩa Mác – Lê về, để thờ: 87 năm sau, đội được đít của thiên hạ.

Thú hóa con dân Đất Việt và kéo lùi sự phát triển của Dân tộc. Đó là cách thứ 3, mà những người CS đã làm, để tri ân đất Mẹ và cũng là cách, mà chúng đã dùng, để báo hiếu cho quê hương Việt nam.

4- Mở đầu cho Bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa, Chủ tịch Hồ Chí Minh, đã long trọng tuyên hứa: “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Ngay sau đó, để chứng tỏ cho cái Chính nghĩa sáng ngời của mình, ông ta đã tuyên hứa tiếp: Sẽ đoạn tuyệt với bất cứ thể chế Chính trị man rợ nào, nếu chúng đi ngược với quyền và lợi ích hợp pháp của Nhân dân:

Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào… Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta… Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân. Về kinh tế, chúng bóc lột dân ta đến xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thốn, nước ta xơ xác, tiêu điều. Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu. Chúng giữ độc quyền in giấy bạc, xuất cảng và nhập cảng. Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng. Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn”.

Bây giờ, ngồi điểm lại, hết sức dễ dàng thấy: Tất cả những lời nói đó, đã được đồng đảng của ông ta thực hiện một cách đầy đủ – trọn vẹn và trên cả mức tuyệt vời. Những quyền tối thiểu của một con người, cũng bị Đảng CS tước đoạt sạch. Dân chúng, có quyền ăn đồ ôi thiu và độc hại của Tàu. Nhưng không có quyền mở mồm, để nói ra sự thực.

Đảng CS, đã thiết lập ở Việt nam, một chế độ Độc tài. Ở đó, mọi quyền lợi và quyền lực của Đất nước, không còn thuộc về Nhân dân. Nó cũng không thuộc về Đảng CS – một cái thứ, về thực chất, chỉ đóng vai trò bung xung. Sự thực, tất cả những thứ đó, bị thâu tóm bởi một nhóm nhỏ những ông trùm Mafia đỏ. Dĩ nhiên, vẫn theo nếp xưa, “cha truyền – con nối”. Tất cả bọn chúng: được độc quyền Chân lý – được độc quyền lãnh đạo và được độc quyền ban phát. Mọi nghị quyết của Đảng, do những thằng đần đưa ra, dù đúng – dù sai, chẳng phải chỉ đảng viên, mà tất cả mọi người dân, đều phải có nghĩa vụ và trách nhiệm, nhắm mắt mà thi hành.

Thằng mắt sáng, phải đi theo sự chỉ dẫn của những thằng mù – những thằng, cả đời, chỉ biết có ăn và phá hoại. Ăn một, chúng phá mười. Hậu quả, Dân tộc này, đi lạc lối. Nguyễn Phú Trọng, thằng trốn nghĩa vụ Quân sự trong những năm gian khổ – ác liệt nhất của Chiến tranh, giờ đây, ngoi lên làm Chính ủy của toàn Quân. Dưới sự lãnh đạo “toàn diện và tuyệt đối” của cái thằng nhát chết đó, chúng ta bị Tàu cộng ép, như ép giò. Việt Nam, rơi vào thế, mà sự tồn vong của Dân tộc, đang ở trong trạng thái “ngàn cân, treo sợi tóc”.

Phân hóa giàu nghèo, cũng sắp đạt đến mức cực đỉnh. Từ đó, kéo theo những hệ lụy không dễ giải quyết trong ngày một – ngày hai. Bất công khủng khiếp trong Xã hội, cũng theo đó, mà phát sinh.

Tất cả tài nguyên của đất nước, từ của nổi – cho đến của chìm, từ lâu, đã không còn thuộc về Nhân dân nữa. Tất cả, đều bị băng nhóm Mafia đỏ đào bới – khai thác theo lối tận diệt. Dễ thấy nhất: Rừng già, về cơ bản, đã bị chúng đốn sạch. Đất đai của Tổ quốc, chỗ thì chúng tùy tiện sang nhượng cho ngoại bang – chỗ nào chưa thể, chúng đều dẫn ngoại bang vào, tống cổ dân bản địa đi, để cho lũ kia thuê với cái giá rẻ mạt… Tất cả những nguồn lợi đó, Đảng CS đã thâu tóm sạch, để chia chác cho nhau. Chúng không cần, phải “hỏi ý kiến của Nhân dân” trên mọi lĩnh vực và chúng cũng không hề cho người dân, được hưởng tí sái nào. Không những thế, chúng còn bày đặt ra sưu cao – thuế nặng, khiến dân nghèo lụn bại. Đó, vẫn chưa phải là tận cùng của sự tham lam và ác độc. Chúng còn đi vay vô tội vạ, với lãi suất cắt cổ của Quốc tế về, để tiếp tục chia nhau và bổ đầu người dân, bắt họ phải gánh chịu.

Cái Chế độ mà Hồ Chí Minh đã cực lực lên án và đả phá, buồn thay, lại chính là Chế độ CS. Trong cái chuyện tiên tri, ai dám bảo: “Hồ Chí Minh, kém Trạng Trình?”.

Đánh đổ chế độ Thực dân – Phong kiến thối nát. Thay vào đó, là một thể chế Độc tài, so độ thối nát và man rợ, còn kinh khủng hơn nhiều.

Đó là cách thứ 4, mà những người CS đã làm, để tri ân đất Mẹ và cũng là cách, mà chúng đã dùng, để báo hiếu cho quê hương Việt nam.

5- Này, Phú Trọng!

Từ thời thượng cổ, người nước Nam ta, chuộng cả “” lẫn “”. Cho đến tận bây giờ, vẫn vậy và không hề thay đổi. Chưa ở đâu và chẳng bao giờ, trong các đền thờ – chùa chiền – miếu mạo, lại dựng tượng và đi thờ một gã hoạn lợn thất đức hoặc cái thằng lâm tặc dâm dê. Lão biết, chú không thuộc hai cái dạng kể trên. Trên cả “”, chú còn là “giáo sư” – trên cả “”, chú còn là “tiến sĩ”. Cả đời, cái tăm, chú cũng không biết vót. Nghề thạo nhất của chú, là cạo giấy. Lì đến mức, “mắt, thong manh – đít, thâm xì”. Sở học, ắt thuộc hàng thượng thặng – Bản lĩnh, ắt thuộc dạng phi thường. Nghe cái danh “sĩ phu Bắc hà” của chú, khác nào, bị đấm vào tai. À quên, như “sấm động bên tai”. Lão già đây, ngưỡng mộ vô cùng. Cùng với nó, là nỗi khát khao, được “mắt thấy – tay sờ” vào cái đại danh ấy. Để xem, hư – thực của nó, như thế nào.

Dịp may ấy, cuối cùng, rồi cũng tự trên trời rơi xuống. Khi chính chú, chẳng biết có bị chập mạch hay không, mà ngứa mồm và cho Võ Văn Thưởng – cái loại “vắt mũi còn chưa sạch”, mang loa đi rao khắp làng trên – xóm dưới, đòi khiêu chiến với cả thiên hạ. Thấy lạ, lão cũng mon men ra xem và có kí tên vào chiến thư của chú. Lão hẹn: “Ngày mai, quyết chiến”. Xong xuôi, lão quay về lấy gậy và ra chiến địa, ngồi chờ. Ngày này, trôi qua – tháng khác, lại gần. Chim trời, có nhìn – cá nước, có thấy – riêng chú, bặt tăm. Chắc chú quên, chứ tầm như chú, sao lại có thể sợ lão Dân già đến mức, “sun cả chim lại”, như thế.

Nếu chú quên, qua sứ giả Internet, lão tái gửi thư tới chú. Nếu có giỏi, hãy phê vào đó và mang cái mớ lí sự cùn Mác – Lê ra, mà thi đấu cho nó đàng hoàng. Đừng chỉ lèm bèm, đối thoại mãi với mấy ông/bà già cổ hủ và sắp chui xuống lỗ trong các cuộc tiếp xúc với cử tri nữa. Đừng nấp mãi trong đũng quần của mấy thím Công an nữa. Như thế, nhục nhã thay, cho các đấng nam nhi và hổ danh thay, cho các “sĩ phu Bắc hà”. Nếu thấy, vẫn chưa đủ tự tin, hãy xua thêm bọn đầu lâu – xương chéo của chú ra và dùng phép “tiền pháo – hậu binh”. Trước, nhốt lão Dân già vào đồn và đánh cho lão ấy mềm xương. Sau, mở phiên Tòa và kéo cả lò – cả ổ ra, để xem cái cách, mà lão đây hạ nhục cả chú, lẫn cái thể chế Chính trị của chú. Thê thảm lắm, Trọng ạ:

Thứ nhất, cái thể chế Chính trị của chú, đã lừa đảo và ăn cướp của lão Dân già. Nhân chứng – vật chứng, nhiều đến mức, quá dư thừa. Từ cổ – chí kim, từ Đông – sang Tây, người ta đều phải gọi các chú, là lũ tội phạm.

Là tổ chức tội phạm, liệu các chú có dám bất chấp tất cả, để làm cái chuyện “chó leo bàn thờ”. Nghĩa là, ngồi vào cái ghế Quan tòa, để xét xử nạn nhân?  Chuyện này mà lộ ra, nói thật, đến chó nó cũng không ngửi được. Nếu chú ngửi được, đừng ngần ngại, hãy làm đi. Đó, là điểm yếu thứ 2 của các chú.

Thứ 3, với 2 nhân tố kể trên, khi xử lão, các chú không thể đem cái thứ, mà nhân gian vẫn gọi là Luật pháp ra, để sử dụng được. Bắt buôc, các chú phải dùng đến cái thứ, mà xưa – nay, các chú vẫn giấu, “như mèo giấu cứt”. Đó chính là, Luật rừng của băng đảng CS. “Chính nghĩa” của các chú, sẽ bị lão đây, cho “lộn mề gà”.

Cuối cùng, quan trọng nhất, người đối diện và đối thoại với chú, bằng cấp chẳng đầy mình như chú. Nhưng cả lí luận lẫn thực tiến, chắc dư sức, để nhấn chìm xuống bùn, cả chú lẫn cái đám đồng đảng đểu của chú.

Đừng manh động và đừng có điên đến mức, phải làm theo cái kịch bản đó, Trọng nhé. Hãy nâng lão Dân già, như nâng trứng mỏng và hãy treo cổ bất cứ đứa nào muốn hại chú, thông qua việc, định sờ “phao câu” của lão Dân già.

Lão đây hẹn và rất muốn: bình tĩnh, ngồi đối thoại sòng phẳng với chú, về rất nhiều vấn đề. Trong đó, có cả cái mớ tiền, mà các chú đã lừa đảo và ăn cướp của lão. Nuốt không trôi được đâu, Trọng ạ. Bởi, lão đây, là Dân già. Lão không phải là Trịnh Văn Bô và cũng không phải là Trịnh Vĩnh Bình. Bắt nạt và ăn cướp của lão, đâu có dễ. Nhớ cho kĩ, điều đó.

Chào chú và lão sẽ chờ, để được đọc bài phản biện của chú.

Nguyễn Tiến Dân

Tel:  0168 – 50 – 56 – 430

Địa chỉ: Vì tin vào cái lũ CS đê hèn, nên bị chúng lừa đảo và cướp sạch của cải. Bởi thế, mất nhà và trở thành dân du mục. Nay đây – mai đó, chưa có nơi ở cố định.


Đường lối Đảng CSVN 'nay đã hoàn toàn khác trước'

Mới đây ông Trần Trung Đạo, một người trong giới đấu tranh dân chủ ở hải ngoại có chia sẻ trên Facebook một bài có tiêu đề 'Việt Nam, con thuyền không bến'.

Phó Đô đốc Phillip G. Sawyer, Tư lệnh Hạm đội 7 của Hải quân Mỹ, chào đón các quan chức Việt Nam sau khi hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson cập cảng Đà Nẵng hôm 5/3/2018.Bản quyền hình ảnhLINH PHAM/AFP/GETTY IMAGES
Image captionPhó Đô đốc Phillip G. Sawyer, Tư lệnh Hạm đội 7 của Hải quân Mỹ, chào đón các quan chức Việt Nam sau khi hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson cập cảng Đà Nẵng hôm 5/3/2018.

Xuất phát từ sự kiện chuyến viếng thăm Việt Nam bốn ngày của hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson, ông Trần Trung Đạo nêu lên khát khao cho một Việt Nam dân chủ cường thịnh.

USS Carl Vinson tới Đà Nẵng vào tuần tới

Xử lý vụ Mobifone-AVG 'không thể duy ý chí'

Chủ nghĩa tư bản 'khuyết tật nhưng phát triển'

Câu hỏi cho Hội nghị Trung ương 7?

Sau khi phê phán chỉ ra những lỗi lầm yếu kém của cả ban lãnh đạo Đảng cộng sản hiện nay và những người dân chủ, ông Trần Trung Đạo cho rằng để có một Việt Nam dân chủ và cường thịnh thì việc trước mắt phải làm là giải thể chế độ cộng sản.

Trong bài viết ông cho rằng 'không nên lãng phí thời gian và công sức vào những chuyện chỉ có thể giải quyết sau khi giải thể chế độ cộng sản'. Và 'cho đến khi giới dân chủ chưa thống nhất với nhau nhận ra một nhu cầu bức thiết như vậy, thì Việt Nam sẽ vẫn chỉ là một con thuyền không bến'.

Ông Đạo không nói rõ về 'những chuyện chỉ có thể giải quyết sau khi giải thể chế độ cộng sản' là những chuyện gì.

Nhưng đại ý ông cho rằng việc giải thể kia là trên hết.

Bài viết của ông được nhiều người chia sẻ, nhưng tôi thì nghĩ khác.

Việt Nam hiện nay là thế nào?

HOANG DINH NAM/AFP/Getty ImagesBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/AFP/GETTY IMAGES
Image captionNgười Việt chi tiêu nhiều để mua các loại điện thoại thông minh đời mới

Một điều cần thấy rõ là mặc dù còn mang những di sản nặng nề trong quá khứ và những hành vi trấn áp tàn nhẫn trong hiện tại, chính quyền hiện nay đang cố công thúc đẩy phát triển kinh tế đất nước và xử lý chấn chỉnh bộ máy.

Và nếu họ làm tốt việc này thì cũng sẽ thúc đẩy dân chủ và kiến tạo môi trường thuận lợi cho nhân dân mưu cầu hạnh phúc.

Như thế, mục tiêu của những người dân chủ là đấu tranh cho dân chủ, cho đất nước được cường thịnh, thì đó cũng không khác mấy với những mục tiêu mà chính quyền cộng sản họ đang làm.

Chỉ có khác về cách làm, một đằng thì muốn giải thể gạt bỏ chế độ hiện thời rồi mới xây dựng đất nước, một đằng thì muốn chính quyền hiện nay là người đem đến dân chủ và thịnh vượng cho người dân.

Tôi cho rằng để đánh giá theo cách nào thì cũng cần lưu ý đặt lợi ích của người dân trong nước lên trên hết, vì chẳng phải họ mới là mục tiêu được hướng đến hay sao?

VN: Công an 'làm việc' với tướng Phan Văn Vĩnh

5 điều đáng nhớ về Karl Marx

Dân trung lưu VN tiêu tiền vào đâu?

Khi Tổng Bí thư Đảng CS được dân mến

Khi đã soi rọi theo góc nhìn như vậy thì sự thể sẽ rõ ràng.

Một điều cần nhận thấy nữa đó là, đường lối lãnh đạo và phát triển đất nước của Đảng Cộng sản hiện nay đã khác hoàn toàn so với mấy chục năm trước.

Chủ tịch Trần Đại Quang bắt tay Tổng thống Ấn Độ Ram Nath Kovind hôm 3/3/2018.Bản quyền hình ảnhEPA/INDIAN PRESIDENT HOUSE HANDOUT
Image captionChủ tịch Trần Đại Quang bắt tay Tổng thống Ấn Độ Ram Nath Kovind trong chuyến thăm sang Dehli hôm 3/3/2018

Họ đã thay đổi để thích ứng với xu thế thời đại. Đất nước đã hội nhập và phát triển kinh tế thị trường.

Những nội dung căn bản của học thuyết chủ nghĩa Mác Lê Nin đã không còn được áp dụng, rập khuôn máy móc, xơ cứng xáo mòn nữa.

Từ việc Việt Nam như là một cái gì đó giống như một 'vấn đề' của thế giới, một 'gánh nặng' của thế giới khiến các nước phải bận tâm, thì nay Việt Nam đã trở thành một thành viên có trách nhiệm tích cực xây dựng đóng góp cho cộng đồng quốc tế.

Các nước như Mỹ, Châu Âu, Liên hợp quốc đều đã thấy và động viên khích lệ tạo điều kiện cho Việt Nam đi theo con đường cải cách hội nhập này.

Nhiều vấn đề mà chính quyền Việt Nam đang vất vả giải quyết như tìm cách đưa mặt hàng nông sản xuất khẩu vào thị trường Mỹ, EU. Tháo gỡ những chướng ngại để kiến tạo môi trường đầu tư kinh doanh cho doanh nghiệp nước ngoài và doanh nghiệp trong nước.

Ngay lúc này ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng Chính phủ đang đi thăm New Zealand, Úc để xúc tiến mời gọi doanh nghiệp nước họ đầu tư làm ăn với Việt Nam.

Nhiều vị khác đang thúc đẩy cải cách bộ máy, thu hẹp phạm vi nhà nước, tinh giản biên chế, xử lý tham nhũng, cải cách tư pháp. Cùng với đó là hàng triệu con người đang chắt chiu nỗ lực lao động cải thiện cuộc sống của mình.

Nguyễn Xuân PhúcBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionThủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bắt tay người tương nhiệm New Zealand trong chuyến thăm tháng 3/2018

Có một con đường khác

Những điều đó cho thấy, để thúc đẩy Việt Nam được dân chủ và thịnh vượng thì vẫn có một con đường khác, thay vì tìm cách giải thể chế độ thì hãy tìm cách thúc giục ban lãnh đạo Đảng cộng sản làm tốt hơn những việc họ đang làm.

Đó là cách làm thiết thực, đặt quyền lợi của nhân dân lên trên hết, vừa có tính khả thi, chăm lo cho đời sống của người dân ngay bây giờ, ngay lúc này, thay vì phải đợi lâu hơn nữa.

Cách làm này cũng sẽ giúp tránh đi những ảo tưởng dễ dãi là dân chủ và phát triển sẽ có được ngay sau khi chế độ này giải thể.

Vì hãy hình dung rằng nếu cho giới dân chủ lên nắm quyền ngay ngày mai thì điều họ vẫn phải làm là giữ gìn trật tự xã hội để phát triển kinh tế và tìm cách lành mạnh hóa bộ máy hành chính nhà nước, những cái không thể thay đổi một sớm một chiều.

Như thế, sự thể không phải như ông Trần Trung Đạo cho rằng là 'không nên lãng phí thời gian và công sức vào những chuyện chỉ có thể giải quyết sau khi giải thể chế độ cộng sản'. Mà ngược lại, việc phát triển kinh tế và cải tạo bộ máy để đem đến dân chủ là những việc có thể làm ngay.

Bằng cách hối thúc chỉ ra những việc cần làm, đưa ra giải pháp, phê phán chỉ trích, tạo áp lực thay thế trên tinh thần xây dựng, từ đó sẽ tạo ra tiến bộ.

Muốn làm được thì phải nhập tâm hiểu con đường của họ, có trình độ cao để có thể chỉ ra vấn đề và giải pháp.

Đây là con đường hẹp và để đi được sẽ đòi hỏi một thiện chí cống hiến lớn lao, chấp nhận để người mà mình không ưa giữ quyền lãnh đạo, giúp đỡ họ nhằm đem đến lợi ích cho người dân.

Lối đi hẹp này cũng có thể bị đóng lại bất cứ lúc nào bởi ý thức phòng thủ lo lắng quá mức mà chính quyền có thể chặn lại.

Về phía dân chúng thì ngày càng có nhiều người có tấm lòng trăn trở với hiện tình đất nước. Về phía chính quyền thì cũng phải thấy rằng cần tạo lối ra cho đám đông dân chúng với trí lực ngày một cao.

Do vậy thực tế không như ý kiến của ông Trần Trung Đạo, vẫn còn một con đường hẹp khác khả dĩ thúc đẩy cho dân chủ và phát triển đất nước.

Bài thể hiện quan điểm riêng của tác giả, người đang là Giám đốc Công ty luật Công chính tại quận Hà Đông, Hà Nội

Giải thể đảng CSVN là cần thiết

David Thiên Ngọc (Danlambao) - Đó là câu khẩu hiệu cho tất cả những ai là người VN yêu Tổ Quốc, yêu đồng bào cùng mang một dòng máu Lạc Hồng đang sinh sống trong nước hay cho dù trôi nổi bốn phương trời… vì họa cộng sản hay vì một hoàn cảnh đặc thù nào.

Trước khi đi vào bài viết tôi xin nói rằng tôi một người VN không ở trong một tổ chức chính trị nào để mong mỏi có một vị trí nào đó trong xã hội mà một khi tổ chức đó thành công trên vũ đài chính trị VN. Đơn giản, tôi chỉ là người yêu nước, yêu đồng bào của tôi, yêu Tổ Quốc tôi, yêu quê hương nồng nàn… là máu thịt là ông cha là mẹ hiền là dòng suối ngọt, là con sông diệu hiền quanh năm chảy mang phù sa thấm đượm cho đồng ruộng tốt tươi nuôi sống dân tôi, là dãy Trường Sơn đồi núi chập chùng… kiêu hùng che chở cho dân tôi qua bao phen tao loạn… chống chọi với giặc xâm lăng, là biển đảo ngàn khơi vạn dặm... Do đó tôi luôn căm thù và chống lại bất cứ ai, thế lực nào đi ngược lại nguyện vọng và quyền lợi của dân tôi, làm suy yếu dân tộc tôi, làm mai một xóa nhòa những trang sử kiêu hùng của tiền nhân mà nối giáo cho giặc giết hại dân tôi, làm tiêu hao sơn hà xã tắc với bức dư đồ của Tổ Tiên đã dày công tạo dựng và lưu truyền. Tôi sẽ chống… chống tất cả những ai đi ngược lại những điều tôi vừa kể và cả những kẻ manh tâm đánh tráo khái niệm về lòng yêu nước. Qua đó cho rằng “ yêu nước là yêu CNXH là yêu đảng CSVN”???.

Hơn ¾ thế kỷ qua đảng CSVN cầm quyền cai trị đất nước, dân tộc VN. Nếu đảng CSVN làm được những điều sau đây:

- Đặt quyền lợi Tổ Quốc và nhân dân lên trên hết!

- Bằng mọi hình thức về sức lực và trí tuệ cả nhu lẫn cương khôn ngoan áp dụng phải thời đúng lúc để chống quân thù xâm lược nước ta từ Phương Bắc bảo vệ biên cương đất nước. Hầu phá tan âm mưu áp đặt dân ta vào vòng nô lệ “Bắc thuộc lần thứ 5”.

- Đem hết sức mình chăm lo đời sống nhân dân từ tinh thần đến vật chất. Mọi người dân đều có đủ cơm ăn, áo mặc ai cũng được học hành.

- Tôn trọng mọi quyền của người dân phát huy dân chủ trong mọi hoàn cảnh, minh bạch trước nhân dân về kế sách an dân trị nước. Mọi người dân đều có quyền tự do đi lại, ngôn luận, báo chí, hội họp, tín ngưỡng… và có đủ quyền tham gia việc nước, chất vấn chính phủ khi chưa an tâm về các chính sách chính phủ ban hành và có quyền phúc quyết trước khi luật pháp được ban hành.

- Người dân hoàn toàn tự do ứng cử và bầu cử một cách công khai và minh bạch. Thật sự làm chủ lá phiếu của mình một khi trao lá phiếu đó về cho ai để thay mặt nhân dân lo việc nước. Khi nguy biến đến vận nước non sông, chính sách to lớn có tầm ảnh hưởng lớn đến đời sống nhân dân thì cần hội kiến toàn dân, trưng cầu dân ý.

- Hiến pháp và pháp luật là hội tụ trí tuệ của toàn dân. Không có một ai, tổ chức đảng phái nào có thể chi phối, can thiệp hay áp đặt bất cứ một điều khoản nào, một khía cạnh nào trong Hiến Pháp và Pháp Luật. Tam quyền phân lập rõ ràng minh bạch.

- Quân đội, công an là của toàn dân, là con em của dân sinh ra và nuôi lớn do đó chỉ có một nhiệm vụ thiêng liêng và duy nhứt là trung thành tuyệt đối với Tổ Quốc với Nhân Dân, bảo vệ Tổ Quốc và Nhân Dân khi sơn hà nguy biến, biên cương bị đe dọa bởi ngoại xâm, đời sống và tính mạng của nhân dân bị đe dọa bởi giặc thù hay thế lực cường bạo nào mưu toan cưỡng đoạt.

Tạm thời những điều tôi kê trên nếu đảng CSVN thực hiện vẹn toàn tôi xin đứng dưới lá cờ của đảng CSVN.

Xét qua hơn ¾; thế kỷ qua. Đảng CSVN đã:

- Công khai “cướp” chính quyền từ tay nhân dân mà đại diện là học giả TrầnTrọng Kim làm Thủ tướng.

- Đảng CSVN lừa bịp nhân dân VN, xé bỏ hiệp định Genève để tiến tới bầu cử tự do thống nhất đất nước mà chính ông Phạm Văn Đồng đại diện chính phủ VNDCCH đã nêu lên ở điểm thứ 3 trong 8 điểm của hiệp.

- Đảng CSVN âm mưu dùng vũ lực cưỡng chiếm Miền Nam VN rõ ràng qua việc cài đặt cán bộ nòng cốt ẩn nấp lại Miền Nam không đi tập kết ra bắc như trong hiệp định đã ghi để làm cơ sở hậu thuẫn cho đoàn quân Nam tiến cưỡng đoạt Miền Nam VN sau này.

- Đảng CSVN cúi đầu tuân lênh cộng sản đệ tam QT Nga-Tàu giết hại gần 500 ngàn nông dân VN vô tội đồng thời sách nhiễu gây tang thương cho hơn 500 ngàn người thân khác của các nạn nhân qua CSRĐ phải thừa chết thiếu sống và chết dần chết mòn đầu sông cuối bãi… trong nhiều năm sau đó.

- Đảng CSVN cúi đầu làm nô lệ, làm bồi thần cho CS Nga-Tàu lùa gần 5 triệu nam nữ thanh niên VN làm mồi đốt dãyTrường Sơn thực hiện giấc mơ vĩ cuồng nhuộm đỏ cả vùng Đông Nam Châu Á.

- Sau khi cưỡng chiếm Miền Nam VN chấm dứt chiến tranh bằng bom đạn thì đảng CSVN thực hiện cuộc chiến tranh khác giữa đảng CSVN và nhân dân Miền Nam VN. Lùa hàng trăm ngàn quân dân cán chính VNCH lên rừng núi lao động khổ sai, bệnh tật đói khát… cho thân tàn ma dại, chết chóc rải rác khắp núi rừng trong ý thức trả thù đê tiện mà vợ con các nạn nhân đến giờ này có người còn chưa tìm thấy được cốt xương.

- Áp chế vợ con của các nạn nhân đang bị tập trung gọi là “cải tạo” phải bỏ nhà cửa lên rừng gọi là đi “Kinh tế mới” đói khát cô đơn bệnh tật nước mắt và máu trải dài khắp lối đi. Có kẻ phải gieo mình tự vận vì cùng đường tắc lối khi ngược xuôi mua bán kiếm cơm nuôi con, thăm nuôi chồng mà bị công an thuế vụ tịch thu hàng hóa tài sản vì chính sách “cấm chợ ngăn sông” mà các trạm kiểm soát trải dài trên khắp nước.

- Dùng chính sách hà khắc, man rợ khiến cho cả triệu nhân dân Miền Nam phải vượt biển, núi rừng bỏ nước ra đi khiến cho kẻ thì phơi xác trên non người làm mồi cho cá dữ, đàn bà con gái phải bị hải tặc làm nhục rồi xác thân cũng chìm vào lòng biển, sóng dữ cuốn trôi nhận chìm mười phần chết tám.

- Người dân còn lại sống dưới chế độ của đảng CSVN thì thân phận toi đòi còn thua con thú, bị bóc lột tận xương tủy, chính sách dã man qua các chiến dịch X1, X2, X3… biến thành phố trở thành điêu tàn hoang dại… người dân không làm chủ được bản thân mình. Nhà cửa tài sản bị kiểm kê đuổi ra khỏi nhà lúc nào chưa biết. Dân quê thì bị lùa ra các HTX nông nghiệp với thân phận trâu bò cấy cày rồi thu hoạch đem về kho cho đảng. Rồi những năm qua lại cướp luôn cả đất vườn nhà cửa biến thành kẻ trôi sông lạc chợ khắp đầu bãi cuối gành, công viên chợ búa không nơi nương tựa che nắng đụt mưa trở thành dân oan mà trên toàn cõi hành tinh này chưa nơi nào có được. Ai phản kháng thì bị lực lượng côn an, côn đồ đánh đập hành hung dã man, tù đày khảo tra chưa biết sống chết thế nào?

- Đối với ngoại bang thì đảng CSVN cúi đầu thần phục bán rẻ giang san tham quyền trục lợi. Âm thầm lén lút ký kết các văn kiện bán nước cầu vinh. Từng bước giao nộp biển đảo, núi rừng biên cương Tổ Quốc. Xem nhẹ dân mình mà xem trọng giặc ngoại xâm trá hình dưới nhiều hình thức.

- Lừa dối nhân dân bất cứ lúc nào có thể từ ngoại giao, quốc phòng, kinh tế, y tế thì vô cảm, man rợ xem mạng sống người dân như cỏ rác, kinh doanh bóc lột trên thân xác từng bệnh nhân không thương tiếc. Giáo dục thì nhồi sọ, chàm hóa trí não con em từ những ngày đầu mới bước vào trường, dạy lừa dối với mọi người từ tấm bé sau này thì lừa dối người thân ông bà cha mẹ và cả chính mình… chỉ biết trung thành nghe theo đảng.

- Lùa lao động ra làm oshin cho ngoại bang thu lợi về trên từng xác người.

- Xem nỗi nhục của người dân là hạnh phúc riêng của đảng viên cán bộ CSVN.

- Xem nỗi nhục Quốc thể là món quà dâng lên cho quan thầy để mưu lợi cho bản thân, gia đình bè nhóm.

Tất cả những việc làm trên đây của đảng CSVN chỉ là phần nổi đối với nhân dân, đất nước VN trong hơn ¾; thế kỷ qua.

Xét về những hành vi trên thì đảng CSVN có còn để cho tồn tại trên đất nước VN?

- Giải thể đảng CSVN là điều cần thiết và giao quyền phán quyết tội trạng của đảng CSVN đối với Tổ Quốc nhân dân về cho toàn dân định đoạt.

Ngày 27.12.2014

Vì Việt Nam có những thằng ngu làm lãnh đạo nên đất nước ngày ...

https://www.youtube.com/watch?v=3JWWfypE1EQ
Oct 17, 2017 - Uploaded by Thuan Vo Quang [ OFFICIAL ]
2:34:34 · Bài phân tích quá chính xác về tứ trụ của cộngsản Việt nam - Duration: 44:37. Thuan Vo Quang 

PHẢI GIẢI THỂ CSVN - (#51) - Massé, Piqué, Coulé (làm rõ clip 50 ...

https://www.youtube.com/watch?v=SEIu_6hnnh4
May 26, 2014 - Uploaded by Tong-Hoang Dinh
Video clip này chỉ là phần nhỏ bổ sung và làm rõ cho phần hình vẽ trong clip #50; cho nên không thể chỉ xem clip này mà ...

LM Nguyễn Duy Tân: Năm 2018, CSVN Sẽ Giải Thể Mà Không Tốn ...

https://www.youtube.com/watch?v=Whnsot9HDXA
Dec 30, 2016 - Uploaded by Jeffrey Thai
LM Nguyễn Duy Tân: Năm 2018, CSVN Sẽ Giải Thể Mà Không Tốn Một Viên Đạn. Linh Mục Nguyễn Duy Tân - giáo xứ Thọ ...


Trần Trung Đạo - Việt Nam, con thuyền không bến - VNTB - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=yZUlEelO0Bo
7 days ago - Uploaded by VN TB
Bấm Đăng ký để nhận tin mới: https://goo.gl/e3PxM6 Trần Trung Đạo - Việt Nam,con thuyền không bến - VNTB Xin chào ...



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Lụi tàn làng Việt tại Philippines - Nữ Việt kiều Anh bị khủng bố ở VN [Đã đọc: 1245 lần]
Bộ tư lệnh Cảnh sát Đức phát lệnh truy nã trung tướng công an gốc Hoa CSVN Đường Minh Hưng [Đã đọc: 677 lần]
TPHCM: VC bị khủng bố lên kế hoạch đặt bom xăng hàng loạt nơi công cộng [Đã đọc: 556 lần]
Mỹ huỳ họp hủy bỏ cuộc họp với Triêu Tiên vì không nghiêm túc [Đã đọc: 486 lần]
Mode ăn chơi mới thành Hồ: Massage thoát nội y vô cùng hấp dẫn [Đã đọc: 423 lần]
Không có chế độ độc tài nào dã man bằng CSVN: Blogger Mẹ Nấm lo ngại an nguy tính mạng của mình trong trại giam - Phim Mẹ Nấm chiếu tại Bongkok gây chấn động [Đã đọc: 360 lần]
Trung Quốc thả ’thủy lôi ở biển Hoàng Sa, 3 Ngư Dân Việt Thiệt Mạng [Đã đọc: 357 lần]
Nhờ ơn bác và đảng, đàn ông Việt Nam CHXHCN uống rượu bia nhiều nhất thế giới [Đã đọc: 356 lần]
Chinh phục thế giới thời đại HCM: Gái mại dâm Việt gia tăng hoạt động ra ngoại quốc [Đã đọc: 346 lần]
Tiến trình hiệp ưóc Thành Đô: CSVN đuổi dân dành đất làm cao ốc bán rẻ cho TQ, TQ mua nhà đất dân giá rẻ như bèo chiếm đất nước không cần nổ phát súng [Đã đọc: 342 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.