Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười một 2018
T2T3T4T5T6T7CN
      1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30    
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 9
 Lượt truy cập: 11579502

 
Tin tức - Sự kiện 15.11.2018 18:05
VN: mở mại dâm ở đặc khu
30.06.2018 07:16

VN: mở mại dâm ở đặc khu 'táo bạo nhưng khó làm'?

Một nhà quan sát ở Hà Nội bình luận với BBC rằng đề xuất cho lập khu đèn đỏ trong các đặc khu kinh tế ở Việt Nam "rất táo bạo, nhưng khó khả thi."
Ba đặc khu kinh tế dự kiến được triển khai là Vân Đồn ở tỉnh Quảng Ninh, Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa và Phú Quốc tại tỉnh Kiên Giang.



Phó Chủ tịch Quốc hội Phùng Quốc Hiển được truyền thông Việt Nam hôm 12/9 dẫn lời: "Ở ba đặc khu kinh tế đang xây dựng phải đồng ý cho kinh doanh một số ngành nghề mà nơi khác không thể có, ví dụ kinh doanh sòng bạc, thậm chí phải có khu phố vui chơi "đèn xanh, đèn đỏ". Cuộc sống có những đòi hỏi thực tế như thế, phải "thuận" theo và tính hướng quản lý phù hợp."

Hôm 13/9, Luật gia Nguyễn Đình Hà nói với BBC:
"Tôi nghĩ rằng, đề xuất lập khu đèn đỏ trong các đặc khu kinh tế là rất táo bạo, nhưng khó khả thi."

"Bởi pháp luật Việt Nam chưa hợp pháp hóa mại dâm và nhiều người còn lấy vấn đề truyền thống văn hóa, đạo đức ra để ngăn cản."
"Tuy dù là đặc khu kinh tế thì có nhiều đặc cách về thủ tục hành chính, chính sách thuế quan, tín dụng..., nhưng không có nghĩa là trong lĩnh vực pháp luật hình sự (ở đây là chế định liên quan đến mại dâm trong luật hình sự) có điểm khác biệt so với toàn quốc."Báo Việt Nam nói từ năm 2017, Phú Quốc hướng đến xây dựng mô hình "đặc khu kinh tế"'Có nhiều thay đổi'Ông Hà cũng cho biết thêm: "Trên thực tế, cách tiếp cận của chính quyền Việt Nam trong vấn đề mại dâm đã có nhiều thay đổi trong nhiều năm qua, mặc dù chưa công nhận mại dâm."
"Trước đây, người mua dâm ngoài việc bị xử phạt, sẽ bị thông báo về địa phương cư trú, nơi làm việc, nhưng hiện nay họ không còn bị như vậy."
"Đối với người bán dâm, trước đây họ bị đưa vào trại phục hồi nhân phẩm, không qua bất cứ trình tự tố tụng nào, còn nay thì chỉ bị xử phạt hành chính."
"Nhìn chung, vấn đề mại dâm khó có thể cấm hay ngăn chặn. Tôi nghĩ nên công nhận để tạo cơ chế quản lý hữu hiệu, bảo vệ sức khỏe cộng đồng, và bảo vệ quyền lợi cho người bán dâm."

Ông Trần Chí Dũng, Giám đốc Sở Du lịch Kiên Giang được báo Tuổi Trẻ dẫn lời là "chưa nghe ai kiến nghị việc sắp tới khi thành đặc khu Phú Quốc, nơi này nên có "phố đèn đỏ".
"Đây là vấn đề nhạy cảm ở xã hội Việt Nam. Chỉ riêng việc cho phép dịch vụ giải trí có casino ở Phú Quốc thôi cũng phải bàn đi bàn lại rất nhiều lần, còn ở đây là hợp pháp hóa hoạt động mại dâm nên tôi nghĩ không hề đơn giản," báo này ghi nhận lời ông Dũng.
Hợp pháp hóa mại dâm là vấn đề gây tranh cãi tại Việt Nam trong những năm qua nhưng chưa ngã ngũ.
Hồi năm 2013, ông Nguyễn Xuân Anh, thời điểm đó là Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân TP Đà Nẵng, gây nhiều tranh cãi khi ông nói rằng "hình như phải có dịch vụ mại dâm thì khách du lịch mới tới" và thừa nhận: "Nói đến mại dâm là nó xuất hiện không chừa hang cùng, ngỏ hẻm nào cả."
Hồi tháng 7/2017, báo Tuổi Trẻ cho hay, toàn TP Hồ Chí Minh chỉ có 180 đối tượng mại dâm có hồ sơ quản lý, trong có người có độ tuổi 48 - 64 chiếm hơn 12%. Tuy vậy, truyền thông Việt Nam thường xuyên đưa tin về việc phá đường dây môi giới mại dâm ngàn đô do các hoa khôi cầm đầu.

Học tập: Một ngày ở ‘thiên đường mại dâm

Là nơi sinh sống của khoảng 7 triệu người nhưng 10% dân số Đông Quản đang làm việc trong ngành công nghiệp không khói và lâu đời nhất trên thế giới, biến nơi đây trở thành “thiên đường mại dâm” của Trung Quốc.

Không biển hiệu, không quảng cáo, dấu hiệu duy nhất để nhận ra những nhà chứa ở “thiên đường mại dâm” Đông Quản chỉ là những cửa hiệu thắp đèn xanh đỏ mập mờ. Hàng trăm quán mại dâm nằm san sát khiến việc nhận diện những “ổ nhền nhện” trở nên cực kỳ dễ dàng đối với khách mua dâm.

Bên trong tầng trệt một căn biệt thự 5 tầng trên một tuyến phố đèn đỏ tấp nập, 6 gái mại dâm trang điểm lòe loẹt, ăn mặc mát mẻ đang ngồi đợi khách trên những chiếc ghế sofa nhàu nhĩ. Dưới ánh sáng lờ mờ phát ra từ bóng đèn neon, những cô gái sống nghiệp bán thân đang ăn mì tôm sống giữa giờ tiếp khách.Đối với những người quen lui tới chốn “buôn phấn bán hương”, việc tìm gái mại dâm hoàn toàn không gặp mấy khó khăn. Tuy nhiên, đối với du khách trong và ngoài nước lui tới Đông Quản, việc tìm gái mại dâm cần phải có “ma cô” đưa lối dẫn đường.

Trong vai một khách làng chơi, phóng viên Tom Phillips của Telegraph được tên ma cô dẫn tới một động mại dâm. Người khách có quyền chọn lựa bất kể cô gái nào mình thích và phải trả khoản tiền 300 tệ, tương đương gần một triệu đồng VN để qua đêm với gái làng chơi. Nói chắc như đinh đóng cột, tên ma cô khẳng định, “cảnh sát sẽ không làm phiền” những người mua vui ở đây.

Phillips cho biết, anh được đưa tới tầng 2 một quán karaoke khá lớn ở Đông Quản. Tại đây, hai nữ tiếp viên ăn mặc thanh lịch dẫn hàng chục cô gái tới trước mặt các vị khách làng chơi. Không hiếm người trong số đó chưa bước qua tuổi 18.

Khi vừa mắt với bất kể ai, khách có thể gọi họ lại để uống rượu và hát karaoke cùng với mình thâu đêm suốt sáng. Nếu chịu trả khoản tiền tương đương 1.200 tệ, những cô gái làng chơi này sẵn sàng về phòng khách sạn của khách và qua đêm ở đó.Một cô tiếp viên 28 tuổi tên Luo kể chuyện: “Tôi đã lấy chồng và có một đứa con trai 22 tháng tuổi. Cả chồng và cha mẹ đều không biết tôi kiếm tiền bằng cái nghề này. Tuy nhiên, tôi không còn lựa chọn nào khác sau khi thua bạc tại Ma Cao và nợ khoản tiền khổng lồ lên tới 2,5 tỷ VNĐ”.

Khác với Luo, một cô gái trẻ khoảng chừng 15–16 tuổi tên Tong cho biết, cô không biết mình sẽ làm nghề mại dâm cho tới khi bị đưa tới đây. Tuy nhiên, khi biết được sự nhơ nhuốc đằng sau công việc mình sắp phải đối mặt, đã quá muộn để Tong có thể quay đầu.

Một gái mại dâm khác tên Juan kể lại, cô buộc phải hành nghề mại dâm khi người chủ xưởng sản xuất giày nơi cô làm việc bỏ trốn cùng toàn bộ tiền lương của người lao động. Không còn cách nào khác, Juan buộc phải bán thân để kiếm tiền trang trải cuộc sống nơi đất khách quê người.

Quả thực, có hàng trăm ngàn lý do để những cô gái chấp nhận nghiệp bán thân ở Đông Quản. Chính vì lẽ đó, nơi này nhanh chóng được coi là “thiên đường mại dâm” ở Trung Quốc với khoảng 800.000 người hoạt động trong lĩnh vực mại dâm. Đáng kinh ngạc hơn, có tới 300.000 gái mại dâm luôn thường trực hoạt động trong các quán đèn mờ trên khắp các tuyến phố lớn nhỏ của Đông Quản.

Image result for khu mại dâm TQ

‘Muốn giàu thì chơi với Mỹ – muốn làm đĩ thì đi với Tàu’

Xung quanh việc Việt Nam đón tiếp hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson và thủy thủ đoàn đã diễn ra hai trạng thái hoàn toàn đối chọi nhau: ít quan chức Việt Nam khi đón tiếp và sự đón chào không trọng thị, trong khi đó, rất đông người dân Đà Nẵng nói riêng và Việt Nam nói chung đã hân hoan, hồ hởi đón chào. Và nữa, cộng đồng mạng xã hội như dậy sóng khi USS Carl Vinson xuất hiện. Tại sao lại thế?

Không trọng thị

Hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson không chỉ là biểu tượng sức mạnh và quyền uy trên biển của Hoa Kỳ mà còn là biểu tưởng của những quyền lực mềm đáng nể. Thành phố nổi di động này đã thực hiện nhiều công tác nhân đạo, cứu hộ cứu nạn ở nhiều quốc gia. Vào năm 2010, khi trận động đất kinh hoàng ở Haiti chỉ mới kết thúc, USS Carl Vinson đã trở thành lực lượng chính tham gia hỗ trợ cho các nạn nhân sau trận động đất. Hàng trăm lượt trực thăng được triển khai từ USS Carl Vinson để thực hiện công tác tiếp tế thực phẩm và thuốc men cho các nạn nhân sau thảm họa . Năng lực kỳ diệu biến nước biển thành nước ngọt của USS Carl Vinson đã giúp hàng chục ngàn người dân Haiti thoát khỏi những cơn chết khát ghê rợn. Đối với người dân bên bờ Địa Trung Hải và Đại Tây Dương- nơi trước đây USS Carl Vinson hoạt động, USS Carl Vinson là thần cứu hộ cứu nạn, là hy vọng về sự hồi sinh. Ghé thăm chính thức bất cứ hải cảng nào, USS Carl Vinson và thủy thủ đoàn đều được nhân dân và chính quyền tại chỗ chào đón nồng nhiệt và trọng thị.

Thế nhưng, chủ nhà phía Việt Nam, sau những nỗ lực mời mọc và chèo kéo HKMH USS Carl Vinson ghé thăm, đã tỏ ra không hiếu khách và bất lịch sự khi ra đón thủy thủ đoàn USS Carl Vinson chỉ có quan chức cao cấp nhất là giám đốc Sở ngoại vụ Đà Nẵng, một thiếu tướng cục phó Cục đối ngoại Bộ quốc phòng, và mấy sĩ quan cấp tá làng nhàng. Trong cuộc đón tiếp, phía Mỹ có ngài đại sứ tại Việt Nam và Tư lệnh Hạm đội 7 Thái Bình Dương.  Theo một cán bộ ngoại giao kỳ cựu đã nghỉ hưu hiện đang sống ở Hà Nội, lẽ ra phía chủ nhà Việt Nam phải có thứ trưởng Bộ Ngoại giao, thứ trưởng Bộ Quốc phòng, chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng và nhiều sĩ quan cao cấp ra đón tiếp mới xứng tầm và thể hiện thái độ nồng hậu, trọng thị.

Với bản tính cao thượng và bao dung, người Mỹ đã không chấp nhặt đám trẻ trâu học đòi làm hiệp sĩ, nhưng người Việt Nam có quyền phán xét thái độ bất lịch sự của phía chủ nhà.

Tại sao phía chủ nhà chỉ trưng ra những quan chức phẩm hàm thấp kém khi đón tiếp? Câu trả lời chỉ có thể là: họ không muốn làm Bắc Kinh nổi giận và bẽ mặt. Chính quyền Việt Nam vẫn thế, vẫn mãi đu dây giữa Mỹ và Trung Quốc, vẫn mãi cân bằng giữa hai mối quan hệ. Trong trường hợp này, thành ngữ dân gian Vừa Đéo Vừa Run đủ nói lên tất cả sự chọn lựa tồi tệ của phía chủ nhà khi đón tiếp.

Hình ảnh nào soi chiếu và làm sáng rõ cuộc đón tiếp lạnh nhạt này?

Gần đây nhất chiến hạm hải quân nước nào ghé thăm Việt Nam? Báo Quân Đội Nhân Dân cho biết, lần gần nhất: “Sáng 25-11-2017, biên đội tàu Hải quân Hoàng gia Malaysia gồm hai tàu KD Lekiu (số hiệu 30) và Gagah Samudera (số hiệu 271), với 27 sĩ quan và 226 thủy thủ, do Đại tá Hải quân Mohd Fadzli Kamal bin Mohd, Thuyền trưởng tàu KD Lekiu làm trưởng đoàn đã cập cảng Cát Lái, bắt đầu chuyến thăm hữu nghị TP Hồ Chí Minh.”(http://www.qdnd.vn/…/tau-hai-quan-hoang-gia-malaysia-tham-t…). Biên đội hai tàu chiến hạng ruồi này được đón chào như thế nào? Tất nhiên là khá hoành tráng, và theo báo QĐND là:

“Dự lễ đón tàu có đại diện Cục Đối ngoại Bộ Quốc phòng, Lữ đoàn 125 (Vùng 2 Hải quân), Bộ tư lệnh Quân khu 7, Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng TP Hồ Chí Minh, UBND TP Hồ Chí Minh.” ( http://www.qdnd.vn/…/tau-hai-quan-hoang-gia-malaysia-tham-t…). Đón biên đội hải quân Malaysia có đại diện UBND TP HCM, trong khi đón đoàn hàng không mẫu hạm Carl Vinson không có đại Ủy ban nhân TP Đà Nẵng.

Có bao nhiêu quan chức chụp ảnh chung với lãnh đạo nhóm tác chiến hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson? Xin thưa, chỉ có ba người, hai người thuộc lĩnh vực dân sự và một người là quân nhân. Vậy có bao nhiêu quan chức Việt Nam chụp ảnh chung với lãnh đạo biên đội hải quân Malaysia? Xin thưa, có rất nhiều, và hình ảnh này được lấy từ báo QĐND.

Rõ ràng, việc cử quan chức Việt Nam ra đón tiếp thủy thủ đoàn HKMH Carl Vinson đã được phía Việt Nam tính toán chi li và cẩn thận với ý định tiết giảm nghi thức xã giao và ngoại giao nhằm bảo đảm phía Trung Quốc không giận dữ. Điều này khẳng định rằng: Việt Nam ngày càng bị Trung Quốc ép chế, áp đặt trong các mối quan hệ ngoại giao, và chính quyền Việt Nam ngày càng nhu nhược, nhượng bộ trước Bắc Kinh.

Hân hoan chào đón

Một số báo mạng nhà nước tỏ rất nhạy bén trong việc thông tin về hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson đến Đà Nẵng. Họ khai thác sự kiện ở rất nhiều tiểu sự kiện và khía cạnh có liên quan. Báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên o­nline khai thác khía cạnh người dân Đà Nẵng hồi hộp, hân hoan chờ đợi và chào đón HKMH USS Carl Vinson. Ngay từ sáng sớm ngày 05-3, TT và TN o­nline đã cho đăng tải vô số hình ảnh người dân ở Đà Nẵng nóng lòng chào đón USS Carl Vinson từ rất nhiều vị trí. Đó không phải là sự hiếu kỳ, mà thật sự là chờ đợi và chờ đợi. Cái cách mà người dân ở Đà Nẵng vui đùa, tiếp xúc và biểu lộ sự trọng thị với các quân nhân Mỹ trên đường phố đã thể hiện điều đó.

Các thông tin và hình ảnh từ TT và TN cho chúng ta biết và nhận thức được một điều quan trọng: người dân Đà Nẵng nói riêng và người dân Việt Nam nói chung rất yêu mến và tôn trọng các quân nhân Mỹ nói riêng và nhân dân Mỹ nói chung.

Tại sao người Việt Nam yêu quý và tôn trọng người Mỹ, các giá trị Mỹ? Thật đơn giản: đất nước Mỹ luôn tôn trọng nhân quyền, luôn trân quý và yêu chuộng tự do, có thiết chế dân chủ bền vững. Thật đơn giản: đó là miền đất của tự do- ngôi nhà của những người can đảm.

Giá trị nhân quyền và tôn trọng nhân quyền là giá trị cốt lõi, và đây là điều làm nên một nước Mỹ thịnh vượng, giàu mạnh và hạnh phúc. Nói về tầm quan trọng của việc tôn trọng nhân quyền ở Mỹ, một tổng thống Mỹ đã nói: “Không phải nước Mỹ sinh ra nhân quyền, trên thực tế nhân quyền đã sản sinh ra nước Mỹ”.

Mỹ là một quốc gia mà bất cứ ai cũng muốn đến đó, hoặc chỉ một lần, hoặc để sinh sống lâu dài.

Ở Việt Nam từ lâu đã xuất hiện yêu cầu chính phủ Việt Nam phải nhanh chóng trở thành đồng minh/ đồng minh chiến lược với Mỹ, chứ không phải là đối tác thương mại thuần túy. Những hình ảnh người dân Đà Nẵng hân hoan chào đón HKMH USS Carl Vinson là biểu hiện sinh động nhất của yêu cầu ấy, thúc giục ấy, mệnh lệnh ấy.

Chính quyền Việt Nam cần phải nhận thức được rằng: “Muốn giàu thì chơi với Mỹ- muốn làm đĩ thì đi với Tàu”.

Du khách Tàu Khựa đến đâu phá rối tới đó!

Bài HOÀI MỸ

Du khách tức là người đi chơi ở phương xa hay khách từ phương xa đến chơi. Nếu áp dụng định nghĩa tổng quát và khách quan này vào trường hợp những người Tàu đến Việt Nam thì hoàn toàn... sai mặc dù họ tự khoác danh “du khách” hay “khách du lịch”; bởi nhiều nguyên nhân, nhưng chính yếu là do họ đến đâu, đều “phá rối trị an” tới đó.


Du khách Trung Hoa tại Nha Trang


Du khách Trung Hoa giành ăn tại một nhà hàng “all you can eat.”

Tàu Khựa, họ là ai?

Tàu Khựa là danh từ hiện nay đồng bào ở trong nước dùng để gọi những kẻ xuất xứ từ một đất nước cộng sản vô thần, độc tài và tàn bạo tên là Trung Quốc. Tôi còn nhớ, hồi còn “thò lò mũi xanh,” bọn con nít chúng tôi ngày ngày vẫn đi từ đầu làng đến cuối xóm, hát vang một bài ca “tái chết” mà nay tôi chỉ còn nhớ mỗi câu: “Đoàn quân Tàu ô đi, sao mà ốm thế, bước chân phù lang thang trên con đường Việt Nam...” 

“Ô” có nghĩa là đen như màu lông quạ. Bọn Tàu thuở xưa nghèo rách hơn xơ mướp, ngày này sang tháng nọ cũng chỉ nhất bộ màu đen; đầu thắt bím. Vì đói kém, họ không những gầy ốm lại đầy bệnh tật, cách riêng chứng đọng nước trong các mô dưới da, khiến da chân sưng phồng lên; bởi thế người Việt mình thời đó gọi họ bằng các danh từ vắn tắt là “Tàu Ô” hay “Tàu Phù.” Họ du thủ du thực ở Việt Nam.

Ngày nay, đồng bào trong nước gọi bọn du khách Trung Cộng là “Tàu Khựa.” Theo lời giải thích của một số “tác giả” trong nước, “khựa” do biến thể của chữ “khách khứa” mà ra, vì nguyên nhân hết sức đơn giản người Tàu vĩnh viễn chỉ là kẻ nước ngoài; họ vào Việt Nam dù với bất cứ mục đích gì, cũng vẫn chỉ là “khách khứa” mà thôi. 

Tuy nhiên trước 1975, theo ký ức của người viết, trong tiếng lóng, “khứa” ngầm chỉ những kẻ chơi bời đĩ điếm. “Đón khứa cửa trước; tiễn người cổng sau.” 

Thêm nữa, riêng ý của kẻ hèn này, phải chăng “khứa” do biến âm của (cà) “khịa” mà ra, bởi nghĩa hay gây chuyện cãi nhau, đánh nhau. Cứ xem thái độ “ấn tượng” của đám gọi là du khách Tàu hiện nay vào Việt Nam, ắt thấy ngay bằng chứng cụ thể. 

Ngoài ra, người Việt mình từ xưa tới nay còn gọi họ bằng nhiều danh từ khác nhau, chẳng hạn: Khách Chú, Tàu, Ba Tàu, Chệt... tất cả tuy có nhiều xuất xứ và mang ý nghĩa dị biệt nhưng đều có tính cách khinh miệt.

Không phải lần đầu, không phải duy nhất

Khi viết bài này tôi đành chấp nhận thân phận làm “kẻ đến sau” bởi muốn né bị diễu là “chậm tiến” hoặc chê “biết rồi, khổ quá nói mãi.” Vâng, đúng vậy, những vụ Tàu Khựa “phá rối” đã diễn ra tự khuya ở Việt Nam rồi và chắc chắn sẽ còn dài dài còn hơn “phim Hongkong” nhiều tập hay “chuyện dài nhân dân tự vệ,” xem hoài xem hủy mà vẫn chưa thấy chữ “The End” hoặc “Hết” đâu cả. 

Hơn thế nữa, không chỉ duy nhất nước ta phải “lãnh đủ” những thảm kịch ấy mà Tàu Khựa đã, đang và vẫn còn đều đều biểu diễn tại bất cứ nơi nào họ đặt chân đến. Như ở vương quốc Anh, những gì thuộc hoàng gia đều được dân chúng tôn quý, vậy mà đã có mấy cặp Tàu Khựa vào công viên của hoàng gia để “trút bàu tâm sự” vừa cấp “nhỏ” lẫn hạng “nặng” cứ y như thể họ vẫn hiện diện ở làng quê Trung Cộng vậy. Cũng như tại Đức, Áo và Hòa Lan... cả đám Tàu Khựa đã “thi đua” rửa chân trong các bồn phun nước tại một địa điểm danh lam thắng cảnh - hoặc “vô tư” tụt quần cho con mình tè tỉnh bơ ở một góc siêu thị hoặc trong trung tâm thương mại... Và tại Ai Cập, một thanh niên Tàu vốn mặt mũi cũng sáng sủa, ra vẻ có học thức, vậy mà đã ngang nhiên dùng dao khắc tên hắn và người yêu (?) trên bờ tường Kim Tự Tháp... Còn các vụ khạc nhổ, xả rác nơi công cộng hoặc ăn uống ngồm ngoàm, nói cười hết “vô-lum” bất kể nơi đâu... thì Tàu Khựa chiếm vô địch, do họ quan niệm “đâu đâu cũng là nhà.” 

Hệ thống truyền hình Al Jazeera gần đây đã thực hiện một thiên phóng sự với tựa đề khôi hài “How to be a Chinese tourist” (Làm thế nào để trở thành một khách du lịch Trung Quốc) đã cho thấy du khách từ quốc gia đông dân nhất thế giới này chuyên môn khạc nhổ, hành xử thô lỗ, tắm ở hồ Venice, đánh nhau, và tranh cướp đồ ăn buffet.... để rồi sau hết, đài Al Jazeera kết lưận: “Khách du lịch Trung Quốc đang là một nỗi kinh hoàng đối với người dân châu Âu.”

Du khách Tàu Khựa đến... du khách Tây bèn rút lui!

Nói tổng quát, đối với bất cứ quốc gia nào - trừ ngục tù cộng sản Bắc Hàn - du lịch luôn luôn là một nguồn lợi về nhiều mặt, cách riêng về kinh tế, tài chánh. Chẳng thế mà các nước đều nỗ lực đầu tư vào ngành hoạt động này, tìm mọi cách quyến rũ, thu hút du khách từ tứ phương thiên hạ. 

Ở Việt Nam, theo bộ Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch, từ năm 2014 tới nay, lượng du khách Tàu Khựa đã gia tăng từ 5 đến 10 lần so với năm trước. Điển hình như ở tỉnh Khánh Hòa, chỉ nội trong sáu tháng đầu năm 2016, du khách Tàu Khựa tìm đến đây, tăng 500% so với cùng thời kỳ của 2015. Lượng du khách Tàu Khựa leo thang không ngừng đến Việt Nam nói chung và cách riêng tới các tỉnh miền Trung.

Thế nhưng, hiện trạng lại xảy ra “tréo cẳng ngỗng” khi mà Tàu Khựa đến, du khách Tây Phương vội “lặn” không kịp vẫy tay giã từ. Điển hình cũng như tại Khánh Hòa, mới năm ngoái chứ đâu, tuy lượng Tàu Khựa tăng như diều gặp gió nhưng số du khách từ Âu Châu lại “xuống dốc không phanh” với mức độ sơ sơ là 45%, du khách từ Úc và Mỹ cũng không kém, giảm thiểu trên 20%. Bởi thế, vẫn theo Bộ Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch, “một điểm đáng chú ý là dù lượng du khách Trung Quốc... tăng vọt nhưng nguồn thu cho ngân sách chỉ giảm chứ không tăng.”

Các giới người Việt phải chăng đã bắt đầu mở cả hai mắt?

Để gọi là khách quan, người viết mạn phép trích dẫn một đoạn từ một bài báo phát hành ngày 02/06/2017: “Không chỉ dân chúng Việt Nam bực mình vì liên tục phải chứng kiến dòng người (Tàu Khựa) nghênh ngang, thường xuyên gây ốn ào, hành xử thiếu văn minh (khạc nhổ, xả rác... khắp nơi) mà cả giới chủ các cơ sở thương mại, dịch vụ liên quan tới du lịch (như nhà hàng, khách sạn, vận chuyển, mua sắm) cũng hết sức ngao ngán vì du khách Trung Quốc hết sức bần tiện, xài rất ít mà phá rất mạnh.”

Bởi thế, báo Người Lao Động nhận định: Giới kinh doanh du lịch Việt Nam từ lâu đã “không còn mặn mà với đối tượng đó.” 

AsiaNews trích dẫn lời “than thấu trời xanh” của ông Lâm Duy Cường, chủ tịch Hiệp Hội Du Lịch Khánh Hòa: “Du lịch đại trà mang tới những hệ lụy lớn, làm suy thoái môi trường và ô nhiễm cũng như gây ra những tác động xấu tới các mối quan hệ xã hội trong đó có các truyền thống văn hóa địa phương.” 

Thêm nữa, báo Tuổi Trẻ trong nước cũng ghi nhận: “Khách du lịch Trung Quốc cũng gây ra những phiền toái ở chùa Long Sơn, Nha Trang, khi ăn mặc không phù hợp và đùa giỡn ầm ĩ nơi tôn nghiêm.” Và cũng y chang vậy, tại Nhà Thờ Chánh Tòa Kitô Vua ở Nha Trang, “giáo hữu cho biết hàng đoàn du khách Trung Quốc đến nhà thờ phô trương máy quay phim để chụp ảnh; họ còn ngồi lên cả bàn, leo trên ghế, cười nói vô cùng ồn ào, kể cả ăn uống, quăng rác bừa bãi... bất chấp giáo hữu Việt Nam đang nghiêm trang dự thánh lễ.” 

Ông Hữu Anh, Trưởng Ban Hành Giáo của ngôi nhà thờ đá gần 100 tuổi này đã thổ lộ với đài VOA rằng “trước đây khách du lịch phương Tây không gây ra những phiền toái như vậy,” nay vì “số khách du lịch tăng đột biến (ngầm hiểu du khách Tàu Khựa) ở thành phố Nha Trang, từ đó kéo theo những hệ lụy” nên nhà thờ Chánh Tòa Kitô Vua đành phải ra thông báo kể từ ngày 9 tháng 4, 2017 hạn chế đón nhận du khách đến tham quan nhằm duy trì sự tôn nghiêm của cơ sở tôn giáo này, bất chấp “sức ép của chính quyền thành phố Nha Trang đòi nhà thờ phải mở cửa đón du khách,” nhưng ông nói với VOA rằng: "Việc đóng cửa, mở cửa là quyền của nhà thờ chứ không phải công việc của chính quyền.” Đúng quá! Chí lý thay!

Hệ lụy của những nguyên nhân nào?

Nói “thẳng ruột ngựa” rằng đã đành hiển nhiên là du khách Tàu Khựa chung chung dân trí quá thấp, đúng hơn là thiếu giáo dục, vốn là nạn nhân của một nền văn minh xuống cấp, suy đồi, một thứ văn hóa hủ bại, vô nhân bản. Bằng chứng rõ rệt là du khách Tây Phương đã không như vậy, trái lại họ hành xử lịch sự, tao nhã, đẹp mắt lại vừa lòng người. 

Tuy nhiên, phải nhấn mạnh thêm rằng sở dĩ du khách Tàu Khựa đến Việt Nam mà hành động như “chốn không người” hay vẫn như thể ở “quê cha đất tổ” của họ, cũng bởi thái độ nhu nhược, hèn nhát cộng với tâm địa bày tôi và tinh thần nô vong của chính quyền Việt Cộng đối với Bắc Kinh nói riêng và nói chung với bất cứ Tàu Khựa nào bất kể là nam phụ lão ấu hay già trẻ lớn bé. Chẳng thế mà khẩu hiệu trường kỳ của đảng Việt Cộng là phải “hèn với giặc - ác với dân.” 

Thấy mấy thằng Tàu chính hiệu phá Văn Miếu, văn phòng Bí Thư Tỉnh Ủy vội ra lệnh cho cảnh sát và cán bộ... quay mặt đi chỗ khác, giả vờ như không hề thấy các “sự cố” ấy. Theo báo Tuổi Trẻ, bởi “mắt nhắm mắt mở” hay “nhắm cả hai mắt” mà tại Đà Nẵng vào cuối năm vừa rồi, một nhóm du khách Tàu Khựa sau khi ăn uống xả láng, chơi bời thỏa thuê ở một quán rượu đã gọi tiếp viên đến để xem chúng biểu diễn đốt giấy bạc Việt Nam rồi thanh toán chi phí bằng “nhân dân tệ.” 

Báo điện tử VNExpress còn tường thuật một số đông hướng dẫn viên Tàu Khựa hành nghề ở Việt Nam mà chẳng có giấy phép hành nghề, nhưng vẫn “thoải mái” dẫn dắt du khách đồng hương, vẫn khơi khơi xác quyết rằng “Việt Nam nay vẫn là một bộ phận của Trung Quốc và vẫn phải triều cống” hoặc chỉ trỏ vùng này, bãi biển nọ “từ ngàn xưa đã thuộc Trung Quốc.” Đó là chưa kể những cảnh hàng ngàn du khách Tàu Khựa đã đồng ca quốc ca Trung Quốc và hô nhiều khẩu hiệu bằng Hoa ngữ ở các phi truờng, điển hình như tại Cam Ranh. Ngày nay ở các thành phố Đà Nẵng, Hội An, đại đa số bảng hiệu thương mại được viết toàn bằng chữ Tàu. 

Có ngu “can không nổi” mới nói chính quyền Việt Cộng địa phương không biết các “sự cố” ấy. Biết tỏng đi chứ nhưng đành “mũ ni che tai,” đành “ngậm bồ hòn làm ngọt,” đành “giả đui giả mù”... Chỉ bởi toàn đảng Việt Cộng đã cùng nhau “thi đua” ôm lấy chữ HÈN vĩ đại, chỉ giỏi “ác với dân.” Chẳng thế mà vừa thấy ngư dân đòi kiện bọn Tàu Formosa thì “trung ương” đã vội vàng điều động cả một lực lượng Cảnh Sát Cơ Động - viết tắt trên mũ sắt của họ là CSCĐ - đến đàn áp thẳng tay... Bởi thế không lạ khi người dân đã gọi rất “chuẩn” CSCĐ là “Cảnh Sát Côn Đồ” và giải thích chính sách “Đổi Mới Cuộc Sống” - viết tắt là ĐMCS - của chính phủ là “Đù Mẹ Cộng Sản”! 

Ngẫm sâu thêm một chút, ắt không thể phủ nhận được rằng Cộng sản là một chế độ lỗi thời, lạc hậu “từ khuya” rồi, nay còn sót lại ở bốn nơi mà thôi: Bắc Hàn, Cuba, Trung Cộng và Việt Nam. Thử nhìn vào các nước này, hầu như về lãnh vực nào cũng không khá nổi. Người dân bị kìm kẹp về thể chất lẫn tinh thần nên họ sống mà như đã chết; di động đấy nhưng không hồn; trái lại hình tượng thì chắng khác gì các âm binh. Diễn tả cách khác, vì không được tự do, không dân chủ, nhân quyền... nên không thể có sự phát triển. Dân trí thì thấp, kiến thức nghèo nàn, văn hóa lụn bại, đạo lý vô nghĩa... thành thử không lạ khi người dân từ các chế độ cộng sản mà có dịp tiếp cận với thế giới bên ngoài làm gì mà không ngỡ ngàng, ngu ngơ, sợ còn thua xa “mán về thành phố”... 

Nói như trên, dĩ nhiên tôi cũng đã đá động cả đến dân tôi, đồng bào tôi. Đau lắm chứ! “Đau hơn hoạn”! Nhưng “sự thật phũ phàng” vẫn chứng minh những hệ lụy; chẳng cần “dài dòng văn tự” nữa!... (hm)


Vì sao người Việt gọi nước Trung Quốc là nước Tàu?

Ở Việt Nam, người Trung Quốc còn được gọi là người Tàu hay Ba Tàu nhưng thực tế ý nghĩa của từ đó thì chưa mấy người biết được. Hãy quay lại lịch sự để tìm hiểu về nguồn gốc của vấn đề này nhé1
  •  Một số lý giải của các học giản về  tên gọi  "nước Tàu", "dân Tàu"

    Người Việt Nam ít khi gọi là dân Trung Quốc, người Trung Quốc mà thường gọi là người Tàu, nước Tàu. Theo nhà nghiên cứu lịch sử Huình – Tịnh Paulus cũng cho rằng: “Người An nam thấy tàu khách qua lại nhiều, lấy đó mà gọi là nước Tàu, người Tàu”.

    Vương Duy Trinh thì cho rằng Tàu là biến thể ngữ âm của Tào, là tiếng mà từ đời Tam quốc, người Việt đã dùng để gọi nước Ngụy của Tào Tháo. Nhưng nước ta, lúc bấy giờ là quận Giao Chỉ và một phần quận Cửu Chân lại thuộc về Đông Ngô chứ không thuộc về Bắc Ngụy (chính vì thế mà bấy giờ người Việt đã gọi người Trung Hoa là người Ngô như vẫn còn thấy trong mấy tiếng “thằng Ngô con đĩ”) cho nên cách giải thích của Vương Duy Trinh xem ra vẫn chưa thỏa đáng. Vả lại, tại sao người ta không gọi thẳng bằng tên nước là Ngụy mà phải dùng họ Tào để gọi?

     Vì sao người Việt gọi nước Trung Quốc là nước Tàu? - 1

    Mỗi năm hoa đào nở

    Lại thấy ông đồ già

    Bày mực tàu giấy đỏ

    Bên phố đông người qua

    Cái thứ mực đó đã được ghi nhận trong Từ điển Việt – Bồ – La của Alexandre de Rhodes, xuất bản ở Roma từ năm 1651 (Xin x. mục “tàu, mực tàu”), trước khi họ Trần và họ Dương dẫn đầu đoàn tị nạn của họ sang Đại Việt đến gần 30 năm. Còn chính những người vượt biển kia thì đã được dân sở tại, nghĩa là người Việt Nam, gọi là người Minh Hương, nghĩa là người mà quê hương gốc là nước Minh. Đây mới thật là danh xưng chính thức và chính xác mà người Việt đã dành cho đoàn di dân của hai nhân vật Dương, Trần.

  • Cũng theo một số tài liệu còn sót lại thì lai lịch của cái tên “Tàu” là ở những cuộc vượt biển sang Đại Việt để tránh sự cai trị của bọn Mãn Thanh. Họ sang bằng thuyền (= tàu); do đó có tên là “Tàu”. Mà lại đi trên ba chiếc, nên còn được gọi là “Ba Tàu”. Tuy nhiên, điều lý giải này  có lẽ không chính xác bởi ngay từ xa xưa dân ta gọi Trung Quốc là “Tàu”. Bằng chứng trên giấy trắng mực đen là cái thứ mực mãi về sau mới được Vũ Đình Liên nhắc đến trong khổ thơ đầu bài “Ông đồ”:

  • 2

    "Tàu" trong ngôn ngữ và  tiến trình lịch sử Việt Nam

    Tàu (trong tàu bè) là một từ Việt gốc Hán bắt nguồn ở một từ ghi bằng chữ,mà âm Hán Việt hiện đại là tào,có nghĩa là “thuyền”. Chữ tào 艚 này cũng thông với chữ tào 漕, mà theo biện luận của Lưu Quân Kiệt 刘鈞杰 trong Đồng nguyên tự điển tái bổ (Ngữ văn xuất bản xã, Bắc Kinh, 1999) thì đều còn có nghĩa là “xe” (Xin x. mục “dzu 漕 : dzu 艚”, tr.55). Cái nghĩa “xe” của tàu vẫn còn trong tiếng Việt.

    Cứ so sánh tiếng Bắc tiếng Nam thì thấy ngay. Cái mà trong Nam gọi là tàu thì ngoài Bắc gọi là thuyền. Ngoài Bắc gọi là tàu hỏa thì trong Nam gọi là xe lửa. Thế là cái nghĩa “xe” đã thấp thoáng trong danh ngữ tàu hỏa. Rồi ngược lên đầu thế kỷ XX, cả trong Nam ngoài Bắc đều gọi là tàu bay cái mà bây giờ cả nước đều gọi là máy bay. Thế là cái nghĩa “xe”, mở rộng là “phương tiện chuyên chở”, đã nằm ngay trong danh ngữ tàu bay.

     Vì sao người Việt gọi nước Trung Quốc là nước Tàu? - 2

    Cho nên trong thành ngữ tàu bay tàu bò thì cả hai thứ tàu này chẳng qua đều cùng là “xe”! Vậy thì có lẽ ta sẽ biện luận rằng vì ngày xưa họ sang ta bằng xe nên tổ tiên ta đã gọi họ là “Tàu” chăng? Nên nhớ rằng họ đã sang ta từ xưa và sang thành nhiều đợt, lẻ tẻ có, thành đoàn có và đây là cả một câu chuyện dài.

    Thực ra, phần lớn tình tiết ly kỳ, hấp dẫn đưa ra làm lời giảng cho lai lịch của từ ngữ lại thuộc về từ nguyên dân gian (folk etymology), chứ từ nguyên học đích thực, nghĩa là khoa học thì nhiều khi lại khô khan hơn. Chúng tôi hoàn toàn tán thành Vương Duy Trinh ở chỗ là, theo tâm thức của ông thì “Tàu” là một từ rất xưa, cụ thể là đã ra đời tự thời Tam Quốc. Và chúng tôi vẫn bảo lưu ý kiến sau đây của mình trên Kiến Thức Ngày Nay trước đây: “Chúng tôi cho rằng Tàu là âm cổ Hán Việt của từ ghi bằng 曹 mà âm Hán Việt hiện đại là tào, có nghĩa rộng là “quan”.

    Trong thời kỳ Bắc thuộc, nói chung quan cai trị là người Trung Hoa cho nên dân chúng đã quan niệm rằng người Trung Hoa là “tàu”, nghĩa là quan. Nếu cho rằng đây là một nếp nghĩ vô lý thì xin nhớ lại chuyện đã xảy ra hồi tháng 8, tháng 9-1945 tại Sài Gòn: Dân Việt Nam đã đánh bất cứ người Pháp nào mà họ gặp ngoài đường vì hễ là người Pháp thì đều là “thực dân”. Do quan niệm trên mà về sau tất cả mọi người Trung Hoa dù không làm quan – đây là tuyệt đại đa số – cũng được “vinh dự” gọi là “Tàu.”

  • Image result for china airline

  • Ngày nay đa số người TQ đến VN bằng xe hoặcc tàu bay thì chúng ta nên đổi tên gọi họ là người Tàu Bay.

Chính quyền VN hốt hoảng vì Nữ du khách Trung Quốc tử vong trong khách sạn ở Đà Nẵng



Nữ du khách Trung Quốc lưu trú trong khách sạn ở Đà Nẵng mất tích bí ẩn. Sau hai ngày tìm kiếm, mọi người phát hiện thi thể nạn nhân dưới đáy thang máy.

Chiều 5/6, đại tá Quách Văn Dũng, Trưởng phòng Cảnh sát hình sự (PC45) - Công an Đà Nẵng, cho biết đang điều tra nguyên nhân nữ du khách Trung Quốc tử vong trong khách sạn trên địa bàn phường Mỹ An, quận Ngũ Hành Sơn.

Nu du khach Trung Quoc tu vong trong khach san o Da Nang hinh anh 1
Khách sạn nơi nữ du khách Trung Quốc lưu trú. Ảnh: V.N.

Trước đó, ngày 28/5, mọi người không thấy nữ du khách quốc tịch Trung Quốc lưu trú tại khách sạn trên đường Phan Liêm - Đỗ Bí (quận Ngũ Hành Sơn) nên tổ chức tìm kiếm nhưng không có kết quả.

Đến ngày 30/5, nhân viên làm việc tại khách sạn phát hiện có mùi hôi bốc lên từ thang máy. Khi kiểm tra, mọi người tá hỏa phát hiện thi thể nữ du khách này dưới đáy thang máy.

Sau khi xảy ra vụ việc, Phòng Cảnh sát hình sự Đà Nẵng đã phối hợp với các đơn vị nghiệp vụ cùng Tổng lãnh sự quán Trung Quốc điều tra nguyên nhân tử vong của nạn nhân.

Ngày 3/6, gia đình nữ du khách này đã đến Đà Nẵng để làm thủ tục nhận thi thể và hỏa táng. Hiện gia đình và phía khách sạn đang tiến hành thương lượng về vấn đề đền bù.

Nu du khach Trung Quoc tu vong trong khach san o Da Nang hinh anh 2
Phường Mỹ An (Đà Nẵng), nơi xảy ra vụ việc. Ảnh: Google Maps.



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
BỘ TRƯỞNG CÔNG AN: SẼ NGHIÊN CỨU ĐỀ XUẤT ‘ĐI TÙ TẠI GIA’ VÌ DÂN VIỆT PHẢN KHÁNG CHẾ ĐỘ QUÁ NHIỀU!
Được đảng và TQ cưng chiều, công an càng ngày càng tàn ác với dân Việt:
Úc: Một bà Việt gốc Hoa bị bắt vì nhét kim may vào các hộp dâu hại dân Úc!
Mỹ ép Trung Quốc ngừng quân sự hóa ở biển Đông, VN hãy nắm lấy thời cơ đòi lại Hoàng Sa
Thời đại Xã Hội Trộm Cướp giết người: Chân dung chủ tiệm tóc nổi tiếng nghi bị sát hại đốt xác phi ta.ng ở bờ sông Hải Phòng gây rúng động
Mỹ: Cháy rừng gây hậu quả thảm khốc tại California
Sự thật đáng sợ về loại thuốc làm từ thịt người của Trung Quốc thâm nhập VN
Sự thật đáng sợ về loại thuốc làm từ thịt người của Trung Quốc thâm nhập VN
Trung tướng công an Phan Văn Vĩnh bị ngất và ngã trong bệnh viện vì đứng tim do sợ hãi bị kết án - Xả súng tại Mỹ
NGUY CƠ MẤT NƯỚC: ĐÀ NẴNG SẼ DÙNG “BIỆN PHÁP CUỐI CÙNG” ĐỂ CHẤM DỨT TÌNH TRẠNG MẤT NƯỚC
Bầu cử giữa kỳ Mỹ: Tổng thống Trump chúc mừng chiến thắng của đảng Dân chủ tại Hạ Viện, Cộng hòa thắng Thượng Viện
Cách bảo vệ thân thể khi đi biểu tình
Nỗi đau đón nhục nhã của phụ nữ VN thời đại HCM: Bị chính đồng bào mình bán sang TQ làm đĩtrước sự ngơ ngác của chính quyền CSVN
Đại diện VN Phương Khánh xuất sắc đăng quang Hoa hậu Trái đất 2018
Hởi dân tộc khiếp nhược đứng lên!

     Đọc nhiều nhất 
Chủ tịch nhà nước(tổng thống) Trần Đại Quang từ trần theo bác Hồ - CS sắp sụp đổ [Đã đọc: 381 lần]
Những nguyên thủ và chính khách quốc tế nào đã lây nhiễm vi rút độc lạ của Chủ tịch Trần Đại Quang cần đi khám nghiệm máu? [Đã đọc: 370 lần]
Nữ hoàng phim dâm sex Hong Kong: Chật vật mưu sinh, phải sang Việt Nam bán cafe kiếm sống [Đã đọc: 332 lần]
Đỗ Mười từ giã cõi Trần, Theo chân đoàn tụ bác Quang, bác Hồ [Đã đọc: 259 lần]
Nguyễn Thị Kim Ngân ngợi ca nền giáo dục thời VNCH chửi cha CS [Đã đọc: 257 lần]
Tham nhũng VN: Căn nhà 400 tỷ của đệ tử tướng Vĩnh ở Sài Gòn: Đại gia nhìn cũng khiếp [Đã đọc: 248 lần]
Một người hùng gốc Việt bắn chết cướp Mỹ có súng [Đã đọc: 242 lần]
Trừng phạt Trung Quốc, Mỹ chuyển từ chiến tranh thương mại qua quân sự [Đã đọc: 239 lần]
Nữ sinh viên Quảng Nam - Trần Tiểu Vy đăng quang Hoa hậu Việt Nam 2018 [Đã đọc: 238 lần]
TT Trump kêu gọi mọi người chống CNXH, người Việt ‘thấm thía’ và hào hứng ‘mong thành hiện thực’ [Đã đọc: 233 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.