Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Chín 2018
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 7
 Lượt truy cập: 11208780

 
Tin tức - Sự kiện 23.09.2018 05:23
Từ tháng 5, Trung Quốc đã đánh đuổi 852 tàu "nước ngoài" Dịt Làm trên lãnh hải VN - Dùng VN đỡ đòn mậu dịch Trump
10.07.2018 03:30

Tài khoản mạng xã hội của Cảnh sát Biển Trung Quốc vừa cho biết, kể từ tháng 5/2018 đến nay Trung Quốc đã đánh đuổi hơn 800 tàu cá 'nước ngoài'.

Cảnh sát Biển Trung Quốc tập dợt trong một cuộc diễn tập khủng bố hồi 2008Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionCảnh sát Biển Trung Quốc tập dợt trong một cuộc diễn tập khủng bố hồi 2008

Tài khoản mạng xã hội của Cảnh sát Biển Trung Quốc vừa cho biết, kể từ tháng 5/2018 đến nay Trung Quốc đã đánh đuổi hơn 800 tàu cá 'nước ngoài'.

Bài đăng trên mạng xã hội Weixin hôm 7/7 cho biết Trung Quốc đã cử hơn 60 tàu cảnh sát để giám sát các hoạt động đánh cá trong khu vực "thuộc vùng biển Trung Quốc" bao gồm Nam Hải theo cách gọi của Bắc Kinh, tức Biển Đông.

Trung Quốc đã ra lệnh cấm mọi hoạt động đánh cá thường niên trên Biển Đông, bao gồm cả vùng biển mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền từ 1/5 đến 16/8, theo một tuyên bố hồi tháng Ba của Bộ Nông nghiệp Trung Quốc.

Biển Đông: TQ nâng cấp danh mục quân sự

Trung Quốc lại đem tên lửa ra Biển Đông

Nhật Bản sẽ điều tàu chở trực thăng tới Biển Đông

Theo bài đăng trên Weixin, kể từ khi có lệnh cấm, Cảnh sát Biển Trung Quốc đã phái đi 6.423 tàu và kiểm tra 2.047 tàu đánh cá trong nước.

Trong đó, đội cảnh sát biển TQ cũng điều tra 631 tàu đánh cá bất hợp pháp trong và ngoài nước với 24 trường hợp bị xử lý hình sự, và đánh đuổi 852 tàu cá "nước ngoài".

Bài không ghi rõ các tàu "nước ngoài" này đến từ nước nào.

Tuy nhiên chuyên gia nghiên cứu hàng hải Trung Quốc, Ryan Martinson thuộc Trường Cao Đẳng Hải chiến Hải quân Hoa Kỳ, cho rằng đây là "một nỗ lực lớn để ngăn chặn các ngư dân Việt Nam ở Hoàng Sa."

Một nhà quan sát khác, Malcolm Dewald, thì gọi đó "cướp biển thời hiện đại".

Tàu cá của ngư dân Việt từ nhiều năm qua luôn nghi ngờ là bị tàu Trung Quốc tấn công.

Theo báo Dân Trí, trong khoảng tháng Ba đến tháng Tư năm nay, đã có hơn 10 tàu cá Việt Nam bị tấn công ở Hoàng Sa.

Gần đây nhất, hôm 8/6, tàu cá KH 97517-TS đã bị 'tàu lạ' đâm chìm, khiến 5 ngư dân rơi xuống biển, theo báo Vietnamnet.

Hôm 22/3, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng nói: "Việt Nam phản đối và kiên quyết bác bỏ quyết định đơn phương này của phía Trung Quốc".

"Quy chế này xâm phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, vi phạm các quyền và lợi ích pháp lý của Việt Nam trên các vùng biển của mình, vi phạm luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982", bà Hằng nói về quy chế cấm đánh bắt cá của Bắc Kinh, có hiệu lực từ 1/5.



TQ định mở khu 'hàng TQ mác Việt Nam' ở biên giới dùng VN đỡ đòn Trump


trung quốcBản quyền hình ảnhXINHUA
Image captionMột công trường tại khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây

Các khu vực biên giới Việt - Trung có thể là nơi "trú ẩn" cho các công ty sản xuất hàng Trung Quốc nhưng "mác Việt Nam", báo Hong Kong cho hay.

Tờ South China Morning Post cho hay, căng thẳng thương mại giữa Bắc Kinh và Washington là điều Trung Quốc không mong muốn, nhưng giới chức tỉnh Quảng Tây xem đấy là một cơ hội xúc tiến kế hoạch về bảy "khu vực phát triển kinh tế biên mậu" với Việt Nam.

VN: Nguy cơ thiệt hại vì chiến tranh thương mại

Trump có đang thua cuộc chiến thương mại với TQ?

TQ nói sẽ bắt tay Mỹ trong đàm phán thương mại

Biên giới Việt - Trung có thể đóng một vai trò trong cuộc chiến thương mại trong bốn thập niên tới.

Washington và Bắc Kinh hôm 6/7 đã "khai hỏa" cuộc chiến có chiều hướng leo thang, đánh thuế 25% lên hàng hóa trị giá 34 tỷ đôla của nhau.

Tại Quảng Tây, giới chức hiện đang thúc đẩy ý tưởng hình thành các khu "khu vực phát triển kinh tế biên mậu", nơi các nhà xuất khẩu Trung Quốc có thể lắp ráp sản phẩm và dán nhãn "made in Vietnam" để né thuế của Hoa Kỳ.

Đây là một phần của kế hoạch hợp tác rộng lớn hơn được ký kết giữa Bắc Kinh và Hà Nội năm ngoái, thuộc chiến lược đầy tham vọng "Vành đai, Con đường".

Theo South China Morning Post, một trong các khu này nằm ở thị xã Bằng Tường, thành phố Sùng Tả của khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây. Lãnh đạo thành phố cho biết họ muốn tạo ra một khu hợp tác kinh tế với Việt Nam và có "nguồn vốn, vật liệu và nhân công tự do".

Trung Quốc làm gì nếu có cuộc chiến thương mại với Mỹ?

TQ cảnh báo về chế tài trừng phạt của Mỹ

TQ đe dọa trả đũa thuế quan mới của Mỹ

Các sản phẩm sản xuất tại khu vực này có thể dán nhãn "made in Vietnam" hay "made in China".

Bí thư Bằng Tường cũng cho biết cuộc chiến thương mại với Washington "có thể là cơ hội" cho thị xã tăng tốc phát triển.

Theo giới chức này, các nhà xuất khẩu "sẽ gặp khó khăn khi gửi trực tiếp hàng "made in China" tới Mỹ nên một số sẽ chuyển qua ngả là các thành viên Asean".

Từ đó, những khu tiếp giáp biên giới với Việt Nam như Bằng Tường có thể biến "thương mại vận chuyển" thành "gia công và sản xuất tại địa phương.

Đại nạn Trung Hoa: Trung Cộng bẫy nợ

Trần Gia Phụng (Danlambao) - Lịch sử cho thấy tất cả những cuộc xâm lăng quân sự mạnh mẽ của Trung Hoa vào Việt Nam đều thất bại. Đến đời cộng sản cai trị Trung Hoa, cộng sản đổi chiến lược, thực hiện kế hoạch tằm ăn dâu, rất thâm độc bằng cách giăng “bẫy nợ”, dùng viện trợ nhử bắt con mồi cộng sản Việt Nam (CSVN).

1. Hồ Chí Minh vào bẫy 

Chiến tranh Việt Minh-Pháp bùng nổ ngày 19-12-1946. Việt Minh cộng sản thua chạy lên miền rừng núi hay vào bưng biền. Đến năm 1949, đảng Cộng Sản thành công ở Trung Hoa. Mao Trạch Đông (Mao Zedong) tuyên bố thành lập chế độ Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (CHNDTH) ngày 1-10-1949, thường được gọi là Trung Cộng, thủ đô là Bắc Kinh. Cuối năm 1949, Hồ Chí Minh cử hai đại diện là Lý Bích Sơn và Nguyễn Đức Thủy đến Bắc Kinh xin viện trợ. (Qiang Zhai, China & Vietnam Wars, 1950-1975, The University of North Carolina, 2000, tt. 13, 15.) 

Lúc đó, Mao Trạch Đông cùng Châu Ân Lai (Zhou Enlai) qua Moscow vừa chúc mừng sinh nhật thứ 70 của Stalin, vừa thương thuyết. Lưu Thiếu Kỳ (Liu Shaoqi), xử lý công việc bộ Chính trị đảng Cộng Sản Trung Hoa (CSTH), cử La Quý Ba (Luo Guibo), uỷ viên trung ương đảng Cộng Sản Trung Hoa (CSTH) làm đại diện Trung Cộng bên cạnh đảng Cộng Sản Đông Dương (CSĐD). 

Theo các tài liệu tuyên truyền của Trung Cộng, Trung Cộng mới thành lập (1-10-1949), đang còn nhiều khó khăn, chưa được các nước Tây phương thừa nhận, nhưng vì tinh thần và nghĩa vụ quốc tế vô sản, Trung Cộng hào phóng viện trợ không điều kiện cho Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH). (La Quý Ba, “Mẫu mực sáng ngời của chủ nghĩa quốc tế vô sản”, đăng trong Hồi ký của những người trong cuộc, ghi chép thực về việc đoàn cố vấn quân sự Trung Quốc viện trợ Việt Nam chống Pháp, một nhóm tác giả, Bắc Kinh: Nxb. Lịch sử đảng Cộng Sản Trung Quốc, 2002, do Trần Hữu Nghĩa, Dương Danh Dy dịch, Montreal: Tạp chí Truyền Thông, số 32 & 33, 2009, tr. 22.) 

Đúng là lúc đó các nước Tây phương chưa thừa nhận Trung Cộng, nhưng Trung Cộng lại sẵn sàng thừa nhận và giúp đỡ VNDCCH không phải vì tinh thần và nghĩa vụ quốc tế CS, mà vì hai chủ đích riêng: 

Thứ nhứt, lúc đó Trung Cộng chưa ổn định tình hình lục địa Trung Hoa, rất lo ngại Tưởng Giới Thạch nhờ các nước tư bản, nhứt là Hoa Kỳ và Pháp, giúp đỡ để lực lượng Quốc Dân Đảng quay trở lại tấn công Trung Cộng. Vì vậy, Trung Cộng nhận giúp đỡ Việt Minh để Vệt Minh giữ gìn an ninh vùng biên giới Hoa Việt ở phía nam Trung Cộng, làm vùng trái độn an toàn cho Trung Cộng. Mao Trạch Đông công khai xác nhận việc nầy trong một cuộc họp của trung ương đảng CSTH tháng 11-1950. (La Quý Ba, bđd, tr. 27.) Thứ hai là Trung Cộng giúp đỡ tối đa VNDCCH, để cho CSVN vay mượn càng nhiều càng tốt. Đến lúc cần, nếu VNDCCH không trả được nợ, thì Trung Cộng sẽ đòi cái khác để trừ nợ, như đất đai, hải đảo, nhứt là Trung Cộng dự tính sử dụng VNDCCH để mở đường xuống Đông Nam Á. Đây là một cách giăng bẫy nợ khá tinh vi mà trước đây những phú hộ giàu có ở nông thôn thường cho người nghèo vay nợ để o ép người nghèo phải đến ở đợ hoặc nạp con cái đến ở đợ mà trả nợ. Hồ Chí Minh đang trong cơn bối rối, bị Pháp đuổi chạy, gặp được sự giúp đỡ vô điều kiện, vội tự động lọt vào bẫy nợ của Trung Cộng. 

Sau phái đoàn Lý Bích Sơn và Lưu Đức Thủy, đích thân Hồ Chí Minh bí mật qua Bắc Kinh cầu viện ngày 30-1-1950. Mao Trạch Đông và Châu Ân Lai vẫn còn ở Liên Xô. Hồ Chí Minh làm kiểm điểm trước Lưu Thiếu Kỳ (Trần Đĩnh, Đèn cù, California: Người Việt Books, 2014, tr. 49.) Tại sao Hồ Chí Minh phải làm kiểm điểm với ngoại bang? Kiểm điểm với tư cách đại diện đảng CSĐD hay với tư cách chủ tịch nhà nước VNDCCH? Kểm điểm những gì? Hiện bản kiểm điểm nầy ở đâu? Cả hai đảng CS Việt và Tàu đề giữ kín việc nầy. 

Tiếp đó, Lưu Thiếu Kỳ giúp Hồ Chí Minh đi tiếp qua Liên Xô. Hồ Chí Minh đến Moscow tối 6-2-1950. Bí thư thứ nhứt đảng CS Liên Xô là Joseph Stalin tiếp Hồ Chí Minh tại văn phòng làm việc, với sự có mặt của Malenkow, Molotow, Bulganin và Vương Gia Tường, đại sứ Trung Cộng tại Liên Xô. Stalin nói thẳng với HCM: “Chúng tôi đã trao đổi với các đồng chí Trung Quốc, công việc viện trợ chiến tranh chống Pháp của Việt Nam chủ yếu do Trung Quốc phụ trách thích hợp hơn... Trung Quốc ở sát Việt Nam, hiểu rõ tình hình Việt Nam hơn chúng tôi, kinh nghiệm đấu tranh của Trung Quốc càng có tác dụng làm gương đối với Việt Nam, giúp các đồng chí sẽ thuận tiện hơn.” (Trương Quảng Hoa, “Quyết sách trọng đại Trung Quốc viện trợ Việt Nam chống Pháp”, trong Hồi ký những người trong cuộc..., bđd. tr. 45.). 

Ngày 17-2-1950, Mao Trạch Đông, Châu Ân Lai rời Moscow trở về Bắc Kinh bằng xe hỏa. Hồ Chí Minh cùng đi theo chuyến tàu nầy. Trên đường đi, khi xe hỏa đến vùng biên giới Nga-Hoa, thì một hôm “đi đến toa xe của Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh nói ngay bằng tiếng Trung Quốc: “Mao Chủ tịch, Stalin không chuẩn bị viện trợ trực tiếp cho chúng tôi, cũng không ký hiệp ước với chúng tôi, cuộc chiến tranh chống Pháp của Việt Nam từ nay về sau chỉ có thể dựa vào viện trợ của Trung Quốc.” (Trương Quảng Hoa, bđd. tr. 47.) 

Sau chuyến đi cầu viện, tháng 4-1950 Hồ Chí Minh gởi đến Bắc Kinh danh mục xin viện trợ, đồng thời đề nghị CHNDTH lập một trường võ bị ở Trung Hoa để huấn luyện quân đội Việt Minh, gởi cố vấn quân sự sang giúp Việt Minh và xin giúp thêm quân nhu, quân cụ, súng ống. Từ đó, CHNDTH viện trợ tối đa cho VNDCCH đến nỗi theo Đặng Văn Việt, trung đoàn trưởng đầu tiên trung đoàn 174 bộ đội Việt Minh, thì "viện trợ quân sự, vũ khí đạn dược, vào như nước..." (Đặng Văn Việt, Người lính già Đặng Văn Việt, chiến sĩ đường số 4 anh hùng (hồi ức), TpHCM: Nxb. Trẻ, 2003, tr. 179.) 

Từ đó, chẳng những viện trợ võ khí, quân nhu, viện trợ kinh tế, mà Trung Cộng còn gởi đoàn cố vấn chính trị và quân sự đông đảo, nói rằng qua giúp đỡ, nhưng thực tế là điều khiển những hoạt động của đảng CSĐD. Những chiến dịch chính trị như phong trào chỉnh huấn, rèn cán chỉnh cơ, rèn cán chỉnh quân, cải cách ruộng đất đều do cán bộ Trung Cộng chỉ huy. Những cuộc hành quân lớn nhỏ của Việt Minh cộng sản cũng đều do sự điều động của quân ủy trung ương Trung Cộng ở Bắc Kinh. 

Nhờ sự viện trợ dồi dào toàn diện của Trung Cộng mà lực lượng Việt Minh gượng lại được, bắt đầu chiến thắng trận Đông Khê năm 1950 do tướng Trung Cộng là Trần Canh (Chen Geng) chỉ huy, cho đến trận Điện Biên Phủ năm 1954. 

2. Trung Cộng trừ nợ 

Hiệp định đình chỉ chiến sự ở Việt Nam hay Hiệp định đình chiến Genève ngày 20-7-1954, chia hai Việt Nam ở vĩ tuyến 17. Bắc Việt Nam thuộc VNDCCH do đảng Lao Động theo chủ nghĩa cộng sản cai trị. Nam Việt Nam thuộc chính quyền Quốc Gia Việt Nam, đổi thành Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) ngày 26-10-1955. 

Theo Hiệp định Genève, thì ngày 9-10-1954 là hạn chót cho những người muốn di tản khỏi Hà Nội, di cư vào Nam. Hôm sau, ngày 10-10-1954, quân đội CS vào tiếp thu Hà Nội. Hải Phòng, điểm tập trung đồng bào miền Bắc muốn di cư bằng tàu thủy vào miền Nam, do CS tiếp thu ngày 13-5-1955. Ba ngày sau, toán lính Pháp cuối cùng rút lui khỏi đảo Cát Bà (Vịnh Hạ Long, vùng Hải Phòng) ngày 16-5-1955. Sau ngày nầy, quân đội Pháp và quân đội Quốc Gia Việt Nam hoàn toàn không còn ở đất Bắc. Từ nay, phần lãnh thổ và lãnh hải phía bắc vĩ tuyến 17 huộc quyền VNDCCH. 

Về vấn đề lãnh hải vịnh Bắc Việt, sau khi Pháp bảo hộ Việt Nam năm 1884, Pháp thương thuyết với nhà Thanh bên Trung Hoa, và cùng nhà Thanh thỏa thuận ngày 2-6-1887 rằng quần đảo Bạch Long Vỹ (BLV) trong vịnh Hạ Long thuộc lãnh hải Việt Nam, tức thuộc chủ quyền của Việt Nam. 

Quần đảo BLV tuy nhỏ, diện tích tổng cộng khoảng 3 km2, nhưng rất quan trọng về kinh tế và quốc phòng. Về kinh tế, khu vực BLV có nhiều hải sản, nhứt là bào ngư, có giá trị dinh dưỡng cao mà người Việt Nam rất ưa thích. Hiện nay, người ta được biết đáy biển vùng nầy có nhiều tiềm năng về chất đốt chưa được khai thác. Về quốc phòng, BLV giữ vị trí chiến lược tiền tiêu để bảo vệ Bắc Việt. Pháp đặt một đơn vị hải quân ở đây, kiểm soát tàu bè đi lại trên vịnh Bắc Việt. 

Năm 1949, khi cộng sản chiếm được lục địa Trung Hoa, Tưởng Giới Thạch di tản ra Đài Loan. Một số quân đội Quốc Dân Đảng Trung Hoa chạy sang Bắc Việt Nam lánh nạn, được tập trung đưa đến làm việc ở các vùng quặng mỏ. Trong khi đó, ở ngoài vịnh Bắc Việt, quân Quốc Dân Đảng Trung Hoa từ các hải đảo ở vùng Hải Nam chạy xuống, tràn vào quần đảo BLV, tiếp tục sinh sống nghể đánh bắt cá. 

Sau năm 1954, quần đảo BLV thuộc chủ quyền của VNDCCH. Theo lời kể của học giả Dương Danh Dy trong cuộc phỏng vấn của đài BBC Tiếng Việt ngày 13-4-2010, thì: “Câu chuyện lịch sử là như thế này: tháng 10/1954, sau khi ký Hiệp định Genève, quân đội Pháp rút khỏi miền Bắc Việt Nam. Đảo Bạch Long Vĩ lúc đó vẫn là của Việt Nam, nhưng do có một số khó khăn, và tôi cũng không rõ là thỏa thuận ở cấp nào nhưng có việc Việt Nam nhờ Trung Quốc ra tiếp quản hộ. Trung Quốc giữ hộ Việt Nam tới năm 1956 thì trả lại cho Việt Nam. Hồi đó tôi còn trẻ, sau khi vào Bộ Ngoại giao thì tôi có được tận mắt đọc biên bản ký kết về việc Trung Quốc trao trả lại đảo Bạch Long Vĩ cho Việt Nam. Có một chi tiết thú vị là lúc đó Việt Nam còn ngần ngừ chưa nhận vì chưa có phương tiện để ra đảo. Thế là phía Trung Quốc, sau khi thỉnh thị, lại tặng thêm cho Việt Nam hai chiếc ca-nô.” (Trích nguyên văn BBC Tiếng Việt ngày 13-4-2010.) Nguồn tin nầy được Talawas blog ngày 14-04-2010 thuật lại dựa theo tin của Đài BBC Tiếng Việt. 

Tuy nhiên, khi trả lời phỏng vấn báo Tuổi Trẻ o­nline ngày 24-05-2014, thạc sĩ Hoàng Việt, một nhà nghiên cứu về Biển Đông, nói hơi khác. Sau đây là nguyên văn lời thạc sĩ Hoàng Việt: "Rồi năm 1957, hồng quân Trung Quốc đã chiếm đảo Bạch Long Vĩ rồi sau đó trao trả lại cho phía VNDCCH." 

Ở đây có điểm khác nhau giữa hai học giả Dương Danh Dy và Hoàng Việt. Ông Dương Danh Dy nói rằng VNDCCH “nhờ Trung Quốc ra tiếp quản hộ.” Ông Hoàng Hiệp thì cho rằng “hồng quân Trung Quốc đã chiếm đảo Bạch Long Vĩ...” 

Nếu theo lời kể ông Dương Danh Dy, câu hỏi đặt ra là quân đội CSVN tự hào đã đánh thắng thực dân Pháp năm 1954, thì tại sao CSVN không đủ sức tiếp quản quần đảo BLV lúc đó “đã sạch bóng quân thù”, mà CSVN phải nhờ Trung Cộng tiếp quản? Phải chăng ông Dy ăn nói tránh né một cách “ngoại giao”, vốn là nghể của ông? 

Theo lời xác nhận của ông Hoàng Hiệp thì Trung Cộng đánh chiếm BLV năm 1957. Tuy nhiên, ông Hiệp cũng như ông Dy không giải thích vì sao VNDCCH nhờ Trung Cộng tiếp quản, hoặc vì sao Trung Cộng đánh chiếm BLV? Và cả hai ông cũng không giải thích vì sao Trung Cộng trả BLV lại cho VNDCCH, trả lại không công hay trả lại có điều kiện, để đổi lấy cái gì? Có lẽ cả hai học giả lại cùng tránh né một vấn đề mà theo dân chúng vùng Hải Phòng kể lại, có thể khá tế nhị và nghiêm trọng. 

Theo lời truyền khẩu của dân chúng địa phương, sau hiệp định Genève năm 1954, quần đảo BLV thuộc chủ quyền của VNDCCH. Tuy nhiên, Trung Cộng lấy cớ BLV có nhiều người gốc Hoa (chạy qua Việt Nam từ sau năm 1949), nên Trung Cộng ngang ngược nhận rằng BLV thuộc chủ quyền Trung Cộng và đánh chiếm BLV. Đây là hành vi thổ phỉ, cướp của (cướp đảo) để trừ nợ mà VNDCCH vay mượn Trung Cộng suốt thời gian từ 1949 đến 1954. 

Nhà cầm quyền VNDCCH há miệng mắc quai, đành im tiếng và phải thương lượng với Trung Cộng, đưa đến sự thỏa thuận ngầm là Trung Cộng trả BLV cho VNDCCH, và đổi lại VNDCCH theo đòi hỏi của Trung Cộng, chịu nhượng bộ một điều gì đó mà hai bên không tiết lộ. Đảng CS tức đảng Lao Động thương thuyết và hứa hẹn riêng với đảng CSTH, nhưng bắt dân tộc VN phải gánh những hứa hẹn trao đổi của họ và trả nợ cho Trung Cộng. Dân chúng cho rằng để đổi lấy BLV, VNDCCH đồng ý nhượng quần đảo Hoàng Sa cho Trung Cộng, dầu lúc đó Hoàng Sa thuộc chủ quyền của VNCH. 

Cộng sản Việt Nam tưởng mình khôn, “bán da gấu” cho Tàu phù, dùng quần đảo Hoàng Sa để thế chấp trao đổi với Trung Cộng, vì Hoàng Sa ở phía nam vĩ tuyến 17, thuộc chủ quyền của VNCH, biết khi nào cộng sản đánh chiếm được? Thực tế đây là tội phản quốc lớn lao vì không ai được quyền đem tài sản quốc gia để cá cược, dù đó là canh bạc bịp. Ngược lại Trung Cộng muốn tìm đường xuống Biển Đông, tính chuyện lâu dài, sẵn sàng chờ đợi thời cơ chiếm đoạt Hoàng Sa. (Người viết nghe được chuyện nầy tại Đà Nẵng do một bác sĩ gốc Hải Phòng kể lại. Bác sĩ nầy từ Bắc vào Nam làm việc sau năm 1975.) 

Nguồn tin từ dân chúng cần được kiểm chứng lại, nhưng thực tế cho thấy nguồn tin nầy giúp làm rõ thêm nguồn tin của hai học giả Dương Danh Dy và Hoàng Việt đã công khai trên báo chí. Sự kiện BLV để lộ rõ ý đồ viện trợ của Trung Cộng cho CSVN là vừa được tiếng tương trợ xã hội chủ nghĩa, vừa bảo vệ biên giới phía nam của Trung Cộng, và nhứt là vừa tìm đường xuống Đông Nam Á. 

Phải chăng từ tiền đề BLV đưa đến việc VNDCCH ký kết công hàm ngày 14-9-1958 về chuyện lãnh hải của Trung Cộng? 

3. Công hàm trả nợ ngày 14-9-1958 

Nguyên từ 24-2 đến 29-4-1958, các thành viên Liên Hiệp Quốc (LHQ) họp tại Genève bàn về luật biển. Hội nghị ký kết bốn quy ước về luật biển. Riêng quy ước về hải phận của mỗi nước, có 3 đề nghị: 3 hải lý, 12 hải lý và 200 hải lý. Không đề nghị nào hội đủ túc số 2/3, nên LHQ chưa có quyết định thống nhất. Lúc đó, Trung Cộng, Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) không phải là thành viên LHQ, nên không được mời tham dự hội nghị nầy. 

Trước cuộc tranh cãi về hải phận, Mao Trạch Đông tuyên bố ngày 28-6-1958 với nhóm tướng lãnh thân cận: “Ngày nay, Thái Bình Dương không yên ổn. Thái Bình Dương chỉ yên ổn khi nào chúng ta làm chủ nó.” (Jung Chang and Jon Halliday, MAO: The Unknown Story, New York: Alfred A. Knopf, 2005ccccc tr. 426.) Tiếp đó, ngày 4-9-1958, Trung Cộng đưa ra bản tuyên cáo, nhắm mục đích lên tiếng xác định lập trường về hải phận của Trung Cộng là 12 hải lý, mà không gởi riêng cho nước nào. Trong bản tuyên cáo, điều 1 và điều 4 cố ý lập lại và khẳng định chắc chắn rằng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (vốn của Việt Nam) thuộc chủ quyền của Trung Cộng và gọi theo tên Trung Cộng là Xisha (Tây Sa tức Hoàng Sa) và Nansha (Nam Sa tức Trường Sa). 

Điểm cần chú ý là Trung Cộng lúc đó (1958) chưa phải là thành viên LHQ và không thể dùng diễn đàn của LHQ để bày tỏ quan điểm và chủ trương của mình, nên TC đơn phương đưa ra bản tuyên cáo nầy, thông báo quyết định về lãnh hải của Trung Cộng. Vì vậy các nước khác không nhất thiết là phải trả lời bản tuyên cáo của Trung Cộng, nhưng riêng VNDCCH lại sốt sắng đáp ứng ngay. 

Sự quyết đoán ngang ngược của Trung Cộng, bất chấp chẳng những VNDCCH mà bất chấp cả VNCH và cả toàn thế giới về chủ quyền đối với Hoàng Sa và Trường Sa mà thủ tướng Trần Văn Hữu đã khẳng định tại hội nghị San Francsco năm 1951, phải chăng vì đã có sự thỏa thuận bí mật giữa Trung Cộng và VNDCCH sau vụ BLV hai năm trước đó? 

Ngoài ra, sau khi đất nước bị chia hai, đảng Lao Động (tức đảng Cộng Sản) cai trị ở Bắc Việt Nam tức VNDCCH, luôn luôn nuôi tham vọng đánh chiến Nam Việt Nam tức VNCH. Muốn đánh VNCH, thì VNDCCH cần được các nước CS viện trợ, nhất là Liên Xô và Trung Cộng. Vì vậy, khi Trung Cộng đơn phương đưa ra bản tuyên cáo về lãnh hải ngày 4-9-1958, thì VNDCCH “không gọi mà dạ”. Phạm Văn Đồng, thủ tướng VNDCCH, vâng lệnh Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị đảng Lao Động, vội vàng ký công hàm ngày 14-9-1958, tán thành tuyên cáo về hải phận của Trung Cộng. Xin ghi lại ở đây một lần nữa nội dung chính hai văn kiện xướng họa nầy, để mọi người đừng quên hành động phản quốc của đảng CSVN. 

Tuyên cáo ngày 4-9-1958 của Trung Cộng về hải phận gồm 4 điều, trong đó điều 1 và điều 4 được phiên dịch như sau: 

Điều 1: Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Điều lệ nầy áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Đài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa (Xisha tức Hoàng Sa), quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa (Nansha tức Trường Sa), và các đảo khác thuộc Trung Quốc. 

.............. 

Điều 4: Điều (2) và (3) bên trên cũng áp dụng cho Đài Loan và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu (Bành Hồ), quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa (Hoàng Sa), quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa [Trường Sa], và các đảo khác thuộc Trung Quốc... 


Công hàm ngày 14-9-1958, của VNDCCH do Phạm Văn Đồng, vâng lệnh Hồ Chí Minh và đảng CSVN, tán thành tuyên cáo Trung Cộng tức tán thành hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Cộng: 

“Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, quyết định về hải phận của Trung Quốc. Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc trên mặt bể.” 

Kết luận 

Như thế, ngay từ đầu, từ khi Hồ Chí Minh qua Bắc Kinh làm kiểm điểm và cầu viện, Trung Cộng đã hào phóng viện trợ cho VNDCCH chẳng phải tốt lành gì, mà cốt để gài bẫy nợ. “Cá cắn câu biết khi nào gỡ / Chim vào lồng biết thuở nào ra…” 

Đến khi CSVN làm chủ Bắc Việt Nam sau năm 1954, Trung Cộng liền đánh chiếm quần đảo BLV để trừ nợ mà dân gian còn gọi là “xiết nợ hay siết nợ”. Lần nầy, Hồ Chí Minh và tập đoàn lãnh đạo đảng CSVN lại bí mật hứa hẹn thế chấp ngầm với Trung Cộng như thế nào, nên Trung Cộng mới chịu trả lại BLV cho VNDCCH. Vì vậy, khi Trung Cộng ra tuyên cáo ngày 4-9-1958 thì VNDCCH nhanh chóng gởi công hàm đáp ứng đúng theo yêu cầu trong bản tuyên cáo của Trung Cộng. 

Tán thành và tôn trọng bản tuyên cáo ngày 4-9-1958 của Trung Cộng có nghĩa là VNDCCH công nhận quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa, vốn của Việt Nam, thuộc chủ quyền Trung Cộng. 

Phản quốc đến thế là cùng! 

09.07.2018


Sự sùng bái những giá trị vật chất trần trụi và cuộc chiến của Tự do-Văn minh chống lại “Quái thú-Mọi rợ”

Phạm Văn (Danlambao) - Nhân loại tiến bộ-văn minh đang chứng kiến cuộc chiến tranh kinh tế-thương mại (mậu dịch) quyết liệt giữa Mỹ và Trung Quốc (Trung Cộng) do Mỹ, Tổng thống Mỹ Donald Trump chủ động tiến hành. Hẳn rằng đây không phải là một cuộc chiến kinh tế đơn thuần (thuần túy), cũng không đơn giản chỉ vì Donald Trump muốn một nước Mỹ mà “người Mỹ là thứ nhất” với cái nghĩa hình thức là không chịu lép vế đứng thứ hai sau Trung Cộng.

Đồng thời, vào lúc này cuộc đấu tranh không khoan nhượng của con người, nhân dân Việt Nam nhằm xóa bỏ chế độ độc tài-toàn trị (chế độ Đảng “cộng sản” trị) và chống lại mưu toan xâm chiếm Việt Nam của Trung Cộng, cũng đang diễn ra. Vậy, chúng ta hãy đặt câu hỏi rằng liệu chúng ta có tìm thấy tiếng nói chung thực sự với cuộc chiến tranh nói trên hay không để có thể sát cánh cùng nhân loại tiến bộ đấu tranh cho một thế giới phát triển-văn minh? Rõ ràng điều này phụ thuộc vào việc chúng ta gọi đúng tên cuộc chiến này và do đó, trả lời được câu hỏi “tại sao nó diễn ra và diễn ra vào lúc này?”. (Phải nói trước rằng tôi không rành về lĩnh vực kinh tế nói chung, nhưng cũng xin được bàn đôi điều dựa trên những hiểu biết và góc nhìn của mình). 

1. Sự sùng bái những giá trị vật chất trần trụi 

Frederick Engel, một trong những người sáng lập chủ nghĩa xã hội (và chủ nghĩa cộng sản) “không tưởng mới”, đã từng có một nhận định rất quan trọng về phương Đông khi ông cho rằng chính “việc không có chế độ tư hữu là chiếc chìa khóa để hiểu phương Đông”. Từ ngữ “phương Đông” ở đây được hiểu là nó chỉ cái địa danh ít nhất bao gồm các nước Ấn Độ, Trung Quốc, Việt Nam và cả một phần của nước Nga. Điều này có nghĩa là ở phương Đông chỉ tồn tại chế độ sở hữu công (sở hữu chung, sở hữu cộng đồng, sở hữu tập thể) về tư liệu sản xuất, nhất là về ruộng đất. Nhưng ai là người thực sự đại diện, nhân danh các chủ thể sở hữu “chung”, “cộng đồng”, “tập thể” này? Đó chính là nhà vua, kẻ sở hữu tối cao. Như thế, ở đây thực chất của sở hữu công là sở hữu của nhà vua và đó là cái cơ sở kinh tế hình thành nên chế độ quân chủ chuyên chế phương Đông, điển hình là ở Trung Quốc, một chế độ xem nhân dân là vật sở hữu của nó. (Lưu ý: Không nên đồng nhất “sở hữu tư nhân” là cái có tồn tại ở phương Đông với “chế độ sở hữu tư nhân” là cái không có ở đây). Cần thấy rằng chính chế độ sở hữu công này đã không cho phép sự hình thành con người cá nhân với những đặc trưng về mặt tinh thần, xã hội và văn hóa là tính chủ thể (độc lập), trí tuệ (lý tính), nhân văn, nhân đạo, trách nhiệm (nghĩa vụ), lương tâm, nhất là tự do v.v... Do đó, cái gọi là con người “cá nhân” trong cái chế độ xã hội quân chủ chuyên chế này chỉ có nghĩa là cái thân xác của nó và vì thế, nhu cầu lớn nhất, cao nhất, phổ biến nhất của nó chỉ là thỏa mãn sự tồn tại của cái cơ thể-thân xác ấy bằng những “giá trị vật chất trần trụi”. Cho nên, sự sùng bái những giá trị vật chất trần trụi trở thành một đặc trưng cơ bản và lâu dần trở thành một căn bệnh của con người, của văn hóa trong chế độ quân chủ chuyên chế phương Đông. Chúng ta có thể thấy rõ điều này được thể hiện trong sách “Tứ Thư” - cuốn sách kinh điển của Nho giáo, khi ở đây các nhà tư tưởng chỉ chủ yếu nói đến chuyện ăn, ở, mặc của người dân, chuyện thụ hưởng về vật chất của các bậc vua chúa. 

Sau khi chế độ xã hội chủ nghĩa sụp đổ, tan rã ở Liên Xô và một số nước châu Âu khác, nói chung các nước này đã chuyển sang xây dựng các thể chế xã hội Dân chủ, phát triển kinh tế thị trường, xác lập các quyền con người của mình, nhất là quyền tự do, thì ở Trung Quốc vẫn tiếp tục con đường “phát triển xã hội chủ nghĩa” với nội dung kinh tế mới là “kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa” và chế độ xã hội được gọi là “chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc”. Nhưng trên thực tế những người “cộng sản” “đại diện” cho trí tuệ và lương tâm của giai cấp công nhân và nhân dân Trung Quốc đã không hiểu được thực chất của kinh tế thị trường - một sản phẩm của nền kinh tế-văn minh phương Tây, một nền kinh tế dựa trên chế độ sở hữu tư nhân gắn với sự hình thành con người cá nhân với những đặc trưng tinh thần, xã hội và văn hóa của nó, đặc biệt là tự do. Mặt khác, họ đã tuân theo giáo điều của học thuyết Marx là có thể thực hiện tiến triển cộng sản chủ nghĩa trực tiếp từ những nền kinh tế chưa phát triển có cơ sở là chế độ sở hữu công, không có chế độ sở hữu tư nhân. Không chỉ có thế, chủ nghĩa xã hội ở Trung Quốc từ thâm căn cố để của nó đã bị chi phối bởi chế độ quân chủ chuyên chế Trung Quốc với tham vọng bành trướng xem như một đặc điểm bản chất không bao giờ thay đổi của nó, tức là “chủ nghĩa Đại Hán”, “chủ nghĩa Trung Quốc (Trung Hoa) là trung tâm, các dân khác chỉ là “man di mọi rợ”. Do đó, một biến thể mới của chế độ quân chủ chuyên chế đã hình thành: Chế độ độc tài-toàn trị, chế độ Đảng “cộng sản” trị. Do đó, dưới một bộ mặt mới hơn, được tô điểm công phu hơn, “hiện đại” hơn, sự sùng bái những giá trị vật chất trần trụi, việc sử dụng chủ yếu “sức mạnh kinh tế” ở Trung Quốc trong điều kiện chế độ độc tài-toàn trị được khơi dậy, được áp dụng mạnh mẽ, phổ biến gắn với tham vọng thống trị cả thế giới văn minh. 

Hiện được xem là nền kinh tế lớn thứ hai thế giới sau Hoa Kỳ, nhưng nội tình-lục phủ ngũ tạng Trung Quốc ra sao? Luận điểm-triết lý “mèo trắng hay mèo đen miễn là bắt được chuột” của Đặng Tiểu Bình đã thấm vào máu của Trung Cộng - giới cầm quyền Trung Quốc, do đó “chủ nghĩa tư bàn thân hữu” đang thống trị. Triết lý “ai có thể giàu trước thì giàu trước” trở thành phương châm của người dân Trung Quốc. Trong xã hội này không có tự do thông tin, quyền con người bị vi phạm một cách có hệ thống. Ở Trung Quốc những tội ác man rợ chống lại loài người đã và đang tiếp tục diễn ra: hàng triệu tù nhân lương tâm, trong đó phần nhiều là những người tập luyện pháp luân công, người dân các dân tộc thiểu số và các tử tù v.v.. (chưa, không có tự nguyện hiến tặng nội tạng) đã bị giết mổ cướp đoạt nội tạng (một quả thận được bán với giá là 60 ngàn dollars, một quả tim là hơn 100 ngàn dollars v.v...). Đặc biệt, “cái bẫy” những giá trị vật chất trần trụi đã và đang tiếp tục được giăng ra khắp các lục địa, thậm chí với những tên gọi mỹ miều hoặc mơ hồ để ru ngủ hoặc che mắt mọi người như “con đường tơ lụa”, “một vành đai, một con đường”, hay 16 chữ vàng: “láng giềng hữu nghị, ổn định lâu dài, hợp tác toàn diện, hướng đến tương lai” và 4 tốt: “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” v.v... Khốn thay và nhục nhã thay nhiều kẻ “đại diện” cho trí tuệ và lương tâm của cả một nhân dân, một dân tộc nhưng do lòng tham đã bị sập bẫy Trung Cộng nham hiểm. Không những thế, hệ thống tuyên truyền, hoạt động nghệ thuật, văn hóa nói chung đều nhằm cổ vũ cho chế độ sùng bài những giá trị vật chất trần trụi, nhất là chủ nghĩa bá quyền nước lớn. Không thể tin rằng một chế độ xã hội dựa trên sự sùng bái những giá trị vật chất trần trụi, hay nói một cách khác là dựa trên sự tuyệt đối hóa sức mạnh kinh tế này, lại có thể xây dựng được một xã hội hài hòa, ổn định, văn minh. Song, trên thực tế sự giàu có, thịnh vượng (về kinh tế) dựa trên sự sùng bái những giá trị vật chất trần trụi ở Trung Quốc đã được vạch ra về thực chất là không có tự do. Đã không có tự do thì không thể có sáng tạo, không có sáng tạo thì chỉ có thể “phát triển” dựa trên sự sao chép, thậm chí ăn cắp-ăn cướp các sáng chế, phát minh, nhất là trong lĩnh vực công nghệ của những nước phát triển-văn minh. 

2. Cuộc chiến của Tự do-văn minh chống lại sự xâm lấn của “Quái thú-mọi rợ” 

Có người đặt câu hỏi cho một nhà thiên văn: “Vì sao con người nghiên cứu các vì sao?” Nhà thiên văn đã trả lời: “Khác với con lợn chỉ biết cúi đầu xuống chậu thức ăn, con người nhiều khi ngẩng lên nhìn bầu trời, vì thế con người nghiên cứu các vì sao”. Cho nên, sẽ ra sao khi con người chỉ biết theo đuổi, sùng bái những giá trị vật chất trần trụi? Chỉ theo đuổi, sùng bái những giá trị vật chất trần trụi là tiền bạc, đồ ăn, thức uống, nhà cửa, áo quần, các phương tiện đi lại, các tiện nghi v.v.., có nghĩa là không biết đến những giá trị khác cao quý hơn của con người, đặc trưng cho con người, gọi chung là những giá trị NGƯỜI, trong đó đặc biệt là Tự do. Như thế con người chằng khác nào con vật (con lợn), nhưng không chỉ là con vật bình thường vốn được chính con người chăn nuôi để lấy thịt, trứng, sữa, chăm sóc, bảo vệ với cả một chiến lược về môi trường-sinh thái, mà là con vật với nghĩa là “quái thú-mọi rợ”. Những “quái thú-mọi rợ” này được sản sinh ra trong những điều kiện không bình thường, mới nhất là trong các thể chế độc tài-toàn trị “cộng sản”, đặc biệt ở Trung Quốc, so với tiến triển tự nhiên của văn minh nhân loại. Nhưng thật nguy hiểm và đáng lo lắng cho nhân loại là vào lúc này loài “quái thú” ấy có vẻ như đang lên ngôi. Chúng đang tự tung tự tác, làm đảo lộn những giá trị, nhất là những giá trị cơ bản của loài người văn minh, khiến cho con người, nhân dân, các dân tộc, nhất là lớp trẻ ở nhiều nơi, nhiều nước hoang mang, khủng hoảng, không biết định hướng theo những giá trị nào, thậm chí rất nhiều người, nhiều thanh niên hướng vào những giá trị rất tẻ nhạt, tầm thường, lệch lạc, giả tạo, tiêu cực, thậm chí còn tìm cách biện minh cho chúng. Vậy, hơn lúc nào hết, loài người tiến bộ-văn minh phải tiêu diệt loài “quái thú-mọi rợ” này không cho chúng tiếp tục tồn tại, sinh sôi và nếu có thể chỉ dựng lại “mô hình” của chúng trong viện bảo tàng. 

Chúng ta, rất nhiều người có thể đã trải qua và thừa nhận sự thật đơn giản này: Ta không thể bằng lòng, chấp nhận một điều là khi làm bài tập ở nhà hay làm bài kiểm tra tại lớp, người chép bài, quay cóp bài giải của ta nhưng lại được điểm cao hơn. Huống hồ điều chúng ta đang quan tâm ở đây lớn lao hơn nhiều, đó là việc lương tâm, danh dự, lòng tự tôn của con người, thậm chí của cả một cộng đồng, một dân tộc, hơn nữa của nhân loại bị xúc phạm. Lịch sử kinh tế hàng hóa-thị trường của nhân loại đã cho thấy rõ rằng chính nền kinh tế dựa trên CHẾ ĐỘ SỞ HỮU TƯ NHÂN với sự hình thành CON NGƯỜI CÁ NHÂN với những đặc trưng tinh thần, xã hội, văn hóa, trong đó đặc biệt là TỰ DO, đã đưa đến sự phát triển-văn minh kỳ diệu như hiện nay. Chính Tự do đưa đến Sáng tạo, chính sự Sáng tạo không ngừng đã đưa đến những Tiến bộ-Phát triển không ngừng. Vậy, làm sao chúng ta, loài người tiến bộ-văn minh có thể chấp nhận tình trạng kẻ cắp ngồi lên đầu mình, thống trị nền văn minh nhân loại, làm đảo lộn, dẫn đến hạ thấp, làm biến dạng, thậm chí triệt tiêu những giá trị căn bản, cao quý của mình? Không! Người Mỹ vốn là một dân tộc, một nhân dân không chấp nhận một cuộc sống không thay đổi cho dù nó bình yên, trái lại họ cần một cuộc sống không ngừng thay đổi thông qua cạnh tranh lành mạnh, nghĩa là trung thực, là dựa trên sự lao động-sáng tạo của chính mình. Giá trị Tự do, quyền Tự do, quyền làm người đã rèn đúc cho họ tinh thần, thói quen ấy và họ không thể từ bỏ điều này, cho dù lúc đầu có những lúng túng nào đó trước sự xâm lấn của những giá trị vật chất trần trụi, của “quái thú-mọi rợ”. Cho nên, lẽ đương nhiên họ không thể chấp nhận việc kẻ lấy cắp những lao động-sáng tạo của mình lại đứng ngang hàng mình, thậm chí đứng trên dầu mình, vì như thế là xúc phạm chính mình, là để lại mối hiểm nguy ghê gớm không chỉ cho nước Mỹ và cả nhân loại văn minh. Và người dân Mỹ đã chọn D. Trump làm Tổng thống của HCQ Hoa Kỳ vĩ đại. Rồi vào ngày 6 tháng 7 năm 2018, lúc 1 h 01 phút Hoa Kỳ (hơn 11 h Hà Nội), cuộc chiến tranh thương mại (mậu dịch) giữa Mỹ và Trung Cộng do D. Trump phát động đã chính thức có hiệu lực. 

Không thể nghi ngờ gì nữa, đây là cuộc chiến của những giá trị Mỹ, của những giá trị căn bản cao quý của nhân loại tiến bộ-văn minh nhằm chống lại sự sùng bái những giá trị vật chất trần trụi, cuộc chiến của minh, pháp, đạo với vô minh, vô pháp và vô đạo, của Tự do-Văn minh với “quái thú-mọi rợ”. Nhân dân Mỹ, vị Tổng thống sáng suốt, tài ba của họ và nhân loại tiến bộ-văn minh nhất định sẽ đẩy lùi sự xâm lấn của các giá trị vật chất trần trụi, của “quái thú-mọi rợ”, sẽ chiến thắng trong cuộc chiến này để xác lập lại, xác lập mới những giá trị cơ bản, cao quý của con người, nhất là Tự do. Hiểu được Tự do, có được Tự do con người mới có được những điều cao quý, thiêng liêng khác. Chiến thắng này sẽ giúp cho trẻ em, thanh niên - tương lai của nhân loại có thể thoát khỏi những ngộ nhận, sai lầm, hoang mang, khủng hoảng trong định hướng giá trị, đồng thời có ý nghĩa lớn đối với các dân tộc, nhân dân những nước còn nghèo nàn, lạc hậu không bị chậm bước tiến bởi những sự lạc lối không đáng có khi tránh được nguy cơ sa bẫy “quái thú-mọi rợ”, hơn thế giúp cho những dân tộc, nhân dân đang bị chìm đắm-lung lạc bởi những giá trị vật chất trần trụi, đang bị “quái thú-mọi rợ” hãm hại, có thể tìm được đường thoát ra để phát triển hội nhập với thế giới văn minh. 

3. Cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam trong bối cảnh của cuộc chiến tranh chống “quái thú-mọi rợ” 

Thật may mắn cho dân tộc, nhân dân Việt Nam khi cuộc đấu tranh nhằm xóa bỏ chế độ độc tài-toàn trị, tức chế độ Đảng “cộng sản” trị đã diễn ra trong bối cảnh cuộc chiến của Tự do-văn minh chống sự xâm lấn của “quái thú-mọi rợ” đã bắt đầu. Đồng thời, lúc này ở Đài Loan bà Tổng thống Thái Anh Văn cũng đã kêu gọi nhân dân thế giới chống lại sự bành trướng của Trung Cộng. Như một vận mệnh-vận hội có một không hai, chúng ta phải kịp thời đứng về phía cuộc chiến này. Như thế, lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam chúng ta sẽ trở nên phong phú, rộng lớn và sâu sắc hơn, mục tiêu, nhiệm vụ, đối tượng của cuộc đấu tranh càng được xác định rõ ràng hơn khi hướng cuộc đấu tranh của chúng ta vào cuộc đấu tranh chung vì sự tiến bộ-văn minh của nhân loại. Chúng ta sẽ có đầy quyết tâm hơn khi hỉểu rõ hơn rằng chỉ có xóa bỏ chế độ độc tài-toàn trị, chế độ Đảng “cộng sản”, nói rộng ra là chế độ “cộng sản” trị, để xác lập chế độ Dân chủ, chúng ta mới có thể ngăn chặn, đẩy lùi được âm mưu và quá trình xâm chiếm Việt Nam của Trung Cộng, mới có thể giành được những quyền con người, quyền làm người, nhất là quyền tự do của mình, nhờ đó mới có thể chữa trị-loại bỏ được con bệnh nan y là sự sùng bái những giá trị vật chất trần trụi vốn tiềm tàng trong văn hóa của mình lại được nuôi lớn lên bội phần, ngấm sâu vào lục phủ ngũ tạng bởi chế độ độc tài-toàn trị “cộng sản” ở Việt Nam cộng với sự hà hơi-dung dưỡng nó của độc tài-toàn trị Trung Cộng, và có thể diệt sạch được những mầm bệnh do “quái thú-mọi rợ” tiết ra-gieo rắc khắp thân thể con người, dân tộc Việt Nam. 

Cũng cần phải nói rõ rằng ở đây chúng ta không có ý định miệt thị nhân dân, dân tộc Trung Hoa, một trong những cái nôi của nền văn minh nhân loại. Kính thưa nhân dân Trung Hoa vĩ đại, người bạn rất gần gũi của nhân dân Việt Nam! Các bạn cần hiểu rằng cũng như ở Việt Nam, chế độ “cộng sản” trị không thể ăn đời ở kiếp mãi với nhân dân, chúng không thể che đậy và lợi dụng mãi “người Trung Hoa xấu xí”, những khuyết phạp-căn bệnh của văn hóa Trung Hoa, nhất là khi chúng buộc phải tương tác với đời sống nhân loại trong toàn cầu hóa, hội nhập. Vậy, điều chúng tôi muốn nói ở đây là cần nhận ra cái khuyết phạp-căn bệnh nan y mà dưới chế độ độc tài-toàn trị, chế độ Đảng “cộng sản” trị nó càng được dung dưỡng, nuôi lớn và trở thành mối nguy hại ghê gớm không chỉ đối với nhân dân Trung Hoa mà cả nhân loại, trực tiếp đối với Việt Nam, đó là căn bệnh tham lam-sùng bái những giá trị vật chất trần trụi gắn chặt với lòng tham-sùng bái quyền lực, hiện đã bộc lộ ra hết sức rõ ràng. Vì thế, chúng ta, cả loài người tiến bộ cần nhận ra và tiêu diệt “quái thú-mọi rợ” đang tồn tại trong con người của người Trung Quốc, ở bọn “cộng sản” ở Trung Quốc, nhất là ở những kẻ cầm quyền – những kẻ vô cùng tàn bạo đã giết hại hàng trăm ngàn người dân trong “cách mạng văn hóa”, cho xe tăng nghiền nát hàng ngàn thanh niên trên quảng trường Thiên An Môn, giết hại hàng triệu người pháp luân công, sử dụng tuyệt đối các giải pháp kinh tế, bất chấp các giá trị văn hóa của các dân tộc khác, để không ngừng nuôi dưỡng tham vọng-dã tâm bành trướng, đứng lên đầu nhân loại v.v.. Chắc rằng về mặt thế xác, ở con người và con vật, cho đến lúc này chưa thể có thay đổi gì, nhưng riêng ở con người, có sự khác biệt hoàn toàn của nó về mặt xã hội, tinh thần hay văn hóa nói chung. Về phương diện này con người hoàn toàn có thể thay đổi theo chiều hướng tích cực. Vì vậy, chúng ta hoàn toàn tin tưởng vào sự nhận thức của người dân Trung Hoa ra sự thật nguy hiểm ở họ, để thay đổi nó theo hướng tích cực dựa trên truyền thống tinh thần-triết học vĩ đại của họ. 

Để thay cho lời kết, xin gửi mấy lời thiết tha, chân thành cho những người “cộng sản”, Đảng “cộng sản”, Nhà nước-chế độ Đảng “cộng sản” trị ở Việt Nam, nhất là cho những người đứng đầu lớn nhỏ trong bộ máy cai trị, vì dẫu sao các vị cũng là con dân Việt! Các người đừng tưởng chúng tôi, nhân dân Việt Nam không biết tội bán nước-hại dân nhiều hoặc ít, trực tiếp hoặc gián tiếp, công khai hặc ngấm ngầm của các vị, đừng nghĩ chúng tôi “nói xấu”, “bôi nhọ” các vị, nghĩ như thế là tiếp tục lừa dối, coi thường, xúc phạm nhân dân. Nếu các vị đòi hỏi phải có những bằng chứng “cụ thể” để chứng minh cho sự thật đã quá rõ ràng này, thì xin nói rằng nó cũng chẳng khác gì đòi hỏi phải chứng minh cho sự thật là Trung Cộng đang xâm chiếm Việt Nam, bởi vì nếu thực hiện được phép chứng minh như thế thì đã quá muộn. Các vị cần hiểu rằng tội lỗi của các vị hoàn toàn có thể nhận ra, suy ra được từ bản chất của chính thể đang tồn tại ở Trung Quốc, từ những tội ác, sự thâm độc của Trung Cộng qua những cái bẫy “giá trị vật chất trần trụi” đối với những chính thể của các nước châu Phi, Xiry Lanca, Lào và có thể cả Campuchia nữa, hoàn toàn có thể suy ra từ lịch sử lâu đời của quan hệ giữa Việt Nam và các triều đại Trung Quốc, có thể suy ra từ khuyết phạp của văn hóa Việt Nam trong tương quan với văn hóa Trung Quốc liên quan đến sự không tồn tại của chế độ tư hữu, cho nên không có con người cá nhân và tự do, mà các vị chính là những người đã mang sẵn, đã mắc căn bệnh ấy một cách trầm trọng nhất, đó là sự tham lam-sùng bái những giá trị vật chất trần trụi gắn chặt với sự tham lam-sùng bái quyền lực, đặc biệt hoàn toàn có thể suy ra từ tinh thần yêu nước thương nòi chống ngoại xâm phương Bắc đã như một bản năng của con người, của nhân dân Việt Nam. Kết hợp tất cả những điều ấy lại như giải một bài toán “tổng hợp-phức hợp”, có thể khẳng định chắc chắn và nói một cách nhẹ nhàng rằng các vị đã bị sập bẫy những “giá trị vật chất trần trụi” của “quái thú-mọi rợ”. 

Các vị có thể tự lừa dối cái lương tâm còn một chút thoi thóp của mình, nhưng đừng lừa dối nhân dân Việt Nam mà thêm trọng tội. Giờ đây trong cuộc đấu tranh không khoan nhượng của nhân dân Việt Nam để xóa bỏ chế độ đã quá lỗi thời-phản động của các vị, các vị vẫn chưa mất hết đường về với nhân dân, dân tộc của mình. Biết rằng đây là lựa chọn khó khăn, vì nếu phản bội các “quan thầy vĩ đại” đầy tham lam-tàn độc, các vị sẽ bị tiêu diệt bởi bọn tình báo Hoa Nam đang tồn tại rất đông trên đất nước chúng ta (như lời tướng CA Trương Giang Long đã tố giác), còn nếu rắp tâm phản bội dân tộc các vị cũng không có đường thoát. Vậy, các vị hãy quay đầu về với nhân dân, dù có thể bị kẻ thù giết hại, các vị cũng sẽ tránh được tiếng nguyền rủa muôn đời của nhân dân và con cháu các vị. Nhưng các vị có thể tránh được điều này, nếu như công khai nói to lên trước nhân dân rằng mình sẽ từ chức, không làm theo những yêu cầu của Trung Cộng hoặc khéo léo đưa những người có có bản lĩnh, ý chí lên thay mình để làm cuộc chính biến chuyển giao quyền lực một cách hòa bình cho nhân dân. Nếu làm được như vậy, các vị sẽ được nhân dân che chở, sẽ có công lao đáng kể là đã tránh cho nhân dân phải tiến hành cuộc đấu tranh với các vị, mà sự đổ máu và sự sụp đổ của các vị là không tránh khỏi.
_______________________ 

Lưu ý: Để hiểu rõ hơn nội dung bài viết này, nhất là một số khái niệm như Tự do, Sáng tạo... người đọc có thể tham khảo thêm các bài đã viết của tôi đã đăng trên Dân Làm Báo như “Lòng yêu nước mới của nhân dân Việt Nam”“Mục tiêu và nhiệm vụ cơ bản của cuộc đấu tranh của chúng ta”“Nhân dân và nhà nước”

09.07.2018




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Nữ sinh gốc Việt đi thuê nhà bị bắt cóc hiếp dâm diệt khẩu ở Pháp, nghi phạm 58 tuổi bị truy tố tội giết người [NEW]
Nghề sáng tạo: Khỏa thân làm việc nhà, mẹ đơn thân kiếm gần 2 tỷ/năm [NEW]
Nghề sáng tạo: Khỏa thân làm việc nhà, mẹ đơn thân kiếm gần 2 tỷ/năm [NEW]
Chủ tịch nhà nước(tổng thống) Trần Đại Quang từ trần theo bác Hồ - CS sắp sụp đổ
Mỹ cần hủy diệt lập tức căn cứ quân sự Trung Quốc xây dựng đòi lại Hoàng Sa cho VN
Nữ hoàng phim dâm sex Hong Kong: Chật vật mưu sinh, phải sang Việt Nam bán cafe kiếm sống
Một người hùng gốc Việt bắn chết cướp Mỹ có súng
Người Việt gốc Bắc XHCN làm nhục dân VN vì tập quán tội phạm trên khắp thế giới
Tham nhũng VN: Căn nhà 400 tỷ của đệ tử tướng Vĩnh ở Sài Gòn: Đại gia nhìn cũng khiếp
Nguyễn Thị Kim Ngân ngợi ca nền giáo dục thời VNCH chửi cha CS
Nữ sinh viên Quảng Nam - Trần Tiểu Vy đăng quang Hoa hậu Việt Nam 2018
Đã đến lúc đảng CSVN và nhà nước CHXHCNVN phải trả lời nhân dân Việt Nam về việc Hồ Chí Minh không phải là Nguyễn Ái Quốc
Độc đáo VN và thế giới: Làm kinh tế thị trường bằng công nghệ Hoa Hậu Mại Dâm định hướng XHCN
Khúc ruột ngàn dặm từ Canada về quê cưới vợ bị trộm rút hết ruột!
Chiến dịch cứu giúp đồng bào thảm nạn ở Campuchia

     Đọc nhiều nhất 
Bảng Tổng sắp huy chương ASIAD 25/8: Bất ngờ VN thua Campuchia- Thắng túc cầu Syria [Đã đọc: 299 lần]
Tin trong Nước: Phong trào toàn dân mặc áo cờ vàng xé tan cờ đỏ [Đã đọc: 264 lần]
4 Động tác phòng chống đột quỵ rất hiệu nghiệm -Trị gút, đái đường- Đọc bài nầy có thể cứu sinh mạng bạn và người thân [Đã đọc: 255 lần]
2-9 Tổng biểu tình, cả nước xuống đường từ Nam đến Bắc ra toàn thế giới - Bãi đậu xe phi trường TSN phát hỏa [Đã đọc: 250 lần]
Thực hiện nếp sống văn hoá, văn minh kiểu CSVN [Đã đọc: 245 lần]
Máy bay Su-22 do Nga chế tạo rơi ở Nghệ An, hai phi công CSVN hy sinh vì kỹ thuật dỏm [Đã đọc: 244 lần]
Cuộc sống thủ đô Hà Lội lước ngập tận giường ghe đi trên đường, đất trời sụp đổ [Đã đọc: 239 lần]
CSVN tan ác, côn đồ: Ca sĩ blogger Nguyễn Tín bị bắt, đánh trong đêm nhạc [Đã đọc: 220 lần]
Nguyễn Ái Quốc đã chết từ năm 1932, HCM là gián điệp người Tàu, lừa cả dân tộc VN gần suốt thế kỷ! [Đã đọc: 215 lần]
Thương mại: Mỹ hòa với châu Âu để dồn sức đánh Trung Quốc - TQ sắp đầu hàng! [Đã đọc: 211 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.