Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười một 2018
T2T3T4T5T6T7CN
      1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30    
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 11567798

 
Văn hóa - Giải trí 13.11.2018 20:40
Hởi dân tộc khiếp nhược đứng lên!
03.11.2018 09:05

KHIẾP NHƯỢC: NHỤC VÀ HÈN

Nguyễn Phúc Bảo Ân

Cộng Hòa Liên Bang Đức cùng các quốc gia Đông Âu thuộc phe Xã Hội Chủ Nghĩa trước đây và nhiều nước thuộc thế giới tự do khác đã tưng bừng kỷ niệm ngày bức tường Bá Linh sụp đổ, tạo ra hiệu ứng DOMINO đã kéo theo sự sụp đổ hoàn toàn của hệ thống XHCN, giải phóng hoàn toàn nhân dân các nước Cộng Hòa thuộc Liên Bang Xô Viết Cũ và nhân dân cả khối Đông Âu khỏi ách cộng sản do Lê Nin, Stalin và các lãnh tụ của quốc tế cộng sản áp đặt lên trên các dân tộc bị trị này kể từ sau cuộc cách mạng tháng 10 -1917, và nền độc tài cộng sản trị được áp đặt lên thêm nhiều hơn các dân tộc Đông Âu kể từ sau Thế Chiến Thứ hai kết thúc năm 1945.

Trong lịch sử của nhân loại, chưa bao giờ nhân dân các nước Đông Âu và Liên Xô cũ cảm nhận được niềm hạnh phúc lớn lao đến vậy: Sau hơn ba thế hệ con người sống trong sự kìm kẹp vô hình của đế quốc ma quái - evil empire – của Liên Xô. Sau gần 3 phần 4 thế kỷ đối với nhân dân các nước Cộng Hòa thuộc Liên Bang Xô Viết và sau non nữa thế kỷ đối với các quốc gia khác thuộc Đông Âu con người ta sống trong một bầu không khí ngột ngạt, đè nén bởi nền chuyên chế được áp đặt lên trên mọi sinh hoạt của đời sống họ, kể cả trên tư tưởng của họ. Rồi người Đức trên khắp lãnh thổ phía Đông bổng vở òa trong niềm hạnh phúc bất tận khi lúng túng trả lời câu hỏi của một số phóng viên quốc tế về hiệu lực của quyết định liên quan đến quyền tự do đi lại của người dân Đông Đức, ông Gunter Schabowski đã buột miệng nói rằng quyết định này “có hiệu lực ngay lập tức” và tất nhiên hòa quyện với những nổi vui mừng, và niềm hạnh phúc bất tận của toàn dân Đông Đức là một bầu không khí hân hoan đón nhận nền tự do, dân chủ cũng bao trùm cả nước Đức và lan tỏa dần đến các nước láng giềng. 

Đối với nhân loại trên toàn cầu, sự sụp đổ của chế độ cộng sản là một hệ quả tất yếu của học thuyết Engel, Karl Mark và Lenin về chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản, bởi toàn bộ nền tảng của các học thuyết này được xây dựng hoàn toàn bằng những sự bao biện khiên cưỡng và trái ngược với quy luật phát triển tự nhiên của xã hội và của con người: Hai bản năng gốc của con người là sở hữu và tiêu diệt, nhưng Engel, Karl Mark và Lê Nin đã phủ nhận thực tế này bằng những lý luận khập khiểng về việc xóa bỏ chế độ tư hữu nhằm xây dựng một chế độ xã hội loài người hoàn hảo giống như xã hội loài o­ng, loài kiến, thật hết sức hoang đường!

Khác với người dân Đông Đức và các dân tộc Đông Âu, sự kiện sụp đổ của bức tường bá Linh kéo theo sự sụp đổ của Liên Bang Xô Viết và các nước cộng sản ở Đông Âu được người Việt nam trong nước đón nhận với ít nhất là hai chiều suy nghĩ khác nhau: Đối với người dân, từ trong Nam, ngoài Bắc, mọi người đều trông chờ một điều kỳ diệu tương tự sớm xãy ra với nước Việt nam và buồn thay đã không có một điều kỳ diệu nào xãy ra tương tự cho người Việt nam cả, bởi “FREEDOM IS NOT FREE”: Vâng, “TỰ DO KHÔNG PHẢI TỰ NHIÊN MÀ CÓ”. Đối với tập đoàn lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt nam, lúc bấy giờ họ căng thẳng, họ lo sợ cho sự sụp đổ của thiên đường XHCN như một quy luật tất yếu đã diễn ra vào thời điểm đó tại Đông Âu, hình ảnh của người đồng chí Erich Honecker, lãnh tụ vĩ đại của Đông Đức một thời “oanh liệt” lúc bấy giờ phải trốn sang Liên Xô xin tỵ nạn tự do và công lý đã khiến cả bộ chính trị trung ương đảng cộng sản Việt nam vô cùng khiếp sợ, hình ảnh đồng chí Nicolae Ceausescu, lãnh tụ vĩ đại một thời của nhân dân Romania anh hùng bị đưa ra trước tòa án công lý và bị kết án tử hình, bởi những tội ác vô cùng dã man tàn bạo đối với dân tộc Romania trong suốt những năm cầm quyền càng khiến cho các lãnh tụ của cộng sản Việt nam khiếp sợ. 

Để kịp thời ngăn chặn sự sụp đổ của chế độ cộng sản Việt nam, nhằm tiếp tục duy trì quyền thống trị đất nước, để tiếp tục khai thác triệt để những đặc quyền đặc lợi của những nhà chuyên chế đại tư sản, bên cạnh việc tăng cường các biện pháp an ninh để chống “diễn biến hòa bình” (Bởi chủ trương của cộng sản là diễn biến chiến tranh thôi) bằng những cuộc bắt bớ, giam cầm, quản thúc và ngay cả thủ tiêu những nhân vật có tư tưởng cấp tiến như Trần Độ, Trần Xuân Bách, Dương Thu Hương, Lưu Quang Vũ… đảng và nhà nước cộng sản Việt nam còn liên tục tổ chức các khóa học tập chính trị để “quán triệt nghị quyết, chủ trương đường lối của đảng, xác định lập trường kiên định theo chủ nghĩa Mác-Lê Nin và đưa đất nước Việt nam tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản mà Bác Hồ đã lựa chọn.”

Dẫu có một thời lầm lạc trong cái thiên đường mù XHCN đó, nhưng sau thời điểm 09 tháng 11 năm 1989 đa phần người Việt trong nước, đặc biệt là giới trí thức, và ngay cả những lãnh tụ của cộng sản Việt nam cũng đã nhận thức được rằng không thể có một xã hội XHCN hay CSCN theo học thuyết của Karl Mark và Lenin, nơi mà con người ta “làm theo năng lực và hưởng theo nhu cầu”, ngay cả những người nông dân chân lấm tay bùn cũng không thể tin rằng có một xã hội XHCN, nơi mà con người không cần bất cứ một sự hưởng thụ nào, ngoài niềm vui lớn lao nhất của họ là được lao động, được làm nô lệ, như đàn o­ng thợ, kiến thợ, để cho riêng tập đoàn o­ng kiến đực và o­ng kiến chúa hưởng thụ, bởi con o­ng cái kiến chỉ sống chủ yếu bằng bản năng, trong khi con người chúng ta lại sống thiên về lý trí. Kiên định theo con đường XHCN là các lãnh tụ của đảng cộng sản muốn biến con người Việt chúng ta thành loài o­ng, loài kiến, nghĩa là không được sống bằng lý trí mà phải thay vào đó bằng bản năng!

Sau thời điểm 09 thánh 11 năm 1989, từ thằng dân ngu cu đen cho đến các lãnh tụ của cộng sản Việt nam đều biết rằng con đường đi lên CNXH và chủ nghĩa cộng sản thực chất chỉ là con đường phát triển từ chủ nghĩa TƯ BẢN lên chủ nghĩa TƯ BẢN, nghĩa là một đường tròn khép kín mà đường kính quá lớn nên khi đang đi trên đó, người ta cứ ngỡ là đang đi trên một đường thẳng, và nhiên liệu cho cổ máy chế độ được vận hành trên đường tròn khép kín với đường kính quá lớn đó không phải là xăng dầu mà chính là mồ hôi, nước mắt, là máu xương, là sinh mạng của đồng bào, của hàng triệu người dân ngu cu đen thấp cổ bé họng.

Giai cấp lãnh đạo của CSVN cố bám víu cái lấy cái học thuyết Mác-Lê bởi đó là cái phao cứu sinh cho ngai quyền lực của họ, bởi cũng phát xuất từ học thuyết này là chuyên chính vô sản, là sử dụng bạo lực cách mạng để tiêu diệt các thế lực phản cách mạng. Các nhà lãnh đạo CSVN vì muốn đặt quyền lợi của cá nhân, của giai cấp lên trên quyền lợi của dân tộc mà kiên định “xây dựng nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” nghĩa là họ quyết tâm đưa đất nước Việt nam tiếp tục đi trên một con đường được xây dựng bằng mồ hôi nước mắt và máu xương của đồng bào, một con đường vòng từ chủ nghĩa TƯ BẢN lên chủ nghĩa TƯ BẢN, bở vì họ khiếp nhược khi nhìn thấy Erich Honecker phải đi tỵ nạn công lý và cũng vì họ không muốn trở thành một Nicolae Ceausescu của Việt nam.

Đối với người dân Việt nam, chắc chắn ai cũng muốn được hít thở bầu không khí tự do, được quyền biểu lộ tình cảm của mình trước cái yêu, cái ghét, mà nhân loại gọi là BIỂU TÌNH, chắc chắm ai cũng khát khao được tự do bày tỏ chính kiến của mình, hay tự do lựa chọn người đại diện cho mình để điều hành đất nước, nhưng than ôi! Cũng vì quá khiếp nhược trước bạo quyền mà cả 80 triệu người dân Việt, dù khát khao khát vọng tự do và dân chủ đến mấy cũng đành ngồi đó chờ điều kỳ diệu xãy đến như thể chờ sung rụng.

Hỡi vị nào đó trong số 15 vị trong bộ chính trị, hãy vì quyền sống, quyền làm người của hơn 86 triệu người dân Việt, hãy vì sự hưng vong của nòi giống, hãy đặt quyền lợi của dân tộc lên trên quyền lợi của cá nhân và giai cấp, mà làm một Mikhaïl Gorbachev, một Boris Yeltsin của Việt nam, hãy giải tán đảng cộng sản Việt nam, hãy giải tán chính phủ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, hãy giải tán ngành công an và an ninh-cái dùi cui của cộng sản Việt nam… rồi những trang sử vàng của Viêt tộc sẽ lưu danh quý vị muôn đời. Dân Việt vốn tính hiếu sinh, sẽ không hành hình quý vị như người Romania đã hành hình nhà độc tài Nicolae Ceausescu. Người Việt Quốc gia vốn tính hiếu hòa, sẽ không xây dựng bất cứ trại tập trung cải tạo nào để đọa đày quý vị hay thuộc cấp của quý vị như quý vị đã giam cầm, đày đọa họ sau ngày quý vị đã cưỡng chiếm được miền Nam đâu .

Hỡi 80 triệu đồng bào Việt nam yêu quý, hỡi các sỹ phu đất Việt hãy vì tiền đồ của dân tộc, hãy mau mau đứng lên đáp lời sông núi, hãy là những Ronald Reagan của Việt nam, hãy đến trước quãng trường Ba Đình, mắt dõi về tòa nhà quốc hội của cộng sản Việt nam mà kêu gọi: “Hỡi ông tổng bí thư Nông Đức Mạnh, hỡi ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, hỡi ông Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết! Nếu các ông tìm kiếm sự thịnh vượng cho đất nước Việt nam, nếu các ông đang tìm kiếm tự do cho dân tộc Việt nam, xin hãy đến tại quảng trường này, Các ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, hãy phá nát lăng của Hồ Chí Minh, thành trì cuối cùng của cộng sản Việt nam đi, hãy phá tan những bức tường lửa ngăn không cho người dân Việt được tiếp cận với các nguồn thông tin đa chiều, hãy chặt gãy hết gông cùm đang xiềng trói cả dân tộc Việt nam không cho họ được hưởng bất cứ một quyền tự do căn bản nào mà Thượng Đế đã ban cho họ”.

Chủ nghĩa cộng sản đã hoàn toàn phá sản! Chế độ cộng sản đã sụp đổ ngay trên cái nôi sản sinh ra nó đã 20 năm rồi! Cũng đã một thế hệ người dân ở Đông Âu không còn sống dưới ách cai trị của cộng sản nữa, bởi thượng đế đã thương ban cho họ một Đức Giáo Hoàng Jean-Paul II, một Mikhaïl Gorbachev, một Boris Yeltsin và Thương Đế cũng đã sinh ra họ là những dân tộc không chấp nhận sống nhục sống hèn.

Đâu rồi một Việt nam quê hương ngạo nghễ? Đâu rồi triệu trái tim của triệu khối kiêu hùng, đâu rồi những cháu con của Bà Trưng, Bà Triệu? Đâu rồi những hậu duệ của Hưng Đạo, của Lê Lợi, Quang Trung? Sao cứ mãi khiếp nhược để chịu kiếp sống nhục sống hèn? Hay mọi người đang còn say ngủ? Một lần nữa xin hãy lắng nghe lời hiệu triệu của cụ Tây Hồ Phan Chu Trinh “Hởi Quốc Dân! Dậy! Dậy Dậy!”

Nguyễn Phúc Bảo Ân


Trí thức đứng lên!!!

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận - Với trình độ của một “giáo làng”, tư chất của một “tiểu nông”, với đầu óc của một kẻ mù quáng tin vào thứ chủ nghĩa xã hội đã bị lịch sử đào thải và thế giới phỉ nhổ, tâm thế của một lãnh đạo chỉ biết tùng phục Đại Hán, kẻ thù luôn nuôi mộng thôn tính Việt quốc và Việt tộc, Nguyễn Phú Trọng đã lên tột đỉnh quyền lực hôm 23-10-2018, nhờ vừa làm Tổng bí thư đảng vừa làm Chủ tịch nước. Từ trước tới nay, chỉ HCM mới được như vậy. Giờ đây, một tay “Đảng cương”, một tay “Quốc pháp” như lời bưng bô của đám “trí thức tầm gởi”, tân “hoàng đế đỏ” sẽ phục thù cái hỗn danh “Trọng lú” mà giới chữ nghĩa Hà Nội đã đặt cho ông (nhân dân cũng đồng tình) và đã hành hạ ông mấy chục năm trời, một hỗn danh rất đúng xét theo cương vị của kẻ điều khiển đảng viên kiểu dung túng, cai trị đất nước cách hỗn loạn và quản lý xã hội cách tồi tệ như ta đang thấy hiện giờ.

1- Đánh vào đầu chứ không phải chỉ bịt miệng.

Nhớ lại lời mình đã phát biểu dịp tiếp xúc cử tri Hà Nội hôm 17-06-2018, 5 ngày sau khi Luật An ninh mạng được Quốc hội bù nhìn thông qua và bị công luận trong lẫn ngoài nước phản đối: “Thời kỳ 4.0, công nghệ phát triển có nhiều lợi ích nhưng mặt khác quản lý rất khó. Có những thành phần sử dụng Internet kích động biểu tình, gây rối, lật đổ chính quyền. Chúng ta cần luật này bảo vệ chế độ này, không để muốn nói gì thì nói, muốn chửi ai thì chửi”, Nguyễn Phú Trọng nay với quyền lực khôn lường, đang đốc thúc Bộ Công an xây dựng Dự thảo hướng dẫn thi hành luật đó. Những nội dung chi tiết trong hơn 40 trang giấy Dự thảo này thể hiện một quan điểm hết sức độc tài. Trước hết, nó lấn sân rất nhiều đối với các cơ quan thi hành luật. Gần như mọi hành vi của công an và an ninh sẽ vượt mặt viện kiểm sát và tòa án. Thứ đến, tất cả những gì mà mọi công dân mạng nói, viết, cảm nghĩ, tất cả những thông tin cá nhân, thuộc quyền riêng tư đều sẽ bị xâm phạm cách nghiêm trọng. Ai nói những lời lẽ xây dựng nhưng không hợp ý đảng, ai tung những câu chửi đúng đắn nhưng làm xấu đảng, thì sẽ phải im lặng vĩnh viễn vì những gì mình phát biểu trên internet sẽ đưa mình vào nhà tù. Nhiều trường hợp mới xảy ra đã dự báo cách thê thảm điều ấy. Như vào sáng 12-10, tòa án tỉnh Bắc Ninh đã tuyên 5 năm tù giam với cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” theo điều 331 Bộ luật HS đối với nhà báo độc lập Đỗ Công Đương là người từng dùng Facebook để tố cáo những sai phạm đất đai ở quê nhà mình. Vào tháng 9 vừa qua, tại thành phố Cần Thơ, đã có 4 facebooker bị tuyên án từ 2 năm 6 tháng đến 1 năm tù là Bùi Mạnh Đồng, Đoàn Khánh Vinh Quang, Nguyễn Hồng Nguyên và Trương Đình Khang, cũng vì tội như Đỗ Công Dương. Đó là chưa kể trong thời gian gần đây, rất nhiều blogger và facebooker tranh đấu đã thấy trang nhà của mình bị chiếm đoạt hay xóa bỏ. Khi Luật An ninh mạng cùng những Nghị định tăng cường sức mạnh cho nó có hiệu lực đầu năm tới, quần chúng sẽ hoàn toàn bị bịt miệng.

Bên cạnh đó, với Dự luật Bảo vệ Bí mật nhà nước đang được Quốc hội gia nô thảo luận, người dân sẽ phải bị che giấu nhiều việc liên quan đến lãnh đạo chính trị. Chẳng hạn Chương II: “Phạm vi, phân loại, danh mục bí mật nhà nước”, Điều 10 quy định “Phạm vi bí mật nhà nước” chính là: “a) Chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước đối với công tác xây dựng Đảng; công tác dân tộc, tôn giáo; b) Thông tin về hoạt động của Ban chấp hành trung ương, Bộ Chính trị, Ban Bí thư và lãnh đạo Đảng, Nhà nước; c) Thông tin liên quan đến thân thế, sự nghiệp lãnh đạo Đảng, Nhà nước; d) Thông tin về tình hình tư tưởng, đời sống các tầng lớp nhân dân có tác động tiêu cực đến tình hình chính trị, xã hội”. Rõ ràng Nguyễn Phú Trọng muốn thanh toán một lần thay cho tất cả cái nguyên tắc ra rả lâu nay: “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”!

Không dừng lại ở đó, Trọng còn quyết đánh vào đầu của Dân tộc, nghĩa là giới trí thức. Hôm 25-10-2018, chỉ hai ngày sau khi tuyên thệ kiêm chức Chủ tịch nước, ông ta đã ra lệnh cho Ban kiểm tra Trung ương Đảng thông báo kỷ luật Giáo sư Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học-Công nghệ-Môi trường, đồng thời là Giám đốc nhà xuất bản Tri Thức, vì “suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tự diễn biến, tự chuyển hóa”, do chỗ vị giáo sư này đã phát hành những cuốn sách có nội dung trái với quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng. Thật ra còn nhiều lý cớ sâu xa hơn, sản sinh từ tâm địa ưa trả thù của một kẻ độc tài mới leo lên tột đỉnh quyền lực. Người ta còn nhớ vào tháng 8-2016, Giáo sư Chu Hảo có lên tiếng “Đã đến lúc cần phải đối thoại” sau vụ Bí thư tỉnh uỷ Yên Bái và Trưởng ban tổ chức cán bộ tỉnh này cùng bị bắn chết một ngày bởi Chi cục trưởng Cục Kiểm lâm tỉnh. Lúc ấy ông viết: "Tiếng súng ở Yên Bái không phải chỉ phơi bày tình trạng tha hóa tột độ trong nội bộ đảng cầm quyền, mà còn chứng tỏ mức độ bất ổn chính trị–xã hội ở nước ta đã đến hồi nguy hiểm… Nguyên nhân gốc rễ của mọi ý kiến bất đồng, mọi bức xúc và phẫn uất đều nằm trong những điều bất cập, phản khoa học, phản tiến bộ, phản dân chủ của Cương lĩnh đảng CSVN và Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam". Ngoài ra, GS Chu Hảo hiện là chủ tịch Hội hữu nghị Việt-Pháp, Trong cương vị này, rất có thể ông sẽ được gặp và hội kiến trực tiếp Thủ tướng Pháp, Édouard Philippe, sắp viếng thăm VN từ 02-04/11. Trọng lo sợ hình ảnh độc đảng chuyên chế của mình mà vừa được tô đậm sẽ bị chủ tịch Chu Hảo vẽ ra chi tiết trước mắt một trong những quốc gia khai sáng nền dân chủ đa đảng cho toàn thế giới.

Nhưng qua GS Chu Hảo, Nguyễn Phú Trọng muốn tuyên chiến với toàn thể giới trí thức VN, như lời nhận định của Tiến sĩ Hoàng Dũng ngỏ với RFA trong cùng ngày. Với quyết định kỷ luật khai trừ khỏi đảng và cách mọi chức vụ từng có và đang có của vị Giáo sư ấy, tay Tổng bí kiêm Chủ tịch một lần nữa muốn thực hiện di huấn của Lê-nin trong câu nói năm 1919 về trí thức rằng: “Những kẻ ấy tưởng mình là bộ não của quốc gia nhưng trên thực tế, chúng chỉ là chất thải từ ruột”, muốn lặp lại quan niệm của Mao Trạch Đông về tinh hoa của đất nước: "Trí thức là cục phân", muốn bắt chước thái độ tàn độc mà HCM từng tỏ ra đối với Ls Nguyễn Mạnh Tường, triết gia Trần Đức Thảo, văn nghệ sĩ vụ Nhân văn Giai phẩm năm nào.

2- Lộ nguyên hình chứ không phải đổi bản chất.

Dĩ nhiên giới trí thức đã phản ứng. Nhà giáo Phạm Toàn, một người rất có tâm huyết với nền giáo dục, nói với VOA hôm 25-10 rằng: “NXB Trí Thức định mang cho mọi người một chút ánh sáng nhưng bây giờ cũng không làm được. Cuộc đời rồi sẽ được những cơn bão táp của sự thật vả vào mặt thì đó sẽ là bài học ghê gớm. Lúc bấy giờ mới ngồi đọc sách thì đã muộn… Sách hay bao giờ cũng đụng chạm đến sự lạc hậu. Sách hay bao giờ cũng mở mang đầu óc con người, và sự lạc hậu thì khó chịu. Sách hay bao giờ cũng làm cho bọn phát xít sợ”. Những tác phẩm bị xem như “trái quan điểm” của Đảng là những sách về triết học, chính trị-kinh tế học như “Bàn về tự do” của John Stuart Mill, “Khảo luận Thứ hai về Chính quyền” của John Locke, “Nền Dân trị Mỹ” của Alexis De Tocqueville… Toàn những thứ mà Trọng lú và Bộ Chính trị không thể ngửi được.

Đặc biệt hơn, phản ứng ấy đã bày tỏ qua việc nhiều đảng viên trí thức công khai tuyên bố từ bỏ đảng. Tính đến ngày 29-10-2018, đã có ít nhất 11 người lên tiếng rời khỏi tổ chức cầm quyền tệ hại này: Tiến sĩ Chu Hảo, Nhà giáo Mạc Văn Trang, Nhà văn Nguyên Ngọc, Tiến sĩ Trần Thanh Tuấn, Trung Tá Trần Nam, Kỹ sư Hoàng Tiến Cường, Trung úy quân đội Nguyễn Hữu Hiếu, Nguyên phó chủ tịch quận Hà Quang Vinh, Nữ giáo sư Dương Bích Hà, Luật sư Lê Văn Hòa, Bạn trẻ Nguyễn Việt Anh… Họ tiếp nối truyền thống của những đảng viên phản tỉnh, đã một lần dứt khoát đoạn tuyệt với Cờ đỏ búa liềm vàng: Trung tướng Trần Độ, Viện trưởng Hoàng Minh Chính, Đại tá Bùi Tín, Giáo sư Nguyễn Đình Cống, Nhạc sĩ Tô Hải, Luật gia Lê Hiếu Đằng, Nhà văn Phạm Đình Trọng, Nhà báo Phạm Chí Dũng… Ông Nguyên Ngọc còn tuyên bố: “Từ nhiều năm qua, tôi nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, “tự diễn biến” thành một tổ chức chuyên quyền, phản dân hại nước. Tôi không thể còn đứng trong một tổ chức như vậy”.

Thái độ rời bỏ đảng ấy được sự đồng tình của công luận. Nhóm Lão Mà Chưa An, trong Tuyên bố ngày 26-10, đã viết: “Bày tỏ sự đoàn kết, trân trọng những hoạt động của ông Chu Hảo; chúc mừng ông được đảng CSVN “vinh danh” như trên vì nó chỉ chứng tỏ sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của chính những kẻ cầm quyền; những kết luận về ông Chu Hảo như trên chỉ chứng tỏ họ đã đi con đường ngược với dân tộc và với bản thân học thuyết của chính họ. Kêu gọi các trí thức khác hãy bày tỏ tình đoàn kết với Phó GSTS Chu Hảo bằng cách lên tiếng và/hoặc rời bỏ đội ngũ suy thoái đó và đứng hẳn về phía nhân dân và dân tộc”. Một số nhà trí thức khác cũng viết Thư Ngỏ gởi đảng CS: “Chúng tôi kiến nghị với lãnh đạo Đảng và Nhà nước nên khuyến khích các nhà xuất bản trong nước làm những việc như NXB Tri Thức đang làm, động viên phong trào ham học, ham đọc sách trong cả nước, cùng nhau phát huy ý chí và trí tuệ sớm khắc phục được tình trạng tụt hậu hiện nay, đưa nước ta tiến nhanh theo con đường dân tộc và dân chủ”.

Tuy nhiên, tuyên bố trên kia của ông Nguyên Ngọc và Thư Ngỏ vừa trích bị cho là mang tính cải lương. Bởi lẽ những người này nghĩ rằng đảng CS đã thay đổi lý tưởng tốt đẹp của mình. Thật ra, ngay từ bản chất và tự ban đầu, đảng CS luôn luôn là một chế độ độc tài toàn trị, quyết tâm nắm trọn quyền lực chính trị, tài nguyên quốc gia và tâm não dân chúng. Việc tiêu diệt các đảng phái quốc gia, chính sách Cải cách Ruộng đất, vụ án Nhân văn Giai phẩm, cuộc chiến xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa… đâu phải mới xảy ra. Đảng CS chưa bao giờ vì dân vì nước, có ý thức quốc gia và tình tự dân tộc cả! Và nay thì tệ hại hơn: sẵn sàng bán đứng Tổ quốc cho Tàu cộng!

3- Trí thức dân sự và trí thức tôn giáo hãy đứng lên!

Là bộ óc của quần chúng, tinh hoa của xã hội, niềm hy vọng của toàn dân, giới trí thức dân sự (giáo sư học giả, văn nhân nghệ sĩ) và giới trí thức tôn giáo (lãnh đạo tinh thần, chức sắc giáo hội) nay đã đến lúc phải đồng loạt đứng lên, làm trọn thiên chức sĩ phu cao quý của mình. Không thể chấp nhận cho một chủ nghĩa sai lạc, một chế độ bạo tàn, một chính đảng bất lực, những lãnh đạo chính trị thù ghét kiến thức, văn minh, tiến bộ tiếp tục tung hoành. Bằng không, quý vị sẽ xứng đáng với lời lẽ khinh miệt từng được thốt ra từ cửa miệng Lê-nin và Mao Trạch Đông đấy!

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 302 (01-11-2018)

Ban biên tập

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận

Từ Nhân Văn Giai Phẩm đến giáo sư Chu Hảo


Nhân Văn Giai Phẩm 

“Nhân Văn Giai Phẩm” (NVGP) là phong trào đòi hỏi tự do dân chủ của các văn nghệ sĩ và một số người trí thức ở miền Bắc Việt Nam, khởi xướng từ đầu năm 1955 đến tháng 6 năm 1958 thì bị Việt Minh dập tắt. Vậy NVGP hình thành như thế nào?

Nhân Văn Giai Phẩm là những tờ báo yêu chuộng tự do dân chủ ở miền Bắc vào thập niên 1950. “Nhân Văn” là tờ báo văn hóa, xã hội, trụ sở tại 27 Hàng Khay, Hà Nội do Phan Khôi làm chủ nhiệm, Trần Duy làm thư ký toà soạn. Tạp chí “Giai Phẩm” thì Giai phẩm Mùa xuân, ấn hành vào tháng Giêng năm 1956, do nhà thơ Hoàng Cầm và Lê Đạt chủ trương, về sau bị tịch thu. Cả hai nhóm này đã hình thành nên “Văn nghệ sĩ NVGP”. Nhân đây, tôi xin khái quát về một vài nhân vật danh tiếng trong “Nhân Văn Giai Phẩm”:

1- Phan Khôi (1887-1959) quê Quảng Nam là cháu ngoại của Tổng đốc Hoàng Diệu là người tuẫn tiết tại Hà Thành vào năm 1882. Phan Khôi là nhà thơ, nhà văn, nhà báo tên tuổi. Ngày 20-9-1956, “Báo Nhân Văn” số 1 ra đời, ông có các bài phê phán giới lãnh đạo văn nghệ lúc đấy nên bị cấm sáng tác cho đến khi qua đời tại Hà Nội. Trong tờ Nhân Văn, Trần Duy đã viết: “Nếu muốn nhìn lại thì theo tôi, cần nhìn lại từ những ngày đầu tháng 3 năm 1955, thời gian mà Trần Dần, Hoàng Cầm, Tử Phác, Hoàng Yến ở Phòng Văn Nghệ Quân đội chủ trương phê bình tập thơ Việt Bắc của Tố Hữu. Trong lúc ấy thì Xuân Trường trên báo Nhân Dân, Xuân Diệu trong hai số báo Văn Nghệ vào tháng 2-1955, lại tung hô hết lời khen tập thơ này. Ông Phan Khôi nói với tôi: Không ai cấm người làm thơ dở. Nhưng cái không may là người làm thơ dở lại làm người lãnh đạo!”

2- Học giả Đào Duy Anh (1904-1988) quê Thanh Hóa. Trong bài “Muốn phát triển học thuật” đăng ở Giai Phẩm Mùa Thu tập 3 năm 1956, ông đã thẳng thắn phân tích những sai lầm của Việt Minh làm đạo diễn việc dùng chính trị để lãnh đạo học thuật: “Tôi chỉ muốn nhấn mạnh 2 hình thức hạn chế tự do tư tưởng tác hại nặng nhất đối với học thuật là bệnh giáo điều, và biến chứng của nó là bệnh sùng bái cá nhân; ở nước ta thì các bệnh giáo điều và sùng bái cá nhân lại còn trầm trọng hơn khiến người ta vô luận bàn về vấn đề gì đều cũng phải bắt dẫn những đề án của Marx, Angel và Lenin, hoặc những ý kiến của Stalin hay các lãnh tụ khác.”

3- Trần Đức Thảo (1917-1993) quê tỉnh Bắc Ninh, là nhà triết học, ông đỗ đầu vào trường Normal Supérieur ở Pháp năm 1936. Năm 1951 ông về nước, đến năm 1952 tham gia kháng chiến chống Pháp ở chiến khu Việt Bắc. Năm 1956, ông tham gia phong trào NVGP, hai bài viết rất nổi bật của ông trong NVGP, đấy là: “Nội dung xã hội” và “Hình thức Tự Do” đã đăng trong Giai phẩm Mùa Đông, tập 1. có đoạn: “Người trí thức hoạt động văn hóa cần tự do như cần khí trời để thở, có tự do thì mới đẩy mạnh được sáng tác văn nghệ, nghiên cứu khoa học, cải tiến kỹ thuật. Phát triển tự do là nhu cầu cần thiết đồng thời là nhiệm vụ số 1 của người trí thức cũng như của toàn dân.” Ông bị quy tội bởi viết về vấn đề về tự do, dân chủ trong Nhân Văn Giai Phẩm. Sau khi Nhân Văn bị cấm, Trần Đức Thảo vẫn tiếp tục hoạt động, ông mở diễn đàn tự do ở đại học để truyền bá tinh thần tự do dân chủ. Cuối đời, lời trối trăn của nhà triết học Trần Đức Thảo như kim chỉ nam: “Nếu không dám khui ra những sai trái lịch sử của “ông cụ” (HCM), không dám đưa ra ánh sáng tội lỗi của Marx thì không bao giờ thoát ra được tình trạng bế tắc chính trị độc hại như hiện nay ở nước ta.”

4- Nguyễn Hữu Loan (1916-2010), bút hiệu: Hữu Loan, quê Thanh Hóa. Năm 1943, ông gầy dựng phong trào Việt Minh ở quê mình và khi “Cuộc cách mạng tháng tám” nổ ra, ông làm Phó Chủ tịch “Ủy ban Khởi nghĩa” huyện Nga Sơn. Trước năm 1945, ông từng là cộng tác viên trên các tập san Văn học, xuất bản tại Hà Nội. Trong thời gian 1956-1957, ông tham gia Phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm. Sau khi phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm bị dập tắt, nhà thơ Hữu Loan bị đi “cải tạo” mấy năm, tiếp đó bị giam lỏng tại địa phương. Bài thơ “Màu tím hoa sim”, ông đã sáng tác trong thời gian tham gia kháng chiến chống Pháp, bài thơ nổi tiếng này đã xuất hiện lần đầu tiên trên tờ Trăm Hoa của Nguyễn Bính.

5- Trần Dần (1926-1997), quê Nam Định. Năm 1948, ông tham gia kháng chiến ở Ban Chính trị Trung đoàn 148 Sơn La, sau này là Sư đoàn 316. Khi Giai phẩm Mùa Xuân bị tịch thu, ông bị bắt giam ở nhà lao hỏa lò Hà Nội. Trần Dần lấy dao cứa cổ tự vẫn nhưng không chết. Mấy tháng sau, đảng CSVN phát động phong trào sửa sai, ông được thả và hội Văn nghệ phải viết bài tự kiểm thảo đăng trên các báo. Trong bài tự kiểm thảo về hoạt động của mình, Trần Dần lại viết quyết liệt hơn: “Những sáng tác của tôi đều là cái loại đả kích vào các chính sách của đảng cả. Nếu đọc cả một đống như thế, người ta sẽ cảm thấy sự lãnh đạo của đảng là một sự ngột ngạt không thể nào sống nổi. Người sáng tác phải có quyền và có gan như nhà viết sử thời xưa, vua chém đi sáu người, đến người thứ bẩy vẫn chép sử đúng như sự thật, vua đành chịu vậy.”

6- Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tằng Việt (1922-2010), quê huyện Việt Yên, Bắc Giang. Năm 1940, ông đỗ Tú tài toàn. Năm 1944, ông tham gia hoạt động “Thanh niên Cứu quốc” của Việt Minh. Cuối năm 1947, ông thành lập đội Tuyên truyền văn nghệ, đây là đội văn công quân đội đầu tiên. Năm 1952, cử ông làm Trưởng đoàn văn công Tổng cục Chính trị. Ông nổi tiếng vở kịch thơ: Hận Nam Quan, Kiều Loan và các bài thơ: Lá diêu bông, Bên kia sông Đuống.

7- Nguyễn Mạnh Tường (1909-1997) quê Hà Nội là một luật sư, nhà giáo dục Việt Nam. Năm 23 tuổi (1932), ông đỗ liên tiếp hai bằng Tiến sĩ tại Pháp, trong bài: “Chúng tôi phỏng vấn về vấn đề mở rộng tự do và dân chủ” đăng ở số ra mắt của báo Nhân Văn ngày 20-9-1956, ông viết:

a- Đảng viên Lao động và cán bộ thi hành chính sách thiếu tinh thần dân chủ. Do đó xa lìa quần chúng, và tạo ra tình trạng đối lập quần chúng với mình. Để sửa đổi, cần xây dựng quan điểm quần chúng cho đảng viên và cán bộ, yêu cầu Trung ương Đảng và Chính phủ đảm bảo sự thi hành triệt để các tự do dân chủ.

b- Quần chúng chưa thấm nhuần tinh thần chủ nhân trên đất nước do đó chưa tranh đấu đòi thực hiện dân chủ. Để sửa chữa ta cần xây dựng ý thức dân chủ cho quần chúng. 

Trong bài: “Kẻ bị mất phép thông công” của luật sư Nguyễn Mạnh Tường đã vạch trần sự đàn áp của chế độ độc tài: “Giới sĩ phu Việt Nam, nhất là ở Hà Nội, đa số là những người cầm bút và còn quan tâm đến tự do và liêm sỉ của người trí thức, kể cả những nhà văn còn trong Bộ đội. Bộ đội, như đã từng được biết là thành trì của tinh thần Cách mạng trong sáng và chính thống; đồng tâm đứng lên theo tiếng gọi của dân chủ và tố cáo sự bạo ngược đối với những sinh hoạt trí thức... Ở Việt Nam, người ta bắt đầu vụ xử án liên quan đến những người viết văn, làm báo, thầy giáo mà lý do duy nhất là họ dám giễu cợt trên cái kỳ quặc và nực cười của những người Cộng sản. Họ bị kết án là đã bắn mũi tên vào trí tuệ của lãnh đạo... Những kẻ cứng đầu ngoan cố này bị kết án là chống Đảng và làm nhiễm độc Cách mạng. Nhưng trong kho công cụ trấn áp lại không có loại văn bản nào nói về mấy tội trên... Nhưng văn bản để áp dụng biện pháp trị tội lại không thể có hiệu lực hồi tố. Như trong thời kỳ Thượng cổ, luật pháp là điều bí mật mà các Pháp sư là quan toà nắm độc quyền. Không còn gì kinh hoàng hơn là Nhà nước Cộng sản đã vực dậy những thứ đã thành quá khứ từ hàng ngàn năm nay, để nhảy xổm lên trên Luật pháp và dùng nó duy nhất là để cô lập, tiêu diệt những người mà họ nghi là có tư tưởng xét lại chống Đảng, cóc cần biết đến cái gì là công lý và công bằng! Tại sao mọi người phải quan tâm đến chuyện văn bản trong khi quyền lực chỉ ở trong tay một kẻ độc tài?!” Sau đấy, luật sư Nguyễn Mạnh Tường bị Việt Minh trả thù bằng cách: Vu khống, mạ lỵ và đàn áp.

Các bài viết của các nhân sĩ đã thẳng thắn nói về tự do, dân chủ đã bị Việt Minh đàn áp dã man, Báo Nhân Văn ra được 5 số báo, đến số 6 thì bị cấm in, cấm phát hành. Báo Giai Phẩm ra được 4 số, vào các tháng: Ba, Tư, Mười và tháng Chạp năm 1956. Đến ngày 15-12-1956, Ủy ban hành chính Hà Nội ra thông báo đóng cửa hoàn toàn. Ngày nay, Giáo sư Chu Hảo thì sao?

Giáo sư Chu Hảo 

Giáo sư Chu Hảo sinh năm 1940, ông từng du học tại Liên Xô và tại Pháp. Ông từng giữ chức Thứ trưởng Bộ Khoa học công nghệ. Đến năm 2005, Giáo sư Chu Hảo nghỉ hưu. Sau đấy, ông làm Giám đốc, Tổng biên tập Nhà xuất bản Tri Thức, ông lập tủ sách Tinh hoa tri thức thế giới tại Việt Nam. Vậy nguyên nhân nào Giáo sư Chu Hảo bị kỷ luật bởi Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN)?

Ông Chu Hảo cầm cuốn sách "Dân chủ và Giáo dục' của tác giả John Dewey do Nhà xuất bản Tri thức phát hành (HOANG DINH NAM/GETTY IMAGES)

Giáo sư Chu Hảo bị CSVN đàn áp kỳ quặc, oái oăm! Khi ông giữ chức Giám đốc Nhà xuất bản Tri Thức, đã cho xuất bản những cuốn sách nổi tiếng từ nước ngoài được dịch sang tiếng Việt như: “Bàn Về Tự Do, Đường Về Nô Lệ... những sách này đều mang giá trị nhân bản sâu sắc, đề cao giá trị tự do dân chủ, nên CSVN cho là đi ngược lại chủ trương của Chủ nghĩa Cộng sản độc tài của họ; vì nội dung của những cuốn sách ấy đã lột trần chế độ Cộng sản hay phân tích sai lầm của chủ nghĩa xã hội. Thế nên, Giáo sư Chu Hảo bị Đảng Cộng sản Việt Nam trù dập là điều khó tránh. 

Nhìn chung “Từ Nhân Văn Giai Phẩm Đến Giáo Sư Chu Hảo” đều mong mỏi đồng bào được sống tự do, dân chủ và đất nước được phát triển nhưng những tâm huyết ấy gặp phải “Nhà nước” tối tăm và hà khắc nên không thể thực thi điều tốt đẹp cho dân cho nước. Trường hợp này, giống như bối cảnh lịch sử của ông Nguyễn Trường Tộ (1828-1871) đã viết nhiều bản điều trần gửi lên triều đình, đề nghị canh tân quốc gia, phải khẳng định rằng: “Nguyễn Trường Tộ đã có tiên kiến, đã vượt lên trên trình độ của các tầng lớp trí thức và nho sĩ đương thời.” Thế nhưng, triều đình Huế lúc ấy vua quan thủ cựu nên nước ta vẫn chậm tiến! Trong khi ấy, cùng thời gian với Nguyễn Trường Tộ, giáo sư Fukuzawa Yukichi (1835-1901) của Nhật Bản, sau khi Yukichi tiếp thu nền văn minh Tây phương, đề nghị cần phải canh tân đất nước thì được đại đa số người Nhật, từ Nhật Hoàng đến người dân nhiệt liệt hưởng ứng, nhờ vậy nước Nhật đã phát triển mạnh mẽ đem về thành công rực rỡ. Ai muốn xem đầy đủ về Nguyễn Trường Tộ thì mời vào link: https://vietbao.com/a252416/trang-su-viet-nguyen-truong-to

Cuối cùng, tôi xin chúc mừng Giáo sư Chu Hảo đã ra khỏi Đảng CSVN là ra khỏi chế độ độc tài và ruỗng nát. Giáo sư đã tạo được kỳ công là gây cho làn sóng từ đảng ạt ạt, còn cảnh tỉnh những đảng viên còn trong đảng xem xét lại chính mình đang lầm đường lạc lối. 

Ngày 1-11-2018 



Đảng cướp!

Ng. Dân (Danlambao) - Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan. Và cướp bằng chính sách là đảng.

Đảng CSVN, bao giờ cũng tự hô hào là yêu nước, đấu tranh vì độc lập dân tộc, vì ấm no hạnh phúc toàn dân. Qua thời gian, trên 6-7 mươi năm (cho đến ngày nay) mọi người đều thấy: cộng sản VN không phải là yêu nước, mà là bán nước - một đảng cướp đã lộ rõ.

Bài viết, xin được dẫn chứng, trình bày:

Cướp chính quyền: Đầu tiên là cướp chính quyền để giành quyền lãnh đạo công cuộc kháng chiến. Đất nước Việt Nam, ngày 11/3/1945 được Nhật trao trả độc lập, và hoàng đế Bảo Đại cũng đã tuyên bố độc lập từ ngày ấy. Và rồi một chính phủ được thành lập do Trần Trọng Kim làm thủ tướng, qui tụ một số trí thức, khoa bảng, nhân sĩ yêu nước cùng hưởng ứng tham gia nội các - một nội các chính phủ còn phôi thai chưa đầy đủ, nhưng mà là chính phủ của toàn dân – thành lập ngày 17/4/1945.

Ngày 19/8/1945, sau khi Nhật đầu hàng đồng minh. Tình thế đang thời bất ổn, thì Việt Minh (VM) - một phong trào của đảng CS Đông Dương – khá là xa lạ, từ rừng núi, hang động, qui tụ những thành phần “thảo khấu lục lâm” ồ ạt tiến về với gậy gộc, giáo mác, mã tấu… cướp chính quyền, để rồi giành quyền tuyên bố độc lập ngày 2/9/1945 (tại quảng trường Ba Đình) do một lãnh tụ Tàu cộng giả danh là Hồ Chí Minh, hô hào đấu tranh cho dân tộc. Từ đó, một đảng (tiếm quyền) - đảng CSVN – lãnh đạo cuộc chiến sau này (đánh Pháp và chống Mỹ) đưa đất nước dân tộc qua bao thảm cảnh điêu linh tang tóc.

Cướp ruộng đất (lần 1): Công cuộc cải cách ruộng đất (CCRĐ) (1953-1956) là một công cuộc cướp đoạt và tàn sát kinh hoàng. Bao ruộng đất gọi là của địa chủ đều bị tịch thu và giết hại (con số người bị giết khoảng 172.000) qua hình thức “đấu tố” dã man, mà hầu hết là nỗi oan tình (vì được lệnh và làm theo CS Tàu, phải nâng cấp địa chủ (từ phú nông) lên để mà giết cho đủ số) Một lỗi lầm ác độc kinh hoàng, sau nầy thấy sai, chính HCM phải đóng trò lau dụi nước mắt khóc thương và cho người (Võ Nguyên Giáp) đứng ra xin lỗi chiếu lệ.

Cướp vàng và tiền (1945): Phát động “tuần lễ vàng” kêu gọi toàn dân đóng góp (370 ký vàng và 20 triệu tiền Đông Dương) giúp CSVM chống thực dân, vì trong hoàn cảnh phôi thai thiếu thốn. Thực chất là dùng tiền để đúc lót mua chuộc Tàu (Tưởng Giới Thạch) giúp phương tiện và hỗ trợ trong việc thanh trừng phe nhóm, đảng phái không đồng quan điểm (làm tay sai cộng sản quốc tê (CSQT) của HCM) – tiêu diệt VNQDĐ, Đại Việt, Cao Đài, Hòa Hảo v.v… để cho CSVM trở nên độc tôn, độc quyền lãnh đạo dân tộc.

Cùng ăn, cùng ở, cùng làm: Một hình thức trà trộn vào dân, lấy lòng dân, sống nhờ dân để nắm bắt tình hình, dần dà chờ cơ hội để cướp. Giả dạng đóng trò với những bộ mặt đáng thương đáng mến, các “bộ đội cụ hồ” thời kỳ đói khổ sống trong dân để nhờ dân nuôi nấng, chở che đùm bọc. Người dân chất phát thật thà có biết đâu, những lần (bộ đội) rời khỏi nhà dân (những khi giặc Tây ruồng bố) thì cố tình bỏ lại một vài khí cụ (quận sự) để giặc Pháp vào thấy đó cho là nuôi dưỡng ủng hộ VM, Pháp cho đốt nhà, phá tan mọi thứ. Một cái cớ để khích động người dân thêm căm thù (giặc Pháp cũng như quốc gia) để hết lòng theo đảng (CSVM). Trà trộn trong dân cũng để nắm rõ tình hình mọi sự (đối với các gia đình giàu có) để chờ cơ hội giả dạng quay về cướp của giết người, và đổ tội cho phía quốc gia (quốc gia VN và VNCH sau này). Đủ đầy với bao thứ mưu toan thâm độc?

Hũ gạo kháng chiến: Một hình thức cướp nhỏ lẻ, trường kỳ. Người dân được vận động mỗi lần nấu cơm, xúc gạo vào nồi thì phải nhớ xúc một ít gạo đổ vào hũ (kháng chiến). Số gạo này được thu góp hàng tuần, hàng tháng để mang cho ủng hộ VM (nuôi quân diệt giặc). Người dân, bất cứ ai cũng phải “thắt lưng buộc bụng”, ăn chẳng cần no để mà chia sẻ, giúp bộ đội cụ hồ đi kháng chiến. Ai không theo? Không làm? Rồi sẽ biết?

Phạm vi bài viết, không thể kể hết vô vàn bao thứ “cướp” khác. Toàn là độc chiêu, độc đáo? Mà đảng CS đã thực hiện suốt chặng đường dài (mấy mươi năm) gọi là đấu tranh cho độc lập tự do?

Và rồi, kháng chiến thành công với cái gọi là “thắng lợi hoàn toàn”, đất nước được thống nhất, sau 30/4/1975, một đảng độc quyền lãnh đạo. Từ đấy, bắt đầu cho những công cuộc “cướp” khác và mới mẻ hơn. Xin tiếp tục:

Đánh tư sản qua bao lần: Một hình thức qui mô sâu rộng, cướp chẳng nương tay, không thương xót. Một trận cướp “long trời lỡ đất” - cướp sạch sành sanh: Từng đoàn xe tải ngày đêm theo hướng Nam-Bắc với vô số của tiền để cho ai? Đảng toàn quyền sử dụng…

Cướp bằng chính sách:

Cướp ruộng đất (lần 2): Sau những lần đánh tư sản (miền Nam), cướp tận cùng vì là của cải của “Ngụy” và bóc lột. Đảng đề ra chính sách: cướp ruộng đất từ dân cày (vì đây là dân ngụy). Công lao khai khẩn tạo dựng? không cần biết. Tất cả đi vào “tập đoàn” và “hợp tác xã”. Chia theo “định xuất” (mỗi nhân khẩu: vài ba sào), còn lại bao nhiêu xung công vào “nhà nước”, để đảng toàn quyền… sử dụng - Những cánh đồng mênh mông bát ngát, thẳng cánh cò bay là những “lợi phẩm” giàu có vinh sang cho đảng.

Chen vào “chính sách” làm ăn theo tập thể, những “tư liệu sản xuất”, như xe tàu, máy móc cũng phải được “xung công” đưa vào hợp tác xã. Cha chung không ai khóc, của chung không ai lo, sau một thời gian, toàn bộ máy móc trở thành “phế thải”. Và từ đó, Chính sách nữa được đề ra: đại đa số (dân ngụy) dắt dìu đi “kinh tế mới” để xây dựng và phát triển với cuộc đổi đời: khoai sắn trộn bo bo. Bao đời sống đói nghèo, và “đảng ta” vinh sang thụ hưởng.

Đất đai là sở hữu toàn dân, dân làm chủ, nhà nước quản lý, và đảng sử dụng: một chính sách “công bằng và đúng đắn?”, đảng mặc sức mà thắng lợi, mà quang vinh. Từ đó, sản sinh ra hằng vạn, hằng triệu “dân oan” trên khắp cùng đất nước. Từng đoàn lang bạt, lê la khắp mọi nẻo, mọi nơi, mọi chốn cửa quyền đề đòi công bằng, công lý. Những đoàn ‘lữ hành” dưới thời XHCNVN đi cùng trời cuối đất… đi cả cuộc đời?

“Cướp, cướp nữa, bàn tay không lúc nghỉ - cho mạnh giàu lãnh đạo, đảng quang vinh”. Phương châm của “đảng ta” để muôn đời trường trị:

Cướp tài nguyên quặng mỏ, cướp rừng vàng biển bạc. Và cướp cả công sức đem con dân đi lao động, làm thuê, ở mướn nước ngoài để có tiền nuôi đảng.

Và “đảng ta” cũng không ngần ngại “cướp chim” của từng đứa cháu ngoan bác hồ, đem “băng trinh” mà gả bán hoặc phục vụ tình dục người nước ngoài để chắt mót từng đồng đô la ngoại tệ gởi về “giúp đảng”.

Chưa hết! Một nền kinh tế đến hồi suy kiệt. Một khối nợ (nợ công) chồng chất càng lúc càng nhiều, mà xét thấy không còn có thể vay mượn, thì một hình thức “cướp” (do đỉnh cao trí tuệ nghĩ ra): huy động vàng và những đồng đô la dành dụm trong dân. Ai lại không bảo rằng đây là “tài tình” và “khôn khéo”?

Trong những ngày qua, cả nước chấn động như một cơn địa chấn: anh Nguyễn Cà Rê (phường Cái Khế, quân Ninh Kiều, TP Cần Thơ) nghèo khó, cha đau nặng cần tiền điều trị. Anh được người giúp cho 100 đô. Anh mang đi đổi, vì không rõ luật pháp, đã bị đảng tịch thu và phạt 90 triệu đồng. Phạt luôn cả tiệm vàng đổi đô la sai qui định, tịch thu toàn bộ vàng bạc, kim cương thuộc gia đình. Do tại người dân không biết luật? Và những tên “luật sư” (trí thức bưng bô) cũng đã bảo rằng: phạt như vậy là đúng luật - luật đảng đề ra!

Nhìn vào bộ mặt thật của đảng ngày hôm nay:

Người ta thấy: béo to và phì nộn. Không giống như những năm “hô hào kháng chiến, lặn lội núi rừng” héo hon và khắc khổ. Đánh xong giặc Mỹ, “đảng ta” to đẹp, mạnh giàu gấp vạn lần hơn.

Cướp xác thân đồng bào và máu xương đồng đội. Trên 3 triệu mạng người ngã xuống, vun hoén, tô bồi cho “quang vinh” của đảng ngày hôm nay! Nhà cao cửa rộng, phú quí vinh hoa, và lợi quyền vô tận… trên một đất nước tang thương - người Tàu lấn chiếm, xâm lăng ngập tràn mọi nẻo - một dân tộc nghèo nàn, đói khổ tận cùng…

Và hôm nay, một đảng lãnh đạo suốt quá trình là “cướp” đang manh nha, vì lợi quyền, sẵn sàng dâng nạp núi sông, lệ thuộc Tàu cộng?

Một dân tộc với truyền thống bất khuất kiên cường – dân tộc Việt Nam - từ mấy mươi năm đã phải lầm tin theo đảng: đấu tranh gian khổ, tuông đổ máu xương, và hy sinh vô hạn, để mưu cầu độc lập tự do, ấm no hạnh phúc… Hoàn toàn không có, mà nguy cơ một kiếp đời nô lê… Dân tộc này sẽ phải làm gì?

2/11/2018



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Quốc nhục thời CS [28.09.2018 22:30]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Được đảng và TQ cưng chiều, công an càng ngày càng tàn ácvới dân Việt: [NEW]
Úc: Một bà Việt gốc Hoa bị bắt vì nhét kim may vào các hộp dâu hại dân Úc!
Mỹ ép Trung Quốc ngừng quân sự hóa ở biển Đông, VN hãy nắm lấy thời cơ đòi lại Hoàng Sa
Thời đại Xã Hội Trộm Cướp giết người: Chân dung chủ tiệm tóc nổi tiếng nghi bị sát hại đốt xác phi ta.ng ở bờ sông Hải Phòng gây rúng động
Mỹ: Cháy rừng gây hậu quả thảm khốc tại California
Sự thật đáng sợ về loại thuốc làm từ thịt người của Trung Quốc thâm nhập VN
Sự thật đáng sợ về loại thuốc làm từ thịt người của Trung Quốc thâm nhập VN
Trung tướng công an Phan Văn Vĩnh bị ngất và ngã trong bệnh viện vì đứng tim do sợ hãi bị kết án - Xả súng tại Mỹ
NGUY CƠ MẤT NƯỚC: ĐÀ NẴNG SẼ DÙNG “BIỆN PHÁP CUỐI CÙNG” ĐỂ CHẤM DỨT TÌNH TRẠNG MẤT NƯỚC
Bầu cử giữa kỳ Mỹ: Tổng thống Trump chúc mừng chiến thắng của đảng Dân chủ tại Hạ Viện, Cộng hòa thắng Thượng Viện
Cách bảo vệ thân thể khi đi biểu tình
Nỗi đau đón nhục nhã của phụ nữ VN thời đại HCM: Bị chính đồng bào mình bán sang TQ làm đĩtrước sự ngơ ngác của chính quyền CSVN
Đại diện VN Phương Khánh xuất sắc đăng quang Hoa hậu Trái đất 2018
Hởi dân tộc khiếp nhược đứng lên!
Chúng ta chung tay cứu giúp đồng bào tại Campuchia vì CSVN vô tâm vô trách nhiệm đối với họ - Quà cho người sống hay người chết?

     Đọc nhiều nhất 
Chủ tịch nhà nước(tổng thống) Trần Đại Quang từ trần theo bác Hồ - CS sắp sụp đổ [Đã đọc: 372 lần]
Những nguyên thủ và chính khách quốc tế nào đã lây nhiễm vi rút độc lạ của Chủ tịch Trần Đại Quang cần đi khám nghiệm máu? [Đã đọc: 361 lần]
Nữ hoàng phim dâm sex Hong Kong: Chật vật mưu sinh, phải sang Việt Nam bán cafe kiếm sống [Đã đọc: 323 lần]
Đỗ Mười từ giã cõi Trần, Theo chân đoàn tụ bác Quang, bác Hồ [Đã đọc: 253 lần]
Nguyễn Thị Kim Ngân ngợi ca nền giáo dục thời VNCH chửi cha CS [Đã đọc: 250 lần]
Tham nhũng VN: Căn nhà 400 tỷ của đệ tử tướng Vĩnh ở Sài Gòn: Đại gia nhìn cũng khiếp [Đã đọc: 244 lần]
Một người hùng gốc Việt bắn chết cướp Mỹ có súng [Đã đọc: 238 lần]
Trừng phạt Trung Quốc, Mỹ chuyển từ chiến tranh thương mại qua quân sự [Đã đọc: 234 lần]
Nữ sinh viên Quảng Nam - Trần Tiểu Vy đăng quang Hoa hậu Việt Nam 2018 [Đã đọc: 229 lần]
TT Trump kêu gọi mọi người chống CNXH, người Việt ‘thấm thía’ và hào hứng ‘mong thành hiện thực’ [Đã đọc: 228 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.