Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười một 2019
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 12
 Lượt truy cập: 14343500

 
Khoa học kỹ thuật 17.11.2019 20:04
Văn hóa chửi
30.10.2019 13:18

Nhân loại không mấy người không chửi mắng hoặc bị chửi mắng. Chửi mắng, rủa sả là thứ ngôn ngữ không thiếu trong cuộc sống, trong văn chương của mọi dân tộc. Vấn đề là xác định được ranh giới giữa văn hóa và phi văn hóa trong chửi mắng. TNTT> mở chuyên đề thú vị này để cùng bạn đọc đàm luận và tranh cãi.


Chửi...

< A >






Văn hóa chửi mắng

Chửi là la mắng, là nói những lời thô tục, cay độc để làm nhục người khác”, đó là theo từ điển tiếng Việt thông dụng. Cá nhân tôi cho rằng đôi khi cũng cần phải diễn đạt ngôn từ một cách mạnh mẽ, biểu cảm – đôi khi cũng cần phải chửi. Và rõ ràng khi không có đòn để đỡ, khi phải cam chịu ẩn nhẫn, khi yếu thế không làm được gì đối thủ, người ta có thể phải chửi. Chửi cho bõ tức. Chửi là cần thiết, vấn đề là chửi cũng cần có văn hóa, làm cho đối phương thấy nhục cũng phải có văn hóa.

Nhiều người tự hào rằng ở Việt Nam có hẳn một cái gọi là văn hóa chửi – có nghĩa là người Việt chửi có vần có vè, có ve có vẩy; chửi có bài bản, lớp lang. Nếu văn hóa được định nghĩa như là những giá trị vật chất, tinh thần do con người tạo ra trong lịch sử hay lối sống, cách ứng xử có trình độ cao thì quả thật chửi cũng là một nét văn hóa. 

Trong cuốn Tìm về bản sắc văn hóa Việt Nam của Trần Ngọc Thêm  có đoạn: “Với lối chửi có vần điệu, có cấu trúc chặt chẽ, người Việt Nam có thể chửi từ giờ này qua giờ khác, ngày này qua ngày khác mà không hề nhàm chán. Đó là một nghệ thuật độc nhất vô nhị mà không một dân tộc nào trên thế giới có được”. Nghệ thuật chửi Việt Nam chủ yếu xuất phát từ miền Bắc do nếp sống cộng đồng tình cảm, ưa tế nhị và để tránh cái thô tục không cần thiết, người ta có hàng trăm cách, trăm lối diễn tả xa xôi, bóng gió được coi là tao nhã mà vẫn làm đối thủ tức đến hộc máu mồm. Bên cạnh chửi tục, người ta còn có lối nói mát, nói mỉa, nói xéo, chê bai cũng độc địa kinh khủng mà người ta cũng gộp luôn vào, mở rộng thuật ngữ chuyên “chửi”. Ở đây cũng cần phân biệt giữa “chửi thề” và “chửi”: chửi thề là văng tục, chửi vô tội vạ, chửi bất cứ lúc nào - kể cả lúc vui, chửi mà không có dụng ý bôi nhọ, không nhằm đối tượng nào; chửi thường nhắm đích danh người nào đó và thường trong lúc giận dữ, có dụng ý.

Trong quân đội xưa còn có một loại quân đặc biệt chuyên chửi mắng, đó là các "mạ thủ". Khổng Minh Gia Cát Lượng từng đích thân dùng thứ vũ khí này, ông đã dùng lời đanh đá cay độc mắng chết Tư Đồ Vương Lãng ngay tại trận.

Ngày xưa, chửi được coi là vũ khí của người nghèo bất khuất, người yếu bất khuất. Những kẻ thống trị có đầy đủ vũ khí, sức mạnh, còn những người bị trị luôn bị tước đoạt đến trần trụi cả về vật chất lẫn tinh thần, nhưng không phải vì thế mà kẻ bị trị chịu yên, họ biết dùng đến vũ khí độc tôn của mình để chống lại những cái trái với luân thường, trái với pháp luật, trái đạo đức. Mà đúng là “chửi” là vũ khí độc tôn của kẻ nghèo, khi trời dường như phú cho họ cơ quan phát thanh rất tốt, có thể vang khắp xóm cùng quê, có thể chửi từ giờ này sang giờ khác. Chửi, với các bài chửi điển hình như bài “Chửi đứa bắt gà” kéo dài hàng giờ, hàng ngày, dù kẻ bắt gà chắc gì đã mang gà ra trả, nhưng cái việc chửi vẫn phải được tiến hành, trước tiên để bõ tức, để giải tỏa tâm lý, sau đó là để phòng ngừa, để đánh thức lương tâm, đánh thức và nuôi dưỡng công lý. Có lẽ, đây cũng là một biểu hiện văn hóa trong cái sự chửi.

Thật ra thì văn hóa chửi cũng không phải là đặc sản quá độc đáo của người Việt. Bộ sử thi tiểu thuyết hoành tráng Tam quốc chí đã kể rất kỹ về chuyện khi dàn trận đánh nhau các bên rất hay sử dụng một loại quân khá đặc biệt, đấy là những "mạ thủ". "Mạ thủ" thường chọn những người giọng tốt, ngữ điệu chắc chắn phải cong cớn, đứng ngay ở hàng đầu gào to những lời xỉ mắng đối phương. Khổng Minh Gia Cát Lượng của nhà Thục đã từng đích thân đanh đá mắng chết Tư đồ Vương Lãng của nhà Ngụy. Ở Ukraine hiện tại có cả cuộc thi chửi được tổ chức hàng năm có mục đích để thanh niên làm quen với văn hóa chửi của dân tộc và nâng cao tình yêu nước. Cuộc thi chửi được tiến hành theo hình thức hai người bước ra sàn đấu, lần lượt chửi nhau và bất cứ ai muốn đều có thể tham gia. Người dự thi có thể trích dẫn những câu nói từ văn học cổ Ukraine bao hàm các câu chửi rủa đậm màu sắc dân tộc. Người thắng cuộc là người có vốn từ vựng phong phú.  

Cách chửi thay đổi rất nhiều, tùy theo vùng miền văn hóa. Ngay cả ở Việt Nam, người Bắc có cách chửi khác người Trung, người Trung chửi khác người Nam. Tuy nhiên, ngày nay, nhiều khi người ta quá lạm dụng "nghệ thuật" chửi, công cụ chửi, người ta chửi chỉ cốt để chứng tỏ mình chửi giỏi, người ta nói mát, nói mỉa, nói xéo người khác dù người đó chẳng làm gì mình – chỉ cốt để sướng miệng mà không hề nghĩ đến tác dụng độc địa của “lời nói-đọi máu”. Bàn về văn hóa chửi sẽ luôn là một đề tài thú vị và chắc hẳn cũng sẽ gây nhiều tranh cãi.

Nguyễn Quang Lập (nhà văn)

 

"Tôi thấy ở xứ mình vẫn chưa có văn hóa chửi thật sự. Chửi ở đây là chửi một cách văn minh, không phải là dùng những từ ngữ thô tục, kém văn hóa để chứi bới nhau, mà là sử dụng lý lẽ sắc bén để nói lên sự thật. Điều này thì cũng tồn tại ở nước ta lâu rồi, các cụ nhà văn nhà thơ nổi tiếng ngày xưa như Nguyễn Khuyến, Tú Xương, Tú Mỡ… chửi những người tham ô tham nhũng qua chính ngòi bút của mình rất hay đó chứ. Tôi nhớ ngày bé được nghe các bà ngoài hàng chợ Bắc chửi cũng rất thích, vì họ chửi nghe đúng, sâu và sắc bén lắm. Các nhà văn của ta bây giờ cũng chưa lưu tâm đến chuyện này, thường thì bất bình chuyện gì thì lên tiếng chửi vậy thôi, tùy hứng, dẫn đến người bị chửi cũng không thấy thuyết phục...".

Lê Minh Quốc (nhà thơ)

 

"Dân tộc Việt Nam vốn nhiều chữ, giàu chữ, thâm thúy nên khi ghét, giận, tức ai đó đều có thể chửi một cách có vần có vè, và đầy “hoa mỹ”, ví như cái chửi bà già mất gà của xứ Bắc hoặc cách chửi của người Huế. Nhưng bản thân tôi nghĩ không nên khen ngợi cách chửi này. Với tôi, một bó lý không bằng một tí tình, khi chửi người ta tức là mình đã dùng lý rồi. Tôi thích những cách chửi như kiểu của Hồ Xuân Hương hơn".

Chửi trong văn học

"Bớ làng trên xóm dưới, bớ láng giềng láng tỏi … bên sau bên trước, bên ngược bên xuôi! Tôi có con gà mái xám mới ghẹ ở, nó mới lạc ban sáng mà thằng nào con nào, đứa ở gần mà qua, đứa ở xa mà lại, nó dang tay mặt, nó đặt tay trái, nó bắt mất của bà, thì buông tha thả nó ra, có đứa nào trót nhỡ tay đánh cắp con gà mái ghẹ của bà thì hãy banh lỗ tai vạch lỗ nhĩ lên mà nghe bà chửi đây này…

Chém cha đứa bắt gà nhà bà, chiều hôm qua bà cho nó ăn nó vẫn còn. Sáng hôm nay con bà gọi nó nó vẫn còn, mà bây giờ nó đã bị bắt mất. Mày muốn sống mà ở với chồng với con mày, thì buông tha thả nó ra cho nó về nhà bà, nhược bằng mày chấp chiếm, thì bà đào mả thằng tam tứ đại nhà mày ra, bà khai quật bật săng thằng ngũ đại lục đại nhà mày lên. Ới cái thằng chết đâm, cái con chết xỉa kia, mày mà giết gà nhà bà thì một người ăn chết một, hai người ăn chết hai, ba người ăn chết ba. Mày xuống âm phủ thì quỷ sứ thần linh rút ruột ra... ".

(Đoạn chửi của bà già mất gà, trích Bước đường cùng của Nguyễn Công Hoan)

Trong Daghextan của tôi, nhà thơ Nga Raxun Gamzatop đã dành hẳn một chương có tên Ngôn ngữ để nói về chuyện chửi rủa ở những làng quê Daghextan. Ông viết “Mỗi làng quê đều có riêng những lời chửi rủa. Có lời rủa trói tay anh bằng những sợi dây vô hình; có lời rủa đẩy anh vào quan tài; có lời rủa làm mắt anh rơi vào đĩa canh đang húp, có lời rủa làm mắt anh lăn xuống khe sâu qua những tảng đá lởm chởm”. Dưới đây là một vài lời chửi rủa mà ông ghi lại:

- Cầu trời nó bắt đi cái người biết dạy con mày học nói! Cầu trời nó bắt của con mày đi cái người mà con mày có thể dạy nói!

- Cầu cho lưỡi mày khô đi, cho mày quên tên người yêu, cho người mày có việc cần gặp không hiểu lời mày nói. Cầu cho mày quên lời chào làng quê khi mày đi xa trở về, cầu cho gió lùa vào miệng mày khi mày rụng hết răng…

» Trao đổi về văn hóa chửi mắng: Nhìn lại chửi thề

Phan An (Thanh Niên)

Chửi...

Nguyễn Dân (Danlambao) - “Thực tế, mở máy ra là thấy mạng xã hội chửi từ trên xuống dưới, chửi không chừa một ai, chửi tràn lan cơ quan công quyền như hát hay”. Đấy là lời của ông Thuận Hữu, chủ tịch Hội Nhà báo VN, và là tổng biên tập báo Nhân dân - được đăng tải trên VietnamNet, 22/10/2019.

Tại sao lại chửi? Và chửi để làm gì? Chửi ai? Ai chửi? Có lẽ đây là những câu hỏi được đặt ra, không để hỏi ai, mà tự trả lời với vẻ hài lòng thích thú. Vì là người ta muốn chửi (từ lâu), mà chưa được chửi. Vì là cái chế độ tạo ra một xã hội ở thời đại đất nước hôm nay - CHXHCNVN - cần phải chửi.

“Chửi”. Thật sự cũng đã đi vào nếp sống văn hóa nước nhà trong từng hoàn cảnh. Chửi là một thứ “vủ khí” để chống lại đối phương, kẻ thù... một khi không có cách gì khác hơn là... chửi. 

Bị đánh đập, bị áp chế, hành hung, bạt đãi bất công, bị ăn hiếp v.v... trước kẻ mạnh, trước thế quyền, thế lực mà không có phương tiện gì để chống lại. Là... chửi. Chửi cho hả dạ, cho đở tức. vơi đi bao oán thù, bực dọc. Và cũng chửi cho đã miệng, sướng tai... Cho đừng lú, cho khỏi phải phát điên. 

Chửi - có nhiều cách chửi: Chửi tục tằn, thô lổ. Chửi tế nhị, thanh lịch, thanh tao. Chửi biếm nhẻ, khinh khi... Tùy khả năng, trình độ. Tùy giai cấp, hạng người. Chửi chẳng làm chết ai? Nhưng mà thấm. Đôi khi bị hộc máu, lên “tăng xông”, xuất huyết nảo, trở thành bại liệt không chừng? 

Bây giờ, cứ mở máy ra (máy vi tính, iphone, ipad, internet...) là gặp chửi: “chửi từ trên xuống dưới, chửi không chừa một ai, chửi hay như hát”. Đúng. Xã hội, chế độ, đất nước hôm nay toàn là chửi. Vì có quá nhiều chuyện xảy ra... đáng chửi. 

- Chửi những tên hại nước, hại dân. Chửi những kẻ thế quyền áp bức. Chửi những thằng làm bậy, nói càng, những đứa yếu hèn nhu nhược mà lên mặt anh hùng. -Chửi những kẻ hiếp người cô thế. 

- Chửi cái lũ hèn với giặc, ác với dân. Chửi những tên bán nước cầu vinh, rước voi dày mả tổ. 

- Chửi những con điếm thập thành mang danh CTQH, giữa khi giặc lấn chiếm xâm lăng lại đi hí hửng vui chơi cùng lũ giặc. 

- Chửi những tướng tá ma cô, ăn cho mập sống cho sang chỉ biết cúi lòn đầu hàng giặc. 

- Chửi cái đám “đầy tớ” sống nơi cung điện “dát vàng” mà quì lụy kẻ thù, buôn dân bán nước. 

- Chửi những đứa khôn nhà dại chợ, thấy giặc thì cung kính phủ phục, mà gặp dân thì hống hách, hung hăng. Chửi lũ phường gía ao túi cơm, gian manh, đốn mạt... 

Có trên 1001 lối chửi, mà cách nào cũng đáng, cũng cần. Vì một chế độ tham tàn, thối nát. 

Thể chế cộng sản là một chế độ độc tài, gian manh, tàn bạo, hàng mấy mươi năm độc quyền cai trị, nhốt người dân trong một cái rọ: Nói phải nghe, bảo phải làm, cho ăn gì thì phải chịu ăn thứ ấy. một chế độ bưng bít, tuyên truyền để ngu dân, để dễ bề thống trị. Bắt một dân tộc phải “ngu trung”, phải tôn vinh thần thánh? 

Ngày trước, ít chửi hoặc không chửi, vì đã bị khớp mỏ, bịt mồm. Phải chửi khi có lệnh, chỉ chửi lúc được phép, chửi theo “định hướng”? Trên 70-80 năm, một dân tộc bắt phải gục đầu, bao bọc bởi bức ‘tường lửa”chặn ngăn mọi nẽo, dù có chửi cũng chỉ là nơi khoảng thinh không vô âm, vô tiếng. 

Ngày nay, nhờ khoa học tiên tiến: Internet - 4.0, 5G... lan tràn phổ biến. Tường lửa bị thủng, tiếng nói rộng khắp, vang xa. mấy cái đầu rừng rú mông muội, tối tăm đành bất lực. Không còn cách nào ngăn chận. Và từ đó: phải...nghe chửi. 

“Chửi ngày chửi đêm, chửi từ trên xuống dưới, không chừa một ai, chửi tràn lan cơ quan công quyền như hát” - Nghe thấm chưa? Đã chưa? Những lổ tai trâu, những cái màng nhỉ điếc? 

Chửi quá, đau quá...và cũng chẳng làm được gì đành phải giả câm, giả mù, giả điếc? Phải chui rúc xuống lổ cống, hang sâu, mỗi khi tình hình khuấy động. Giống “đà điểu” chui đầu vào cát, loài “bọ hung” lũi xác vô phân? Cho yên bề, yên chuyện? Chờ khi yên ổn chui ra: vổ ngực tự hào? Khoe khoang thành tích? 

“Chống đối, tranh chấp... liệu ta có được yên ổn, an nhàng mà ngội họp hành, bàn bạc như thế này không?” Lú và hèn như thế, thì có nên chửi không? 

Một đất nước suy kiệt lụn tàn, người dân phải đi ở mướn làm thuê xứ người, vì muốn được đổi đời, thay kiếp, phải chết cóng trong những container đông lạnh... mà kẻ “lú” lúc nào cũng khoác lác tự hào: “Đất nước ta chưa bao giờ có được như hôm nay”? Thì như vậy, bảo sao không chửi? 

Chửi tràn xuống dưới: 

Còn đám cấp dưới, đám sai nha, những kẻ thừa hành: CAND, CSGT. CSCĐ, đám cán bộ làng xã, phố phường cận kề gần gủi cùng dân, thì vô cùng “kinh tởm” (tàn độc ác ôn, loài yêu tinh, quỉ dữ) cũng cần phải chửi. Một chính quyền áp dụng “luật rừng”, cái gì cũng là rừng rú: Bắt bớ tùy ý, tự quyền - “luật là tao, tao là luật” - hống hách, ngang ngược, lộng hành, gây biết bao nhiêu là khốn khổ: Bắt tùy ý. Đánh đập tùy thích. Cướp mà không được, đưa vào đồn CA tra tấn...Mua gánh bán bưng vĩa hè: đập đổ... cướp giật không chừa? 

Bao nhiêu là tàn ác, bất nhân, tạo nên một xã hội dẫy đầy chết chóc. Người dân như con trùn, con kiến, tha hồ dày xéo, giết tha... Tội ác được bao che. Tội ác cứ lộng hành. Chính quyền phó mặc. Người dân phải là gì? Chỉ còn nước... chửi. 

Nước mất, nhà tan, xã hội bất an, dân tình đồ thán. Đã qua trên mấy mươi năm - gần thế kỷ - từ ngày có đảng (CSVN) với những con người bằng chính sách gian manh, tàn ác, đã gieo bao nhiêu là thảm trạng, là tan thương, chết chóc... 

Chỉ vì lầm tưởng, nghe theo... Đã phải hy sinh vô vàn với bao nhiêu là máu xương tuông đổ, từ thế hệ này, qua thế hệ khác tiếp nối, cuộc đời trầm luân khổ ải. Chỉ có đảng, đám thống trị chuyên quyền là tột đỉnh vinh sang, sung sướng, hưởng thụ mọi thứ... Thì tầng lớp bị trị, người dân thấp cổ bé miệng phải làm sao? Không lực, không quyền, yếu đuối thế cô, thì chỉ có... chửi... 

Chửi cho đở tức. Chửi cho nguôi ngoai, cho quên đi kiếp sống lầm than, kiếp đời súc vật. Chửi là còn nhẹ? Ước gì...Phải chi... có được phép mầu, quyền lực? Đem chặt, đem bầm (cái đám tụi này) ra trăm mảnh, vẩn chưa hả dạ, vừa lòng? 

30.10.2019


Văn Hóa Chửi


Nhiều lúc tôi cứ tự hỏi sao chưa có nhà văn hoá nào nghiên cứu về cái sự “Chửi” nhỉ?

Hôm nay ngồi buồn tôi mở máy vi tính, thử mở Từ điển Lạc Việt năm 2002, tra hú hoạ chữ Chửi xem sao. Đây là cuốn từ điển Việt Anh, mà lại dùng cho máy vi tính, tôi nghĩ, có lẽ chẳng có chữ ấy đâu, may lắm thì có một chữ Chửi đơn giản là cùng.

Tôi nhầm!

Các từ về Chửi xếp đầy một trang màn hình!

Này là Chửi mắng, Chửi bới, Chửi đổng, Chửi nhau, Chửi rủa, Chửi thầm, Chửi thề, Chửi tục!

Lại còn Chửi bâng quơ, Chửi vu vơ, Chửi thậm tệ!

Chưa hết, có cả Chửi bóng Chửi gió, Chửi chó mắng mèo, Chửi như tát nước, Chửi như vặt thịt, Chửi vuốt mặt không kịp nữa!

Ngần ấy chữ Chửi đều có những động từ hay cụm từ tiếng Anh tương ứng.

Hoá ra người Anh người Mỹ họ cũng chua ngoa, cũng điên tiết gớm chứ đâu có vừa (nhưng các “đế quốc to” ấy nhất định thua xa mình về cái khoa Chửi, kể cả Chửi đáng khen và Chửi đáng chê).

Cuốn từ điển còn thiếu một khái niệm Chửi tối quan trọng: Chửi như mất gà! Rất may, tìm mãi mới thấy cụm từ Chửi này có trong Từ điển Việt Hoa của Khổng Đức.

Nhưng rốt cuộc thì từ điển gì, chữ nghĩa gì cũng thua bà cô tôi hết, một người dân quê không biết một chữ quốc ngữ bẻ làm đôi.

Khoan hãy tìm hiểu vì sao Gà lại giữ vị trí quan trọng trong khoa Chửi của dân An Nam mình đến thế.

Tôi hãy phác qua vài nét nhân thân bà cô ruột, tức cuốn từ điển sống của tôi về Văn hoá Chửi.

Dòng họ nhà tôi, từ bố tôi trở về trước nghèo lắm. Mấy đời chỉ là ông đồ dạy chữ nho, ông chú ruột tôi mới sáu tuổi đã bị đem cho một nhà thờ đạo vì ông bà tôi không sao nuôi nổi.

Cô tôi đương nhiên không được học hành gì, sớm được gả cho một anh thợ cày cũng nghèo kiết xác, là ông cậu tôi. Cậu tôi chẳng may mất sớm, để lại cô tôi goá bụa khi chưa đầy hai mươi với một đứa con gái chưa đầy ba tuổi. Chỉ một đôi quang thúng cũ nát, lèo tèo mấy quả na quả bưởi, mấy chiếc bánh đa, bánh gai…, hoặc mấy mớ rau, con cá, bà đèo đẽo đi khắp chợ Hồ, chợ Gôi, chợ Ngo, chợ Dâu, chợ Keo, chợ Cẩm Giàng, chợ Núi (tức núi Thiên Thai)… trên dưới mười cây số. Áo xống nhuộm bùn (hồi trước các cụ gọi chiếc váy là xống), vá chằng vá đụp, làm chỗ cư trú lý tưởng cho lũ chấy rận. Lúc nào nghỉ chợ là bà lại đem áo xống ra bắt rận, tuốt trứng lép bép và cắn rận đôm đốp. Nhưng người cô nghèo khổ ấy thương lũ cháu, thương chúng tôi lắm. Cô cho chúng tôi cái bánh, quả na mà chậm ăn là cô chửi cho mất mặt, à ra đều mày khinh cô nghèo mày không ăn hử?

Đến năm tôi đã là giảng viên đại học (chả gì cũng gọi là trí thức xã hội chủ nghĩa) mà mỗi lần về thăm cô vẫn cho tiền, này thằng Tụ, cô cho mấy đồng cầm đi mà tiêu. Thương cô lắm mà vẫn phải cầm, chứ đợi cô chửi cho rồi mới cầm ư?

Nhưng Chửi cũng ba bảy đường Chửi. Bà chửi thương, chửi yêu thì chỉ chửi “nôm” thế thôi, chứ không có bài. Khác hẳn những khi định hướng vào “kẻ thù”, là những kẻ ăn không ăn nảy của bà, vu oan giáng họa cho bà, cậy quyền cậy thế chèn ép lấn át bà (kiểu như bây giờ ta gọi là vi phạm quyền dân chủ ở cơ sở ấy mà) thì vũ khí Chửi của bà tung ra đầy tính kỹ thuật, bài bản hẳn hoi và đầy sức lôi cuốn.

Một ngón võ thật sự.

Hôm ấy bà đi chợ về muộn. Chuẩn bị nấu cơm chiều, vét niêu cơm cháy, vừa ngô, vừa khoai được một bát đầy hú hụ, bà cất tiếng “chích chích chích chích”, “pập pập pập pập” gọi mấy con gà mà bà đã chăm chút cả năm để chuẩn bị ăn Tết. Lũ gà quen tín hiệu đã tề tựu ngay tắp lự. Chờ mãi vẫn không thấy con gà mái nâu, đang ghẹ, béo nhất đàn. Bà bổ đi tìm quanh, “điều tra” khắp vườn, khắp xóm. Không thấy. Vẻ mặt bà hằm hằm, mắt bà chợp chợp, tôi biết cơn giận trong bà đã chất chứa đến nhường nào.

Nhưng bà lẳng lặng đi nấu cơm. Hai mẹ con bà ăn cơm xong đâu đấy.

Mọi nhà đã lên đèn. Tôi nằm chơi trên cái chõng tre giữa sân.

Đúng lúc làng xóm đang yên tĩnh, ổn định, thì bài trường ca bắt đầu.

Hình như trời phú cho những người nghèo khổ, sống dưới đáy xã hội một cơ quan phát âm, đúng ra là cơ quan phát thanh, có độ vang đủ phủ sóng khắp “địa bàn” cư trú. Phần giao đãi của trường ca mất khoảng mười phút, nhưng cũng đủ cho việc đặt vấn đề. Người nghe đã kịp nhận ra cuộc chửi liên quan đến vụ việc gì, bà nghi ngờ cho ai. Sau khi đã khu trú được vấn đề và đối tượng (tất nhiên bà chẳng cần gọi tên chúng ra), bà vào phần chính của việc chửi bới. Bà mạt sát đối thủ bằng những tư liệu rút ra từ gia phả, án tích, dư luận; bà chứng minh tội phạm bằng những chứng cứ và suy luận mà bà đã quan sát và thu thập được; và cuối cùng là phần hình phạt. Bà phạt kẻ bị tình nghi phạm tội bằng phương pháp rất nhân đạo là cho ăn và cho uống, thực đơn gồm toàn những thứ sống sít từ cơ thể thiên nhiên của bà. Thì bà còn có gì khác ngoài cái vốn tự có ấy?

Toàn bộ “cáo trạng” từ việc điều tra, luận tội và xử phạt bà làm độ nửa giờ là xong. “Phiên toà” kiểu này có cái “hay” là không cần mời ai đến dự mà vẫn xử được công khai. Thế mới biết kẻ ở thế yếu thì cứ phải “phát-xít“ thôi. Vô chính phủ cũng là một cực của phát-xít, nhưng cái phát-xít của bà cô tôi vừa đáng yêu, vừa đáng thương, lại vừa đáng tủi làm sao!

Bà “viết” văn xuôi theo lối biền ngẫu, rất nhiều đoạn rập theo một công thức như lối viết báo cáo hoặc xã luận của những anh không chịu đổi mới ngày nay. Văn xuôi nhưng lại có vần như thơ (có thể đây là tiền thân của loại thơ văn xuôi bây giờ đấy nhá!), lại có lên bổng xuống trầm như nhạc.

Đặc biệt, vô cùng đặc biệt là đoạn cao trào. Tôi nghe một lần là nhớ suốt đời.

Đoạn ấy thế này: “… Nếu mày có trót dại bắt con gà của bà, nghe bà chửi mà không khôn hồn thả nó ra, mà cả nhà cả ổ mày cứ húc đầu vào ăn cho đầy miệng, thì bà cứ cho chúng mày ăn cái máu l…, rớt l… của bà đây này (lúc này bà khẽ rướn người lên, hai đầu ngón tay khẽ nhúm chiếc váy đụp nâng lên phía trước, tuy đứng một mình mà bà làm như đang diễn thuyết trước đám đông người). Mày tưởng mày có quyền có thế, có người làm ông nọ bà kia mà ăn hiếp gái già này à? Cứ ra mặt với bà xem! Bà thì cứ… dứt cái lông l… thứ tám, bà chẻ tạm làm tư, bà trói cổ cái ông tổ năm đời mười đời nhà mày lại, bà vẫn còn thừa cái nút hậu!...”. (Cái sinh lực nữ tính mới đầy uy lực làm sao!)

Lạ chưa? Cái lông thứ tám? Vậy là trong cái đám lôm xôm ít được thấy ánh sáng văn minh ấy cũng phải có trật tự, ngôi thứ hẳn hoi (cứ như trong trại lính hay trong triều đình xôi thịt vậy)! Không biết cái ngôi thứ này là do chúng cọ xát với nhau mà phân định hay do bà phải đánh số để tiện việc quản lý?

Để ra quân, bà chưa cần cử các ngôi vị thứ nhất, thứ hai, thứ ba trang trọng làm gì, mà mới dùng cái “thằng” thứ tám, thậm chí chả cần cả “thằng” thứ tám nữa, nên bà mới tạm chẻ nó làm tư (khiếp thật, xưa nay người chi li lắm cũng chỉ chẻ sợi tóc làm đôi là cùng). Còn ở trận tuyến bên kia thì bà không thèm chấp cái bọn ăn cắp gà, không thèm trói chúng cho bẩn… cái dây trói của bà, mà lôi cổ hẳn cái ông tổ năm đời mười đời nhà nó ra (bọn này về chầu ông… vải từ lâu rồi mà bà vẫn không tha, vì chính chúng đã khai sinh ra cái lũ ăn cắp gà vô liêm sỉ này). Binh lực của bà đã tự giảm đi bấy nhiêu lần, binh lực của địch cho phép tăng lên bấy nhiêu lần, vậy mà vẫn chưa cân sức: cái dây trói vẫn quá dài so với cái cổ bự của những ông tổ năm đời mười đời kia, trói cẩn thận đâu vào đấy rồi mà dây vẫn còn thừa nhiều quá, lại phải buộc thêm một “múi” nữa cho dây đỡ luề thuề, tức là phải buộc thêm cái nút hậu. Tương quan địch ta chênh lệch như thế thì chúng còn làm sao dám ra mặt với bà được nữa, chứ nói gì đến lên mặt, giở thói kiêu ngạo cổ truyền của chúng trước bàn dân thiên hạ?

Như thế, bản trường ca đã dùng một “thi pháp” so sánh, tương phản đầy ấn tượng! Thiết kế một bài Chửi khoa học và tinh tế như thế thì các bậc thâm nho, hay các viện sĩ khoa học mọi thời đều xin bái lạy.

Thiên nhiên sinh ra muôn loài vốn đã tài tình, xã hội loài người tự nhiên cũng tài tình như thế. Cứ phải tự cân bằng, cứ phải tạo lấy cái hợp lý để cân bằng lại cái vô lý. Đấu tranh sinh tồn mà sinh ra cả.

Một lần, đọc bài thơ của một nhà thơ trẻ miền Trung, tôi gặp một tứ thơ độc đáo: “Trong tấn tuồng đời bọn bất lương đã giành đóng hết các vai đạo đức mất rồi”! Bảng phân vai chỉ còn các vai phản diện, xấu xa, mà những người bị trị, những người lương thiện, bao giờ cũng chậm chân, đành phải nhận đóng. Không nhận những vai ấy cũng không được. Đã là tuồng đời thì anh không đóng cũng không được, “lẩn tránh” cũng là một vai của tuồng đời chứ đâu có thoát.

Khi những kẻ ăn cắp gà lại chi phối luật pháp, lại độc chiếm hết diễn đàn để giảng đạo đức (tất nhiên là đạo đức giả), thì người mất gà đành phải chửi thôi. Những phụ nữ chịu nhiều tầng ràng buộc nhất chỉ còn cách tự vệ ấy để quyết thực hiện quyền ngôn luận, “tự do báo chí” của mình.

Bài Chửi độc đáo kia, nghe tưởng cay độc quá, nhưng xem kỹ lại thấy vẫn nhân đạo. Bà vẫn mở đường: nếu mày không sửa chữa thì bà mới làm như thế, như thế!

Đấu tranh sinh tồn là cuộc “nội chiến” muôn đời. Đã là cuộc chiến phải có vũ khí, phải có binh pháp. Bọn thống trị khôn ngoan bao giờ cũng lo xa, tước hết vũ khí vật chất và tinh thần của đám bị trị. Nhưng trời sinh voi thì trời sinh cỏ. Bị lột trần trụi thì chính cái trần trụi biến thành vũ khí.

Những giá trị thật mà bị dè bỉu (hoặc giả vờ dè bỉu), đẩy xuống dưới cùng, chính là tiền đề để nó bật lên thành vũ khí, xấn vào tận mặt kẻ làm bộ khinh rẻ nó, cái “Yoni” của các bà chính là một phẩm vật như thế. Trong võ cổ truyền hay Judo, chính kẻ ở dưới mới chuyển được sang thế thượng phong để chơi ngón “bốc”, ngón “quật”, ngón “ném”. Cho nên, trong văn hoá, kẻ nào đẩy những giá trị cao quý xuống tận đáy chính là tự chuốc lấy diệt vong.

Chửi là vũ khí của người nghèo bất khuất, người yếu bất khuất. Kẻ mạnh (về lực) hoặc kẻ phi nghĩa mà chửi thì nhạt thếch, sẽ thành tàn bạo, thô tục, thành lố bịch ngay. Trái lại, dân tộc nào, tầng lớp nào sức sống dai dẳng nhưng bị “yếu kinh niên” sẽ có khả năng mài rũa vũ khí Chửi của mình trở nên hoàn thiện.

Trong môn Chửi, tên tục của hai “sinh thực khí” có một vị trí độc đáo.

Cái Linga và cái Yoni đã sinh ra loài người thì khi con người bị đẩy vào tư thế trần trụi, nguy nan không lối thoát, hai thứ ấy lập tức phải đứng ra đương đầu cứu viện, chiến đấu, với tên thật của nó. Cửa sinh, cửa tử, cũng là cửa thoát. Vậy thì: Yoni-Linga muôn năm! (Khẩu hiệu này đáng ra phải hô bằng tên thật).

Khi dùng cái phương tiện bề ngoài có vẻ rất giống nhau ấy, người lương thiện và thằng khùng chỉ khác nhau ở cái mục đích, vì lẽ phải hay không vì lẽ phải.

Đành rằng có chửi cũng chẳng mấy khi tìm lại được gà, nhưng cái Chửi đánh thức lương tâm, đánh thức và nuôi dưỡng công lý. Lương tâm và công lý sẽ lớn lên, chặn tay bọn ăn cắp những CON GÀ VÀNG nặng hàng chục tấn, và trả lại cho đời, cho dân những công bằng lớn lao hơn. Ý nghĩa văn hoá của sự Chửi chính là ở đó.

Cụ bà Nguyễn thị K., một công dân vô danh trong xã hội, người cô ruột xấu số đáng thương và đáng quý ấy là cuốn từ điển sống của tôi, là một khối văn hoá vừa “vật thể” vừa “phi vật thể”. Trong cuốn từ điển Chửi ấy, nếu thấy cần bổ sung thì có lẽ chỉ cần ghi thêm khái niệm “Chửi Chữ” nữa thôi.

Thưa cô, cháu học hành cả đời, hôm nay mới nhận ra cô thì cô không còn nữa.

Cháu thèm được cô cho một chiếc bánh gai và lại chửi cho một câu như những ngày nào tấm bé.

Hà Sỹ Phu

19.4.2005

Văn hóa chửi mắng

Nhân loại không mấy người không chửi mắng hoặc bị chửi mắng. Chửi mắng, rủa sả là thứ ngôn ngữ không thiếu trong cuộc sống, trong văn chương của mọi dân tộc. Vấn đề là xác định được ranh giới giữa văn hóa và phi văn hóa trong chửi mắng. TNTT> mở chuyên đề thú vị này để cùng bạn đọc đàm luận và tranh cãi.

Chửi là la mắng, là nói những lời thô tục, cay độc để làm nhục người khác”, đó là theo từ điển tiếng Việt thông dụng. Cá nhân tôi cho rằng đôi khi cũng cần phải diễn đạt ngôn từ một cách mạnh mẽ, biểu cảm – đôi khi cũng cần phải chửi. Và rõ ràng khi không có đòn để đỡ, khi phải cam chịu ẩn nhẫn, khi yếu thế không làm được gì đối thủ, người ta có thể phải chửi. Chửi cho bõ tức. Chửi là cần thiết, vấn đề là chửi cũng cần có văn hóa, làm cho đối phương thấy nhục cũng phải có văn hóa.

Nhiều người tự hào rằng ở Việt Nam có hẳn một cái gọi là văn hóa chửi – có nghĩa là người Việt chửi có vần có vè, có ve có vẩy; chửi có bài bản, lớp lang. Nếu văn hóa được định nghĩa như là những giá trị vật chất, tinh thần do con người tạo ra trong lịch sử hay lối sống, cách ứng xử có trình độ cao thì quả thật chửi cũng là một nét văn hóa.

Trong cuốn Tìm về bản sắc văn hóa Việt Nam của Trần Ngọc Thêm  có đoạn: “Với lối chửi có vần điệu, có cấu trúc chặt chẽ, người Việt Nam có thể chửi từ giờ này qua giờ khác, ngày này qua ngày khác mà không hề nhàm chán. Đó là một nghệ thuật độc nhất vô nhị mà không một dân tộc nào trên thế giới có được”. Nghệ thuật chửi Việt Nam chủ yếu xuất phát từ miền Bắc do nếp sống cộng đồng tình cảm, ưa tế nhị và để tránh cái thô tục không cần thiết, người ta có hàng trăm cách, trăm lối diễn tả xa xôi, bóng gió được coi là tao nhã mà vẫn làm đối thủ tức đến hộc máu mồm. Bên cạnh chửi tục, người ta còn có lối nói mát, nói mỉa, nói xéo, chê bai cũng độc địa kinh khủng mà người ta cũng gộp luôn vào, mở rộng thuật ngữ chuyên “chửi”. Ở đây cũng cần phân biệt giữa “chửi thề” và “chửi”: chửi thề là văng tục, chửi vô tội vạ, chửi bất cứ lúc nào - kể cả lúc vui, chửi mà không có dụng ý bôi nhọ, không nhằm đối tượng nào; chửi thường nhắm đích danh người nào đó và thường trong lúc giận dữ, có dụng ý.

Trong quân đội xưa còn có một loại quân đặc biệt chuyên chửi mắng, đó là các "mạ thủ". Khổng Minh Gia Cát Lượng từng đích thân dùng thứ vũ khí này, ông đã dùng lời đanh đá cay độc mắng chết Tư Đồ Vương Lãng ngay tại trận.

Ngày xưa, chửi được coi là vũ khí của người nghèo bất khuất, người yếu bất khuất. Những kẻ thống trị có đầy đủ vũ khí, sức mạnh, còn những người bị trị luôn bị tước đoạt đến trần trụi cả về vật chất lẫn tinh thần, nhưng không phải vì thế mà kẻ bị trị chịu yên, họ biết dùng đến vũ khí độc tôn của mình để chống lại những cái trái với luân thường, trái với pháp luật, trái đạo đức. Mà đúng là “chửi” là vũ khí độc tôn của kẻ nghèo, khi trời dường như phú cho họ cơ quan phát thanh rất tốt, có thể vang khắp xóm cùng quê, có thể chửi từ giờ này sang giờ khác. Chửi, với các bài chửi điển hình như bài “Chửi đứa bắt gà” kéo dài hàng giờ, hàng ngày, dù kẻ bắt gà chắc gì đã mang gà ra trả, nhưng cái việc chửi vẫn phải được tiến hành, trước tiên để bõ tức, để giải tỏa tâm lý, sau đó là để phòng ngừa, để đánh thức lương tâm, đánh thức và nuôi dưỡng công lý. Có lẽ, đây cũng là một biểu hiện văn hóa trong cái sự chửi.

Thật ra thì văn hóa chửi cũng không phải là đặc sản quá độc đáo của người Việt. Bộ sử thi tiểu thuyết hoành tráng Tam quốc chí đã kể rất kỹ về chuyện khi dàn trận đánh nhau các bên rất hay sử dụng một loại quân khá đặc biệt, đấy là những "mạ thủ". "Mạ thủ" thường chọn những người giọng tốt, ngữ điệu chắc chắn phải cong cớn, đứng ngay ở hàng đầu gào to những lời xỉ mắng đối phương. Khổng Minh Gia Cát Lượng của nhà Thục đã từng đích thân đanh đá mắng chết Tư đồ Vương Lãng của nhà Ngụy. Ở Ukraine hiện tại có cả cuộc thi chửi được tổ chức hàng năm có mục đích để thanh niên làm quen với văn hóa chửi của dân tộc và nâng cao tình yêu nước. Cuộc thi chửi được tiến hành theo hình thức hai người bước ra sàn đấu, lần lượt chửi nhau và bất cứ ai muốn đều có thể tham gia. Người dự thi có thể trích dẫn những câu nói từ văn học cổ Ukraine bao hàm các câu chửi rủa đậm màu sắc dân tộc. Người thắng cuộc là người có vốn từ vựng phong phú. 

Cách chửi thay đổi rất nhiều, tùy theo vùng miền văn hóa. Ngay cả ở Việt Nam, người Bắc có cách chửi khác người Trung, người Trung chửi khác người Nam. Tuy nhiên, ngày nay, nhiều khi người ta quá lạm dụng "nghệ thuật" chửi, công cụ chửi, người ta chửi chỉ cốt để chứng tỏ mình chửi giỏi, người ta nói mát, nói mỉa, nói xéo người khác dù người đó chẳng làm gì mình – chỉ cốt để sướng miệng mà không hề nghĩ đến tác dụng độc địa của “lời nói-đọi máu”. Bàn về văn hóa chửi sẽ luôn là một đề tài thú vị và chắc hẳn cũng sẽ gây nhiều tranh cãi.

Nguyễn Quang Lập (nhà văn)

"Tôi thấy ở xứ mình vẫn chưa có văn hóa chửi thật sự. Chửi ở đây là chửi một cách văn minh, không phải là dùng những từ ngữ thô tục, kém văn hóa để chứi bới nhau, mà là sử dụng lý lẽ sắc bén để nói lên sự thật. Điều này thì cũng tồn tại ở nước ta lâu rồi, các cụ nhà văn nhà thơ nổi tiếng ngày xưa như Nguyễn Khuyến, Tú Xương, Tú Mỡ… chửi những người tham ô tham nhũng qua chính ngòi bút của mình rất hay đó chứ. Tôi nhớ ngày bé được nghe các bà ngoài hàng chợ Bắc chửi cũng rất thích, vì họ chửi nghe đúng, sâu và sắc bén lắm. Các nhà văn của ta bây giờ cũng chưa lưu tâm đến chuyện này, thường thì bất bình chuyện gì thì lên tiếng chửi vậy thôi, tùy hứng, dẫn đến người bị chửi cũng không thấy thuyết phục...".

Lê Minh Quốc (nhà thơ)

"Dân tộc Việt Nam vốn nhiều chữ, giàu chữ, thâm thúy nên khi ghét, giận, tức ai đó đều có thể chửi một cách có vần có vè, và đầy “hoa mỹ”, ví như cái chửi bà già mất gà của xứ Bắc hoặc cách chửi của người Huế. Nhưng bản thân tôi nghĩ không nên khen ngợi cách chửi này. Với tôi, một bó lý không bằng một tí tình, khi chửi người ta tức là mình đã dùng lý rồi. Tôi thích những cách chửi như kiểu của Hồ Xuân Hương hơn".

Chửi trong văn học

"Bớ làng trên xóm dưới, bớ láng giềng láng tỏi … bên sau bên trước, bên ngược bên xuôi! Tôi có con gà mái xám mới ghẹ ở, nó mới lạc ban sáng mà thằng nào con nào, đứa ở gần mà qua, đứa ở xa mà lại, nó dang tay mặt, nó đặt tay trái, nó bắt mất của bà, thì buông tha thả nó ra, có đứa nào trót nhỡ tay đánh cắp con gà mái ghẹ của bà thì hãy banh lỗ tai vạch lỗ nhĩ lên mà nghe bà chửi đây này…

Chém cha đứa bắt gà nhà bà, chiều hôm qua bà cho nó ăn nó vẫn còn. Sáng hôm nay con bà gọi nó nó vẫn còn, mà bây giờ nó đã bị bắt mất. Mày muốn sống mà ở với chồng với con mày, thì buông tha thả nó ra cho nó về nhà bà, nhược bằng mày chấp chiếm, thì bà đào mả thằng tam tứ đại nhà mày ra, bà khai quật bật săng thằng ngũ đại lục đại nhà mày lên. Ới cái thằng chết đâm, cái con chết xỉa kia, mày mà giết gà nhà bà thì một người ăn chết một, hai người ăn chết hai, ba người ăn chết ba. Mày xuống âm phủ thì quỷ sứ thần linh rút ruột ra... ".

(Đoạn chửi của bà già mất gà, trích Bước đường cùng của Nguyễn Công Hoan)

Trong Daghextan của tôi, nhà thơ Nga Raxun Gamzatop đã dành hẳn một chương có tên Ngôn ngữ để nói về chuyện chửi rủa ở những làng quê Daghextan. Ông viết “Mỗi làng quê đều có riêng những lời chửi rủa. Có lời rủa trói tay anh bằng những sợi dây vô hình; có lời rủa đẩy anh vào quan tài; có lời rủa làm mắt anh rơi vào đĩa canh đang húp, có lời rủa làm mắt anh lăn xuống khe sâu qua những tảng đá lởm chởm”. Dưới đây là một vài lời chửi rủa mà ông ghi lại:

- Cầu trời nó bắt đi cái người biết dạy con mày học nói! Cầu trời nó bắt của con mày đi cái người mà con mày có thể dạy nói!

- Cầu cho lưỡi mày khô đi, cho mày quên tên người yêu, cho người mày có việc cần gặp không hiểu lời mày nói. Cầu cho mày quên lời chào làng quê khi mày đi xa trở về, cầu cho gió lùa vào miệng mày khi mày rụng hết răng…


Chúng ta cùng chửi Việt cộng

< A >
Nguyễn Ngọc Sẵng (Danlambao) - Văn hoá Việt Nam đang bị xoái mòn tột độ từ ngày người cộng sản chiếm Miền Bắc và kể từ tháng Tư năm 1975 khi họ dùng bạo lực xé bỏ hiệp định Ba Lê chiếm trọn cả đất nước. Hành vi chà đạp văn hóa xuất hiện hàng ngày, hàng giờ trong xã hội. Hành vi kém văn hoá luôn xuất hiện trong sự ứng xử của cán bộ lãnh đạo cao cấp cộng sản.

Hà Nội được cả nước phong là “đất ngàn năm văn vật”, miền đất có nhiều văn nhân, thi sĩ, nghệ sĩ vang danh và là niềm tự hào của dân tộc về văn hoá, nhưng kể từ ngày bọn Việt cộng tràn vào thì Hà Nội lại là nơi đầu tiên có những món không ai dám dùng đó là loại “bún mắng, cháo chửi”. Một sản phẩm của bọn vô gia đình, vô văn hoá, vô tổ quốc Việt cộng. Một nổi đau cho những ai còn có lòng với quê hương, với văn hoá dân tộc.

Một số trí thức, những anh em dân chủ, nhóm xã hội dân sự, dân oan và đồng bào các tôn giáo đang trong giai đoạn xoá sổ bọn cộng sản cầm quyền. Họ bị đàn áp tàn bạo, bị triệt nguồn sống, nhưng họ vẫn hiên ngang tiến bước vì sự tồn vong của đất Việt, con người Việt Nam.

Họ rất dũng cảm, nhưng theo tôi nghĩ họ cần thêm một chiến thuật nữa là:

Công khai chửi thẳng vào mặt bọn cộng sản, chửi vào mặt cha mẹ, vợ con và những thân nhân Việt cộng, Việt gian để áp đảo tinh thần họ, làm nhục ý chí họ. 

Dù biết rằng chửi không phải là hành động văn hoá, nhưng khi đối diện với bọn ngu ngốc, tàn bạo người dân không đủ sức để đương đầu, vì vậy cần phải có thêm chiến thuật hổ trợ là chửi thẳng vào mặt bọn họ và gia đình họ, để làm nhục họ, để buộc họ phải chùng bước.

Hiện đã có những trí thức như Giáo sư Tương Lai, nguyên Viện Trưởng Viện Xã Hội Học Việt Nam, kiêm Tổng Biên Tập Tạp Chí Xã Hội Học khi ông trả lời nhà báo Mặc Lâm về lời phát biểu của tên Đinh Thế Huynh, Ủy Viên Bộ Chinh Trị, Thường Trực Ban Bí Thư Trung Ương Đảng, khi tên nầy đề nghị “phải xây dựng văn hoá khinh bỉ”. Giáo sư Tương Lai đã chửi thẳng vào mặt tên Ủy Viên Bộ Chính Trị nầy.

“Tôi cho câu đó là câu nói ngu xuẩn, bởi vì sao? Thực ra việc gì mà phải kêu gọi nền văn hoá khinh bỉ. Bản thân người ta đã khinh bỉ lắm rồi. Cái người phải móc tiền ra khi đi trên đường để dúi cho công an thì người ta đã coi cái đối tượng mà mình ném đồng tiền vào mặt hắn hay dúi vào tay hắn với một thái độ cung kính hay sợ sệt chăng nữa nhưng thằng nhận cũng như người ném ra đều biết rằng ‘khinh nhau như mẻ’ .” (trích trong Sổ Tay Thường Dân của Tưởng Năng Tiến, Người Dân số 314).

Giáo sư Tương Lai chửi tên Ủy Viên Bộ Chinh Trị Đinh Thế Huynh là ngu xuẩn, thì làm gì nhau?

Cùng trong bài báo nầy có đoạn: “Từ ông thôn ông ấy bảo thằng xã nó ăn được thì tại sao tao không ăn được? Thằng huyện bảo thằng tỉnh nó ăn được tại sao tao không ăn được? Thằng tỉnh bảo Bộ chinh trị nó còn ăn, thằng Tổng bí thư nó còn ăn tại sao tao không ăn …cái đó nó trở thành nổi nhục nhã, đó là một sự thật nhưng mà khinh bỉ tham nhũng không thì đấy là đánh chuột vuốt đuôi và là lời nói mị dân”.

Giáo sư Tương lai gọi Tổng Bí Thư đảng cộng sản là “thằng”. Đây là cái dũng của người trí thức, đây cũng là danh dự và sứ mạng của người trí thức trước hiện tình đất nước.

Chửi tuy không tốn nhiều công sức, nhưng hiệu quả không phải là nhỏ. Những dân tộc vùng đông nam Châu Á, nhất là Việt Nam, họ rất coi trọng sĩ diện. Trong văn hoá làng xã, người Việt Nam đặt sĩ diện lên hàng đầu, làm mất sĩ diện, nhất là nơi công cộng, sẽ là mối thù không nhỏ.

Thử nghĩ nếu một tên cán bộ cộng sản hà hiếp, áp bức dân chúng nơi đông người bị đồng bào xúm lại chửi mắng thậm tệ, chắc chắn là hắn chùng bước. Hắn /bọn hắn không thể hành hung nhiều người cùng một lúc. 

Cha mẹ hắn biết con mình bị mọi người chửi mắng, chắc cũng bị xấu hổ lây.

Vợ con hắn biết chồng, cha mình bị bà con, làng nước chửi bới, chắc chắn họ bị nhục.

Những nổi nhục đó sẽ dồn nén vào tên xuẩn động, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới hắn, và hắn sẽ chùng bước. Đó là bước khởi đầu cần thiết để hắn hồi đầu lại với dân tộc, bớt được sự hành hung mà hắn giáng lên đồng bào.

Một lợi thế nữa là những tên xuẩn động không dám hành hung người chửi bọn chúng nơi công cộng, vì chúng biết rằng những hành động côn đồ, khuôn mặt côn đồ sẽ hiện lên các trang mạng Facebook chỉ trong vòng vài phút. Trong vài phút cả nước, năm châu bốn bể sẽ thấy khuôn mặt côn đồ của thể chế côn đồ, và sẽ bị nhận loại nguyền rủa. Và họ biết rõ là khi cộng sản sụp đổ họ không còn chổ trốn vì hành vi đàn áp dã man của họ mọi người đều thấy.

Họ nghĩ gì, nêu một hôm con họ đi học về, nói rằng hình của ba bị đăng lên Facebook với không biết bao nhiêu lời nguyền rủa từ mọi người? con họ nghĩ gì về cha mình? Họ có được giấc ngủ yên?.

Chúng ta phải tận dụng những yếu tố chúng ta có để làm họ chùng bước. Từ chùng bước đền lùi bước là một khoảng cách gần và dễ thấy.

Khi họ bắt đầu lùi bước là người tranh đấu tiến bước và sự thành công đang trước mặt.

Họ cố tình hủy hoại văn hoá dân tộc để thay thế vào đó loại văn hoá cộng sản khuyến khích, dạy dỗ con tố cha, vợ tố chồng, con cháu đem cha mẹ ông bà ra đấu tố, loại văn hoá mà dưới lừa trên, trên gạt dưới. Làm càng nhiều, càng có nhiều cơ hội leo lên bức thang quyền lực trong hệ thống cầm quyền của cộng sản. Đạo đức cách mạng là vậy.

Chúng ta muốn có, tôn trọng một xã hội nhân văn, có văn hoá, đầy tình tự dân tộc, nhưng hiện tại rất cần thiết có thêm một vũ khí mới để triệt tiêu bọn cộng sản, đó là mọi người cùng lên tiếng chửi bọn cộng sản, chửi dai dẳng, chửi cay đắng, chửi thậm tệ, chửi tàn mạt để họ thấy rằng xã hội không chấp nhận họ, xã hội nguyền rủa họ, xã hội khinh miệt họ và gia đình, tổ tiên họ, để họ sớm ăn năn, hối cải để đồng hành với dân tộc, xây dựng lại đất nước. Chỉ chửi cộng sản và chửi tới bao giờ không còn nó nữa.

Nếu đồng loạt chửi cộng sản thì những người thờ ơ thấy thêm được rằng bọn cộng sản là bọn phi nhân, phi nghĩa bị đồng bào chửi bới, nguyền rủa. Người thờ ơ sẽ thấy thêm ánh sáng, sức mạnh của chính nghĩa, họ mạnh dạn hơn, và có thể họ sẽ bắt đầu đồng hành, hoặc ít nhất là hổ trợ cho cuộc tranh đấu chung nầy. 

Sau khi cộng sản sụp đổ mọi người chúng ta trở lại cuộc sống nhân bản, văn hoá của dân tộc để Việt Nam cùng sánh vai, ngưỡng cao mặt cùng thế giới, để Nhật Bản, Thái Lan, Đài Loan, Singapore, Hàn Quốc, Mã Lai và các nước không còn dựng bản “coi chừng người Việt Nam ăn cắp”. Sản phẩm đó của cộng sản, chúng ta trả lại cho họ. 

31/10/2019




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Tái chiếm Hoàng Sa [22.03.2019 20:15]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Câu chuyện tình đẹp có thật thời trước 1975 – Chuyện cô Tiên [Đã đọc: 11986 lần]
Gái gọi bật mí sốc sở thích tình dục của bác sĩ, luật sư, thợ sửa ống nước... [Đã đọc: 6751 lần]
Phật dạy: Phụ nữ là báu vật quý giá nhất, 3 phúc báo vô lượng sẽ nhận được nếu biết trân trọng [Đã đọc: 6363 lần]
Văn hóa chửi [Đã đọc: 6181 lần]
Việt Nam lọt Top 25 quân đội hùng mạnh nhất thế giới năm 2019 [Đã đọc: 5479 lần]
Làm gỉ có lãnh đạo không tham nhũng! [Đã đọc: 4824 lần]
VC rước voi dày mã tổ, VC bị những doanh nghiệp Trung Quốc ra “yêu sách [Đã đọc: 4707 lần]
Thời đại XHCN quang vinh HCM, VN nổi tiếng ăn cắp khắp thế giới [Đã đọc: 4590 lần]
Hơn 50 người xông vào lục tung cơ sở nuôi trẻ mồ côi viện cớ tìm con đánh cướp tịnh thất Bồng Lai gần nửa tỉ đồng, đánh sư thầ y và người trong chùa thương tích nặng [Đã đọc: 4542 lần]
Viet Thanh Nguyen, nhà văn Mỹ gốc tị nạn đoạt giải thưởng cao quý Pulitzer với cuốn The Sympathiz [Đã đọc: 3943 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.