Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2024
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 25121595

 
Văn hóa - Giải trí 17.06.2024 22:20
Tìm hiểu sự thật bác Hồ là ai
04.01.2024 20:14

Sự lừa bịp dân tộc Của đảng Cộng Sản VN: 
Hồ Chí Minh là Thiếu tá Tình báo Hồ Quang của Quân đội Trung Cộngnhận sứ mệnh thâm nhập để làm lãnh tụ VN

2015 MAY 4 HCM.300PHỤ LỤC Dành cho Diễn Đàn Thế Kỷ Hình Hồ Chí Minh trong quân phục Giải Phóng Quân Trung Cộng (được trưng bầy trong viện bảo tàng ở Hà Nội)

Nhân dịp Tết Ất Mùi, đảng Cộng Sản Việt Nam đã long trọng tổ chức lễ kỷ niệm 85 năm thành lập đảng để phô trương các “thành tích” vĩ đại. Để đánh giá đúng đắn các “thành tích” của đảng Cộng Sản Việt Nam, chúng ta cần phải xét duyệt trước tiên quá trình thành lập tổ chức nầy.

Nói chung, ngoài việc cướp đoạt chánh quyền một cách bất hợp pháp bằng bạo lực cách mạng để được thụ hưởng giàu sang phú quý với một nếp sống xa hoa vương giả như vua chúa dưới thời phong kiến, đảng Cộng Sản Việt Nam đã gặt hái nhiều thất bại hơn thành công. Ngược dòng lịch sử cận đại, người Việt trong và ngoài nước hãy khách quan và trung thực tìm hiểu giai đoạn thành lập đảng Cộng Sản Việt Nam dày đặc dối trá.

Thành lập đảng Cộng Sản Việt Nam
Ai thành lập đảng Cộng Sản Việt Nam?

Chính Đệ tam Quốc tế Cộng sản đã chủ trương, tài trợ và thành lập đảng Cộng sản Việt Nam sau khi cho ra đời đảng Cộng Sản Pháp năm 1920 tại Tours và đảng Cộng Sản Trung Quốc năm 1921 tại Thượng Hải để bành trướng chủ nghĩa cộng sản tại Tây Âu và Á châu. Theo chỉ thị của Tổng Bí thư đảng Cộng Sản Liên Xô Josef Stalin, Nguyễn Tất Thành, bí danh Nguyễn Ái Quốc (bút danh chung của Nhóm Ngũ Long tại Paris) từ Thái Lan đến Quảng Châu rồi qua Hong Kong tham dự việc thành lập đảng Cộng Sản Việt Nam ngày 3-2-1930 tại một sân đá banh.

Tham dự buổi họp thành lập Đảng có 6 người Việt (Nguyễn Ái Quốc, Hồ Tùng Mậu, Trình Đình Cữu, Nguyễn Đức Cảnh, Lê Hồng Sơn và Lê Tán Anh) và một đại biểu Quốc tế Cộng sản. Tài liệu cộng sản Việt Nam không nói tên của người đại biểu Quốc tế Cộng sản nhưng các tư liệu tham khảo cho biết nhân vật ngoại quốc nầy tên Hồ Tập Chương, phái viên Cục Đông phương Quốc tế Cộng sản. Nguyễn Ái Quốc và Hồ Tập Chương đều là cán bộ của Cộng sản Quốc tế , thành viên Ban Trù bị thành lập đảng Cộng Sản Việt Nam.


Nguyễn Ái Quốc và Hồ Tập Chương đã từng làm việc chung với nhau từ năm 1929 đến khi cả hai bị bắt giam năm 1931: Nguyễn Ái Quốc bị Cảnh Sát Anh bắt giam tại Hong Kong, Hồ Tập Chương bị Trung Hoa Quốc Dân Đảng bắt giữ tại Quảng Châu, một thành phố lớn của tỉnh Quảng Đông.

Hồ Tập Chương là ai?

Hồ Tập Chương là người sắc tộc Hakka (Hẹ) sanh năm 1903 tại Miêu Lật, địa khu Đồng La, đảo Đài Loan.

Tốt nghiệp Đại học Công nghiệp Đài Bắc, Hồ Tập Chương là một người uyên bác Hán văn, nói lưu loát tiếng Quảng Đông và tiếng Hẹ, thông thạo Nhật ngữ và Anh ngữ, yêu thích phiêu lưu,mạo hiểm và vân du giang hồ, có năng khiếu thích ứng với ngành gián điệp.


Năm 1931, sau khi bị Trung Hoa Quốc dân Đảng bắt giữ tại Quảng Châu vì bị tình nghi là cán bộ cộng sản, 
Hồ Tập Chương đã được Lâm Y Lan, nữ đảng viên cộng sản Trung Quốc dưới quyền của Đào Chú, giải cứu, đưa đến thành phố cảng Hạ Môn, tỉnh Phước Kiến, rồi chuyển về Quảng Tây để khai thác hầm mỏ và hoạt động cho Cộng sản Trung Quốc tại biên giới Hoa-Việt năm 1932. Vì vậy, thành phố Mông Cáy, giáp giới Quảng Tây, rất quen thuộc đối với ông ta.

Kể từ thời điểm nầy, Hồ Tập Chương chấm dứt liên lạc với gia đình, bỏ lại vợ con ở Đài Loan. Hồ Tập Chương kể như thất tung trong thời chiến loạn. Trên một giấy thông hành (passport) có dán ảnh Hồ Tập Chương do Cảnh Sát Anh tịch thu năm 1931 tại nhà của Nguyễn Ái Quốc, Hồ Tập Chương đổi tên là Hồ Chí Minh.

Năm 1933, sau một thời gian ẩn trú tại Thái Lan, Hồ Tập Chương trở về Hạ Môn, đáp tàu thủy đi Thương Hải trên đường đi Moscow. Tại đây, Hồ tập Chương được Vera Vasilieva, Chủ nhiệm Quốc tế Cộng sản phụ trách Việt Nam, bố trí cho học tập tại Học viện Lenin trong 5 năm (1933-1938) để cải tạo thân phận thành một con người khác. Trong thời gian 5 năm cải tạo tại Moscow, Hồ Tập Chương đã học tiếng Việt và tiếng Pháp, trau dồi Nga ngữ để đóng trọn vai trò của Nguyễn Ái Quốc đã qua đời trong mùa hè năm 1932 vì bịnh lao phổi trầm trọng.

Trở về Trung Quốc

Năm 1938, sau 5 năm học tập cải tạo tại Moscow, Hồ Tập Chương trở về Diên An, căn cứ địa của đảng Cộng Sản Trung Quốc dưới bí danh Hồ Quang. Với quân hàm Thiếu tá, Hồ Quang được phái đến phục vụ trong Tập đoàn quân 18 Bát lộ quân của Thống chế Diệp Kiếm Anh hoạt động trong tỉnh Quảng Tây.

Năm 2014, chánh quyền Trung Quốc công bố một bí mật lịch sử đã được giấu kín trên nửa thế kỷ:
Chủ tịch Hồ Chí Minh của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là Thiếu tá Hồ Quang của Quân Giải Phóng Trung Quốc.

Địa bàn hoạt động của Hồ Tập Chương tức Hồ Quang là tỉnh Quảng Tây. Các thành phố Nam Ninh, Quế Lâm và Liểu Châu của tỉnh Quảng Tây cũng như vùng biên giới Hoa-Việt quá quen thuộc đối với ông ta. Từ Quảng Tây, Hồ Quang được đảng Cộng Sản Trung Quốc đặc phái qua Việt Nam thi hành một sứ mạng đặc biệt 2 năm sau khi từ Moscow trở về Diên An. Để hỗ trợ Hồ Quang hoàn thành nhiệm vụ, đảng Cộng Sản Trung Quốc cung cấp cho ông ta một số võ khí và cán binh bảo vệ cẩn mật hang Pác Bó trong tỉnh Cao Bằng.

Nhưng theo các tài liệu dối trá của đảng Cộng Sản Việt Nam, nhân vật từ Trung Quốc trở về Việt Nam năm 1940 và ẩn trốn trong hang Pác Bó là Nguyễn Ái Quốc. Nhân vật nầy cũng có thói quen thường qua lại biên giới Hoa-Việt để đến tỉnh Quảng Tây. Tại đây, ông ta bị tướng Trương Phát Khuê của Trung Hoa Quốc Dân Đảng bắt giữ năm 1942 vì bị tình nghi là gián điệp cộng sản Tàu. Năm 1943, Nguyễn Ái Quốc được trả tự do và trở về Pác Bó với tên đổi mới là Hồ Chí Minh, tên của Hồ Tập Chương từ năm 1931. Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng khẳng định Chủ tịch Hồ Chí Minh tức Nguyễn Ái Quốc là tác giả tập thơ Nhật Ký Trong Tù sáng tác trong thời gian bị tướng Trương Phát Khuê giam cầm tại Quảng Tây (1942-1943)

Vén màn bí mật

Để giải mã một bí ẩn lịch sử đã được giấu kín từ năm 1940, người Việt chúng ta cần phải đặt tin tưởng vào sự xác nhận trên giấy trắng mực đen của chính Chủ tịch Hồ Chí Minh trong một bài viết tháng 1 năm 1949 tựa đề Đảng Ta đăng trên Tạp Chí Sinh Hoạt Nội Bộ dưới bút danh Trần Thắng Lợi, nguyên văn như sau:

“Cuối năm 1929, đồng chí Nguyễn Ái Quốc trở lại Tàu cùng với đại biểu các nhóm khai hội ở Hương Cảng. Trong số 7,8 đại biểu, ngoài đồng chí Nguyễn Ái Quốc và tôi (tức Hồ Chí Minh), nay chỉ còn đồng chí Hồ Tùng Mậu và Trịnh Đình Cữu, đồng chí Tán Anh (Lê Tán Anh) và vài đồng chí nữa đã oanh liệt hy sinh cho đảng và cho dân tộc lâu trước Cách Mạng tháng 8.” (Xem Hồ Chí Minh Toàn Tập, tập 5, trang 547).

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết ra một sự thật: Nguyễn Ái Quốc và Hồ Chí Minh là hai người khác nhau. Ông ta viết bài Đảng Ta trước khi quyển sách của Trần Dân Tiên (tức Hồ Chí Minh) tựa đề Những Mẫu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch viết bằng Hán văn được in và xuất bản tại Thượng Hải năm 1949, dịch ra tiếng Pháp và xuất bản tại Paris năm 1950, dịch ra tiếng Việt năm 1951 để từ đó đảng Cộng Sản Việt Nam lập luận rằng Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc!

Tại sao quyển sách của Trần Dân Tiên (Hồ Chí Minh) lại viết bằng Hán văn, in và xuất bản trước tiên bên Tàu trong khi Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc, người Việt? Phải chăng quyển sách nầy do một người Tàu (Hồ Tập Chương) viết bằng Hán văn và phải được đảng Cộng Sản Trung Quốc kiểm duyệt trước khi xuất bản tại Thượng Hải năm 1949?

Hơn nữa, Nguyễn Ái Quốc chỉ có trình độ sơ cấp về Hán văn, nhân vật nầy nếu còn sống hoàn toàn không có khả năng viết một quyển sách bằng Hán văn. Mặt khác, nếu Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc, ông ta cũng không có đủ vốn liếng Hán văn để trước tác tập thơ Nhật Ký Trong Tù gồm có 134 bài thơ siêu tuyệt. Nguyễn Ái Quốc cũng không thể thông thạo ngôn ngữ riêng biệt của sắc tộc Hakka.

Trái lại, Hồ Tập Chương rất uyên bác về Hán văn. Trình độ cao của Hồ Tập Chương về Hán văn đã thể hiện rõ rệt trong tập thơNhật Ký Trong Tù do ông ta viết trong thời gian lao lý (1942-1943) tại Quảng Tây, sử dụng Hán văn trác tuyệt và các thành ngữ đặc thù của sắc tộc Hakka (Hẹ).

Sau một thời gian dài tuyên truyền gian dối về lý lịch của Hồ Chí Minh, đảng Cộng Sản Việt Nam đã phải công nhận một sự thật lịch sử: Cục Văn Thư và Lưu Trử của Cộng Sản Việt Nam đã chánh thức công bố:

Hồ Chí Minh là Thiếu tá Hồ Quang của Quân Giải Phóng Trung Quốc.

Hồ Chí Minh là ai?: không phải là Nguyễn Ái Quốc – Nguyễn Tất Thành mà là Hồ Tâp Chương người Trung Hoa!


01 tháng 7 năm 1955, Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ chiêu hiền đãi “sĩ tử” họ Hồ. 
Cá tính Hồ Chí Minh từ nhỏ đến già vẫn mê say kịch Nói, Bắc Kinh. (Veb. Cục Văn thư và Lưu trử Việt Nam)

Nói tóm lại, trong thời gian 3 thập niên từ 1940 (năm Hồ Chí Minh về hang Pác Bó) đến 1969 (năm Hồ Chí Minh qua đời), đảngCộng Sản Việt Nam đã không phát hiện lãnh tụ tối cao của họ là một người Tàu mà còn tôn vinh người nầy là Cha Già của dân tộc Việt Nam, thờ phượng ông ta tại lăng Ba Đình, trong các chùa chiền và tư gia của đồng bào trong nước. Đến ngày nay,Cộng Sản Việt Nam mới đành phải công nhận: Hồ Chí Minh là Thiếu tá Hồ Quang của Quân đội Trung Cộng, một người Tàu. Đó là một sự xấu hỗ và thất bại to lớn đầu tiên của đảng Cộng Sản Việt Nam.

     Mùa Xuân California

Thẩm phán Phạm Đình Hưng

Tư liệu về Nguyễn Ái Quốc trên báo Pháp năm 1932

áo L’Humanité – Cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Pháp – đăng ngày 9 tháng 8 năm 1932, No 12292 – Người sáng lập: Jean Jaurès, Trụ sở: Rue Montmartre Paris.

Cuối cùng đã tìm ra tờ báo đăng tin Nguyễn Ái Quốc đã chết trong tù.
Rốt cuộc thì Nguyễn tất Thành (tiếm danh Hồ chí Minh) thật thì chết tại nhà tù HongKong năm 1932 vì mắc bệnh lao (nhìn hình thì biết liền,và cũng lạ là tại sao tụi CS Pháp,kể cả Liên Xô ,Tầu cộng không chịu bồi bổ cho hắn ta để chết sớm như vậy?)còn Hồ tập Chương thay Nguyễn tất Thành sau nầy là giả và VC đang thờ thằng chệt Hồ tập Chương trong lăng Ba Đình để gạt người dân và thâu tiền.Nguyễn tất Thành hay Hồ Quang,thiệt , giả, thì đều là tay sai của đảng CS Quốc tế Nga Tầu,cho nên cái đảng CSVN do Nguyễn tất Thành thành lập, đã chối bỏ tổ quốc VN do vua Hùng gầy dựng nên trên bốn ngàn năm,đang âm mưu Hán hoá dân Việt qua chữ mới lai Tầu của tên Việt gian Bùi Hiền, nay được tiếp sức bởi tên Việt gian khác là Hồ ngọc Đại cũng không có gì phải ngạc nhiên.Điều ngạc nhiên là dân Việt không chịu đứng lên để dẹp tà quyền CS tay sai bán nước cho Tầu,cam chịu nhục sống kiếp nô lệ?

Tài liệu lịch sử: Cuối cùng đã tìm ra tờ báo đăng…

NGUYỄN ÁI QUỐC SÁNG LẬP VIÊN KIÊN CƯỜNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN ĐÔNG DƯƠNG ĐÃ CHÊT TRONG TÙ.


Kenny Hoang

www.facebook.com

Cuối cùng mình đã tìm ra tờ báo đăng ngày 9/8/1932 về cái chết của Nguyễn Ái Quốc trong nhà tù Hongkong. Le vaillant fondateur Du Parti communiste indochinois est Mort emprisonne Người sáng lập dũng…

Kenny Hoang

Cuối cùng mình đã tìm ra tờ báo đăng ngày 9/8/1932 về cái chết của Nguyễn Ái Quốc trong nhà tù Hongkong.
Le vaillant fondateur Du Parti communiste indochinois est Mort emprisonne
Người sáng lập dũng cảm của Đảng cộng sản đông dương đã chết khi bị cầm tù
Đây là bản dịch nhanh của nhóm chị Lữ thị Tường Uyên về bài báo này.

“Chúng ta hãy chiến đấu để giải phóng Đông Dương

NGUYỄN ÁI QUỐC SÁNG LẬP VIÊN KIÊN CƯỜNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN ĐÔNG DƯƠNG ĐÃ CHÊT TRONG TÙ.

Nguyễn Ái Quốc, sáng lập viên Đảng Cộng Sản Đông Dương, đã bị đế quốc Anh tống ngục, theo yêu cầu của thực dân Pháp, và đã chết vì bệnh lao tại nhà thương của nhà tù Hồng Kông.

Một chiến binh dũng cảm, suốt đời ông ta luôn luôn nung nấu mục tiêu đưa chủ nghĩa cộng sản vào Đông Dương, thuộc địa đang bị thực dân Pháp cai trị bằng chính sách sắt máu, để đoàn kết giai cấp công nông cho mục tiêu giải thực.

Ông ta đã thành lập Đảng Cộng Sản Đông Dương, là tổ chức lãnh đạo đấu tranh của giai cấp công nông, và ông ta, dù bị thực dân cực lực khủng bố, sẽ lãnh đạo họ, với sự hỗ trợ tích cực của giai cấp vô sản Pháp, sẽ dẫn họ đến chiến thắng.

Thực dân Pháp đã giết Nguyễn Ái Quốc, nhưng thực dân sẽ không thành công trong nỗ lực ngăn cản người Đông Dương đấu tranh giải thực. Thực dân đã cấm trồng lúa để “giải quyết” khủng hoảng kinh tế, một hành động không có kết quả gì ngoại trừ làm cho tình trạng chết đói thêm tồi tệ. Thực dân đã đốt làng Sơn Dương, khiến cho sáu gia đình lâm vào cảnh màn trời chiếu đất. Và 2,000 cu li đồn điền đã bị đuổi việc và đang biểu tình tuyệt thực ở Sài Gòn.

Thực dân Pháp đã giết Nguyễn Ái Quốc, cộng vào sự bắt bớ hàng ngàn người, gồm cộng sản kiên định lẫn những công nông đấu tranh cho quyền sống và tự do của họ, Đảng Cộng Sản anh em của chúng ta ở Đông Dương đang kiên cường chiến đấu ở tuyến đầu. Hàng tá người lính và những người làm cách mạng khác đã đứng lên và tiếp tục công việc của Nguyễn Ái Quốc.

Cùng thời gian mà thực dân Pháp giết Nguyễn Ái Quốc trong nhà tù, Đảng Cộng Sản Đông Dương anh hùng đã khởi động một chương trình hành động hướng dẫn hàng triệu công nông trong công cuộc đấu tranh chống thực dân Pháp.

Ủy Ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Pháp, kính cẩn nghiêng mình trước di hài của lãnh đạo cộng sản Nguyễn Ái Quốc, và nhiệt liệt tán thành chương trình hành động của Đảng Cộng Sản Đông Dương, đã được ủy ban lâm thời phê duyệt, chương trình này sẽ tiếp tục và khuyến trương cuộc chiến đấu được Nguyễn Ái Quốc khởi xướng.

Văn bản đó chứng minh được sự trưởng thành vững mạnh của đảng anh em của chúng ta. Nó chứng minh rằng mặc dù bị chủ nghĩa thực dân đàn áp dã man ngoài sức tưởng tượng, dù có những cuộc tàn sát đẫm máu ở Nghệ Tĩnh và Nghệ An, năm 1930, thực dân Pháp đã không ngăn cản được sự lớn mạnh của Đảng Cộng Sản Đông Dương anh em chúng ta, càng càng vững mạnh, ngày càng kiên định với cuộc đấu tranh của nhân dân Đông Dương, và của giai cấp vô sản nói chung.

Thực dân Pháp vừa giết chết đồng chí Likvey, thư ký Đảng Cộng Sản của chúng ta trong nhà tù Sài Gòn và tống ngục người thành lập đảng này.

Trung ương Đảng Cộng Sản Đông Dương sẽ trả lời cho sự mất mát này bằng một chương trình hành động để giải phóng Đông Dương khỏi ma cà rồng hút máu gọi là thực dân và những kẻ ủng hộ chúng, cái đám xã hội chủ nghĩa Pháp và giai cấp phong kiến cũng như giai cấp tiểu tư sản.

Tờ L’humanité sẽ cho xuất bản bản tóm tắt của chương trình hành động của Đảng Cộng Sản Đông Dương.

Ủy Ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Pháp kêu gọi tầng lớp công nhân Pháp tích cực liên minh ủng hộ nhân dân Đông Dương, những người đang đói khát và bị tra tấn, để gia tăng đấu tranh chống lại kẻ thù chung, thực dân Pháp.

Đảng Cộng Sản Pháp kêu gọi nhân dân Pháp cùng lính thuộc địa và lính lê dương cũng như giai cấp công nông đừng quên rằng công nhân, cu li, tay sai thực dân ở Đông Dương là anh em của mình và kẻ thù thật sự chính là những kẻ áp bức dân Đông Dương. những liệt sỹ đã bỏ mình chỉ vì thực dân muốn bảo vệ quyền lợi của tài phiệt Pháp, vua cao su, công nghiệp, ngân hàng.

Ngay khi anh em Đông Dương cho ra mắt chương trình hành động, thì chúng ta nên theo gương của họ để ủng hộ họ trong công cuộc đấu tranh giành tự do và khởi xướng cuộc đấu tranh của chúng ta bằng một cuộc cách mạng chống lại thực dân của chính chúng ta.”

[https://www.facebook..com/100000860783492/posts/1942905052414835/]See Translation

Image may contain: 1 person

[https://www..facebook.com/photo.php?fbid=1942904875748186&set=pcb.1942905052414835&type=3]Image may contain: 1 person

[https://www..facebook.com/photo.php?fbid=1942904855748188&set=pcb.1942905052414835&type=3]No automatic alt text available.

[https://www..facebook.com/photo.php?fbid=1942904865748187&set=pcb.1942905052414835&type=3]No automatic alt text available.

[https://www..facebook.com/photo.php?fbid=1942904985748175&set=pcb.1942905052414835&type=3]No automatic alt text available.

Chúng ta hãy đấu tranh giải phóng Đông Dương

Nguyễn Ái Quốc, sáng lập viên kiên cường của Đảng Cộng Sản Đông Dương đã chết trong tù

Nguyễn Ái Quốc, người sáng lập ra Đảng Cộng Sản Đông Dương đã bị đế quốc Anh giam cầm dưới sự đồng lõa của thực dân Pháp, đã chết vì bệnh lao phổi tại bệnh xá của nhà tù Hồng Kông.

Là một chiến binh dũng cảm, ông suốt đời nung nấu mục tiêu đưa chủ nghĩa cộng sản vào Đông Dương, nơi thực dân Pháp đang cai trị bằng một chính sách sắt máu, để đoàn kết hai giai cấp công nhân và nông dân trong công cuộc đấu tranh giải phóng.

Ông đã lập ra Đảng Cộng Sản Đông Dương và là người đứng đầu trong các cuộc đấu tranh của hai giai cấp công nông. Dù bị bọn đế quốc ra sức khủng bố, ông kiên quyết dành phần thắng lợi cho nhân dân dưới sự hỗ trợ tận tâm của giai cấp vô sản Pháp.

Bọn đế quốc đã sát hại Nguyễn Ái Quốc, nhưng chúng không ngăn chặn được công cuộc đấu tranh giải phóng của người dân tại Đông Dương. Bọn chúng cấm dân trồng lúa và xem đó là một ‘phương thuốc’ để bài trị cơn khủng hoảng kinh tế. Nhưng giải pháp đó không đem lại bất kỳ hiệu quả nào ngoài việc phơi bày nạn đói ngày càng rõ hơn. Chúng vừa mới đốt làng Sơn Dương, khiến cho sáu gia đình lâm vào cảnh màn trời chiếu đất. Nhưng 2000 công nhân tại đồn điền cao su bị sa thải đã tập hợp lại để tổ chức một cuộc diễn hành chống nạn đói tại Sài Gòn.

Bọn đế quốc Pháp đã sát hại Nguyễn Ái Quốc, nhưng dù cho họ bắt bớ hàng ngàn chiến binh cộng sản anh dũng, vốn chỉ là những công dân và nông dân muốn đấu tranh cho quyền được sống và được thoát khỏi ách thống trị, Đảng Cộng Sản anh em của chúng ta ở Đông Dương vẫn luôn kiên cường chiến đấu ở tuyến đầu. Hàng chục tân chiến binh và những nhà cách mạng đang đứng lên để nối tiếp sự nghiệp của Nguyễn Ái Quốc.

Đồng thời điểm Nguyễn Ái Quốc bị bọn đế quốc sát hại trong tù, Đảng Cộng Sản Đông Dương đã anh dũng khởi động một chương trình hoạt động để hướng dẫn hàng triệu công dân và nông dân đứng lên đấu tranh chống lại đế quốc Pháp.

Ủy Ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Pháp chúng tôi vừa kính cẩn nghiêng mình trước di hài của nhà lãnh đạo cộng sản Nguyễn Ái Quốc, vừa nhiệt liệt tán dương chương trình hành động của Đảng Cộng Sản Đông Dương. Ủy Ban Trung Ương Đảng Cộng Sản Đông Dương lâm thời đã phê duyệt chương trình này và họ sẽ tiếp tục và khuếch trương công cuộc chiến đấu do Nguyễn Ái Quốc khởi xướng.

Chương trình hành động này đã cho ta thấy được sự trưởng thành của đảng cộng sản vốn còn non trẻ của người anh em chúng ta. Nó cũng chứng minh rằng, dù cho bọn thực dân đang tiến hành những cuộc đàn áp dã man nhất cho tới giờ, dù cho chúng đang thực hiện những cuộc tàn sát đẫm máu tại Nghệ Tĩnh và Nghệ An vào năm 1930, bọn đế quốc Pháp đã không ngăn cản được Đảng Cộng Sản Đông Dương anh em chúng ta ngày càng lớn mạnh hơn, kiên định hơn và liên kết chặt chẽ hơn trong công cuộc đấu tranh của nhân dân Đông Dương và nhất là giai cấp vô sản.

Đế quốc Pháp vừa sát hại đồng chí Likvey, bí thư Đảng Cộng Sản Đông Dương của chúng ta tại nhà tù Sài Gòn và sát hại cả người thành lập đảng này.

Trung ương Đảng Cộng Sản Đông Dương sẽ đáp những hành động này bằng cách phát huy chương trình giải phóng Đông Dương ra khỏi ách thực dân hút máu và những kẻ ủng hộ chúng như Đảng Xã Hội Pháp và giai cấp phong kiến tư sản bản địa.

Tờ L’Humanité sẽ công bố bản tóm tắc chương trình hành động của Đảng Cộng Sản Đông Nam Dương (ĐCSĐND) (Parti communiste Indochinois, P.C.I.).

Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Pháp kêu gọi giai cấp công nhân Pháp tăng cường liên minh với nhân dân Đông Dương trong công cuộc đấu tranh, những người đang bị kẻ thù chung của chúng ta là đế quốc Pháp bỏ đói và tra tấn.

Chúng tôi đặc biệt yêu cầu công nhân xã hội chủ nghĩa gia nhập mặt trận đấu tranh duy nhất chống đế quốc và tránh xa con đường đẫm máu của thực dân. Chúng đang muốn lôi kéo người vào đảng của họ theo con đường của Varenne, con đường ghê tởm đầu rơi mà Liên Minh Xã Hội Bắc Bộ quảng bá sau cuộc nổi dậy Yên Báy và Bắc An Nam.

Chúng tôi kêu gọi các binh sĩ và thủy thủ Pháp, các công dân Pháp đang sống tại các thuộc địa và lính lê dương, và cả công nhân và nông dân, đừng bao giờ quên rằng những công nhân, cu li, những người chân đất Đông Dương đều là anh em của họ. Và đừng bao giờ quên kẻ thù thực sự của họ là những kẻ áp bức dân tộc lầm than này, kẻ đã đẩy họ vào tuyệt lộ thảm khốc chỉ vì lợi ích duy nhất của giới tư bản Pháp, của các vua cao su, công nghiệp, ngân hàng.

Ngay sau khi Đảng anh em ta công bố chương trình hoạt động của họ, chúng ta hãy tập trung hỗ trợ những lực lượng tiêu biểu mới trong công cuộc đấu tranh giải phóng của họ, và tăng cường lực lượng của ta vào tất cả các hoạt động cách mạng nhằm chống lại chủ nghĩa đế quốc của chính quốc gia chúng ta.

***

Xem thêm hình ảnh sưu tầm từ Thông Luận:

1/ Ảnh chụp năm 1923 tại Pháp trong “Truyện Hồ Chí Minh” của William J. Duiker. 2/ Ảnh chụp năm 1923 tại Nga Xô trong “Truyện Hồ Chí Minh” của William J. Duiker.
3/ Ảnh Hồ Chí Minh không rõ xuất xứ và thời gian. Đây là tấm ảnh nghi vấn trong “Truyện Hồ Chí Minh” của William J. Duiker. 4/ Tấm ảnh này của Nguyễn Ái Quốc được chụp năm 1925 tại Nga Xô 5/ Ảnh Nguyễn Ái Quốc trong nhà triển lãm ở Việt Nam.
6/ Ảnh Hồ Chí Minh năm 1934 tại Mạc Tư Khoa trong “Truyện Hồ Chí Minh” của William J. Duiker.
9/ Tấm ảnh này do Andred Roth chụp đăng trong “Tân Việt Nam” năm 1946 tại Việt Bắc.

____

(FB Martin Lương, FB Hoàng Kỳ Nguyễn và FB Lữ Thị Tường Uyên tạm dịch ý chính của bài báo này sang tiếng Việt)

Xin xem thêm bản gốc bằng tiếng Pháp dưới đây do FB Martin Luong gõ lại.

Tư liệu để tham khảo thêm: Nguồn gallica.bnf.fr / Thư Viện Quốc Gia Pháp – Cảm ơn FB Kenny Hoang đã tìm ra link này!

Source gallica.bnf.fr / Bibliothèque nationale de France
L’humanité – Organe central du Parti Comuniste (S.F.I.C.) Mardi 9 août 1932

29e année No 12292 – Fondateur Jean Jaurès, Rue Montmartre Paris

Luttons pour libérer l’Indochine

NGUYEN AI QUOC LE VAILLANT FONDATEUR DU P.C. INDOCHINOIS EST MORT EMPRISONNÉ.

Nguyen Ai Quoc, fondateur du Parti communiste indochinois emprisonné par l’impérialisme britannique, de complicité avec l’impérialisme français est mort de la tuberculose à l’infirmerie de la prison de Hong Kong.

Militant héroïque, il ne cessa durant toute sa vie de se dépenser sans compter pour faire pénétrer le communisme dans l’Indochine opprimée par le fer et par le feu par l’impénalisme français pour grouper les masses ouvrières et paysannes pour la lutte libératrice.

Il fonda le Parti communiste indochinois qui fut à la tête des luttes des ouvriers et des paysans, et qui malgré la terreur que fait régner l’impérialisme, les conduira, avec le soutien actif du prolétariat de France à la victoire.

L’impérialisme a assassiné Nguyen Ai Quoc, mais il ne réussira pas à étouffer la lutte du peuple indochinois pour sa libération. Il vient, d’interdire la plantation du riz pour «remédier» à la crise économique, mesure qui n’aura d’autre effet que d’accentuer la famine. Il vient d’incendier le village de Son Duong, jetant ainsi 6 familles sur la route. Mais 2.000 coolies licenciés des plantations de caoutchouc o­nt organisé une marche de la faim sur Saigon.

L’impérialisme français a assassiné Nguyen Ai Quoc, mais malgré les milliers d’arrestations de vaillants communistes, d’ouvriers et de paysans qui o­nt lutté pour leur droit à la vie et pour leur libération, notre Parti communiste frère d’Indochine reste inébranlable à la pointe du combat. Des dizaines de nouveau militaires et révolutionnaires se lèvent pour continuer l’oeuvre de Nguyen Ai Quoc.

Au moment même où l’Impérialisme assassine Nguyen Ai Quoc dans ses prisons, l’héroïque Parti communiste d’Indochine lance son programme d’action qui sera le guide de millions, d’ouvriers et de paysans dans leur lutte contre l’impérialisme français.

Le comité central du Parti communiste français, en s’inclinant devant la dépouille du chef communiste Nguyen Ai Quoc, salue avec enthousiasme te programme d’action du Parti communiste Indochinois, signé de son comité central provisoire qui continuera et amplifiera la lutte commence avec Nguyen Ai Quoc.

Ce document montre le degré de maturité auquel est parvenu notre jeune parti frère. , en dépit des monstrueux massacres de Nghe Tinh et de Nghe An, en 1930, l’impérialisme français n’a pu empêcher notre Parti frère d’Indochine de grandir, de se renforcer, de se lier chaque jour plus profondément a la lutte du peuple indochinois, aux prolétaires avant tout.

L’impérialisme français vient d’assassiner à la prison de Saïgon notre camarade Likvey, secrétaire du Parti communiste et de faire mourir en prison le fondateur de ce parti.

Le comité central du Parti communiste Indochinois lui répondra par le développement, de son programme d’action qui libérera l’Indochine des vampires impérialistes et de leurs soutiens, les socialistes français et les féodaux bourgeois indigènes.

L’humanité publiera des extraits du programme d’action du P.C.I.

Le Comité central du Parti communiste français appelle la classe ouvrière française à renforcer son alliance de combat avec le peuple indochinois, affamé et torturé, dans une lutte accentuée contre l’ennemi commun, l’impérialisme français.

Il demande particulièrement aux ouvriers socialistes d’entrer dans ce front, unique anti-impérialiste et de s’écarter, de la voie sanglante du colonialisme que veut les entraîner leur parti, celui de Varenne, cette voie hideuse des têtes coupées réclamées par la fédération socialiste du Tonkin après Yen Bay et après l’insurrection du Nord Annam.

Il demande aux soldats et aux marins français, coloniaux et légionnaires eux aussi ouvriers et paysans, de ne jamais oublier que l’ouvrier, le coolie, le nha-qoué d’Indochine sont leurs frères et que leurs vrais ennemis sont les oppresseurs de ce peuple martyr qui les envoient mourir sous un climat meurtrier pour les seuls intérêts des capitalistes français, des rois du caoutchouc, de l’industrie, de la banque.

Au moment où notre parti frère publie son programme d’action, puisons dans l’exemple de nouvelles forces pour soutenir leurs luttes libératrices et mener la nôtre propre en renforçant sur tous les terrains notre action révolutionnaire contre notre propre impérialisme.

Bình Luận từ Facebook




Giải mật những sự thật kinh hoàng về Hồ Chí Minh và chế độ CSVN ?

                                         Sự Thật Nay Đã Rõ !

 
 
 
Sự Thật phũ phàng...
Nói dối 1 lần, để che đậy, Đảng phải nói dối lần nữa . Vấn đề là có ai còn tin vào Đảng & đám trí thức thổi ống đu đủ không ?  
 

Sự Thật về Hồ Chí Minh

https://www.youtube.com/watch?v=iew2Gkx6wB8


Thử hỏi có người Việt Nam nào trước khi qua đời lại muốn nghe một câu hát Trung Quốc từ một y tá Trung Quốc, y tá trưởng người Hoa tên là Trương Tinh Minh (y tá của Chu Ân Lai, người ra lệnh xua quân đánh chiếm biên giới phía Bắc VN, gửi qua giúp các bác sĩ Trung Quốc trị bệnh cho Hồ Chí Minh lúc cuối đời).


Dạo gần đây trên mạng xã hội có những tin đồn nói rằng Nguyễn Sinh Cung tức Nguyễn Tất Thành đã chết ở HongKong năm 1932, còn ông HCM là người TQ được Mao Trạch Đông, người ra lệnh đánh chiếm Hoàng Sa 1974, cài cắm qua VN giả làm Nguyễn Tất Thành với âm mưu gây nên cuộc chiến tranh Nam Bắc để xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN.


Vậy nên, người dân chúng tôi yêu cầu chính quyền hãy làm sáng tỏ vấn đề này vì chúng tôi không muốn con cháu của chúng tôi tôn thờ một tên dân tộc Hán, một kẻ thù truyền kiếp của dân tộc VN. Và sau đây là 10 lý do khiến người dân chúng tôi nghi ngờ HCM chính là người TQ.


LÝ DO THỨ NHẤT là tại sao cuộc đời của Bác chưa bao giờ đi viếng mộ cha của mình, năm 1911 Bác “ra đi tìm đường cứu nước” lúc đó cha của Bác vẫn còn sống, năm 1929 thì cha của Bác qua đời và được chôn cất ở Đồng Tháp, đến năm 1941 Bác mới quay trở về nước và sống ở miền Bắc.
Nhớ lúc trước khi Bác chết, Bác có nói với những đảng viên rằng: cuộc đời của Bác luyến tiếc nhất một điều, đó là chưa bao giờ vào được miền Nam để thăm những đồng chí của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, điều đó chứng tỏ từ lúc Bác lên làm lãnh đạo đến khi Bác chết, chưa bao giờ Bác vào miền Nam, đồng nghĩa với việc chưa bao giờ Bác viếng thăm mộ phần của cha mình, một người con mà cả đời không bao giờ đi thắp hương cho cha thì đó không phải là văn hóa VN.


LÝ DO THỨ 2 là tại sao Bác lên làm chủ tịch năm 1945 nhưng lại không về quê thông báo cho gia đình mình biết để cùng nhau chúc mừng, lúc đó anh chị của Bác vẫn còn sống chứ đã chết đâu. Xe trong phủ chủ tịch lúc nào cũng có, đi từ Hà Nội về Nghệ An hết có một buổi chứ bao nhiêu, nhưng tại sao Bác lại không về?
Trong lịch sử của đảng có ghi lại lần đầu tiên Bác về quê Vinh Quy Bái Tổ là năm 1957, tức là cả 12 năm từ khi lên làm chủ tịch Bác mới về nhà, lúc đó người thân của Bác đã không còn ai, một người chị ruột và một người anh ruột của Bác đã mất vào năm 1950 và 1954.
Bất cứ ai lên làm lãnh đạo thì điều đầu tiên phải làm đó là về quê thông báo tin vui cho gia đình, bà con, họ hàng biết chứ. Tại sao phải để người thân mất hết mới dám về, chẳng lẽ lại không muốn gặp người thân của mình sao? chắc chắn là phải có uẩn khúc gì đó.


LÝ DO THỨ 3 là sau khi gia đình của Bác biết được Bác lên làm chủ tịch thì anh ruột và chị ruột của Bác đã lặn lội đường xa để lên Hà Nội thăm em của mình, nhưng đến phủ chủ tịch thì không được gặp, Bác lấy lý do này lý do nọ, Bác rất bận công việc nên không tiếp đón được. Đúng ra có chị ruột và anh ruột lên thăm thì phải hết sức vui mừng, mời anh chị ở lại phủ chủ tịch ít nhất vài hôm, dù sao cũng hơn 30 năm xa cách chứ ít gì. Nhưng tìm kiếm hết trên google cũng chẳng có tấm hình nào Bác chụp chung với gia đình.


LÝ DO THỨ 4 là tại sao Bác không bao giờ mặc quốc phục VN là áo dài khăn đống, cùng thời với Bác, cùng trang lứa, cũng là lãnh đạo nhưng sao Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và Quốc Trưởng Bảo Đại đều có mặc quốc phục VN còn Bác thì không. Từ sách giáo khoa cho đến google cũng chẳng có tấm hình nào Bác mặc trang phục truyền thống của dân tộc mà chỉ toàn mặc đồ tàu.


LÝ DO THỨ 5 là tại sao không gọi Bác bằng tên mà lại gọi bằng họ. Chữ quốc ngữ VN đã có gần 400 năm chúng ta xưng hô với nhau bằng tên, sao không gọi là Bác Minh mà lại gọi là Bác Hồ. Nếu chúng ta xem phim TQ thì cũng biết người TQ xưng hô với nhau bằng họ chứ không phải xưng hô với nhau bằng tên.


image.png



LÝ DO THỨ 6 là theo những tài liệu trên internet thì hồ sơ Nguyễn Sinh Cung khi ở nước ngoài chỉ cao 1m62 còn Bác thì cao hơn 1m7. Trong khi đó hơn 21 tuổi Nguyễn Sinh Cung  mới ra nước ngoài, đã tuổi trưởng thành thì chiều cao đâu phát triển được nữa và Nguyễn Sinh Cung cũng học đến tú tài, chữ viết cũng khá đẹp nhưng trước khi Bác chết Bác để lại di chúc thì chữ của Bác rất xấu và sai nhiều lỗi chính tả. Di chúc của Bác vẫn còn trên Wikipedia, điều đó trái ngược hoàn toàn với bút tích và trình độ của Nguyễn Sinh Cung.


image.png



LÝ DO THỨ 7 là Bác rất thông thạo tiếng Tàu cả nghe nói lẫn đọc viết. Có lần Bác qua TQ họp hội nghị, Bác đã thể hiện tài năng viết chữ Tàu của mình cho những lãnh đạo TQ xem và chữ tàu Bác viết rất đẹp. Tài liệu của đảng cũng có nói, lúc Bác sống ở Paris, Bác đã làm việc cho một xưởng gốm.
Nhiệm vụ của Bác là viết Hán tự lên trên những món đồ gốm đó. Nếu Bác không thông thạo tiếng Tàu thì làm sao làm được công việc này? Ngoại ngữ thì ai cũng có thể học nhưng một người VN đã học đến tú tài mà nói tiếng Việt không rõ, chữ thì viết sai nhiều lỗi chính tả, không thông thạo tiếng Việt mà thông thạo tiếng Tàu thì cũng hơi lạ.


LÝ DO THỨ 8 là tất cả những video quay lại hình ảnh của Bác được phát trên truyền thông nhà nước tại sao không có giọng nói thật của Bác, những video Bác phát biểu đều có người lồng tiếng, không có một video nào nghe được giọng của Bác.

Cũng là lãnh đạo cùng thời nhưng sao Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đều có những video phát biểu bằng giọng nói thật của mình. Phải chăng giọng nói của Bác giống người Tàu hay là giọng nói của Bác đã thay đổi không còn giống Nguyễn Sinh Cung lúc còn trẻ nữa?


LÝ DO THỨ 9 là tại sao Bác lại nhẫn tâm đưa ra chính sách cải cách ruộng đất để giết hàng ngàn người Việt, một chính sách rất dã man là giết hết những điền chủ lấy tài sản, ruộng đất của họ để chia cho người nghèo, nhưng thực chất là để nuôi chế độ. Gần 200 ngàn người giàu có đã bị giết bởi chính sách này từ năm 1953 đến năm 1956 tại miền Bắc.
Lúc đó ở miền Nam cũng rất nhiều điền chủ giàu có nhưng sao chính quyền Tổng Thống Ngô Đình Diệm không làm như vậy? Mà chính quyền Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã  mua lại ruộng đất của những người điền chủ chia lại cho cả triệu người di cư vào Nam năm 1954. Khác hẳn với chính sách tàn ác của Bác, mặc dù Bác đã lên truyền hình rơi nước mắt xin lỗi toàn dân vì đã đưa ra chính sách sai lầm, nhưng ai cũng biết đó chỉ là con mèo khóc con chuột.


LÝ DO THỨ 10 là như chúng ta đã được học Bác thành lập nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, năm 1954 Bác và chính phủ của Bác đã ký hiệp định Genève, hiệp định Genève không phải vua Bảo Đại ký cũng không phải Tổng Thống Ngô Đình Diệm ký, mà là Bác cùng với chính phủ của Bác đã ký để chia đôi đất nước, vậy có mâu thuẫn không?.
Chính mình là người đã ký hiệp định để chia đôi đất nước và cũng chính là mình nhận viện trợ vũ khí của TQ để đi thống nhất lại đất nước, quá nghịch lý. Cho dù bối cảnh lúc đó có như thế nào đi nữa thì rất có thể đây là một âm mưu đã được Bác toan tính từ trước.
Nếu Bác đã chia đôi đất nước thì tại sao Bác không ở miền Bắc xây dựng phát triển đất nước của mình mà phải hô hào cần phải thống nhất đất nước đến người VN cuối cùng. Gần 20 triệu người dân miền Nam đâu cần phải “giải phóng”.



Nhìn rộng ra một chút, sau khi chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, có 4 quốc gia bị chia đôi đó là Nam Hàn – Bắc Hàn, Đông Đức – Tây Đức, Đài Loan – Trung Quốc, và VN, nhưng 3 quốc gia kia không có một quốc gia nào đi giải phóng quốc gia nào, vì họ đâu có tàn ác đến mức phải đi giết đồng bào của mình.


Chế độ thực dân hay chế độ phát xít có tàn ác như thế nào thì họ cũng không đi giết dân tộc của mình, những người cùng chung một cội nguồn, cùng chung một ngôn ngữ, chỉ có chế độ cộng sản mới đủ tàn ác làm được điều này.


Hàng năm đến ngày mùng 3 tháng 10 nước Đức họ vẫn làm lễ ăn mừng ngày thống nhất, đất nước người ta thống nhất bằng con đường ngoại giao, không tốn một viên đạn không tốn một mạng người.


Năm 1973 sau khi hiệp định Paris ký kết, quân Mỹ đã rút về nước hết rồi đâu còn người lính Mỹ nào trên lãnh thổ VN. Tại sao không thống nhất bằng con đường ngoại giao giống như nước Đức mà phải hy sinh hàng triệu con người, hàng triệu gia đình mẹ mất con, vợ mất chồng, để quy tụ quyền lực về cho một nhóm người lãnh đạo. Thống nhất đất nước mà phải đánh đổi bằng 20 năm nội chiến, hơn 3 triệu sinh mạng, máu chảy thành sông, xương chất thành núi thì đúng là một cái giá quá đắt.


Với 10 lý do nêu trên người dân chúng tôi hoàn toàn có quyền nghi ngờ HCM không phải là người VN và chúng tôi yêu cầu nhà cầm quyền hãy xét nghiệm ADN thi thể ông ấy, mộ phần cha, mẹ, anh, chị của ông ấy vẫn còn đó, việc xét nghiệm ADN không có gì là khó khăn, tất nhiên là chúng ta sẽ mời Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đến để giám sát quá trình xét nghiệm, phải công khai minh bạch rõ ràng.


Chúng tôi là những người dân, là những người chủ của đất nước này và chúng tôi có đóng thuế đầy đủ để thuê bộ máy chính quyền làm việc cho chúng tôi. Vì vậy, chúng tôi yêu cầu chính quyền hãy làm sáng tỏ vấn đề này, vì chúng tôi không muốn con cháu của mình phải tôn thờ một kẻ Hán ngụy.


Nếu chính quyền không dám bạch hóa vấn đề này thì điều đó chứng tỏ tin đồn HCM là người Tàu, đã không còn là tin đồn nữa, mà đó … chính là sự thật.

Việt Nam: Tuyên truyền về Hồ Chí Minh cho ngu dân, kết quả thế nào?

Việt Nam gọi Hồ Chí Minh là Người thầy vĩ đại của cách mạng Việt Nam

Đảng Cộng sản cầm quyền nói Hồ Chí Minh là Lãnh tụ thiên tài của Đảng và nhân dân, Người thầy vĩ đại của cách mạng Việt Nam.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, hôm từng nói: "Tư tưởng Hồ Chí Minh và sự nghiệp cách mạng vô cùng phong phú, vĩ đại của Người không những là tài sản vô giá của dân tộc Việt Nam, nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam của cách mạng Việt Nam mà còn là đóng góp quý báu của Người vào sự nghiệp cách mạng của các dân tộc bị áp bức trên thế giới."

Tuy vậy, một số nhà bình luận tự xem là độc lập, cũng bày tỏ đánh giá không đồng nhất với Đảng Cộng sản về lãnh tụ Hồ Chí Minh.

Nhà nghiên cứu Lê Văn Sinh (Khoa Lịch sử, Đại học Quốc gia Hà Nội): Tôi cho rằng, bài phát biểu của Tổng Bí thư ĐCSVN, Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tại lễ kỷ niệm 130 năm, ngày sinh cố Chủ tịch Hồ Chí Minh, không có gì mới.

Thật khó cho bất kỳ ai ca tụng công đức Hồ Chí Minh hay hơn cố Bí thư thứ nhất Đảng Lao động Việt Nam Lê Duẩn trong bài Điếu đọc tại lễ tang Hồ Chí Minh năm 1969.

Từ khi hệ thống xã hội chủ nghĩa thế giới sụp đổ vào cuối thế kỷ trước, tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh mới được đẩy lên như một vũ khí tư tưởng thay cho chủ nghĩa Mác - Lênin. Cho nên, bài phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng theo hướng này là chuyện không lạ và không mới.

Nhà văn, nhà báo Võ Thị Hảo: Tôi theo dõi bài diễn văn và cười một mình.

Hồ Chí Minh chọn và bắt Việt Nam đi theo con đường đó nên nảy sinh nhiều tác hại khôn lường, mà đặc biệt là nạn độc tài toàn trị cộng sản ở Việt Nam.

Có quá nhiều kiến thức bị bóp méo, sai lệch và chủ quan trong bài diễn văn này: "Muốn cứu nước và giải phóng dân tộc, không có con đường nào khác ngoài con đường cách mạng vô sản", theo tôi đó là sự chủ quan, tự cho là như thế.

Có người có thể đặt câu hỏi giá như ông Hồ Chí Minh không đi tìm đường cứu nước, cứ làm một ông giáo hay nghề gì đó hay ho, thì Việt Nam bây giờ có thể đã có một khả năng lớn trở nên giàu mạnh, văn minh ngang ngửa Hàn Quốc, Singapore...chứ không phải đứng hàng gần đội sổ thế giới thế này, như được xếp riêng về kinh tế là quốc gia thuộc nhóm trung bình thấp.

Đảng Cộng sản khẳng định Tư tưởng Hồ Chí Minh mãi mãi tỏa sáng

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES

Chụp lại hình ảnh,

Đảng Cộng sản khẳng định Tư tưởng Hồ Chí Minh mãi mãi tỏa sáng

Hai thập niên vận động, tuyên truyền

BBC: Việc tuyên truyền và vận động về Hồ Chí Minh trong thời gian một số năm trở lại đây nhằm mục đích gì và có đạt được hiệu quả, mục tiêu đặt ra bởi Ban lãnh đạo nhà nước và Đảng Cộng sản Việt Nam, cũng như ngành tuyên giáo, xây dựng đảng hay không?

Blogger Nguyễn Hữu Vinh: Tôi cho là mục đích thì vẫn vậy, củng cố tính chính danh của chế độ, có chút ít phục vụ chống tham nhũng. Nhưng nó có tác động ngược lại với những cố gắng của họ.

Nhà nghiên cứu Lê Văn Sinh: Chúng ta biết năm 2003, Ban Bí thư (khóa IX) ra Chị thi 23 về việc học tập tư tưởng Hồ Chí Minh.

Đến năm 2006, Tổng Bí thư ĐCSVN Nông Đức Mạnh khi đó ký Chỉ thị 06, tổ chức cuộc vận động "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh".

Như vậy phong trào học tập và làm theo gương đạo đức cố Chủ tịch Hồ Chí Minh đến nay là gần 20 năm.

Kết quả như thế nào, những người Việt Nam trong nước và hải ngoại có thể rút ra nhận thức của riêng mình.

Với tôi, nếu phong trào này là thiết thực và hiệu quả thì tình trạng tham nhũng, cửa quyền, vi phạm kỷ luật Đảng, phạm tội hình sự trong đội ngũ cán bộ đảng viên đã không ngày một trầm trọng như chúng ta đang chứng kiến.

Nhà văn Võ Thị Hảo: Việc tuyên truyền và vận động về Hồ Chí Minh trong một số năm trở lại đây nhằm mục đích tuyên bố với mọi người rằng Việt Nam kiên quyết đi theo con đường cộng sản độc tài toàn trị, đừng bao giờ hy vọng sẽ có thay đổi theo dân chủ đa nguyên.

Hình ảnh và con đường gọi là Tư tưởng Hồ Chí Minh được đưa ra như một lá bùa để che giấu việc đảng Cộng sản đã biến thành một giai tầng thống trị lợi ích nhóm, thả sức tham nhũng và sinh sát với dân, đi ngược quyền lợi nhân dân.

Hiệu quả, mục tiêu theo tôi thì hầu hết người dân không tin, nhưng không dám đụng đến chủ đề cấm kị này vì sự trấn áp và nỗi sợ bị đàn áp, trù dập.

BBC: Quần chúng và nhân dân, cũng như đảng viên, đoàn viên có quan tâm và chịu nhiều ảnh hưởng từ cuộc vận động này hay không?

Blogger Nguyễn Hữu Vinh: Với lớp đảng viên, đoàn viên thì vô hình chung lại dễ khuyến khích thêm lối sống đạo đức giả - nói rất kêu nhưng làm ngược lại. Hiện tượng Trương Minh Tuấn, Nguyễn Bắc Son là dẫn chứng sinh động nhất.

Nhà nghiên cứu Lê Văn Sinh: Để trả lời câu hỏi này, tôi nghĩ phải có một cuộc điều tra xã hội học nghiêm túc. Tuy nhiên, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã có lần nói 'nhạt Đảng, khô đoàn' khi ông nhận định về chí hướng phấn đấu của thanh niên ngày nay.

Tình trạng này có thể phản ánh thái độ của dân chúng trước đòi hỏi học tập gương lãnh tụ chăng?

Tôi nhớ ông Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên Huế, Hồ Xuân Mãn, một trong ba bí thư tỉnh ủy được vinh danh tấm gương học tập đạo đức Hồ Chí Minh cách nay mươi năm. Ông Mẫn còn được phong Anh hùng lực lượng vũ trang thời chống Mỹ. Tiếc rằng, viên bí thư này khai man thành tích chiến đấu. Ông bị Chủ tịch nước tước danh hiệu anh hùng sau đó.

Hồ Xuân Mãn chỉ là một trong nhiều ví dụ về sự tha hóa của cán bộ khi họ nắm giữ quyền lực trong mô thức cấu trúc quyền lực ở Việt Nam hiện thời.

Nhà văn Võ Thị Hảo: Phải vờ vịt trung thành, đó là miếng ăn và tiến thân, trong lòng họ thì sự khinh bỉ, khinh ghét, hành động thì trái ngược lại, nhưng ngoài miệng thì phải luôn ca ngợi "công lao của đảng và bác".

Chưa bao giờ con người Việt Nam có thế ứng xử giả dối đến như vậy lâu nay, không rõ sau này lịch sử và con cháu soi chiễu, xem xét lại giai đoạn và triều đại này thì sẽ nói gì, nghĩ gì, nhưng hiện tại tôi nghĩ chính đảng đã nêu gương ứng xử như thế đó.

Việt Nam đánh dấu 130 năm sinh Hồ Chí Minh

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES

Chụp lại hình ảnh,

Việt Nam đánh dấu 130 năm sinh Hồ Chí Minh

Tư tưởng và tấm gương nhân cách

BBC:Lãnh đạo nhà nước và đảng CSVN nhấn mạnh hai khía cạnh là tư tưởng và tấm gương đạo đức, tác phong, nhân cách của Hồ Chí Minh, có gì đáng bàn hay không?

Blogger Nguyễn Hữu Vinh: Về "tư tưởng", chắc là người ta cần phải tranh luận về thế nào thì được nâng tầm lên thành "tư tưởng". Một khi không có cuộc tranh luận dân chủ về đề tài đó thì chẳng thể bàn một cách trung thực và nghiêm túc.

Về "tấm gương đạo đức …" cũng tương tự, nó phải được minh chứng bằng sử liệu, tư liệu báo chí, sách vở trong không khí tự do. Nếu không, mọi thông tin, tư liệu sẽ dễ bị méo mó, sai lạc, trở thành thứ tuyên truyền một chiều, phục vụ mục đích chính trị. Đáng bàn nhất là như vậy thôi.

Nhà nghiên cứu Lê Văn Sinh: Lãnh đạo Đảng và Nhà nước muốn cán bộ, đảng viên và dân chúng học tập cố Chủ tịch Hồ Chí Minh ở hai khía cạnh: thứ nhất, tư tưởng; và thứ hai, tấm gương đạo đức, tác phong, nhân cách.

Tôi cho rằng, xã hội Việt Nam ngày nay đã khác nhiều thời bao cấp. Người ta không thể muốn nói gì cũng được nữa. Mạng xã hội đem lại một khối lượng tin tức đa chiều, phong phú. Dân chúng và cả cán bộ đảng viên nữa, có thể dễ dàng nhận loại tin mà người lãnh đạo không muốn họ biết. Và đó là vấn đề khi người ta tuyên truyền về tư tưởng hay đạo đức Hồ Chí Minh.

Cơ quan tuyên giáo của Đảng tổng hợp ý kiến của người Việt trong và ngoài nước theo hai nội dung khen và chê về một nhân vật lịch sử cận đại nổi tiếng nhất Việt Nam, họ sẽ có được cái nhìn tương đối chính xác về Hồ Chí Minh.

Chụp lại video,

Di chúc Hồ Chí Minh - 50 năm nhìn lại

Nhà văn Võ Thị Hảo: Tôi cho rằng, chính trị gia Hồ Chí Minh chưa đủ tầm vóc để tạo nên một tư tưởng, mà ở một khía cạnh lịch sử nào đó, chỉ thể hiện là một chính trị gia chịu nô lệ cho con đường của cộng sản Trung Quốc và Liên Xô trên bàn cờ chính trị thế giới thời đại đó mà thôi.

BBC:Có gì tranh cãi hay có câu hỏi nào được đặt ra đối với cố Chủ tịch Hồ Chí Minh của Việt Nam hay không hay các câu hỏi đều đã được đảng và nhà nước Việt Nam minh định rõ ràng?

Nhà nghiên cứu Lê Văn Sinh: Có một số câu hỏi từng xuất hiện trong xã hội Việt Nam, chẳng hạn, ai là tác giả Ngục Trung Nhật Ký? Nguyễn Tất Thành có phải là tác giả Bản Yêu Sách Của Nhân Dân Việt Nam (1919)? hay Hồ Chí Minh có phải là nhà cách mạng Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc?

Tôi không nghiên cứu sâu về tiểu sử và sự nghiệp của lãnh tụ Hồ Chí Minh, do vậy không thể có ý kiến về chuyện này.

Nhưng tôi nghĩ, Đảng và Nhà nước nên có ý kiến để giải tỏa nghi vấn của dân chúng và cả đảng viên nữa. Điều đó sẽ tốt cho Đảng và cả cố Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Nhà văn Võ Thị Hảo: Hồ Chí Minh là một nhân vật luôn được công chúng đặt ra rất nhiều câu hỏi. Thực ra bản thân ông không bí hiểm đến thế nhưng chính sự thần thánh hóa ông ta của đảng Cộng sản và chính quyền đã khiến người ta phải nghi vấn, đưa ra những thực tế để chứng minh có sự thực hai dối trá lịch sử, chính trị hoặc những dấu hỏi, tồn nghi.

Theo tôi, ca ngợi quá, thần thánh hóa và tuyên truyền quá lố, cũng là gián tiếp gây ra tác dụng trái ngược, tương phản bất lợi cho chính mình, chẳng thà khéo léo, không làm như thế còn có lợi hơn, hoặc cứu vãn được chút danh dự nào đó, nếu còn.

Chụp lại video,

PV BBC Ấn Độ thăm Lăng Hồ Chí Minh


Đã thỏa mãn, đáp ứng hay chưa?

BBC: Những gì mà Hồ Chí Minh, như trong sách vở, tài liệu của đảng và nhà nước Việt Nam nêu, tìm kiếm, theo đuổi trong sự nghiệp chính trị của ông liệu đã đạt được thỏa đáng chưa, tại mốc 130 năm sinh của ông nhìn lại?

Blogger Nguyễn Hữu Vinh: Có lẽ cả trăm năm nữa, những bí ẩn, thêu dệt ... không thể kể hết về Hồ Chí Minh cũng khó có thể được làm rõ được đáng kể. Điều này phần lớn tùy thuộc thể chế chính trị ở Việt Nam có thay đổi được gì không theo hướng tiến bộ. Vì vậy, ông "tìm kiếm, theo đuổi" gì, trong từng giai đoạn của cuộc đời, trong thâm tâm không nói ra bằng lời, hay đằng sau những lời nói … thật khó mà biết chính xác.

Nhà nghiên cứu Lê Văn Sinh: Tôi nghĩ tài liệu của Đảng và Nhà nước nêu cho cán bộ, đảng viên và dân chúng học tập và làm theo tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh đã tránh hai điều cơ bản sau:

Thứ nhất, trong Bản Yêu Sách 8 điểm (Yêu Sách Của Nhân Dân Việt Nam - năm 1919), và Bài phát biểu của Nguyễn Ái Quốc tại Đại hội Tours, Pháp (năm 1920), nhà cách mạng Nguyễn Ái Quốc đã đòi cho dân Việt Nam quyền tự do báo chí và tự do lập hội. Như mọi người biết, hai quyền thiêng liêng đó đến nay vẫn chưa được Đảng cộng sản Việt Nam trao cho dân.

Thứ hai, trong Bản Di chúc, Chủ tịch Hồ Chí Minh muốn được hỏa thiêu. tuy nhiên, nguyện vọng của ông vẫn chưa thành hiện thực.

Nhìn về Đại hội Đảng 13

BBC: Nhìn về tương lai gần, các ông bà có mong muốn gì về sự chuyển tiếp lãnh đạo sắp diễn ra ở Đại hội Đảng 13 năm 2021?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Tôi cho rằng đảng Cộng sản đã có quá nhiều món nợ phải trả đối với nhân dân Việt Nam ở cả các miền trong cả nước, trong đó có thậm chí có cả nhiều điều được cho là nợ chính trị, nợ lịch sử, hay cả "nợ máu" nữa...

Mỗi một đại hội đảng là một lần khiến người tac có thể thêm thất vọng vì đảng vẫn kiên quyết và đàn áp mọi người để họ nắm bằng được độc tôn chính trị, gây bao đau thương cho dân tộc và đất nước này.

Đến nay đảng đã thể hiện sự bất lực trong việc bảo vệ chủ quyền đất nước trước sự xâm lăng từng bước và đe dọa chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải ngày một hung hăng của láng giềng cộng sản Trung Quốc; và đảng tiếp tục nhất quyết không trao lại quyền cho dân, thông qua bầu cử tự do và cải tổ thể chế chính trị dân chủ thực chất trên cơ sở đa đảng chính trị đối lập và đa nguyên tư tưởng, cùng một Hiến pháp mới thực sự do nhân dân soạn lập và phúc quyết.

Đại hội 13 tại sao không phải là một dịp để suy nghĩ lại? Trao quyền lại càng chậm thì tội níu giữ chặn bước xe lịch sử tiến bộ và văn minh của dân tộc, đất nước có thể càng lớn, càng trầm trọng và càng gây thêm nhiều đau thương.

Song tôi cũng biết rằng người Việt Nam phải tự giành lấy những gì họ mưu cầu, chẳng ai cho không ai cái gì cả, nhất là tự do, dân chủ và nhân phẩm.

Nhà nghiên cứu Lê Văn Sinh: Chưa có dấu hiệu nào cho thấy Đảng Cộng sản Việt Nam muốn trao quyền lực đích thực cho nhân dân thông qua bầu cử tự do và cải tổ chính trị thực chất trên cơ sở đa đảng chính trị đối lập và đa nguyên tư tưởng, với một Hiến pháp mới thực sự do nhân dân soạn lập và phúc quyết ở Đại hội ĐCSVN lần thứ XIII.

Cứ xem cách thức tuyển chọn nhân sự của Đảng và chỉ đạo bầu Quốc Hội và Hội Đồng Nhân dân các cấp sẽ thấy điều đó.

Blogger Nguyễn Hữu Vinh: Theo tôi thì nên thực tế, tránh những gì có thể chỉ là ảo tưởng trong bối cảnh và bản chất của chế độ hiện nay



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Xxng đột Israel-Hamas [13.10.2023 21:10]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Nhận được tin vui viện trợ Mỹ được Hạ Viện chấp thuận, quân Ukraine tổng phản công đánh bom tàu ​​cứu hộ lâu đời của Nga ở Crimea [Đã đọc: 640 lần]
Bí mật 30-4 chưa bao giờ tiết lộ : Quân đội Mỹ và VNCH suýt bắn nhau tan nát vào giờ chót Vì Bị Bỏ Rơi [Đã đọc: 567 lần]
CSHN đuổi hết người miền Nam phe thân Tây Phương [Đã đọc: 420 lần]
Việt Nam thuộc nhóm 3 nước giam giữ nhiều người viết nhất thế giới [Đã đọc: 376 lần]
Hỏa hoạn tại trung tâm thương mại có nhiều tiểu thương Việt Ba Lan phải chăng do ky thị? [Đã đọc: 340 lần]
VN gia nhập BRICS trong năm nay [Đã đọc: 332 lần]
Giọng ca cô bé Quảng Nam xinh đẹp hay tuyệt vời hát Boléro VNCH có một không hai trong lịch sử âm nhạc VN [Đã đọc: 217 lần]
Chiến sự Nga-Ukraine ngày qua vẫn nóng ran ở mặt trận Kharkiv [Đã đọc: 200 lần]
Kinh hoàng! Người dân VN và Trung Quốc bị bọn CS lừa từ khi sinh ra đến khi về già [Đã đọc: 137 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.