Khi chủ tịch nhà nước người gốc Hoa đại diện dân Việt đi bang giao với siêu cường
21.07.2013 03:46
Mong Ông Trương Tấn Sang, Đừng Làm Nhục Quốc Thể!
 Trong chuyến công du Tàu cộng của ông (Trương Tấn Sang) vào tháng 6 năm 2013 vừa qua, ông đã nhân danh chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam, đã tuân thủ với những điều khoản mà có thể là do Bộ chính trị quỷ quái Tàu cộng soạn thảo trước và đưa cho phái đoàn Việt Nam ký, với văn bản mưu mô là Việt Nam lệ thuộc Tàu.
Điều đấy chứng tỏ “đồ đảng” của ông “thà mất nước để giữ đảng”, người dân như chúng tôi rất xót xa khi biết tin này, nhưng xót xa và thẹn thùng hơn khi thấy ông là chủ tịch nước mà hèn hạ khom mình bên cạnh Tập Cận Bình trước hàng quân chào đón! Ông Sang ơi! Ông đã làm nhục “quốc thể” rồi! Người dân chúng tôi nghe đồn: Ông Nguyễn Tấn Dũng sinh cùng năm 1949 với ông (Tư Sang), vào năm 1961 khi ông Dũng 12 tuổi theo VC vào rừng rú làm công tác văn thư, liên lạc, cứu thương, như vậy ông Dũng rất tội nghiệp không có học hành gì được! Thế nhưng vào ngày 31-5-2013, trong trách nhiệm thủ tướng đã phát biểu khai mạc Đối thoại Shangri-La 2013 tại Singapore, dù cầm giấy đã viết sẵn để đọc nhưng vẫn chững chạc (May mà đọc ở Đối thoại Shangri-La, chứ qua bên Bắc Kinh, chắc cũng chẳng khá hơn). Chứ không có khom lưng cúi đầu làm nhục “quốc thể” như ông (Tư Sang), dân tôi xin miễn bình luận về “Đối thoại Shangri-La 2013” của ông Dũng.
Dân tôi viết đến đây lại nghĩ đến Lê Chiêu Thống (1766-1793) là kẻ “cõng rắn cắn gà nhà”, Lê Chiêu Thống bị sỉ nhục bán nước, nhưng chưa làm mất một (1) tấc đất nào của Việt Nam, dù vậy vẫn hối hận sinh bệnh chết lúc mới 26 tuổi. Đời sau vẫn không tha thứ và khinh bỉ:
“Lo lắng ngai vàng, mời mọc rắn Giữ gìn mả tổ, lỡ lầm voi Yên Kinh đất khách, lao đao mạng Bán nước cầu vinh, nhục hẳn hoi!”
Mạc Đăng Dung (1483-1541), sau khi cướp được ngôi nhà Lê, lên làm vua. Đầu năm 1541, biết quân Minh lăm le xâm lăng nước ta, lấy kế phạt tội họ Mạc soán ngôi nhà Lê. Mạc Đăng Dung tự trói mình trước phủ của quân Minh ở trấn Nam Quan, nhục nhã nạp dâng vàng bạc và 6 động: Tế Phù, Kim Lặc, Cổ Sâm, Liêu Cát, An Lương và La Phu cho nhà Minh. Sau đấy tự thấy nhục nhã về việc cúi mình dâng đất tại Nam Quan (Lạng Sơn), nên về nhà ngẫm nghĩ hối hận rồi lâm bệnh chết cùng năm (1541). Tội lỗi của Mạc Đăng Dung lịch sử không bao giờ tha thứ:
“Sáu động hiến dâng, oan uổng quá! Một tên phản quốc, xấu xa thôi! Khom lưng, quì gối, đồ hèn hạ?! Bán nước buôn dân, nhục hẳn hoi?!”
Thưa ông Tư Sang, “đồ đảng” của ông vào ngày 30-12-1999, gọi là phân định lại biên giới Việt-Trung, VC đã cắt nhượng cho Tàu cộng khoảng 700 km vuông, đất thuộc các tỉnh Hà Giang, Lạng Sơn... Ngày 25-12-2000, VC cắt nhượng tiếp vùng vịnh Bắc Bộ của Việt Nam cho Tàu cộng khoảng 11,000 km vuông. Như vậy thì “đồ đảng” của ông hiến dâng đất đai, biển đảo của Việt Nam cho Tàu nhiều hơn gấp trăm (100) lần so với Mạc Đăng Dung!. Như vậy, tội bán nước này sẽ tính thế nào hả ông???! Dân tôi nghe ông đã nói: “Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là 'chết' cái đất nước này”. Bầy sâu cũng là “đồ đảng buôn dân bán nước” phải không hả ông?! Người dân chúng tôi đã quá ngán ngẩm:
“Độc đảng tham tàn, quá hãi hùng! Buôn dân bán nước, kẻ thù chung!”
Thưa ông Tư Sang, còn năm (5) ngày nữa là ngày 25-07-2013, ông sẽ đến Mỹ và gặp tổng thống Barack Obama, dân tôi nghĩ rằng: Chính quyền Mỹ cứ tưởng rằng ông đang giữ chức Chủ tịch là “President” đồng nghĩa với chữ Tổng thống sẽ có quyền uy, sẽ thảo luận những sách lược của hai quốc gia. Nhưng có lẽ hay thực ra cá nhân ông không có quyền hành gì trong chính sách đối ngoại. Vì lẽ theo thể chế của Cộng sản thì Bộ Chính Trị quyết định mọi chính sách của nhà nước kể cả sách lược về đối ngoại. Nên ông đi Mỹ chỉ làm một con thoi ngoại giao là để chữa thẹn vừa rồi đã khom lưng cúi đầu với thiên triều hả ông?! Tại nước Mỹ, đồng bào Việt ở các nơi: Washington DC, Maryland, Virginia, New Jersey, Texas, Georgia, California... đã chuẩn bị biểu tình phản đối “đồ đảng” ông đang đàn áp dã man các người yêu nước, mà họ đấu tranh cho tự cho nhân quyền, như: Cha Lý, Luật sư Lê Quốc Quân... Đấu tranh chống kẻ thù truyền kiếp là Đại Hán, như: Ông Điếu Cày, sinh viên Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha... Các bloggers viết sự thật như: Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào... Tuy nhiên, dân tôi hy vọng, đồng bào hải ngoại sẽ không chống đối sự có mặt của ông tại Hoa Kỳ, mà chỉ phản đối mạnh mẽ “đồ đảng” của ông đã đàn áp dã man người yêu nước mà thôi. Vì lẽ nhà nước Cộng sản Việt Nam thân với Mỹ và các nước tự do Tây phương sẽ tốt hơn là xua đuổi các ông đi làm thái thú cho Tàu.
Thưa ông Tư Sang, nếu có “sự cố” mà ông phải len lén vào Nhà Trắng bằng cổng sau, như chủ tịch tiền nhiệm của ông là Nguyễn Minh Triết hay thủ tướng Phan Văn Khải trước kia, thì ông cũng nên ngẩng mặt, thẳng lưng bước vào Nhà Trắng, vì nước Mỹ không có dã tâm biến các ông thành thái thú đâu mà khom lưng quỳ gối!
Nhìn chung ông Tư Sang đến Hoa Kỳ ngày 25-07-2013 sắp tới. Dân tôi nghĩ rằng: Cuộc gặp gỡ giữa ông Sang và ông Obama của hai nước Việt-Mỹ trong lần này có ba (3) vấn đề quan trọng không thể không bàn tới:
1- Chính trị và Quân sự: Tại châu Á đặc biệt tại Thái Bình Dương là cốt lỗi về đối tác chiến lược mà nước Mỹ đang chú ý, trong khi đó một số nước tại châu Phi trước kia là đối tác của Mỹ, ngày nay Trung cộng lại dụ dỗ giành giựt, nên Mỹ không nói ra nhưng rất bực bội “một rừng hai chúa sơn lâm”. Vì thế nên Mỹ đang/sẽ muốn kìm hãm Tàu cộng ngược ngạo, thì không thể thiếu Việt Nam với địa thế sát nách nước Tàu và dân Việt có truyền thống đánh đuổi Đại Hán bền bỉ và quyết liệt.
2- Kinh tế: Kể từ cuối năm 2001, hai nước Việt-Mỹ đã ký kết Hiệp định thương mại, buôn bán đã tăng nhịp nhàng. Hơn nữa, nước Mỹ là một thị trường lớn của Việt Nam, chỉ sau Liên minh Âu châu và Trung Hoa, nên hai bên sẽ thảo luận rốt ráo về vần đề này.
3- Nhân quyền: Nhân quyền tại Việt Nam đối với người Việt và một số chính khách Hoa Kỳ đang quan tâm hàng đầu, tuy nhiên dân tôi nghĩ rằng tổng thống Mỹ là Obama, sẽ đưa ra thảo luận với ông Tư Sang, nhưng uyển chuyển không cứng ngắc, mà vẫn ưu tiên về kinh tế, chính trị và quân sự hơn. Người viết cũng khẩn thiết mong mỏi người Việt mình tại Mỹ hãy ký vào thỉnh nguyện thư đã phổ biến trên các trang mạng, để gởi cho tổng thống Obama, yêu cầu tổng thống Mỹ mạnh mẽ phản đối ông Tư Sang về những vụ vi phạm nhân quyền tại Việt Nam; đòi hỏi chính quyền Việt Nam trả tự do cho các tù nhân lương tâm như: Ông Điếu Cày, Luật sư Lê Quốc Quân, Luật sư Cù Huy Hà Vũ, Nhạc sĩ Việt Khang, Sinh viên Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha...
Nhìn chung, ông Tư Sang nhận nhiệm vụ do Bộ Chính Trị CSVN giao phó trong kế sách “đu dây” giữa Tàu và Mỹ có thu hoạch được kết quả gì không?. Xin thưa, với Tàu thì đã nhất trí tuân thủ, còn với Mỹ hãy chờ đến sau ngày 25-7-2013, thì biết rõ ràng hơn.
Cuối cùng, thưa ông Tư Sang, dân tôi mong ông sẽ không lầm lỗi thêm như việc “hèn hạ khom mình bên cạnh Tập Cận Bình!” hay “đồ đảng” ông chấm dứt việc dâng hiến đất đai, biển đảo của Việt Nam cho Tàu... Xin ông nhìn Mạc Đăng Dung bị nguyền rủa muôn đời, trong “Việt Nam Sử Lược” do nhà xuất bản Văn Hóa-Thông Tin, trang 357, sử gia Trần Trọng Kim đã lên án Mạc Đăng Dung: “đã làm chủ một nước mà không giữ lấy bờ cõi, lại đem cắt đất mà dâng cho người, ấy là một người phản quốc. Làm ông vua mà không giữ được cái danh giá cho trọn vẹn, đến nỗi phải cởi trần, trói mình, đi đến quì lạy ở trước cửa một người tướng của quân nghịch, để cầu lấy cái phú quý cho một thân và cho một nhà mình, ấy là một người không biết liêm sỉ!”.
Ráng giữ cho được biệt danh là “Tư Sang” chứ không phải “Tư Hèn” nhé ông.
Nguyễn Lộc Yên
Việt-Mỹ trong thế cờ biển Đông Trả lời hãng tin Blomberg trong một phỏng vấn năm ngoái, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh được dẫn lời: "Không ai có thể tưởng tượng được là quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam lại phát triển nhanh như thế này. Sau 16 năm bình thường hóa quan hệ, chúng ta đã tiến tới giai đoạn phát triển nó trên mọi lĩnh vực". Hàm ý gì từ tác động cộng hưởng kép? Mỹ muốn gì ở Biển Đông? Và các nước ASEAN, mà cụ thể là Việt Nam có thể hợp tác với siêu cường này như thế nào để đảm bảo lợi ích của mình? Các động thái gần đây cho thấy một bức tranh mới trong mối quan hệ hai bên đang dần dần xuất hiện với nhiều gam màu khác nhau. Từ mối quan hệ ban đầu chỉ tập trung vào việc tìm kiếm quân nhân Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam, các dấu hiệu hợp tác gần đây khiến một số nhà quan sát đã sử dụng cụm từ "mối quan hệ chiến lược" để hình dung về tương lai song phương giữa hai nước từng đối địch. Trả lời hãng tin Blomberg trong một phỏng vấn năm ngoái, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh được dẫn lời: "Không ai có thể tưởng tượng được là quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam lại phát triển nhanh như thế này. Sau 16 năm bình thường hóa quan hệ, chúng ta đã tiến tới giai đoạn phát triển nó trên mọi lĩnh vực". Cụm từ "trong mọi lĩnh vực" của tân ngoại trưởng không quá lời, khi cách đây không lâu một hiệp ước giữa hai nước được ký kết tạo cho giới quan sát nhiều chú ý. Đó là hợp tác Quân y Việt - Mỹ. Theo báo chí đưa tin, thỏa thuận bao gồm các hoạt động trao đổi chuyên môn, hội thảo cũng như hợp tác nghiên cứu y học và là một hợp tác đầu tiên trong đó là quân sự - quốc phòng. Liệu y học có là "ngôn ngữ chung" giúp nối liền những khoảng cách - như lời của quan chức Hải quân Mỹ ví von - thì chưa ai có thể khẳng định. Nhưng những bước đi "mềm" trong lĩnh vực còn được xem là nhiều nhạy cảm này có lẽ đã khởi động trước đó một thời gian qua lời cựu đại sứ Lê Công Phụng: "Việt Nam và Mỹ đã nhất trí thiết lập cơ chế đối thoại chiến lược về an ninh - quốc phòng và cho đến nay đã tiến hành được ba vòng đối thoại. Việt Nam là một trong số rất ít các nước ở Đông Nam Á có cơ chế này với Mỹ". Bối cảnh nào thúc đẩy mối quan hệ tiến nhanh như vậy, và những viên gạch nào cần tiếp tục được đặt nền? Vượt trên các tên gọi của giới nghiên cứu hay các nhà ngoại giao, một góc nhìn trực diện vào bản chất thật sự của quan hệ Việt - Mỹ đang cần đưa lên bàn cân đánh giá làm tiền đề cho quá trình hoạch định chính sách. Trong đó, tác động kép từ sự thay đổi cục diện khu vực đóng vai trò tiên yếu. Một là quá trình toàn cầu hóa. Hai là sự trỗi dậy của Trung Quốc như một cường quốc kinh tế - quân sự. Tác động cộng hưởng kép Dẫu đa phương hay song phương, dẫu quan hệ kinh tế hay ngoại giao, dẫu trong hoàn cảnh thuận hòa hay đang tồn tại một số bất đồng trước mắt, có hai yếu tố cần được xem xét, đó là toàn cầu hóa kinh tế và trỗi dậy của Trung Quốc trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Một mặt, sự lựa chọn của Việt Nam tham gia thị trường toàn cầu đã làm thay đổi định hướng trong các quyết định về chiến lược ngoại giao. Việc gia nhập tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) năm 2007 là một bước thứ hai trong quá trình cải cách của Việt Nam, đánh dấu phương hướng đa phương hóa, đa dạng hóa trong các lựa chọn về chính sách đối ngoại. Quá trình xích lại gần với cộng đồng chung thế giới nên được đánh giá trong bối cảnh ưu tiên về phát triển và hiện đại hóa đất nước được đặt lên hàng đầu. Toàn cầu hóa trong mối quan hệ Việt - Mỹ, vì thế, kiến tạo một hình dung về thế giới ngày càng liên kết mà trong đó chia sẻ lợi ích sẽ là yếu tố chủ đạo.  | Tổng thống Obama đón Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại Hội nghị Thượng đỉnh APEC 19. Nguồn: http://talkvietnam.com |
Bên cạnh đó, sự trỗi dậy của Trung Quốc xoay quanh cuộc tranh luận rằng liệu cán cân quyền lực toàn cầu có đang chuyển đổi hay không. Với Trung Quốc, một ngôi sao đang lên, đồng nghĩa rằng đây sẽ là đầu máy tăng trưởng và thịnh vượng của nền kinh tế khu vực. Gắn kết vào nền kinh tế có 1,34 tỉ dân này là xu thế tất yếu, để tận dụng nguồn tài nguyên, giá thành nhân công, thị trường nội địa khổng lồ và xung lực tăng trưởng dồi dào. Sự trỗi dậy của Trung Quốc như một cường quốc kinh tế - quân sự làm thay đổi tương đối cán cân quyền lực của các nước trong vùng Thái Bình Dương. Công bố về ngân sách quốc phòng từ Bắc Kinh trong năm 2011, theo phát ngôn viên chính phủ nước này, đã đạt 601 tỉ nhân dân tệ (91,5 tỉ USD), tăng 12,7%. Kế hoạch hiện đại hóa hạm đội tàu ngầm đạt bước tiến tương đối trong vòng bảy năm trở lại đây: trong năm 2002, chỉ có bảy trong 69 chiếc tàu ngầm đáp ứng tiêu chuẩn hiện đại, năm 2009 tỷ lệ này tăng lên 31 trên 65 chiếc, trong đó bao gồm 12 tàu ngầm hạng Kilo. Một xu hướng tương tự như thế cũng có thể quan sát từ kế hoạch phát triển kho vũ khí hạt nhân với việc thiết lập các loại tên lửa xuyên lục địa Dong Feng-31 và Dong Feng-31A với phạm vi tấn công khoảng từ 7.200km đến 11.200km. Song hành với chuyển động về năng lực quốc phòng, nước này đã có nhiều hành động xác quyết chủ quyền của mình tại vùng tranh chấp ở Biển Đông mà gần đây nhất qua hai vụ cắt cáp vụ tàu Bình Minh và tàu Viking trong vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Biển Đông: Thế của nước yếu, thế của nước mạnh Với Mỹ, điểm mà các nhà phân tích chiến lược đặt câu hỏi là sự trỗi dậy của Trung Quốc (i) sẽ làm thay đổi cấu trúc "đồng minh" của Mỹ tại châu Á - Thái Bình Dương như thế nào, và cũng không kém phần quan trọng (ii) là sẽ ảnh hưởng đến lựa chọn chiến lược của các nước nhỏ hay các nước vẫn chưa định hình vị trí của mình trong bàn cờ khu vực. Trong bài toán biển Đông, trước những hành động mang tính thách thức từ phía Trung Quốc qua hành xử của tàu hải giám, phân chia vùng lãnh hải hay tự diễn dịch UNCLOS phục vụ tùy theo lợi ích, nước Mỹ dường như đứng trước ngã ba đường. Tín hiệu xuất phát gần đây từ Washington cho thấy Chính phủ Mỹ có nhiều tiếng nói khẳng định lợi ích và sự cam kết hiện diện lâu dài tại châu Á. Tại Diễn đàn An ninh khu vực châu Á lần thứ 10 (Đối thoại Shangri-La 2011) Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates cá cược 100 USD đảm bảo rằng Hoa Kỳ sẽ tiếp tục hiện diện mạnh mẽ hơn trong vòng 5-10 năm tới. Hội nghị Diễn đàn ASEAN (ARF 18) ở Bali trước đấy một tuần, Ngoại trưởng Mỹ cũng đã kêu gọi các bên giải quyết vấn đề bằng pháp lý và thông báo rằng, Mỹ sẽ đóng vai trò thúc đẩy quá trình này, khuyến cáo tất cả các quốc gia liên quan cần phân định chủ quyền theo Luật Biển quốc tế 1982. Mặt khác, Mỹ cũng đang đứng trước bài toán ngân sách và khó khăn tài chính, dẫn đến xu hướng đòi hỏi chính phủ xét lại các vấn đề quốc nội nên đặt làm ưu tiên hàng đầu. Cuộc tranh luận về nợ công giữa lưỡng đảng tại Quốc hội Mỹ chấm dứt nhưng chưa kết thúc, khiến cho bất kỳ cam kết hiện diện quân sự, hay giữa đảm nhiệm vai trò mạnh mẽ hơn tại trong hồ sơ tranh chấp Biển Đông không chỉ là bài toán địa chiến lược, mà còn cần được phân tích dưới góc nhìn kinh tế. "Biển Đông hay là tôi" (hiểu như người dân đóng thuế Mỹ), quan điểm của một phân tích gia trên tạp chí Foreign Policy tháng 6 năm ngoái có thể xem như đại diện một trường phái trong công luận Mỹ đặt dấu chấm hỏi về phí tổn nước Mỹ phải gánh chịu và nhu cầu đứng mũi chịu sào đảm bảo "ô dù an ninh chung" cho khu vực Thái Bình Dương. Còn với các nước nhỏ trong khối ASEAN nói chung và Việt Nam nói riêng, thái độ của nước mạnh Trung Quốc lúc mềm mỏng, lúc cứng rắn với từng quốc gia, diễn ra trong từng diễn đàn, từng tình huống từ Bắc Kinh tạo nên những tiên đoán khác nhau từ các nước liên quan. Hoặc như chính sách của Bắc Kinh trong hồ sơ sông Mekong thời gian vừa qua cũng gây lo ngại cho những nước ở hạ nguồn. Siêu cường Mỹ vẫn giữ vai trò số một, nhưng phần nào đang suy giảm, và không trực tiếp đụng độ lợi ích từ việc tranh chấp, vì vậy giữ nguyên hiện trạng là lựa chọn khả dĩ. Các nước nhỏ ASEAN tổn thương trực tiếp từ tiếp cận sức mạnh, vì thế cần luật hơn cần nắm đấm. Trái banh bây giờ lăn về phía cường quốc đang lên Trung Quốc thông qua một giả định và hai câu hỏi. Giả định rằng nếu Bắc Kinh tự tin vào sức mạnh của mình sẽ vượt Nhật, vượt Mỹ, thì một trật tự mới (giống như những gì xảy ra trong lịch sử) cần được phải sắp xếp lại. Trung Quốc sẽ đi con đường nào, lựa chọn sức mạnh thủy lôi, tàu chiến, xe tăng để xây mộng bá quyền hay lựa chọn thể chế chấp nhận tự giới hạn mình vào luật, chuẩn tắc giữ vai trò "vương quyền" lãnh đạo dẫn dắt? Và ở cái thế dự đoán giữa những kịch bản khó tiên đoán trước, quan hệ Việt - Mỹ cần dựa vào điểm tựa nào để hoạch định tương lai? VNE Blogger Điếu Cày tuyệt thực sang ngày thứ 27, tính mạng hết sức nguy kịch
 Cho đến hôm nay, 19/7/2013, dù đã bước sang ngày thứ 27 liên tiếp nhưng vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy Blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải ngưng tuyệt thực. Phía trại giam số 6 (Thanh Chương - Nghệ An) vẫn tiếp tục ém nhẹm mọi thông tin liên quan đến tình trạng sức khỏe của Điếu Cày.
Vợ cũ blogger Điếu Cày là chị Dương Thị Tân đã có mặt tại Vinh vào chiều hôm 19/7/2013. Ngay trong sáng mai, 20/7/2013, chị Tân và gia đình sẽ đến phân trại 1, trại giam số 6 (xã Hạnh Lâm, huyện Thanh Chương, Nghệ An) để yêu cầu thăm gặp blogger Điếu Cày.
Trước đó, hôm 16/7/2013, chị Tân cùng con trai Nguyễn Trí Dũng đã bị công an trại giam từ chối không cho thăm gặp sau khi hai mẹ con đi quãng đường dài từ Sài Gòn đến Nghệ An.
Đến ngày 17/7/2013, khi hai mẹ con chị vừa đặt chân đến Sài Gòn thì nhận được tin blogger Điếu Cày tuyệt thực từ hôm 23/6/2013.
Trao đổi với Danlambao, chị Dương Thị Tân cho biết: Nhiều ngày nay, cả gia đình gồm chị và các con 'như ngồi trên đống lửa' vì lo lắng cho tính mạng của anh đang hết sức nguy kịch.
Hồi tháng 2 và tháng 3 năm ngoái (2012), Điếu Cày đã tuyệt thực tổng cộng 28 ngày để phản đối chế độ lao tù CS tại nhà tù B14 (Bộ CA). Hậu quả là anh đã phải nhập viện trong trạng thái hôn mê. Khi được đưa vào cấp cứu tại bệnh viện 30/4 (bệnh viện thuộc bộ công an), phải mất 4 ngày sau Điếu Cày mới bắt đầu hồi tỉnh. Khi ấy, cơ quan CA đã hoàn toàn giấu nhẹm vụ việc và không thông báo đến gia đình.
Năm nay đã bước sang tuổi 61, Điếu Cày mang trong mình rất nhiều căn bệnh sau hơn 5 năm tù đày khắc nghiệt. Việc tuyệt thực kéo dài giữa lúc thời tiết Nghê An nắng nóng sẽ dẫn đến hậu quả khôn lường.
Từ trại giam số 6 (Thanh Chương - Nghệ An) đến bệnh viện gần nhất phải đi mất 70 cây số, đường xá khó đi. Trong trường hợp xảy ra sự cố, blogger Điếu Cày sẽ không thể được đưa đi cấp cứu kịp thời.
Khi thông báo với gia đình về việc tuyệt thực của Điếu Cày, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa đã hét lên rất lớn, giọng ông run run như bật khóc trước khi bị CA lao vào bịt miệng. Điều này đã cho thấy mức độ rất nghiêm trọng của vụ việc.
Hôm 18/7, một số người yêu mến blogger Điếu Cày đã nỗ lực đến từng bệnh viện tại Nghệ An để dò la tin tức nhưng cũng không có kết quả.
Trại giam số 6 thuộc quản lý của bộ công an, đây là một trại giam khét tiếng tàn độc nằm sâu trong vùng núi Thanh Chương (Nghệ An). Giám thị trưởng trại giam số 6 là đại tá Nguyễn Viết Hoàn. Ông Hoàn và những cán bộ dưới quyền sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm nếu xảy ra mệnh hệ nào đối với blogger Điếu Cày.
Ngay khi thông tin về cuộc tuyệt thực được loan báo, dư luận khắp nơi đều bày tỏ sự lo ngại cho tình trạng hiện nay của blogger Điếu Cày và người bạn tù là nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. Trước đó, một tù nhân lương tâm khác là ông Nguyễn Kim Nhàn đã bị những tù nhân khác hành hung thô bạo.
Được biết, sau rất nhiều khó khăn trở ngại, chị Dương Thị Tân (vợ cũ blogger Điếu Cày) đã có mặt tại Nghệ An vào chiều 19/07/2013. Dự kiến ngay sáng ngày mai, 20/7/2013, chị Tân và các con sẽ đến phân trại 1, trại giam số 6 (xã Hạnh Lâm, huyện Thanh Chương, Nghệ An) để yêu cầu thăm gặp.
Trước đó, trong một bức thư gửi đến dư luận, con trai blogger Điếu Cày là Nguyễn Trí Dũng kêu gọi: "Mong mọi người quan tâm gần xa hỗ trợ bằng cách đưa thông tin lên công luận, hoặc cùng tham gia với gia đình tôi tại Vinh nếu có thể".
CTV Danlambao
|
|