Đã đến lúc bỏ đảng chưa?
01.09.2013 22:39
Trong những năm đói liên tục ngay sau 1975, người dân khắp nơi, đặc biệt trong Nam, ráng cười với nhau qua câu: sẽ có ngày “sao dzàng bảng đỏ” khắp nơi (tức sẽ có ngày "sang giàu bỏ đảng" khắp nơi).
Tuy có phần hả hê khoái chí nhưng bà con mình hồi đó phải ngó trước nhìn sau, nói nho nhỏ, và cười thì thầm. Phải mất đến 47 năm sau, mới có một người dám nói lớn, nói công khai cho toàn dân nghe, nói bằng giấy trắng mực đen, nói từ giường bệnh của mình. Ông Lê Hiếu Đằng kêu gọi các đảng viên CSVN hãy mạnh dạn bỏ đảng.
Thật ra không phải bây giờ mới có đảng viên bỏ đảng hay bàn đến chuyện hãy cùng nhau vì nước bỏ đảng. Trường hợp có thể coi là điển hình đầu tiên sau 1975 là bác sĩ Dương Quỳnh Hoa (1930- 2006). Bà từng làm Bộ trưởng Y tế của chính phủ CMLTMNVN. Sau 1975, bà nhận ra: “Trong chiến tranh, chúng tôi sống gần nhân dân, sống trong lòng nhân dân. Ngày nay, khi quyền lực nằm an toàn trong tay rồi, đảng đã xem nhân dân như là một kẻ thù tiềm ẩn.” Không khí bao trùm những năm tháng thời đó vô cùng ngột ngạt nhưng bà vẫn nhất quyết đệ đơn chính thức ra khỏi đảng. Khi các thuyết phục và nỗ lực lấy gia đình bà ra hăm dọa không thành, ông Lê Đức Thọ chấp thuận cho bà ra khỏi đảng nhưng cấm tiết lộ với bất cứ ai trong vòng 10 năm.
Trường hợp điển hình thứ nhì của những người chọn lương tâm thay vì chọn đảng CSVN, một khi đã nhìn ra sự thật, là ông Nguyễn Hộ và các bạn hữu của ông trong Câu Lạc Bộ Những Người Kháng Chiến Cũ ở Sài Gòn, như ông Hồ Trung Hiếu, Bác sĩ Đỗ Thị Văn, ông Đỗ Trung Hiếu, v.v.... Họ chọn cách bỏ đảng bằng việc tham gia vào những hành động mà họ biết chắc sẽ bị khai trừ. Hành động mà họ chọn là nói lên sự thật về tình trạng đất nước, về khát vọng dân chủ và tự do của dân tộc.
Cách bỏ đảng ấy tiếp tục nơi ông Trần Xuân Bách, tướng Trần Độ, cựu đại tá Phạm Quế Dương, ông Hoàng Minh Chính, ... của các thập niên trước, kéo dài đến những con người rất can đảm như cựu trung tá Trần Anh Kim, nhà văn Phạm Đình Trọng, cựu chủ nhiệm trường đảng Vi Đức Hồi, kỹ sư Nguyễn Chí Đức... của ngày hôm nay.
Nhưng có lẽ ông Lê Hiếu Đằng và các bạn đồng chí hướng của ông là những người vẽ ra con đường trách nhiệm rõ nhất và cụ thể nhất cho những đảng viên Cộng sản còn lại: - Ông Đằng đặt câu hỏi: “Vậy tại sao chúng ta hàng trăm đảng viên không tuyên bố tập thể ra khỏi Đảng và thành lập một Đảng mới, chẳng hạn như Đảng Dân chủ Xã hội, những Đảng đã có trên thực tế trước đây cho đến khi bị Đảng CS bức tử phải tự giải tán.” Vì theo ông, "“Muốn có dân chủ thực sự thì phải thay đổi thể chế từ một nhà nước độc tài toàn trị chuyển thành một nhà nước cộng hòa với tam quyền phân lập: lập pháp, hiến pháp, tư pháp độc lập. Tư pháp độc lập thì mới có thể chống tham nhũng. Cần có Quốc hội lập hiến để soạn thảo và thông qua Hiến pháp mới.”
- Tiếp liền theo đó, ông Hồ Ngọc Nhuận trong một bài viết mang tên Phá xiềng đã mạnh dạn kêu gọi: "Các bạn đảng viên cộng sản thật sự yêu nước, từng cả đời dấn thân đấu tranh vì lý tưởng độc lập Tổ Quốc, tự do dân chủ và nhân đạo, nhưng ngày càng nhận thấy đã bị đảng mình phản bội, mà số này là rất đông, hãy mạnh dạn dứt khoát đứng vào hàng ngũ Đảng Dân chủ Xã hội mới.”
- Họ có cùng nhật xét về lý do bỏ đảng như ông Nguyễn Chí Đức: “Lý do bỏ đảng thì có nhiều như mưu sinh, sức khỏe, hoàn cảnh gia đình v.v… và một lý do nữa là vấn đề về tư tưởng đã không còn tin vào chủ thuyết Cộng sản, chán ngán với hàng ngũ lãnh đạo cầm quyền….. Một nghịch lý, tuy Đảng rất đông thành viên nhưng nó đã mất lý tưởng, đại đa số đảng viên đã xa rời cương lĩnh của Đảng do chính họ viết ra.”
- Họ cùng chia sẻ ước mơ của ông Nguyễn Trung trong bài viết Hoang tưởng và hiện thực: “Thông qua thay đổi hòa bình, đưa đất nước thoát khỏi trạng thái nhiễu nhương tê liệt hiện nay, mở ra cho đất nước một thời kỳ phát tiển mới.” Vì “Trên đời này chẳng có chủ nghĩa nào hay cuộc cách mạng nào, cũng chẳng có công nghiệp hóa - hiện đại hóa nào có thể lôi dắt đất nước ta ra khỏi quá khứ gian truân dằng dặc từ hai thế kỷ vừa qua và của bảy thập kỷ qua để đi tới Hạnh phúc – Văn minh mà chỉ có con đường của tự do dân chủ để phát triển.”
Nhưng có một điều cho tới giờ cả 4 vị trên và nhiều người can đảm đi đầu khác chưa đề cập đến, đó là câu hỏi: Còn cái sổ hưu thì sao?
Càng ngày lãnh đạo đảng không những càng không che đậy ý đồ dùng sổ hưu làm xích trói mà còn thường xuyên cho những cán bộ như Đại tá - Phó Giáo sư - Tiến sĩ - Nhà giáo Ưu tú Nguyễn Đăng Thanh đi dứ sổ hưu vào mặt đảng viên với lời cảnh cáo báng bổ: “Bảo vệ tổ quốc Việt Nam thời XHCN hiện nay có rất nhiều nội dung, trong đó có một nội dung rất cụ thể, rất thiết thực với chúng ta đó là bảo vệ sổ hưu cho những người đang hưởng chế độ hưu và bảo vệ sổ hưu cho những người tương lai sẽ hưởng sổ hưu, ví dụ các đồng chí ngồi tại đây.”
Nhưng thử nhìn lại sợi dây xích này. Trước hết, đại đa số đảng viên Cộng sản hiện nay không có và không cần đến sổ hưu. Ngay cả các đảng viên lớn tuổi cũng không hẳn ai cũng có sổ hưu. Hơn thế nữa, nếu không từng là các quan chức cỡ lớn thì cái gọi là sổ hưu chưa hề đủ để đảng viên sinh sống. Hầu hết các đảng viên có sổ hưu vẫn phải sống nhờ con cháu.
Trong khi đó, như đang thấy ở hầu hết các nước dân chủ, khi lòng nhân bản trong xã hội được phục hồi, khi nhân phẩm của từng con người được đề cao và được luật pháp nghiêm minh bảo vệ, và nhất là đối với trường hợp Việt Nam, khi truyền thống đùm bọc lẫn nhau "nhiễu điều phủ lấy giá gương" của dân tộc được sống lại, thì chắc chắn trong xã hội mới đó, không một một thành phần nào bị bỏ rơi, dù già, dù trẻ, dù kinh, dù thượng, ..... Mọi con dân Việt không phải sống bám vào một đảng phái, một nhóm lợi ích nào. Họ, đặc biệt những công dân lớn tuổi, đương nhiên được hưởng các chính sách an sinh xã hội của chính phủ và được luật pháp hóa hẳn hoi như đang thấy tại các nước dân chủ, văn minh. Nhưng để tiến tới được xã hội mới đó, bước đầu tiên là phải dứt bỏ sợi giây xích "sổ hưu" hiện nay. Vì để được số tiền nhỏ nhoi đó, nhiều đảng viên lớn tuổi đã và đang bị đảng buộc phải làm những chuyện trái với lương tâm: từ những buổi đấu tố tại các tổ dân phố đối với các ứng viên tranh cử độc lập hay các nhà hoạt động dân chủ cho tương lai đất nước; đến việc kéo nhau đi đóng kịch, ngồi cho kín các hàng ghế tại các buổi "xử công khai" trong các vụ án chính trị; đến các buổi "khuyên bảo" tại nhà những người yêu nước hãy đừng lên tiếng phản đối nước "Trung Quốc anh em" nữa; đến các lệnh phải đi chửi mướn trong vai "dân tự phát" trước các nhà thờ, đền chùa, thánh thất, .... Ngày nào gỡ được sợi xích sổ hưu và bỏ đảng lại phía sau, ngày đó, giá trị của danh dự , lương tâm và ý thức trách nhiệm sẽ sống lại trong từng con người: - Trách nhiệm đối với sự tồn vong của dân tộc. Mức độ báo động đang gia tăng từng ngày. Giới lãnh đạo đảng nay không chỉ đã chấp nhận mất biển đảo tổ quốc (đàng sau những phản ứng chiếu lệ và các màn kịch mua vũ khí, tổ chức hội thảo, ...) mà còn đang mở cửa choTrung Quốc vào dựng thêm các khu biệt lập tại những vùng đất hiểm yếu trên khắp nước Việt Nam; cùng lúc với việc tập cho người Việt quen dần với sự tiến sâu của quyền lực Trung Quốc vào lãnh vực kinh tế và văn hóa Việt Nam. Chúng ta có nên tiếp tay cho đảng tiếp tục con đường này không?
- Trách nhiệm đối với những đồng đội đã nằm xuống. Không những tên tuổi của họ đã bị tẩy rửa khỏi sử sách, mồ mả của họ bị đập phá, mà những hy sinh xương máu của họ cho chủ quyền và độc lập tổ quốc đang bị phản bội. Hàng triệu những cái chết ở tuổi thanh xuân và tật nguyền suốt đời ấy đang trở nên hoàn toàn vô nghĩa. Chúng ta có nên tiếp tay cho đảng tiếp tục con đường này không?
- Trách nhiệm đối với cháu con. Tại thời điểm này khó còn có ai tin rằng nạn tham nhũng sẽ thôi gia tăng - chứ chưa nói gì đến giảm xuống hay chấm dứt; Khó còn có ai tin rằng hệ thống giáo dục, y tế sẽ không tiếp tục tệ hại thêm; Khó còn có ai tin rằng công an sẽ không ngày càng một đông hơn, hung tợn hơn, và trấn lột dân bạo dạn hơn; .... Và nạn nhân của tất cả tai ách đó là chính các con, các cháu của từng người đảng viên trong những thập niên trước mặt, khi mà những người đảng viên đó đã đi xa khỏi thế gian này. Chúng ta có nên tiếp tay cho đảng tiếp tục con đường này không?
Nhưng có lẽ quan trọng nhất vẫn là những trách nhiệm đối với chính mình. Đã đến lúc những người đảng viên không rời bỏ đảng sẽ cùng chia tội bán nước với đảng. Lịch sử của dân tộc chắc chắn sẽ ghi rõ tội bán nước của đảng CSVN hôm nay. Nhưng gia phả của từng dòng họ và trí nhớ của từng gia đình cũng sẽ ghi nhận những vết nhơ: có cha, mẹ, ông, bà là đảng viên CSVN tới tận ngày chết.
So với những năm tháng đã qua, có lẽ hiện nay là thời điểm thuận lợi nhất để bỏ đảng, về đồng hành với dân tộc. Sau nhiều năm tháng tranh cãi và đắn đo, chưa bao giờ dân tộc chúng ta sẵn sàng đón nhận nhau, gạt qua quá khứ vì những hiểm họa hiện tại và tương lai đất nước như hiện nay. Một lý do chính là vì phần lớn dân tộc đã cùng nhận ra chúng ta, kể cả các đảng viên Cộng sản, kể cả các chiến sĩ ở 2 bên trận tuyến trước 1975, và các thế hệ từ đó đến nay đều là nạn nhân của chủ nghĩa Cộng sản và của cỗ máy chuyên chính Lênin-Stalin-Mao trên đất nước.
Những cảnh rời bỏ đảng sẽ bị cô lập và hành hạ cho đến chết cũng không còn nữa. Ngược lại, những tiếng nói can đảm kêu gọi cùng nhau công khai vì nước bỏ đảng đang nhận được sự thán phục, quí trọng, và đùm bọc của nhiều tầng lớp nhân dân ở trong và ngoài nước.
Đã quá đủ cảnh làm ngơ chấp nhận sự hiện hữu của một cơ chế lạc hậu, tàn ác, nhất định dìm cả dân tộc trong lạc hậu đói nghèo chỉ vì lợi riêng của một số gia đình ở thượng tầng. Và đối với nhiều đảng viên lớn tuổi, cũng không còn nhiều thời gian để trả lời món nợ lương tâm. Xin hãy để lại cho con cháu những hình ảnh đáng kính về lòng can đảm, yêu nước, yêu dân tộc của cha, mẹ, ông, bà.
"Vì nước bỏ đảng" phải chăng là tiếng gọi thiêng liêng nhất hiện nay của tình yêu tổ quốc?
 Đã đến lúc bỏ đảng chưa? Phạm Nhật Bình Cùng tác giả:Syria và cuộc so kè vũ khí NgaNhững ngày qua, các tuyên bố cứng rắn của Mỹ cùng cáo buộc Syria sử dụng vũ khí hóa học sát hại dân thường khiến phần lớn giới quan sát cho rằng thời điểm Washington tấn công Damascus chỉ còn tính bằng ngày. Khá nhiều nhận định được đưa ra xung quanh các kịch bản tấn công, nhưng tựu trung đều đánh giá phương án thiết lập vùng cấm bay sẽ là chọn lựa của Lầu Năm Góc. Thực sự, đối với Mỹ, phương án này có nhiều ưu điểm đáng kể là mở đường cho tên lửa tấn công các mục tiêu mặt đất của Syria. Thêm vào đó, thiết lập vùng cấm có thể giúp Lầu Năm Góc khóa chặt không quân Syria, vốn là chọn lựa duy nhất của Damascus trong việc tấn công đáp trả nhằm vào lực lượng tàu chiến Mỹ trên Địa Trung Hải. Hơn thế nữa, Syria đã từng thất bại thảm hại trước Israel trong Cuộc chiến 6 ngày hồi năm 1967, khi để mất quyền kiểm soát bầu trời vào tay Tel Aviv. Vì thế, lần này, nếu Washington tấn công Damascus thì gần như cuộc chiến không khoan nhượng giữa hai bên chính là bài toán tranh giành bầu trời. Cả hai bên đang sở hữu nhiều “đồ chơi” trong tay để đạt được mục tiêu.  Máy bay F-16 - Ảnh: Reuters
|
Kẻ công Đầu năm nay, liên minh quân sự NATO đã triển khai 6 hệ thống tên lửa phòng thủ Patriot tại Thổ Nhĩ Kỳ, ở khu vực giáp giới với Syria. Khi đó, cả NATO và Ankara đều cho rằng số vũ khí này nhằm phòng ngừa nguy cơ tấn công từ Damascus. Tuy nhiên, trong trường hợp Mỹ tấn công Syria thì số tên lửa Patriot trên chính là phương tiện hữu hiệu để góp sức thiết lập vùng cấm bay nhằm vào Damascus. Thêm vào đó, báo The Washington Post ngày 31.8 đưa tin đã có tổng cộng 5 tàu khu trục Mỹ thuộc lớp Arleigh Burke là USS Gravely, USS Mahan, USS Barry, USS Stout và USS Ramage đang hiện diện tại Địa Trung Hải. Các tàu chiến này đều được trang bị hệ thống phòng thủ tên lửa Aegis với vũ khí đánh chặn là các hỏa tiễn SM-3. Về lý thuyết, đây là hệ thống phòng thủ nhưng thực tế vẫn có thể được sử dụng để tham gia áp đặt vùng cấm bay. Như thế, hệ thống tên lửa phòng thủ của Mỹ và NATO có thể biến thành 2 mũi giáp công cả trên đất liền lẫn trên biển để “khóa chặt” không phận Syria. | | |  | Bất cứ thảo luận nào bàn về tấn công bằng không quân nhằm vào Syria cũng sẽ gặp thách thức |  | | Chuyên gia Paul Holtom | |
|
Hỗ trợ cho sức mạnh của tên lửa, lực lượng không quân Mỹ đang có mặt sát nách Syria cũng đang rất hùng hậu với 2 tàu sân bay là USS Harry S.Truman và USS Nimitz. Hai chiếc hàng không mẫu hạm này có thể mang theo tổng cộng gần 200 máy bay các loại. Trong đó, một số lượng đáng kể là dòng chiến đấu cơ F/A-18 Super Hornet siêu thanh, mang theo nhiều loại tên lửa đối không, tấn công mặt đất và cả bom có sức công phá lớn. Ngoài ra, tuy Anh vừa tuyên bố không tham chiến cùng Mỹ nhưng vẫn chẳng thể loại trừ khả năng Lầu Năm Góc sẽ sử dụng căn cứ không quân Akrotiri (đảo Síp) để điều động chiến đấu cơ tấn công Damascus. Akrotiri được kết hợp cùng các căn cứ không quân của Mỹ ở Thổ Nhĩ Kỳ để phối hợp tác chiến. Khi đó, gần như Mỹ có thể tung bất cứ loại máy bay chiến đấu nào mà nước này đang sở hữu, thậm chí là chiến đấu cơ thế hệ 5 tàng hình F-22, để đảm bảo chiến thắng trước Syria. Đó là chưa kể đến số chiến đấu cơ F-16 của Mỹ đang hiện diện tại Jordan, theo tờ Daily Mail. Nhiều khả năng Pháp sẽ tham chiến cùng Mỹ. Như thế, tàu sân bay Charles de Gaulle mà Paris đang điều động đến Địa Trung Hải cũng sẽ hỗ trợ đắc lực cho lực lượng của Lầu Năm Góc. Tất nhiên, Lầu Năm Góc chắc chắn sẽ dùng đến tên lửa hành trình Tomahawk nhằm phá hủy các cơ sở, làm suy giảm sức mạnh của Damascus.  Hệ thống tên lửa phòng không Pantsyr-S1 - Ảnh: Warfare.be
|
Người thủ Về phía Damascus, hồi đầu năm 2012, tạp chí Time dẫn báo cáo của Viện Nghiên cứu hòa bình quốc tế Stockholm (SIPRI) cho hay Syria đã kịp thời tăng cường khả năng phòng không lẫn phòng ngự trên biển. Nỗ lực tăng cường này nhằm đảm bảo khả năng ứng phó để không phải hứng chịu bi kịch như Libya. Cụ thể, theo SIPRI, vào năm 2011, Nga đã chuyển giao 36 hệ thống tên lửa phòng không cơ động Pantsyr-S1 cho Syria. Đây là hệ thống phòng không cơ động được đánh giá khá cao với tên lửa đối không 57E6 có tầm bắn gần 30 km. Ngoài ra, hệ thống điện tử của Pantsyr-S1 cũng rất tối tân, đủ sức theo dõi 20 mục tiêu cùng lúc và đồng loạt khai hỏa nhằm vào 3 mục tiêu. Pantsyr-S1 còn có pháo phòng không tự động. Vì thế, hệ thống tên lửa phòng thủ này là đối thủ mà nhiều loại chiến đấu cơ hiện đại phải e ngại. Damascus còn được Moscow bổ sung 2 hệ thống tên lửa phòng không tầm trung SA-17 Buk kèm theo 40 tên lửa Grizzly (9M317) có tầm bắn lên đến 45 km. Hơn thế nữa, nếu Syria tiếp nhận cả các hệ thống tên lửa phòng thủ S-300 thì sức mạnh phòng không của nước này sẽ tăng lên đáng kể. Đây sẽ là nền tảng quan trọng để Damascus củng cố thực lực nhằm ứng phó phương án thiết lập vùng cấm bay mà Washington tiến hành. Tất nhiên, hệ thống phòng không của Syria còn được hỗ trợ mạnh mẽ bởi không quân nước này. Theo Time, Syria gần đây đã mua thêm 36 máy bay huấn luyện Yak-130 của Nga. Đây không chỉ là máy bay huấn luyện mà còn là chiến đấu cơ đa nhiệm hạng nhẹ được trang bị súng pháo hiện đại, có thể mang theo tên lửa đối không lẫn đối đất và cả bom. Lâu nay, Yak-130 được đánh giá khá cao về khả năng tác chiến tầm gần, đáp ứng được mục tiêu phòng thủ nhất định. Ngoài ra, Damascus nhiều khả năng đã nâng cấp lực lượng chiến đấu cơ Mig-29 hiện đại. Với những thực lực vừa nêu, Syria hoàn toàn không phải là một kẻ dễ bị bắt nạt như Libya dưới thời đại tá Muammar Gaddafi ngày trước. Time từng dẫn lời chuyên gia Paul Holtom của SIPRI nhận xét: “Bất cứ thảo luận nào bàn về tấn công bằng không quân nhằm vào Syria cũng sẽ gặp thách thức”. Xa hơn, nếu tấn công Syria thì đây là lần đầu tiên Mỹ phải đối mặt với nhiều loại vũ khí hiện đại của Nga trong suốt vài chục năm qua. Ngô Minh Trí
Anh xử nghi phạm al-Qaeda gốc ViệtCập nhật: 07:48 GMT - thứ sáu, 30 tháng 8, 2013  Nếu bị buộc tội, ông Minh Quang Pham đối diện án tù chung thân Tòa án ở Anh đang xét xử một nghi phạm khủng bố người Việt, bị cho là đã được al-Qaeda huấn luyện ở Yemen. Nghi phạm này được nói có tên là Minh Quang Pham (Phạm Minh Quang hoặc Phạm Quang Minh), 29 tuổi, công dân Anh nhưng sinh ra tại Việt Nam. Ông làm nghề thiết kế trang mạng trên internet (web designer). Nếu bị buộc tội thì đây là trường hợp hiếm hoi có người Việt tham gia jihad (thánh chiến) của Hồi giáo cực đoan. Tòa án khu Westminster ở London, nơi xét xử ông Minh Quang Pham, đang nghe cơ quan công tố trình bày cáo buộc ông này đã ra nước ngoài để "tiến hành thánh chiến và tử vì đạo". Hoa Kỳ muốn Anh dẫn độ ông để xử tội khủng bố, nhưng các luật sư bào chữa phản đối yêu cầu này. 'Luôn luôn khoác súng trường'Ông Minh Quang Pham bị bắt ở sân bay Heathrow vào tháng Bảy năm 2011 sau khi ở Yemen bảy tháng. Lúc bị bắt ông có mang đạn theo người. Ông bị công tố viện của Hoa Kỳ buộc tội hỗ trợ vật chất cho tổ chức khủng bố nước ngoài, được huấn luyện quân sự, và tàng trữ súng máy nhằm gây tội ác. Nếu bị phán quyết là có tội, ông có thể bị tù chung thân. Ông Minh Quang Pham, cư trú tại khu vực New Cross ở London, bị nói đã bỏ vợ đang có thai để đi gặp các nhân vật cao cấp trong tổ chức al-Qaeda ở Bán đảo Arabian (AQAP), hồi cuối năm 2010. Ông cũng bị buộc tội đã tuyên thệ trung thành với tổ chức này, vốn là tổ chức chân rết của mạng lưới al-Qaeda do Osama Bin Laden tạo dựng. Cáo trạng cho hay ông sử dụng tên khác là Amin, và trong thời gian ở Yemen "gần như luôn luôn" khoác trên người chiếc súng trường Kalashnikov. Một nhân chứng bị bắt năm 2011 khai rằng ông Minh Quang Pham đã hợp tác chặt chẽ với các nhân vật cao cấp của AQAP để thiết kế và xuất bản tạp chí tuyên truyền bằng tiếng Anh trên mạng internet có tên là Inspire, nhắm vào giới độc giả ở phương Tây. Luật sư biện hộ cho ông Minh Quang Pham nói nhân chứng trên, vốn bị Hoa Kỳ bắt giữ và giam trên một tàu chiến hai tháng trước khi chuyển cho Cục Điều tra Liên bang FBI, có thể đã bị tra tấn lấy cung. Bộ Tư pháp Mỹ bác bỏ cáo buộc này. Phiên xử đang được tiếp tục.
Hà Lội: Người Hà Lội 'bì bõm' ngày nghỉ lễ Quốc KhánhTrận mưa lớn kéo dài sáng nay khiến những tuyến phố ở thủ đô như Nguyễn Xiển, Trần Bình, Nguyên Hồng... ngập nặng. | | Cơn mưa lớn kèm theo sấm sét và kéo dài vào rạng sáng nay ở Hà Nội khiến nhiều con đường bị ngập nước. Tuyến đường Nguyễn Xiển hoá thành sông, nhưng do là ngày nghỉ lễ, đường vắng nên không xảy ra tình trạng ùn tắc. |
 | | Nhiều tuyến phố khác như Trần Bình, Nguyên Hồng... và một đoạn thuộc đường Huỳnh Thúc Kháng, Lê Trọng Tấn cũng bị ngập. Tuy nhiên tại những điểm này nước rút nhanh. |
 | | 10h sáng, nước vẫn tràn đến cổng trường tiểu học Mai Dịch. |
 | | Có đoạn ngập nửa bánh ôtô. |
 | | Nhiều xe bị chết máy, phải dắt bộ băng qua dòng nước ngập. |
 | | Xe đạp bì bõm vượt qua con phố ngập tới 40 cm. |
 | | Người đi bộ phải men sát vỉa hè để tránh khỏi ngập. |
 | Trong cơn mưa lớn, những tuyến phố thường xuyên xảy ra ngập ở thủ đô như Trần Bình, Duy Tân, Phạm Văn Đồng... thường xuyên có sự túc trực của nhân viên công ty thoát nước nên nước tại những điểm úng ngập này rút nhanh. Phương Sơn
VN tăng cường cảnh sát biểnCập nhật: 11:17 GMT - chủ nhật, 1 tháng 9, 2013  VN đang tăng cường ngoại giao và khả năng quốc phòng Hãng tin AP của Hoa Kỳ nói Việt Nam tăng tàu và nâng cấp cảnh sát biển để củng cố tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông.
AP nói trong tuần qua Hà Nội đã tăng thêm ba tàu cho cảnh sát biển sau khi nâng cấp lực lượng này thành Bộ Tư lệnh từ cấp cục trước đây. Truyền thông Việt Nam trong tuần cũng đưa tin về hai sự kiện này. Báo Quân đội nhân dân hôm hôm 26/8 chạy bài với tựa 'Nhận bàn giao thêm 3 tàu hiện đại, sức mạnh của Cảnh sát biển được tăng cường'. Báo Bấm nóiThượng tướng Nguyễn Thành Cung, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng đã tới buổi lễ bàn giao các tàu CSB 8003, CSB 2015 và CSB 2016, vốn được cho là có hệ thống điều khiển hiện đại thuộc tốp "đầu khu vực và thế giới". Trong lúc đó trang tin Bấm Dân Trícũng đưa tin Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký lệnh đổi tên Cục Cảnh sát biển thành Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển. AP nói các tuyên bố này được đưa ra giữa lúc một loạt các hoạt động ngoại giao diễn ra trong đó có cuộc gặp thường niên của các bộ trưởng quốc phòng ASEAN và các đối tác ở Brunei hồi giữa tuần trước. Tám quốc gia đối tác cử bộ trưởng quốc phòng tới là Nhật Bản, Trung Quốc, Hàn Quốc, Hoa Kỳ, Nga, Ấn Độ, Australia, và New Zealand. Tại Brunei, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh cũng đã gặp gỡ người tương nhiệm Chuck Hagel của Hoa Kỳ, người nhận lời mời thăm Việt Nam vào năm sau, và Thường Vạn Toàn của Trung Quốc. 'Chủ quyền lịch sử'Bắc Kinh vẫn tiếp tục từ chối đàm phán về tranh chấp trên biển với khối ASEAN và kiên quyết đàm phán song phương về các bất đồng trên Biển Đông. AP nói ngoài đội tàu, cảnh sát biển Việt Nam cũng có ba máy bay Casa-212-400 và dẫn lời nhà phân tích Dương Danh Dy nói: "Cố gắng của Việt Nam nhằm bảo vệ chủ quyền quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa sẽ ngày càng cứng rắn ... và cần có thêm sự hỗ trợ và hợp tác quốc tế. "Sau nhiều năm ngoại giao mềm, Việt Nam không thể chấp nhận ở thế bị động và giờ đến lúc cần tỏ ra cứng rắn hơn." Hãng tin Hoa Kỳ cũng nói gần đây Bộ trưởng Phùng Quang Thanh đã có chuyến đi hai tuần tới châu Âu để tăng cường quan hệ quân sự và mua vũ khí từ Nga, Ba Lan, Bulgaria và Hà Lan. AP nói Việt Nam cũng vừa tổ chức triển lãm ở thành phố Hồ Chí Minh với 200 bản đồ và tài liệu do Việt Nam, Trung Quốc và các quốc gia phương Tây xuất bản từ thế kỷ thứ 16 tới năm 1933 để củng cố chủ quyền lịch sử.
Blogger Anh Basaigon ra khỏi nhà tù nhỏ Blogger AnhbaSG Phan Thanh Hải (lúc trước khi bị bắt) 2013-09-01
Blogger AnhbaSG Phan Thanh Hải, một thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, cùng bị kết án với ông Nguyễn Văn Hải, tức blogger Điếu Cày và cô Tạ Phong Tần, blogger Sự Thật & Công Lý, hôm nay về nhà sau thời gian thụ án.
Bà Nguyễn thị Liên, vợ blogger AnhbaSG, cho biết thông tin này vào lúc 3:30 phút chiều ngày 1 tháng 9 như sau:
‘Anh gọi người nhà đi đón, vì anh không nhớ số điện thoại của tôi. Tôi đi thăm anh hồi đầu tháng 8, lúc đó cũng nói sẽ được về nhưng không biết ngày nào. Anh về sức khỏe cũng bình thường.’
Tại phiên sơ thẩm hồi ngày 24 tháng 9 năm 2012, blogger AnhbaSG bị kết án 4 năm tù giam, blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải bị kêu án 12 năm tù giam và blogger Sự Thật & Công Lý Tạ Phong Tần 10 năm về tội danh tuyên truyền chống Nhà nước theo điều 88 Bộ Luật Hình sự.
Mức án của blogger AnhbaSG được giảm xuống còn 3 năm tại phiên xử phúc thẩm hồi ngày 28 tháng 12 năm 2012. Lý do được tòa cho biết là ông này nhận tội và xin giảm án. Trong khi đó blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và blogger Sự thật & Công lý Tạ Phong Tần kiên quyết không nhận tội nên vẫn bị y án mức sơ thẩm.
Blogger AnhbaSG sinh năm 1969 bị bắt hồi ngày 18 tháng 10 năm 2010.
Câu lạc bộ Nhà báo Tự do được blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải thành lập hồi năm 2007. Cáo trạng cho rằng từ tháng 7 năm 2007 đến thàng 10 năm 2010, có hơn 420 bài đăng trên trang blog của Câu lạc bộ Nhà báo tự do. Trong số này blogger AnhbaSG có 20 bài. Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và AnhbaSG còn bị cáo buộc tham gia một khóa học đấu tranh bất bạo động do đảng Việt Tân tổ chức tại Thái Lan.
Cũng tin liên quan, vào ngày 31 tháng 8 vừa qua, một tù nhân chính trị là ông Phùng Quang Quyền, thành viên Đảng Vì Dân mãn án tù 4 năm và ra khỏi trại.
Ông Phùng Quang Quyền sinh năm 1956. Từ năm 2005 ông này tham gia chương trình Tiếng Dân Kêu của Đảng Vì Dân, trụ sở chính ở Hoa Kỳ. Hồi ngày 10 tháng 12 năm 2007, ông bị tòa án Đồng Nai kết án lần đầu 18 tháng. Ông ra tù vào ngày 17 tháng 1 năm 2009. Đến ngày 30 tháng 8 năm 2009, ông bị bắt lại. Vào ngày 20 tháng 4 năm 2010, ông Phùng Quang Quyến bị tòa án tỉnh Lâm Đồng kết án cùng với ba người khác là Dương Âu, Trương Văn Kim và Trương Thị Tám tội danh trốn đi nước ngoài nhằm chống chính quyền theo điều 91 Bộ Luật hình sự Việt Nam.
Video: Phóng sự hình ảnh biểu tình chống văn hóa vận Việt Cộng!


< iframe title="YouTube video player" width="640" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/sZAwR7WrQlQ" frameborder="0" allowfullscreen="">< /iframe>
Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu / NSW đã biểu tình chống âm mưu văn hóa vận việt cộng Tại: STAR CASINO Số 80 Pyrmont Road, Sydney lúc 7giờ tối thứ Sáu, ngày 30 tháng 8 năm 2013
Trần Văn Thinh Sydney 30/8/2013
Người Việt phải đuổi kịp dân Campuchia.
Từ ba bốn chục năm nay dân Việt Nam đã biết mình thua kém dân các nước Nam Hàn, Ðài Loan, Thái Lan. Biết như vậy cũng thấy tủi, nhưng còn có thể đổ tại số mạng không may, đành chịu. Nhưng khi nhìn thấy dân mình không may mắn bằng dân Miến Ðiện, thì nhiều người đã nóng mặt.
Năm ngoái, nước Miến Ðiện bắt đầu tiến trình dân chủ hóa, đảng đối lập thắng gần hết các đơn vị bầu cử bổ túc; cả thế giới theo dõi với con mắt ngưỡng mộ. Còn dân mình, chẳng biết bao giờ mới được bầu người đại diện thật sự vào Quốc Hội!
Nay lại đến dân Campuchia. Trong cuộc bỏ phiếu tháng trước, đảng đối lập bỗng nhiên thắng lớn, đã thổi lên một luồng gió mới vào sinh hoạt chính trị. Lý do chính khiến chính quyền Hun Sen thất bại là vì dân đã chán ghét nạn tham nhũng, lạm quyền của đảng Nhân Dân của ông ta; cũng như tình trạng lệ thuộc Trung Cộng và Việt Cộng. Dân Campuchia đã có cơ hội bày tỏ thái độ bằng lá phiếu. Còn dân Việt, bao giờ mới có một cơ hội như thế?
Thua Ðài Loan, Ðại Hàn, Phi Luật Tân đã xấu hổ. Nay thấy mình thua cả dân Miến Ðiện, dân Campuchia, chắc người Việt phải thấy tủi nhục. Nhất là những người biết suy nghĩ, có học, và dám nói. Một người 45 tuổi đảng lên tiếng kêu gọi các đảng viên bỏ đảng Cộng sản để lập đảng mới, cũng nêu trường hợp Camphuchia ra làm thí dụ, cho thấy người ta đã tiến bộ hơn mình. Sau cú sốc Miến Ðiện, cú sốc Campuchia sẽ giúp nhiều đảng viên cộng sản Việt Nam tỉnh ngộ hơn.
Chắc hẳn Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Việt Nam cũng lo lắng khi nhìn kết quả cuộc bầu cử ở Campuchia ngày 28 Tháng Bảy năm 2013. Trước hết, nó cho thấy thực lực của đảng cầm quyền không mạnh như chính họ vẫn nghĩ.
Ðảng Nhân Dân Campuchia có gần 6 triệu đảng viên, trong dân số dưới 15 triệu người. Nhưng kết quả kiểm phiếu chính thức cho thấy đảng chỉ được 3 triệu 200 ngàn lá phiếu; phe đối lập, Ðảng Cứu Quốc được 2 triệu 900 ngàn phiếu! Trước ngày dân đi bầu, chính quyền Hun Sen đã mua chuộc cử tri bằng cách tăng lương 40% cho các công chức cấp thấp, nâng lên bằng 80 đô la một tháng. Vậy mà gần một nửa số đảng viên Ðảng Nhân Dân đã bỏ phiếu cho các ứng cử viên đối lập!
Cuộc bỏ phiếu được các cơ quan quốc tế theo dõi, giám sát; nhưng phe đối lập đang tố cáo nhiều vụ gian lận. Có những cử tri đến phòng phiếu khám phá ra mình đã bỏ phiếu rồi! Tức là đã có người đi bỏ phiếu thay cho mình. Có người thì thấy tên mình biến mất, không còn trên danh sách cử tri!
Ðiều thứ nhì khiến đảng Cộng sản Việt Nam run sợ, là lòng dân chống đối âm ỷ đã có dịp bùng lên. Trước đây, người ta vẫn tưởng dân Campuchia hiền lành, bảo sao nghe vậy. Nhưng khi có cơ hội, họ chứng tỏ họ có thể hiền lành thật nhưng không ngu.
Ðảng Cứu Quốc tập hợp Ðảng Sam Rainsy và Ðảng Nhân Quyền, mới lập năm 2007. Trước cuộc bầu cử này, hai đảng lần lượt có 26 và 3 đại biểu trong Quốc Hội. Nay dân đã bầu lên 55 đại biểu Ðảng Cứu Quốc; so với 68 ghế của Ðảng Nhân Dân, so với 90 ghế họ đã có. Dân chúng Phnom Penh đã đi biểu tình ngày 24 Tháng Tư đòi chính phủ tổ chức bầu cử tự do, dân chủ và công bằng. Cuộc biểu tình lớn nhất từ trước đến nay, 4,000 người tham dự, đòi thay đổi thành phần trong Ủy Ban Bầu Cử quốc gia.
Ngày 12 Tháng Bảy, Quốc Vương Sihamoni ký lệnh miễn tội cho ông Sam Rainsy theo đề nghị của Hun Sen, ngày 19 ông về nước, được hàng trăm ngàn người tiếp rước. Rainsy quốc tịch Pháp, nơi ông sống từ lâu trước khi về nước năm 1991, lên làm bộ trưởng tài chánh trong chính phủ liên hiệp. Năm 1994 ông mất chức, vì chống chính sách cho các công ty Trung Quốc và Việt Nam phá rừng, theo lời ông giải thích. Ông lập một đảng chính trị lấy tên Rainsy, rồi ông bị tuyên án 11 năm tù sau khi lưu vong bên Pháp từ năm 2009. Chắc Hun Sen tự tin quyền hành của mình đã vững chắc sau 28 năm làm thủ tướng, cho nên cứ cho Rainsy trở về mà không có quyền bầu cử và ứng cử. Nhưng dân Campuchia đã phản ứng khác. Giới thanh niên có học là thành phần dẫn đầu phong trào đòi thay đổi. Dùng Internet và điện thoại lưu động, họ cổ động cho đảng Cứu Quốc, thanh thế của đảng lan rộng nhờ mạng lưới tuyên truyền mới vượt qua mặt các báo, đài “lề phải” do đảng Nhân Dân kiểm soát. Vợ ông Rainsy là bà Tioulong Saumura cũng đắc cử. Khí thế phe đối lập lên cao đến nỗi nhiều người có tiền trong đảng cầm quyền đã lo sợ rút tiền ra khỏi ngân hàng, dân chúng nghe tin đồn bảo nhau đi rút theo; trong ngày bầu cử họ rút ra số tiền tổng cộng bằng 4 triệu đô la, gấp đôi số tiền rút bình thường.
Một chiêu bài tranh cử của đảng Cứu Quốc là chống Cộng sản Việt Nam, đã được dân Campuchia hoan nghênh. Hun Sen vốn là một cán bộ Khờ Me Ðỏ, sợ mất mạng trong các cuộc thanh trừng đã bỏ theo Việt Cộng, rồi được bọn Lê Ðức Thọ, Lê Ðức Anh đưa lên làm thủ tướng. Sau đó Việt Cộng tiếp tục thao túng chính trường Campuchia, cho đến năm 1997 Hun Sen sợ quá đã quay đầu sang nhờ Trung Cộng giúp. Sam Rainsy lợi dụng nỗi bất mãn của dân đối với Cộng sản Việt Nam cho nên dùng chiêu bài chống người Việt trong cuộc tranh cử. Trong ngày bỏ phiếu, có tin đồn rằng nhiều đoàn xe chở người Việt Nam qua biên giới đi bỏ phiếu cho đảng của Hun Sen! Trên các mạng Internet có những lời phản kháng: “Dân Khờ Me không được bỏ phiếu, dân 'Duồn' đi bỏ phiếu!” Người Campuchia gọi người Việt là “Duồn;” một tên gọi miệt thị cũng giống nhiều người Việt đang gọi người Trung Hoa là “Khựa” trước cảnh chính quyền Trung Cộng lấn áp cả nước Việt Nam. Sau cuộc bầu cử, trong lúc đảng Cứu Quốc còn đang thưa kiện về bàu cử gian lận thì lãnh tụ Sam Rainsy vẫn lên đường đi Boston dự đám cưới của cô con gái, cô Rachel Estée Sam lấy William Josiah Rubenstein, được một vị pháp sư Do Thái làm chủ lễ bằng ba thứ tiếng Hebrew, Pháp và Anh!
Cộng sản Việt Nam phải lo lắng vì phong trào bài Việt ở Camphuchia đang được khơi động; dân Việt sẽ coi đây là hậu quả do chủ trương bành trướng và thao túng nước Campuchia từ thời Lê Duẩn, Lê Ðức Thọ gây ra. Nhưng Trung Cộng còn lo lắng hơn nữa. Sau cuộc bầu cử, nhật báo Wall Street Journal ở Mỹ nhận xét rằng, “Trung Quốc thua nặng nhất.”
Phong trào dân Campuchia ủng hộ đảng đối lập cho thấy tự ái dân tộc của họ đã bùng lên, sau khi thấy chính quyền Hun Sen hết bám lấy Việt Cộng lại dựa vào Trung Cộng. Người Hoa chiếm 5% trong dân số nhưng kiểm soát 80% nền kinh tế.
Tiếng Hoa là ngoại ngữ được học hàng thứ nhì sau tiếng Anh. Trong số khoảng 70 đài truyền hình có 50 đài nói tiếng Trung Hoa. Trung Cộng sử dụng đồng tiền để mua chuộc Hun Sen; hiện nay đứng hàng đầu về vốn đầu tư vào Camphuchia; cao hơn tổng số đầu tư của tất cả các nước khác. Riêng năm 2011, Bắc Kinh bỏ vào Campuchia 1 tỷ 200 triệu đô la, gấp 10 lần số đầu tư của tất cả các công ty Mỹ. Ai cũng biết chính quyền cộng sản ở nước nào cũng rút ruột các công trình đầu tư. Trung Cộng không bao giờ đặt vấn đề đó, trong khi các công ty Mỹ bị trói buộc bởi các đạo luật cấm hối lộ chính quyền các nước khác. Trung Cộng đang thi hành một dự án xây dựng một tuyến đường sắt, một bến cảng và một nhà máy luyện thép trị giá 11 tỷ đô la; khiến ai cũng nghĩ tới dự án xây dựng đập Myitsone tại Miến Ðiện, trị giá 3 tỷ 6, đã bị chính quyền Miến cắt ngang trước khi khởi đầu chương trình dân chủ hóa.
Người dân Camphuchia cũng nhìn thấy rõ chính quyền Hun Sen đang “bán nước.” Thế giới cũng nhìn thấy Trung Cộng đã “bỏ Campuchia vào túi!” Tháng Bảy năm ngoái, trong hội nghị ASEAN tại Phnom Penh, chính phủ Campuchia đóng vai chủ nhà đã ngăn cản khiến không đưa ra được một thông cáo chung, vì biết bản dự thảo nêu lên các hành động xâm lấn của Trung Cộng tại Biển Ðông. Có lúc ông tổng thư ký ASEAN đang bắt đầu nói đến vấn đề này, ngoại trưởng Campuchia đã ngăn lại, cắt ngang lời. Ðến Tháng Chín, Bắc Kinh loan báo cho Phnom Penh vay 500 triệu đô la với lãi suất nhẹ! Không biết các quan chức sẽ bỏ túi bao nhiêu trong số tiền này, nhưng dân cả nước sẽ mắc nợ! Lại còn nạn “bán rừng” cho các công ty Trung Quốc và Việt Nam nữa!
Dân Campuchia ghét Cộng sản Việt Nam nhất vì nạn tham nhũng ở xứ này đã được các cán bộ người Việt truyền nghề cho đàn em bản xứ. Mà bây giờ thì đám đàn em còn tham nhũng vượt chỉ tiêu! Người ta đồn “trong đám cưới con ông Hunsen đám thuộc hạ dâng tặng nhiều xe hơi đắt tiền đến mức số chìa khóa xe không thôi đã đầy mấy rổ!” Ðồng bào Việt Nam đang sinh sống ở Campuchia sẽ phải gánh chịu hậu quả!
Dân Việt Nam chỉ mong người Khmer không khơi dậy mối thù hận lâu đời với người Việt. Họ sẽ phải thấy các chính sách lấn áp của đảng Cộng sản Việt Nam không được dân Việt ủng hộ. Hơn nữa, người Việt Nam sẽ tranh đấu để được sống trong một xã hội tự do dân chủ, ít nhất cũng bằng dân Campuchia. Dù nền dân chủ ở nước láng giềng còn trong cảnh sơ sinh nhưng đã đầy hứa hẹn. Chính quyền Hun Sen sẽ phải giảm bớt tham nhũng và bớt lệ thuộc Trung Cộng khi bị phe đối lập trong quốc hội theo dõi và phê phán. Khi nào cả hai dân tộc cùng sống trong các chế độ dân chủ tự do thì mọi bất đồng sẽ được giải quyết trên căn bản bình đẳng.
Nguồn: Ngô Nhân Dụng/Nguoi-viet
Quá trình chuyển đổi dân chủ tại Việt Nambởi Vũ Đức Khanh, Võ Tấn HuânViệc cải cách và dân chủ hóa tại Việt Nam là điều cấp thiết. Nhưng câu hỏi được đặt ra là dân chủ hóa theo mô thức nào? Dân chủ là một ý tưởng và được định hình bằng nhiều hình thức khác nhau. Việc hướng đến một nhà nước thật sự của dân với bản hiến pháp dân chủ để đảm bảo xã hội công bằng là điều thiết yếu...
Nhu cầu cần thay đổi
Sau khi Việt Nam đã thông qua chính sách cải cách kinh tế vào thập niên 1980 nhằm tránh cuộc sụp đổ toàn diện, mức sống của người dân trong cả nước đã được cải thiện đáng kể. Nhưng trong thực tế, việc tự do hóa nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam không giúp tạo ra cơ hội bình đẳng (mục tiêu mà chủ nghĩa xã hội luôn hướng tới) cho người dân làm kinh tế mà chỉ dành cho một vài tầng lớp trong Đảng Cộng sản Việt Nam. Đây là tầng lớp "tư bản đỏ" và họ thu lợi từ sức lao động của chính đồng bào mình.
Tuy nhiên sau năm 2008, đúng vào lúc suy thoái kinh tế toàn cầu lan rộng sang nhiều nước thì thời kỳ hoàng kim của nền kinh tế Việt Nam đã đột ngột kết thúc sau nhiều năm chính phủ quản lý yếu kém các tập đoàn kinh tế nhà nước.
Mặc dù trong tình trạng suy thoái và khủng hoảng nhưng vấn nạn tham nhũng lại không hề có dấu hiệu thuyên giảm. Thay đổi là điều bức thiết và nhiều nhà hoạt động cũng như bloggers đã lên tiếng bày tỏ chính kiến của họ, bất chấp những trù dập và tù đày được hệ thống chính trị Việt Nam dàn dựng trước.
Trước những yêu cầu cải cách hệ thống chính trị và hiến pháp ngày càng mạnh mẽ tại Việt Nam, câu hỏi đặt ra là “Thay đổi bằng cái gì?”. Ai sẽ thay thế chính phủ hiện hành? Các nhà hoạt động đòi hỏi sự thay đổi, nhưng điều quan trọng là họ cần có các kế hoạch để tiếp tục quản lý đất nước nếu những thay đổi này diễn ra.
Khi quá trình chuyển đổi diễn ra, dù cơ chế và hệ thống cũ sẽ được thay đổi bằng nhà nước dân chủ của dân thì phần lớn nhân sự trong nhà nước cộng sản hiện nay có lẽ vẫn sẽ tiếp tục được duy trì ít nhất là một thời gian. Bởi vì không thể qua một đêm, một đảng chính trị có thể đủ mạnh và đủ nhân lực để thay thế toàn bộ nhân lực từ trung ương đến địa phương của hệ thống hiện nay. Thêm vào đó, việc xây dựng đất nước nhất thiết phải dựa trên tinh thần hòa hợp dân tộc và hợp tác giữa nhiều thành phần khác nhau trong xã hội.
Dân chủ là một quá trình tiến hóa, phản ánh phong tục, văn hóa, và nguyện vọng của người dân. Hiện chưa có mô hình dân chủ nào có thể dễ dàng đáp ứng nhu cầu cũng như mong muốn của Việt Nam. Tuy nhiên, điều quan trọng không nằm ở việc lựa chọn để đất nước đi theo chế độ nào mà phải cụ thể hóa qua bản hiến pháp toàn dân.
Chắc chắn mối quan tâm lớn nhất đối với bất kỳ cải cách nào ở Việt Nam là việc Đảng Cộng sản sẽ bị thay thế bởi một giai cấp thống trị khác, làm cho tình trạng hiện nay tiếp tục được duy trì dưới một lớp vỏ bọc khác. Tương tự như những gì mà Đảng Cộng sản Việt Nam đã từng làm đối với tầng lớp công nông khi thay thế chế độ phong kiến vua chúa bằng một thể chế “đảng là vua”. Do đó, việc thay đổi tại Việt Nam nên diễn ra từ từ nhưng nhất quán, chậm nhưng chắc, tránh để đất nước bị khai thác và lạm dụng bởi bất cứ một nhóm người nào.
Năm 2006 khi Đảng Dân chủ Việt Nam được phục hoạt tại Hà Nội bởi cố Tổng Thư ký Hoàng Minh Chính, một làn sóng ủng hộ đa đảng dâng lên trong nước. Thời gian gần đây, ông Lê Hiếu Đằng và Hồ Ngọc Nhuận – hai nhân vật quan trọng trong Mặt trận Tổ quốc Việt Nam – đã đề nghị thành lập Đảng Dân chủ Xã hội trong sự hoan nghênh của những thành phần yêu nước. Đây có thể trở thành những động lực đưa tới tiến trình chuyển đổi trong ôn hòa tại Việt Nam.
Bắt đầu từ hiến pháp
Một Việt Nam mới phải tìm cách nâng cao mức sống của người dân và cùng lúc cũng phải cho phép người dân những cơ hội bình đẳng để phát huy tối đa tiềm năng của họ.
Ngoài các vấn đề cốt lõi như quốc phòng và phát triển cơ sở hạ tầng, chính phủ cần cung cấp các chương trình phúc lợi, an sinh xã hội, chăm sóc sức khoẻ và hỗ trợ tối đa cùng lúc nâng cao chất lượng giáo dục. Sau khi kinh tế đất nước bắt đầu cất cánh, chính phủ cần rút dần vai trò của mình khỏi việc làm kinh tế. Thay vì trực tiếp làm kinh tế, chính phủ tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển cũng như tạo vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế bằng nền kinh tế quốc dân nội địa vững mạnh.
Chính phủ phải đóng vai trò một trọng tài để điều phối nhiều vấn đề trong đó có kinh tế và xã hội. Trách nhiệm của chính phủ là tạo dựng và duy trì sự công bằng trong xã hội, bảo vệ các quyền cơ bản của công dân cũng như tinh thần thượng tôn pháp luật (không phải bảo vệ chủ nghĩa hay đảng chính trị nào).
Chính phủ cần tôn trọng ý muốn, nguyện vọng của đa số cũng như quyền lợi của thiểu số. Cho nên, trách nhiệm giải trình, tính minh bạch và trách nhiệm tài chính là tối quan trọng.
Mối quan tâm tiếp theo là,"Chính phủ sẽ định hình thể chế chính trị theo mô thức nào?".Việt Nam mới sẽ áp dụng Tổng thống chế hay Đại nghị chế? Một câu hỏi như vậy không phải là chủ đề của bài viết này; tuy nhiên, trả lời câu hỏi này là điều cần thiết để quá trình chuyển đổi ôn hòa từ hệ thống độc đảng sang một nền dân chủ đa đảng có thể diễn ra.
Vì vậy, mục đích không phải là để thay thế một chính phủ thất bại này bằng một chính phủ thất bại khác, thay thế một giai cấp thống trị bằng một giai cấp thống trị khác. Sứ mệnh của đất nước cần có tiếng nói cũng như sự tham gia của toàn dân chứ không riêng một thành phần nào.
Nhà nước pháp quyền (thượng tôn pháp luật) là nền tảng vững chắc của xã hội công bằng. Dù với tên gọi là dân chủ xã hội, xã hội chủ nghĩa, dân chủ tự do hay là gì đi chăng nữa thì đất nước cũng cần cụ thể hóa bằng pháp luật. Vì thực tế, pháp luật chi phối tất cả mọi hành động trong xã hội.
Hiến pháp chính là nền tảng của quốc gia và là điều kiện tiên quyết để đảm bảo đất nước phát triển toàn diện. Chính hiến pháp dân chủ sẽ hình thành ra cơ chế nhà nước chuẩn mực nên bắt đầu từ một bản hiến pháp dân chủ toàn dân là điều quan trọng đầu tiên.
Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả. Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.
|
|
|